[CĐ-Quyền mưu-3S] Nhật kí phong hậu của tả tướng

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 44
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 370 times
Been thanked: 20 times
Tiếp xúc:

15 Tháng 4 2020 20:43

Mình vào cmt để mong ngày gặp lại anh Tả Tướng thân iu :banhbao40:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Pita_ nhan
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 17 Tháng 4 2020 00:51
Has thanked: 3 times
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

17 Tháng 4 2020 01:03

Mong ngóng ngày gặp lại Đàn Lang và Vũ Nhi :k-tuzki-k5430:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 4 2020 20:31

:banhbao40: :banhbao40: :banhbao40: :k5403: :k5403: :k5403:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Miu
Bài viết: 61
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 11:09
Has thanked: 102 times
Been thanked: 655 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 4 2020 20:34

Chương 26: Dính lây cao hương của bệ hạ

 Từ ngày hai người bắt đầu có quan hệ này, Cảnh Ninh trở thành vị hoàng đế cái gì cũng không cần đụng vào. Mọi chuyện đều do Ngụy Tiêu xử lý ổn thỏa. Còn nàng chỉ cần nghĩ một ngày ăn ba bữa thế nào, hôm nay tìm gì chơi cho vui, và làm sao để thỏa mãn nam nhân dục cầu bất mãn kia là được.

 Cứ thế nửa tháng trôi qua. Hôm nay không biết Ngụy Tiêu đi đâu suốt cả một ngày, đến tối mới về, tâm tình lại rất hồ hởi, còn mặc luôn quan phục không cởi. Thật không nghĩ ra hắn đã gặp chuyện vui gì. Cảnh Ninh vừa tắm rửa xong ra ngoài, đang bôi chút cao hương lên người, thấy vẻ mặt hào hứng của hắn thì thuận miệng hỏi:

 “Hôm nay tả tướng nhặt được bạc à? Sao vui vẻ vậy?”

 Nàng vẫn gọi hắn là tả tướng theo thói quen, Ừ thì… chỉ có khi làm nũng xin hắn tha cho nàng thì mới gọi là Đàn Lang.
 
 Ngụy Tiêu sãi bước đi tới, ôm hôn nàng một cái, làm dính một miệng đầy cao hương.

 Cảnh Ninh bực mình đẩy hắn ra: “Người ta vừa mới xoa lên mà!”

 Ngụy Tiêu mặt dày ôm nàng không buông tay, hai má hắn cọ cọ trên mặt nàng, miệng lưỡi trơn tru nói: "Bệ hạ làm vi thần dính cao hương rồi, lau cho thần đi.”

 Cảnh Ninh đẩy hắn ra, hừ lạnh: “Chàng còn chưa tắm, người đầy mồ hôi, đừng làm ta bị thúi lây!”

 “Vậy thì chúng ta cùng nhau tắm lại đi!” Nói xong, hắn định ôm nàng đứng dậy, nhưng Cảnh Ninh lại hết hồn, vội vàng ôm cổ hắn lấy lòng, dâng môi thơm cho hắn hôn, nàng không muốn giống như lần trước, tắm uyên ương chưa xong đã bị tên cầm thú này làm cho ngất đi!

 Cảnh Ninh vừa hôn hắn vừa mềm giọng quyến rũ: “Đàn Lang, cao hương của người ta dùng là đồ thượng hạng đó~”

 “Thì có liên quan gì? Tắm xong ta lại bôi cho nàng.” Ngụy Tiêu vừa nói, trong lòng lại có chút nổi sóng, thà đừng nhắc đến, nói ra lại muốn làm luôn… Ừm. Đáng để thử đó, nhưng mà hôm nay không được, hắn và nàng còn phải đi xem kịch vui.

 Thấy hắn dầu muối đều không chịu, Cảnh Ninh đành phải xuất đòn sát thủ, liên tục làm nũng gọi nhũ danh của hắn: “Đàn Lang~ Đàn Lang à”

 “Vũ nhi không muốn ta cũng không nên cưỡng cầu mới phải. Bất quá giờ ta đáp ứng với Vũ nhi lần này, lần sau nếu ta có chuyện muốn cầu cạnh, Vũ nhi không được phép từ chối.”

 Cảnh Ninh vội vàng gật đầu, trước hết vượt qua ‘kiếp nạn’ này đã rồi tính tiếp. Chuyện của sau này, để sau này tính.

 Đến lúc này Ngụy Tiêu mới để nàng xuống, xoa nhẹ đầu của nàng, cười nói: "Được rồi, nàng ngoan ngoãn đi thay xiêm y đi, chờ ta tắm xong sẽ dẫn nàng đi xem kịch vui.”

 Nghe có kịch vui, Cảnh Ninh chớp chớp đôi mắt sáng hoắc, vội hỏi: “Kịch gì vui vậy?”

 Nhưng Ngụy Tiêu chỉ cười không đáp, để mặc cho nàng tò mò, đi vào trong tắm rửa.

 Cảnh Ninh tuy hiếu kỳ, nhưng cũng không dám theo hắn vào trong, chỉ sợ người nào đó đột nhiên nổi thú tính thì toi, bèn ngoan ngoãn đi thay xiêm y.

 Ngụy Tiêu tắm rửa rất nhanh, thời gian mới một chung trà* đã đi ra, trên tóc còn nhỏ nước, Cảnh Ninh lấy khăn cho hắn lau tóc, hai người họ chung đụng một thời gian, càng lúc càng thấy giống một đôi lão phu lão thê.

 * một chung trà tương đương 10 phút

 Ngụy Tiêu vốn không quan trọng mấy chuyện này. Vốn dĩ thời tiết không lạnh, nên hắn chỉ lau sơ qua, nhưng tiểu nữ nhân kia cứ nằng nặc bắt hắn phải lau cho khô, nếu không sau này khi có tuổi sẽ dễ nhức đầu.

 Cũng không biết nàng nghe chuyện này từ đâu, rõ ràng tuổi nàng chả bao nhiêu, nhưng khi nói lời này lại làm hắn cảm thấy nàng giống như mẫu thân của hắn.

 Ngụy Tiêu để mặc cho nàng lau ráo tóc, chỉ là hai tay hắn rảnh rỗi đến buồn bực, hắn vươn tay kéo nàng vào lòng mình. Hắn ngồi còn nàng đứng, độ cao vừa vặn để hắn có thể dễ dàng vùi đầu vào ngực nàng, dùng mặt cảm thụ cảm giác mềm mại phập phồng trước ngực nàng.

 Cảnh Ninh đúng là đã quen với việc này nên để hắn tùy ý cọ cọ, nhưng tên oan gia này lại đang nghĩ cách để giở trò, hắn cách xiêm y của nàng cắn cắn bầu ngực sữa, lực cắn không mạnh, còn cách lớp vải nên không đau, nhưng lại gây nên một sự tê ngứa.

 Hắn lại tiếp tục cắn, Cảnh Ninh nhịn không được kêu lên một tiếng, tay nàng run theo, kéo đứt vài cọng tóc của hắn.

 “Chàng nhìn đi, ai bảo chàng làm rộn hả!” Cảnh Ninh chìa những cọng tóc đã đứt ra cho hắn xem, chĩa ngón tay vào trán hắn khẽ mắng.

 Ngụy Tiêu cười toe, miệng lưỡi ngon ngọt: “Không sao, Vũ nhi lau tiếp đi, không đau.”

 Cảnh Ninh hoàn toàn bó tay với dáng vẻ vô lại này của hắn, cũng không rõ đường đường là một tả tướng đại nhân, học đâu ra cái thói lưu manh nịnh hót này thế không biết!

 Cảnh Ninh trợn mắt, quăng khăn cho hắn tự lau, nàng đây không thèm hầu hạ hắn nữa.

 Ngụy Tiêu nhìn sắc trời, âm thầm tính toán thời gian một chút, tự mình lau lung tung vài cái rồi cột phần tóc còn ẩm của mình lại, dù sao ra ngoài gặp gió thôi cũng sẽ khô thôi.

 Tuy Cảnh Ninh không thèm để ý đến hắn, nhưng vẫn không nhịn được  liếc nhìn hắn một cái. Thấy hắn định cột chỗ tóc còn ẩm lại, liền bật dậy vội vàng chạy tới, đoạt lấy lược trên tay hắn.

 “Không được cột!” Nói xong, nàng thở dài tiếp tục lau khô cho hắn.
 Ngụy Tiêu nhếch môi, lại ôm lấy nàng, ở trong lòng nàng cà qua cọ lại, ngửi mùi hương thoang thoảng trên người nàng, rất dễ chịu, cảm giác được người khác quan tâm thật tuyệt.

 Sau khi lau khô tóc, Cảnh Ninh lấy lược chải đầu buộc tóc giúp Ngụy Tiêu. Đây là lần đầu tiên nàng buộc tóc cho người khác nên có chút vụng về, vô tình cào đau da đầu hắn, Cảnh Ninh thấy cũng muốn đau dùm cho hắn: “Đây là lần đầu tiên ta buộc tóc cho người khác, không thành thạo lắm.”

 “Không sao. Không đau, Vũ nhi chỉ cần để ý cái lược là được.”
 Hai người dằn co  một hồi lâu, rốt cuộc cũng làm xong. Cảnh Ninh cảm thấy mình búi tóc có vẻ lệch, muốn xõa ra cột lại cho hắn, nhưng bị hắn ngăn cản: “Không còn sớm nữa, nếu không xuất phát sẽ không coi được kịch vui, cứ để như vậy đi, lệch một chút cũng không sao đâu.”

 Cảnh Ninh đi đến trước mặt hắn nhìn tổng thể một chút. Dáng dấp hắn rất tốt, búi tóc có sai lệch một tí cũng không hề ảnh hưởng gì, ngược lại có tí khí chất phong lưu phóng túng. Thấy vậy nàng cũng không nằng nặc nữa.

 Chuẩn bị xong liền ra cửa, Cảnh Ninh đi cùng hắn dọc theo hành cung quẹo trái rẽ phải, cũng không biết đi thế nào mà lại đến một cái cửa nhỏ. Đây là chỗ ra khỏi cung!

 Nàng đã sống trong cung mười mấy năm, thế mà lại không hề biết có nơi như thế này, cũng không biết làm sao hắn biết được, hơn nữa thị vệ canh tại chỗ này không hề nói gì, cứ thể để bọn họ ra ngoài, tất cả đều không hợp với lẽ thường.

 Ra khỏi cửa, đã có một chiếc xe ngựa chờ sẵn bên ngoài, hai người họ leo lên xe, xe liền di chuyển, Cảnh Ninh nhỏ giọng hỏi: “Chúng ta đi đâu vậy?”

 “Đến nơi nàng sẽ biết.” Ngụy Tiêu thần bí không nói cho nàng.

 Ngụy Tiêu đưa tay ôm nàng vào lòng nói: “Đừng nóng vội, còn chút thời gian, Vũ nhi ngủ một chút đi, đến nơi ta sẽ gọi dậy.”

 Cảnh Ninh thật sự không nghĩ ra kịch hay gì mà lại thần thần bí bí như vậy, nhưng nếu hắn đã nói thế, nàng cũng không nghĩ nhiều làm gì, dù sao hắn cũng sẽ không hại nàng.

 Xe ngựa lắc lư nhè nhẹ, nhưng cũng đủ làm người ta có chút mệt, Cảnh Ninh ngáp một cái, nằm nghiêng bên người Ngụy Tiêu mơ màng ngủ.

 Ngụy Tiêu hôn lên gò má hồng hồng của nàng, dùng áo choàng bọc lấy quanh người nàng. Mặc dù thời tiết ấm áp, nhưng ra ngoài thành gió thổi khá mạnh, hắn không muốn để nàng bị lạnh.

 Ngồi khoảng chừng nửa canh giờ, xe ngựa mới chậm rãi dừng lại, có một giọng nói rất thấp khẽ vang lên: “Chủ nhân, đã đến rồi.”
 Lúc này Ngụy Tiêu mới lay bé con trong lòng mình tỉnh dậy.

 Cảnh Ninh xoa nhẹ đôi mắt nhập nhèm: “Đến rồi sao?”

 Ngụy Tiêu lại hôn nàng một cái: “Ừ, chúng ta xuống xe thôi.”

 Cảnh Ninh gật đầu, đi theo hắn xuống khỏi xe ngựa, vừa tỉnh ngủ đã bị gió thổi vù vù vào người, làm nàng không khỏi có chút run lên.

 “Lạnh hả?” Ngụy Tiêu nói xong liền kéo nàng đến một nơi cản được gió, cột chặt áo choàng vào người nàng.

 “Không sao, lúc nãy có hơi lạnh một chút thôi.” Cảnh Ninh vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn xem bốn phía, thì ra là đến Hộ quốc tự!

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Miu
Bài viết: 61
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 11:09
Has thanked: 102 times
Been thanked: 655 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 4 2020 19:39

Chương 27: Tả tướng trước kia từng có nữ nhân khác?

 Đến Hộ Quốc tự này có gì hay để xem nhỉ? Đã hơn nửa đêm còn gì.
 Cảnh Ninh vừa định mở miệng hỏi hắn liền thấy hắn ra hiệu không được lên tiếng, nàng chỉ có thể nuốt xuống điều vừa định nói.

 Ngụy Tiêu ôm nàng, nhón chân một cái vận công bay qua đầu tường, Cảnh Ninh giật thót cả tim. Nàng đọc thấy trong sách có nhắc đến một loại khinh công có thể bay qua tường, không nghĩ rằng nó thật sự tồn tại.

 Nàng vẫn còn nhớ không được nói chuyện, chỉ có thể nhìn Ngụy Tiêu bằng ánh mắt sùng bái. Ngụy Tiêu cười sờ sờ đầu nàng, kéo nàng đi về một hướng.

 Cũng không biết đi qua bao nhiêu khúc cua mới đến một cánh cửa. Cảnh Ninh đánh giá xung quanh, còn chưa kịp phản ứng đã thấy hắn chọc thủng giấy cửa, cho nàng nhìn vào.

 Cảnh Ninh nghi ngờ nhìn vào trong, đập vào mắt là một cái mông nhô cao, làm nàng giật cả mình, che miệng nhìn về phía Ngụy Tiêu.
 Ngụy Tiêu cong khóe môi, chỉa chỉa vào lỗ nhỏ, ý bảo nàng tiếp tục xem.

 Cảnh Ninh nuốt nước miếng một cái, lại nhìn vào trong, đánh bạo nhìn kĩ mới thấy, đó là cái mông của một gã hòa thượng!

 Đây là Hộ Quốc tự cơ mà!!! Bọn chúng lại dám trắng trợn phá sắc giới!!

 Dưới thân thể hắn ta còn có một người, nhưng bị hắn che khuất, Cảnh Ninh không thể nhìn rõ.

 Nhưng chuyện gì thì có gì vui đáng xem? Cảnh Ninh đang muốn dời mắt đi, thì hành động tiếp theo của hai người bên trong làm nàng chết sững. Người bị gã hòa thượng kia đặt dưới thân không ai khác chính là Tứ hoàng tỷ của nàng!

 Chuyện gì đang xảy ra thế này? Chẳng phải lúc trước tỷ ấy vẫn còn đòi sống đòi chết muốn gả cho Tề tướng quân hay sao? Tại sao bây giờ lại đang điên đảo loan phượng với gã hòa thượng kia?!

 Ngụy Tiêu quan sát sắc mặt của nàng, biết là nàng đã nhận ra nhân vật chính bên trong, liền ôm nàng nhẹ nhàng rời đi.

 Đi xa khỏi Hộ Quốc tự, Cảnh Ninh mới dần dần bình tĩnh lại, nàng hỏi Ngụy Tiêu: “Là tỷ ấy sai hòa thượng hạ độc ta?”

 “Bây giờ vẫn chưa xác định.”

 Cảnh Ninh trầm mặc. Nếu đúng là tứ hoảng tỷ, nàng thật sự không hiểu vì sao tỷ ấy lại phải làm như vậy. mẫu đế chỉ có hai nữ nhi, trên đời này chỉ còn có hai người các nàng là huyết mạch tương liên, tại sao tỷ ấy lại hận nàng như vậy? Hận đến mức chỉ muốn đẩy nàng vào cửa tử?!

 Ngụy Tiêu thấy tâm tình Cảnh Ninh xuống thấp, không khỏi có chút đau lòng, hắn xoa đầu nàng nói: “Đừng nghĩ nhiều. Vũ nhi có muốn nghe kể chuyện không? Chuyện này so với những thoại bản bình thường kia hay hơn nhiều.”

 Cảnh Ninh hít sâu vài lần, trấn định tinh thần một chút, nhìn về phía Ngụy Tiêu đáp: “Muốn.”

 Ngụy Tiêu không vội vàng đưa nàng trở về, mà dẫn nàng đi theo còn đường nhỏ trong rừng. Nhìn thấy một cây cổ thụ cao chọc trời, hắn ôm nàng nhảy lên cành cây, ngồi trên cao, bên dưới là một mảng tối đen, phóng mắt nhìn ra xa sẽ thấy những bóng đen của tán cây trập trùng liên tiếp nhau, trên đỉnh đầu treo một vầng trăng sáng, những vì sao tinh tú giăng đầy trời, trông giống như đang ngắm nhìn tiên cảnh về đêm.

 Cảnh Ninh hơi sợ độ cao, túm chặt lấy cánh tay Ngụy Tiêu, được cảnh đẹp trước mắt này xoa dịu tâm tình đang dậy sóng.

 Ngụy Tiêu ôm nàng, vòng tay ôm trọn nàng vào lòng, hôn lên gương mặt lạnh như băng vì gió đêm của nàng, bắt đầu nói: “Hòa thượng của Hộ Quốc tự này phần lớn là những người không có nhà để về, được Nguyên Thâm phương trượng từ bi thu nhận cho ở lại. Nhưng những người này chỉ cầu ấm no, chứ không thật sự muốn làm hòa thượng. Bọn họ tất nhiên sẽ không tình nguyện tuân thủ giới luật của Hòa thượng, cho nên ở sau lưng Nguyên Thâm phương trượng, hết nhậu nhẹt đến tìm ca kĩ, chuyện gì cũng dám làm.”

 “Hộ Quốc tự thường ngày được nhiều nữ quyến nhà quan lại quyền quý đến dâng hương, mỗi người đều là những tiểu thư như hoa như ngọc, bọn tục nhân này sao có thể nhịn được. Hơn nữa các quan lại quyền quý không hề thiếu nữ nhân, những nữ quyến kia thường xuyên một mình nơi khuê phòng tịch mịch, cho nên mới cấu kết với đám hòa thượng này, ngoài mặt là dâng hương bái phật, trên thực tế chính là vụng trộm sau lưng phu quân.”

 “Tứ Vương gia không biết từ đâu nghe được chuyện này, nàng cũng học theo các phu nhân kia tìm hòa thượng chơi đùa. Hòa thượng lúc nãy nàng nhìn thấy tên là Minh Thính, là đại đệ tử của Nguyên Thâm phương trượng. Hắn là một võ tăng, dáng dấp cao lớn, thân thể cường tráng, cho nên rất được các phu nhân yêu thích. Tứ Vương gia cũng không ngoại lệ, nên cấu kết với hắn ta.”

 Cảnh Ninh nghe xong thật lâu vẫn chưa lấy lại bình tĩnh. Chuyện này nghe qua đúng là ly kỳ hơn cả thoại bản. Ai có thể ngờ rằng một đám cao tăng ở Hộ Quốc tự này đều là hòa thượng giả, mượn chùa miếu để thông đồng với nữ nhân cơ chứ?!

 Cũng không ngờ rằng những tiểu thư, phu nhân kia lại không biết liêm sỉ như vậy, tư thông với hòa thượng!

 Ngụy Tiêu do dự một chút mới nói: “Kỳ thật chuyện bột cây mộc lan kia chưa chắc đã là do Tứ Vương gia hạ thủ, dù sao thì tên Minh Thính kia cũng quan hệ không ít người, không chừng là những người khác giá họa cho Tứ Vương gia.”

 Cảnh Ninh gật đầu: “Nhưng Tứ hoàng tỷ có nói không phải là Tề tướng quân thì không được, tại sao lại dang díu với tên hòa thượng kia. Việc này có tắm sông Hoàng hà cũng không thể rửa sạch.”

 Ngụy Tiêu sờ sờ đầu nàng, đúng là một đứa ngốc. Tứ Vương gia địa vị cao quý, chưa nói đến Tề tướng quân ở Thanh Châu xa xôi, chỉ tính ở trong kinh thành này thôi, nhân tình của nàng ta có dùng cả hai bàn tay cũng không thể đếm hết, ấy là còn chưa kể nàng ta là khách quen của Nam Phong quán, Tề tướng quân kia cho dù có cưới nàng ta thì trên đầu cũng phải xanh mướt!

 Tiên đế cũng là người cực kỳ phong lưu, tính ra Tứ vương gia giống Tiên đế ở điểm này. Nhưng không biết tại sao tiểu hoàng đế của hắn lại thuần lương như một con thỏ nhỏ. Chắc là cha mẹ sinh con trời sinh tính.

 Cảnh Ninh suy nghĩ một hồi lâu, mới nói: "Chàng nói xem, tứ hoàng tỷ như vậy, Tề tướng quân có biết chuyện không?"

 Ngụy Tiêu không chút do dự gật đầu, bởi vì, ám vệ hắn phái đi Thanh Châu âm thầm điều tra Tứ vương gia và Tề tướng quân đã trở về. Chuyện của bọn họ cũng đã nắm được bảy tám phần, Tứ Vương gia gặp được Tề tướng quân lần đầu tiên chính là ở Kỹ viện lớn nhất Thanh Châu.

 Tứ Vương gia uống say, cho nên tưởng rằng Tề tướng quân – cũng đã uống say, là một tiểu quan quan ở kỹ viện, nên đã ngủ với hắn, từ đó hai người họ cặp kè với nhau.

 Cảnh Ninh lên tiếng ngắt ngang dòng suy nghĩ của Ngụy Tiêu: “Như vậy mà Tề tướng quân kia cũng chịu được sao? Ta đọc rất nhiều thoại bản, không thấy nam nhân nào lại thích đội nón xanh.”
 
 “Còn không phải là vì sau lưng có liên hệ đến nước Tề đó sao, vì quyền lợi địa vị mà không từ thủ đoạn, thậm chí nhịn nhục đội nón xanh, lý do này có thể hiểu.” Nói đi phải nói lại, cũng không có quy định Tề tướng quân không được tìm nữ nhân khác, cho nên tình nhân của hắn ta hẳn là cũng đếm không hết.

 Cảnh Ninh đột nhiên nhớ đến cái gì đó, hỏi: “Tả tướng đại nhân năm nay đã 26, vì sao mãi vẫn chưa thành thân? Trước kia đã từng có nữ nhân chưa?”

 Ngụy Tiêu nghe nàng hỏi lập tức đổ mồ hôi lạnh, đêm lạnh gió thôi, rét vào trong xương, trong lòng hắn do dự, không biết có nên ăn ngay nói thật không.

 Cảnh Ninh nhìn vẻ mặt này của hắn, thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn trời. Cùng lứa với hắn đã sớm ôm ấp hàng tá nữ nhân, hắn từng có người khác bên gối thì có gì lạ đâu. Chỉ là thú thật trong lòng nàng cũng có chút để bụng, vì nàng đã trao sự trong sạch của mình cho hắn, nhưng quan hệ của bọn họ lại tuyệt đối không được để lộ ra ngoài. Về sau hắn có thể tử của hắn, nàng cũng có nam hậu của nàng.

 Nghĩ đến sau này hai người sẽ như thế, nàng chợt muốn khóc.
 Ngụy Tiêu nhìn gò má của nàng, thấy trên gương mặt nàng chợt nhiễm một màu ưu thương, hắn quyết định ăn ngay nói thật, dù sao hắn và nữ nhân kia cũng chưa có phát sinh gì, nói ra cũng không ngại.














 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 10 khách