[CĐ - 21+ - 1v1] Truy Thê Ký - Vân Phỉ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 120
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1372 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 9 2019 10:42

Hình ảnh
 
 
Tên Convert: Tô Thanh
Văn Án
 
Nữ nhân khi yêu, ai cũng đều trở nên ngu ngốc.
 
Nàng đã ngu ngốc một đời, lần này có cơ hội làm lại, nàng sẽ không ngốc ngếch vậy nữa.
 
Tại sao nữ nhân cứ nhất quyết phải xuất giá rồi sống cuộc sống héo tàn sau bức tường viện?
 
Nàng là lá ngọc cành vàng, quận chúa tôn quý, nàng không cần phu quân, chỉ cần nam sủng.
 
Mỹ thiếu niên tuấn tú, tài tử phong lưu, tráng hán khỏe mạnh, mỗi người một vẻ, nàng muốn trái ôm phải ấp.
 
Sống cuộc sống dục tiên dục tử tại chốn nhân gian.
 
Nàng sẽ chỉ là nàng, là Thanh Sơn quận chúa cao cao tại thượng.
 
Nàng sẽ không bao giờ cúi đầu vì bất kỳ nam nhân nào nữa.

Mục Lục:
Chương 1: Ánh mắt nóng bỏng                       
Chương 2: Ác mộng
Chương 3: Giết người                                         
Chương 4: Hất hàm sai khiến
Chương 5: Đêm rất dài (H)                                 
Chương 6: Ghen tị (H)
Chương 7: Không buông tha                             
Chương 8: Cùng chung chăn gối
Chương 9: Sĩ diện lớn hơn trời                         
Chương 10: Trở về Cao gia
Chương 11: Tàn nhẫn
Chương 12: Theo đuôi
Chương 13: Xin mời
Chương 14: Xe ngựa xóc nảy (H)
Chương 15: Tức muốn ói máu
Chương 16: Khởi hành
Chương 17: Tự do
Chương 18: Không được tự nhiên
Chương 19: Thử
Chương 20: Khác nhau
Chương 21: Tam công chúa
Chương 22: Tỷ muội
Chương 23: Nếm thử (H- Đạo cụ)
Chương 24: Xông vào
Chương 25: Không dễ chịu
Chương 26: Buồn bực
Chương 27: Cùng nhau
Chương 28: Khó chịu (H)
Chương 29: So tài (H - Đạo cụ)
Chương 30: Ăn huyệt (H - SM)
Chương 31: Cưỡi (H- Đạo cụ)
Chương 32: Quất đánh (H)
Chương 33: Vận động buổi sáng
Chương 34: Châu ngọc
Chương 35: Mời
CHương 36: Tướng quân và quân kỹ (1)

Chương 37: Tướng quân và quân kỹ (2) (H) 
Chương 38: Không vừa mắt

Chương 39: Sốt ruột
Chương 40: Lu dấm
Chương 41: Ôn Tuyền(H)
Chương 42: Hứa hẹn(H)
Chương 43: Chờ mong
Chương 44: Buồn cười
Chương 45: Cầu xin
Chương 46: Tim ấm
Chương 47: Tức giận

Chương 48: Ướt nhẹp (H)
Chương 49: Sảng khoái (H)
Chương 50: Ngủ thì ngủ
Sửa lần cuối bởi 47 vào ngày An Ca với 25 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 120
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1372 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 9 2019 08:59

 
Chương 1: Ánh mắt nóng bỏng
 
Tô Thanh là một mỹ nhân có dáng người lả lướt, đẫy đà, khung xương nhỏ lại cao gầy nên thịt cũng không ít, cộng thêm ngũ quan diễm lệ, đôi mắt đào hoa sóng nước long lanh, dịu dàng động lòng người. Việc đầu tiên người ta nghĩ đến khi nhìn thấy nàng đó là bắt lấy hai con thỏ béo mập phía trước ngực, mạnh bạo xoa bóp, để xem có thật sự mềm mại như trong tưởng tượng hay không.
 
Nếu như có thể thuận tiện véo luôn cả cái mông phì nhiêu phía sau, đè dưới thân hung hăng va chạm, thì đúng là cực lạc chốn nhân gian.
 
Mặc dù nàng đã cố tình trang điểm ăn mặc đoan trang, quần áo vừa rộng, màu sắc già dặn, vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm túc, nhưng vẫn không che giấu được khí chất quyến rũ.
 
Tô Thanh bị nam nhân dùng loại ánh mắt chăm chú như vậy nhìn riết cũng quen, nhưng ánh mắt của nam nhân phía trước giống như loài sói, làm nàng cảm thấy khó chịu, nàng tức giận ngẩng đầu lên, lườm hắn một cái thật sắc.
 
Nhưng nàng lại có một đôi mắt đào hoa đưa tình, dù làm ra vẻ hung ác liếc nhìn cũng chẳng thể làm người khác sợ hãi, ngược lại càng giống như liếc mắt đưa tình, làm lòng người xao xuyến.
 
Đối phương càng quá đáng hơn, dùng ánh mắt nóng như lửa nhìn nàng, nhìn từ gương mặt xinh đẹp của nàng, lướt qua bộ ngực sữa cao vút, rồi đến vòng eo thon nhỏ, đi qua u cốc, chuyển xuống đôi chân dài và dừng lại ở gót ngọc, tựa như quần áo trên người Tô Thanh hoàn toàn trong suốt, dường như ánh mắt của hắn chính là đôi bàn tay, chính là môi lưỡi, thay hắn tôn thờ ngọc thể đẫy đà này.
 
 
Tô Thanh tức giận, nếu như nơi đây kinh thành, nếu nàng vẫn còn là Thanh Sơn quận chúa của hai mươi năm trước, nàng nhất định sẽ móc mắt hắn ra.
 
Nhưng nàng đã là thê tử của người ta, vẫn nên kiềm chế tính tình một chút .
 
Tô Thanh buồn bực thu hồi ánh mắt, chân bước nhanh hơn, mang theo hai nha hoàn vội vàng lướt qua nam nhân kia, nhanh chóng rời đi.
 
Không nhìn thấy người phía trước nữa, Triệu Hàm chậc lưỡi tiếc nuối, nữ nhân này, tuy chỉ dẫn theo hai nha hoàn, nhìn có vẻ như là phụ nhân nhà bình thường, nhưng ánh mắt lại sắc bén bức người, quần áo dù rất tầm thường cũng không che lấp được khí chất trên người, đoán chừng lai lịch cũng không nhỏ .
 
Nhưng thứ làm Triệu Hàm tiếc nuối không phải là lai lịch bất phàm, mà là nữ nhân kia, từ sau khi hắn khai trai, nàng là người hợp ý hắn nhất. Bầu ngực căng tròn, mông vừa to vừa vểnh, nếu đứng phía sau nàng, đâm vào thật mạnh, làm cho đến khi nàng khóc lóc thảm thiết , nhất định là rất sướng.
 
Đáng tiếc, đây là phu nhân nhà người ta, hắn cũng chỉ có thể nhìn mà thôi.
 
Triệu Hàm chỉ có thể chậc lưỡi tiếc nuối lần nữa, thừa dịp còn có thể nhìn được, hắn nhìn chăm chú vào eo thon mông vểnh cao của Tô Thanh thật lâu, cho đến khi không nhìn thấy nữa, mới lười biếng phất tay: “ Đi thôi.”
 
Trong lòng thầm nghĩ, sau khi xong việc, nhất định phải nhanh chóng trở về kinh thành, thứ khác không nói, trong kinh thành có Tần Lâu Sở Quán, kỹ nữ ở đó miễn cưỡng cũng vừa miệng.
 
Rõ ràng đã cách nam nhân kia rất xa, nhưng Tô Thanh vẫn cảm giác mông mình nóng như lửa, nàng hừ một tiếng, trong lòng thầm mắng chửi một câu, nam nhân thối, sau đó đi dâng hương.
 
Minh An tự cách thành Tề Châu rất xa, sau khi dâng hương Tô Thanh quay về thiền viện của mình nghỉ ngơi, nha hoàn San Hô nhìn dáng vẻ của Tô Thanh, nhỏ giọng khuyên bảo: “ Phu nhân, người hà tất phải vì biểu tiểu thư mà tức giận như vậy, nếu thấy chướng mắt, gả nàng ta đi là xong.”
 
Tô Thanh cắn răng: “Ta cũng muốn như vậy, nhưng ngươi không biết, nha hoàn của Lâm Ngọc Lan, lúc thì nói nhà này quá xa, sau này không tiện thường xuyên trở về chăm sóc cho lão phu nhân, khi thì lại nói nhà người này ít của cải, sợ là không thể nào có cách hiếu kính với lão phu nhân, mắc công bị người ta nói là họ đến để tống tiền. Còn dám nói phu nhân ta đây cứ muốn gả tiểu thư nhà nàng ta đi là có âm mưu gì… Cuối cùng, ta một lòng vì ai đó an bài hôn sự, lại trở thành ta muốn hại tiểu thư nhà nàng ta.
 
“Còn Lâm Ngọc Lan thì chỉ biết khóc, làm cho phu quân và bà bà* đều trách cứ ta… Thôi, nếu ta đã làm bọn họ chướng mắt, vậy ta cũng không thèm để ý nữa.”
 
*Bà bà:  Mẹ chồng.
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
An Ca: Bạch liên bông còn lấy họ Lâm, đây là sự kết hợp hoàn hảo của Bạch liên bông và em Lâm  :))

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 120
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1372 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 9 2019 09:51

Chương 2. Ác mộng
 
“Cũng không thể mặc kệ, nếu cứ mặc kệ, nàng ta sẽ càng kiêu ngạo hơn.” San Hô luôn trung thành với Tô Thanh, nên vô cùng căm hận: “Nô tỳ thấy, Lâm Ngọc Lan kia là muốn làm quý thiếp của gia, việc này không thể nào được…”
 
Mặc dù tính tình của Tô Thanh thẳng thắn, nhưng không có nghĩa là nàng ngu, sao có thể không hiểu chứ, nàng tức giận là vì trong lời nói của phu quân có ý trách móc, nên mới lên núi lễ phật giải sầu.
 
Lúc này nàng cũng hơi nguôi giận, nàng khép hờ mắt, nói với San Hô : “Không sao, ta đã nói với bà bà rồi, nếu trong vòng một tháng Lâm Ngọc Lan còn chưa chọn được nhà nào, thì đừng trách ta mời huynh trưởng ra mặt nói lý lẽ.”
 
Nàng yêu thích Cao Bác Vinh nhã nhặn, khôi ngô, nhưng nàng cũng đường đường là nữ nhi của thân vương, là quận chúa được hoàng đế sắc phong, vì nghĩ giữ thể diện cho phu quân, nên mới dùng ít nha hoàn, bớt phô trương, kềm chế tính tình, đó là do nàng tình nguyện, nhưng nàng chưa từng nghĩ vì tình yêu mà nén giận để một ả dân nữ lừa gạt, trèo lên đầu mình.
 
San Hô gật đầu đồng ý.
 
Tô Thanh đã bớt giận một chút, nàng dùng thức ăn chay nổi tiếng của Minh An tự, rồi hào hứng muốn đi ngắm hoa đào dưới trăng, đây là cảnh đẹp nổi danh của Minh An tự, Tô Thanh yêu thích vô cùng.
 
Nhưng Đồi Mồi ngăn cản: “Phu nhân, lúc nãy nô tỳ đi lấy thức ăn chay thì nghe sư thầy trong chùa nói, gần đây bọn trộm cướp hay lui tới, buổi tối người đừng nên ra ngoài thì hơn.”
 
Tô Thanh cũng biết việc này, nhưng nàng không sợ, Minh An tự rất an toàn.
 
Trước đây mỗi lần ngắm hoa đào, tâm tình của Tô Thanh đều rất tốt, nhưng lần này nàng không vui vẻ gì, vì nàng gặp lại tên nam nhân ban sáng cứ luôn nhìn nàng chăm chú, hiện tại hắn vẫn nhìn nàng chằm chằm như vậy. Tô Thanh tức giận, nàng quay trở về phòng nghỉ ngơi.
 
Thấy nàng bực mình, San Hô hái một nhánh hoa đào, cắm vào bình đặt trên bàn, sau đó mới sang chỗ nghỉ ở cách vách.
 
“Không… Không… Buông ra…” Tô Thanh nằm mơ thấy ác mộng.
 
Trong mơ, nàng ở Minh An tự, bị một tên cướp cường bạo, ngày thứ hai sau ngày nàng bỏ đi, Lâm Ngọc Lan đến thỉnh tội, nàng ta bắt gặp nàng nằm trên giường, thân thể không một mảnh vải che thân, trên người toàn là tinh dịch.
 
Nàng xấu hổ và giận dữ muốn chết, nhưng Cao Bác Vinh lại thương tiếc cho nàng, hắn nói tất cả là do hắn sai, là hắn chọc giận nàng, nên mới xảy ra chuyện như vậy.
 
Hắn còn nói, sau này hắn nhất định sẽ đối xử với nàng thật tốt, về phần biểu muội Lâm Ngọc Lan, hắn sẽ nhanh chóng tìm người gả nàng ta đi.
 
Sau đó, nàng thật sự tin hắn thật sự hết lòng hết dạ với mình, đó là khi nàng phát hiện trong bụng mình đã mang nghiệt chủng, nhưng hắn chỉ bảo nàng bỏ đứa bé đi, nói rằng sau này bọn họ sẽ có con của mình.
 
Còn Lâm Ngọc Lan, trước sự thúc giục của bà bà, cũng chịu đi gặp mặt người ta, sau đó thì định thân. Trong lòng nàng tự thấy hổ thẹn với Cao Bác Vinh, nên đã xin phụ vương và huynh trưởng hết sức giúp đỡ cho hắn.
 
Hai năm sau, Cao Bác Vinh thăng chức, cả nhà dọn vào kinh thành.
 
Nửa năm sau, Lâm Ngọc Lan và trượng phu cũng đến kinh thành xin nương nhờ, số trời đưa đẩy, có người tìm thấy nàng ta và nói rằng nàng ta là đích nữ của Hộ Bộ Thị Lang, lúc còn bé đã đi lạc, bây giờ đưa về nhận tổ quy tông.
 
Cuối cùng, phụ vương và huynh trưởng của nàng, bị tra ra tư thông với địch, bán nước cầu vinh, tất cả người trong phủ đều bị chém đầu, tuy nàng là nữ nhi nhưng đã xuất giá, nên thoát khỏi cái chết, sau đó nàng bị tước phong hào, đày làm thường dân. Trong lúc đó nàng đang mang thai, vì quá kích động đã bị sảy mất, do cơ thể bị băng huyết nên sau này không thể sinh con được nữa.
 
Lúc nàng dưỡng bệnh ở biệt viện, thì bị người ta bắt cóc, khi tỉnh lại, nàng nhìn thấy Lâm Ngọc Lan vô cùng đắc ý, ả nói cho nàng biết, tên cướp năm đó cường bạo nàng, chẳng qua là một tên lưu manh được Cao Bác Vinh và ả ta mua chuộc, giả dạng thành cường đạo.
 
Chúng làm như vậy, là vì nàng đã ra tối hậu thư với Cao mẫu, ép bà ta gả Lâm Ngọc Lan đi, bọn chúng không thể không làm như vậy.
 
Người được gọi là trượng phu của Lâm Ngọc Lan, chẳng qua chỉ là một nam nhân bọn họ mua chuộc thôi, nói là xuất giá, kỳ thật là dọn ra sống tại trạch viện của Cao bác Vinh, lúc hắn ta nói mình bận rộn, chính là hằng ngày đến ở cùng với ả.
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 69 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 9 2019 03:01

Mọe có vợ xinh như thế mà không biết hưởng, lại còn em Lâm, gớm đúng là đồ đàn ông suy nghĩ hạn hẹp mà

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 120
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1372 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 9 2019 09:03

Chương 3. Giết người
 
Những chứng cứ để hoàng đế định tội phụ vương và huynh trưởng nàng thông đồng với địch bán nước, cũng là do phụ thân ruột thịt của Lâm Ngọc Lan, Hộ Bộ Thị Lang ngụy tạo ra, để Cao bác Vinh lén giấu ở Tô gia.
 
Là vì phụ vương của nàng không chịu đứng về phe của tam hoàng tử, còn từng dâng tấu sớ chỉ trích tam hoàng tử, làm hắn ta mất không ít thủ hạ, vì vậy đã trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt hắn ta.
 
Mà Hộ Bộ Thị Lang, chính là phe phái của tam hoàng tử.
 
Nàng trợn trừng mắt, rồi lại bị đánh ngất, sau đó bị bán vào kỹ quán ở Lĩnh Nam, muốn sống không được muốn chết không xong, vất vả lắm mới kết thúc được kiếp người…
 
Tô Thanh vô cùng hận, nàng giãy giụa tỉnh lại, nhưng cảm thấy cơ thể yếu mềm vô lực, cùng với từng đợt khô nóng đến từ nơi tư mật giữa hai chân, ngứa ngáy muốn chết.
 
Nàng hiện đang ở trong thiền phòng*.
 
Trong vô thức nàng nghĩ tới giấc mộng kia.
 
Trong mơ, lúc nàng bị nam nhân làm cho tỉnh, cũng giống như bây giờ, cả người mềm nhũn ngứa ngáy, dù cho có giãy dụa thì vẫn bị làm nhục, rất nhanh sau đó thì hoài thai…
 
Có lẽ, đây không phải là giấc mơ, mà là những gì nàng đã trải qua trong kiếp trước…
 
Nàng tuyệt đối không thể để mình bị kẻ xấu cường bạo giống như trong mơ.
 
Tô Thanh cắn răng, bước xuống giường định rời đi, nhưng vừa mới di chuyển đến bên bàn, nàng đã nghe thấy tiếng cửa mở
 
Chắc chắn là tên côn đồ kia.
 
Tô Thanh lập tức nhận ra, nàng muốn rời khỏi đây là việc không tưởng, nàng nắm lấy cái kéo được đặt trên bàn, quay trở lại nằm lên giường, vội vàng giấu kéo xuống dưới gối, giả bộ như mình đang rất ham muốn, nhắm mắt vặn vẹo thân mình, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng rên rỉ yêu kiều cùng tiếng thở ra nhè nhẹ như không thể kiềm chế.
 
Thật ra cũng không phải nàng giả bộ, mà hiện tại thật sự nàng đang rất muốn.
 
“Phu quân, liếm ta… Mạnh một chút… A…” Tên côn đồ vốn dĩ rất cảnh giác, nhưng nhìn thấy dáng vẻ dâm đãng của Tô Thanh, trong nháy mắt gã đã bị hớp hồn, gã đè lên người Tô Thanh, điên cuồng nhào nặn, hôn hít đôi gò bồng đào của nàng, Tô Thanh nhắm nghiền hai mắt, giả bộ mơ hồ thèm muốn, nàng ưỡn ngực như muốn đưa đôi gò bồng đào vào miệng gã, đôi môi xinh xắn bật ra từng tiếng nức nở.
 
Tên côn đồ không nghĩ tới, Tô Thanh lại dâm đãng như vậy, gã hả hê cười đắc ý, “Phu nhân tốt, muốn mạnh có phải không, yên tâm đi, vi phu nhất định sẽ cắm nàng thật mạnh…”
 
Hắn bị sắc dục làm mờ mắt, chôn mặt vào đôi gò bồng đào của nàng, há to miệng ngậm lấy một bên ngực cách lớp áo yếm, Tô Thanh vừa vờ rên rỉ, vừa đưa tay ra, bàn tay lần xuống gối, dùng hết sức bình sinh, đâm thật mạnh vào lưng tên lưu manh.
 
Một cái, hai cái, ba cái… Tô Thanh giống như lên cơn điên, cho dù tên lưu manh đã ngừng thở, nhưng nàng vẫn chưa chịu dừng tay, nàng vừa khóc, vừa hung ác dùng kéo đâm vào cơ thể gã, phá hủy gã.
 
“Đủ rồi!” Không biết là bao lâu, bàn tay cầm kéo của Tô Thanh bị một bàn tay to lớn của nam nhân ôm trọn lấy, nàng nghe thấy tiếng hắn quát khẽ.
 
Tô Thanh ngơ ngác một lúc lâu, sau đó mới thoát khỏi cơn điên cuồng, nàng quay đầu nhìn về phía nam nhân đứng gần đó.
 
Nhờ vào ánh trăng sáng, Tô Thanh nhìn thấy rõ dáng vẻ của nam nhân kia, thân hình cao lớn, bộ râu quai nón, mày rậm mắt to, chính là dáng vẻ của một tên mãng phu cẩu thả, nhưng giờ phút này hắn rất nghiêm túc nhìn nàng.
 
Chính là nam nhân nhìn chăm chú nàng vào ban sáng, Tô Thanh trầm mặc một lát, ngửa đầu nói với hắn: “Giúp ta dọn dẹp căn phòng sạch sẽ lại.”
 
Triệu Hàm có chút buồn cười, tiểu tức phụ này, nói cứ như đây là việc hiển nhiên vậy, hắn bèn hỏi: “Tại sao chứ? Tại sao ta phải giúp nàng?”
 
Tô Thanh khẽ thở dốc một hơi, nàng nói: “Ta không có sức.”

“Nàng có sức hay không, liên quan gì đến ta?” Thật ra Triệu Hàm đã quyết định sẽ giúp nàng, không nói đến những thứ khác, chỉ ngay lúc này, hắn có thể nhìn thân thể trần trụi của nàng thêm vài lần, thứ làm cho hắn thèm khát từ lâu, vậy cũng đủ đáng giá cho hắn ra tay.
 
Chỉ là hắn rất tò mò, nếu như là nữ nhân khác bị người ta xâm phạm, chắc là đã sợ hãi khóc lóc muốn chết, nàng thì ngược lại, cũng khóc lóc thê thảm nhưng xuống tay lại vô cùng tàn nhẫn, không ngờ lại giết chết người.
 
Giết xong rồi còn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bắt hắn thu dọn tàn cuộc.
__________
 
Thiền Phòng* : Phòng nghỉ dành cho khách ngủ lại chùa.
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin