[CĐ - 21+ - 1v1] Truy Thê Ký - Vân Phỉ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 120
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1372 times
Tiếp xúc:

29 Tháng 3 2020 09:18

Chương 34. Châu ngọc

 Tô Thanh ngủ bù một giấc đến khi tỉnh lại thì nghe San Hô hồi báo rằng Triệu tướng quân đã cho người dâng tặng rất nhiều châu ngọc quý giá, hỏi nàng xem cần phải xử trí ra sao.

 Tô Thanh cảm thấy có hơi ngoài ý muốn.

 Nàng cho rằng tên võ biền kia tức giận bỏ đi như vậy thì cũng phải vài ngày nữa mới nguôi ngoai, không ngờ nhanh vậy đã sai người đến đây.

 San Hô lớn lên cùng với nàng từ khi còn bé, sự phú quý của vương phủ là thứ mà thế gia bình thường không thể nào so sánh được, từ nhỏ San Hô đã quen nhìn các loại bảo vật, nuôi ra ánh mắt cũng kén chọn hơn những người khác, đồ vật tầm thường không bao giờ lọt vào mắt nàng ấy, thứ có thể được San Hô gọi là quý giá thì chắc chắn là thật sự quý giá.

 Tô Thanh cũng nổi tính hiếu kỳ, căn dặn San Hô: “Đem tới cho ta xem thử.”

 Tô Thanh nhìn sơ qua một lần, không thể không thừa nhận rằng, châu ngọc này đúng là không tồi, Tô Thanh cầm lấy một cây trâm cài có hình dáng phượng hoàng hàm ngọc, đuôi phượng đính san hô, San Hô lập tức hiểu ý, nàng ấy giúp Tô Thanh cài trâm vào tóc, đôi cánh phượng hoàng khẽ đong đưa theo từng động tác của Tô Thanh, nhẹ nhàng uyển chuyển hệt như đang tung cánh bay lượn trên không trung, càng tôn lên nét đẹp tao nhã ung dung của Tô Thanh thêm vạn phần.

 “Nếu có thứ thích hợp, thì bày hai món trong phòng, số còn lại cứ cất vào khố phòng, còn trang sức thì…” Tô Thanh cười khẽ: “Tên mãng phu kia tuy tính tình hư hỏng nhưng xem ra cũng có mắt nhìn.”

 San Hô ngầm hiểu, lấy vài bộ trang sức bày biện bên trong phòng, chừa lại vài bộ để mang về vương phủ.

 Còn lai lịch của Triệu Hàm ra sao, sau khi San Hô nhận được danh mục quà từ tướng quân phủ, nàng ấy đã phái người tra xét rõ ràng.

 Tổ tiên của Triệu Hàm đi lên bằng quân công, phụ, huynh đều đã chết trận sa trường cách đây năm năm, tẩu tẩu vì quá đau xót thương nhớ phu quân nên đã tự tử đi theo, để lại hài tử còn nằm trong tã lót, còn Triệu Hàm, phụ thân hắn vốn không muốn cho hắn tòng quân, nhưng từ nhỏ hắn đã không thích đọc sách, chỉ thích giơ đao múa kiếm, võ nghệ hơn người, còn lén trốn phụ thân đi tham gia võ khảo, đăng khoa võ trạng nguyên sau đó được điều vào Đông Cung làm thị vệ.

 Sau này được Tô Hòa Ý đưa vào quân đội, trải qua nhiều trận chiến to nhỏ, tích góp quân công cuối cùng thăng chức lên đến tòng tam phẩm, hiệu Vân Huy tướng quân.

 Năm nay chỉ mới ba mươi, chức vụ đã lên đến tòng tam phẩm, đúng thật là tiền đồ rộng mở.

 Tô Thanh cười một tiếng, Triệu Hàm sao? Tên gọi đúng là êm tai.

 Tâm tình của Tô Thanh lúc này đang vô cùng vui vẻ. Khi quay trở về vương phủ trời cũng đã tối, đang chuẩn bị nghỉ ngơi thì hạ nhân lại đến báo An Thân Vương sai người mời nàng sang gặp mặt.

 Nhìn dung mạo như hoa như ngọc của nữ nhi, từ trước tới nay An Thân Vương vẫn luôn hành sự quyết đoán lúc này lại đắn đo do dự, mất cả một lúc lâu nhưng ông vẫn chưa thể mở miệng hỏi được, ngược lại ông nói cho Tô Thanh biết một việc khác: “Mấy ngày trước Cao Bác Vinh đã hoàn thành chuyện tốt cùng với biểu muội của hắn, vài hôm nữa sẽ cử hành hôn lễ… Đợi sau khi thành hôn thì hắn sẽ gãy chân, không thể giao hợp được nữa, sẽ bị vạch tội làm việc bất lực, biếm làm thứ dân, còn tân nương của hắn, chưa chắc là sẽ chịu nổi sự cô đơn…”

 “Đa tạ phụ vương.” Khi vừa mới trọng sinh, Tô Thanh từng nghĩ sẽ giao hợp với người khác trước mặt Cao Bác Vinh, khiến hắn ta phẫn nộ nhưng lại không thể làm gì được, còn hiện tại thì Tô Thanh thật sự lười chẳng muốn làm trò trước mặt thứ súc vật khiến người ghê tởm kia nữa, dù sao thì phụ vương cũng sẽ thay nàng ra tay, tuyệt đối sẽ không để cho hắn sống tốt.

 Lúc này nghe phụ vương nói như vậy, hóa ra lại có chút trùng hợp với ý tưởng của nàng ngày đó, chỉ khác một chỗ là, người đội nón xanh cho Cao Bác Vinh biến thành biểu muội yêu dấu của hắn mà thôi.

 Chỉ nghĩ tới thôi là nàng đã thấy kích thích rồi.

 Tô Thanh vô cùng hài lòng: “Đa tạ phụ vương… Phụ vương, có phải người vẫn còn có chuyện muốn nói với nữ nhi hay không?”

 Hiếm khi nhìn thấy An Thân Vương bối rối, nhưng cuối cùng ông vẫn nói: “Đêm qua con… Khụ… Sống buông thả tuy phóng khoáng tự tại nhưng vẫn có hơi hoang đường, tuy nhiên thân là hoàng gia tôn thất có hoang đường một chút cũng không sao, chỉ là, tương lai khi con già rồi, dù rằng có nô bộc hầu hạ nhưng không có người thân bên cạnh thì cũng sẽ rất cô quạnh, cho dù con không muốn thành thân đi chăng nữa thì cũng nên lưu lại hậu thế như vậy sẽ tốt hơn…”

 (~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 120
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1372 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 4 2020 05:45

Chương 35. Mời

Tô Thanh mơ mơ màng màng trở về phòng của mình.

Nàng còn tưởng rằng, phụ vương không muốn nàng sống một cuộc sống hoang đường như vậy, nhưng không ngờ… Người lại muốn nàng lưu lại hậu thế…

Hậu thế sao?

Sinh hài tử cho tên mãng phu kia sao?

Dựa vào tính tình của tên võ biền kia, nếu như nàng mang thai e là hắn sẽ dùng hết tất cả mọi thủ đoạn, cướp được hắn cũng sẽ cướp nàng về thành thân với hắn…

Như vậy thì không hay, nàng đã quyết định sẽ không thành thân nữa, cuộc sống hiện tại rất tốt nàng cảm thấy vô cùng tự do và thanh thản.

Ưu tư vò tóc, Tô Thanh nhanh chóng ném ý nghĩ này ra khỏi đầu, thôi thì cứ thuận theo tự nhiên đi, nếu có thì sinh thôi, cũng không phải là nàng không nuôi nổi một đứa trẻ…

Còn phụ thân của hài tử thì tốt nhất là không cần vẫn hơn.

Vài ngày sau đó Triệu Hàm cũng chưa từng xuất hiện, San Hô không nhịn được mà lẩm bẩm, Tô Thanh nghe thấy thì bật cười: “Ngươi tưởng rằng ai cũng nhàn rỗi như quận chúa nhà ngươi sao?”

San Hô nhớ lại dáng vẻ bận rộn của An Thân Vương và thế tử thì cũng nhận thấy mình nghĩ sai cho ai kia rồi.

“Quan tâm đến việc hắn đến tìm ta dữ vậy sao?” Tô Thanh đưa mắt liếc nhìn San Hô từ trên xuống dưới, nha đầu này, đừng nói là nàng ấy muốn ghép đôi nàng với tên mãng phu kia nha.

Nàng không hề có ý định như vậy đâu.

Sống một cuộc sống thong dong tự tại như Tam tỷ không tốt hay sao? Hà tất phải theo đuổi, tìm kím việc phiền phức.

San Hô mỉm cười: “Mỗi khi có Triệu tướng quân ở bên, quận chúa đều rất vui vẻ.”

Là do trêu đùa tên mãng phu kia khá vui, mỗi khi nhìn thấy hắn nàng lại không nhịn được muốn trêu chọc hắn, nhìn bộ dáng hắn nghẹn một bụng lửa giận nhưng lại không dám phát ra ngoài, mỗi khi như vậy nàng cảm giác như tất cả mọi phiền não đều cuốn trôi đi mất.

Nhưng tên võ biền kia lại cứ hay giận dỗi, bình thường chơi sao cũng được nhưng nếu thật sự trở thành phu thê thì sợ là việc gì hắn cũng muốn quản, vậy thì đúng là không còn gì vui nữa.

Nhưng nếu hắn muốn thành thân thì không thể nào không ngừng việc lăn lộn với nàng được, chỉ có thể nói rằng cứ tận hưởng lạc thú trước mắt đi.

Tô Thanh xua tay: “Những người khác cũng có thể làm bổn quận chúa cao hứng.”

Nói xong những lời này, đến ngày hôm sau thì có người đem thiệp mời của Ngô Tử Tung đến cho Tô Thanh, ý trong thư muốn mời Tô Thanh cùng nghe hí kịch.

Lúc này hứng thú của Tô Thanh đối với việc nghe hí kịch cũng không quá lớn, chỉ là cũng đã vài ngày chưa ra khỏi nhà, mặc dù tẩu tẩu cũng thường xuyên đến trò chuyện với nàng, nhưng do mẫu phi của Tô Thanh mất sớm, An Thân Vương lại không có ý định tái hôn, vì vậy cả vương phủ lớn như vậy do một tay Lam thị lo liệu mọi chuyện, đảm đương vai trò chủ mẫu, mỗi ngày đều vô cùng bận rộn, dù có đến trò chuyện với Tô Thanh thì nói chẳng được mấy câu đã phải vội vàng rời đi.

Vì vậy Tô Thanh nhận lời mời, chỉ là nàng lười không muốn đến hí viên nên đã cho người chuyển lời cho Ngô Tử Tung biết, bảo hắn ngày mai đến biệt viện của nàng xem tạp kỹ. Tô Thanh không thích nghe hí kịch ngược lại chỉ thích xem tạp kỹ, nàng cảm thấy xiếc tạp kỹ thú vị hơn nhiều.

Trong vương phủ có một nhóm người biểu diễn tạp kỹ, do Tô Thanh thích xem vì vậy An Thân Vương đặc biệt cho phép nuôi một nhóm trong phủ.

Lúc Ngô Tử Tung xem tạp kỹ với Tô Thanh, hắn âm thầm quan sát, ghi nhớ khẩu vị của Tô Thanh, quan trọng nhất là ghi nhớ việc Tô Thanh thích xem tạp kỹ.

“Quận chúa có thích xem múa kiếm không?” Nhìn thấy mọi sự chú ý của Tô Thanh đều dồn vào màn tạp kỹ trên đài, Ngô Tử Tung cảm thấy mình có hơi thất bại, vừa lột vỏ nho, tách hạt rồi đưa đến bên miệng của Tô Thanh vừa hỏi.

Hôm nay hắn có mang theo kiếm, là vì muốn khoe tài trước mặt Tô Thanh.

Tô Thanh thấy hắn muốn biểu hiện, nên cũng không có ý ngăn cản, nàng mỉm cười gật đầu.

Mỗi khi nàng cười, dung nhan xinh đẹp rực rỡ hệt như đóa mẫu đơn nở rộ luôn làm cho người đối diện vô thức bị hấp dẫn, Ngô Tử Tung cũng là một trong số đó.

Hắn muốn trở thành người đầu ấp tay gối của nàng, mãi mãi bên nhau.

Ngô Tử Tung đứng dậy, hắn rút trường kiếm treo bên hông ra, vẽ ra một đường kiếm điêu luyện, hắn bắt đầu múa.

Thật lòng mà nói, thân hình của Ngô Tử Tung cao lớn rắn rỏi, diện mạo cũng anh tuấn, lúc múa kiếm thân hình nhanh nhẹn linh hoạt, đúng là không tồi chút nào.

Tô Thanh thấy cũng hơi động lòng.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 120
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1372 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 4 2020 05:52

Chương 36. Tướng quân và quân kỹ (1)

 
Vì nàng cảm thấy có một chút động lòng nên khi Ngô Tử Tung thở gấp bước đến gần, hắn quỳ gối ngay trước giường, chân thành cầm lấy tay nàng, dịu dàng đặt một nụ hôn xuống mu bàn tay của nàng, lúc hắn hỏi Tô Thanh có thích hay không, nàng gật đầu.

Ngô Tử Tung mừng rỡ, hai mắt hắn ánh lên tia sáng ngời.

Còn sắc mặc của Triệu Hàm lúc này đang xanh mét.

Hắn đi công vụ một chuyến, gấp gáp trở về mệt hơn cả chó, không ngờ rằng khi đến đây lại nhìn thấy hình ảnh nàng và một tên nam nhân khác đang tán tỉnh đưa tình.

Triệu Hàm tức giận đến phát run.

Giác quan của Ngô Tử Tung khá nhạy bén, lúc hắn quay đầu nhìn Triệu Hàm thì cũng đang thầm tính toán trong lòng, hắn xem nơi đây như không có người tồn tại, cúi đầu xuống, bắt đầu liếm hôn từng ngón tay của Tô Thanh…

Không phải là nhẹ nhàng hôn một chút rồi rời đi như khi nãy nữa mà là ngậm một ngón tay của nàng vào miệng, cẩn thận liếm láp, chậm rãi làm ướt tay của nàng…

Vô cùng phóng đãng.

Triệu Hàm lập tức nhớ đến ngày đó.

Sau khi dâm phụ này khi tự cắm mình, thì dùng ngón tay quệt lấy chất lỏng của chính mình để bên miệng hắn, bắt hắn liếm láp nhấm nháp hương vị của nàng…

Toàn thân của nàng từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài đều là của hắn!

Bây giờ nàng lại bị người khác hôn hít, liếm láp, máu nóng bốc lên đầu, Triệu Hàm muốn tiến lên kéo tên kỹ nam vô sỉ này ra ngoài đánh chết…

Nhưng tất cả mọi xúc động và giận dữ của hắn đều như bị đông cứng lại khi hắn nhìn thấy ánh mắt có hơi kinh ngạc nhưng lại nhanh chóng lấy lại trầm tĩnh của nàng.

Bên tai hắn như nghe được lời mà Tô Thanh nói lúc trước.

Không được can thiệp vào việc của nàng, đúng không? Được, vậy lão tử sẽ lập tức rời khỏi nơi này.

Hắn dứt khoát xoay người rời đi, dường như Tô Thanh còn nhìn thấy hốc mắt ửng đỏ của hắn.

Tô Thanh thở dài, cảm thấy có chút phiền não.

Nàng biết, đối với nàng, Triệu Hàm không giống như những người khác.

Ngày hôm trước, khi phụ vương bảo nàng hãy sinh một hài tử để lưu lại hậu thế, người đầu tiên nàng nghĩ đến là Triệu Hàm.

Nàng lưu tâm suy nghĩ và cảm xúc của Triệu Hàm, Tô Thanh cảm thấy đây không phải là một dấu hiệu tốt…

Lúc trước nàng đã quyết định, nhân lúc đôi bên còn ngươi tình ta nguyện thì hưởng lạc một khoảng thời gian, đến khi hắn có hôn ước thì cắt đứt quan hệ, mỗi người một niềm vui… Chỉ là hiện giờ nàng bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của hắn, theo bản năng, Tô Thanh muốn cắt đứt quan hệ với hắn.

Cả hai không qua lại, tránh việc sau này nàng lại lún sâu vào vũng lầy lần nữa.

Tình địch đáng ghét đi rồi, Tô Tử Tung mừng thầm trong lòng, hắn gọi một tiếng “Quận chúa” sau đó men theo ngón tay nàng, hôn dọc lên trên, dần dà tiến gần đến cổ của nàng.

Người vốn đã rời đi lại đột nhiên xuất hiện, sắc mặt hắn tối đen âm trầm, không thèm nhìn Tô Thanh lấy một cái, hắn hung ác xách cổ áo của Ngô Tử Tung, kéo hắn ta ra khỏi người Tô Thanh, Ngô Tử Tung vẫn cố gắng giãy dụa không chịu rời đi, nhưng Triệu Hàm vẫn lôi được người rời khỏi biệt viện của Tô Thanh.

Hắn lạnh lùng trợn mắt nhìn Ngô Tử Tung, Triệu Hàm lạnh giọng uy hiếp: “Nếu ngươi còn dám đến đây, ta sẽ đốt Hạc Hiên.”

Hắn không làm gì được dâm phụ kia chẳng lẽ còn không trị được tên kỹ nam này.

Lúc Triệu Hàm uy hiếp Ngô Tử Tung, Tô Thanh cảm thấy có hơi kinh ngạc, sau đó thì không nhịn được mà cười thành tiếng, nàng cười ngặt nghẽo, run rẩy cả người. Một chút phiền muộn khi nãy đã biến mất không còn sót lại chút nào.

Tên mãng phu này, thật là…

San Hô khẽ thở phào nhẹ nhõm, nàng ấy biết mà, chỉ cần quận chúa nhìn thấy tên võ biền này thì trong lòng sẽ vô cùng vui vẻ, không uổng công nàng liều mạng, lần này không xin chỉ thị lại dám cho hắn tiến vào.

Nhưng đây không phải là việc mà một nô tỳ như nàng nên làm, San Hô đợi đến khi Tô Thanh cười xong thì lập tức quỳ xuống thỉnh tội.

Tô Thanh phất tay: “Chỉ một lần này, không được có lần sau.”

San Hô vội vàng vâng dạ, đợi một lát thì dò hỏi: “Quận chúa, có cần phải gửi thư mời Triệu tướng quân đến xem tạp kỹ hay không?”

Tô Thanh cười như không cười liếc nhìn San Hô một cái.

San Hô nghĩ ngợi một lát, cuối cùng vẫn nói với Tô Thanh: “Quận chúa phiền não vì Triệu tướng quân, đó là do hiện giờ trong lòng quận chúa đang có Triệu tướng quân, sao người không thuận theo tâm ý của mình?”

“Nô tỳ không dám can thiệp vào việc của quận chúa, chỉ là hiện tại nếu quận chúa đồng ý cho Triệu tướng quân ở cạnh, vậy thì cứ thường xuyên gọi hắn tới là được, chờ đến sau này khi người không thích hắn nữa, thì thôi không truyền nữa...”

“Có lý.” Tô Thanh cười cười, “Đưa thư mời đến đó đi.”

Nàng đúng là khờ, bị những việc của kiếp trước ảnh hưởng, rõ ràng muốn sống tự tại nhưng trong hành động lại có nhiều đắn đo, thật ra nàng của hiện khác khác xa với khi xưa, dẫu cho nàng có thật tình thích hắn thì sao, dù là có chia xa nàng tin tưởng mình cũng có đủ năng lực để bảo vệ tốt bản thân.

Không cần thiết phải lo sợ trước sau.

Trong Tị Hỏa Đồ còn có một bức vẽ.

Nữ tử trần truồng, hai mắt bịt kín, thân thể treo giữa không trung, hai chân tách ra bị trói chặt, mũi chân không thể chạm đất, nam tử đứng ở phía sau đi vào, trọng lượng toàn thân nữ tử đặt nặng lên nơi hai người giao hợp, làm cho gậy thịt mỗi lần tiến vào thì càng sâu hơn, nữ tử sẽ bị chơi cho khóc lóc kêu la.

Tô Thanh nhìn bức họa kia, nở một nụ cười hết sức nhộn nhạo, đợi đến khi nhận được tin Triệu Hàm đến, nàng liền bảo San Hô trói nàng lên giống như trong sách.

San Hô, Phỉ Thúy dẫn theo các tỳ nữ khác, làm theo lời nàng căn dặn.

Đợi đến khi Triệu Hàm bước vào phòng, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt hắn, đó là hai cái chân trắng nõn đang giang rộng ra, một nữ nhân bị trói buộc, treo giữa không trung.

Trong chớp mắt gậy thịt của hắn chẳng màng đến tâm tình tức giận của chủ nhân mà hào hứng ngóc đầu dậy.

Lúc Triệu Hàm nhận được thư mời, vốn dĩ hắn còn không muốn tới.

Mẹ kiếp!

Dâm phụ!

Làm trò trước mặt tên kỹ nam đó, dùng lời nói lạnh nhạt đuổi hắn ra ngoài, bây giờ lại muốn nhẹ nhàng dùng một phong thư kêu hắn trở về sao!

Hắn không cần mặt mũi sao!

Nhưng mà nghĩ đến việc nếu hắn không đến thì không biết dâm phụ kia sẽ lăn lộn với ai nữa, trong lòng hắn hừng hực hệt như bị lửa đốt, vừa đau lại rát.

Hắn nhổ vào! Cho dù sau này hắn có ý định không gặp nàng nữa thì hắn vẫn muốn chơi nốt lần này đã, sau đó nói cho mọi người biết, là do hắn không cần dâm phụ này nữa chứ không phải là dâm phụ này đá hắn!
Triệu Hàm ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới.

Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ tới, sẽ được nhìn thấy một hình ảnh kích thích như vậy.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 120
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1372 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 4 2020 05:01

Chương 37. Tướng quân và quân kỹ (2)


Triệu Hàm ngây ngốc, sau khi Tô Thanh nhận ra hắn đã đến thì lập tức thở nặng nhọc, nhu nhược đáng thương nói: “Tướng quân… Ngài đừng đuổi nô đi có được không, nô không muốn hầu hạ những người khác, chỉ muốn hầu hạ một mình tướng quân mà thôi…”

“Hu hu hu… Nô cũng là thiên kim phú hộ, nô không muốn trở thành quân kỹ ngàn người cưỡi vạn người đè đâu… Xin tướng quân hãy thu dùng nô…”

Hử, lại đổi thoại bản à, ban đầu là thổ phỉ với nữ nhân đàng hoàng bị bắt cóc, mấy hôm trước là quận chúa với nam nô, hôm nay lại trở thành tướng quân và thiên kim phú hộ bị sung làm quân kỹ.

Rất tốt, đa dạng không bị trùng lặp.

Tức giận hay mặt mũi gì đó nháy mắt đã bị Triệu hàm ném lên chín tầng mây, mắt hắn đỏ ngầu, trợn mắt nhìn nơi mở rộng giữa hai chân Tô Thanh, nơi mềm mại non mịn giờ đang bị chất lỏng làm cho ướt dầm dề, dưới cái nhìn chăm chú của hắn, hai cánh môi không ngừng mấp máy.

Thậm chí, ngay khi ánh mắt của hắn càng ngày càng nóng, tiểu huyệt kia còn e lệ ngượng ngùng phun ra một dòng nước, chậm rãi chảy xuống dưới, lẫn vào nước ở huyệt khẩu, chảy dài thành một sợi nước mỏng, sau cùng vì không thể chịu nổi trọng lượng của giọt nước, sợi dịch kia đứt ngang, nước rơi xuống đất.

Đã có giọt thứ nhất thì không lâu sau xuất hiện giọt thứ hai, thứ ba…
Dần dần, phía dưới đất nơi chân tâm đang bị dây thừng kéo căng ra của Tô Thanh đã tích được một bãi nước.

Đầu Triệu Hàm lúc này, như có một sợi chỉ bị đứt lìa, nhất thời hắn mất hết lý trí, quỳ trên mặt đất, há to miệng, ngậm hết toàn bộ hoa huyệt của Tô Thanh vào miệng, mạnh bạo mút vào.

“A…” Tô Thanh được khẩu giao thì sung sướng cùng cực, nàng rên dài một tiếng làm say lòng người, cố gắng thẳng mông, đưa chân tâm của mình tiến về phía hắn gần hơn, để môi lưỡi nóng cháy của hắn trêu chọc cánh hoa non mịn và tiểu dâm huyệt của nàng…

Nhưng hai chân của nàng không thể chạm đất, trọng lượng cơ thể đều dựa vào hai cánh tay đang bị trói chống đỡ, Tô Thanh cảm thấy hơi đuối sức, nàng nũng nịu cầu xin: “Tướng quân, a… Nô chịu không nổi nữa, cầu xin tướng quân thả nô xuống dưới đi…”

Triệu Hàm nghe thấy nàng cầu xin, nhớ tới bộ dáng khi nãy của nàng, cũng biết nàng mệt nhọc, tuy rằng trong lòng còn hơi tức giận vì việc sáng nay dâm phụ này nói lời lạnh nhạt với hắn, nhưng miệng thì vẫn đang ngấu nghiến liếm mút cánh hoa và hoa hạch của nàng, hắn đưa tay đặt đùi nàng lên vai hắn, làm nơi chịu lực cho nàng.

Mắt bị che mờ, mất đi thị giác, các giác quan khác lập tức được phóng đại lên rất nhiều, đầu lưỡi thô dày kia chui vào đè ép tường thịt bên trong, liếm láp từng tấc thịt non, cảm giác sung sướng ồ ạt kéo tới làm Tô Thanh rên rỉ không ngừng, nàng cố gắng đẩy cái mông mượt mà về phía trước, cả người lúc này như đang ngồi trên mặt Triệu Hàm, vô cùng dâm loạn chịu đựng môi lưỡi của hắn chơi đùa.

Chờ đến khi hoa hạch mẫn cảm non nớt bị hàm răng của hắn cắn nhẹ lôi kéo, Tô Thanh hoảng hốt thở dồn dập, tiết ra, tất cả đều phun lên mặt Triệu Hàm.

“Quân kỹ mới tới hả? Có còn là xử nữ không?” Đầu lưỡi của Triệu Hàm bị kẹp tê dại, hắn chậm rãi buông hai chân của nàng ra, đứng dậy, khàn giọng hỏi.

Nếu dâm phụ này thích diễn, thì hắn sẽ chơi với nàng.

“Hồi bẩm tướng quân, nô… Nô vẫn còn là xử nữ…” Tô Thanh ngẩng mặt, rõ ràng không thể nhìn thấy, nhưng vẫn cố gắng ngẩng đầu làm lộ ra cái cổ thon dài non mịn, nàng nhìn theo nơi truyền ra tiếng nói, nhu nhược trả lời.

“Thật sự là xử nữ?” Triệu Hàm mạnh bạo nhéo ngắt, lôi kéo đầu nhũ đã cứng rắn sưng đỏ của nàng, “Lão tử còn chưa chạm vào nàng, thì nàng đã tự mình chảy nước lênh láng, xử nữ mà dâm đãng vậy sao, hay nàng là một con người lẳng lơ?”

Nói xong, hắn lại đưa tay sờ vào chân tâm của Tô Thanh, bắt đầu đánh vào cánh hoa và huyệt khẩu.

“A!” Đầu nhũ bị lôi kéo, vừa đau lại sướng, hoa huyệt thì bị hắn đánh nhẹ vào, cảm giác càng kích thích hơn, Tô Thanh la hét liên tục.

“Kêu la cái gì, đang hỏi nàng đó, nói, nàng có phải là đồ lẳng lơ không?”
“Hu hu… Nô… Nô là nữ nhân dâm đãng… Tướng quân, xin ngài… Cầu xin ngài tha cho nô đi…”

Hiếm khi được một lần chiếm thế thượng phong, Triệu Hàm đang cực kỳ hưng phấn, dù biết tư thế như này thì hơi mất sức, nhưng tay chân của dâm phụ này đang bị trói, chỉ cần hắn kéo đầu nhũ thì thân thể của nàng sẽ đong đưa theo, hệt như hắn có thể khống chế dâm phụ này vậy…
Triệu Hàm không muốn tha cho nàng.

Hơn nữa hắn cũng biết, nếu nữ nhân này đã tự trói mình lại, thì tức là nàng muốn hắn phối hợp chơi với nàng như vậy, nếu thả nàng ra không chừng nàng còn không hài lòng nữa.

Vì vậy đối mặt với sự cầu xin của Tô Thanh, Triệu Hàm chọn cách làm ngơ, hắn chỉ lo nắm đầu nhũ của nàng chơi đùa, từ trên cao nhìn xuống, liếc nhìn nàng bằng nửa con mắt: “Dâm phụ, có phải lúc còn ở nơi khuê các, mỗi ngày đều tự thỏa mãn mình hay không, nên mới làm cho hoa huyệt của mình dâm như vậy, bị nam nhân nhìn thì lập tức chảy nước?”
Tô Thanh có chút ngoài ý muốn, tên mãng phu này, vậy mà có thể theo kịp lời thoại của nàng, có tiến bộ nha.

“Bốp!” Hắn đánh một cái thật mạnh vào mông của Tô Thanh, đánh mạnh đến mức làm nàng đau nhíu mày, giọng nói lạnh lùng của Triệu Hàm lại vang lên: “Dâm phụ, bản tướng quân đang hỏi nàng đó, còn dám thất thần hả, có phải muốn bị chơi đến chết hay không?”

“A, nô sai rồi, cầu xin tướng quân trách phạt nhẹ một chút…” Tô Thanh hét lên thảm thiết, rồi vội vàng ngượng ngùng trả lời: “Nô… Nô không có tự mình chơi đùa…”

“Nói dối!” Triệu Hàm dùng sức nắm đầu nhũ của nàng, kéo dài ra, “Lẳng lơ, nói thật.”

“Ui ui ui, đau… Nô… Nô nhận, đừng đánh, mỗi ngày nô đều tự chơi huyệt của mình, chơi đến… Mức trở thành tiểu dâm huyệt, bị nam nhân nhìn thì lập tức chảy nước…” Miệng nói như vậy càng làm cho tiểu huyệt của Tô Thanh ngứa ngáy khó nhịn hơn, nhưng bộ dáng hiện giờ của nàng có muốn kẹp hai chân lại cọ xát với nhau cũng không được, Tô Thanh khao khát muốn chết.

“Hừ, dâm phụ.” Triệu Hàm nghe nàng thừa nhận, thì biết ngay là giả, nhưng lại lập tức nhớ tới hình ảnh mấy ngày trước đó, dâm phụ này tự mình xoa ngực, dùng đôi môi đỏ bừng liếm ngọc trụ rồi dùng thứ đó đâm vào tiểu huyệt của mình…

Triệu Hàm thở hồng hộc, cắn răng, tiếp tục hỏi: “Bị nam nhân nhìn thấy thì lập tức chảy nước? Vậy mọi khi lúc nàng ra cửa, có phải dâm huyệt đều ướt đẫm hay không? Có phải chỉ cần bị nam nhân nhìn thì lập tức lên cao trào phun nước?”

“Nô… Nô… A, căng quá…” Không kịp đợi Tô Thanh trả lời, Triệu Hàm đã bị chính hình ảnh hắn tưởng tượng ra kích thích, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa mạnh bạo đâm vào tiểu huyệt trống rỗng thèm ăn của Tô Thanh, Tô Thanh lập tức thỏa mãn rên rỉ.

“Lẳng lơ, hầu hạ bản tướng quân cho tốt, nếu không ta sẽ ném nàng ra ngoài, để đám võ biền bên ngoài chơi chết nàng, đâm thủng nàng, làm cho nàng to bụng nhưng vẫn phải nằm bò chổng mông ra chờ chơi.” Triệu Hàm ác độc va chạm, từ từ hắn phát hiện ra chỗ tốt của tư thế này.

Hắn không cần dùng lực, thể trọng của Tô Thanh sẽ kéo nàng hạ xuống người hắn, làm cho gậy thịt của hắn tiến thật sâu vào bên trong tiểu huyệt, đâm mạnh vào hoa tâm.

Đêm thật dài, không khí bên trong phòng đang nóng hừng hực.

Trong lòng Triệu Hàm đang nghẹn một bụng giận hờn, hắn chơi cho đến khi Tô Thanh nước mắt lưng tròng, cả người mềm mại vô lực xin tha, hắn vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn, đột nhiên rút gậy thịt tím đỏ bị chất lỏng tưới ướt dầm dề ra, hắn di chuyển ra phía sau Tô Thanh, ghì chặt eo của nàng, kéo xuống, nâng cặp mông đẫy đà của nàng nhếch lên, để tiện cho hắn ra vào, sau đó lại đâm gậy thịt vào.

“Sướng quá, mẹ nó, dâm đãng, kẹp chặt một chút…”

Hắn vừa vỗ lên mông Tô Thanh bắt nàng kẹp chặt lại, vừa há miệng ngậm lấy vành tai của nàng hết mút lại cắn, một tay khác thì đưa đến bên miệng Tô Thanh, ngón tay thô ráp không nghừng khuấy đảo bên trong vòm miệng của nàng, khiến cho những tiếng la hét chói tai của nàng bị tắc lại nơi cổ họng, trở thành tiếng rên rỉ nỉ non khe khẽ đứt quãng.

Tô Thanh ý loạn tình mê.

Vành tai bị ngậm lấy, hơi thở nóng bỏng bao bọc lấy lỗ tai, dù ngứa nhưng lại kích thích lạ thường…

Miệng bị ngón tay chơi đùa, không thể ngậm lại được, nước dãi chảy dọc xuống theo khóe miệng…

Gậy thịt thật lớn ra vào mạnh mẽ, bên trong tiểu huyệt bị ép phải căng ra cực độ, nóng đến mức tường thịt bên trong như muốn tan chảy…

Tên mãng phu này làm nàng vô cùng sung sướng và thỏa mãn…

Nàng thích cưỡi tên mãng phu này và cũng thích bị hắn cưỡi, dù là tư thế gì cũng được, chỉ cần cuối cùng hắn sẽ cắm gậy thịt thô to cương cứng vào, mạnh mẽ đâm, hung bạo di chuyển…

Ra vào nhanh chóng làm cơ thể nàng trôi nổi nhấp nhô, hai bầu ngực căng tròn lắc lư theo từng cử động của hắn, chất lỏng văng tung tóe…

Tiếng rên rỉ, tiếng đánh, tiếng nước… Hòa thành một khúc nhạc dâm mĩ, cuối cùng sau tiếng hét chói tai của Tô Thanh và tiếng gầm nhẹ của Triệu Hàm, mọi việc kết thúc…

Đến khi cảm xúc bình ổn lại, Triệu Hàm vẫn không rút gậy thịt ra mà vẫn chôn sâu nó bên trong tiểu huyệt ấp áp chặt chẽ của Tô Thanh, cứ giữ tư thế đó rồi đưa tay cởi dây trói trên người Tô Thanh ra.

Nhìn thấy Tô Thanh mềm mại vô lực, chỉ có thể dịu ngoan nằm yên trong lòng hắn, Triệu Hàm cảm thấy vô cùng đắc ý, hắn đưa tay tháo mảnh khăn buộc trên mắt Tô Thanh xuống, ấn đầu nàng xuống dưới để nàng nhìn thấy hỗn hợp chất lỏng và tinh dịch tràn lan trên mặt đất, “Dâm phụ, nhìn xem nàng phun nước có nhiều không này… Đúng là con mẹ nó lẳng lơ vô cùng.”

Vừa nói hắn vừa dùng gậy thịt đã nửa mềm nhưng kích thước vẫn không hề nhỏ đi tí nào, đâm chọt lung tung vài cái bên trong tiểu huyệt mỏi nhừ của Tô Thanh.

Lúc này Tô Thanh chỉ còn mỗi sức để thở nên cũng mặc kệ hắn, nhưng cả người dính đầy mồ hôi và hỗn hợp nhầy nhụa nhớp nháp vô cùng khó chịu, chỉ có thể cố gắng mở miệng: “Đồ khốn, còn không ôm ta đi tắm.”

Chỉ cần Triệu Hàm được ăn no thì vô cùng dễ nói chuyện, hắn cũng không để bụng việc nàng mắng hắn là đồ khốn, nhưng hắn lại không ôm nàng, ghì chặt vòng eo thon nhỏ của nàng, vẫn cắm sâu vào trong tiểu huyệt, cứ thế mà lôi kéo, dẫn dắt nàng theo từng bước chân của hắn, đi về phía trước.

Suốt một đoạn đường này, tiểu huyệt của Tô Thanh chảy nước dọc theo đường đi kéo thành một vệt nước dài, tường thịt mỏi nhừ vẫn luôn bị đâm chọt, chờ đến khi bước vào tịnh thất thì Tô Thanh lại tiết thêm một lần nữa, thấy nàng như vậy Triệu Hàm càng đắc ý hơn.

Trong tịnh thất Triệu Hàm lại tranh thủ đè Tô Thanh ra làm thêm một lần nữa, chơi đùa nhiệt tình đến mức làm nàng ngất xỉu.

Cuối cùng thì hắn cũng lấy lại chút mặt mũi nam nhi trước mặt dâm phụ này, lúc này Triệu Hàm mới cảm thấy phấn chấn tinh thần, hắn ôm Tô Thanh lên giường, đang định ngủ thì nghe thấy San Hô đang nhỏ giọng hỏi: “Quận chúa, nô tỳ có thể vào không?”

Chờ mãi vẫn không nghe thấy giọng của Tô Thanh, San Hô đành phải hỏi Triệu Hàm.

Triệu hàm trăm triệu lần không muốn, đã lâu rồi hắn không được ôm thân thể đẫy đà mềm mại của dâm phụ này ngủ, hắn chẳng muốn buông nàng ra một chút nào cả.

Nhưng cũng không thể cự tuyệt, chỉ có thể bực bội nói: “Vào đi.”

San Hô bưng một cái khay tiến vào, mỉm cười hành lễ với Triệu Hàm, rồi sau đó mới xin Triệu Hàm rời khỏi giường một lát, nàng ấy lập tức bắt đầu bận bịu làm việc.

Trước tiên là cầm lấy dược cầu nhét vào trong tiểu huyệt sưng đỏ của Tô Thanh, dược cầu được chế tạo hết sức tinh xảo, là một quả cầu làm bằng bạc được chạm rỗng, bên trong đặt dược liệu đã cẩn thận phối chế, tiếp theo là bôi cao dược lên hoa huyệt và các nơi khác.

Sau đó thì xử lý các vết cào, vết đỏ hằn trên da thịt cũng như vết trói trên cổ tay của Tô Thanh, nếu không nhanh chóng bôi thuốc sợ là ngày mai sẽ hiện lên vết bầm tím vô cùng đáng sợ.

Sau cùng nàng ấy cầm hương cao, bôi một lượt khắp người Tô Thanh, từ trên xuống dưới, Triệu Hàm đứng gần đó quan sát, nhìn một hồi máu lại dồn xuống dưới, nhưng hôm nay hắn đã được ăn rất nhiều rồi nên phải biết kềm chế, vì vậy chỉ có thể cố gắng chịu đựng lửa dục hừng hực thiêu đốt.

Nhưng hắn vẫn không nhịn được mà chép miệng thèm thuồng, hỏi sao da thịt của nữ nhân này vừa thơm mềm lại mịn màng nuột nà như vậy, thì ra là do chăm sóc kỹ lưỡng như vậy nha.

Lần đầu tiên gặp nhau, Triệu Hàm còn cảm thấy nữ nhân này chỉ tắm rửa thôi mà còn đòi đậu tắm, đúng là phung phí. Nhưng bây giờ hắn lại cảm thấy nữ nhân này đúng là nên dùng đồ tốt nhất, bảo dưỡng càng mềm mại non mịn hơn thì càng tốt.

Đợi đến khi San Hô định mặc yếm và tiết khố vào cho Tô Thanh lại bị Triệu Hàm mất kiên nhẫn ngăn lại: “Mặc cái gì mà mặc, mặc rồi lại phải cởi, phiền phức lắm.”

Triệu Hàm thích được ôm nàng ngủ trong trạng thái da thịt liền kề, da thịt của nữ nhân này mát lạnh non mềm, khi dán lên người hắn cảm giác hai làn da chạm vào nhau đúng là sung sướng khó tả.

Dưới sự cố chấp của Triệu Hàm, San Hô đành im lặng hành lễ rồi lui ra ngoài.

Ngày hôm sau Tô Thanh lại bị Triệu Hàm cắn tỉnh.

Nàng nhịn mãi nhịn mãi cuối cùng vẫn không thể nhịn được nữa giơ chân đá vào người Triệu Hàm: “Tên khốn này, ngươi có thể để ta ngủ một giấc yên ổn hay không?”

Chỉ cần ngủ cùng tên mãng phu này thì ngày hôm sau nhất định sẽ bị đánh thức vô cùng sớm.

Tô Thanh cảm thấy có chút hối hận rồi, Ngô Tử Tung dịu dàng hiểu chuyện không muốn ngược lại đi muốn tên mãng phu cục mịch không hiểu lãng mạn này, đầu óc của nàng đúng là có vấn đề rồi.

Triệu Hàm có chút chột dạ, nhưng vẫn giả vờ lấp liếm cho qua chuyện, làm bộ như chuyện hắn đang làm là vô cùng đúng đắn, trả lời nàng: “Nàng ngủ của nàng, cũng không phải lão tử không cho nàng ngủ.”

Tô Thanh cười khẩy, liếc nhìn hắn một cái: “Ngươi giống như chó vậy, hết cắn rồi liếm, làm sao ta ngủ được hả? Không lẽ ngươi có thể ngủ được khi bị như vậy?”

Triệu Hàm thay đổi sắc mặt mấy lần, đã không thể phản bác thì dứt khoát im lặng, bắt đầu giở trò chơi xấu, bổ nhào vào người Tô Thanh, lẩm bẩm: “Không ngủ được thì đừng ngủ nữa.”

Nói dứt câu thì nhanh chóng hôn xuống đôi gò bồng của Tô Thanh, mạnh bạo ngậm lấy khối thịt thơm mềm mà cắn mút, tay còn lại nắn bóp, chà đạp đầu nhũ ở bên còn lại, làm cho Tô Thanh thở dốc liên tục, chẳng còn sức mà đánh hắn nữa.

Triệu Hàm đắc ý, dâm phụ, hắn biết mà, chỉ cần hắn ra tay, cho dù nàng có tức giận cỡ nào cũng sẽ không sao.

Triệu Hàm đè Tô Thanh xuống, làm như chưa từng được làm, hung ác chơi đùa nàng hệt như ăn xong bữa này thì hắn sẽ không được ăn nữa vậy, làm cho Tô Thanh cao trào tiết liên tục, Triệu Hàm nhìn dáng vẻ của nàng lúc này, đưa tay sờ mó xuống nơi hai người giao hợp.

Triệu Hàm hài lòng nhìn bàn tay dính đầy chất lỏng, hắn cười đắc ý, đưa tay về phía trước mặt Tô Thanh: “Dâm phụ, nhìn xem đây là cái gì?”

Các ngón tay của hắn tách ra, chất lỏng bị hắn nắm trong lòng bàn tay tràn qua các kẽ ngón tay, chảy dọc xuống dưới, nhỏ giọt tí tách rồi dừng lại trên đôi gò bồng trắng nõn cao ngất của Tô Thanh.

Vốn dĩ hắn định nói lời nhục nhã Tô Thanh để tạo kích thích, nhưng khi nhìn thấy hình ảnh dâm mĩ lúc này, Tô Thanh còn chưa phản ứng nhưng mắt Triệu Hàm đã nổi lửa.

Mẹ kiếp!

Nữ nhân trắng nõn đẫy đà này bị hắn làm cho mụ mị, ánh mắt nàng mê ly, dâm huyệt sưng đỏ, nàng nằm đó đã đủ hớp hồn người khác, bây giờ trên đôi bầu ngực căng tròn còn bị chất lỏng dính ướt, đầu nhũ sưng cứng sáng lấp lánh, thoạt nhìn hệt như bị chơi cho phun cả sữa…

Triệu Hàm chửi thề trong lòng, hắn dứt khoác leo lên người của Tô Thanh ngồi ngay trên ngực của nàng, cầm lấy gậy thịt đang cương cứng đặt ngay giữa đôi bầu ngực, hắn cầm tay nàng, ôm lấy đôi gò bồng trắng nõn ép chặt lại với nhau, cũng kẹp chặt lấy gậy thịt thô to của hắn, chất lỏng hắn bôi lên người nàng lúc nãy giờ đã trở thành chất bôi trơn, hắn mạnh mẽ di chuyển.

Nhìn gậy thịt tím đỏ nổi đầy gân xanh chằng chịt, xuyên qua đôi gò bồng trắng nõn của dâm phụ, mặc dù ngực kẹp thì không chặt và ấm như tiểu huyệt và miệng nhưng hình ảnh trước mắt hắn lúc này vô cùng kích thích, như vậy thôi cũng đã đủ làm hắn hưng phấn kích động.

“Chết tiệt, ngay cả ngực cũng dâm như vậy.” Triệu Hàm thở dồn dập, đột nhiên hắn ra lệnh cho nàng: “Lè lưỡi ra.”

Lúc này Tô Thanh đang chìm đắm trong dư vị sau cơn cao trào, thân thể mềm mại dính chặt vào giường, nàng lười chẳng muốn động đậy, nghe thấy mệnh lệnh của Triệu Hàm, chỉ kiều mị liếc hắn một cái, lười để ý đến tên mãng phu đang cưỡi trên người nàng tàn sát bừa bãi, đương nhiên là nàng sẽ không làm theo lời hắn rồi.

Đột nhiên Triệu Hàm cảm thấy có hơi bực mình: “Dâm phụ, không phải nàng thích ăn gậy thịt lớn sao, mau há mồm.”

Tô Thanh dứt khoát nhắm hai mắt lại.

Triệu Hàm bùng nổ.

Nữ nhân này…

Đúng là thiếu bị chơi mà!

Hầm hừ nhũ giao nửa ngày, tiếng thở dốc của Triệu Hàm ngày một nặng nhọc, Tô Thanh bị hắn nhéo đầu nhũ ra vào mãi cũng cảm thấy có hơi đau, nhưng lại có một chút cảm giác trống rỗng, dần dà nàng cũng rên rỉ theo.

Triệu Hàm buồn bực không thèm hé răng, hắn lật người Tô Thanh lại trong tư thế nằm bò, đỡ lấy eo của nàng để mông vểnh lên tạo thành tư thế như chó đang bò, sau đó cắm gậy thịt của mình vào tiểu huyệt ướt đẫm, điên cuồng đưa đẩy, lúc lâu sau mới bắn từng dòng tinh dịch nóng bỏng vào trong, nóng đến mức Tô Thanh lại run rẩy tiết thêm một lần, xong chuyện hai người mới tắm rửa rồi cùng nhau dùng bữa.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 120
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1372 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 4 2020 05:08

Chương 38. Không vừa mắt


Triệu Hàm vẫn còn công vụ trên người, dùng xong bữa sáng thì rời đi ngay, trước khi đi hắn còn không quên hung hăng vỗ một cái vào mông Tô Thanh, uy hiếp nàng: “Dâm phụ, an phận một chút cho lão tử, đừng có suốt ngày chỉ biết nghĩ đến việc dan díu với nam nhân, có biết không?”

Tô Thanh phất tay cho có lệ, bảo hắn nhanh cút đi đừng cản trở nàng ngủ bù… Tối hôm qua tên khốn này chả biết bị thứ gì kích thích, lăn lộn ầm ĩ đến khuya mới tha cho nàng ngủ, sáng nay trời còn chưa hừng sáng đã lôi nàng ra làm mấy chập, Tô Thanh cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Trong lòng Triệu Hàm cảm thấy không yên tâm, bước ra khỏi cửa viện, hắn suy nghĩ một lát rồi căn dặn gia tướng của mình, “Tập trung dán mắt vào theo dõi thật chặt cho ta, phàm là nam nhân thúi không biết xấu hổ mò tới gần thì cứ đánh trước rồi nói sau.”

“Cứ nhắm vào mặt mà đánh, đánh cho mặt mũi bầm dập thì mới thôi.”
Để xem những tên nam nhân thúi kia còn mặt mũi nào đến gặp nữ nhân lẳng lơ kia nữa.

Gia tướng lĩnh mệnh, lúc này Triệu Hàm mới yên tâm rời đi.

Sau khi dạo một vòng ở Binh Bộ, Triệu Hàm lại đến Đông Cung cầu kiến Thái Tử.

Hắn cũng được xem như là cận thần của Thái Tử, vì vậy chẳng cần phải đợi lâu đã được mời vào, thái giám dẫn đường cũng là chỗ quen biết, hắn ta cười nói vui vẻ với Triệu Hàm: “Làm phiền Triệu tướng quân đợi ở thiên điện một lát, điện hạ đang trò chuyện với An Thân Vương, có căn dặn không cho phép quấy rầy.”

An Thân Vương? Tim Triệu Hàm đánh thót một cái, phụ thân của nữ nhân lẳng lơ kia không phải là An Thân Vương sao? Vậy… Vậy chẳng phải đó chính là nhạc phụ đại nhân của mình hay sao?

À, là nhạc phụ tương lai thôi!

Mặc kệ đi, nói tóm lại chính là nhạc phụ!

Đầu óc của Triệu Hàm lúc này đang quay cuồng, mặt hắn đần ra nhìn có chút ngốc, hắn kéo tiểu thái giám lại hỏi: “Y phục của ta có chỉn chu không? Có chỗ nào bất ổn không?”

Tiểu thái giám bị hỏi cũng ngốc theo.

Y quan không chỉnh tề sao có thể tiến cung chứ?

Những điều Triệu Hàm hỏi đúng là vô nghĩa, hơn nữa, trước giờ Triệu Hàm luôn tùy ý, chưa bao giờ hắn quan tâm đến y phục cũng như ngoại hình của mình, bộ dáng rối rắm lúc này là sao đây?

Tuy thắc mắc nhưng tiểu thái giám vẫn lập tức trả lời: “Triệu tướng quân nói đùa, y quan của người vô cùng chỉn chu, y phục vừa người, càng tôn thêm nét anh tuấn vĩ ngạn của người, chẳng có gì bất ổn cả.”

Lúc này Triệu Hàm mới cảm thấy an tâm.

Cũng đúng, lúc hắn qua đêm trên giường của nữ nhân lẳng lơ kia, có căn dặn hạ nhân khi đem y phục tới, phải chọn bộ đồ mới nhất quý nhất để nữ nhân lẳng lơ kia nhìn thấy Triệu Hàm hắn không phải là thứ mà một tên kỹ nam hạ lưu đê tiện như Ngô Tử Tung có thể so sánh được.

Tiểu thái giám mời hắn ngồi đợi ở thiên điện, Triệu Hàm mà ngồi yên một chỗ thì sẽ ngứa ngáy cả người, hắn lặng lẽ đứng đợi ở gần cửa thư phòng, chờ đến khi An Thân Vương được Tô Hòa Ý tiễn ra ngoài, hai người lập tức nhìn thấy nhau, hắn vội vàng đứng thẳng lưng, ưỡn ngực, bày ra tư thế hắn tự cho là anh tuấn nhất, mong sẽ lưu lại ấn tượng tốt trong lòng An Thân Vương.

Tiếp theo đó, giọng nói to lớn vang dội của Triệu Hàm vang lên, thái độ vô cùng cung kính, hành lễ với Tô Hòa Ý và An Thân Vương: “Mạt tướng tham kiến Thái Tử, tham kiến An Thân Vương.”

Thật ra An Thân Vương có biết Triệu Hàm.

Thứ nhất là do Tô Thanh có từng nhắc tới việc Triệu Hàm đã từng cứu giúp nàng, thứ hai là do chính An Thân Vương tra ra, hiện giờ Triệu Hàm chính là tân sủng dưới váy của nữ nhi nhà mình.

Mặc dù thằng khốn này đã từng giúp đỡ nữ nhi của ông, nhưng cứ nghĩ đến việc nữ nhi được ông yêu thương cưng chiều, là củ cải mạ vàng mà ông cẩn thận nuôi lớn, lại lần nữa bị một con heo ủi mất, mà nói không chừng sau này hắn vẫn còn tiếp tục ủi, mặc dù là nữ nhi của ông vui vẻ tiếp nhận, nhưng An Thân Vương vẫn chẳng cao hứng một tý nào.

Một khi ông đã mất hứng thì chỉ cần nhìn thấy Triệu Hàm đã lập tức cảm thấy thằng nhóc thối tha này khó ưa, càng nhìn thì càng thấy ngứa mắt.
Thân hình thì quá cao to, mặt mũi bặm trợn, mắt mở to như vậy làm gì, trợn ông? sao hả, muốn đánh nhau hả?

Nhìn cái mặt thô ráp của hắn đi, có thể dùng làm cục đá mài kim còn được nữa là.

Còn nữa, nói chuyện thì cần gì phải to tiếng như vậy, tưởng ông bị điếc à?

An Thân Vương lạnh lùng “Hừ” một tiếng, ông phất tay áo, chẳng thèm liếc nhìn Triệu Hàm một cái, xem hắn như không khí, cứ thế mà đi lướt qua người hắn.

Triệu Hàm là tướng lãnh mà Tô Hòa Ý vô cùng coi trọng, đương nhiên hắn ta cũng biết hiện tại Triệu Hàm đang dây dưa với đường muội Tô Thanh của mình, nhìn thấy Triệu Hàm bị An Thân Vương làm lơ, hắn chẳng những không tức giận mà còn có điệu bộ như đang thấp thỏm lo sợ, Tô Hòa Ý không nhịn được phì cười thành tiếng.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin