MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 3: HOÀNG THƯỢNG THỨ TỘI - THƯ THƯ - C27

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 302
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 223 times
Been thanked: 2721 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 4 2020 13:29

Chương 17 H
 
Rời khỏi Tạ phủ, Tạ Thanh Anh ngẩn đầu ngắm bầu trời.
 
Trên bầu trời đêm, hàng ngàn hàng vạn vì sao tỏa sáng, ánh trăng tròn vành vạch giống hoàn cảnh đêm hôm ấy ở ngoại ô kinh thành nửa tháng trước.
 
Nàng lại nhớ đến Tiêu Trần Mạch.
 
Không biết thương thế hắn thế nào?
 
Biết nàng là nữ tử, hắn có phản ứng gì đây?
 
Giận dữ sao?
 
Nàng thấp thỏm, kiềm lòng không đậu hỏi Lý Mậu Toàn: "Lý công công, Hoàng Thượng ngài. . . Có khỏe không?"
 
"Chờ lát nữa ngài gặp sẽ biết, thứ cho nô tài không thể nhiều lời." Lý Mậu Toàn cười híp mắt nói, thái độ đối với nàng chẳng khác trước là mấy.
 
Trông dáng vẻ của y, Tạ Thanh Anh biết sẽ không hỏi được gì, vì thế nàng đành mang tâm trạng bất an ngồi lên kiệu mềm.
 
Càng đến gần hoàng cung, đường phố càng tĩnh lặng. Đi hơn nửa canh giờ, thẳng đường qua cửa cung vào Tử Cấm Thành, lại vào hậu cung, đợi đến khi kiệu dừng lại, thì đã đến giờ Hợi rồi.
 
Trong lúc được Lý Mậu Toàn dìu xuống kiệu, Tạ Thanh Anh quan sát bốn phía.
 
Trước mắt nàng là tòa cung điện nguy nga lộng lẫy, xuyên qua đèn lồng cung đình, tinh tường chiếu rõ ba chữ "Ngọc Lộ Điện" thật to.
 
Trước điện có mấy cung nữ đang chờ sẵn, thấy nàng, các nàng đồng loạt quỳ xuống hành lễ, đồng thanh hô: "Tham kiến tiểu chủ, tiểu chủ kim an."
 
Tiểu chủ. . .
 
Tạ Thanh Anh khẽ rũ mi.
 
Trong cung, chỉ có nữ nhân của Hoàng Đế mới được gọi là tiểu chủ.
 
Nhưng hiện tại nàng. . . Lại là tội nữ phạm tội khi quân.
 
Nàng cũng không quen lễ nghi hậu cung, chỉ đành lên tiếng bảo mọi người đứng dậy.
 
Tạ Thanh Anh quay sang hỏi Lý Mậu Toàn bên canh, "Lý công công, Hoàng Thượng đâu?"
 
"Tiểu chủ đừng vội, đi đường mệt nhọc rồi, hãy để các nô tài hầu hạ ngài tắm rửa trước đã."
 
Lý Mậu Toàn vừa dứt lời, lập tức có ba bốn cung nữ đi đến bên cạnh Tạ Thanh Anh, "Tiểu chủ bên này, mời."
 
Tạ Thanh Anh bất đắc dĩ, tốt nhất cứ theo các nàng đi vào nội điện rồi tính sau.
 
Trước đây nàng chưa từng tới hậu cung, giờ khắc này được tận mắt chiêm ngưỡng, chỉ thấy khăp nơi đều là xà nhà điêu khắc tinh xảo, màn lụa mỏng mềm mại, mỗi một bộ bàn ghế, mỗi một bức bích họa đều có xuất xứ từ bậc thầy nổi tiếng, xa hoa lãng phí không thể tả.
 
Đi theo cung nữ được hơn mười bước, đi qua một cánh cửa lớn đến hồ tắm trong nội điện.
 
Đập vào mắt có thể thấy được hồ tắm này cực kỳ rộng, rộng hơn cả nhà cửa dân chúng bình thường, có thể chứa hơn mười người.
 
Bên trong bên ngoài hồ tắm dát đá trắng trong suốt óng ánh như ngọc, trên vách đá được chạm khắc rất nhiều hoa văn phù điêu hoa điểu và tranh cá, thiên biến vạn hóa, thần thái khác nhau, theo nước trong hồ lưu động, hình ảnh tranh cá cũng gợn nhẹ theo làn sóng, phảng phất như sinh vật sống.
 
Sau khi Tạ Thanh Anh bước vào, bốn cung nữ đi theo nàng ban nãy nhanh chóng ai vào việc nấy, bận rộn không ngừng.
 
Một người chuẩn bị hương liệu tắm rửa, một người rải hoa hồng xuống mặt hồ bốc hơi ấm mờ mịt, hai người còn lại lập tức đi đến bên cạnh nàng, hầu hạ nàng cởi y phục.
 
Tạ Thanh Anh không quen lộ ngực trần trước mặt hạ nhân, nàng vội ôm ngực nói: "Đa tạ mấy vị tỉ tỉ, mọi người ra ngoài trước đi, tự ta có thể làm."
 
Nghe thế, bốn cung nữ trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó mới kính cẩn hành lễ rồi lui ra ngoài.
 
Đợi đến khi trong phòng không còn ai, lúc này Tạ Thanh Anh mới thở hắt ra một hơi, nàng lần lượt cởi y phục trên người, sau đó giẫm lên bậc tam cấp bằng đá dẫn xuống hồ tắm, bước vào trong nước.
 
Độ ấm của nước thích hợp, ngoại trừ hương thơm, còn có mùi lưu huỳnh nhè nhẹ, Tạ Thanh Anh đoán, có lẽ hồ nước này được dẫn từ suối nước nóng ở Mi Sơn bên ngoài cung.
 
Nàng tựa vào thành hồ tắm, ung dung vóc nước rải lên người mình, song kỳ thật lòng nàng nóng như lửa đốt.
 
Chẳng biết hôm nay có thể gặp Hoàng Thượng hay không, nàng nên thỉnh tội như thế nào đây?
 
Còn ca ca nàng, không biết giờ khắc này có bị dụng hình không, có chịu đựng nổi không?
 
Vừa nghĩ Tạ Thanh Anh vừa sát hơn mười loại hương liệu trong hồ tắm lên thân thể mình.
 
Xoa xoa, đột nhiên trong nước xuất hiện một bóng người.
 
Nhìn thoáng qua, bóng người kia có lẽ là nam tử, cơ bắp căng cứng, khung xương mạnh mẽ, cả người tràn ngập khí chất mạnh mẽ.
 
Không biết người kia xuất hiện từ đâu, chỉ thấy hắn im lặng không một tiếng động bơi đến sau lưng Tạ Thanh Anh, dùng khăn lụa đen che mắt nàng lại.
 
Tiếp theo hắn lặn vào nước, nắm trọn đôi gò bồng đào sung mãn của Tạ Thanh Anh, dùng sức xoa nắn.
 
"Người. . ." Nàng há miệng kêu cứu, nhưng mà chữ "Đâu" còn mắc kẹt trong cổ họng, nam nhân kia đã dùng tốc độ nhanh như chớp nhét vải thô vào miệng nàng, chặn tiếng kêu cứu của nàng lại.
 
Không chỉ như vậy, hắn còn thuận thế trói hai tay Tạ Thanh Anh ra sau lưng.
 
"A. . ."
 
Bỗng nhiên bị khống chế, Tạ Thanh Anh vừa gấp vừa sợ, nàng không ngừng giãy giụa trong nước, quẫy đạp loạn xạ.
 
Thế nhưng, bất luận nàng trốn đến đâu, nam nhân này vẫn như hình với bóng, quấn chặt nàng không tha.
 
Nước trong sóng sánh nhộn nhạo, hai bàn tay to của nam nhân không ngừng bóp bầu ngực trơn mềm của nàng, hắn dùng sức rất lớn, đau đến nỗi Tạ Thanh Anh rơi nước mắt.
 
"Đừng. . ." Tạ Thanh Anh khóc không thành tiếng.
 
Nhưng mà, trong phòng tắm to như thế, chỉ có tiếng nước vang lên "Bạch bạch" do nàng và nam nhân kia dây dưa gây ra. Cửa chính đóng chặt, cung nữ bị nàng đuổi ra ngoài hoàn toàn không nghe được động tĩnh bên trong, chẳng ai có thể tới cứu nàng.
 
Nam nhân đùa bỡn nhũ thịt nàng đủ rồi, một tay hắn tìm kiếm dưới thân Tạ Thanh Anh, không hề báo trước, ngón tay mạnh mẽ cắm vào hoa huyệt chặt chẽ của nàng.
 
Tạ Thanh Anh đau đến mức cả người cong lại, nàng dùng bờ vai của mình đẩy hắn ra, thế nhưng thân thể đối phương cứng như sắt, chẳng những khiến bờ vai nàng đỏ lên, đồng thời động tác nơi tay vẫn không ngừng chọc ngoái.
 
Nước trong hồ vô cùng ấm áp, song hoa huyệt của nàng chẳng hề động tình, vẫn khô khốc như cũ.
 
Nam nhân khó khăn tiến vào một chút, dường như không tìm được, Tạ Thanh Anh nghe hắn cười khẽ một tiếng, động tác ngón tay cũng dừng lại.
 
Ngay tại lúc nàng nghĩ rằng hắn sẽ buông tha bản thân thì rất nhanh, người nọ lại chẳng chút do dự đâm mạnh một cái.
 
"A. . ."
 
Miệng Tạ Thanh Anh ngậm vải thô, bị dị vật xâm lấn, nàng đau đớn thét không thành tiếng.
 
"Chậc ~" Bỗng dưng, nam nhân lại nhẹ nhàng cười lạnh.
 
Tuy giọng rất nhỏ nhưng cũng đủ để Tạ Thanh Anh nghe rõ.
 
Trong nháy mắt, cả người nàng cứng đờ.
 
Vốn dĩ, nàng còn ôm hi vọng yếu ớt, hi vọng người nọ là Tiêu Trần Mạch.
 
Thế nhưng, nghe giọng nói, Tạ Thanh Anh biết không phải hắn.
 
Không phải hắn, không phải giọng hắn.
 
Là người khác, trong cung điện không một bóng người khinh nhờn nàng, xâm phạm nàng.
 
Thoáng chốc, nước mắt Tạ Thanh Anh tuôn như mưa.
 
Bên tai nàng là tiếng người nọ trêu tức: "Chậc, khóc cái gì? Nàng đã không phải xử nữ, chắc hẳn đã biết cái vui thích của giao hoan, đừng sợ, gia sẽ làm nàng thoải mái ngay lập tức."
 
"A. . . A. . . ~"
 
Đáp lại hắn là tiếng nói mơ hồ không rõ của Tạ Thanh Anh.
 
"Nhũ thịt nàng không phải rất lớn, nhưng mà cảm xúc không tệ lắm, không biết khi nếm thử mùi vị sẽ như thế nào."
 
Dứt lời, nam nhân lập tức há to miệng, ngậm toàn bộ nhũ thịt Tạ Thanh Anh.
 
Động tác của hắn, hoàn toàn khác Tiêu Trần Mạch.
 
Lúc hôn nhũ thịt nàng, tuy thỉnh thoảng Tiêu Trần Mạch có dùng sức, thế nhưng trên hết hắn vẫn quan tâm cảm nhận của nàng.
 
Mà người này thì khác hẳn.
 
Vừa mới ngậm nhũ thịt nàng, hắn đã dùng sức gậm cắn, tựa như dã thú cắn xé miếng mồi ngon, chẳng chút để ý nàng có đau hay không.
 
Hắn dùng sức quá lớn, động tác hung ác, cả người Tạ Thanh Anh đều đang run rẩy, ngay tại lúc nàng âm thầm dồn sức từng chút từng chút một xuống chân, muốn cho nam nhân kia một đạp trí mạng, không ngờ, đối phương đã đề phòng từ trước.
 
Hắn bỗng rút ngón tay ra khỏi hoa huyệt nàng, đoạn kéo tóc Tạ Thanh Anh khiến nàng đưa lưng về phía hắn.
 
"Để gia nếm thử, nữ nhân của Hoàng Đế có hương vị gì."
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
Xin nhấn mạnh, đây là truyện 1vs1 1vs1 1vs1 !!!
Tự tạo nghiệp không thể sống

:onion77:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Peppermint
Bài viết: 3
Ngày tham gia: 14 Tháng 4 2020 13:52
Has thanked: 5 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 4 2020 18:05

Aaahh kích thích con tim mong manh quá 😵 thật mong chờ sự trừng phạt của anh Hoàng nhưng anh cũng đừng quá mạnh tay với Anh muội😌😌 :banhbao40:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 302
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 223 times
Been thanked: 2721 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 4 2020 08:39

Chương 18 (cao H)
 
Vừa dứt lời, nam nhân vội tách chân Tạ Thanh Anh, sau đó đỡ gậy thịt đâm vào.
 
Thật sự là đâm, không hề có vuốt ve, không hề có dạo đầu, cũng mặc kệ nàng có thoải mái hay không, cứ như vậy thẳng tắp đâm đến tận cùng.
 
"Ưm ~" Nam nhân đau đớn kêu ra tiếng rồi kinh ngạc hỏi: "Sao lại chặt đến thế?"
 
Tạ Thanh Anh không nói tiếng nào, thực tế miệng nàng bị nhét vải, thấm không ít nước bọt, đã mỏi không chịu nổi.
 
Dường như cảm thấy nàng như vậy thật sự không thú vị, nam nhân thẳng lưng tiếp tục động tác, đồng thời vươn tay ra phía trước kéo khối vải kia ra.
 
Không còn ngăn trở, việc đầu tiên Tạ Thanh Anh làm chính là liều mạng cắn lưỡi.
 
Nhục nhã như vậy, nàng không thể chịu đựng nổi.
 
Nếu chẳng có cách nào ngăn cản, nàng chỉ có thể chọn cái chết.
 
Nhưng mà, động tác nam nhân kia luôn nhanh hơn nàng.
 
Răng vừa chạm đến lưỡi, cằm nàng bị hắn bóp mạnh.
 
"Tiểu mỹ nhân, nàng mới tới? Nàng biết đấy, nếu phi tần hậu cung tự sát, người nhà cũng bị liên lụy theo."
 
Nói xong, nam nhân buông tay, sau đó hắn phủ tay lên nhũ thịt nàng, chậm rãi vuốt ve.
 
"Hay là người nhà nàng đã không còn, cho nên nàng không có gánh nặng? Đã như thế thì nàng cắn đi, nhớ cắn mạnh một chút."
 
Hắn vừa dứt lời, cả người Tạ Thanh Anh chấn động.
 
Không, nàng không thể chết.
 
Nàng chết chẳng có gì đáng tiếc, thế nhưng ca ca phải làm sao bây giờ?
 
Nghĩ đến đây, nàng mặc kệ tự tôn, cầu xin hắn: "Cầu xin ngươi, hãy tha cho ta đi."
 
"Tha cho nàng?" Nam nhân cười khẽ, giống như nghe được chuyện buồn cười nhất thế gian, hắn giữ chặt mông nàng, dùng sức đâm rút, "Nàng biết không, nguyên nhân ta đột nhập vào cung chính là muốn ám sát tên cẩu hoàng đế, đáng tiếc lại thất thủ, đã như vậy, chơi nữ nhân của hắn một chút cũng được."
 
"Ngươi nói cái gì?"
 
Nghe hắn nói thế, Tạ Thanh Anh vô thức quay đầu lại, muốn nghe hắn nói rõ hơn.
 
Song nàng vừa xoay đầu lại, nam nhân đã hung hăng hôn lên môi nàng.
 
Lưỡi hắn hút mạnh đầu lưỡi nàng, phát ra tiếng vang chậc chậc.
 
"A. . . Thả ta ra ~" Tạ Thanh Anh không ngừng lắc đầu, muốn thoát khỏi hắn.
 
Nhưng mà, làm sao thoát được?
 
Hạ thân hai người vẫn dán chặt vào nhau, gậy thịt nam nhân vẫn ở trong cơ thể nàng, từng lần từng lần quất vào người nàng.
 
Lại qua nửa khắc, rốt cuộc Tạ Thanh Anh không chịu nổi nữa, nàng bỗng nhắm ngay đầu lưỡi nam nhân, cắn mạnh xuống.
 
Hành động này, cuối cùng nam nhân cũng bị đau thả nàng ra.
 
Hắn giận dữ, bàn tay dứt khoát bóp cổ Tạ Thanh Anh.
 
"Theo ta thấy nàng không muốn sống nữa rồi!" Giọng hắn cực kỳ lạnh lùng.
 
"Khụ khụ ~" Hai tay bị trói chặt, Tạ Thanh Anh không có sức phản kháng, nàng chỉ có thể để mặc cho hắn độc ác bóp cổ nàng.
 
Chết cũng tốt, không cần tiếp tục bị tên ác ma này giày vò nữa.
 
Tạ Thanh Anh mê man nghĩ.
 
Đáng tiếc, ngay cả chết, cũng không phải do nàng làm chủ.
 
Ngay tại lúc nàng cảm thấy không khí trong phổi ngày càng ít ỏi, nam nhân đột nhiên buông tha cho nàng.
 
"Muốn chết, nào có dễ như vậy!"
 
Nói xong, hắn ôm Tạ Thanh Anh đứng lên khỏi mặt nước, thân thể hai người đều lõa lồ kề sát vào nhau đi đến trụ đá trắng bên cạnh hồ nước.
 
Trụ đá trắng có hình thập tự, thường ngày chủ yếu dùng để treo y phục.
 
Hắn để Tạ Thanh Anh tựa vào trự đứng, sau đó đẩy một chân nàng ra rồi thẳng lưng cắm vào một lần nữa.
 
"A ~" Tạ Thanh Anh chịu không nổi thét lên.
 
Dù sao nàng chỉ mới nếm thử đêm hôm đó, suy cho cùng trong chuyện này nàng vẫn là một nữ tử ngây ngô.
 
Tuy hiện tại nàng không nhìn thấy, song nàng có thể cảm nhận được gậy thịt nam nhân kia vừa thô vừa dài, to kinh người.
 
Nghĩ đến thứ đồ xấu xí đó đang làm mưa làm gió trong thân thể mình, nàng chỉ cảm thấy buồn nôn.
 
Có điều nam nhân kia không cho phép nàng trốn tránh.
 
Hắn cúi đầu cắn mạnh lên nhũ thịt Tạ Thanh Anh, thỉnh thoảng còn thè lưỡi liếm đầu nhũ nàng.
 
Động tác dưới thân càng liên tục, hắn phủ lên tiểu hạch đỏ đến xung huyết của nàng, dốc sức vuốt ve.
 
"Nói, so với Hoàng Đế, kỹ thuật của gia thế nào?" Nam nhân hỏi.
 
"A ~ Tránh ra ~"
 
"Nói hay không?" Nam nhân duỗi ngón tay ấn mạnh lên tiểu hạch nàng.
 
Trong nháy mắt, cơn ngứa ngáy tê dại từ từ lan tỏa khắp toàn thân.
 
Còn gậy thịt của hắn, vẫn tác oai tác quái, thẳng đường tiến công.
 
Tạ Thanh Anh cảm thấy mình sắp bị xé rách rồi, thế nhưng gậy thịt nam nhân vẫn cứng như sắt, cố chấp cắm vào trong.
 
"A ~ Đừng mà ~ Đừng ~"
 
Nàng khó lòng kiềm chế thốt ra từng tiếng rên rỉ đầy nhục nhã.
 
"Haha," Nam nhân duỗi tay đến địa phương hai người kết hợp, sau đó bôi dịch thể trên tay lên bầu nhũ trắng nõn của nàng rồi cười nói: "Thấy không? Nàng có phản ứng, nàng chảy thật nhiều nước."
 
"Im ngay! Không được nói!" Tạ Thanh Anh khóc mắng.
 
"Chậc ~ Nữ nhân đúng là khẩu thị tâm phi! Được rồi, vậy không nói nữa, chúng ta tập trung làm."
 
Nói xong, nam nhân bỗng rút gậy thịt ra.
 
Tạ Thanh Anh thầm cảm thấy may mắn, nàng cho rằng cuối cùng trận tra tấn này cũng kết thúc.
 
Nào ngờ, chỉ một khắc sau, nàng đã bị nam nhân thô bạo đè xuống đất, ngay sau đó, hắn đứng sau lưng nàng, chen vào lần nữa.
 
"Ha ~ Nàng chặt quá ~ Trông tư thế của nàng này, chậc chậc ~"
 
Giọng hắn vang bên tai, khiến Tạ Thanh Anh xấu hổ muốn chết.
 
Tư thế nàng lúc này, cho dù bản thân không nhìn thấy, tuy nhiên, chỉ cần tưởng tượng thôi cũng biết.
 
Tứ chi chạm đất, người phía sau phát tiết vô cùng thuận lợi, so với con chó cái Tạ phủ nuôi, có gì khác nhau đâu?
 
Hơn nữa, rõ ràng bị sỉ nhục như thế, song tại sao tiểu huyệt nàng lại không ngừng tiết mật dịch theo động tác ra vào của gậy thịt?
 
Chẳng lẽ nàng dâm tiện như vậy sao?
 
Mỗi một lần nam nhân phía sau thúc mạnh, tim Tạ Thanh Anh lại đau đớn một lần.
 
Đến cuối cùng, nàng đau đớn đến chết lặng.
 
Có điều, thân thể nàng vẫn hưng phấn bừng bừng, theo động tác gậy thịt cắm vào rút ra, dâm thủy liên tục tuôn ra ngày càng nhiều hơn.
 
Nàng cũng không khống chế nổi tiếng rên rỉ, nam nhân cắm vào một cái là nàng thét chói tay một lần.
 
"A ~ Aha ~ Nhẹ một chút ~ A ~"
 
Không biết qua bao lâu, rốt cuộc nam nhân cũng bắn ra, một lượng tinh dịch thật lớn đều rót hết vào cơ thể nàng.
 
Mặc y phục xong, hắn xoay đầu nàng lại, "Đừng khóc, ta phải đi trước, lần sau lại đến tìm nàng."
 
Nói xong, hắn hôn lên mặt nàng một cái, lúc này mới nhanh chóng cởi trói tay cho nàng.
 
Một lát sau, Tạ Thanh Anh mới ý thức được nam nhân đã đi rồi, nàng run rẩy kéo tấm khăn lụa bịt mắt xuống, sau đó quan sát khắp bốn phía.
 
Nước trong hồ vẫn tỏa hơi nóng nghi ngút, bọt nước văng tung tóe đầy đất, cánh hoa nổi trên mặt nước tản mạn khắp nơi.
 
Mà trên trụ đá, y phục nàng cũng ướt đẫm hết rồi.
 
Càng không cần nói tới từng dấu vết loang lổ trên mặt đất.
 
Tất cả đều chứng tỏ một điều, người đó làm nàng hung ác cỡ nào.
 
Tạ Thanh Anh giận đến nghiến răng, nàng nắm chặt tay mới có thể ngăn ý định tự sát nổi lên mãnh liệt trong đầu.
 
"Tiểu chủ, người không sao chứ? Thống lĩnh thị vệ ở ngoài điện nói là trong cung phát hiện thích khách, y đuổi theo thích khách đến tận chỗ này, hiện tại muốn xin lục soát.”
 
Ngoài điện bỗng nhiên truyền đến tiếng cung nữ đập cửa.
 
Tất cả mọi hi vọng, tan vỡ trong nháy mắt.
 
Người vừa rồi, quả hiên không phải hắn.
 
Nhất thời, sắc mặt Tạ Thanh Anh trắng bệch, nàng suy sụp ngã nhào trên đất.
 
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
A Sắc
Bài viết: 13
Ngày tham gia: 19 Tháng 4 2020 16:15
Has thanked: 90 times
Been thanked: 2 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 5 2020 12:42

Ngược chị nữ chính 1 tẹo để tăng tình cảm cho sau này nha

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Le Hoa
Bài viết: 12
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:51
Has thanked: 127 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 5 2020 20:52

Cuối cùng cũng đã post bằng chương trong group. Hóng chương mới quá, tks bạn editor

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 12 khách