[CĐ-Quyền mưu-3S] Nhật kí phong hậu của tả tướng

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 5 2020 15:09

Chương 34: Bắt giam Tứ vương gia
 
Tứ vương gia nhấp một ngụm trà mới tiếp tục nói: “Lúc đầu khi mới qua lại với Minh Thính, ta cũng thấy có vài phần hứng thú, ngày nào cũng chạy đến Hộ Quốc tự. nhưng không bao lâu lại thấy chán. Vừa đúng lúc mẫu thân bệnh nặng, bản vương còn không có thời gian đến Nam Phong quán, làm gì có chuyện chạy đến Hộ Quốc tự xa xôi như vậy. Sau khi mẫu đế quy tiên, Hộ Quốc tự đưa tăng nhân đến tụng kinh siêu độ, lúc đó hắn cũng tới. cả hai đều đã nhiều tháng không làm tình, nên đêm hôm đó mới lén lút trốn đến căn phòng gần linh đường gặp mặt, đâu ngờ nửa chừng có người lạ đến, chúng ta mới hoảng hốt chạy vào trong linh đường.
 
Người kia nhanh chóng rời đi, còn chúng ta lại đang cao hứng, cho nên không quản được nhiều thứ như vậy, trực tiếp làm trong linh đường. có cung nhân đi ngang qua nghe thấy, nên ta đành phải tạo ra lời đồn kia. Các ngươi đều bận rộn chuyện hoàng đế đăng cơ, không thể chu toàn mọi thứ, nên bọn ta cứ thế tha hồ lăn lộn thôi.
 
Sau này bổn vương đi về đất phong thì không còn gặp hắn nữa. mãi đến hơn một tháng trước, khi ta nhận được thư của hắn, mời ta đến ôn lại chuyện xưa. Nhớ đến thân thể chắc nịch của hắn, bản vương đương nhiên xiêu lòng, ngủ với hắn vài lần.
 
Sáng hôm qua hắn có gửi thư đến cho ta, nói là đã một tháng nay không tìm nữ nhân nào, hẹn ta tối đến gặp nhau trong chùa. Nam nhân cấm dục cả tháng là mạnh mẽ nhất, hơn nữa nhớ đến sự lợi hại của hắn, ta lập tức động tâm. Tối đến liền cùng hắn điên cuồng cả đêm mới rời đi.”
 
“Đêm qua Tứ vương gia nói có việc gấp phải đi, là việc gì?”
 
Tứ vương gia nhíu mày nhìn hắn, hừ lạnh: “Xem ra tả tướng đại nhân đã điều tra rất kĩ, ngay cả việc bọn ta nói với nhau cái gì cũng biết rõ ràng không sai sót!”
 
“Tứ vương gia không cần phải quanh co, nói thẳng ra đi.” Ngụy Tiêu bất vi sở động.*
 
*không có động tĩnh, không bị thuyết phục
 
Tứ vương gia đột nhiên nở nụ cười, liếc mắt nhìn Ngụy Tiêu mập mờ: “Chuyện quan trọng của bản vương chính là tả tướng đại nhân ngươi đấy!”
 
Ngụy Tiêu nhíu mày, nghe nàng ta tiếp tục nói: “Tả tướng đại nhân, không lẽ ngươi không cảm thấy nóng chút nào sao?”
 
Ngụy Tiêu hoảng hốt, sắc mặt biết đổi, cẩn thận suy nghĩ hàm ý trong đó.
 
Tứ vương gia cười haha: “Hôm qua Minh Thính nói sẽ khiến ngươi ngoan ngoãn đến tìm ta, ta còn không tin. Bán tín bán nghi nửa ngày, không ngờ đúng như lời hắn nói.” Tứ vương gia vừa nói vừa đứng lên bước về phía hắn, muốn đưa tay sờ mặt hắn, nhưng bị Hiểu Vân rút kiếm ngăn cản.
 
Tứ vương gia dừng động tác lại, cười nói: "Các ngươi đều trúng phấn xuân tiêu, trong nửa canh giờ nếu không cùng nữ tử ái ân, sẽ xuất huyết chết. thời gian đã qua một nữa rồi, Nam Phong quán này đã được bản vương bao trọn, ngoài trừ ta ra, các ngươi không tìm được nữ nhân nào khác đâu.”
 
Ngụy Tiêu trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
 
"Ta không muốn làm gì cả, chỉ muốn cùng tả tướng đại nhân đêm xuân một lần thôi." Ngụy Tiêu tin lời nàng ta mới lạ!
 
Ngụy Tiêu đưa mắt nhìn Vân Hiểu. Vân Hiểu nhanh chóng mở cửa sổ, bắn pháo hiệu. Kinh thành này đều là người của bọn họ, không bao lâu Nam Phong quán sẽ bị bao vây, tùy tiện gán một tội danh, sau đó niêm phong chỗ này lại, rồi bắt tất cả những người có liên quan vào thiên lao.
 
Ngụy Tiêu bất chấp mọi thứ, nhanh chóng bàn giao lại rồi cùng Vân Hiểu rời khỏi chỗ này. Nhưng hắn không tìm nữ nhân của mình để hạ hỏa, mà lại đến chỗ Đỗ thái y gần đó. Đỗ thái y châm cứu cho hai người họ.
 
Lửa dục lui đi, lúc này Ngụy Tiêu mới hối hận chuyện mình vừa làm. Hôm nay hắn điều động binh lực niêm phong cả Nam Phong quán, nhất định sẽ bị hữu tướng thừa cơ hạch tội hắn!
 
Nhưng có một chuyện hắn nghĩ mãi vẫn không hiểu, Tứ vương gia này tổng cộng là muốn làm cái gì? Hành động của nàng khiến người ta thật sự rất khó hiểu, nàng nói muốn cùng hắn một đêm xuân, nửa chữ hắn cũng không tin.
 
Trước mắt, hắn cần tìm một kẻ chịu tội thay, Tứ vương gia này đúng là một kẻ coi tiền như rác. Ngụy Tiêu nhẹ giọng phân phó, Vân Hiểu nhanh chóng rời đi. lúc này Ngụy Tiêu mới tạm gác qua những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu, chuyển sang hỏi thăm tình trạng thân thể của tiểu nữ nhân.
 
Qua nửa canh giờ, kinh thành nhôn nhao truyền đi tin tức Tứ vương gia và Nam Phong quán, kết hợp với chuyện trước đó không lâu Tứ vương gia đòi gả cho Tề tướng quân, dẫn đến việc bị mọi người thóa mạ, khiến Tứ vương gia không dám ra khỏi cửa!
 
Ngụy Tiêu tìm một cái cớ, nói hắn thấy Tứ vương gia bí mật vào Nam Phong quán, nghĩ rằng nàng ta muốn gặp riêng Tề tướng quân, mà Tề tướng quân là hậu nhân của tội thần, không được phép vào kinh, nên hắn mới dẫn binh đến điều tra.
 
Tuy hắn có lý do, nhưng vẫn không tránh được vị hữu tướng hạch tối quấy nhiễu dân chúng. Lão dâng sớ hạch tội, Cảnh Ninh đành phải trừ một tháng bổng lộc tượng trưng hình phạt, rồi thôi.
 
Còn Tứ vương gia bị cấm túc sám hối nửa năm, phạt chép kinh phật thay tiên đế cầu phúc.
 
**
 
Gần đây Cảnh Ninh cũng rất phiền não. Không biết người kia sao tự nhiên lại tâm đầu ý hợp với Đỗ thái y, rảnh rỗi đều xem sách y học, hàng ngày đều sai Tiểu Toàn Tử sắc mấy thang thuốc khó uống.
 
Miệng Cảnh Ninh oán trách, nhưng lòng vẫn rất ngọt ngào.
 
Ngụy Tiêu cầm công văn trên tay, ngày đó sau khi đóng cửa Nam Phong quán, không bao lâu nghe được tin Minh Thính đã tự sát, manh mối trong tay bị cắt đứt.
 
Cuối cùng vẫn chưa điều tra được người đứng sau lưng những vụ này là ai? Rốt cuộc làm sao hắn biết được hoàng đế gặp ác mộng? Làm sao trong vòng một đêm lại có thể bày ra một ván cờ lớn như vậy? khiến Tứ vương gia cũng liên lụy. trong việc này, nàng ta đóng vai trò như thế nào?
 
Ngụy Tiêu đóng công văn lại, xoa đầu nhè nhẹ, chuẩn bị tìm tiểu hoàng đế đòi chút an ủi!
 
Trong khoảnh khắc đứng dậy, đột nhiên Ngụy Tiêu khựng lại, giống như hắn đã phát hiện ra điểm bỏ sót.
 
Minh Thính nói  rằng, Nguyên Thâm phương trượng đề nghị hoàng đế đeo bùa hộ mệnh. ban đầu Hoàng thượng vốn không có ý định đeo bùa hộ mệnh, nếu không có chuyện lá bùa này, thì sẽ không có một loạt chuyện liên tiếp phía sau.
 
Chẳng lẽ trong chuyện này, Nguyên Thâm phương trượng đang che giấu điều gì?
 
Vì sao Nguyên Thâm phương trượng lại phải hãm hại hoàng đế? Hắn là một hòa thượng, làm sao có thể tìm thấy nhánh mộc lan ngàn vàng khó kiếm kia?
 
Việc này, nếu cẩn thận để ý một chút, đầu tiên là tin tức tam tiểu thư hữu tướng chết được truyền đi, hoàng đế áy náy vô cùng, bắt đầu gặp ác mộng. Yến Ngũ dẫn nàng đến Hộ Quốc tự cầu phúc, lúc này Nguyên Thâm mới nói đến chuyện làm bùa hộ mệnh, đêm đó hoàng đế không còn mơ nữa, nhưng sau ngày bùa được đem đến, lại bắt đầu mơ thấy ác mộng.
 
Tin tam tiểu thư đột nhiên chết đi, hẳn là không có ai liên hệ chuyện này với hoàng đế. Hơn nữa thức tế việc nàng gặp ác mộng cũng đã bị phong tỏa, chỉ có khi đến Hộ Quốc tự mới bị tiết lộ, khiến người ta biến chuyện nàng gặp ác mộng mỗi đêm, lúc đó mới phát hiện ra chuyện cây mộc lan
 
Như vậy xem ra, người đưa bùa hộ mệnh mới là người đáng nghi nhất!
 
Ngụy Tiêu không thể hồi cung tìm Cảnh Ninh nói chuyện yêu đương, vội vàng dẫn người đến Hộ Quốc tự.
 
Nguyên Thâm phương trượng thấy Ngụy Tiêu đến nhưng vẫn lờ đi, tiếp tục gõ mõ, miệng niệm kinh.
 
Ngụy Tiêu ngồi một bên, chờ hắn niệm xong mới lên tiếng: “Nguyên Thâm phương trượng quả thật có một đồ nhi tốt, không tiếc mạng sống thay ngươi chịu tội.”
















 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 6 2020 13:08

Chương 35: Mất manh mối
 
Nguyên Thâm phương trượng than nhẹ một tiếng, chậm rãi mở mắt ra, nhìn về phía Ngụy Tiêu nói: “Tả tướng đại nhân hiểu lầm rồi, tuy hắn là đồ đệ của ta, nhưng ta còn phải nghe hắn sai bảo đấy.”
 
Thần sắc Ngụy Tiêu nghiêm nghị, lớn tiếng hỏi: “Rốt cuộc các ngươi là ai? Nghe theo lệnh của ai?”
 
Nguyên Thâm phương trượng cười khẽ, chậm rãi đứng dậy từ nệm bồ đoàn: “Nếu bần tăng biết ai ở sau lưng, làm sao có thể sống được đến bây giờ chứ?”
 
“Ngươi là một cao tăng, tại sao lại nghe lời của Minh Thính?”
 
“Tất nhiên là vì có nhược điểm nằm trong tay họ. Còn nhược điểm là gì, bần tăng đương nhiên không nói, tả tướng đại nhân chỉ muốn đến để thăm dò, bất quá, ngươi tra ra cũng vô ích, vì bần tăng sắp phải chết…”
 
Nói xong, Nguyên Thâm phương trượng phun ra một ngụm máu, bật cười như điên.
 
Ngụy Tiêu biến sắc, vội vàng tiến đến xem. 
 
Nguyên Thâm phương trượng ngã xuống đứt, hơi thở mong manh, Ngụy Tiêu vội vàng điểm huyệt vị trên người hắn, che chở tâm mạch.
 
“Không… vô ích… bần tăng dùng đoạn trường tán… ngũ tạng đã hỏng hết…”
 
“Vì sao ngươi phải làm như vậy? Người đứng sau các ngươi làm sao truyền tin tới?! Nói!” Ngụy Tiêu truyền chân khí kéo dài mạng sống cho Nguyên Thâm.
 
Nguyên Thâm phương trượng hấp hối mỉm cười, lại phun ra một ngụm máu, một hồi mới nói: “Thôi được… trước khi bần tăng chết… coi như làm một việc tốt cuối cùng…”
 
Tiếng nói của Nguyên Thâm phương trượng ngày càng nhỏ, Ngụy Tiêu muốn nghe thấy bèn phải lại gần một chút, hắn nói: “Vừa nãy… những lời bần tăng nói… đều là giả… còn về sự thật….”
 
Nguyên Thâm phương trượng tắt thở, lúc này Ngụy Tiêu mới nhận ra mình đã bị hắn đùa cợt!
 
Về phần sự thật, hắn đã đem về chỗ Diêm vương rồi!!!
 
Ngụy Tiêu phong tỏa tin tức, chỉ thông báo với người ngoài Nguyên Thâm phương trượng đã viên tịch, sư đệ của hắn - Nguyên Trí sẽ làm tân phương trượng.
 
Nguyên Thâm chết đi, chỗ của Hộ Quốc tự không còn manh mối nữa, Ngụy Tiêu rút người của mình ra khỏi đó.
 
Một tháng sau, Hộ Quốc tự thu nhận một đám đám đệ tử mới, Ngụy Tiêu nhận được tin cũng không quan tâm. Lúc này, hắn đang bận lo liệu kì thi Quốc Tử giám.
 
Tế tửu Quốc tử giám – Đường Triều Thanh, đậu Bảng Nhãn cùng kì thi với Ngụy Tiêu. Năm đó, đúng là Ngụy Tiêu nhờ ơn tiên đế mới được đậu Trạng Nguyên, mà Đường Triều Thanh kia thi đậu cũng không trong sạch gì. Hắn nhờ gia gia và phụ thân của mình móc nối mới có thể đậu được Bảng Nhãn, chỉ mới vài năm, hắn đã leo lên chức Tế tửu(1) rồi.
 
Đường gia cũng là một danh môn vọng tộc có tiếng ở Nguyệt Trừng quốc. Đường gia không giống Trần gia, thích cấu kết với bọn ác bá ở bên ngoài. Cái bọn họ chú trọng là danh tiếng, có ảnh hưởng rất lớn trong giới trí thức. Bởi vậy, Đường gia này một nhà bảy người, đều là những đại nho sĩ có tiếng trong giới văn nhân, mà Đường Triều Thanh lại là Tế tửu trẻ tuổi nhất của Quốc tử giám bấy giờ.
 
Có hữu tướng và Đường Triều Thanh hợp tác, hằng năm các đại gia tộc không biết đã chiếm lấy bao nhiêu vị trí Trạng Nguyên, Bảng Nhãn nữa. Những sĩ tử nghèo vượt qua muôn vàn khó khăn học hành, nhưng cho dù có vất vả thi đậu rồi, cũng phải mất vài năm bị trì hoãn, chờ triều đình trống chỗ mới có thể nhậm chức.
 
Giống như vị bằng hữu chuyên viết hoàng văn mà Ngụy Tiêu quen. Cũng chính vì nguyên nhân này, mà trở thành người tuy có tài, lại không có ai thưởng thức. Chỉ có thể viết những thứ phong hoa tuyết nguyệt gì đó, mãi cho đến khi gặp được Ngụy Tiêu, lúc này mới được cất nhắc, trở thành quân sư cho tả tướng.
 
Nếu không phải vì Ngụy Tiêu nắm giữ quân quyền, triều đình này đã sớm lọt vào tay những kẻ quyền quý kia rồi!
 
Chính vì vậy mà mấy năm nay, số người bỏ văn theo võ ngày càng nhiều. Võ tướng đều là do Ngụy Tiêu điều khiển. Nay không còn chuyện mua bán quan chức nữa , số người ban đầu vốn định thi võ, đã quay trở lại thi văn.
 
Mà cũng nhờ vậy, thủ hạ của Ngụy Tiêu đa phần đều là người văn võ song toàn.
 
Nay triều đình nhìn bên ngoài có vẻ như thái bình, nhưng thực tế bên trong đã sớm bị đám tham quan ô lại làm rối loạn cả lên!
 
Ngụy Tiêu vừa nhìn lướt qua danh sách khoa thi năm nay, đã biết ngay cái tên nào muốn đi cửa sau. Hữu tướng nhất định sẽ nhân cơ hội này tìm cách ngáng chân hắn. Không phải làm vì muốn người của lão được thi đậu, nếu năm nay không đậu bất quá có thể chờ một năm. Nhưng nếu năm nay Ngụy Tiêu giám sát khoa thi thành công, năm sau lại tiếp tục ngăn cản tiền tài của bọn họ, thì sao đám hữu tướng kia có thể để hắn ngồi ở vị trí này lâu được chứ.
 
Quả nhiên ngày đầu tiên Ngụy Tiêu đến giám sát Quốc tử giám đã nhận được thiệp mời của Đường gia.
 
Năm nay, Đường gia có năm sĩ tử tham gia khoa thi, ba nam hai nữ. Một trong số đó là Đường Triều Tịnh, là muội muội ruột của Đường Triều Thanh.
 
Nguyệt Trừng cho phép nữ tử làm quan, nhưng những cô nương này cũng chỉ có cái danh là uyên bác, có thể đề cao giá trị nữ tử. Đường gia là người chú trọng công danh, cho nên các tiểu bối dù là trai hay gái đều phải kiếm cho mình một chức quan, ghi vào gia phả thế gia truyền cho đời sau.
 
Đường gia đã gửi thiệp mời, tất nhiên Ngụy Tiêu sẽ nể mặt đến Đường phủ một chuyến.
 
Thấy Đường lão gia đích thân ra tiếp đãi, Ngụy Tiêu cong môi cười. Đường gia này tỏ ra khiêm tốn như vậy là đang có âm mưu gì đây?
 
Trong tiệc, cả bảy đại nho sĩ trong nhà đều ra tiếp khách, Ngụy Tiêu nhất thời cảm thấy thụ sủng nhược kinh. Ừ thì… vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.(2)
 
Bảy trí thức họ Đường từng người từng người một khen ngợi Ngụy Tiêu. Bảy người lần lượt khen, không ai trùng với ý ai, khiến Ngụy Tiêu bội phục trong lòng, khóe miệng cười đến cứng đơ.
 
Lời xã giao đường mật nói suốt nửa canh giờ, cuối cùng cũng đến vấn đề chính, họ kêu tiểu bối nhà mình ra giới thiệu cho Ngụy Tiêu biết mặt.
 
Đến lúc này Ngụy Tiêu còn không hiểu ý của bọn họ thì đúng là đồ ngu. Ngụy Tiêu phối hợp với bọn họ chào hỏi đám tiểu bối trong nhà, làm như không hiểu, qua loa một hồi, nhưng những người này sao có thể khinh địch dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy. Bọn họ mỗi người một câu, đề tài này cứ thế xoay vòng tròn không thoát được.
 
Ngụy Tiêu đành phải đáp lời: “Bản quan lần đầu tiên đảm nhiệm giám sát kì thi, có nhiều quy tắc vẫn còn chưa rõ, mong các vị tiền bối chỉ điểm thêm.”
 
"Tả tướng đại nhân nói quá lời, tả tướng đại nhân tuổi trẻ tài cao, há lại có thể để việc nhỏ nhặt này làm khó sao. Mọi năm đều là hữu tướng đại nhân giám thị, tiểu nhi Triều Thanh đều phụ giúp, nếu tả tướng đại nhân gặp phải vấn đề gì khó khăn, chỉ cần phân phó cho nó, nó sẽ làm cho.”
 
Ngụy Tiêu khẽ nhíu mày, như vậy là muốn hắn yên tâm giao quyền hành lại cho Đường Triều Thanh.
 
“Tất nhiên rồi. Nhớ năm đó bản quan và Triều Thanh huynh đây cùng nhau đỗ đạt, cùng đứng đầu bảng, tình nghĩa này không gì so được.” Ngụy Tiêu nói theo bọn họ.
 
Đường Triều Thanh đáp lời: “Ta còn nhớ Ngụy huynh năm đó bình thơ phong phú, ai đọc đều phải trầm trồ khen ngợi.”
 
Ngụy Tiêu cười thầm trong lòng, vừa mới gọi tả tướng đại nhân, đã nhanh chóng đổi thành Ngụy huynh? Hắn nhớ năm đó Đường Triều Thanh không phục hắn đỗ trạng nguyên, cũng vì chuyện này Đường gia vẫn luôn oán hận hữu tướng. hắn chính là cái gai trong mắt bọn họ, nhưng mà, vì muốn duy trì hình tượng công tử văn nhã của mình, Đường Triều Thanh không làm lớn chuyện này lên, chỉ âm thầm viết văn trào phúng, bôi nhọ Ngụy Tiêu.
 
“Văn phong của Triều Thanh huynh cũng làm người người thán phục đấy chứ.” Ngụy Tiêu vừa nói, vừa nâng chén rượu, hai người đối ẩm một chén.
 
“Thời gian trôi qua cũng nhanh thật, chưa gì đã 10 năm rồi, phong thái của Ngụy huynh vẫn như trước đây, còn ta thì đã già rồi.”
 
Ngụy Tiêu yên lặng nhìn Đường Triều Thanh ngoại hình như đã tứ tuần, ngoài miệng vẫn cố phối hợp: “Triều Thanh huynh đừng nói vậy, bất quá huynh trông chỉ mới 30, đừng khiêm tốn thế chứ.”
 
“Vi huynh không phải khiêm tốn, dẫu sao nhìn ta cũng chỉ lớn hơn Ngụy huynh bốn năm tuổi thôi mà đã dìu già dắt trẻ rồi. Con của ta cũng đã đến tuổi học vỡ lòng rồi. Ngụy huynh đây vẫn còn một mình, tự do tự tại.” 
 
Ngụy Tiêu cong khóe môi, thì ra thứ đang chờ ta nãy giờ đã xuất hiện rồi.
----
(1)Chú thích: (theo wikipedia)
Chức năng của Quốc tử giám là nơi đào tạo quan lại cho nhà nước.
Tế tửu là người đứng đầu Quốc tử giám, đảm nhiệm chức trách trông coi nhà Văn Miếu, rèn tập sĩ tử, phải chiếu theo chỉ truyền, hằng tháng theo đúng kỳ cho (học trò trường Giám) tập làm văn, để gây dựng nhân tài, giúp việc thực dụng cho đất nước. Ngoài việc tổ chức dạy và học, còn phải tổ chức khảo hạch (kiểm tra) sự chuyên cần, tiến bộ của Giám sinh, chấm bài và báo cáo sang Bộ Lại để làm căn cứ bổ tuyển nhân tài theo quy định.
 
(2)Khi không tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là trộm cắp. Ý nói sự manh nha của những kẻ mưu mô, lấy lòng kẻ khác để thực hiện mưu đồ của mình.


 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 44
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 370 times
Been thanked: 20 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 6 2020 12:40

Sau này lại càng khó điều tra vì những manh mối cứ bị gián đoạn 😭😭😭

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 6 2020 21:12

Chương 36: Đường gia muốn kết thông gia.
 
“Chuyện duyên phận không thể cưỡng cầu được. Hôm nay thức ăn rất ngon, không kém gì ngự trù trong cung làm.” Ngụy Tiêu cố tình dời đề tài, nhưng đám người kia làm sao có thể để như hắn muốn, họ ỷ vào người đông thế mạnh, mỗi người chen một câu, lại quay về đề tài cũ, gán ghép hắn và Đường Triều Tịnh thành một đôi.
 
Ngụy Tiêu còn không rõ sao, Đường gia cảm thấy chuyện của Quốc tử giám sau này nhất định sẽ hoàn toàn rơi vào tay hắn, bọn họ vốn đã không vừa mắt với hữu tướng, nên dứt khoát mượn cơ hội này, muốn kết thông gia với hắn, phân rõ chiến tuyến với hữu tướng đây mà.
 
Nếu Ngụy Tiêu đáp ứng, nhất định có thể phân tán thế lực của bọn họ. Cái đám thế gia này, cả Đường gia và Trần gia, cộng thêm hữu tướng, vốn là một cái kiềng ba chân. Nếu không muốn đi đe dọa, thì hắn phải nhân cơ hội này, ly gián Đường gia trước, về sau đối phó với đám kia há chẳng dễ hơn nhiều sao.
 
Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, Ngụy Tiêu chợt khựng lại, hắn nhớ đến bé con đáng yêu nhà mình, lập tức gạt bỏ suy nghĩ này.
 
Nhưng Ngụy Tiêu làm sao có thể nói hơn mấy nhiều cái miệng như vậy, hắn ném cho Vân Hiểu một ánh mắt, rồi giả vờ say!
 
Đám người họ Đường cố giữ Ngụy Tiêu nghỉ ngơi ở lại Đường gia, Vân Hiểu không muốn nhiều lời với bọn họ, trưng bộ mặt than đen cứng nhắc của mình ra, ngữ khí lạnh lùng mà cương quyết: “Đại nhân nhà ta có vài tật xấu, không tiện ngủ ở nhà người khác.”
 
Nói xong, Vân Hiểu đỡ Ngụy Tiêu giả say rời khỏi.
 
Lúc lên xe ngựa, Ngụy Tiêu mới duỗi thẳng lưng, nhìn Vân Hiểu nói: “Về phủ thưởng cho ngươi.”
 
"Tạ đại nhân." Nói xong Vân Hiểu chợt nhớ ra một chuyện, nhắc nhở Ngụy Tiêu: “Đại nhân, chuyện ở xe ngựa lần trước cũng phải cho thuộc hạ chứ đúng không?.”
 
Ngụy Tiêu cẩn thận suy nghĩ một hồi mới nhớ ra chuyện kia, hắn chuyển mắt chỗ khác, nói: “Được rồi, bổng lộc tháng sau tăng gấp đôi.”
 
"Tạ đại nhân!"
 
Ngụy Tiêu nhìn thị vệ cận thân của mình không khỏi đau đầu, hắn hơi lo sau này Vân Hiểu sẽ vì tiền tài bán đứng người chủ tử này.
 
Tháng này hắn bị trừ bổng lộc, còn bị thị vệ của mình móc túi! Không được, hắn phải tìm tiểu hoàng đế xin bồi thường mới được!
 
Nếu Vân Hiểu biết hắn nghĩ như vậy, nhất định sẽ không nhịn được rút đao ra. Hoàng đế đã là của hắn, hắn còn sợ không có bạc sao?! Thị vệ cũng cần được tăng bổng lộc chứ!
 
Lại nói, đám lão hồ ly kia sao lại không biết Ngụy Tiêu giả bộ say chứ. Trong lòng họ cũng tức lắm. Ngụy Tiêu đúng là làm cao. Bọn họ đã chủ động giao hảo mà hắn không cần, vậy thì đừng trách bọn họ độc ác!
 
Vài ngày sau, Đường Triều Thanh bị bệnh, nghỉ phép suốt nửa tháng. Ngụy Tiêu không có Đường Triều Thanh giúp đỡ, nên lúng túng trước nhiệm vụ mới. Thời gian thi cử sắp đến vẫn còn một đống việc chưa được giải quyết, Ngụy Tiêu bèn kêu người bắt tên quân sư đang rong chơi kia trở về.
 
Tuy tính cách quân sư này hơi lập dị, nhưng năng lực thật sự hơn người. Y làm việc dứt khoát đâu ra đó, không nể mặt ai, dù sao cứ đẩy trách nhiệm hết cho Ngụy Tiêu là được. Còn Ngụy Tiêu, trước mặt mọi người giả bộ giáo huấn y mấy câu, sau lưng lại không quản chuyện y làm. Hai người họ kẻ đấm người xoa, khiến đám viên chức kia khổ không thể tả. Cái này đúng là loạn quyền đánh chết lão sư phụ!(*)

 
(*)Ám chỉ những người làm việc vốn không theo quy tắc, nề nếp đã định, nhưng vẫn làm tốt công việc, khiến cho những người được coi là giỏi giang cũng phải chào thua.
 
Ngụy Tiêu được rảnh rỗi, tự nhiên là có thù báo thù, có oán báo oán, lấy gậy ông đập lưng ông, tự mình đi trả đũa Đường gia!
 
Việc xấu của họ không ít, hắn tùy tiện điều tra một chút đã thu thập được rất nhiều, nếu không gây phiền phức cho bọn họ một chút, chứng tỏ uy thế của bản thân, ngược lại sẽ khiến họ nghĩ Ngụy Tiêu hắn là trái hồng mềm!
 
Trong lúc điều ra, Ngụy Tiêu còn nhận được một tin đáng kinh ngạc, tiểu cô nương Đường Triều Tịnh này không hề đơn giản chút nào!
 
Ngụy Tiêu nhìn mật thư trong tay, chậc lưỡi thành tiếng, đây đúng là vật đổi sao dời! Đạo đức không có! Lòng người dễ đổi!
 
Ngụy Tiêu cong môi, hắn đã có đối sách, xem xong liền đốt mật thư đi. Bận rộn lâu như vậy, hắn đã lạnh nhạt với tiểu hoàng đế của mình nhiều người, thay vì vì dụ dỗ ngon ngọt tiểu kiều kiều của mình, chi bằng dẫn nàng đi xem trò vui!
 
Ngụy Tiêu tiến cung gặp Cảnh Ninh, còn tưởng đâu tiểu hoàng đế sẽ quên ăn quên uống chờ hắn về, ai dè người ta được hoàng tử Yến Ngũ dẫn đi chơi, tươi cười hớn hở, còn ôm trong tay một cục bông trắng.
 
Đã nhiều ngày nay, chỉ khi thượng triều Cảnh Ninh mới có thể nhìn thấy Ngụy Tiêu, nên chỉ vừa nhìn thấy hắn, nàng đã muốn  lập tức chạy đến đón, nhưng nghĩ  hoàng tử Yến Ngũ còn ở đây, nàng không thể sơ hở, bèn dừng ngay động tác.
 
Ngụy Tiêu kiếm chế khó chịu trong lòng, từ tốn đi đến trước mặt Cảnh Ninh, cúi người hành lẽ. Cảnh Ninh nhanh chóng kêu hắn miễn lễ, nhìn vẻ mặt cười như không cười của hắn, nàng liền biết hắn đang tức giận, ngượng ngùng nói: “Ngụy khanh tìm ta có chuyện gì sao?”
 
Vừa nói vừa trên đưa với con chó lông trắng trong lòng, cố gắng không để tin nhắn phát hiện ra sự bất thường nào.
 
Ngụy Tiêu đến gần mới biết cục bông trắng trên người nàng là cái gì. Nháy mắt mặt đen xì, con chó kia, móng vuốt của ngươi đang để chỗ nào đó!!!
 
Ngụy Tiêu cố nén xúc động muốn bóp chết con chó nhỏ, cất tiếng: “Hồi bẩm bệ hạ, chuyện này…” Dứt lời liền nhìn sang Yến Ngũ.
 
Yến Ngũ hiểu ý lập tức cáo từ, trực giác nam nhân của hắn cảm thấy hai người này có vẻ gì đó bất thường. Nhưng hắn cũng không liên tưởng  quan hệ của hai người họ thành chuyện nam nữ tư tình, dù sao với hiểu biết của hắn về Ngụy Tiêu, tuyệt đối không có chuyện tình nguyện trở thành nam hậu!
 
Yến Ngũ thật sự nghĩ hẳn là có chuyện gì đó quan trọng, sảng khoái rời đi!
 
Nghe tiếng Yến Ngũ xa dần, Ngụy Tiêu vươn tay lôi con chó trắng trong lòng nàng ra.
 
Cảnh Ninh nghe con chó kêu ẳng ẳng vì sợ, vội vàng nói: “Đàn lang, chàng làm gì vậy.”
 
Ngụy Tiêu biết nàng thích chó chết bầm này, nên không quá mạnh tay, chỉ là con chó đáng chết này bị hắn dọa sợ nên mới kêu lên.
 
Ngụy Tiêu ném con chó lên bàn, quay sang ôm bé con của mình vào lòng, đáng thương nói: “Nhiều ngày rồi ta không được đụng đến chỗ này, con chó chết tiệt kia lại dám dựa vào!”
 
Ngụy Tiêu vừa nói, vừa đưa tay chụp lấy hai khối đẫy đà của nàng, liên tục nắn bóp.
 
Cảnh Ninh đỏ mặt, đánh vào tay lưu manh của tên không biết xấu hổ này: “Ta đâu nói không cho chàng chạm vào, là chàng không thèm đụng đến thôi.”
 
“Nàng đúng là không có lương tâm, ta bán mạng làm việc là vì ai chứ? Nàng còn thừa dịp ta không có ở đây, gặp gỡ nam nhân khác, còn cười với hắn vui vẻ như vậy?!”
 
Cảnh Ninh nghe khẩu khí giống như oán phụ của hắn thì trợn tròn mắt. Từ khi nào tả tướng của nàng lại biến thành như vậy?!
 
“Còn không phải là bởi vì chàng không có thời gian theo ta, Yến Ngũ thấy ta không vui mới tặng mao đoàn tử cho ta đỡ buồn sao. Sao chàng không nghĩ đến chuyện tìm cho ta một con thú nhỏ để giải khuây chứ?!” Cảnh Ninh phản công, nhưng lại vừa nói vừa hôn lên mặt hắn, muốn vuốt lông tên nam nhân đang ghen tuông này.
 
Ngụy Tiêu hừ một tiếng không nói gì, nghiêng đầu hôn lên môi nàng.
 
Cảnh Ninh chủ động vòng tay qua ôm cổ hắn, đáp lại nụ hôn của hắn, tùy ý để tay hắn không an phận tiến vào xiêm y nàng.
 
Ngụy Tiêu từng chút từng chút hôn nhiệt tình trên mặt nàng, rồi đến môi, xuống cổ. Cảnh Ninh ôm hắn, không biết nghĩ cái gì, lại cắn môi nhỏ giọng, kề sát tai hắn kêu một tiếng: “Tướng công…”
 
Ngụy Tiêu sửng sốt, ngay sau đó lại hôn lên môi của nàng. Cảnh Ninh cảm giác hắn có chút kích động, động tác thêm phần thô bạo. Nàng không hiểu, chẳng lẽ nàng không nên gọi hắn như vậy?
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 6 2020 21:13

Chương 37: Chương thịt (tác giả đặt tên vậy đó -_-)
 
Ngay thời khắc Cảnh Ninh gọi một tiếng tướng công, Ngụy Tiêu cảm thấy mọi bôn ba của hắn trong suốt mấy ngày qua đều rất xứng đáng. Hắn làm tất cả, không phải vì ơn đào tạo của tiên đế, không phải vì vinh hoa phú quý, cũng không phải vì triều đình hay vì thiên hạ, mà là vì một câu tướng công này của nàng.
 
Chỉ hai từ này đã khiến cho hắn hoàn toàn thỏa mãn, chết không hối tiếc!
 
Ờ thì… cũng còn tiếc một chút, hắn vẫn chưa chơi đủ bé con này đâu, nàng còn chưa mang thai con của hắn cơ mà!
 
Phải cố gắng hơn nữa mới được!
 
Ngụy Tiêu ôm Cảnh Ninh vào phòng trong, đặt nàng xuống giường mềm, rồi đè lên, dụ dỗ bé con này kêu thêm vài tiếng tướng công nữa.
 
Cảnh Ninh đỏ mặt nhẹ nhàng kêu: “Tướng công… tướng công…”
 
Ngụy Tiêu có chút kích động, cởi phăng xiêm y nàng ra, nhưng vạt áo không hiểu tại sao lại bị gút kẹt lại, nam nhân đang kích động như hắn sao có thể chờ, hắn cậy mạnh xé toang xiêm y của nàng, khẩn cấp tách hai chân nàng ra, ngay cả khố của hai người còn chưa cởi hết đã chen vào trong.
 
Cảnh Ninh còn chưa chuẩn bị đầy đủ, vật thô to của hắn đột ngột xông vào khiến nàng đau đến chảy nước mắt. Cảnh Ninh liên tục đấm vào người hắn, muốn hắn nhẹ nhàng một chút.
 
Sau khi Ngụy Tiêu thúc vào vài cái mới dần bình tĩnh lại, để nàng thích nghi dần dần. Hắn nhìn xiêm y bị xé nát trên người nàng, thân thể nàng nửa che nửa hở thế này trông còn hấp dẫn hơn nhiều so với cởi toàn bộ ra. Bàn tay to của hắn vói vào trong vạt áo bị rách, cầm lấy một bên thịt mềm, nắn nắn bóp bóp.
 
“Bảo bối, nàng ưỡn ngực lên, tướng công muốn ăn bánh bao nhỏ.”
 
Cảnh Ninh bị hắn làm đến thở dốc, chịu đựng vật cứng trong cơ thể, chậm rãi ưỡn ngực, ôm lấy cổ hắn, đưa khối thịt căng đầy vào miệng hắn.
 
Ngụy Tiêu thỏa mãn hít hà vài cái, động tác dưới thân bắt đầu nhanh dần.
 
“Nhẹ chút. . . Tướng công. . . Nhẹ chút. . . cắm sâu quá…” Cảnh Ninh không chịu nổi sự càn quấy của hắn, liên tục xin tha.
 
Ngụy Tiêu hôn nàng, nói đùa: “Muốn tướng công nhẹ chút cũng được, bảo bối hát một bài cho tướng công nghe đi. Hát đúng tướng công sẽ nhẹ, hát sai tướng sẽ dùng gậy thịt lớn này trừng phạt tiểu bảo bối.”
 
Tất nhiên Cảnh Ninh biết hát một bài của hắn nghĩa là gì, hắn lại muốn bắt nàng hát mấy dâm khúc mặn mòi kia!
 
Cảnh Ninh chỉ hừ hừ, không nói tiếng nào. Ngụy Tiêu cong khóe môi, dùng sức nặng nề cắm tới, không được bao lâu, Cảnh Ninh đã chịu không nổi thỏa hiệp, hừ hừ hát khúc nhạc ngắn hắn dạy:
 
“Uống cạn rượu cùng người, ôm nhuyễn ngọc kề cạnh. Quay đầu nhìn lại cơn hợp tình, đau đau. Nhẹ nhàng đẩy lang ra, nghe tiếng ai run rẩy, khẽ kêu trong hoan hỉ. Thử luân phiên tư thế, dán chặt không khe hở, phong vị càng điên cuồng, động tác cùng di chuyển, bàn tay nắm lấy nhau, đôi môi luôn tương cận, đôi lưỡi luôn tương kề….”
 
"Bảo bối hát thật là hay, miệng nhỏ giống như được bôi mật vậy.” Ngụy Tiêu vừa nói vừa hôn lên đôi môi mọng của nàng, môi lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau.
 
Cảnh Ninh đã cảm nhận được sự vui thích, hai chân nàng quấn quanh hông hắn, đón nhận sự va chạm mạnh mẽ của hắn.
 
Bị hắn cắm chừng trăm cái, Cảnh Ninh bắt đầu không chịu nổi nữa, nàng co giật, kêu tướng công một tiếng rồi run rẩy lên đỉnh, tiểu huyệt siết lấy gậy thịt không buông, xoắn chặt đến mức Ngụy Tiêu phải hít một hơi sâu, cắn răng áp chế dục vọng đang dâng trào, liều mạng cắm liên tục vừa nhanh vừa mạnh vào sâu trong tiểu huyệt.
 
Cảnh Ninh vừa mới cao trào, làm sao có thể chịu được hắn điên cuồng cắm vào như thế, nháy mắt một đợt sóng triều nữa ập lên người nàng, khiến nàng chỉ có thể kêu oai oái: “Tướng công…. Tướng công…. Quá nhanh….”
 
Ngụy Tiêu đổi tư thế, đặt tiểu bảo bối quỳ trên giường mềm, còn hắn đứng dưới đất, vừa vặn có thể từ phía sau đi vào.
 
Cảnh Ninh kêu một tiếng, tư thế nàng càng khiến hắn cắm vào sâu hơn!
 
Nàng còn chưa kịp phản kháng, nam nhân kia đã giống như phát điên, liên tục cắm vào người nàng, từng phát từng phát sâu đến tận cùng, Cảnh Ninh bị hắn đâm đến nghiêng ngả, hoàn toàn rũ lưng trên giường, vô lực đón nhận sự hung mãnh của hắn.
 
Ngụy Tiêu hơn lên tấm lưng trần bóng loáng của nàng, hắn ôm lấy eo nàng nhiều lần cắm thẳng gậy thịt vào, bên  tai còn không quên nói khẽ: “Bảo bối nghe cho kĩ, hôm nay tướng công sẽ dạy nàng thêm một bài nữa, bảo bối phải cố nhớ lấy.”
 
Cảnh Ninh còn chưa kịp cự tuyệt, đã nghe hắn vừa thở vừa hát: “Từ góc bếp sáng dưới ánh trăng, kề vai cùng nhau đi về phòng. Mặc trâm cài hỗn loạn trên mái tóc, áo lụa đỏ bị người làm xốc xếch. Hoa kiều khó cản bướm cuồng nhiệt, cùng lá liền cành giao cho lang. Trương Quân Thụy[1], xin chàng đừng vội vã, khiến uyên ương trên gối bớt điên cuồng.”
 
Mồ hôi tuôn như mưa, nhòe lớp trang điểm đỏ. Hạt mồ hôi như ngọc, mơ mộng hồn bay lên. Ngàn vàng khó mua được một điều, thích sát Lương Hồng và Mạnh Quang[2], uyên ương rời nhau mặc xiêm áo, mở cửa thành Đông cùng ngắm trăng.”
 

[1]Trương Quân Thụy là nhân vật nam chính trong truyện Tây Sương ký. Truyện miêu tả cuộc tình duyên vượt qua môn đăng hộ đối và lễ nghi phong kiến của nàng Thôi Oanh Oanh và chàng thư sinh Trương Quân Thụy.
 
[2] Mạnh Quang là một trong 5 người phụ nữ xấu xí của Trung Hoa nhưng có tài năng xuất chúng và phẩm hạnh cao thượng, giúp chồng(Lương Hồng) làm nên sự nghiệp lớn lao trong lịch sử Trung Quốc được sử sách ghi lại.

 
Cảnh Ninh lắc đầu, thở gấp nói: “Dài quá, không nhớ nổi!”
 
“Vậy tướng công không làm khó mỹ nhân, dạy nàng một bài đơn giản hơn.”
 
“Nữ nhi đau, gả cho nam nhân rùa rụt cổ. Nữ nhi sầu, trong khuê phòng là một đại mã hầu[3]. Nữ nhi vui, động phòng hoa chúc cao triều tới. Nữ nhi mừng, một cây gậy thịt cắm vào trong.” Cảnh Ninh xấu hổ nghẹn lời, tên nam nhân này càng ngày càng không đứng đắn. Những chuyện này lại có thể nói huỵch toẹt ra như vậy sao?!!
 

[3] Ý nói lang quân mặt mũi xấu như con đười ươi
 
“Bảo bối đã nhớ chưa?” Ngụy Tiêu kề sát gương mặt ửng hồng của bé con, hôn lên gương mặt đầy mồ hôi của nàng, gậy thịt vẫn đang cắm vào một cách có tiết tấu.
 
Cảnh Ninh im lặng nhắm mắt, quyết định không để ý tới lưu manh này!
 
Ngụy Tiêu nhìn bộ dáng này của nàng, động tác lại tăng nhanh, đâm cho nàng không thể làm rùa rụt cổ nữa, lúc này mới thấy nàng ngượng ngùng gật đầu.
 
Ngụy Tiêu cười hà hà, nhất định không tha cho nàng: “Bảo bối hát đi, tướng công muốn kiểm tra nàng.”
 
Cảnh Ninh trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó mới nhỏ giọng hát: “Nữ nhi đau, gả cho nam nhân rùa rụt cổ. Nữ nhi sầu, trong khuê phòng là một đại mã hầu. Nữ nhi vui, động phòng hoa chúc cao triều tới. Nữ nhi mừng, một cây g... cắm vào trong…”
 
“Được chưa?!” Cảnh Ninh che mặt không dám nhìn hắn.
 
“Bảo bối hát hay vô cùng!” Ngụy Tiêu hôn lên mu bàn tay nàng đáp.
 
Dứt lời, hắn lại gia tăng tốc độ, khiến cho tiểu bảo bối của mình lên đỉnh lần nữa. Không chờ Cảnh Ninh thoái trào, động tác ra vào của hắn vẫn không ngừng, nhất định phải đụng được đến chỗ thịt mềm sâu hút bên trong, cắm hơn trăm lần nữa mới giao nộp tinh hoa vào trong cơ thể nàng.
 
Cảnh Ninh run rẩy hồi lâu mới bình ổn lại. Đúng là không được để nam nhân này bị đói. Chỉ mới vài ngày không làm, hắn giống như là phát điên vậy.
 
Chờ cao trào lắng xuống, Cảnh Ninh xoa xoa cái bụng nhỏ trừng mắt nhìn hắn. bụng nàng bị hắn đâm đến vừa tê vừa thốn, e rằng ngày mai lại bị đau cho xem.
 
Cảnh Ninh nghĩ đến chuyện sẽ đau giống lần trước, nhịn không được đưa chân đạp hắn một cái. Nào ngờ tên nam nhân không biết xấu hổ này bắt lấy chân nàng, nhào tới đè nàng xuống hôn chụt chụt, vừa hôn vừa nói: “Bảo bối có phải còn muốn nữa không?”
 
Cảnh Ninh sợ rùng mình, lắc đầu liên tục: “Đừng, không được, nãy chàng cắm mạnh quá, giờ bụng bắt đầu đau rồi.”
 
Ngụy Tiêu nghe thấy thế lập tức đứng lên, đưa đây xoa xoa bụng nàng, rồi tự mình xuống giường tìm chỗ xiêm y bị ném xuống đất, lục lọi tìm được một bình sứ nhỏ, lắc lắc trước mặt Cảnh Ninh, đắc ý nói: “May là ta đã sớm có chuẩn bị, từ đầu đã tìm Đỗ thái y xin thuốc trước.”

----



:onion11: :onion11: :onion11:
Thật lòng mà nói edit dâm khúc cực kì tốn nhiều thời gian, ngộ đã tốn 1 tiếng đồng hồ để tìm hiểu về các nhân vật xuất hiện trong dâm khúc, cộng thêm phải điều chỉnh từ sao cho số từ trong từng câu gần bằng nhau, để đọc tương tự như thơ :< cực kì đau não. 1 chương này mà làm hơn 3 tiếng đồng hồ á :<
Thương ngộ nhiều chút đi T-T  :onion77:

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin