MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 3: HOÀNG THƯỢNG THỨ TỘI - THƯ THƯ - C39

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 385
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 266 times
Been thanked: 5661 times
Tiếp xúc:

08 Tháng 9 2020 11:07

Chương 37 Mẹ con tâm sự, Hoàng Thượng chúc thọ
 
Nếu Tạ Chương đã đồng ý, vậy Tạ phu nhân và Tạ Lan Viễn không có ý kiến gì nữa.
 
Quân vương cao cao tại thượng thật lòng đối xử tốt với tâm can bảo bối nhà mình, bọn họ còn muốn gì nữa?
 
Từ đó, kế hoạch để Tạ Lan Viễn âm thầm đưa Tạ Thanh Anh chạy trốn giữa đêm, tất nhiên bị hủy bỏ.
 
Tiếp theo, y vẫn đến Hàn Lâm Viện làm việc như thường lệ.
 
Tạ Thanh Anh thì đi theo Tạ phu nhân về Thanh uyển của mình.
 
Mấy ngày không về, khuê phòng gắn bó nhiều năm bỗng trở nên thân thiết lạ thường.
 
Tạ Thanh Anh vuốt ve từng ngọn cây cọng cỏ, có chút cảm thán.
 
Tạ phu nhân đi phía sau nàng, thấy động tác của nàng, vành mắt bà đỏ hoe.
 
Bà kéo tay con gái đi đến bàn đá phía trước ngồi xuống, hai mắt rưng rưng, "Thanh nhi, sau này ở trong cung, không thể so với ở nhà, tuy Hoàng thượng thật lòng thích con, nhưng con phải nhớ tuyệt đối không được quá phận. Hoàng Hậu có trách nhiệm quản lý hậu cung, con phải thưởng phạt phân minh, vừa tỏ rõ uy quyền vừa khéo léo thu phục lòng người."
 
"Mẫu thân," Tạ Thanh Anh cười khẽ, nàng ôm tay mẫu thân làm nũng, "Nữ nhi còn chưa tiến cung mà."
 
Thật ra lúc Tiêu Trần Mạch nói muốn lập nàng làm Hậu, nàng đã âm thầm đồng ý rồi.
 
Nếu muốn ở bên cạnh hắn, đương nhiên phải đứng ở vị trí có thể sánh vai cùng hắn.
 
Chẳng qua là, người nọ xấu xa như vậy, dám cải trang thành người khác ức hiếp nàng!
 
Tuy nói, hai lần bá vương ngạnh thượng cung đó không để lại tổn thương gì trên thân thể nàng, nhưng mà dù gì cũng khiến nàng sợ hãi, tự chán ghét bản thân mình.
 
Việc này càng khiến nàng tức giận hơn việc hắn dùng uy quyền đế vương ép buộc.
 
Vì thế, nàng mượn cớ sinh thần mẫu thân và Thục phi đến khiêu khích để có cơ hội xuất cung, để người kia tự cảnh tỉnh một chút.
 
Về phần lúc nào nàng nguôi giận, vậy phải xem biểu hiện của hắn rồi!
 
Thấy nữ nhi nói xong, cả khuôn mặt đều ngậm ý xuân, ánh mắt hướng về nơi xa, Tạ Phu nhân ghét bỏ xoa xoa má nàng rồi cười nói: "Đang nói chuyện mà, sao hồn phách lạc đi đâu rồi? Có phải con nhớ Hoàng thượng không?"
 
"Mẫu thân ~" Tạ Thanh Anh thẹn thùng cúi đầu.
 
Tạ phu nhân là người từng trải, thấy nữ nhi như vậy, bà còn gì không hiểu?
 
Vậy nên không nói chuyện này nữa, dù sao từ nhỏ nữ nhi đã thông minh, thông thạo thi thư, còn cải trang thành huynh trưởng vào triều làm quan, tất cả đều suôn sẻ vượt qua, những điều bà nói, chắc chắn nữ nhi đều nghĩ qua.
 
Bà nói sang chuyện khác: "Đêm đó con đột ngột vào cung, ta với phụ thân con chẳng biết làm sao, đành viết thư cho Thẩm phủ. . ."
 
Nhắc tới Tạ Thanh Anh mới nhớ, không biết Thẩm phủ và Thẩm Bân như thế nào rồi?
 
Lúc ở trong cung nàng cũng có lòng nghe ngóng, nhưng Tiêu Trần Mạch ghen tuông quá đáng, nàng không dám nhắc tới.
 
Cho nên nàng vội hỏi Tạ phu nhân: "Thẩm phủ như thế nào ạ? Có bị chúng ta liên lụy không?"
 
Tạ phu nhân lắc đầu, "Không có, ta nghe nói hai ngày trước Thẩm Bân còn lên chức."
 
Lúc này, Tạ Thanh Anh mới thở phào nhẹ nhõm.
 
Cũng may, Tiêu Trần Mạch không phải người công tư không phân minh, tuy mỗi lần nhắc đến Thẩm Bân hắn đều ghen, nhưng hắn chưa bao giờ vì chuyện này mà giận chó đánh mèo lên người Thẩm Bân.
 
Nàng lại nghe Tạ phu nhân thở dài nói tiếp: "Mặc dù Thẩm phủ không sao, có điều chúng ta đột ngột từ hôn, suy cho cùng, việc này là lỗi của chúng ta. Sau khi ca ca con được thả, ta có viết thiếp mời Thẩm phu nhân cùng đi chùa dâng hương, nhưng bà ấy nhẹ nhàng khước từ, ài. . ."
 
Nghe vậy, lòng Tạ Thanh Anh vô cùng khó chịu.
 
Đều tại nàng, làm hại mẫu thân mất đi hảo hữu.
 
Nàng chỉ có thể an ủi mẫu thân: "Mẫu thân, mẫu thân đừng buồn, có lẽ Thẩm phủ sợ thân thiết với chúng ta quá sẽ khiến Hoàng thượng không vui, cho nên mới tránh chúng ta thôi."
 
Tạ phu nhân gật đầu, "Ta hiểu."
 
Sau đó, hai người tâm sự thêm một lát.
 
Cũng chỉ nói sơ về việc nàng ở trong cung mấy ngày nay rồi sang một ít việc nhà, thấy nàng có vẻ mệt, Tạ phu nhân mới nói: "Con về phòng nghỉ ngơi trước đi!"
 
Tạ Thanh Anh nhẹ nhàng gật đầu, tiễn mẫu thân ra ngoài xong, nàng thay trung y nằm lên giường.
 
Giữa lúc ngủ mơ mơ màng màng, nàng khẽ nói: "A Mạch, nước ~"
 
"Tiểu thư, nước đây ạ."
 
Một lát sau, một giọng nữ truyền vào tai nàng.
 
Tạ Thanh Anh bừng tỉnh, nàng xoay người thì thấy Lan Hinh đang cầm chén trà nhỏ đứng trước giường, sau khi quan sát hoàn cảnh quen thuộc xung quanh, nàng mới ý thức được giờ khắc này, nàng đang ở nhà.
 
Không biết, giờ này hắn đang làm gì?
 
Đang phê duyệt tấu chương?
 
Hay là đang nhớ nàng?
 
Cuối cùng Tạ Thanh Anh đã hiểu thế nào là "Một ngày không gặp như cách ba thu".
 
Mới xa cách một buổi mà nàng nhớ hắn như điên.
 
Nhớ hắn tốt thế nào, cũng nhớ hắn xấu xa cỡ nào.
 
Nhớ lúc hắn cưng chiều gọi nàng là "Thanh nhi", cũng vô cùng tưởng niệm lúc hắn nảy ra ý xấu gọi nàng là "Tạ khanh".
 
*
 
Hai ngày sau, chớp mắt đã đến sinh thần Tạ phu nhân.
 
Hôm nay Tạ phu nhân tròn 35 tuổi, tuy không phải thượng thọ, nhưng cũng rất nhiều khách đến chung vui.
 
Ngoại trừ thân thích hai bên, còn có bằng hữu tri kỷ của Tạ Chương, khuê mật Tạ phu nhân, và một vài triều thần thân thiết.
 
Bởi vì quá nhiều người đến, số thức ăn và rượu chuẩn bị sẵn e là không đủ, Tạ Lan Viễn tất bật dẫn gã sai vặt đến tửu lâu lớn nhất kinh thành đặt món, tiện thể mời đầu bếp về phủ.
 
Còn Tạ Thanh Anh thì bận rộn đi lại giữa phòng bếp và đại sảnh, sắp xếp món ăn trà bánh.
 
Hai con tài giỏi, Tạ phu nhân và Tạ đại nhân vô cùng nhàn hạ, chỉ việc tiếp khách, nói chuyện phiếm.
 
Bận rộn cả ngày, đến chạng vạng tối, khách mời đều tự giác cáo từ, lúc này người một nhà mời có cơ hội quây quần  dùng bữa bên nhau.
 
Đi tới đi lui suốt ngày, cả người Tạ Thanh Anh đầy mồ hôi, nhân lúc hạ nhân dọn bàn ăn, nàng trở về phòng thay y phục.
 
Phu thê Tạ thị và Tạ Lan Viễn đều đợi nàng đến dùng bữa.
 
Ba người đang trò chuyện vui vẻ thì gã sai vặt ngoài cửa tiến vào bẩm báo, "Lão gia, phu nhân, có Tiêu công tử đến, nói là bằng hữu của tiểu thư, đến chúc thọ phu nhân."
 
Tiêu công tử?
 
Tiêu là họ Hoàng tộc, khắp Kinh thành to lớn này, người họ Tiêu có giao tình với Tạ phủ không nhiều.
 
Huống chi, còn tự xưng là bằng hữu Tạ Thanh Anh.
 
Tầm mắt Tạ Chương và Tạ Lan Viễn gặp nhau trên không trung, cả hai đều cùng nghĩ đến một người.
 
Vì thế, hai người vội vàng đứng lên, nhanh chóng ra ngoài nghênh đón.
 
Vừa đi được vài bước, người nọ đã vào tới.
 
Hắn mặc trường bào nguyệt sắc, tóc búi gọn gàng trong ngọc quan, không khảm bảo thạch quý giá như trong cung, mà chỉ là bạch ngọc bình thường.
 
Tuy chỉ là cách ăn mặc bình thường, song bởi gương mặt hết sức tuấn mĩ của hắn, cộng thêm thần thái ung dung tao nhã, cũng đủ hấp dẫn vô số ánh mắt những người có mặt trong đại sảnh Tạ phủ.
 
Thấy người tới, phụ tử Tạ thị cuống quýt quỳ xuống dập đầu hành lễ.
 
"Tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
 
Hai người đứng trước sảnh, tiếng tung hô nhanh chóng rơi vào tai những người có mặt trong sảnh.
 
Vì thế, tất cả mọi người trong Tạ phủ ngay ngắn quỳ xuống, hành lễ với người cao quý nhất Đại Dận triều.
 
"Hai vị ái khanh mau bình thân."
 
Tiêu Trần Mạch tiến lên một bước đỡ Tạ Chương, còn Lý Mậu Toàn theo sau đỡ Tạ Lan Viễn.
----

Rải thức ăn chó trong cung còn chưa đủ, anh còn tính kéo tới Tạ phủ rải tiếp 
:banhbao27:
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Meomeo22
Bài viết: 2
Ngày tham gia: 15 Tháng 8 2020 23:54
Tiếp xúc:

09 Tháng 9 2020 01:52

Thăn kiu, editor. Thật mong chương sau quá :banhbao28:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 385
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 266 times
Been thanked: 5661 times
Tiếp xúc:

16 Tháng 9 2020 09:03

Chương 38 Tặng lễ mừng thọ
 
Sau đó, Tiêu Trần Mạch ngồi xuống bàn ăn, hắn mỉm cười nhìn mọi người có mặt: "Đều ngồi xuống hết đi, hôm nay trẫm là khách không mời mà đến, làm phiền rồi."
 
Nghe thế, Tạ Chương vội khom lưng đáp: "Hoàng thượng khách sáo, có thể được ngài hạ giá đến Tạ phủ lần nữa, quả là may mắn của cả nhà vi thần."
 
"Tạ ái khanh," Tiêu Trần Mạch đặt chung trà nhỏ xuống rồi cười nói: "Mau cùng phu nhân nhập tọa, trẫm đang chờ để mời rượu thọ tinh đấy."
 
Giọng hắn vô cùng hiền hòa, so với vị thiên tử uy nghiêm ngày ngày ngồi trên ghế rồng, cứ như hai người khác nhau.
 
Tạ Chương là lão thần, tất nhiên ông cảm nhận được, lại nhớ đến quan hệ của hắn và Tạ Thanh Anh, tuy đối phương là Hoàng đế, nhưng mà ông đoán có lẽ phu nhân nhà mình cũng rất muốn đánh giá hành vi phẩm tính của hắn.
 
Thế nên ông kính cẩn đáp: "Tạ Hoàng thượng."
 
Lúc này, ông mới đỡ tay Tạ phu nhân ngồi xuống bên phải Tiêu Trần Mạch.
 
Đợi sau khi nhạc phụ nhạc mẫu tương lai an tọa, Tiêu Trần Mạch mới nhìn sang Tạ Lan Viễn, "Tạ huynh cũng ngồi đi."
 
"Tạ Hoàng thượng."
 
Tạ Lan Viễn mau chóng ngồi xuống bên trái Tiêu Trần Mạch, cách hắn một ghế.
 
Mọi người ổn định chỗ ngồi xong, Tiêu Trần Mạch quét mắt nhìn một vòng quanh phòng, hỏi ra điều hắn muốn hỏi nhất từ nãy đến giờ, "Thanh nhi đâu?"
 
Một nhà Tạ thị nghe vậy, mọi người đưa mắt nhìn nhau.
 
"Thanh nhi" chỉ có bọn họ mới gọi thôi.
 
Không ngờ có ngày nghe được từ miệng Hoàng đế Đại Dận triều.
 
Tạ Chương ngạc nhiên không đầy một cái chớp mắt, ông nhanh chóng đáp lời: "Hồi Hoàng thượng, tiểu nữ về phòng thay y phục, thần lập tức phái người đi gọi."
 
"Không vội," Tiêu Trần Mạch lại cười nói: "Có lẽ cả ngày mệt nhọc, chúng ta chờ nàng một lát đi."
 
Cái này. . .
 
Nhất thời, Tạ Chương và Tạ Lan Viễn đều nhìn ra sự chấn động trong mắt đối phương.
 
Hoàng thượng mới vừa nói gì?
 
Hắn nói đợi nàng?
 
Thế nhưng, hắn là Hoàng đế, là chủ nhân giang sơn thiên hạ, là quân chủ mà tất cả mọi người tôn kính.
 
Hiện tại, hắn lại muốn chờ một tiểu nha đầu cùng dùng bữa tối.
 
Ngoài phụ tử Tạ thị, lòng Tạ phu nhân cũng chấn động không kém.
 
Từ khi Tiêu Trần Mạch bước vào đại sảnh, bà đã không kiềm lòng được mà dò xét hắn.
 
Lần trước hắn đến Tạ phủ, bà bõ lỡ, không có cơ hội diện kiến.
 
Tối nay là lần đầu tiên bà gặp nữ tế tương lai của mình.
 
Bà còn tưởng là người uy nghiêm thế nào, không ngờ lại ấm áp đến thế.
 
Tất nhiên, ngoại hình không cần phải nói, so với Tạ Chương thời trẻ nổi danh là mỹ nam khắp Kinh thành, hắn phong độ hơn không biết bao nhiêu lần.
 
Giọng cũng rất hay, réo rắt êm tai, tuy vẫn mang theo chút uy nghi đế vương, song lại hết sức khách sáo.
 
Phù hợp thái độ nữ tế ra mắt trưởng bối.
 
Mới đó, nhạc mẫu nhìn nữ tế, càng nhìn càng thích.
 
Nếu không ngại hắn là Hoàng đế, quả thật bà muốn vỗ nhẹ lên vai hắn, tâm sự vài việc nhà với hắn.
 
Ngay tại lúc mọi người đều có tâm tư riêng, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân vội vàng.
 
Người còn chưa thấy, giọng đã vào trước.
 
"Mẫu thân, nữ nhi tới chậm, ban nãy thay y phục xong con ngủ quên . . ."
 
Trong sảnh, Tạ phu nhân len lén quan sát sắc mặt vị Đế vương trẻ tuổi, chỉ thấy khóe môi hắn hơi cong lên, cười như không cười, bà thầm nghĩ, nữ nhi thất thố như vậy, không phải Hoàng đế đang chê cười nó đó chứ?
 
Vì vậy, bà đành cất cao giọng: "Thanh nhi, đi đàng hoàng, nhà có khách ghé thăm."
 
"Khách?" Tạ Thanh Anh vừa thở hồng hộc bước vào cửa, vừa hỏi: "Khách nào. . ."
 
Chữ "thế" còn chưa kịp ra khỏi miệng, nàng đã nhìn thấy Tiêu Trần Mạch đang ngồi bên bàn cơm.
 
Tạ Thanh Anh vui vẻ ra mặt, nàng reo lên: "Hoàng thượng, sao chàng lại đến đây?"
 
Người nhớ thương bấy lâu bất ngờ xuất hiện, còn gì đáng vui hơn nữa?
 
"Thanh nhi," Tạ đại nhân vẫn luôn nghiêm chỉnh không dám lên tiếng bỗng biến sắc, ông trầm giọng trách: "Không biết lớn nhỏ! Còn không mau bái kiến Hoàng thượng?"
 
"A," Được phụ thân nhắc nhở, Tạ Thanh Anh không khỏi thè lưỡi, nàng lập tức chỉnh đốn trang phục, nhẹ nhàng nhún gối: "Dân nữ tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng cát tường."
 
Tạ Thanh Anh như vậy, Tiêu Trần Mạch chưa từng nhìn thấy.
 
Có chút ngây thơ, có chút trẻ con, càng giống một tiểu công chúa được nuông chiều."
 
Vui vẻ nơi đáy mắt càng sâu hơn, hắn vỗ nhẹ chỗ trống bên cạnh mình rồi bảo nàng: "Tới đây."
 
"Tạ Hoàng thượng.
 
Tạ Thanh Anh nhanh chóng đứng dậy, lòng mừng khắp khởi đi đến ngồi xuống bên cạnh hắn.
 
Ngồi xuống xong, nàng nhìn lướt một bàn thức ăn chưa động đũa trên bàn rồi quay sang hỏi mẫu thân mình: "Mẫu thân, sao mọi người còn chưa dùng bữa?"
 
Đứa nhỏ này. . .
 
Tạ phu nhân thở dài, dùng giọng oán trách nói với nàng: Hoàng thượng lệnh phải chờ con."
 
"Ồ." Ra là thế.
 
Lúc này, lòng Tạ Thanh Anh càng vui vẻ hơn, nàng cười ngọt ngào với Tiêu Trần Mạch ngồi bên cạnh: "Tạ Hoàng thượng."
 
Vừa rồi đi gấp, chóp mũi nàng phủ lớp mồ hôi mỏng, sáng lấp lánh, mãi không chịu rơi, Tiêu Trần Mạch chợt nghĩ đến chuyện đen tối, hạ thân nóng lên, hận không thể duỗi đầu lưỡi giúp nàng liếm sạch.
 
Mấy ngày không gặp nàng, hắn nhớ đến phát điên.
 
Trong đêm tối, hết bận công vụ, hắn ở Thừa Quang Điên lăn qua trở lại không ngủ được.
 
Cuối cùng nửa đêm phải di giá đến Ngọc Lộ Điện, mới miễng cưỡng thiếp đi.
 
Có điều, dù trong lòng rất muốn, nhưng hoàn cảnh không cho phép.
 
Hôm nay đến đây, ngoại trừ gặp nàng, hắn còn có mục đích khác.
 
Tiêu Trần Mạch dùng ánh mắt ra hiệu với Lý Mậu Toàn đang đứng phía sau, người sau lập tức ra cửa hô tp: "Mang đến đây."
 
Ngay tức khắc, có hai tiểu thái giám khiêng một rương gỗ to, đặt giữa đại sảnh.
 
Tầm mắt mọi người đều bị hấp dẫn, Tiêu Trần Mạch cười nói với Tạ phu nhân: "Một chút lễ mọn, kính xin phu nhân vui lòng nhận cho."
 
Lễ mọn của Hoàng thượng, thật sự mọn sao?
 
Tạ phu nhân nhận bảng danh sách lễ quản gia đưa tới, chỉ thấy trên đó viết: "Nhân sâm ngàn năm hai nhánh, dưỡng nhan hoàn một lọ, bạch ngọc Quan âm một tòa, trâm đồi mồi một bộ, kim ngọc như ý một thanh, tràng chuỗi trầm hương một chuỗi, gấm Phúc thọ trường niên bốn cuộn.
 
Xem xong, Tạ phu nhân càng hoảng hốt.
 
Lễ này quá quý giá!
 
Đủ các lễ chúc thọ Thái hậu, Thái phi.
 
Bà vội nói với Tiêu Trần Mạch: "Hoàng thượng, lễ vật này quá mức quý trọng, thần phụ không dám nhân."
 
"Phu nhân quá lời," Tiêu Trần Mạch cười đáp, thái độ hòa nhã, khiến người ta như tắm gió xuân, hắn nói tiếp: "Phu nhân là mẫu thân của Thanh nhi, vậy cũng chính là mẫu thân của trẫm, từ xưa nhi tử tặng lễ mừng thọ mẫu thân mình, chỉ ngại lễ vật không tỏ rõ hiếu tâm, nào có lễ vật mẫu thân không thể nhận?"
 
Lời vừa nói ra, bốn phía khiếp sợ.
 
Nếu hắn là Thẩm Bân hay bất kỳ một vị vương tôn công tử nào, đương nhiên có thể xem là nữ tế Tạ phủ.
 
Nhưng hắn là Hoàng đế Đại Dận!
 
Từ xưa chỉ có đại thần đưa nữ nhi tiến cung làm hậu, làm phi, bày tỏ trung quân, để nữ nhi hầu hạ quân vương.
 
Có điều, dù là phụ thân Hoàng hậu, mấy ai dám xem Hoàng đế là nữ tế?
 
Mấy lời của Tiêu Trần Mạch, lọt vào tai Tạ đại học sĩ đọc nhiều sách thánh hiền, học thức uyên bác, hết sức mới mẻ.
 
Trong lúc nhất thời, cả ông và Tạ phụ nhân đều hết sức cảm động, ánh mắt nhìn Tiêu Trần Mạch bớt đi mấy phần câu nệ, nhiều hơn một phần thân thiết."
 
"Tạ thịnh tình của Hoàng thượng, thần phụ xin nhận." Tạ phu nhân cười nói.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Selenecao
Bài viết: 6
Ngày tham gia: 05 Tháng 7 2020 15:36
Has thanked: 52 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

16 Tháng 9 2020 18:48

Huhu truyện hay quá, mong từng ngày luôn ạ 😍

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 385
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 266 times
Been thanked: 5661 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 9 2020 13:50

Chương 39 Siêu ngọt
 
Qua việc này, bầu không khí trên bàn ăn thoải mái hơn rất nhiều.
 
Kính rượu Tạ phu nhân xong, Tiêu Trần Mạch chúc bà sinh thần vui vẻ, khỏe mạnh an khang.
 
Sau đó, Tạ Chương, Tạ phu nhân, Tạ Lan Viễn lần lượt mời rượu hắn.
 
Tuy lời nói vẫn kính cẩn như cũ, song cười cười nói nói, cả khách lẫn chủ đều vui vẻ hòa thuận.
 
Qua ba tuần rượu, Tiêu Trần Mạch bỗng cầm ly rượu đứng dậy.
 
Thấy thế, mọi người trên bàn đồng loạt đứng dậy theo, hắn xua tay nói: "Chư vị mời ngồi, Trẫm có lời muốn nói với Tạ huynh."
 
Đợi đến khi mọi người đều ngồi xuống, lúc này Tiêu Trần Mạch mới nâng ly nói với Tạ Lan Viễn: "Tạ huynh, mượn ly rượu này, trẫm xin lỗi huynh."
 
"Hoàng thượng," Tạ Lan Viễn biến sắc, y vội vàng đứng lên ngăn cản hắn, "Đừng như vậy!"
 
"Nên như vậy!" Tiêu Trần Mạch cười nhẹ, nhìn sang giai nhân hai má đỏ bừng vì say rượu đang chống cằm nhìn mình bên cạnh, sắc mặt hắn không tự chủ mềm mại hơn vài phần, hắn nói tiếp: "Chuyện Đông Xưởng lúc trước, là trẫm không đúng. Ngày đó Đông Xưởng bẩm báo, nói họ tra được huynh có liên quan đến việc Cảnh vương hành thích trẫm ở tửu lâu, trẫm biết Tạ huynh không phải đồng mưu, nhưng vẫn đồng ý để Đông Xưởng đưa huynh về điều tra, thật sự là. . ."
 
Nói đến đây, hắn hơi ngập ngừng, sau đó mới cười khổ: "Đừng thấy trẫm là Hoàng đế có thể thích gì làm nấy, kỳ thật muốn làm một quân chủ tài đức anh minh, có rất nhiều chuyện không thể khư khư cố chấp. Trẫm đồng ý để Đông Xưởng điều tra Tạ huynh, cũng bởi vì tin tưởng, bọn họ có thể trả trong sạch cho huynh. Là Hoàng đế, trẫm không sai, nhưng với tư cách là muội phu của Tạ huynh, trẫm vô cùng áy náy."
 
Nghe thế, Tạ Lan Viễn cực kỳ cảm động.
 
Hắn là Hoàng đế, muốn bắt ai, muốn giết ai, trong thiên hạ ai dám bàn luận?
 
Nhưng hắn vẫn có lòng giải thích với y.
 
Y không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết hắn làm như vậy là vì muội muội song sinh của mình.
 
Vì thế, y vội chấp tay trả lời: "Hoàng thượng quá lời, ở Đông Xưởng thần không hề chịu khổ, không chỉ hoàn cảnh rất tốt, mỗi ngày còn có thái y đến bắt mạch, thần nên cảm ơn Hoàng thượng mới phải."
 
Y nói xong, Tiêu Trần Mạch cũng cười nhẹ đáp lời: "Tạ huynh không để bụng, vậy trẫm cũng yên tâm. Nào, trẫm kính Tạ huynh."
 
"Hoàng thượng, mời."
 
Tạ Lan Viễn nâng ly, cùng hắn cộng ẩm.
 
Tạ Thanh Anh vốn hơi say, giờ khắc này thấy một màn trước mắt, hốc mắt nàng chợt đỏ lên, muốn khóc.
 
Tốt quá.
 
Hai người nàng yêu nhất, một người là phu quân tương lai, một người là ca ca của nàng, hai người vui vẻ chạm ly trước mặt nàng, quên hết phiền muộn trước kia.
 
Nhất thời đầu nóng lên, Tạ Thanh Anh cũng nâng ly cười góp vui: "Hoàng thượng, ca ca, ta cũng mời hai người một ly."
 
Nói xong, nàng lảo đảo đứng dậy.
 
Tuy nhiên, vừa mới đứng dậy, đầu óc nàng bỗng quay cuồng, có lẽ là do uống hơi nhiều rượu.
 
Thấy nàng sắp ngã, Tạ Lan Viễn nhanh chóng giơ tay, song động tác Tiêu Trần Mạch còn nhanh hơn, hắn dùng sức kéo Tạ Thanh Anh vào lòng mình.
 
Bởi thế, cánh tay đang duỗi ra của y, đành dừng ở đó.
 
Cảm giác mất mát lan truyền khắp lồng ngực y.
 
Muội muội của y, Thanh nhi của y, tiểu nha đầu thích đi theo sau lưng y nhất, từ nay về sau, không bao giờ cần y nữa.
 
Đã có người mạnh hơn y xuất hiện, bảo vệ nàng.
 
Tiêu Trần Mạch vội đỡ Tạ Thanh Anh, đương nhiên không phát hiện đại cữu tương lai đang mất mát.
 
Có thể thấy, Tạ Thanh Anh đã say mèm, hắn nhanh chóng đặt ly rượu xuống, rồi quay sang nói với Tạ Chương và Tạ phu nhân: "Thanh nhi uống say, trẫm đưa nàng về phòng trước được chứ?"
 
Rõ ràng là câu hỏi, nhưng mà lúc đang hỏi hắn đã đứng lên rồi.
 
Phu thê Tạ thị nào dám ngăn cản.
 
Tạ Chương đành gật đầu, "Lan Hinh, mau dẫn đường để Hoàng thượng đưa Thanh nhi về Thanh Uyển, hầu hạ cho tốt vào."
 
Đợi đến khi Hoàng Thượng và Tạ Thanh Anh đi xa, Tạ Chương và Tạ phu nhân mới không hẹn mà cùng đặt đũa xuống, đưa mắt nhìn nhau.
 
Một lát sau, Tạ Chương mới lên tiếng: "Cứ tưởng Thanh nhi nói quá, qua tối nay ta thấy, Hoàng thượng thật sự yêu thương nữ nhi của chúng ta."
 
Những chuyện Tiêu Trần Mạch làm tối nay, ông đều thu hết vào mắt.
 
Không nói đến chuyện cải trang xuất cung, hắn còn đặc biệt tới chúc thọ một thần phụ bình thường, thậm chí còn hạ mình xin lỗi Tạ Lan Viễn, tất cả khiến ông thay đổi cách nhìn.
 
Tạ phu nhân cũng gật đầu.
 
Bà là nữ nhân, bà không quan tâm những chuyện khác, chỉ cần nhìn rương lễ vật Tiêu Trần Mạch tặng, bà đã cảm thấy được sủng mà lo.
 
Nhưng điều khiến bà cảm động nhất, chính là ánh mắt thâm tình của hắn khi nhìn nữ nhi, còn có hành động thỉnh thoảng gắp thức ăn cho nàng.
 
Bà đã sống hơn ba mươi năm, cả đời này, chẳng mong phu quân thăng quan tiến chức, không cầu nhi tử thành tài, bà chỉ cần nhi tử, nữ nhi sống hạnh phúc, vậy thì bà cũng hạnh phúc.
 
Bên kia, Tiêu Trần Mạch đỡ Tạ Thanh Anh đi được một đoạn đường, thấy bước chân nàng càng lúc càng loạn, suýt chút nữa đã đâm đầu vào cột nhà, hắn lập tức bất chấp đây là Tạ phủ, mạnh mẽ bế nàng lên, đi thẳng đến Thanh Uyển.
 
Xuyên qua đình viện, xuyên qua hành lang, rất nhanh, đến tiểu viện của nàng.
 
Đi thẳng vào phòng ngủ, đặt Tạ Thanh Anh lên giường, lúc này Tiêu Trần Mạch mới dặn dò Lan Hinh: "Chuẩn bị nước mật ong, sau đó chuẩn bị nước ấm."
 
Đợi đến khi Lan Hinh ra ngoài, Tiêu Trần Mạch mới thoát giày cởi tất chân cho Tạ Thanh Anh, đang lúc hắn định kéo chăn đắp cho nàng thì cổ bị người ôm lấy.
 
"Sao thế?" Hắn nhẹ giọng hỏi.
 
Tiểu nữ nhân trước mắt, hai mắt ngập nước, đôi gò má ửng hồng, môi anh đào mọng nước, hơi thở như hoa lan mang theo mùi rượu nhàn nhạt, xinh đẹp động lòng người, khiến tim hắn đập thình thịch.
 
"A Mạch, ta đau. . ." Tạ Thanh Anh ôm chặt cổ hắn, môi mọng chu lên, làm nũng với hắn.
 
Nghe thế, Tiêu Trần Mạch đau lòng vội hỏi lại nàng: "Đau chỗ nào?"
 
"Ừm.. .  Đau đầu. . ." Tiểu nữ nhân cau mày tố khổ.
 
"Ai bảo vừa rồi uống nhiều rượu."
 
Tuy miệng oán trách, nhưng tay hắn vẫn không tự giác nhẹ nhàng giúp nàng xoa bóp.
 
Vừa xoa hắn vừa hỏi: "Đỡ hơn chút nào chưa?"
 
"Ừm ~ Đỡ ~ Ừm ~ Nhẹ chút ~"
 
Người say rượu, giọng mềm mại như mèo kêu, tiếng hừ nhẹ chẳng khác nào rên rỉ khi lên giường.
 
Trống trải mấy ngày, làm sao Tiêu Trần Mạch có thể chịu đựng nổi?
 
Một tay hắn tiếp tục xoa xoa thái dương nàng, còn tay kia cách ngoại bào, nhẹ nhàng xoa nắn đôi gò bồng đào nhỏ xinh của nàng.
 
"Ưm ~ A Mạch, chàng xoa ngực ta làm gì? Chỗ đó không đau." Tạ Thanh Anh mở to đôi mắt mờ hơi sương hỏi hắn.
 
"Mấy ngày rồi không xoa bóp, chúng nó nhớ ta." Hắn khẽ cười đáp, động tác hai tay vẫn không dừng lại.
 
"A. . ." Tạ Thanh Anh gật đầu, "Có chút nhớ thật đấy."
 
Mấy lời này, khi tỉnh táo nhất định nàng không bao giờ nói.
 
Nghe thế, tay Tiêu Trần Mạch run lên, song hắn trấn định rất nhanh, hắn lại hỏi nàng: "Thanh nhi mới vừa nói gì?"
 
"Ưm ~" Tạ Thanh Anh bất mãn vì hắn dừng động tác, nàng ngoan ngoãn đáp: "Ta nói, mấy ngày nay ta rất nhớ A Mạch, ban ngày nhớ, ban đêm cũng nhớ, nằm mơ cũng nhớ. . ."
 
"Thật sao?" Tiêu Trần Mạch nhìn sâu vào mắt nàng, giọng hắn khàn khàn: "Nàng mơ thấy gì?"
 
Trước đây, không biết hắn đã nằm mơ thấy nàng bao nhiêu lần rồi.
 
Đây là lần đầu niên, nàng nói nàng mơ thấy hắn.
 
"A. . . Xấu hổ lắm, không thể nói."
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 10 khách