HĐ - THÂN ÁI - Tịch Bát Gia Tử

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Tojimomi
Bài viết: 7
Ngày tham gia: 08 Tháng 6 2020 00:43
Has thanked: 112 times
Been thanked: 5 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 9 2020 13:00

Truyện đúng gu mình thích. Cơ mà lại phải đợi đến tuần sau :k-tuzki-k5406:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Been thanked: 370 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 9 2020 22:58

CHƯƠNG 3:
 
Sau khi Hứa Quân Viện về mới phát hiện Lưu Chinh Dương đã đồng ý yêu cầu kết bạn.
 
"Tôi là Hứa Quân Viện" Hứa Quân Viện suy nghĩ rất lâu, sau đó cẩn thận từng li từng tí nhắn câu đầu tiên.
 
"Lưu Chinh Dương" anh nhắn lại.
 
Mặt Hứa Quân Viện tràn đầy ý cười, cô không ngờ anh sẽ trả lời điều đó khiến cô chìm đắm trong hạnh phúc.
 
"Tan làm rồi?"
 
  "Ừm" anh trả lời.
 
Hứa Quân Viện tự hỏi có phải anh cũng giống cô đang si ngốc cầm điện thoại chờ đợi tin tức từ phía bên kia.
 
Lúc này Lưu Chinh Dương đang khá là rảnh rỗi, anh ngồi trên ghế chơi điện thoại.  
 
Quý Dương đi tới từ phía sau, anh ta vỗ vỗ vai anh. “ Nhờ hồng phúc của cậu, tôi nghe nói hôm nay việc buôn bán khá tốt.”
 
"Hừ." Lưu Chính Dương che màn hình điện thoại lại, anh xoay ghế ngồi đối diện với anh ta,biểu cảm trên mặt không được coi là đẹp mắt.  
 
"Mặt đừng thối như vậy nha, không phải chỉ là đứng tính tiền thôi sao?" Quý Dương cợt nhả nói.
 
"Không còn việc gì nữa thì đi đây, tôi có việc phải làm." Lưu Chinh Dương liếc Quý Dương một cái, rồi quay ghế đưa lưng về phía anh ta.
 
"Có hứng sáng tác rồi hả? Cố lên, tôi xuống xem việc buôn bán một chút." Quý Dương thức thời rời đi.
 
Tầng dưới là quán bar của Quý Dương, Lưu Chinh Dương ở lầu trên, thậm chí phòng khách cũng bị anh chiếm làm phòng thu.  
 
Quý Dương không dám chọc người em họ này.
 
Mặc dù Lưu Chinh Dương sống trong nhà anh ta, đã vậy còn lấy cả một tầng lầu. Nhưng anh ta cũng có vài điều kiện với Lưu Chinh Dương.
 
Như công việc tối nay của Lưu Chinh Dương - làm thu ngân. 
 
Quý Dương là người làm ăn, các loại hình kinh doanh đều muốn thử sức. Sau khi kiếm được nhiều tiền, anh ta lấn sân vào ngành ăn uống, góp vốn đầu tư vào mấy cửa hàng. Còn mở thêm chi nhánh ở vị trí đắc địa gần trường đại học, nhưng không biết vì nguyên nhân gì lúc mới đầu tư toàn thua lỗ, đương nhiên Quý Dương không thể bỏ mặc không quan tâm, anh ta ngầm hỏi rất nhiều người trong ngành, phát hiện bọn họ đều có một điểm giống nhau —— người phục vụ phải đẹp.
 
Sau đó, ánh mắt sáng như sao của hắn chiếu lên người em họ Lưu Chinh Dương này.
 
Em họ của hắn, từ khi còn bé đã không thích đọc sách, thậm chí sơ trung đã bỏ học chuyên tâm sáng tác âm nhạc. Tuy nhiên, người em họ này có dáng dấp rất đẹp, không hề kém cạnh minh tinh nào, đến khu đại học làm phục vụ, dư sức.
 
Mới đầu Lưu Chinh Dương không đồng ý, nhưng khi nghe Quý Dương nói sẽ cắt điện, nước anh mới nhượng bộ, một tuần tối đa chỉ đến ba lần.
 
Hồi anh mới đồng ý, Quý Dương sợ anh sẽ cố tình gây rắc rối, nên anh ta đã lập  nên ba quy tắc với anh. Không được bày mặt thối với khách hàng, không thể tự dưng bỏ việc không làm, không làm ra chuyện bất lợi với cửa hàng. Phần lớn thời gian Quý Dương không ở trong tiệm nhưng nghe nhân viên trong tiệm nói Lưu Chính Dương làm rất tốt, có anh khách nhiều hơn không ít, mà đối với khách anh tuy không tính là nhiệt tình nhưng cũng rất lịch sự, lúc này Quý Dương mới yên tâm.
 
Theo Quý Dương biết, Lưu Chinh Dương là nhạc sĩ, bình thường chủ yếu là soạn nhạc, nghe nói ca từ của anh rất cháy bỏng, tiền kiếm được cũng không hề ít hơn anh ta.
  
Nhưng tại sao nhất định phải sống trong nhà anh ta làm quỷ hút máu cơ chứ?
    
Lúc đó Lưu Chinh Dương trả lời, “Dưới lầu có quán bar, tôi thích nơi này.”
 
Quý Dương không biết anh có nói thật không, nhưng cũng không có cách nào đuổi anh đi.
 
Sau khi Quý Dương rời đi, Lưu Chinh Dương mở màn hình điện thoại, phía trên là tin nhắn của Hứa Quân Viện gửi năm phút trước —— "Chắc vất vả lắm."
 
"Cũng tạm". Kỳ thật không mệt chút nào, anh chỉ đứng ở quầy thu ngân thôi. Việc phải làm nhiều nhất là xử lý mấy cô gái muốn bắt chuyện, mở điện thoại để quét mã QR thôi.
 
"À, Anh biết tôi là ai không?" Hứa Quân Viện đột nhiên bừng tỉnh, anh thêm nhiều bạn như vậy, nếu như nói không biết cô là ai, cô phải nói như thế nào.
 
Lưu Chinh Dương không lập tức nhắn lại, anh đang suy nghĩ, nên nói biết hay là không biết đây.
 
Hứa Quân Viện cho là anh không biết, cô lúng túng muốn chết.
 
Cô ảo não vò đầu, ah ... cô đã làm cuộc trò chuyện vào ngõ cụt rồi.
 
Thời điểm Lưu Chinh Dương vẫn còn đang suy nghĩ, Hứa Quân Viện lại gửi tin nữa.
 
Nói đúng ra, là một tấm selfie của cô
 
Cô gái trong bức ảnh, ngũ quan tinh xảo, nụ cười nhẹ nhàng, khóe miệng có một lúm đồng tiền nhàn nhạt, trong mắt như chứa hàng vạn tinh tú.  
 
Lưu Chinh Dương ấn mở bức ảnh, phóng to, ngón tay vô thức vuốt ve khuôn mặt cô.
 
Ngây ngẩn một chút, anh mới phản ứng kịp, sau đó cười cười ấn lưu ảnh.
   
"Tôi trông như thế này"
 
"Tôi biết. "
 
Chờ trong chốc lát, đối phương gửi tới một câu "Được rồi, ngủ ngon, Lưu Chinh Dương."
 
Câu rất trang trọng, còn có dấu chấm câu.
 
Lưu Chinh Dương ném điện thoại di động, anh đưa tay vò tóc như tổ chim của mình rồi đi tắm.     
 
Chương kế tiếp gặp mặt (Tác giả)

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Been thanked: 370 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 10 2020 22:40

CHƯƠNG 4:
 
Trần Tâm nắm tay Hứa Quân Viện, giả vờ tức giận: "Ngày nào cũng dán mắt vào điện thoại? Đến bạn tốt cũng không cần?" Hai hôm nay, Hứa Quân Viện luôn cầm điện thoại, thời điểm ở với cô cũng không rời mắt khỏi nó.  
 
"Ai... Thật xin lỗi." Hứa Quân Viện cất điện thoại, cô lúng túng chống cằm, lộ ra nụ cười thương hiệu của mình, mắt to chớp chớp mà nhìn Trần Tâm.
 
"Lần trước mẹ cậu gặp tớ có nhờ tớ giới thiệu đối tượng cho cậu rồi đấy."
 
        "Đừng nghe bà ấy nói, bản thân cậu còn không có đối tượng, cậu còn có thể tìm cho tớ sao." Hơn nữa, cô đã có người mình thích
.
"Tớ tìm cho cậu là được. Hàng xóm của tớ vừa có tiền lại còn đẹp trai."
 
"Tớ không cần." Hứa Quân Viện vội vàng từ chối.
 
"Tớ đã hẹn cho cậu rồi, còn đưa cả ảnh chụp của cậu cho người ta nữa. Tối nay gặp."
 
"Tớ không đi."
 
"Không tìm bạn trai thì kết giao thêm bạn cũng không được sao? Tớ và người ta là hàng xóm, nếu trở mặt về sau cả nhà tớ với người ta cũng khó nhìn mặt nhau." Trần Tâm lấy lui làm tiến, ăn nói khép nép thỉnh cầu, thậm chí còn lôi cả cha mẹ mình ra .
 
Hứa Quân Viện ăn mềm không ăn cứng, nhất là không nhìn nổi người khác nũng nịu cầu mình, cô nhắm mắt lung tung đáp hai tiếng.
 
Màn hình điện thoại trên bàn trà bỗng sáng lên, là tin nhắn Wechat ——
 
"Hôm nay anh có đi làm không?" Hứa quân viện hỏi.
 
"Không đi" Lưu Chinh Dương trả lời, ngày mai anh mới đến quán ăn làm thu ngân.
 
   "A, vâng."
 
Hứa quân viện thở dài, cô nghĩ thầm, thế nhưng em muốn gặp anh. Gần đây cô luôn nói chuyện phiếm với anh.
 
Cảm xúc hỗn độn, vui có buồn có. Vui vì anh luôn trả lời tin nhắn của cô, buồn vì câu trả lời nào cũng rất ngắn, cơ bản đều là cô hỏi anh trả lời, anh không chủ động nhắn cho cô. Nhưng không sao, Hứa Quân Viện đã rất hài lòng, cô không muốn để ý đến nỗi buồn kia nữa, chỉ thả mình vào niềm vui to lớn mà anh mang lại.
 
-
 
Quý Dương đột nhiên chạy lên trên lầu, Lưu Chinh Dương đang nằm trên sofa xem tivi, Quý Dương cố ý đi lên phía trước chặn tầm mắt anh, vẻ mặt nôn nóng.
 
"Thấy bộ đồ trên người tôi thế nào?"
 
"Quê mùa" Lưu Chinh Dương liếc một cái, không chút do dự đưa ra kết luận.
 
"TMD ?, đêm nay tôi phải đi xem mắt, nhìn quê lắm sao?"
 
"Cũng không phải... Rất phù hợp khí chất của anh." Lưu Chinh Dương nhướng mi liếc anh ta một chút, ý tứ trong đó không cần nói cũng biết.
 
Quý Dương nghiến răng nghiến lợi lại không dám nói gì, hậm hực xuống lầu.
 
Lưu Chinh Dương nhìn thoáng qua bóng lưng của anh ta, nghĩ thầm, đã thời đại gì rồi còn xem mắt.
 
Anh lại liếc nhìn chiếc điện thoại đen thui một lần nữa, đáy lòng càng thêm bực bội, anh nằm dài trên ghế, cầm điện thoại nhắn cho Hứa Quân Viện.
-
Nhìn dáng vẻ của Hứa Quân Viện, Trần Tâm không thể không hoài nghi, có phải cô đang yêu đương hay không.
 
"Chiều mai tôi sẽ đi làm"
 
"Tôi biết rồi"
 
Rõ ràng anh chỉ nhắn khi nào anh sẽ đi làm, nhưng Hứa Quân Viện cảm thấy như đang anh đang hẹn với cô.
 
   "Xem cái gì đấy?"
 
"Không có, không có gì." Hứa Quân Viện che điện thoại, gương mặt nóng lên.
 
Bên này Lưu Chinh Dương thấy câu trả lời của cô còn khó chịu hơn.
  
Thật phiền.
 
Anh nhìn tin mình đã gửi, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
 
 -
   
Hứa quân viện vốn cho rằng ngày mai mới có thể nhìn thấy anh, nhưng khi cô đến nơi Trần Tâm chỉ, cô ngây ngẩn cả người.
 
Người ngồi xa xa trên ghế dài không phải là người cô tâm tâm niệm niệm sao?
 
Cô mừng thầm trong lòng, đây không phải là duyên phận sao,cô muốn qua chào hỏi anh. Nhưng nhớ đến tình cảnh hiện tại của mình, cô tới để “kết bạn”, mà Trần Tâm lại ngay bên cạnh, khó tránh khỏi bị hỏi mấy câu, cô vẫn không biết giải thích chuyện này với Trần Tâm như thế nào.
 
Mọi người hẹn nhau trong quán của Quý Dương.
 
Quý Dương ngồi ở quầy bar, thấy Trần Tâm nên vẫy tay với họ, đôi mắt lười biếng, sau khi thấy Hứa Quân Viện lập tức sáng lên, sức sống bừng bừng bắn ra bốn phía.
 
"Vị này là hàng xóm của tớ, từ nhỏ chúng tớ đã lớn lên cùng nhau, Quý Dương. Đây là bạn thân nhất của em, Hứa Quân Viện, vừa trở về thành phố B." Trần Tâm nhiệt tình giới thiệu hai người.
 
Hứa Quân Viện dịu dàng chào hỏi Quý Dương chào hỏi, nhưng tâm đã bay đến chỗ Lưu Chinh Dương cách đó không xa.
 
Sau đó, cô không còn tập trung được nữa, thỉnh thoảng lại xoay người qua lén lút nhìn Lưu Chinh Dương.
 
Anh cách cô không xa, đang cúi đầu chơi điện thoại, ánh sáng từ màn hình hắt lên  khuôn mặt anh, Hứa Quân Viện thấy được chân mày anh đang nhíu chặt lại, khóe miệng mím chặt.
 
Cô vừa vào Lưu Chinh Dương đã phát hiện ra, anh còn đang ngạc nhiên về duyên phận của hai người, cảm giác vui sướng lóe lên trong lòng anh. Nhưng chỉ một giây sau, anh thấy Quý Dương nhìn cô không chớp mắt, nhớ tới Quý Dương mới vừa nói sắp xem mắt, trong lòng anh đã hiểu.
 
Anh dời mắt đi chỗ khác, không nhìn tới ba người đang trò chuyện vui vẻ kia nữa.
 
Thật chướng mắt.
 
...
 
"Này." Bên tai vang lên một giọng nói nhẹ như bông.  
 
Hứa quân viện vẫn kìm lòng không được, cô nói dối đi vệ sinh rồi lén tới tìm anh.
 
Ánh mắt của anh từ màn hình điện thoại chuyển sang cô.
 
Ừm, hôm nay giống như càng đẹp hơn một chút.
 
Lấy lại tinh thần, anh gật đầu, trong lòng khó chịu không muốn nói chuyện với cô, không phải cô đang xem mắt sao?
 
"Thật là trùng hợp." Hứa Quân Viện cảm thấy bầu không khí lúng túng bao trùm hai người.
 
"Ừm." Lưu Chinh Dương kiêu ngạo ừ một tiếng.
 
"Tôi nghĩ ngày mai chúng ta mới gặp nhau, không ngờ bây giờ đã gặp mặt rồi." Hứa Quân Viện xoắn ngón tay, tiếp tục trò chuyện.
 
    Chàng trai trước mặt nhíu chặt lông mày, con ngươi đen nhánh nhìn cô chằm chằm: "Vậy ngày mai cô có đi không?"
 
"Đi ..." Hứa Quân Viện lắp bắp nói, không đoán được ý của anh.
 
Xoắn xuýt trong chốc lát, cô lại nói thêm một câu: “Nếu anh muốn tôi tới, tôi sẽ tới.”
 
Mẹ kiếp. Lưu Chinh Dương mắng.
 
Suy nghĩ của anh trở lại với hiện tại, lông mày vẫn còn nhíu chặt, anh mím môi hỏi cô, "Cô làm gì ở đây?”
 
Xem mắt đúng không. Còn muốn chơi trò mập mờ với tôi, hừ!
 
“Tôi… bị bạn kéo đi làm quen bạn mới.” Hứa Quân Viện không biết giải thích như thế nào cho phải, đôi mày thanh tú cũng nhăn lại.
 
"Kết bạn? Bạn trai?" Lưu Chinh Dương mỉa mai.
 
"Không phải!" Cô lập tức phủ nhận,Trần Tâm muốn cô đi tìm bạn trai, thế nhưng cô chưa bao giờ nghĩ về điều này. Cô thích anh, làm sao còn có tâm tư với người khác.
 
"Tôi thấy người kia có vẻ rất thích cô đấy." Ánh mắt Lưu Chinh Dương rơi vào người Quý Dương, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy ghét anh họ của mình như thế.
 
"Không có, không có. Làm sao có thể chứ, tôi vừa mới gặp anh ấy thôi." Hứa Quân Viện vội vàng khoác tay, đột nhiên cô cảm thấy đoạn đối thoại hiện tại của hai người rất mập mờ.
 
Anh đang ghen phải không? Cô kìm nén xúc động muốn cong khóe môi, giữ sắc mặt như thường.
 
Cô tự nhủ, phải dũng cảm. Người mình thầm thích lâu như vậy ở ngay trước mắt, cô phải bắt được anh băng mọi cách.
 
"Em thích anh, cho nên không có khả năng sẽ hẹn hò với người khác." Hứa Quân Viện  thành khẩn nói, đôi mắt nhìn Lưu Chinh Dương không chớp, muốn nhìn rõ biểu cảm của anh.
 
 
Lưu Chinh Dương vuốt điện thoại di động của mình, lông mày của anh nhướn lên, khóe miệng thả lỏng.
 
Một lúc sau, Hứa Quân Viện nghe thấy một tiếng “Tôi biết” nhẹ nhàng. 
 
Đúng vậy, sao anh lại không biết?
 
   Tình cảm luôn đong đầy trong mắt cô.
 
 
Rõ ràng như thế, chân thành như thế, làm sao anh có thể không biết được.
 
    
Lần đầu tiên Lưu Chinh Dương nhìn thấy cô, anh đã cảm thấy cô rất khác với những người khác. Mặc dù đều là ánh mắt sùng bái, nhưng ánh mắt của cô quá nóng bỏng, quá chân thành tha thiết, giống như là đã thích anh từ rất lâu rồi.
 
Anh không nhịn được bị ánh mắt ấy hấp dẫn, muốn tìm hiểu nhiều hơn về cô.
 
——
 
Nam chính ngạo kiều, tiểu khả ái đã tỏ tình. (Tác giả)
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Been thanked: 370 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 10 2020 06:47

Xin lỗi mn vì nay mới đăng chương được. 😭
CHƯƠNG 5:
 
Sau khi Hứa Quân Viện tan việc bèn vội vã đến nhà hàng lẩu cay thập cẩm, cô không kịp chờ đợi muốn nhìn thấy anh. Hôm qua ở quán Bar thổ lộ xong cô đã thẹn thùng chạy đi mất, bây giờ nghĩ tới anh, cô cảm thấy nhớ bao nhiêu cũng không đủ. Cô cũng cảm thấy mình thật kì lạ, trước kia không thấy anh cũng không có cảm giác gì, nhưng bây giờ anh luôn xuất hiện trong tâm trí cô, thỉnh thoảng còn chạy loạn làm nhiễu loạn lòng cô.
 
Lưu Chinh Dương đang ở chỗ thu ngân, việc kinh doanh trong tiệm vẫn diễn ra như bình thường
 
Hứa Quân Viện nhẹ nhàng thở ra, cô sửa sang lại mái tóc hơi rối rồi mới tiến vào cửa hàng. Cô tùy ý chọn lấy một vài thứ, rồi đứng xếp hàng chờ đợi tính tiền.
 
Từ vị trí của cô, cô thấy Lưu Chinh Dương đang làm việc hết sức chuyên chú, cả quá trình làm việc của anh như nước chảy mây trôi, không một chút dây dưa dài dòng, nhưng cũng không theo tý cảm xúc. Ngay cả khi anh nói cảm ơn cũng chỉ như máy móc.
 
Lưu Chinh Dương đã chú ý đến cô ngay khi cô bước vào cửa hàng, mặc dù đang làm việc, anh lại vẫn không nhịn được nhướng mi nhìn cô. Hôm nay cô mặc một chiếc váy chiffon màu trắng, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng, tóc hơi rối, anh thấy cô sửa loạn một hồi, anh kìm lòng không được ho nhẹ một tiếng.
 
Phía trước từng người từng người thanh toán xong, rất nhanh đã đến cô.
 
Cảnh tượng kịch tính lại xảy ra, giống hệt tình cảnh như ngày hôm đó.
 
Cô gái đứng trước Hứa Quân Viện tính tiền xong, sau đó thẹn thùng hỏi anh xin Wechat.
 
Kỳ thật một ngày nhiều nhất chỉ có ba, bốn cô gái mạnh dạn muốn xin Wechat, không ngờ lần nào cũng đều đụng phải cô.
 
Hứa Quân Viện vô thức nhíu mày, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ mặt bình thường. Cô không thích việc này, nhưng không có nghĩa là anh không được làm điều đó. Cô cũng không phải là bạn gái anh, không có tư cách yêu cầu anh phải toàn tâm toàn ý đối với mình.
 
Lưu Chinh Dương sững sờ trong chốc lát, anh nhanh chóng nhìn thoáng qua Hứa Quân Viện rồi anh lắc đầu xin lỗi cô gái kia: “Xin lỗi, tôi đang trong giờ làm việc.”
 
Nữ sinh lúng túng ồ một tiếng, rồi cúi đầu vội vàng rời đi.
 
Đám mây đen trong lòng Hứa Quân Viện lập tức tản ra, cô khẽ nhướng mi, lộ ra nụ cười rạng rỡ.
 
"Chào" Hứa Quân Viện cắn môi chào hỏi.
 
"Ừm." Động tác trên tay Lưu Chinh Dương vẫn không ngừng, anh đang cúi đầu kết toán.
 
Cô nhìn chằm chằm vào mặt anh, ánh mắt trần trụi nóng bỏng của cô khiến Lưu Chinh Dương bối rối, anh nhìn vào màn hình nhưng không biết mình đang nhấn phím nào.
 
Hứa Quân Viện đang nghĩ, dáng dấp anh thật là đẹp mắt, chỉ cần nhìn thôi cô đã muốn ôm ôm hôn hôn.
 
Bởi vì đằng sau còn có rất nhiều người xếp hàng, trả tiền xong cô cũng không tiện đứng đó nói chuyện với anh.
 
Lúc rời đi, Lưu Chinh Dương nghe cô nhẹ nhàng nói: "Lúc làm việc không thể cho người khác Wechat." Giống như là khách hàng đang thúc giục nhân viên, lại giống như một cô gái ghen tuông nói với người mình yêu.
 
Lưu Chinh Dương không biểu lộ gì, nhưng về sau mỗi khi nói chuyện với khách khuôn mặt anh đều mang ý cười.
-
Ăn xong, Hứa Quân Viện còn muốn ngồi lại thêm một lúc nữa, nhưng lại nhận được điện thoại của mẹ, nói là có chuyện quan trọng muốn tìm cô.
...
  
"Thật có lỗi, em có chút việc gấp nên phải đi trước" Lưu Chinh Dương nhìn chằm chằm tin nhắn cô gửi cho anh, anh cười khẩy, cảm xúc bực bội khó chịu bốc lên.
 
Cô không đi thì ở lại làm gì? Sao cô phải xin lỗi? Hai người bọn họ cũng không hẹn sẽ làm gì tiếp theo.
 
Kỳ thật Lưu Chinh Dương biết, mình đang vô cùng thất vọng.
 
Anh không muốn thừa nhận, nhưng dường như anh có một chút ý tứ với cô.
 
Cái ý tứ này ban đầu chỉ là hiếu kỳ, trải qua đoạn thời gian, chậm rãi trở thành hấp dẫn.
 
Cô đối xử với anh rất dịu dàng, rất khoan dung, anh bày mặt thối với cô, cũng nhiều lần lạnh lùng, nhưng cô vẫn luôn như một làn gió xuân vậy.
 
    Cô ấy có vẻ rất thích mình.
 
Có điều, anh cảm thấy không tệ, rất tốt.
 
-
"Con không thể đi ..." Hứa Quân Viện bất đắc dĩ từ chối.
 
"Tại sao lại không đi được? Cậu bé này là người hay chơi đùa cùng con lúc nhỏ." Vương Thục Đình cố gắng khuyên bảo, thuyết phục cô.
 
"Không phải là con không biết, nhưng con đã có người mình thích, con không thể mù quáng đi xem mắt nữa." Hứa Quân Viện nghĩ nói thẳng ra thì không cần bị chuyện xem mắt này làm phiền nữa.
 
"Thật?" Vương Thục Đình kinh ngạc. Con gái của mình bà rất rõ, mặc dù bên ngoài nhìn hiền lành, dễ tính, nhưng từ nhỏ đã rất bướng bỉnh, đặc biệt là khi cô đã nhận định cái gì đó.
 
  "Thực sự ... chúng con đang tìm hiểu, cho nên mẹ đừng nối loạn tơ hồng nữa.” Cô thực sự đang muốn theo đuổi anh, nhưng cô không muốn nói cho mẹ biết.
 
"Được rồi, mẹ cho con một tháng, một tháng sau mang nó về nhà cho mẹ xem."
 
     Cái gì một tháng... mẹ cô muốn cô mang Lưu Chinh Dương về sau một tháng nữa sao?
 
  Hứa Quân Viện vâng vâng dạ dạ đồng ý.
 
——
 chuẩn bị ăn thịt ^^
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Been thanked: 370 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 10 2020 22:35

Từ tuần sau các chương còn lại sẽ đăng vào group nha mọi người  💖
CHƯƠNG 6:
 
Thật ra một tháng với Hứa Quân Viện rất dài, cô hận không thể ở bên anh ngay lập tức.
 
Trước giờ cô chưa từng khát vọng tình yêu đến thế, cho đến khi anh xuất hiện một lần nữa.
 
Anh là tình cảm thầm mến thời thanh xuân, cũng là khao khát mà giờ cô hướng tới.
 
Cô vẫn luôn nghĩ mình thích anh ở điểm nào.
 
Ngoại hình sao? Cũng không hẳn.
 
Có lẽ cái hấp dẫn cô là tính cách của anh. Tâm cô bất ngờ bị trộm mất khi nhìn thấy anh hồi sơ trung. Tuy anh bị phê bình, chỉ trích nhưng không hề có dáng vẻ tự ti, thấp kém, anh như vậy không phải do phản nghịch, chỉ đơn giản là do anh thích.
 
Ở sơ trung anh đã quyết tâm là chính mình. Đó là cuộc sống cô vẫn luôn mong mỏi. Lúc đó, cô không có gia đình hạnh phúc như hiện tại, cô yếu ớt, mẫn cảm, hi vọng mình trở nên dũng cảm hơn, mà anh không thể nghi ngờ chính là ngôi sao sáng chỉ dẫn cô trên con đường của mình.
 
Vì vậy, cô gần như không cách nào kiềm chế được theo đuổi anh.
 
Sau nhiều năm, cô nhìn thấy anh, lại một lần nữa trầm luân, không thể kìm nén được.
 
Cô không biết phần tình cảm này rồi sẽ có kết quả hay không, nhưng cô vẫn muốn thử một lần.
 
-
 
"Cuối tuần anh có rảnh không?"
 
"Làm gì?" Lưu Chinh Dương có chút nhớ cô.
 
“Kỷ niệm trăm năm ngày thành lập trường em, anh có muốn đi với em không?”
 
"Có thể."
 
Hứa Quân Viện không ngờ anh sẽ đồng ý sảng khoái như vậy.
 
Cuối tuần, cô sửa soạn một hồi lâu, mặc lại đồng phục cao trung. Áo sơ mi trắng, bên trên cổ áo đính nơ và váy kẻ sọc, váy chỉ dài tới đầu gối, đôi chân thon dài lộ ra ngoài không khí.
 
Lúc Lưu Chinh Dương nhìn thấy cô, mặt dù mặt anh không tỏ vẻ gì, nhưng trái tim anh đã đập cuồng loạn thêm mấy lần, như có cái gì đó đang nhảy lên nhảy xuống trong lồng ngực làm anh bồn chồn, làm anh không thể bình tĩnh được.
 
Bọn họ hẹn nhau ở trước cổng trường.
 
Bởi vì đây là lễ kỉ niệm trăm năm thành lập trường nên trường chuẩn bị khá công phu. Có một vòm lớn được mạ vàng ở cửa ra vào, rất nhiều pháo hoa xung quanh,  bên trên có rất nhiều băng rôn các bạn cựu học sinh tặng. Rất nhiều sinh viên tập trung tại cửa, hầu hết trong số họ trông rất trẻ, giống như vừa mới tốt nghiệp.
 
Lưu Chinh Dương dựa vào bức tường trước cổng đợi cô, anh mặc một bộ đồ đen, vẻ mặt lạnh lùng.
 
Hứa Quân Viện đến gần anh, cô cúi đầu lôi kéo váy mình, thấy mình đã bằng này tuổi rồi còn mặc đồ giống mấy học muội, thật là xấu hổ.
 
"Này." Lại là câu này... Hứa Quân Viện nói thầm.
 
"Ừm" Lưu Chinh Dương gật đầu nhìn cô.
 
"Đi thôi." Hứa Quân Viện cắn môi, buổi sáng cô chọn hương dâu tây, chạm vào thật ngọt.
 
"Em là học sinh trường ngũ trung?" Lưu Chinh Dương hỏi, ngày hôm qua cô vừa mời anh đã muốn hỏi, nhưng vẫn cố nhịn xuống, anh cảm thấy vẫn là hỏi trực tiếp sẽ phù hợp hơn.
 
"Vâng" Hứa Quân Viện đi bên cạnh anh. Trường thật nhộn nhịp, trong số đó có những người thành công ăn mặc bảnh bao quay trở lại, ở họ tràn đầy sức sống của thanh xuân. Cô hít sâu, cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, giống như trở lại thời cao trung.
 
Quan trọng nhất người đang bên cạnh cô là Lưu Chinh Dương, đây là điều trước giờ cô chưa từng nghĩ tới. Cô nhìn tay anh, thon dài mảnh khảnh, cách tay mình rất gần, cô vô thức chạm chạm vào nó.
 
"Tôi học bát trung" Lưu Chinh Dương không chú ý đến suy nghĩ và những cử động nhỏ của cô, anh phối hợp nói.
 
Bát trung gần ngũ trung, nằm ở bên kia đường.
 
"Em biết." Hứa Quân Viện ngẩng đầu, mặt tỉnh như không nói.
 
"Cao trung em đã biết tôi?" Lưu Chinh Dương nghi ngờ. Nếu như cô đã biết anh trước đó thì sẽ dễ dàng giải thích tại sao cô luôn có vẻ thích anh từ lâu.
 
"Không phải nha." Là sơ trung. Hứa Quân Viện phủ nhận.
 
Lưu chinh dương không nói nữa, tiếp tục đi bên cạnh cô.
 
Hứa Quân Viện đi vào lớp học hồi trước của mình, bên trong không có ai, ngay cả bảng đen cũng được lau sáng bóng sạch sẽ, bàn học chỉnh tề, không nhuốm chút bụi.
 
Buổi chiều, ánh sáng màu vàng ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh, phản chiếu lên các ký tự trên bàn học, nhu hòa mà cũng rõ ràng. Hứa Quân Viện đi đến bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài, hồi cao trung cô luôn thích nhìn ra như vậy, có lúc là nhìn vào những cái cây để thư giãn, đôi khi cô muốn xem liệu hình bóng anh có xuất hiện ở trường bát trung đối diện không…
 
Lưu Chinh Dương đứng ở cửa chính nhìn cô, ánh sáng nhu hòa làm nổi bật bóng lưng cô như tiên nữ hạ phàm.
 
Gió nhẹ vờn quanh tay của thiếu nữ, phất qua rèm cửa màu trắng, cuốn bay góc rèm, như một đôi cánh của nàng tiên, bao bọc xung quanh cô, khiến khung cảnh trở nên mờ ảo.
 
Anh kìm lòng không đặng đến gần, vén màn cửa lên, tiến vào bên trong thế giới ấy.
 
Lúc này gió lại nổi lên, giấu hai người sau tấm màn.
 
Thời điểm Hứa Quân Viện phản ứng lại, Lưu Chinh Dương đã ở ngay bên cạnh, hai người bị ngăn cách bởi tấm màn mềm mại, thế giới xung quanh chỉ còn cô và anh.
 
Anh dựa vào rất gần, vai cô đụng trúng tay anh khiến cô không nhịn được ngẩng đầu nhìn lên, mới đầu cô chỉ có thể nhìn thấy hầu kết đang nhô ra.
 
Sau đó, anh cúi đầu.
 
Trong tầm mắt của cô ngũ quan của anh dần rõ nét hơn.
 
Lưu Chinh Dương nhìn khuôn mặt cô, thật gần, anh không tự giác duỗi lưỡi liếm liếm môi mình.
 
Hứa Quân Viện nghĩ, một tháng cái gì, cô không muốn đợi thêm một phút nào nữa.
 
Cô nắm lấy ống tay áo anh, kéo mạnh xuống, chuẩn xác không chút sai lầm chạm vào môi anh.
 
Chỉ chớp mắt cô đã buông ra, ngượng ngùng nhìn mặt anh, trông thấy lỗ tai anh nhanh chóng đỏ lên, cô buồn cười, thậm chí còn đưa tay sờ sờ nó, xoa nhẹ hai lần rồi buông tay ra.
 
Lưu Chinh Dương không thể tin nhìn một loạt động tác cô, máu toàn thân giống như hồ nước đang dâng trào, bùng phát không thể ngăn cản…
 
 
Trong lòng anh đang nghĩ, sao lại thành cô chủ động trước rồi? ——
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 11 khách