[CĐ-Quyền mưu-3S] Nhật kí phong hậu của tả tướng

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 44
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 370 times
Been thanked: 20 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 21:56

Iu iu thương thương Haru thật nhiều 💕 edit mấy khúc dâm ca này tốn nhiều sức lắm. Mình đọc mà còn thấy khó nữa huống chi edit 💕 công nhận lần đầu mới thấy vụ vừa hát vừa làm 😂 quả là nghệ thuật 😂

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 6 2020 22:07

Chương 38: Bôi thuốc
 
Cảnh Ninh thản thốt một tiếng, ôm mặt nằm sấp xuống giường. Xong rồi!! Vậy là Đỗ Thái y đã biết chuyện này! Đúng là vô mối tằng tịu với nhau mà!
 
Ngụy Tiêu bật cười. đưa tay vỗ mông nàng một cái, lập tức Cảnh Ninh cứng đờ người. bị hắn vỗ như vậy, nàng cảm giác những thứ hắn vừa bắn vào người mình lại tràn ra ngoài.
 
Cảnh Ninh đỏ mặt, chỉ có thể giả chết!
 
Ngụy Tiêu không nhận thấy sự khác thường của nàng, chỉ nói: “Ta chọc nàng thôi. Cách đây vài ngày, ta có mượn vài quyển ghi chép của Đỗ thái y xem qua, thấy trong đó có chép lại đơn thuốc này, ta mới lén giữ làm của riêng.”
 
Lúc này Cảnh Ninh mới thở phài một hơn. Nhưng sao Đỗ thái y lại đưa cho Ngụy Tiêu bảng ghi chép y thuật nhỉ? Nhất định đã bị lão hồ ly này lừa gạt gì rồi.
 
"Đến đây, tướng công xoa thuốc cho nàng nào.” Ngụy Tiêu lại vỗ mông nàng, môi nàng đã bị hắn giày vò nát rồi, tên chết tiệt này, nói bằng miệng là được, sao cứ động tay động chân làm cái gì?
 
Nhưng nàng không dám nói ra, chỉ có thể nằm yên không lên tiếng, cũng không chịu phối hợp.
 
Ngụy Tiêu ôm nàng từ phía sau, xốc nàng dậy, để nàng trong tư thế quỳ sấp trên giường, hai chân mở ra, hai cánh hoa môi sưng đỏ vì hắn cũng xuất hiện.
 
Cảnh Ninh cảm thấy cực kì xấu hổ. thứ lúc nãy hắn bắn vào người nàng chưa chảy ra hết, bị hắn táy máy sờ soạng trên người vài cái, nó liền chảy ra không ít. Ngụy Tiêu đưa ngón trỏ vào quẹt lên khe hở ươn ướt giữa hai cánh hoa môi, cười nói: “Xem ra hơi dư một chút, nhìn xem tiểu bảo bối này ăn nhiều chưa nào.”
 
Cảnh Ninh bị hắn sờ đến run người, thẹn quá hóa giận mắng: “Không phải nói bôi thuốc sao?!”
 
Ngụy Tiêu nghe vậy mới rút tay về, hắn cười cười: “Được được được, ta phải bôi thuốc cho bảo bối của ta.”
 
Dứt lời, hắn mở bình sứ ra, dùng ngón tay quẹt một ít thuốc mở màu hồng nhạt, cong môi cười gian, nhìn bé con đang che mặt xấu hổ không nói tiếng nào. Hắn lặng lẽ bôi thuốc mỡ lên đầu vật cứng của mình, rồi mới tách cánh hoa môi của nàng ra, chậm rãi đẩy vào.
 
Cảnh Ninh hét lên một tiếng, lúc này mới biết tên chết tiệt kia đang làm cái gì!
 
“Không phải chàng nói bôi thuốc sao? Sao lại chen vào rồi!!!” Cảnh Ninh bất chấp ngượng ngùng quay đầu tức giận nhìn hắn.
 
Ngụy Tiêu áp sát hôn lên bé con đang xù lông, xoa xoa đầu của nàng: “Bảo bối của ta đau bên trong, nếu không như vậy sao có thể bôi vào trong được.”
 
Cảnh Ninh muốn phản bác, nhưng không biết nói lại thế nào, nghẹn trong họng một cục tức!
 
Ngụy Tiêu bật cười, hôn đôi má phấn hồng của nàng: “Bảo bối, làm lần nữa đi! Thuốc này phải dùng đều đặn, còn phải xoa xoa thật kĩ, như vậy mới có hiệu quả. Tướng công lo nghĩ cho nàng, hay là tối nào ta cũng bôi thuốc cho nàng, bảo đảm phát huy công dụng.”
 
Nói xong, Ngụy Tiêu chầm chậm chuyển động, mỗi lần tiến vào đều thay đổi lực độ và góc độ. Cũng không biết có phải thuốc thật sự có hiệu quả hay không, Cảnh Ninh dần cảm thấy dưới bụng nóng dần lên, có vẻ dễ chịu hơn với lúc nãy.
 
Ngụy Tiêu nhận thấy bé con dần dần ngừng phản kháng, miệng bắt đầu phát ra những tiếng thở khe khẽ, bên dưới nàng ra nước nhiều hơn bình thường, lại còn xoắn chặt lấy hắn, khiến mỗi cử động của hắn đều có chút gian nan.
 
Ngụy Tiêu nổi gân xanh trên trán, cố kiềm chế để nàng thích ứng dần, cố gắng không làm nàng bị đau, quét mọi ngóc ngách bên trong để không sót chỗ nào không dính thuốc. Đột nhiên, hắn vô tình chạm trúng chỗ nào đó, khiến bé con nhà hắn kêu lên một tiếng, rồi co giật lên cao trào, dịch thể từ nơi hai người kết hợp tràn ra ngoài, nhỏ thành giọt rơi xuống, Ngụy Tiêu chỉ cảm thấy mình sắp bị nàng cắn đứt, hắn cố nén xúc động muốn bắn ra, chờ nàng thoái trào dần mới bắt đầu chuyển động nhè nhẹ, âm thầm tìm kiếm chỗ mẫn cảm kia, từng chút từng chút chà lên đó.
 
Cảnh Ninh mất hồn rên rỉ, hoàn toàn không còn tỉnh táo nữa, môi nàng hé mở, nước bọt theo đó chảy ra ngoài mà nàng cũng không phát hiện ra, chỉ theo bản năng, cong thắt lưng phối hợp với động tác cắm vào của hắn.
 
Ngụy Tiêu cảm thấy mình muốn phát điên lên! Hắn điên cuồng cắm vào người nàng, nhưng không kiên trì được bao lâu đã bị lực xoắn cực hạn của nàng ép đến chịu không nổi. Hắn gầm lên, giao nộp tất cả vào trong nơi mẫn cảm nhất của nàng.
 
Ngụy Tiêu tựa vào người nàng thở hồng hộc, bé con của hắn đang liên tục run rẩy vì khoái cảm, vẫn còn chưa tỉnh lại sau cơn đê mê.
 
Ngụy Tiêu hôn lên gương mặt đẫm mồ hôi của nàng, rút gậy thịt ra. Tiểu huyệt không có gậy thịt chặn lại, toàn bộ chất dịch trắng đục từ bên trong tràn ra ngoài. Ngụy Tiêu nhìn dịch thể của mình chảy ra từ thân thể nàng, cảm giác thỏa mãn khó hiểu dâng lên trong lòng, hắn cầm xiêm y đã bị xé rách, lau nơi nhầy nhụa giữa hai chân nàng.
 
Rất lâu sau Cảnh Ninh mới phục hồi tinh thần hoàn toàn, nhìn nam nhân đang ôm nàng lim dim ngủ, khóe môi nàng vô thức cong lên. Nàng dịu dàng xoa lên má hắn, hẳn là đã mệt mỏi sau nhiều ngày bận rộn rồi.
 
Cảnh Ninh áp sát hôn hắn một cái, tìm một vị trí thoải mái trong lòng hắn, ôm lấy hắn, nhắm mắt lại ngủ.
 
Ngụy Tiêu ngủ một giấc dài, lúc hắn tỉnh dậy trăng đã treo lên cao rồi, bé con của hắn cũng không còn bên cạnh, trên người chỉ phủ một tấm chăn mỏng, tạm thời che đi thân thể trần truồng nằm trên giường, xiêm y vươn vãi trên khắp mặt đất cũng không thấy đâu, dưới tình huống thế này, hắn có muốn chạy cũng không chạy được.
 
Thấy vậy, Ngụy Tiêu dứt khoát nằm xuống, quyết định ở lại thêm một lát, chờ đêm khuya mới rời đi.
 
Hắn nghĩ đến những lời Nguyên Thâm nói trước khi chết, lời của ông ta nửa thật nửa giả, làm cho người ta mờ mịt không rõ. Giả sử câu nói cuối cùng của ông ta là thật, vậy thì những gì đã nói trước kia là giả. Minh Thính nghe theo lời của ông ta, giá họa cho Tứ vương. Ông ta biết rõ người đứng sau lưng là ai, nhưng lại bị nắm nhược điểm trong tay.
 
Nếu thật sự là như vậy. Nguyên Thâm phương trượng vốn là một cao tăng đắc đạo, sao có thể cam thâm tình nguyện làm tay sai cho kẻ khác, có điểm yếu gì lớn đến mức khiến cho ông ta phải khuất phục như thế? Minh Thính là cô nhi ông ta đã về nuôi dưỡng, chịu ơn của lão, vì lão báo ân cũng đúng đi. Còn về Tứ vương gia, rốt cuộc nàng ta có biết toàn bộ những chuyện này hay không thì vẫn khó mà kết luận.
 
Căn cứ vào những manh mối trước mắt, có vẻ nàng ta vẫn chưa biết gì, nhưng cũng không thể đảm bảo ràng Minh Thính chưa từng kể cho nàng ta nghe. Ngụy Tiêu không cho rằng, Minh Thính chỉ dùng một nước cơ đơn giản như vậy để đối phó với mình.
 
Tiết đoan ngọ trong phòng riêng hôm đó, khi bé con hỏi thăm tam tiểu thư, có rất nhiều người nghe thấy. nhiều người thì nhiều miệng, bị người ngoài biết không có gì là lạ. chỉ là không chắc được liệu có người nào liên kết chuyện ngày hôm đó của nàng với chuyện tam tiểu thư chết hay không. Ban đầu, chuyện nàng bị ác mộng chỉ có Yến Ngũ và Tiểu Toàn Tử biết, mãi đến khi từ Hộ Quốc tự về mới truyền ra ngoài. Một là Hộ Quốc tự có sẵn nhánh mộc lan, hai là có người đã đem đến đó.
 
Khả năng trong vòng một ngày đã có thể đem đến ngược lại không cao. Ngạc mộc lan đâu phải là thứ có thể tùy tiện lấy chứ. Chỉ có một khả năng, là có sẵn trong Hộ Quốc tự, nhưng người nào lại luôn mang theo nhánh mộc lan bên người?
 
Tứ vương gia!
 
Nếu đeo nhánh mộc lan khô lên người lâu ngày, ban đêm ngủ sẽ mơ thấy ác mộng, nhưng nếu biết canh liều lượng lại có tác dụng như kích tình giống như ngũ thạch tán. Ngũ thạch tán dùng nhiều sẽ dẫn đến tác dụng phụ là gây nghiện, còn mộc lan thì không. Đây chính là lý do bột cây mộc lan có giá trị ngàn vàng.
 
 
Tứ Vương gia thường xuyên lui tới những nơi như Nam Phong quán, biết đến mộc lan dược cũng không có gì là lạ, rất có thể cũng mang theo bên người, nhưng cũng không thể loại trừ việc Minh Thính cũng có loại này. Dù sao hắn cũng gian díu với không ít các phu nhân tiểu tỷ, nói không chừng sẽ có ai đó đưa cho hắn.
 
Chắc chắn phải điều tra thật kĩ gia thế của Minh Thính và Nguyên Thâm một phen! Phải đào hết tổ tông 18 đời nhà bọn họ lên, hắn không tin là không tìm thấy một chút dấu vết nào!

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 6 2020 22:08

Chương 39: Đường ngũ tiểu thư
 
Ngụy Tiêu đang suy nghĩ thì cửa bị mở ra, hắn vội vàng nhắm mắt giả bộ ngủ.
 
Một làn gió thơm mát lướt qua chóp mũi hắn, khiến hắn không tự chủ cong môi lên, sau đó nghe thấy bé con nào đó khẽ nói: “Còn không chịu dậy nữa. Lúc trưa đã không ăn gì rồi, tối cũng không ăn, cũng chẳng biết chàng có thấy đói hay không nữa.”
 
Cảnh Ninh vừa nói vừa đưa tay sờ lên bụng của hắn ấn ấn, đột nhiên Ngụy Tiêu mở mắt ra, kéo nàng vào trong lòng.
 
Cảnh Ninh bị động tác của hắn làm giật mình, khi bình tĩnh lại nàng hờn dỗi đánh vào vai hắn, tên chết tiệt này, suốt ngày chỉ thích ăn hiếp nàng!
 
Ngụy Tiêu tùy ý để nàng rút giận, cười ha ha, lồng ngực vì tiếng cười của hắn mà rung rung, Cảnh Ninh dừng động tác, ngồi dậy nói: “Mau dậy ăn cơm đi. Ta đã sai Tiểu Toàn Tử chuẩn bị xong hết rồi.”
 
Ngụy Tiêu gật đầu, đột nhiên lại lắc đầu, Cảnh Ninh khó hiểu, nhìn về phía hắn.
 
Ngụy Tiêu hôn nàng cái chụt rồi nói: “Toàn thân ta mồ hôi không à, phải tắm rửa trước đã, tránh làm thúi lây bảo bối vừa tắm xong, sạch sẽ thơm ngát.”
 
Nhìn thấy nàng đỏ mặt ngượng ngùng, Ngụy Tiêu mới hài lòng đứng lên, cầm xiêm y nàng chuẩn bị khoác vào rồi ra ngoài.
 
Cảnh Ninh nhìn bóng lưng kẻ xấu xa kia tức giận dậm chân! Thật là, sao người này hễ mở miệng ra là lại thích nói những lời không đứng đắn kia chứ!!!
 
Hôm sau vừa hạ triều, Ngụy Tiêu đã đến. Cảnh Ninh ôm con chó trắng chơi đùa, nhìn hắn hỏi: “Hôm nay chàng không bận gì à?”
 
Cứ mỗi khi Ngụy Tiêu thấy cái chó chết tiệt kia chiếm lấy vòng tay của bé con nhà mình, hắn lại tức giận xách con chó nhỏ ném qua một bên, sau khi cho con chó kia tự chơi một mình, hắn mới đến gần bé con ôm vào lòng nói: “Tranh thủ lúc rảnh rỗi, dẫn bảo bối đi xem trò vui.”
 
Cảnh Ninh nghe thấy hai chữ trò vui liền nhớ đến chuyện lần trước, nàng ngẩn ra, nghi hoặc hỏi: “Lần này lại xem ai diễn đây?”
 
Ngụy Tiêu tỏ ra thần bí không trả lời, dẫn nàng đi thay y phục, cho nàng ăn mặc khiêm tốn nhất có thể, rồi mới xuất cung từ cửa nhỏ giống lần trước.
 
Đi vào ban ngày nên Cảnh Ninh mới nhìn rõ đường. Thì ra cánh cửa nhỏ có thể ra ngoài cung nằm ở Hoán y phường.
 
Cảnh Ninh theo Ngụy Tiêu ra khỏi thành, đi đến rừng đào ngoại ô. Cảnh Ninh buồn bực trong lòng, đã qua mùa thưởng hoa đào, hoa cũng đã kết thành trái rồi, bây giờ mới đến rừng đào để làm gì?
 
Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng nàng vẫn kiềm chế không hỏi. Dù sao có hắn ở đây, nàng không cần lo lắng gì.
 
Cảnh Ninh vừa tự nhủ vưa nắm chặt bàn tay Ngụy Tiêu, hắn quay đầu nhìn nàng hỏi: “Sao vậy?”
 
Cảnh Ninh lắc đầu, cười với hắn một cái.
 
Ngụy Tiêu ho nhẹ một tiếng, dáo dác nhìn xung quanh xong, rồi kéo nàng gần lại nặng nề hôn lên môi nàng một cái chóc. Trong khu rừng yên tĩnh, đột nhiên có một âm thanh thanh thúy vang lên, Cảnh Ninh ngượng ngùng ôm mặt lùi mấy bước. Tên nam nhân này, sao cứ trêu chọc nàng mọi lúc mọi nơi vậy chứ!
 
Ngụy Tiêu không trêu nàng nữa, bước đến cầm tay nàng, sờ đầu nàng, bước tiếp về phía trước.
 
Cảnh Ninh ngoài mặt xấu hổ, nhưng thật ra trong lòng lại rất ngọt ngào.
 
Xuyên qua rừng hoa đào, bên trong có một cư xá cho người ta đến nghỉ ngơi. Lúc này, không còn là mùa thưởng hoa đào, nên nơi này cũng không có ai, chỉ có duy nhất một ông lão ở trong lâm xá.
 
Cảnh Ninh đang định hỏi Ngụy Tiêu dẫn nàng đến đây làm gì, thì đã bị hắn bịt miệng, nhấc người nàng lên, bước vào một gian phòng cũ.
 
Lập tức Cảnh Ninh nghe thấy ở phòng cách vách truyền đến một loạt âm thanh nam nữ hoan ái, nàng bất giác trợn tròn mắt.
 
Ngụy Tiêu kề bên tai nàng hôn hôn, mới khiến Cảnh Ninh để ý đến hắn, hắn muốn nàng chọt lủng giấy cửa để xem.
 
Cảnh Ninh khẩn trương nuốt ực một cái, nàng đưa tay liếm chút nước miếng, đâm thủng giấy dán cửa, nhìn vào trong, lập tức thấy một lão nhân đang đè một nữ tử ra giường điên cuồng cắm vào.
 
Cảnh Ninh hoảng sợ che miệng lại, nàng biết nữ nhân bên trong! Chính là người nàng đã từng gặp ở yến hội trong cung, Đường Triều Tịnh!
 
Đường ngũ tiểu thư là quý nữ nổi tiếng nhất nhì kinh thành, một mặt là vì các trưởng bối trong nhà đều là đương kim đại nho sĩ nổi tiếng khắp nước, mặt khác, bản thân nàng ta cũng có nhiều thành tích, thuộc dạng có danh tiếng trong các học viện viện trong nước. Nghe nói, người mến mộ nàng ta có thể xếp hàng dài từ cửa cung ra đến ngoại thành. Nhưng không ngờ lúc này nàng ta đang bị một lão già canh giữ đào viên bẩn thỉu xâm phạm.
 
Đột nhiên bên trong truyền ra tiếng nói chuyện, lôi Cảnh Ninh từ trong kinh sợ về thực tại:  “Phi! Đệ nhất tài nữ kinh thành cái gì, rõ ràng là nữ nhân lẳng lơ! Nói xem, gậy thịt của gia gia có ngon không?”
 
Đường Triều Tịnh gật đầu qua loa, vừa rên rỉ vừa đáp: “Ngon… gậy thịt của gia gia ngon nhất… làm người ta rất thoải mái...”
 
Cảnh Ninh nghe thấy những lời nói dâm tục phóng túng như vậy, mặt mũi đỏ ứng, nàng nhìn về phía Ngụy Tiêu.
 
Ngụy Tiêu cong môi cười, thấy nàng quay lại nhìn mình thì lại hôn nàng một cái, ra hiệu kêu nàng tiếp tục xem.
 
Lão nhân gia kia vỗ vào mông thanh nữ một cái chát, hừ lạnh: “Mấy ngày trước ngươi tới đây hái đào cố ý để lộ da thịt, có phải muốn câu dẫn lão tử hay không?”
 
Đường Triều Tịnh gật đầu đáp: “Có thể cho là vậy, ta đã cược với Điềm nhi, ai có thể dụ dỗ lão trước thì người đó thắng. Người thắng sẽ được làm lão đại.”
 
“Phi! Tiểu lẳng lơ, năm ngoái ngươi đến đây hưởng hoa, lão tử đã thấy ngươi và nam nhân khác phóng đãng dưới gốc đào!”
 
Nữ nhân không đáp, nàng đã không còn nhớ nam nhân chóng vánh kia là ai nữa rồi.
 
Lão nhân lại nói tiếp: “Tiểu lẳng lơ này, nói cho gia gia biết, sao ngươi lại trở nên dâm đãng như vậy hả?”
 
Đường Triều Thanh nheo mắt suy nghĩ chút mới trả lời: “Năm 14 tuổi, ta bắt gặp ca ca đang chơi đùa một tiểu nha hoàn. Ta lén lút nhìn bọn họ quan hệ, xong phát hiện ra tiểu huyệt của mình ứa nước. Ta tò mò đưa tay sờ thử, sau đó liền luân hãm.”
 
“Sau đó thì sao?” Lão nhân đổi một tư thế khác, nâng một chân nàng lên, rồi lại nhét gậy thịt sẫm màu vào lại người nàng.
 
“Từ đó ta bắt đầu thủ dâm, sau này ta yêu một nam nhân, giấu người nhà cùng hắn vụng trộm. Nhưng hắn không phải người tốt, sau khi chiếm được thì chán chê, không quá nửa năm đã có niềm vui mới. Lúc đó ta mang thai con của hắn, nhưng hắn nói không cần, không chắc đứa con trong bụng ta là của nam nhân nào mà lại cứ ép hắn nhận.” Đường Triều Tịnh vừa nói vừa như muốn khóc, khóe mắt đã hơi ứa nước.
 
Nhưng nàng nhanh chóng đưa tay lau khóe mắt, giọng nói có chút oán hận: “Chẳng phải hắn có ý muốn nói ta thất trinh hay sao! Vậy thì ta thất trinh cho hắn xem!”
 
Đường Triều Tịnh nói xong, dứt khoát ôm lấy cổ của lão nhân, tự mình nẩy mông, phun ra nuốt vào gậy thịt của lão. Lão nhân thích thú híp mắt, hừ hừ: “Ngươi đã nói bí mật của mình thì lão cũng có bí mật nói cho ngươi nghe. Tuy ở đây ta chỉ là một lão già giữ cửa, nhưng cũng từng chơi qua không ít phu nhân tiểu thư, rình rập không ít những màn thông dâm đâu.”
 
Lão nhân kia dương dương đắc ý nói, Cảnh Ninh nghe thấy thì nhíu mày, nàng giật giật tay áo Ngụy Tiêu, ý bảo hắn rời đi.
 
Ngụy Tiêu suy nghĩ một chút, ôm nàng rời khỏi.
 
Tuy Đường Triều Tịnh nói nhiều điều, nhưng vẫn cảnh giác giấu tên người kia, không nói rõ là ai. Lão nhân kia cũng không hỏi. Ngược lại làm cho Ngụy Tiêu cảm thấy tò mò, hắn muốn dựa vào điều đó để điều tra thêm ít manh mối.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 6 2020 22:08

Chương 40: Mưu kế
 
Ngụy Tiêu vận công, nháy mắt bay xa mấy trượng, không bao lâu thì rời khỏi rừng đào, đến một biệt viện cách đó không xa.
 
Cảnh Ninh nhìn hai chữ Ngụy phủ treo trước cổng, hỏi: “Đây là biệt viện của chàng à?”
 
“Cũng không phải, nơi này được mua để giấu tiểu yêu kiều nàng đấy.” Ngụy Tiêu vừa nói, vừa nựng mặt nàng.
 
Cảnh Ninh xoa xoa chỗ hắn vừa nhéo, kéo hắn vào trong.
 
Từ sáng Vân Hiểu đã chuẩn bị xong mọi thứ. Ngụy Tiêu lôi kéo bé con đi chơi thuyền trên hồ.
 
Thuyền đi một đoạn xa bờ, Ngụy Tiêu liền buông mái chèo, để thuyền tự trôi trong hồ, xoay người ôm bé con.
 
Cảnh Ninh chưa từng ngồi trên thuyền nhỏ như vậy, thấy sóng nước chuyển động không ngừng, nàng có chút sợ hãi, căng thẳng bám lấy cánh tay hắn không buông.
 
Ngụy Tiêu ôm nàng trấn an, nói: “Có tướng công nàng ở đây, sợ cái gì?!”
 
Cảnh Ninh gật đầu, nàng dựa vào lòng hắn, nghe nhịp tim của hắn, một hồi lâu mới bình tĩnh lại, hỏi: “Sao chàng lại biết chuyện của Đường Triều Tịnh?”
 
“Đáng lý là không tò mò đến vậy. Nhưng nàng biết đó, gần đây Đường gia vì chuyện thi cử mà cứ ngăn trở ta làm việc, sao ta có thể để cho bọn họ muốn làm gì thì làm được chứ. Nên ta đã cho người điều tra gia sản của hắn, nhưng đám đó đều là lão hồ ly, những thứ điều tra được không hữu dụng lắm, nên mới chuyển hướng điều tra Đường Triều Tịnh để kéo chân trưởng bối của nàng ta.”
 
Cảnh Ninh thở dài, cảm thán nói: “Ta thật không ngờ Đường ngũ* lại dính vào chuyện như vậy.”
 
*là Đường Triều Tịnh
 
Ngụy Tiêu nhìn nàng, buồn cười hôn lên mặt nàng, nói: “Chuyện nàng không biết còn nhiều lắm!”
 
Cảnh Ninh tò mò, ôm cổ hắn hôn một cái chụt, rồi làm nũng: “Còn chuyện gì nữa vậy?”
 
Ngụy Tiêu cũng hôn trả lên đôi môi hồng của nàng, đáp: “Kêu tướng công đi rồi ta nói cho.”
 
"Tướng công! Tướng công, tướng công, tướng công công ~ nói mau đi mà~"
 
Ngụy Tiêu làm sao chịu nổi giọng nói nũng nịu đáng yêu kia, vội vàng đáp: “Được được được.”
 
“Từ lúc Đường Triều Thanh lên làm chức Tế Tửu Quốc tử giám thì Quốc tử giám bắt đầu hỗn loạn. Quốc tử giám ban đầu vốn tách riêng nam nữ ra để dạy. Đường Triều Thanh đề xuất cho nam nữ học chung, lúc ấy thế lực ta yếu không đối phó được với bọn họ, nên đành phải mặc kệ. Các thiếu nam thiếu nữ ở độ tuổi cập kê, sớm chiều gặp nhau khó tránh lâu ngày sinh tình, về sau dẫn đến nhiều chuyện vượt rào.
 
Hơn nữa, Đường Triều Thanh cũng là một kẻ háo sắc, hắn dựa vào chức Tế tữu, lừa gạt không ít cô nương ngủ với hắn, đối với những học trò làm chuyện xằng bậy cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Mấy năm nay, có biết bao nhiêu nữ học trò vì mang  thai mà phải nghỉ học về thành gia thất rồi.”
 
Cảnh Ninh ngẩm nghĩ, đúng là như vậy. Những năm gần đây càng ngày càng ít nữ quan, đa phần đều là đang học nửa chừng thì không tiếp tục học nữa, chỉ là nàng không hề nghĩ đến nguyên nhân này.

Cảnh Ninh tức giận tay nắm thành quyền: “Tên Đường Triều Thanh này, thật không ngờ trông hắn bình thường nhã nhặn như vậy, thì ra lại là kẻ bại hoại! Thật đúng là làm nhục danh tiếng trăm năm của Đường gia!”
 
Ngụy Tiêu vuốt tóc nàng, cười khẽ: “Nàng nghĩ những người khác ở Đường gia cũng tốt vậy sao?”
 
Cảnh Ninh ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn hắn.
 
“Không nói những người khác, chỉ cần nhìn hai huynh muội Đường Triều Thanh thôi, nhân phẩm như thế, cũng đủ hiểu bọn họ được dạy dỗ thế nào. Mấy tháng trước, bọn họ mời ta đến dự tiệc, muốn kết đôi ta với Đường Triều Tịnh, nhân cơ hội kéo ta về cùng pha, lại bị ta từ chối. Cho nên gần đây bọn họ cứ nhắm vào ta kiếm chuyện.”
 
“Đường gia này đúng là quá ngông cuồng rồi!” Cảnh Ninh kích động, đập một cái lên trên mép thuyên, khiến thuyền mất thăng bằng bấp bên. Tiểu hoàng đế còn chưa kịp bốc phát hết lửa giận, đã bị sự lung lay của con thuyền làm hoảng sợ, bổ nhào vào lòng Ngụy Tiêu.
 
Ngụy Tiêu không khỏi bật cười, ôm bé con nhát gan chật chặt.
 
“Bảo bối nói xem, chúng ta phải làm gì để đối phó với bọn họ đây?”
 
Cảnh Ninh ngẫm nghĩ, đáp: “Có phải nên vạch trần chuyện xấu của Đường ngũ không?”
 
“Tất nhiên phải vạch trần, chỉ là bây giờ không phải là lúc.”
 
Cảnh Ninh khó hiểu, nghi hoặc nhìn về phía hắn.
 
Ngụy Tiêu sờ đầu nàng nói: “Đường Triều Tịnh nhất định sẽ được gả cho một nhà có địa vị trong giới văn nhân. Mấy đại gia tộc kia đều muốn làm thông gia với nhau, nếu chờ đến khi nàng ta định hôn ước rồi mới vạch trần, chẳng phải sẽ một ná bắn hai chim hay sao?”
 
Cảnh Ninh sửng sốt, nàng vô thức rùng mình. Lão hồ ly, không hổ là lão hồ ly!
 
Nhưng mà Cảnh Ninh sức nhớ ra điều gì, nói với Ngụy Tiêu: “Đường ngũ làm chuyện to gan tày trời như vậy, chẳng lẽ trong Quốc tử giám không ai biết chuyện này? Còn ai muốn lấy nàng ta nữa chứ?”
 
Ngụy Tiêu đưa tay búng mũi tiểu đần độn này một cái, từ tốn giải thích: “Biết thì sao? Chỉ cần không nói ra, không ai biết, thì bọn họ chỉ cần mở một mắt, nhắm một mắt cho qua thôi. Dù sao các đại gia tộc cũng phải liên kết thế lực lại với nhau.”
 
Cảnh Ninh thật sự bất ngờ khi biết các gia tộc lớn kia ngoài mặt có vẻ lễ giáo nhưng bên trong lại thối nát như vậy!
 
Ngụy Tiêu tiếp tục nói: “Thanh danh của Đường Triều Tịnh như thế nào hẵng đám quan văn đó cũng đã biết hết rồi. Lần trước Đường gia còn bày tiệc mời ta đến, muốn tác hợp cho ta và Đường Triều Tịnh, chính là vì xem thường ta không biết sự tình này.”
 
“Nói như chàng, thì đâu có ai dám lấy Đường ngũ chứ, vậy làm sao chàng có thể thực hiện được kế hoạch của mình?”
 
“Con giun xéo lắm cũng oằn. Lão thất phu hữu tướng kia bị ta áp chế mọi mặt. Đường gia và lão vốn có hiềm khích với nhau. Nhưng nay chuyện khoa cử rơi vào tay ta, sao lão có thể ngồi yên. Chính lão ta mượn tay Đường gia gây nhiều phiền phức cho ta, chỉ cần khoa cử kì này có chút rủi ro nào, lão ta sẽ có cơ hội dành lại ghế chủ trì khoa cử lần nữa.”
 
 
Bây giờ Cảnh Ninh đã hiểu, trong lòng nàngvô cùng bội phục lão hồ ly này, nếu không có hắn bên canh, làm sao một mình nàng có thể ứng phó được với đám người đó chứ!
 
Cảnh Ninh ôm lấy cổ Ngụy Tiêu, hôn lên má hắn, khẽ nói: “Ngụy Tiêu, càng ngày ta càng thích chàng đó!”
 
Ngụy Tiêu cong môi. Đây chẳng phải là điều ta xứng đáng được nhận sao. Nếu không ta đâu cần phải lao tâm lao lực như vậy. Ngụy Tiêu tự đáp trong lòng.
 
Lúc trước, hắn vốn không có ý định đối đầu với đám người hữu tướng, giữ vững nguyên tác người không phạm ta, ta không phạm người. Dù sao khi cục diện này bị phá vỡ, một trận gió tanh mưa máu khó tránh sẽ xảy ra, trong khoảng thời gian ngắn khó có thể giải quyết được. Dĩ nhiên hắn sẽ không tự tìm phiền toái. Hắn chỉ muốn tuân theo di nguyện của tiên đế, che chở cho tiểu hoàng đế ngốc này ngồi vững ngai vàng cả đời, như vậy là đủ rồi.
 
Nhưng nay sự tình đã khác. Dù làm cách nào hắn cũng phải vì bé con này, vì tương lai của bọn họ, giải quyết triệt để những phiền toái trước mắt, tuyệt đối không được để lại hậu họa về sau!
 
Cảnh Ninh không biết suy nghĩ trong lòng Ngụy Tiêu, cũng không nghĩ ngợi nhiều. nàng chỉ cảm thấy Ngụy Tiêu thật sự lợi hại, làm cho nàng ngày càng sùng bái, ngày càng yêu thích!
 
Ngụy Tiêu hắng giọng: “Bảo bối, muốn dỗ cho tướng công vui, nói mấy lời nịnh nọt này, không bằng dùng hành động thực tế ban thưởng cho tướng công nhà nàng đâu.”
 
Cảnh Ninh đỏ mặt. Từ ban thưởng vốn minh bạch như vậy, từ miệng hắn ra lại trở nên không trong sáng rồi. Chẳng hiểu sao nam nhân này bận rộn cả ngày, vậy mà vẫn có tinh lực đòi hỏi nàng?
 
Ngụy Tiêu nhìn xung quanh một chút, thuyền nhỏ trôi theo dòng nước vào giữa những tán sen. Lúc này hoa sen đều đã tàn, chỉ còn nhìn thấy những nhánh sen còn xanh nổi trên mặt nước, chỗ này cũng khá xa bờ, đủ để người ta không nhìn thấy động tĩnh gì trên thuyền.
 
Ngụy Tiêu quan sát xong cảnh vật xung quanh, bàn tay xấu xa đã không kịp chờ muốn luồn vào trong vạt áo của nàng.

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 6 2020 22:25

Hãy bắt chính tả nếu các nàng thấy nhé, cảm ơn nhiều lắm  👏

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin