MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 3: HOÀNG THƯỢNG THỨ TỘI - THƯ THƯ - C27

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 302
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 223 times
Been thanked: 2721 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 5 2020 16:31

Chương 21 Lấy lòng H
 
Những lời này, thật sự là những lời từ tận đáy lòng Tạ Thanh Anh.
 
Thấy nói xong Tiêu Trần Mạch không tỏ vẻ tức giận, nhất thời lá gan lớn hơn hẳn, nàng xách váy, giữ nguyên tư thế quỳ di chuyển về phía hắn.
 
Cẩn thận từng li từng tí tránh bát đũa và đồ ăn vung vãi khắp mặt đất, cuối cùng Tạ Thanh Anh cũng di chuyển đến bên cạnh hắn.
 
Nàng hít sâu một hơi rồi rũ mi, cởi long bào hắn.
 
Giả trang thành ca ca nhiều năm, đối với kiểu dáng y phục nam tử, nàng đã quen thuộc từ lâu.
 
Chỉ cần vài động tác, nàng đã cởi xong đai lưng bạch ngọc và ngoại bào Tiêu Trần Mạch.
 
Trong Ngự thư phòng, không khí ấm áp như mùa xuân, bên trong long bào chỉ có bộ trung y trắng thuần.
 
Tay Tạ Thanh Anh run nhè nhẹ, rõ ràng khi ở đồng cỏ ngoại ô kinh thành, nàng đã tự tay cởi y phục cho hắn, có thể khi đó, bởi vì hắn bị thương, tình huống cấp bách, mà nàng lại đang mặc nam trang, cho nên thái độ vẫn thản nhiên.
 
Nhưng hiện tại . . .
 
Hắn chính là Hoàng đế, còn nàng, chẳng qua chỉ là một tội nữ nho nhỏ.
 
Giờ khắc này, động tác của nàng, không chỉ đi quá giới hạn, mà còn không có liêm sỉ.
 
Ngoài tội khi quân, còn thêm tội quyến rũ quân chủ.
 
Tạ Thanh Anh ơi Tạ Thanh Anh, ngươi còn do dự cái gì?"
 
Chuyện đến nước này, ngươi còn có đường lui hay sao?
 
Sau khi củng cố tâm lý, rốt cuộc Tạ Thanh Anh cũng cởi trung y của hắn ra.
 
Thế nên, trên thân Tiêu Trần Mạch, chỉ còn sót lại tiết khố.
 
Vòm ngực hắn rộng lớn cường tráng, đường cong cân xứng, có điều, trên phần bụng rắn chắc, băng vải bảo vệ vết thương trắng toát, đặc biệt chói mắt.
 
Vừa nhớ đến dáng vẻ máu tươi đầm đìa của hắn hôm ấy, Tạ Thanh Anh bỗng cảm thấy mọi khổ sở giờ khắc này chẳng là gì cả.
 
Nàng không dám hôn môi hắn, cho nên bắt đầu từ yết hầu. Khẽ duỗi chiếc lưỡi đinh hương, nàng nhẹ nhàng liếm láp, nhìn nó chuyển động lên xuống vì hành động của nàng.
 
"Lúc trước trái cổ nàng từ đâu mà có?" Tiêu Trần Mạch vốn không mảy may phản ứng, đột nhiên lên tiếng.
 
Động tác Tạ Thanh Anh dừng lại, rèm mi buông xuống, nàng nói khẽ: "Dân nữ thỉnh giáo đại phu chữa bệnh cho huynh trưởng."
 
Tiêu Trần Mạch chợt nhớ đến Tiết Tử Tô có mặt tại Tạ phủ thời điểm ấy.
 
Ra là thế.
 
Cũng đúng thôi, truyền nhân y học thế gia, dịch dung chỉ là chuyện nhỏ, chẳng có gì đáng nói.
 
Không phải hắn chưa từng hoài nghi, mà là, nàng che giấu quá tài tình.
 
Yết hầu nổi rõ, bước chân hiên ngang, vành tai không xỏ lỗ, dáng người cũng rất cao.
 
Tiêu Trần Mạch cười nhẹ, để mặc nàng rời khỏi yết hầu mình, hôn lên đầu nhũ của mình.
 
Thân hình hắn cực kỳ hoàn mỹ, ngay cả đầu nhũ cũng như thế, đầu nhũ màu đỏ sậm, kích thước cân đối.
 
Tạ Thanh Anh nhớ lại hình vẽ trong xuân cung đồ, đầu tiên nàng đảo đầu lưỡi một vòng, sau đó mút mạnh.
 
Nàng dùng sức vừa đủ, khiến cho cơ thể Tiêu Trần Mạch dâng lên khoái cảm, không đến mức đau đớn.
 
Đầu lưỡi linh hoạt như đuôi cá, quấn quýt mút hôn đầu nhũ hắn thỏa thích.
 
Theo động tác của nàng, cơ thể cứng ngắc của Tiêu Trần Mạch dần dần mềm nhũn, hắn không đáp lại nàng bất cứ thứ gì, song cũng không ngăn cản nàng.
 
Tạ Thanh Anh liếm thẳng đường xuống phía dưới, nàng thè lưỡi liếm cơ bụng, rồi đến vết thương chưa hoàn toàn khỏi hẳn, cuối cùng đến giữa hai chân hắn.
 
Cách quần lót, chỗ đó của Tiêu Trần Mạch không biết nhô cao từ lúc nào, chứng tỏ dục vọng bị nàng khơi màu.
 
Tạ Thanh Anh mím môi cười, nàng cẩn thận kéo tiết khố hắn xuống.
 
Cự long bừng bừng phấn chấn từ lâu đột nhiên được thả, "Vụt" một cái lao ra ngoài, suýt chút nữa va trúng mặt Tạ Thanh Anh.
 
Nàng giật mình, mặt ửng đỏ quan sát cự long trước mặt.
 
Đêm hôm đó, chính đồ vật này liên tục ra ra vào vào trong cơ thể nàng, cướp đi lần đầu tiên của nàng, khiến nàng vừa sướng vừa đau.
 
Khi ấy, bởi vì ở nơi đồng cỏ hoang vu, nàng không kịp nhìn kỹ.
 
Giờ đây mượn ánh nắng mặt trời sáng ngời ngoài cửa sổ, cuối cùng nàng đã có thể tỉ mỉ đánh giá.
 
Long căn của Tiêu Trần Mạch cực lớn, lớn hơn tất cả gậy thịt mà nàng đã thấy trong đông cung đồ.
 
Thân gậy và hai túi ngọc màu đỏ tím, chỉ có quy đầu vô cùng hồng hào.
 
Có mùi tanh nhàn nhạt cộng thêm mùi Long Tiên Hương nhiễm từ y phục hắn.
 
Dường như cảm nhận được ánh mắt nàng, vật vốn đã lớn kia bỗng phình to thêm vài phần, khí phách hiên ngang, hùng dũng oai vệ thách thức nhìn nàng.
 
Tạ Thanh Anh vừa tò mò vừa sợ hãi, nàng liếm liếm môi, sau đó há to miệng, ngậm lấy cự long.
 
Vừa mới ngậm được quy đầu, nàng đã mất khống chế hít một hơi thật sâu.
 
Quá to, to đến nỗi nàng há miệng to hết cớ mới miễn cưỡng ngậm hết.
 
Nháy mắt, khóe môi hư bị căng nứt, cổ họng cũng cực kỳ khó chịu.
 
Thế nhưng, đây là cách duy nhất nàng có thể làm để lấy lòng hắn.
 
Trên người nàng đầy dấu vết xanh tím, không thể hầu hạ hắn, sẽ bị hắn phát hiện.
 
Chỉ có thể dùng cách này khiến hắn thỏa mãn.
 
Nàng hồi tưởng lại những thứ trong sách miêu tả, cố nén cảm giác buồn nôn, từng chút từng chút nuốt vào thân gậy nổi đầy gân xanh, đầu lưỡi quấn quanh liếm láp.
 
Vừa ngậm mút Tạ Thanh Anh vừa nghĩ, hắn có thích không?
 
Trong xuân cung đồ, chẳng phải nam nhân thích nữ nhân làm như vậy nhất sao?
 
Tuy nhiên, nàng lại thất vọng rồi.
 
Dù nàng ra sức lấy lòng, sắc mặt vốn lạnh băng của Tiêu Trần Mạch như mây đen rợp trời, từng tấc từng tấc đen lại.
 
Long căn được khoang miệng ấm áp của nàng bao bọc, đầu lưỡi đinh hương quấn quýt khiến hắn suýt chút nữa thất thủ.
 
Thân thể hắn hưởng thụ vô điều kiện.
 
Có điều lòng hắn, lại khiếp sợ không thôi, tức giận và bi thương tranh nhau tuôn trào.
 
Hắn không thể tin nổi nhìn nàng, quả thật nghi ngờ mình nằm mơ một lần nữa.
 
Nhưng mà, không phải mơ.
 
Nơi mẫn cảm nhất, yếu ớt nhất của hắn được nàng vỗ về âu yếm, uyển chuyển lấy lòng, cố ý đón hùa.
 
So với đám phi tần hậu cung của hắn, chẳng có gì khác nhau.
 
Thậm chí, nàng hầu hạ còn dụng tâm hơn, kỹ xảo cao siêu hơn.
 
"Nàng học được từ đâu?" Bỗng dưng, Tiêu Trần Mạch lạnh giọng hỏi.
 
Động tác mút hôn hơi dừng lại, Tạ Thanh Anh trả lời: "Ngày ấy Hoàng thượng hỏi dân nữ có từng xem qua sách Đông cung hay chưa, sau khi hồi phủ, dân nữ bèn xem vài quyển."
 
Nàng dứt lời, cánh tay bỗng truyền đến đau đớn.
 
Là bị Tiêu Trần Mạch dùng sức kéo lên.
 
"Hoàng Thượng?" Tạ Thanh Anh hoảng hốt nhìn hắn.
 
Sắc mặt vị quân chủ trẻ tuổi trước mắt nàng lạnh như băng, đáy mắt sâu không thấy đáy, âm trầm đến nỗi dường như muốn cắn xé nàng.
 
"Nói cách khác, nếu trẫm không phát hiện thân phận của nàng, vậy nàng định dùng những thứ này lên người Thẩm Bân?" Mỗi câu mỗi chữ hắn nói, đều sắc như dao.
 
"Hoàng thượng," Tạ Thanh Anh vội lắc đầu phủ nhận, "Không phải."
 
"Không phải thế nào?"
 
"Dân nữ thích Hoàng thượng, cho nên mới làm thế với Hoàng thượng."
 
Thẩm Bân, đối với nàng chỉ là người xa lạ mà thôi.
 
Giả sử thật sự thành thân, bọn họ tối đa chỉ tương kính như tân, không còn gì khác.
 
"Thích?" Tiêu Trần Mạch cười lạnh rồi mỉa mai: "Tạ Thanh Anh, vậy nàng nói trẫm nghe, hôm nay nàng cam chịu nhục nhã đến lấy lòng trẫm, rốt cuộc xuất phát từ thật lòng, hay vẫn vì Tạ Lan Viễn?"
 
"Hoàng thượng. . ." Sắc mặt Tạ Thanh Anh tái nhợt.
 
"Nếu nàng dám có nửa lời gian dối, trẫm lập tức ra lệnh xử tử hắn!"
 
"Hoàng Thượng đừng mà!" Tạ Thanh Anh sợ đến mức hấp tấp quỳ xuống rồi vội nói: "Chỉ cần Hoàng thượng thả ca ca, muốn dân nữ làm gì, dân nữ đều tình nguyện!"
 
Quả nhiên.
 
Tiêu Trần Mạch cười tự giễu.
 
Tạ Thanh Anh, rốt cuộc nàng xem mình là gì?
 
Rồi xem trẫm là gì?
 
Đối với trẫm, nàng có chút thật tâm nào không?
 
Đêm đó, nàng nói nàng thích trẫm, chẳng qua chỉ vì trẫm cứu nàng, có phải không?
 
Không muốn nghĩ thêm nữa, bỗng dưng Tiêu Trần Mạch vung tay.
 
Chỉ cần ở cạnh nàng thêm chút nữa, hắn thật sự sợ mình nghĩ không thông, bóp chết nàng.
 
"Tạ Thanh Anh, nàng chẳng hiểu gì cả!"
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Miu
Bài viết: 61
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 11:09
Has thanked: 102 times
Been thanked: 655 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 5 2020 23:50

Ây da, hoàng thượng của em bớt giận. 😅
Muốn ngta thích anh thì anh phải nói chớ.
Úp úp mở mở vậy ai hiểu được 😣

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Le Hoa
Bài viết: 12
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:51
Has thanked: 127 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 5 2020 13:18

Đúng lúc gay cấn thì hết bị cắt. Hóng chương sau ghê. Tks bạn editor nhiều

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 302
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 223 times
Been thanked: 2721 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 5 2020 13:42

Chương 22 H, xuân dược, play trên ghế
 
Sau ngày hôm đó, Tạ Thanh Anh không có cơ hội gặp lại Tiêu Trần Mạch.
 
Nàng đến Ngự thư phòng, bị thị vệ ngăn cản.
 
Đến Thừa Quang Điện, cũng không thể vào.
 
Trong lòng nàng lo sợ bất an, nhưng lại không biết rốt cuộc mình nên làm gì bây giờ.
 
"Tạ Thanh Anh, nàng chẳng hiểu gì cả!"
 
Mấy ngày nay, nàng nhẩm đi nhẩm lại mấy lời này, song vẫn không thể hiểu.
 
Nàng cho rằng Tiêu Trần Mạch chỉ muốn thân thể nàng, có điều dường như không phải.
 
Vậy thì, cuối cùng là tại sao?
 
Tại sao hắn bảo nàng tiến cung, rồi lại không muốn gần gũi nàng?
 
Tạ Thanh Anh nghĩ nát óc không có lời giải đáp.
 
Hôm đó, sau khi đến Ngự thư phòng bị thị vệ ngăn cản lần nữa, Tạ Thanh Anh nói với Lan Hinh, "Đi, chúng ta đến Tàng thư các."
 
Nàng cảm thấy tri thức mình chưa đủ, hoặc giả vì trước nay nàng chưa từng nếm trải tình yêu, cho nên mới không lĩnh hội được vấn đề này?
 
Có lẽ xem thêm vài quyển thoại bản, biết đâu nghĩ thông.
 
Tàng thư các trong cung, Tạ Thanh Anh đã từng đến mấy lần, có điều khi ấy thân phận nàng còn là Tạ đại nhân.
 
Lần này tuy mặc nữ trang, nhưng khi nhìn thấy nàng, thái giám Tàng thư các vẫn không ngăn cản, để nàng tự do đi vào.
 
Lượn tới lượn lui, cuối cùng nàng tìm được rất nhiều cô bản*, bất tri bất giác nàng xem mê mẩn, mãi cho đến khi trời tối.
 
*Cô bản: Sách chỉ còn 1 bản vì bị thất lạc.
 
Lúc Lan Hinh nhắc nhở, nàng mới lưu luyến không rời đứng lên.
 
Mấy ngày tiếp theo, buổi sáng nàng đi cầu kiến Tiêu Trần Mạch, sau giờ ngọ cho đến tối, nàng đều ở Tàng thư các, đọc các loại sách cổ.
 
Hôm nay, sau khi trở về Ngọc Lộ Điện rửa mặt chải tóc, lòng nàng luôn nghĩ dến quyển sách đang đọc dỡ lúc nãy, nàng thật sự muốn biết tiếp theo tiến triển thế nài, cho nên bảo Lan Hinh và các cung nữ đi ngủ trước, còn nàng thì ngồi cạnh cửa sổ đọc sách.
 
Đọc được một lát, đột nhiên ngoài cửa sổ thổi tới một luồng gió, ánh nến trong phòng lay động liên tục.
 
Tạ Thanh Anh đặt sách xuống rồi đứng dậy cài then cửa sổ.
 
Nhưng mà, khi chuẩn bị xoay người, toàn thân nàng bỗng cứng đờ.
 
Nàng cảm nhận được có người đang đứng sau lưng mình, lặng lẽ nhìn nàng không chớp mắt.
 
Là người kia, hắn lại đến nữa!
 
Giống như lần trước, nam nhân hành động rất nhanh.
 
Tạ Thanh Anh vừa há miệng muốn kêu cứu thì đã bị hắn chặn môi.
 
Hắn vẫn thô lỗ bá đạo như trước, đầu lưỡi to lớn trượt vào khoang miệng ngọt ngào của nàng, làm càn làm quấy, dù nàng trốn tránh thế nào, từ đầu đến cuối, hắn khăng khăng quấn quýt lưỡi nàng không tha.
 
Khác với lần trước, lần này, Tạ Thanh Anh đã thấy rõ dung mạo hắn.
 
Không xấu xí như trong tưởng tượng, gương mặt này, cực kỳ anh tuấn.
 
Tuy nhiên, lại hết sức lạnh lẽo.
 
Song, Tạ Thanh Anh luôn mở to mắt nhìn hắn, nàng phải nhớ rõ khuôn mặt hắn, muốn đích thân bắt hắn.
 
"Tiểu mỹ nhân, mấy ngày không gặp, có từng nhớ ta không?"
 
Nam nhân cong môi mỉm cười, sau đó hắn lấy một sợi dây mềm, trói Tạ Thanh Anh lên chiếc ghế đệm tơ vàng bên cạnh cửa sổ.
 
Hắn không chặn miệng nàng lại, giống như biết rõ, nàng sẽ không cắn lưỡi.
 
"Rốt cuộc ngươi là ai? Chỉ cần ta kêu cứu, người sẽ đến ngay lập tức, đến lúc đó dù ngươi mọc cánh cũng khó thoát!" Tạ Thanh Anh lạnh lùng uy hiếp.
 
"Ơ ~ Tốt xấu gì cũng đã thân mật một phen, sao nàng lại có thể nhẫn tâm đến thế?" Nói xong, nam nhân ung dung nắm cằm nàng chậm rãi vuốt ve, sau đó hắn còn bồi thêm: "Nàng cứ kêu cứu đi, cùng lắm sau khi bị bắt thì chết thôi, dù sao mấy ngày nay thị vệ tuần ra nghiêm ngặt, ta cũng trốn không thoát. Nhưng nàng thì khác nha, nghĩ mà xem, nửa đêm nửa hôm, cô nam quả nữ, một khi có người hỏi quan hệ giữa chúng ta, nàng có thể thanh minh sao?"
 
Tạ Thanh Anh cắn răng, giọng đầy căm hận, "Ta sẽ nói là do người ép ta!"
 
"Ép? Tiểu mỹ nhân, làm người phải có lương tâm! Nàng dám nói, lần trước gia hầu hạ nàng không thoải mái?"
 
Vừa nhớ đến ngày ấy, Tạ Thanh Anh cảm thấy giận dữ và nhục nhã muốn chết.
 
Nàng biết rõ đêm nay chạy không thoát, cho nên dứt khoát nhắm mắt lại, giọng tràn đầy lạnh lùng, "Muốn làm thì nhanh chút!"
 
Thấy nàng không còn chống cự, nam nhân hơi sửng sốt.
 
Ánh mắt hắn lập lòe hai tay chấp sau lưng, cẩn thận quan sát nàng, dường như đang suy nghĩ tại sao thái độ nàng thay đổi chóng vánh như thế.
 
Nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui đều không ra, hắn không lãng phí thời gian thêm nữa.
 
Dưới ánh nến nhu hòa, mái tóc đen nhánh của nữ tử được tùy ý cố định bằng trâm cài sau đầu.
 
Có lẽ nàng vừa tắm xong, trên người mang theo hương hoa nhàn nhạt.
 
Gương mặt trắng nõn như ngọc, càng thêm trong suốt trong bóng đêm.
 
Yết hầu nam nhân căng chặt, hắn bắt đầu kề sát vào Tạ Thanh Anh, đặt lên mặt nàng từng nụ hôn vụn vặt.
 
Từ đôi lông mày cong cong, đến rèm mi như cánh bướm, rồi đến đôi mắt đang nhắm chặt, đôi môi không tô son mà vẫn đỏ, hắn đều tỉ mỉ hôn qua.
 
Hôn hôn, đột nhiên hắn cạy mở môi Tạ Thanh Anh, nhét một viên thuốc hình tròn vào trong miệng nàng.
 
Tạ Thanh Anh bỗng mở mắt, nàng đề phòng nhìn hắn, "Ngươi cho ta ăn cái gì?"
 
"Ha ~" Nam nhân cười khẽ, "Là thứ khiến nàng thoải mái."
 
Vừa dứt lời, hắn bóp cằm Tạ Thanh Anh, làm nàng nuốt viên thuộc kia xuống, sau đó, hắn lùi về phía sau một bước, kéo ghế ngồi đối diện nàng.
 
Mấy phút sau, Tạ Thanh Anh hiểu ra hắn cho nàng ăn thứ gì rồi.
 
Là xuân dược!
 
Còn là loại dược tính cực mạnh.
 
Rõ ràng đã gần lập đông, thế nhưng nàng lại cảm thấy cơ thể khô nóng không chịu nổi, dường như có hàng vạn con kiến đang bò trong người, vô cùng ngứa ngáy.
 
Nàng muốn gãi, nhưng mà tay bị trói chặt rồi.
 
Rơi vào đường cùng, nàng đành dán chặt mặt ghế không ngừng cọ sát.
 
Dưới thân là đệm ghế tơ vàng thượng đẳng, êm ái nhẹ nhàng, hoa văn tinh xảo, còn có mùi dược thảo thoang thoảng.
 
Chiếc ghế như thế, đông ấm hè mát, nhẵn nhụi co dãn, là hàng thượng phẩm.
 
Có điều hiện tại, bởi vì quá trơn trượt, cho nên nó hoàn toàn không giảm bớt dục vọng của Tạ Thanh Anh.
 
Ngứa . . .
 
Càng lúc càng ngứa. . .
 
Loại ngứa này ăn sâu vào lục phủ ngũ tạng, sau đó phát ra từng lỗ chân lông, Tạ Thanh Anh cắn môi trợn mắt, không chịu nổi.
 
"A ~" Rốt , cuộc mất khống chế, hai chân nàng không ngừng kẹp chặt ma sát, môi bật thốt tiếng rên rỉ yêu kiều.
 
Nam nhân chờ chính là thời khắc này.
 
 Từ liệt nữ trinh tiết vốn thấy chết không sờn, đột nhiên biến thành dâm phụ hãm vào hố sâu dục vọng, bất kỳ nam nhân nào, cũng không chống nổi sức hấp dẫn như vậy.
 
Dù Tạ Thanh Anh vẫn không chịu mở miệng, nhưng hắn có vô số cách khiến nàng van xin hắn.
 
Nam nhân đứng lên, từ trong lồng ngực lấy ra thanh chủy thủ lóe hàn quang, đi về phía Tạ Thanh Anh.
 
"A ~ Ưm ~ Ngươi muốn làm gì?"
 
Nam nhân cười khẽ, khóe môi hơi cong lên.
 
Khuôn mặt vốn lạnh nhạt, đột nhiên vì động tác cực nhỏ này mà trở nên mê hoặc vô cùng.
 
Hắn đi đến trước mặt Tạ Thanh Anh cười nói: "Chẳng phải nàng rất nóng sao? Ta tới giúp nàng."
 
Dứt lời, hắn cầm chủy thủ, chậm rãi cắt y phục Tạ Thanh Anh.
 
Một mảnh, hai mảnh, ba mảnh. . .
 
Trên người Tạ Thanh Anh chỉ có bộ trung y mỏng manh, thế nên nhanh chóng bị hắn cắt rách, chỉ còn lại vài mảnh vải đáng thương treo trên thân thể, muốn che cũng không che được, càng thêm quyến rũ.
 
Bộ ngực sữa run rẩy, vòng eo tinh tế mềm mại, cộng thêm khu rừng rậm xoăn tít, cứ thế như ẩn như hiện, bại lộ trước mắt hắn.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 302
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 223 times
Been thanked: 2721 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 13:10

Chương 23 Cao H, không ngược
 
Nam nhân vươn tay, chẳng kiêng nể xoa đôi tiểu bạch thỏ, nhìn chúng biến thành đủ loại hình dạng trong tay mình.
 
"A ~" Mặc dù cắn chặt môi, nhưng Tạ Thanh Anh vẫn không tự chủ được, tiếng rên rỉ sung sướng vẫn tràn ra.
 
"Tiểu mỹ nhân, thoải mái không?" Nam nhân cười khẽ.
 
Mặt Tạ Thanh Anh nghẹn đến đỏ bừng, nàng cả giận: "Tránh ra ~ Đừng chạm vào ta ~"
 
"A ~"
 
Nam nhân nhíu mày, nghe thế, chẳng những không lùi mà hắn còn tiến tới, hắn lại gần rồi đột ngột khom lưng, hé môi ngặm nhũ thịt nàng vào miệng.
 
"A!" Tạ Thanh Anh run rẩy dữ dội.
 
Hiện giờ nàng bị giày vò cực điểm, khó chịu cực điểm, sao có thể thừa nhận động tác cố ý khiêu khích của hắn như vậy chứ.
 
Rõ ràng trong lòng trăm ngàn lần không muốn, thế nhưng, chân tâm lại không ngừng tuôn trào dịch thể, làm tiết khố nàng ướt đẫm.
 
Nam nhân vừa thè lưỡi liếm đầu nhũ nàng, vừa vươn tay dò xét vào giữa hai chân nàng.
 
Chỉ mới sờ nhẹ, nụ cười trên khóe môi hắn càng sâu hơn.
 
"Đã ẩm ướt đến thế, vậy mà còn mạnh miệng."
 
"Hèn hạ!" Tạ Thanh Anh trừng mắt mắng hắn, tuy nhiên, bởi vì đang bị cơn sóng tình mãnh liệt tra tấn, lời trách cứ này chẳng có chút xíu lực sát thương nào, ngược lại mềm mại giống như đang làm nũng.
 
"Được, vậy ta đây không ngại hèn hạ thêm chút nữa."
 
Dứt lời, nam nhân không dồn hết sức khiêu khích nàng nữa, mà thẳng thừng nâng hai chân trắng nõn của nàng lên, lấy gậy thịt ra, cắm vào.
 
"Ưm ~"
 
Nháy mắt khi gậy thịt công phá cửa động, ngứa ngáy từ sâu trong thân thể nàng đã giảm đáng kể, Tạ Thanh Anh thoải mái đến nỗi đầu ngón chân cuộn lại.
 
Chưa từng có giờ khắc nào, nàng mâu thuẫn như hiện tại.
 
Vừa hi vọng hắn đừng chạm vào nàng, vừa mong hắn hung hăng cắm nàng.
 
Khác với tư thế nàng nhục nhã bị trói trên mặt ghế, toàn thân chỉ còn lại vỏn vẹn mấy mảnh vải rách, búi tóc nam nhân vẫn hết sức chỉnh chu, trường bào nguyên vẹn trên người, tuy động tác hắn rất bạo, nhưng mặt mày vẫn giữ nét thản nhiên tự đắc, sự đối lập đó, càng khiến Tạ Thanh Anh khó chịu nổi.
 
Nhưng mà hết lần này đến lần khác, thân thể nàng không có tiền đồ.
 
Gậy thịt hắn cắm vào trong hoa huyệt, tầng tầng lớp lớp thịt non giống như phát hiện mỹ vị, tiến đến bao bọc gậy thịt chặt chẽ, từng chút từng chút một mút hút.
 
Tiếng thân thể va chạm, tiếng cắm vào "Phụt phụt", trong đêm tối không ngừng vang lên bên tai.
 
Nam nhân vịn chặt hai đùi nàng, vừa thẳng lưng cắm rút, vừa dùng ngôn ngữ kích thích nàng.
 
"A ~ Aha ~ ha ~"
 
Bị hắn cắm mạnh, tóc tai Tạ Thanh Anh bay tán loạn, nhũ thịt phập phồng, dồn dập thở dốc.
 
Sau khi trải qua lần đầu tiên hôm đó, nam nhân đã hiểu rất rõ cơ thể nàng.
 
Sau khi cắm vào, hắn tập trung va chạm vào nơi mẫn cảm nhất của Tạ Thanh Anh.
 
Lúc nhẹ lúc nặng, lúc nặng lúc nhẹ.
 
"A ~ a ~ Đừng chạm vào chỗ đó ~ A ~"
 
Tạ Thanh Anh bị hắn cắm đến thét chói tai, hai chân không ngừng run rẩy, hoa huyệt càng phun nhiều dâm dịch, tưới gậy thịt hắn ướt đẫm.
 
"Quá mẫn cảm."
 
Nam nhân nắm chân nàng đẩy lên trên, khiến đầu Tạ Thanh Anh tựa vào đệm ghế, toàn bộ nơi riêng tư của phái nữ hiện ra trước mắt hắn.
 
Dưới ánh nến to như cánh tay trẻ con, hoa huyệt Tạ Thanh Anh càng bại lộ rõ ràng, giữa hai cánh hoa hồng hào trơn trượt, hung khí dữ tợn của hắn không ngừng đâm vào, sau đó cuốn cả thịt mềm bên trong huyệt nàng ra ngoài, rồi lại cắm vào, rồi lại kéo ra.
 
"Ưm ~ A ~ Ưm ~ Aha ~"
 
Tạ Thanh Anh liên tục thét lên, rốt cuộc gậy thịt của hắn cũng hóa giải cơn ngứa ngáy cho nàng.
 
Dù thế nào cũng không thể không thừa nhận, giờ khắc này, nàng hoàn toàn sung sướng, hoàn toàn hưởng thụ.
 
Điểm mẫn cảm liên tiếp bị quy đầu đỉnh mạnh, nàng đã tiết qua một lần, có điều nam nhân kia vẫn hết sức sung sức, vật lớn trong cơ thể nàng chẳng có dấu hiểu nhỏ lại, vẫn dùng sức va chạm vào trong như trước.
 
"Tiểu dâm phụ, cảm thấy thế nào? Huyệt nàng luôn mút chặt gậy thịt của ta, ăn hết sức vui vẻ kia kìa!"
 
"A ~ Câm ngay ~ A ~"
 
Tạ Thanh Anh là một tiểu thư khuê các, hai chữ "Gậy thịt" vô cùng thô tục, quả thật kích thích nàng.
 
"Câm? Rõ ràng nàng vừa hút chặt hơn! Thích gia nói như vậy có phải không? Được, ta tiếp tục!"
 
Nói xong, nam nhân thẳng thừng xé nát số vải vóc ít ỏi còn vương trên người nàng, nhận thấy chân mình không còn bị khống chế, nàng tự giác mở rộng hết cỡ, cả người ưỡn cao, vì thế, hắn cực kỳ dễ dàng tách hai cánh hoa của nàng ra, xoa nắn hoa hạch bên trong.
 
"Tiểu dâm phụ, nói, gia và Hoàng đế, ai làm nàng sướng hơn?"
 
"A ~ a ~ aha ~"
 
Hai nơi mẫn cảm đồng thời bị đùa bỡn, Tạ Thanh Anh hét toáng lên, cao trào lần nữa.
 
Lúc trước dâm huyệt nàng còn cảm nhận được đau đớn, thế nhưng đêm nay, có lẽ nguyên nhân là do xuân dược, nàng chỉ cảm thấy ngứa, cần gậy thịt không ngừng va chạm, vừa dừng lại đã ngứa.
 
Nàng hi vọng hắn đừng dừng lại, có điều, nàng lại cảm thấy thẹn vì sự hèn hạ của mình.
 
"Tiểu dâm phụ, nàng mẫn cảm quá." Nam nhân sờ soạng mặt ghế, lúc đưa tay lên, bàn tay hắn vừa ướt vừa sáng lấp lánh, "Nhìn xem, dịch nhờn của nàng khiến ghế ướt đẫm, về sau chiếc ghế này sẽ luôn có mùi vị dâm đãng của nàng ~"
 
Đệm ghế tơ vàng vốn dĩ đã mang theo hương thảo dược nhàn nhạt, hiện tại, bởi vì dịch nhờn của nàng mà ẩm ướt, tự như chất lỏng đó thật sự thấm vào từng hoa văn, trong mùi thảo dược phảng phất mùi vị kia của nàng."
 
"Ưm ~ Đừng nói nữa ~ Van ngươi ~"
 
Tạ Thanh Anh bị dâm ngữ của hắn kích thích đến bật khóc, chính vì khóc thút thít, cho nên hoa huyệt trơn trượt lại xiết chặt lần nữa.
 
"A ~" Bị nàng xiết mạnh, nam nhân kêu lên đau đớn.
 
"Tiểu dâm phụ," Hắn véo tiểu hạch của nàng, "Nhẹ chút, muốn cắn đứt mệnh căn của gia à? Vậy nàng sẽ chẳng có cách nào sung sướng nữa đâu."
 
Nói xong, hắn không trêu nàng nữa mà giữ chặt đùi non, bắt đầu chạy nước rút.
 
"A ~ a ~ Chậm thôi ~ A ~ Aha ~"
 
Cũng không biết đâm thêm bao nhiêu cái, cuối cùng, nam nhân cũng chịu bắn ra trong cơ thể nàng.
 
Còn Tạ Thanh Anh đã xụi lơ sau nhiều lần cao trào dai dẳng.
 
Hai người thở dốc một lát, nam nhân mới nhặt vải vóc cắt ra từ y phục nàng lau sạch phân thân mình, sau đó cởi trói cho nàng, bế nàng đi đến giường ngủ, hắn cười nói: "Hôm nay tạm tha cho nàng, lần sau gia lại đến làm nàng sung sướng."
 
Dứt lời, hắn kéo chăn cẩn thận đắp lên người cho Tạ Thanh Anh, tiếp theo mới nhảy qua cửa sổ, mất hút trong bóng đêm.
 
Cửa sổ bị hắn mở ra, một luồng gió lạnh tràn vào phòng, thổi tan mùi vị nồng đậm đặc trưng bên trong.
 
Đồng thời cũng thổi vào hương thơm đặc thù nào đó.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
Hôm qua quên đăng   :k-tuzki-k5413:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 14 khách