[CĐ-Quyền mưu-3S] Nhật kí phong hậu của tả tướng

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 4 2020 01:04

Chương 28: Tình sử của tả tướng đại nhân
 
Ngụy Tiêu hắng giọng một tiếng: “Nàng ấy là Trịnh Tú, chắc nàng cũng từng nghe qua.”
 
Cảnh Ninh lặng đi, gật đầu. Trong kinh thành không ai không biết Trịnh Tú. Nàng ta là đệ nhất tài nữ nổi danh khắp Kinh thành, nghe nói gia cảnh nghèo khó, không có tiền đi học, chỉ có thể lén lút học trộm bên ngoài học đường tư thục, vậy mà cũng tích lũy được một bụng học vấn. Cuối cùng được trao danh hiệu đệ nhất tài nữ trong một cuộc thi. Cách đây mấy năm, lúc Cảnh Ninh hay đi mua thoại bản, trong mười cuốn đã có sáu cuốn viết lại câu chuyện của Trịnh Tú. Lúc ấy Cảnh Ninh cũng rất thích vị đại tài nữ này, vô cùng khâm phục nàng ta. Nhưng sau khi Trịnh Tú thành gia lập thất thì không còn có tin tức gì nữa.
 
Thì ra hắn thích vốn nữ tử thông minh, không hiểu tại sao khi không lại xem trọng một đứa ngốc như nàng?
 
“Lần đầu tiên ta gặp Trịnh Tú là lúc đang ở bên ngoài Quốc tử giám, vừa đúng lúc Trịnh Tú chui từ lỗ chó của Quốc tử giám đi ra. Chính vì vậy mà quen biết nhau. Dù gia cảnh nàng ta nghèo khó, nhưng tài văn chương của Trịnh Tú quả thật rất tốt, vốn là một nữ tử lại có tinh thần hiếu học, thật sự khiến người ta phải bội phục, cho nên uy danh tài nữ của nàng ta cũng là do ta khuếch trương.”  
 
“Sau đó thì sao? Tại sao Trịnh Tú lại gả cho người khác?” Cảnh Ninh buông lỏng tay Ngụy Tiêu, đổi sang ôm lấy nhánh cây cổ thụ, trong lòng nàng có chút kháng cự với hắn.
 
Ngụy Tiêu thấy động tác xa cách của nàng như vậy thì đen mặt, hắn đưa tay ôm nàng vào lòng, Cảnh Ninh đẩy hắn, nhưng đẩy không ra, cũng không dám dùng sức quá lớn kẻo té xuống đất, cho nên nàng buộc phải úp mặt vào lòng hắn hờn dỗi.
 
Ngươi được phép cùng người ta hoa tiền nguyệt hạ, lại không cho ta tức giận?!
 
* Hoa tiền nguyệt hạ – 花前月下 : trước hoa dưới trăng -> chỉ những nơi nam nữ tỏ tình, nói chuyện tình yêu
 
Ngụy Tiêu vuốt ve nàng khẽ cười: “Không phải chính nàng muốn nghe sao, ta chịu nói ra nàng lại tức giận?”
 
Cảnh Ninh giận, cũng không biết sao lại giận. Đầu nàng căng lên, liền há miệng cắn lấy người trước mặt một cái, không chút nương tay. Đến khi nghe được tiếng Ngụy Tiêu kêu đau nàng mới buông ra, đưa tay sờ sờ vết thương mới dần nguôi giận.
 
Ngụy Tiêu cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn càng ngày càng lợi hại kia, nén đau nói: “Vũ nhi như vậy là định mưu sát phu quân đúng không?”
 
Cảnh Ninh né tránh cái hôn của hắn, hừ lạnh: “Nói mau, sau đó thì thế nào? Sao nàng ta lại được gả cho người khác?” Quen biết Ngụy Tiêu suốt nhiều năm, nàng hiểu hắn là người cố chấp, hơn nữa ham muốn chiếm hữu của hắn đặc biệt mãnh liệt, nếu yêu một nữ nhân tuyệt đối không có khả năng dễ dàng buông tay nàng ra! Trừ khi đã xảy ra chuyện gì đó mà hắn ta không chấp nhận nổi.
 
“Vốn ta cũng nghĩ giống mọi người, Trịnh Tú là một nữ nhân thông minh, kiên cường, cũng bị sự khác biệt ấy của nàng ta hấp dẫn. Nhưng từ từ ta phát hiện Trịnh Tú có vấn đề. Vì cẩn thận, ta đã sai ám vệ âm thầm đi điều tra đời tư của nàng ta. Ừm… kết quả lại làm cho người ta cảm thấy hết sức ngoài dự đoán.” 
 
Cảnh Ninh nghe vậy lại có tí hứng thú, nữ nhân này là tài tử, chẳng lẽ còn có chuyện bí mật gì không muốn người khác biết.
 
“Là gì thế, chàng nói mau đi!” Cảnh Ninh bất mãn nhìn nam nhân dừng câu chuyện nửa chừng.
 
Ngụy Tiêu cợt nhã kề mặt đến trước mắt Cảnh Ninh yêu cầu: “Vũ nhi hôn ta một cái, ta mới nói.”
 
Cảnh Ninh nghe đến đại bí mật thì trong lòng tò mò không thôi, cũng không để ý mình còn đang giận hắn, chân chó* chồm tới hôn hắn một cái.
 
*xu nịnh, nịnh hót 
 
Ăn được môi thơm, lúc này Ngụy Tiêu mới hài lòng trả lời: “Nàng ta đến học trộm là vì có nội tình.”
 
Ngụy Tiêu nghĩ một chút, tìm từ để giải thích: “Trên thực tế, đúng là Trịnh Tú đến học đường để học lén, nhiều năm qua cũng không có người phát hiện. Nhưng trên đời không có tường nào gió không lùa được, nàng ta bị một thủ vệ của trường bắt được. Thủ vệ kia vốn là một tiểu nhân, mượn lý do này vũ nhục nàng. Kể từ lúc bọn họ có quan hệ, Trịnh Tú liền có thể tùy ý đến học đường học trộm, nàng cũng lựa chọn giấu giếm chuyện này. Nhưng mà nửa năm sau đó, nàng ta mang thai, hán tử kia muốn nàng sanh đứa bé ra, nhưng Trịnh Tú lại không muốn. Hai người họ trong lúc cãi nhau, Trịnh Tú lỡ tay giết chết gã kia. Nàng ta phải mai danh ẩn tích suốt vài năm, đến khi vào kinh thành gặp được ta, lúc này mới bắt đầu nổi danh thành tài nữ.”
 
“Nàng ấy cũng thật tội nghiệp! Rõ ràng là chỉ muốn đi học, lại bị đẩy vào hoàn cảnh bất hạnh như vậy. Chàng vì thế mà ghét bỏ nàng ấy sao?”
 
Ngụy Tiêu lắc đầu: “Nói thật, lúc mới biết chuyện này, ta vẫn còn rất yêu thương Trịnh Tú. Nhưng sau này mới biết, sau khi Trịnh Tú giết chết tên thủ vệ kia thì uống thuốc phá thai, rời khỏi nơi đó. Nhưng nàng ta không có lộ phí, chỉ có thể học theo đám nữ nhân giang hồ dựa vào thân thể để đổi lấy lộ phí. Sau đó, Trịnh Tú còn dùng học vấn của mình, dụ dỗ thông đồng cùng vài tên tú tài, việc này giúp nàng ta càng có thêm nhiều kiến thức. Lần gặp nhau ở Quốc Tự giám đó, không phải là đi học lén như nàng ta nói, mà là nàng ta vừa dụ dỗ được một đệ tử trong Quốc tử giám, hẹn hò với gã đó tại học đường.”
 
Cảnh Ninh tròn mắt cười toe, chuyện này còn hấp dẫn hơn cả thoại bản nữa!
 
Ngụy Tiêu không kìm lòng hôn lên cái miệng nhỏ của nàng một cái, tiếp tục nói: “Sự việc này bại lộ, nàng ta khóc lóc cầu xin ta tha cho một lần, thanh minh rằng nàng sống không dễ dàng gì nên mới chọn lựa cách này. Ta niệm tình quen biết, liền thay nàng ta giấu giếm. Nhưng Trịnh Tú không chịu dừng lại, bắt đầu dựa vào thanh danh tài nữ đi vơ vét khắp nơi, lừa gạt nhiều người. Cho đến lúc nàng ta giúp hữu tướng đến chỗ của ta đánh cắp cơ mật, bị ta bắt được, mới có chuyện Trịnh Tú thành thân ẩn cư.”
 
“Vậy hiện tại nàng ta ở đâu?” Cảnh Ninh hỏi hắn.
 
Ngụy Tiêu cười khẽ, tiếng cười nhẹ như không, Cảnh Ninh còn chưa kịp rùng mình đã nghe hắn lành lạnh lên tiếng: “Đã chết.”
 
Cảnh Ninh bị những lời này làm sững người. Tuy nàng biết rõ hắn vốn không phải là một người lương thiện, nhưng vẫn bị hắn làm hoảng sợ, bất tri bất giác lui về phía sau một chút.
 
Ngụy Tiêu thấy vậy thì cười ha hả, kéo nàng trở lại, chồm đến hôn lên môi nàng mới nói: “Đồ ngốc này, sợ cái gì. Ta chỉ đưa nàng ta về quê nhà. Trịnh Tú giết chết thủ vệ kia, vốn là người có tội, ta chỉ là cho quan phủ ở chỗ đó đến bắt người, theo luật xử tội thôi.”
 
Cảnh Ninh nghe vậy mới thở ra một hơi, chủ động hôn hắn một cái, Ngụy Tiêu muốn đáp lại nàng thật nhiệt tình thì bị nàng chặn lại: “Trừ Trịnh Tú này, chàng không có hồng nhan tri kỷ nào khác nữa sao?”

“Không có, mấy năm qua ta vẫn luôn bận chính sự, làm gì có thời gian nghĩ đến chuyện đó. Sau khi tiên đế quy tiên, chẳng phải ta vẫn luôn bận rộn chạy sau mông dọn dẹp mọi thứ cho nàng sao? Chuyện của Trịnh Tú cũng đã được hai năm, còn chưa bắt đầu đã phải kết thúc, sau đó chính là nàng.”
 
Cảnh Ninh chớp mắt mấy cái: “Kì lạ nha, rõ ràng chàng thích một nữ tử thông minh mạnh mẽ như Trịnh Tú, tại sao giờ lại thích ta chứ? Trẫm đây tuy mỹ mạo vô song, nhưng vẫn luôn tự biết mình tư chất không thông minh, cũng không có hoài bão gì lớn lao, vậy tại sao chàng lại thích ta?”
 
Khụ! Ngụy Tiêu có chút khó nói ra lời. Cũng không thể nói cho nàng biết là bởi vì hắn mộng xuân làm nàng, sau đó liền nổi lên chút tâm tư bất chính với nàng được.
 
Cảnh Ninh thấy hắn trầm mặc không nói, sắc mặt trầm xuống, giọng nhỏ hẳn đi: “Hay là chàng vẫn không thích ta?”
 
Ngụy Tiêu nhìn bộ dáng sắp khóc của nàng, tâm như mềm nhũn ra, đưa tay cốc đầu nàng một cái: “Nàng thật vô lương tâm, lâu vậy rồi còn không cảm nhận được tấm chân tình của ta hay sao?”
 
“Vậy chàng nói đi! Đàn lang~ xin chàng đó~” Nghe được những lời này, Cảnh Ninh không còn kiêng kị gì nữa, ôm chầm lấy Ngụy Tiêu hôn hôn, khóc thút thít muốn hắn nói ra.
 
Ngụy Tiêu bị nàng quấn lấy một hồi liền gật đầu: “Nói cũng được, nhưng nói ra nàng không được nổi giận đấy nhé.”
 
Cảnh Ninh gật đầu, cõi lòng tràn đầy mong đợi câu trả lời của hắn.
 

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 44
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 370 times
Been thanked: 20 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 5 2020 00:22

Anh mau nói thật đi 😭 nhìn chị vậy em đau lắm 😭

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 44
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 370 times
Been thanked: 20 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 5 2020 00:30

Hahaaa nghe được câu nói thật từ anh k biết chị phản ứng sao luôn á hahaa 😂

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

05 Tháng 5 2020 13:11

Chương 29: Cùng tả tướng xem đông cung sống :banhbao28:

 Ngụy Tiêu ho nhẹ một tiếng, rồi nói: “Vốn dĩ đối với nàng, ta cũng không có hảo cảm gì. Cảm thấy nàng chỉ nhìn được chứ không dùng được. Cho đến một ngày trong lúc ta dạy nàng phê tấu chương, nàng ngồi, còn ta đứng. Ta vô tình nhìn thấy cổ áo nàng trễ xuống, hai khối tròn trắng kia đập vào mắt. Chỉ là một chuyện nhỏ ngoài ý muốn, nhưng không ngờ tối hôm đó ta lại mộng xuân, mơ thấy nàng cởi hết câu dẫn ta, kéo tay ta sờ vào ngực nàng…”

 Ngụy Tiêu càng nói giọng càng phấn khích, Cảnh Ninh vội vàng che miệng hắn lại, không cho phép hắn nói tiếp!

 "Lưu manh!" Cảnh Ninh đỏ mặt mắng một tiếng. Vốn biết tên háo sắc này vốn chẳng đứng đắn gì, không ngờ còn làm ra loại mộng xuân đáng xấu hổ này!

 Ngụy Tiêu không giận, lè lưỡi liếm liếm lòng bàn tay nàng, nàng liền vội vàng thu tay.

 Ngụy Tiêu đặt nàng dựa trên thân cây, hôn môi, cổ, rồi đến tai của nàng, khẽ nói: “Là nàng muốn nghe mà, ta còn chưa kể hết. Ở trong mộng tiểu nữ nhân nàng ôm lấy ta, kêu ta là Ngụy khanh, câu dẫn ta không được, liền đè lên người ta hôn lấy hôn để, ngực nàng lại rất lớn, ta cầm lấy hôn liếm thật lâu, đến khi chúng đều sưng lên mới bỏ qua cho nàng, lại còn nhét gậy thịt lớn vào sâu trong cơ thể nàng, khi tỉnh lại quần của ta đã ướt đẫm rồi. Sau này mỗi lần nhìn thấy nàng đều không tự chủ để ý đến nàng, ta mới phát hiện tiểu nữ nhân này không chỉ nhìn được mà còn dùng được, mỗi lần nghĩ đến nàng là ta lại cứng lên.”

 Ngụy Tiêu giấu đi chuyện mật chiếu, chỉ nói cho nàng biết bấy nhiêu. Quả thật là bởi vì chuyện này mà hắn bắt đầu chú ý đến nhất cử nhất động của nàng. Chậm rãi nhận ra tiểu nữ nhân này cũng không quá tệ, không biết từ khi nào lại chiếm lấy lòng hắn, khiến hắn muốn trêu chọc nàng, bắt nạt nàng, thấy nàng đến gần nam nhân khác sẽ khó chịu, thầm muốn trong mắt nàng, lòng nàng chỉ được có mình hắn.
 
 Cảnh Ninh bị hắn đè không thể nhúc nhích, thấy hắn nhiệt tình mạnh mẽ hôn nàng, không thể không nhắc nhở nam nhân này một chút: “Đừng để lại dấu trên cổ ta đó!”

 Lúc này Ngụy Tiêu mới thả nhẹ động tác, khẽ cắn cắn vành tai của nàng: “Bảo bối, chúng ta làm thử trên cây một lần có được không?”  Giọng Ngụy Tiêu trầm thấp bên tai, Cảnh Ninh còn chưa kịp phản ứng thì áo đã bị hắn phanh ra, trực ngực đột nhiên lạnh toát, khiến nàng hoảng hồn.

 “Đừng làm càn, ta lạnh!” Cảnh Ninh đẩy hắn ra.

 Ngụy Tiêu ngẫm lại quả thật không được. Không thể để nàng bị nhiễm lạnh được.

 Ngụy Tiêu sửa sang lại xiêm y cho nàng, ôm nàng leo xuống cây, vẫn là nên trở về nhanh thôi.

 Nhưng khi hai người họ đi theo con đường nhỏ  trở về, đúng lúc nhìn thấy Tứ Vương gia cũng từ trong chùa ra ngoài. Ngụy Tiêu nhanh tay lẹ mắt kéo Cảnh Ninh núp vào chỗ tối, không để bọn họ phát hiện. hai người kia ôm nhau lưu luyến không rời, hôn một trận thắm thiết, nhìn quần áo xốc xếch. Hòa thượng Minh Thính lại đưa tay vào trong xiêm y của Tứ Vương gia, bắt lấy bầu  ngực to tròn của nàng ta.

 “Đừng... Không được, bổn vương phải đi…” Tứ vương gia nũng nịu đẩy gã ta ra, nhưng tay lại dính sát vào chỗ cứng giữa hai chân gã.

 “Một lần nữa, lần này tiểu nhân nhanh chút, sẽ không chậm trễ đại sự của Tứ điện hạ đâu.” Minh Thính vừa nói vừa cởi áo của Tứ Vương gia, kéo yếm của nàng ta xuống, thả hai bầu ngực của nàng ra.

 Trên ngực nàng ta còn lưu lại nhiều dấu hôn, hẳn dấu tích của trận kích tình lúc nãy để lại.

 Minh Thính ôm lấy Tứ Vương gia, há mồm cắn mút bầu ngực của nàng chụt chụt thành tiếng.

 Cảnh Ninh che miệng lại, sợ sẽ phát ra âm thanh gây chú ý. Đột nhiên nàng sực nhớ ra, đưa tay che mắt Ngụy Tiêu lại, không cho phép hắn nhìn thấy thân thể nữ nhân khác.

 Ngụy Tiêu cầm tay của nàng hôn hít, thì thầm vào tai nàng: “Của Vũ nhi nhà ta đẹp hơn một chút, Tứ Vương gia to quá nên có chút xệ xuống, không thể so với Vũ nhi, vừa lớn vừa mềm mại.”

 Cảnh Ninh cảm thấy tên này đúng là lưu manh hết chỗ nói rồi! Chẳng cần biết thời gian địa điểm, tùy ý động dục, nhưng hiện tại nàng không dám lên tiếng, sợ bị người ta nghe thấy, chỉ đành phải nhéo bên hông của hắn một cái.

 Ngụy Tiêu gầm lên một tiếng, đây không phải nhéo, rõ ràng là tán tỉnh, eo của nam nhân có thể tùy tiện đụng vào hay sao?

 Ngụy Tiêu buông tay nàng ra, từ phía sau cầm lấy hai khối đầy đặn của nàng nhào nặn.

 Cảnh Ninh thấy đồ háo sắc này càng lúc càng to gan, không thể không nhỏ giọng quát hắn một câu: “Chàng đừng làm bậy!”

 “Bảo bối, ta chỉ sờ một chút thôi. Nàng đừng lên tiếng là được. Nếu lên tiếng không khéo bị bọn họ phát hiện đó.” Ngụy Tiêu vừa nói, tay vừa luồn vào cổ áo bóp bóp bầu ngực mềm mại. Cảnh Ninh không có biện pháp, chỉ đành đỏ mặt, che miệng, mặc cho tên lưu manh này dính lên người.

 Ngụy Tiêu hôn lên gò má của nàng, hai bàn tay dồn dập nắn bóp đôi gò bồng đào non mềm, không ngừng nhào nặn.

 Hai người bên này lo sờ soạng, hai kẻ bên kia đã sớm suốt ruột đến mức thoát hết xiêm y cho nhau, Tứ Vương gia dựa vào cây đại thụ, Minh Thính hòa thượng từ đằng sau nàng ta dán sát vào.

 Từ góc độ nơi Cảnh Ninh núp có thể nhìn thấy cây gậy xấu xí của tên hòa thượng kia cắm vào trong cơ thể Tứ Vương gia, Cảnh Ninh bất giác hít một hơi khí lạnh.

 Ngụy Tiêu nắm bắt tình hình thổi vào tai nàng: “Của ta lớn hơn hắn nhiều, Vũ nhi sờ thử xem.”

 Dứt lời, hắn kéo tay nàng xuống dưới đũng quần mình sờ sờ. Cảnh Ninh vừa thẹn vừa tức. Tên nam nhân mặt dày này! Đâu phải nàng chưa từng thấy cái thứ khó coi đó chứ. Lần đầu tiên làm đã bắt nàng hôn nó, tất nhiên nàng biết nó bao lớn rồi! Đây rõ ràng là kiếm cớ muốn nàng sờ gậy thịt của hắn mà!

 Mặc dù Cảnh Ninh không muốn sờ cho hắn, nhưng tên tiểu nhân này cứ dính lấy người nàng, bị hắn nắm chặt tay, mạnh mẽ luồng vào trong quần, vuốt ve đại côn thịt cứng rắn của hắn. Tuy nàng thẹn muốn chết, nhưng không thể không thừa nhận, thứ kia của hắn thật sự rất lớn.

 Cảnh Ninh cảm nhận được trên tay mình ướt dần, không biết là bàn tay đổ mồ hôi hay là gậy của hắn tiết ra nước, nàng nhịn không được kẹp hai chân lại, một mặt nhìn đông cung sống, mặt khác bị tên háo sắc này trêu đùa, trong tay nàng còn cầm một cây gậy thịt lớn. Ở trong hoàn cảnh này, thật sự là hưng phấn đến khó tả, Cảnh Ninh cảm thấy dưới hạ thân mình cũng dần dần rỉ ra chất lỏng, muốn được cây gậy lớn kia chui vào.

 Vì ý nghĩ này, Cảnh Ninh thoáng thấy xấu hổ, hai chân lại kẹp chặt hơn.

 Ngụy Tiêu buông bầu ngực của nàng ra, chỉnh xiêm y lại cho nàng, Cảnh Ninh tưởng hắn không làm nữa, không hiểu sao cảm thấy có chút mất mát, nhưng giây kế tiếp, váy lại bị hắn vén lên, hắn cách tiết khố của nàng, chà chà kiều hoa giữa hai chân.

 Ngụy Tiêu khẽ cười: “Bảo bối cũng muốn sao? Tiết khố ướt hết rồi nè, làm tay ta dính đầy nước của bảo bối đây nè.”

 Cảnh Ninh bị hắn nói hưu nói vượn khiến bản thân xấu hổ cực kì, nhưng huyệt nhỏ bị hắn sờ lại rất thoải mái, từng đợt từng đợt vuốt ve có kĩ thuật của hắn khiến nàng không nhịn được chảy ra nhiều nước hơn.

 Hai người bên kia cũng đang rơi vào khoái lạc. tứ Vương gia không ngừng rên rỉ, liên tục kêu gào: “A…oan gia… cắm bổn vương thật rất thoải mái… côn thịt lớn làm bổn vương sướng qua… ưm~… sâu một chút…”

 Cảnh Ninh không thể tin được những lời nói dâm loạn như vậy lại phát ra từ miệng của một nữ tử xuất chúng như Tứ hoàng tỷ của nàng. Mỗi tiếng rên dâm của tỷ tỷ đều khiến nàng không khỏi đỏ mặt tía tai… thực sự… quá dâm đãng!

---

Mình sẽ cố gắng đăng 1 tuần 2c, các bạn nhớ theo dõi truyện nhé 
:onion110:











 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 5 2020 02:03

    Chương 30: Bí mật tả tướng đại nhân giữ mình trong sạch nhiều năm

    Cảnh Ninh nhìn nam nhân kia ra vào hung mãnh, lo lắng không biết tứ hoàng tỷ có bị gã làm hư hay không nữa. Tuy nghe tứ hoàng tỷ rên ư ư a a có vẻ như rất sảng khoái, nhưng cũng có chút không chịu nổi, nàng không khỏi cảm thấy bội phục tỷ tỷ. Nàng vẫn còn nhớ hai ngày trước, nàng bị Ngụy Tiêu cắm đến mức đau cả bụng.

    Có lẽ vì tứ Vương gia có chuyện phải đi, nam nhân kia cũng không có duy t rì lâu, đẩy nàng ta lên cao trào xong thì xuất ra. Họ ôm nhau thở dốc, quấn quýt một lúc rồi mới mặc xiêm y vào.

    Hai người không nán lại nữa, Tứ Vương gia huýt một tiếng, lập tức một con ngựa trắng từ trong rừng cây chạy đến. Tứ Vương gia phóng lên lưng ngựa, còn gã hòa thượng kia thì trở về chùa, khóa cổng lại.

    Con kỵ mã của Tứ Vương gia bước đi chậm rãi, miệng vui vẻ hát một khúc nhạc, gió đêm thổi, dẫn tiếng hát của nàng vang khắp khoảng rừng. "Giường trắng, chăn đỏ, trong lòng ôm tình lang vừa ý. Tình nhân ngủ cùng nhau, thoát xiêm y, môi lưỡi ngọt như kẹo đường. Tiếng ca ca chậm rãi trêu đùa, đừng có đánh thức mẫu thân ta. Tình lang như ý, tuấn tú, muội tử lưu tình trên người chàng. . ."

    Cảnh Ninh nghe thấy ca từ dâm đãng kia, nhất thời á khẩu, một lúc sau mới hừ một tiếng. Đêm nay quả thật đã được mở rộng tầm mắt!

    Tất nhiên Ngụy Tiêu cũng nghe được, thấy nàng tỏ thái độ như vậy thì cười hỏi: "Nghe hay không?"

    Cảnh Ninh muốn lắc đầu, nhưng mà nàng cảm thấy giọng hát của tỷ tỷ thật sự rất hay, trong chốc lát không biết phải trả lời thế nào.

    Ngụy Tiêu cười khẽ, sửa sang xiêm y cho nàng xong nói: "Nàng ta hát bài đó không hay, ta sẽ hát cho nàng nghe một khúc hay hơn."

    Cảnh Ninh không ngờ Ngụy Tiêu sẽ nói như vậy, còn chưa kịp phản ứng đã nghe hắn cất giọng: "Lưỡng tình nồng, tiêu pha trong lều ác chiến, tiêu hồn đoạt phách. Ta và nàng, sóng lớn cuộn trào. Mồ hôi quyện vào nhau, giọt lệ như vòng hạt trân châu, gối đầu không biết rơi lúc nào. Tóc đen tán loạn như mưa thu, môi lưỡi nàng lành lạnh. Hai tay ôm ấp tiểu tâm can, suốt đêm không ngủ được. Tâm can ơi, một giấc mơ màng, một hơi thở dốc. Tâm can à, thắt lưng ca ca đau, tiểu huyệt muội muội xót."

    Cảnh Ninh không còn gì để nói. Sao hắn lại biết rõ mấy dâm khúc này vậy chứ? Đường đường là tả tướng đại nhân, biết mấy chuyện như vầy có gì tốt chứ!

    Cảnh Ninh đột nhiên nhớ đến gì đó, nhéo lỗ tai hắn: "Chàng học mấy cái này từ đâu? Có phải bình thường hay đến thanh lâu hay không?"

    "Đâu có, nàng có nhớ ngày đó chúng ta gặp nhau trong quán trà nghe tiên sinh kể chuyện không?"

    Cảnh Ninh gật đầu, tất nhiên nàng không thể quên chuyện này được. Đó là lần đầu tiên nàng nghe hoàng bản, ai ngờ lại gặp phải tên ma vương này, còn bị hắn bắt nạt trên xe ngựa!

    "Hắn ta dạy đó, hắn ta thích nhất là viết những thứ này, còn nói những hoàng bản hắn kể đều là do hắn tự viết."

    Lúc này Cảnh Ninh mới buông lỗ tai Ngụy Tiêu ra, nghĩ một chút lại hỏi: "Chàng thật sự chưa từng đến thanh lâu à? Chưa từng có nữ nhân khác! ?"

    "Thật sự không có! Vũ nhi không tin có thể sai Tiểu Toàn Tử đi hỏi khắp kinh thành xem, có ai từng thấy ta đã đến chỗ đó bao giờ chưa."

    Ngụy Tiêu nói chắc nịch, nhưng vẫn còn một chút che giấu. Hắn thật sự có đến thanh lâu một lần, nhưng thật sự không có làm chuyện bậy bạ gì.

    Sự việc cũng đơn giản, là Ngụy Tiêu muốn thử 'ăn mặn' mà bên người lại không có nữ nhân, cho nên mới nghĩ ra ý đi đến thanh lâu một chuyến. Kết quả lại gặp phải một chuyện không hay, hắn thấy tú bà lén lút kêu gia đinh chuyển một cái bao bố to ra ngoài. Vốn tính hiếu kỳ, Ngụy Tiêu đi theo đám người đang vận chuyển bao bố kia ra khỏi thành. Họ ném cái bao vào trong một bãi tha ma, một nam nhân trong số đó lên tiếng:

    "Đây là cô nương thứ năm ở Thiêu Kiều lâu chết vì bệnh rồi."

    Một nam nhân khác gật đầu đáp: "Có thể chưa hết đâu. Không biết cô nương nào bị loại bệnh truyền nhiễm này. Một truyền hai, hai truyền ba. Nghe nói có mấy vị quan lớn cũng đã bị lây nhiễm rồi đó."

    "Đáng đời đám cẩu quan đó, ai biểu bọn chúng thích chơi nữ nhân. Đám nữ nhân này không biết đã ngủ với bao nhiêu nam nhân rồi. Hôm nay không bệnh ngày mai biết đâu lại bị tên xui xẻo nào đó lây cho."

    "Ta nghe người ở Nam phong quán nói, cô nương Sắc Vi ở Thiên Kiều lâu được người ta chuộc thân, nên rủ một đám tỷ muội đến Nam Phong quán chơi nam nhân, không biết nam nhân nào ở đó có bệnh, mới lây lan đến như vậy."

    "Aiz, mạng người thật mong manh. Được rồi, đi nhanh đi, tranh thủ còn thời gian tắm rửa kĩ một chút, nếu không coi như bị dính bệnh lên người đó."

    Sau khi hai người kia đi mất, Ngụy Tiêu tò mò đến nhìn bao bố đã bị mở ra quăng trong bãi tha ma. Vừa nhìn thấy nữ nhân trong bao, hắn kinh hãi đến chân hắn mềm nhũn. Rốt cuộc, hắn không kiềm được lòng hiếu kỳ, đi tìm hiểu thêm một số sách mới biết được loại bệnh lây lan mà hai người nam nhân kia nói đến.

    Ngụy Tiêu cảm thấy vô cùng may mắn khi gặp phải chuyện này. Và cũng vì tìm hiểu loại sách nói về phương diện này, nên hắn mới quen biết vị tiên sinh thích viết và kể hoàng văn kia.

    Loại chuyện mất mặt này, Ngụy Tiêu lựa chọn quên đi. Hắn kéo tiểu gia hỏa trở về chỗ xe ngựa dừng chân, sau khi lên xem hắn lập tức đ sắc nàng xuống sàn.

    Cảnh Ninh ngượng ngùng đấm vào ngực hắn, người này điên rồi phải không, bên ngoài còn có người đánh xe đó.

    Ngụy Tiêu đè lên người nàng, hôn lấy hôn để nói: "Không làm loạn cũng được, nhưng bảo bối phải học hát với ta, chịu không?"

    Cảnh Ninh nhớ đến ca từ dâm đãng trong bài hát kia, lập tức lắc đầu liên tục. Tuyệt đối không chấp nhận! !

    "Nếu vậy thì chúng ta tiếp tục làm đi." Vừa dứt lời, hắn phủ lên môi nàng, đang lúc Cảnh Ninh đang trong sự dây dưa môi lưỡi giữa hai người, rốt cuộc lựa chọn nào là tốt hơn? Chợt bên ngoài vọng vào một tiếng tằng hắng, nàng mở to mắt! Nàng chọn học hát! Học hát! Chẳng phải chỉ là hát một khúc nhạc thôi sao? !

    Vân Hiểu đánh xe xoa xoa cái gáy đầy mồ hôi, xem ra tháng này túi hắn sẽ đầy bạc rồi đây.

    Nữ đế thật sự rất ngu ngốc. Dùng ngón chân nghĩ ra được, chủ tử nhất định sẽ không để cho người ngoài nhìn thấy hai người họ thân mật, rõ ràng chỉ là đang hù người mà thôi!

    "Có thể về cung rồi hát được không?" Cảnh Ninh thương lượng.

    "Đương nhiên là được, nhưng mà. . ." Ngụy Tiêu nói đến đây thì dừng lại, chỉ chỉ vào má mình, Cảnh Ninh hiểu ý vội vàng hôn hai cái bẹp bẹp, lúc này Ngụy Tiêu lòng dạ hồ ly mới chịu tha cho nàng.

    Ngụy Tiêu không quậy nữa, ngồi trong xe ngựa lắc lư, Cảnh Ninh ngáp nhỏ một cái, dựa vào người hắn lim dim ngủ.

    Giống như lúc đi, Ngụy Tiêu cũng bao bọc nàng vào trong lòng. Hắn suy nghĩ về cảnh tượng khi nãy, hẳn là Minh Thính đã phát hiện bọn họ, cho nên cố ý trước mặt bọn họ dây dưa với Tứ Vương gia một phen.

    Sở dĩ Ngụy Tiêu nghĩ như vậy vì nhìn thái độ của gã hòa thượng kia rất giống như cố ý. Tứ Vương gia nói có chuyện phải đi, gã lại cố tình lôi kéo trước cửa chùa náo loạn một phen. Nếu thật sự không nỡ rời xa, há lại chờ đến lúc ra tới cửa mới níu kéo như vậy? Sao không ở trên giường làm cho nàng ta không ngồi dậy nổi luôn đi! Nhất là gã còn cố ý để nàng ta tựa vào cây đại thụ trước cổng, để bọn họ vừa vặn có thể nhìn thấy toàn bộ cuộc vui của hai người.

    Nhưng như vậy cũng thật kì lạ, nếu gã là người của Tứ Vương gia, sao lại cố tình để bọn hắn phát hiện giữa hai người có dây dưa.

    Nếu như vậy, rất có thể Tứ Vương gia không có liên quan đến vụ việc này. Xem ra có người đã vu oan giá họa cho nàng ta. Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng Minh Thính đã phát hiện có người theo dõi, cho nên mới làm như vậy.

    Chắc phải điều tra kĩ hơn nữa mới được, hắn sẽ thu xếp thời gian gặp Minh Thính hòa thượng một lần nữa!

----

 mệt mỏi vô cùng với cái đoạn dâm khúc  :k-tuzki-k5402: :k-tuzki-k5402: :k-tuzki-k5402:
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin