MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 7: Ảnh đế khó theo đuổi - Thư Thư

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 834 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 6 2020 20:14

Chương 42: (Nội y tình thú)

Là chủ khách sạn này nên quyền lợi cũng khác với người ngoài.
 
Toàn bộ tầng cao nhất của  khách sạn chỉ có một căn phòng tổng thống.
 
Diện tích căn phòng so với căn phòng ở khách sạn năm sao khi Giang Ngộ quay phim, chỉ có hơn chứ không kém.
 
Vừa mới bước vào cửa, chưa kịp tới phòng ngủ, anh đã vội vã hôn lên môi Phương Niên.
 
Khoang miệng cô nồng mùi rượu vang, anh mút hết tinh túy đậm hơi men.
 
Đầu lưỡi hai người duỗi dài, quấn lấy nhau, dây dưa khuấy đảo khoang miệng.
 
Hôn đủ rồi, Giang Ngộ đặt Phương Niên lên mặt bàn phòng khách, cởi quần áo cô.
 
Hôm nay là một ngày đặc biệt, Phương Niên trang điểm kỹ lưỡng, son môi bị anh hôn nhòe đi, càng khiến cô gợi cảm phong tình hơn.
 
Bên trong áo khoác là chiếc váy liền thân màu đỏ, tôn lên đường cong diễn lệ, cực kỳ hợp với làn da trắng sứ.
 
Giang Ngộ định kéo chiếc váy để cởi, Phương Niên nhắc nhở: “Phía sau có khóa kéo đó anh.”
 
Bàn tay anh di xuống phía sau, kéo khóa xuống, lột sạch váy cô.
 
Váy được cởi ra, mái tóc được hất ra sau lưng, mắt Giang Ngộ tối lại.
 
Anh không ngờ bên trong chiếc váy của cô vợ nhỏ lại là bộ nội y tình thú.
 
Chiếc áo viền ren màu đen mỏng manh, ôm lấy đồi núi non mềm, hạt đậu đỏ tươi bị ẩn bên dưới vẫn có thể nhìn thấy được.
 
Bên dưới là chiếc quần chữ T nối với tất ren[1].
 
[1]: Bộ đồ Phương Niên mặc được gọi là Garter Panty. Garter Panty là loại quần lót ren được kết nối cùng tất ren bởi chiếc dây nối Garter belt.
 
cre: onoff.vn
 
Đôi chân thẳng tắp được bọc trong lớp tất, từ bắp đùi, hoa huyệt, khe thịt non bị siết bởi dây đai, gợi cảm chết người.
 
Máu nóng trong người Giang Ngộ bùng lên, anh vỗ lên bầu ngực sữa, khàn giọng nói: “Mặc như này là muốn làm gì đây?”
 
“... Cho chồng em ngắm...”
 
Khi uống say, lá gan Phương Niên cũng lớn hơn.
 
Hơn nữa, hai người giờ là vợ chồng rồi, cũng sẽ thoải mái hơn.
 
Đôi mắt say mông lung nhìn Giang Ngộ trước mặt, cô ưỡn ngực quyến rũ anh.
 
“Chồng à, anh thích không?”

“Thích.”

 
Không chỉ thích mà còn ngạc nhiên.
 
So với lần xe chấn kia, bộ đồ này càng làm anh mê đắm hơn.
 
Anh say mê vuốt ve đôi chân dài, từng chút từng chút, thiết tha tôn thờ.
 
“Ưm…”
 
Phương Niên khép mắt, rên rỉ hưởng thụ.
 
Chỉ có hai đôi chân dài thôi đã khiến anh mê đắm không dứt chứ đừng nói đến những nơi khác.
 
Giang Ngộ vuốt ve chân cô mấy lần nữa rồi mới lướt lên ngực cô.
 
Bầu ngực lớn được bọc bên trong bra viền ren mong manh thật khiến người ta lo lắng một giây sau chúng sẽ rơi ra.
 
Động tác anh thật nhẹ nhàng, cảm nhận chúng dần dần sưng lên.
 
“Ưm... Chồng ơi...”
 
Hạt đậu nhỏ dưới lớp viền đen dựng đứng, hai viên nhô ra.
 
Giang Ngộ cố ý lơ chúng, tiếp tục xoa hai quả mật đào.
 
“A...”
 
Cô ngứa quá rồi, chủ động sáp gần anh, mềm mại cầu xin: “Chồng ơi, ngứa quá, liếm em đi mà...”
 
Người mình thương, mặc bộ đồ tình thú, chủ động đưa ngực tới, giọng ngà ngà say cầu được anh yêu thương, khung cảnh này, chắc chắn không người đàn ông trên thế giới nào từ chối nổi.
 
Đương nhiên, Giang Ngộ cũng như vậy.
 
Anh vươn lưỡi, nghe theo cô bắt đầu liếm láp.
 
“Ưm...”
 
Ban đầu cô rất thoải mái.
 
Nhưng về sau, Phương Niên cảm thấy chưa đủ, càng ngày càng ngứa.
 
“Ưm... Mạnh lên ông xã...”
 
“Hỏng thì sao?” Anh gặm cắn hạt đậu nhỏ.
 
“Không hỏng đâu.”
 
Cô uốn éo mông, gò bồng đào được bọc ren đung đưa theo.
 
“A...”
 
Thế là anh dùng sức hơn, thay nhau gặm cắn hai bên mật đào.
 
“A... A...”
 
Tiếng rên rỉ lớn hơn, toàn thân bị kích thích.
 
Cô nắm lấy tay anh, đặt nó lên nơi giữa hai chân.
 
Nếu là mọi khi, Giang Ngộ đã cảm nhận được sự mềm mại của nơi rừng rậm này, nhưng giờ chúng bị che bởi hai chiếc dây đai.
 
“A...”
 
Người trên bàn co rút dữ dội.
 
“Đau hả em.”
 
“Ngứa quá.”
 
Anh hiểu rồi.
 
Cô sướng.
 
Giang Ngộ tiếp tục kéo dây đai khiến chúng siết chặt hoa hạch, huyệt động bên trong kích thích theo.
 
“Ưm... Anh...”
 
Cô không ngừng hét lên, ngồi trên bàn uốn éo.
 
Đĩa trái cây, bình hoa bị rơi xuống đất, may rằng phía dưới có trải thảm thật dày, không gây ra tiếng động.
 
Đến khi hai viên anh đào bị ăn sưng đỏ, Giang Ngộ mới nâng chân cô lên, chăm chú nhìn nơi bí mật.
 
Tiểu hạch và hoa huyệt bị quần chữ T cọ sát đến đỏ ửng, dịch thể không ngừng tiết ra, mặt bàn đẫm nước, dâm mỹ vô cùng.
 
“Bảo bối, bị kích thích đến vậy sao?”
 
Giang Ngộ đẩy hai dây đai vào cửa mình.
 
“A...”
 
Dây lưng thật mỏng, khi vào cửa động, chúng ép lấy thịt mềm khiến bên trong, vừa đau vừa ngứa.
 
Nếu giờ không say, có lẽ Phương Niên chịu không nổi.
 
Nhưng bây giờ trong người có hơi men, khả năng chịu đau của cơ thể như tăng hơn rất nhiều. Hiện tại cô cảm thấy kích thích cực hạn.
 
“Giang Ngộ... A…” Phương Niên hé miệng rên rỉ.
 
Anh cúi xuống hôn cô, mút mạnh đầu lưỡi, một ngón tay nữa đi xuống phối hợp với dây đai mân mê đủ kiểu.
 
“Ưm... A...”
 
Miệng nhỏ không kịp nuốt, nước miếng cứ thế chảy ra, hoa huyệt phía dưới cũng không kém, cô như được làm bằng nước, trên dưới đẫm nước.
 
“A... ha...”
 
Bỗng dưng cô hét lên, hai chân kẹp lấy tay anh, run rẩy kịch liệt.
 
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày QHwang2603 với 3 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Đường rất sắc
Bài viết: 48
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:51
Has thanked: 221 times
Been thanked: 38 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 6 2020 22:17

Thịt ngon chuẩn bị tới rồi :banhbao28:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Sắc
Bài viết: 23
Ngày tham gia: 28 Tháng 3 2020 21:36
Has thanked: 44 times
Been thanked: 16 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 6 2020 20:38

mới khai vị mà đã bốc dị rồi :)))) 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 834 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 7 2020 21:28

Chương 43: (Cao H, phòng giữ quần áo play)
Giang Ngộ biết cô sắp lên đỉnh, anh nhanh chóng tách chân cô, dán sát môi đến gần cửa huyệt.
 
Ngón tay anh làm việc liên tục, hai chiếc dây đai ma sát vào thịt mềm trong mật huyệt, hai đoạn dây đai bên ngoài vẫn luôn gắt gao siết chặt tiểu hạch .Tầng tầng lớp lớp tấn công, Phương Niên không chịu nổi nữa.
 
“A…”
 
Cô thét chói tai, sau đó lập tức phun trào.
 
Giang Ngộ mở miệng, nuốt hết dịch thể, anh ngậm hoa huyệt mạnh mẽ mút.
 
“A… Ưm…”
 
Người vừa mới ra, đương nhiên không thể chịu được kích thích như vậy, nước mắt Phương Niên  không ngừng rơi, bên trong cơ thể trống rỗng đến kỳ lạ.
 
“Chồng ơi… Em muốn… Cho em đi mà…” Cô khóc lóc cầu xin.
 
Khắp môi anh là mật dịch, Giang Ngộ ngẩng đầu, lại gần hôn cô, cho cô nhấm nháp tư vị bản thân.
 
Tay anh cởi quần, “mở khóa giải thoát” cho thứ khổng lồ kia.
 
Gậy thịt sớm căng cứng, vừa được “thả ra” đã phấn khích “chạy tới chào hỏi” mật huyệt.
 
Từ nay về sau, cô đã có thể danh chính ngôn thuận chơi đùa cùng nó.
 
Cây gậy to dài, vừa cứng vừa nóng, gân xanh gồ ghề, đầu nấm to gần bằng một quả trứng gà.
 
Hai túi ngọc bên dưới nặng trĩu tinh dịch.
 
Chỉ nhìn thôi, dịch thể đã tuôn ra không ngừng, thấm đẫm hai đùi non.
 
“Chồng à, anh thật lớn…”
 
Lời khen này, dù say hay tỉnh vẫn khiến cánh đàn ông hãnh diện.
 
Giang Ngộ kéo chân cô đến cạnh bàn, anh lại gần, không hề đỡ lấy gậy thịt, cứ thế thẳng lưng đâm vào.
 
Đầu nấm vừa mới tiến vào, thịt mềm bên trong vội quấn quýt, vây chặt lấy nó.
 
“A…”
 
Cô rên rỉ, tiếng rên này thật khác tiếng rên khi nãy, tiếng rên này mang theo sự hưng phấn khó tả.
 
Giang Ngộ ôm eo cô, hai thân thể dính chặt nhau, đỉnh hồng cọ sát áo sơ mi anh, từng đợt ngứa râm ran truyền tới.
 
Vì hôm nay đi lãnh chứng, anh mặc chiếc áo sơ mi trắng tinh, người đàn ông khi chụp ảnh, mỉm cười nhẹ, ánh mắt toát lên ý cười, không khác chàng trai tuổi hai mươi là bao.
 
“Anh… A…”
 
Phương Niên bị từng cú va chạm của anh làm cho run rẩy, bầu ngực lúc lên lúc xuống dán chặt lồng ngực rắn chắc của anh, hạt đậu nhỏ trước ngực vì bị cọ xát ngày càng căng cứng.
 
Bên dưới, quần chữ T vẫn còn nguyên vẹn như cũ.
 
Hai đai đeo bị gậy thịt chen lấn trước lối vào, ma sát với khu rừng rậm cùng tiểu hạch.
 
Dây phía sau thì gắt gao cọ lấy cúc huyệt, cùng nhau kích thích.
 
“Bảo bối, vợ à…”
 
Giang Ngộ vừa gọi vừa hung hăng “yêu” cô.
 
Túi ngọc va mạnh bắp đùi Phương Niên, mỗi lần vật nam tính chen lối đều đâm thật sâu, đâm như muốn xé rách miệng tử cung.
 
“Anh… A…”
Khu vực bị anh tàn phá,vừa mỏi, vừa đau, vừa tê. Cô mong anh chậm lại, nhưng cũng muốn anh nhanh hơn.
 
“Chồng ơi… Em muốn anh đâm nát…”
 
“Bảo bối… Anh sẽ “yêu” bảo bối mà…”
 
Giang Ngộ mạnh mẽ vân vê đỉnh hồng, hai mắt đỏ ngầu, hận không thể hòa làm một với cô.
 
Nước dịch chảy ngày càng nhiều, gậy thịt va chạm tạo nên âm thanh dâm mỹ, kích thích hai người.
 
Phương Niên vốn đang ngồi, sau một lúc eo cô mỏi nhừ, người bất giác nằm nhoài ra bàn, hai chân mở rộng như cũ, mặc anh giày vò.
 
Động tác mãnh liệt như vậy, khoái cảm tới rất nhanh.
 
Giang Ngộ đè cô xuống bàn, tinh dịch bắn hết vào trong hoa huyệt, thứ vĩ đại kia vẫn ở bên trong, chặn lối ra.
 
Anh nhoài người đến hôn môi cô, hôn quả mật đào, thoáng chốc, phân thân bên trong tiếp tục căng cứng.
 
Trận tiếp theo, anh ôm cô đi vào phòng thay đồ.
 
Bên trong căn phòng chứa hàng loạt tủ để đồ, đèn được bật lên, giữa tường có một chiếc gương thật lớn, phản chiếu rõ mọi vật.
 
Anh để tay cô chống lên mặt gương, đổi tư thế, từ sau lưng đâm vào.
 
“Bảo bối, em đẹp quá…”
 
Anh vừa đâm, bàn tay men ra đằng trước mân mê đôi gò bồng đào.
 
“Ưm…”
 
Phương Niên khép hờ mắt, nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương.
 
Cô gái trước mặt, đôi mắt mơ màng nhuốm màu tình dục, tóc tai rối bời, mặc trên người bộ đồ gợi cảm, bầu ngực thẳng đứng,  hai đầu nhũ sưng đỏ nhô cao, đang bị người đàn ông kia giày vò không ngừng.
 
Bên dưới, hai chân mở rông, từng giọt dịch thể không ngừng rơi, chảy dọc từ bắp đùi, lướt theo tất chân gợi cảm, đọng lại trên mặt đất.
 
Đỏ mặt nhất, là cảnh hoa huyệt cô gái bị chiếc gậy đỏ tím to lớn hung hăng đâm vào.
Quào!!!
 
Hình ảnh quá sắc tình.
 
Mà, hết lần này đến lần khác, người phụ nữ sắc tình ấy chính là cô.
 
“Không muốn mà… A… Xin anh đấy.”
 
Đột nhiên, lời cầu xin vang lên.
 
Khóe miệng anh nhếch lên, tay từ ngực sữa di xuống khu vực tam giác, tách cánh hoa bên trong, vân vê hoa huyệt.
 
“A… Đừng vậy mà… Em không muốn.” Cô rên lớn.
 
“Ba!”
 
Anh đâm mạnh, ép cả cơ thể cô dán lên mặt gương, hai bầu ngực bị ép đến biến dạng.
 
“Em xin gì chứ, em muốn như vậy cơ mà.”
 
Anh dán lên tai cô khẽ cắn, gậy thịt chậm rãi đi vào, ngón tay trêu chọc nhụy hoa.
 
Toàn thân bị anh đùa giỡn như vậy, cô xấu hổ muốn chết.
 
Phương Niên không dám nhìn vào gương, cô nhắm chặt mắt lại.
 
Nhưng người đàn ông này nào có cho.
 
Anh vân vê hoa hạch, ra lệnh: “Nhìn anh.”
 
“A… Không mà…”
 
“Không muốn à?” Giang Ngộ nheo mắt.
 
Tốc độ ngón tay nhanh hơn, từng cú thúc bên dưới cũng mạnh hơn.
 
“A… Ưm…”
 
Khu vực mẫn cảm bị kích thích như vậy, cơ thể cô như tê dại, đành phải mở mắt ra, khóc lóc nhìn mình bị anh điều khiển, trầm luân dưới thân anh.
 
“Nói, cầu xin ông xã đâm nát em.” Anh xấu xa ra lệnh.
 
“Ưm… Ông… Ông xã đâm nát em…” Cô ngoan ngoãn nghe theo.
 
Đáp lại cô là từng đợt va chạm mạnh hơn.
 
“Tiếp nào.”
 
“A… Ông xã cho em ăn tiểu Giang Ngộ… A…”
 
Đêm tân hôn của hai người, điên cuồng hết lần này đến lần khác.
 
Từ trên bàn, đến phòng thay đồ rồi đến phòng tắm, trên giường, gậy thịt như không biết mỏi mệt là gì, từng đợt tinh dịch cứ thế rót vào bên trong cô.

 
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày QHwang2603 với 3 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 834 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 7 2020 21:36

Chương 44: (Tô đại đại)
Sau khi vượt qua sóng gió, Phương Niên quay lại trường quay, cô phát hiện mọi thứ dường như khác xưa.
 
Chẳng hạn như nhân viên công tác tốt với cô hơn.
 
Cô vốn nghĩ rằng bản thân với Tô Yên sẽ bất hòa, nhưng không, khi gặp nhau, đối phương chẳng những không làm khó mà còn cười với cô.
 
Phương Niên không hiểu nên nhắn tin wechat hỏi Giang Ngộ.
 
Anh rep rất nhanh: “Thạch Nham đã nói với mọi người rằng em là em gái cậu ấy.”
 
Cô hiểu rồi, nhưng trong lòng không vui vẻ cho lắm.
 
Cô dựa vào bản thân, cố gắng gia nhập đoàn phim, mọi người lại thấy thật quá tầm thường.
 
Vậy mà sau khi nghe cô được hậu thuẫn, thái độ họ thay đổi 180 độ.
 
Cái giới này, không lẽ chỉ có thể giẫm đạp lên nhau mà sống, không tồn tại sự không bằng nào sao?
 
Giang Ngộ đoán cô sẽ thất vọng nên nhắn tiếp: “Người khác nghĩ thế nào, em không thể kiểm soát được, chỉ cần không thẹn với lòng mình.”
 
“Vâng.” Tâm trạng buồn bã như được tưới mát.
 
Cô cất điện thoại, ngẩng đầu lên, chạm ánh nhìn với Tống Tuyền.
 
Phương Niên giật mình nhưng nghĩ có lẽ cậu chưa nhìn thấy gì nên cười chào.
 
“Đàn chị, chị thật xinh.” Tống Tuyền vừa gặp đã khen.
 
“Cảm ơn nhé, cậu cũng vậy mà.”
 
Cảnh diễn hai ngày nay của cô liên quan tới hậu cung, thân là sủng phi, cô vẫn xinh đẹp lộng lẫy như cũ , Tống Tuyền trong vai Vương gia, vận lên người bộ cẩm y, phối bạch ngọc, thanh bạch nhẹ nhàng, công tử như ngọc [1].
 
[1]: Công tử như ngọc mô tả sự dịu dàng, thanh lịch của người đàn ông.
 
Theo kịch bản, Lệ phi yêu say đắm Hoàng thượng Tiêu Diễn còn Sở vương Tiêu Tĩnh của Tống Tuyền lại thầm thích Tô Nhược.
 
Hai người đang đứng đằng sau máy quay nói chuyện, còn Giang Ngộ và Tô Yên đang diễn ở phía trước camera.
 
"A Nhược, trẫm vẽ bức họa này cho nàng, nàng thấy sao?"
 
Khi xuất cung, không mang theo bất cứ thị vệ, cung nữ nào, Hoàng đế Đại Dận như biến thành người khác. Trước dung nhan xinh đẹp của Tô Chiêu nghi vừa được thăng chức, Tiêu Diễn dịu dàng thủ thỉ với nàng.
 
Vẻ mặt cưng chiều sủng nịnh kia, chưa bao giờ được biểu lộ trước Lệ phi.
 
“Thần thiếp thích lắm, tạ ơn Hoàng thượng.”
 
Tô Nhược vốn định quỳ xuống tạ ân sủng, Tiêu Diễn ngay lập tức đỡ lấy.
 
“A Nhược.” Nam tử ôm nàng vào trong ngực, chống cằm lên mái tóc mềm như nhung, nhẹ nhàng nói: “Khi không có người ngoài, ta và nàng không phải vua tôi mà còn là phu thê.”
 
“Hoàng thượng.”
 
Tô Chiêu Nghi cảm động, ôm thật chặt vị Cửu Ngũ Chí Tôn.
 
Khi nãy, Phương Niên còn cười đùa nhưng nhìn cảnh này, cô chợt thấy gai mắt, nhanh chóng quay mặt ra chỗ khác.
 
“Đàn chị, chị sao vậy?”
 
“À, không có gì đâu.”
 
“Chị không thích Tô Yên hả?”
 
“Không có.” Phương Niên cười.
 
Người trưởng thành là vậy, sẽ có lúc bạn không thể nói được lời thật lòng.
 
Cô càng nổi tiếng sẽ càng phải chú ý cử chỉ, lời nói. không thể luôn để Giang Ngộ thu dọn mớ bòng bong do cô gây ra.
 
“Dù sao em cũng không thích chị ta, sự việc hôm trước em có nghe kể, chị ta thực sự quá đáng.” Tống Tuyền bày ra vẻ thâm cừu đại hận.
 
Trong khoảng thời gian này, Phương Niên cũng biết sơ sơ thân thế của cậu.
 
Nghe nói, tiểu Thiên Vương này xuất thân hào môn thế gia, vừa ra mắt đã có thể đóng vai nam chính ngoại trừ bối cảnh hùng hậu, được gia đình hậu thuẫn thì đâu còn lý do nào khác.
 
Cậu như vậy, có lẽ chưa nhìn thấy được mặt tối của giới giải trí hào nhoáng này, nên mới không biết sự thâm hiểm lòng người.
 
Phương Niên không nhịn được nói: “Nếu cậu không thích thì đừng nói chuyện với cô ta.”
 
“Đàn chị, chị quan tâm em à?” Hai mắt chàng trai trẻ sáng lên, đôi mắt rực lửa nhìn cô.
Lời vừa nói ra không thể nuốt vào được, Phương Niên có chút hối hận, thân thế cậu như vậy, cần cô phải quan tâm à?
 
Với lại, ánh mắt nhìn cô lúc này, có lẽ còn có chút ý tứ khác.
 
Cô không biết phải làm sao, vội vàng đứng dậy.
 
“Thôi chị vào nhà vệ sinh một chút.”
 
Phục trang của Lệ phi rất lộng lẫy, không có sự trợ giúp của Tuệ Tuệ, Phương Niên không tiện đi vệ sinh.
 
Cô đành đứng trước bồn rửa tay, lúc rửa, cô ngước mắt nhìn bản thân trong gương, não bộ lóe lên hình ảnh Giang Ngộ vận trường bào tím sậm thêu hoa văn rồng, ánh mắt của anh nhìn Tô Yên khi nãy, anh thật chuyên nghiệp, sự dịu dàng vừa rồi tựa như coi cô ta là cả thế giới.
 
Thật đáng ghét! Phương Niên dụi dụi mắt, tự khinh bỉ bản thân: Mày thật không có tiền đồ, anh ấy chỉ đang diễn thôi mà!
 
“Cô là Phương Niên hả?”
 
Bản thân đang suy nghĩ lung tung thì bả vai bị ai đó vỗ.
 
Phương Niên quay đầu, cô gái đằng sau mặc chiếc áo khoác trắng xinh đẹp cười nhìn cô.
 
Cô ấy thật đẹp, đôi mắt biết nói, vóc dáng thanh mảnh, đôi chân thon dài, từ trên xuống dưới khoác lên những món đồ hiệu phiên bản giới hạn, trông thật tinh tế, mang lại sự thoải mái, toát ra khí chất xuất thần
 
“Xin chào, cô là?”
 
Phương Niên cảm thấy cô ấy rất quen, nhưng lại không nhớ ra đã gặp ở đâu,
 
“Tôi là Mộ Kiều Nghiên, bút danh của tôi là Tô Mộ.”
 
Tô Mộ.
 
Cô nhớ rồi, hóa ra là tác giả nguyên tác của [Dung phi truyện].
 
“Cô đẹp thật đấy, so với ảnh trên mạng còn đẹp hơn.”
 
Cô gái chăm chú nhìn tạo hình của Phương Niên, thật lòng khen.
 
“Cảm ơn cô nhé, Tô Đại Đại. Cô mà dựa vào gương mặt này để kiếm cơm khéo còn nổi hơn nữa đó.” Phương Niên cười ranh mãnh.
 
Tình bạn của hai cô gái cứ thế được thành lập.
 
Rửa tay xong, hai người đi ra thì bắt gặp dáng người cao ráo đứng người cửa, anh như đang đứng đợi ai đó.
 
“Tô ca ca.”
 
Mộ Kiều Nghiên nhìn thấy người kia chạy nhào tới, người đàn ông ấy cực kỳ tự nhiên dang tay ôm cô vào lòng.
 
Phương Niên đứng ở bên im lặng đánh giá.
 
Anh trông chín chắn trưởng thành, điều quan trọng là cực kỳ đẹp trai, loại khí chất này không giống với Giang Ngộ.
 
“Giới thiệu một chút, đây là chồng của tôi- Tô Hoài Chiêu. Tô ca ca, đây là Phương Niên, diễn vai Lệ phi đó, cô ấy rất xinh đúng không?”
 
“Cô Phương, xin chào.”
 
Anh không trả lời câu hỏi xấu đẹp, chỉ lịch sự bắt tay.
 
Trong lòng anh, không ai đẹp hơn vợ mình cả.
 
“Chào anh, Tô tổng.”
 
Phương Niên đã nhìn qua profile tác giả nguyên tác, nghe nói cô ấy yêu chàng trúc mã của mình, người đàn ông kia rất thành đạt, là một vị đại gia thành phố B.
 
Ba người vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài, hôm nay Mộ Kiều Nghiên tới đây thăm ban, vừa xuống xe đã đi tới nhà vệ sinh còn chưa kịp chào đạo diễn, nhà chế tác.
 
Bản thân cô là một tác giả nổi tiếng trên mạng lại còn được chồng cưng chiều nhưng không vì thế mà kiêu ngạo, Mộ Kiều Nghiên rất tốt bụng, nhìn thấy Phương Niên đi lại khó khăn, chủ động nhấc mép váy lên giúp, đề phòng cô trượt chân ngã.
 
Khi trở lại trường quay, Giang Ngộ và Tô Yên vẫn đang diễn.
 
Nhìn họ một lúc, Mộ Kiều Nhiên bỗng nhiên kề tai Phương Niên nói nhỏ: “Lần trước tôi có xem teaser, tôi thấy cô cùng Tiêu Diễn rất xứng đôi.”
 
Đáng tiếc là lần trước cô với Tô ca ca đi du lịch nước ngoài, nếu không cô đã làm biên kịch, khi ấy phải tăng thêm cảnh diễn cho Lệ phi.
 
Sửa lần cuối bởi 2 vào ngày QHwang2603 với 3 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin