MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 3: HOÀNG THƯỢNG THỨ TỘI - THƯ THƯ - C27

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
ginnyluvs
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 22 Tháng 3 2020 10:15
Has thanked: 1 time
Tiếp xúc:

06 Tháng 6 2020 08:25

😍 😍 😍 Cảm ơn Editor ♡
Truyện đọc mượt mà kinh khủng...hihihi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Le Hoa
Bài viết: 12
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:51
Has thanked: 127 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

08 Tháng 6 2020 20:55

Chắc là bị phát hiện rồi. Chuẩn bị tinh thần bị xử đẹp đê hoàng thượng ơi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 302
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 223 times
Been thanked: 2721 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 6 2020 11:39

Chương 24 Hoàng thượng chịu thua, làm hòa (thượng)
 
Có lẽ đêm nay bị hành hạ quá mức, có lẽ vì quá lo lắng cho người nhà, sáng hôm sau, Tạ Thanh Anh bỗng cảm thấy đau đầu, cả người bủn rủn.
 
Cả ngày nàng nằm trên giường, ba bữa cơm đều do Lan Hinh hầu hạ dùng qua quýt.
 
Bất cứ tin tức gì trong Ngọc Lộ Điện, hiển nhiên đều được báo đến Thừa Quang Điện đầu tiên.
 
Vừa biết nàng sinh bệnh, Tiêu Trần Mạch gấp đến độ bỏ tấu chương đang xem đi thăm nàng.
 
Thế nhưng đi được nửa đường, hắn chợt tỉnh táo lại.
 
Bây giờ đi thăm nàng, chẳng phải chứng tỏ hắn chịu thua hay sao?
 
Đáp án hắn muốn, Tạ Thanh Anh còn chưa cho hắn đâu!
 
Nghĩ đến đây, Tiêu Trần Mạch mạnh mẽ dừng bước, sau đó ra lệnh cho Lý Mậu Toàn, "Ngươi lập tức đến Thái y viện truyền khẩu dụ của trẫm, lệnh cho Đỗ Nhược mau chóng dẫn người đến Ngọc Lộ Điện, nói với hắn, nhất định phải chữa khỏi."
 
"Dạ, nô tài tuân lệnh."
 
Lý Mậu Toàn biết nặng nhẹ, cho nên sai tiểu thái giám hầu hạ Hoàng đế, sau đó mới vội vàng đi về hướng Thái y viện.
 
Qua một canh giờ, y lại vội vàng chạy về bẩm báo: "Hoàng thượng, tiểu chủ không cho phép Đỗ đại nhân bắt mạch."
 
Nghe thế, Tiêu Trần Mạch lo lắng đến nỗi vỗ mạnh bút lông sói ngậm no mực xuống mặt bàn rồi nhíu mày nói: "Tạ Thanh Anh, nàng muốn làm gì đây?"
 
"Hồi Hoàng thượng," Lý Mậu Toàn cẩn thận từng li từng tí nói: "Nô tài hỏi Tuệ Nhi, nàng nói tối qua tiểu chủ ngủ không ngon giấc, nhiễm phong hàn, còn. . ."
 
"Còn cái gì?" Tiêu Trần Mạch trừng mắt nhìn y.
 
"Dường như còn bị hoảng sợ, cả ngày hôm nay đều nằm trên giường mê sảng."
 
Tiêu Trần Mạch cứng người.
 
Một luồng khí nghẹn trong ngực, không thể hít thở, chẳng biết làm sao.
 
Đúng là oan nghiệt!
 
Nữ nhân trong hậu cung xinh đẹp hơn nàng, ngoan ngoãn hơn nàng gấp trăm lần, thế nhưng tại sao hết lần này đến lần khác, chỉ có nàng mới khiến tâm hồn hắn điên đảo?
 
Giống như trúng cổ, không điều khiển được bản thân mình.
 
Hắn chịu thua thở dài một hơi, "Bảo Đỗ Nhược tối nay đừng hồi phủ, ở trong cung tùy thời đợi lệnh, đợi đến khi nàng ngủ, trẫm sẽ đi thăm nàng."
 
"Dạ, nô tài đã hiểu."
 
Nói là tối đi thăm nàng, có điều vừa nghĩ đến Tạ Thanh Anh bị bệnh, suốt cả ngày Tiêu Trần Mạch chẳng làm được chuyện gì nên hồn.
 
Lật xem tấu chương được vài tờ, hắn đã gạt sang một bên.
 
Sau đó hắn đến nội viện Thừa Quang Điện luyện kiếm một lát, luyện kiếm xong tắm rửa định ngủ trưa, có điều làm cách nào vẫn không thể ngủ được, hắn lăn qua trở lại suy đoán không biết hiện tại tình hình Tạ Thanh Anh thế nào, khỏe hơn chút nào chưa?
 
Vất vả lắm mới đến giờ Tuất (bảy đến chín giờ tối), hắn đã đến Ngọc Lộ Điện đi tới đi lui từ sớm.
 
Đợi đến đầu giờ hợi, bên trong vừa truyền ra tin Tạ Thanh Anh đã ngủ, hắn mới vội nhẹ bước đi vào.
 
Tẩm cung của nàng, trong lúc nàng không hay không biết, chẳng đếm nổi hắn đã tới lui bao nhiêu lần, có điều chưa có lần nào gấp gáp như lần này.
 
Nhanh chóng bước đến trước giường, xốc màn lụa lên, hắn nhìn thấy Tạ Thanh Anh mặc bộ trung y màu xanh nhạt, nhắm mắt cuộn mình nằm trong chăn gấm, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, rõ ràng dáng người không thấp, song cuộn mình trong chăn khiến cả người nhỏ bé hơn hẳn, cực kỳ đáng thương.
 
Thoáng chốc, tim Tiêu Trần Mạch mềm nhũn.
 
Hắn bỗng cảm thấy hối hận.
 
Hối hận đêm qua không biết nặng nhẹ, làm nàng bị thương.
 
Ban đầu khi nàng vào cung, sở dĩ hắn cải trang thành thích khách chiếm đoạt nàng, một là muốn ôn lại nhuyễn ngọc ôn hương mà hắn ngày nhớ đêm mong, hai là muốn mượn cơ hội trừng phạt nàng, để nàng nếm thử cảm giác bị người ta lừa là như thế nào.
 
Hắn vốn định chỉ làm một lần đó, khiến nàng sợ hãi mấy ngày là được rồi. Thế nhưng qua hôm sau tại Ngự thư phòng, khi nàng vì cứu Tạ Lan Viễn mà không tiếc quyến rũ lấy lòng hắn, chẳng hiểu tại sao, hắn lại mất khống chế nổi giận với nàng một lần nữa.
 
Hắn khổ sở vì mình không hề có địa vị gì trong lòng nàng, không sánh bằng Tạ Lan Viễn, không sánh bằng Tạ phủ, thậm chí hắn càng không muốn thừa nhận, có lẽ hắn còn không sánh bằng Thẩm Bân.
 
Hắn không biết nàng có mấy phần thật lòng với hắn.
 
Giả sử hắn không phải Hoàng đế, không nắm giữ an nguy của Tạ phủ và Tạ Lan Viễn, có khi cả đời này nàng cũng chẳng thèm liếc nhìn hắn một cái.
 
Càng nghĩ thế, lòng Tiêu Trần Mạch càng nặng nề.
 
Hắn biết mình như vậy là cực kỳ ngây thơ, tựa như một đứa trẻ.
 
Nhưng mà, hắn chẳng có cách nào.
 
Hai mươi ba năm, lần đầu hắn nếm được mùi vị tình yêu, mà trớ trêu như vậy, khó khăn như vậy.
 
Khổ cho hắn tự hoài nghi chính mình.
 
Mấy ngày nay, tuy nói mỗi lần nàng cầu kiến đều bị hắn phái người ngăn cản, có điều, lòng hắn dễ chịu sao?
 
Chỉ cần nàng ở ngoài điện, thì ở bên trong, hắn cũng chẳng làm được gì.
 
Đêm qua, cuối cùng hắn cũng không kiềm chế được, muốn nàng đến điên rồi, cho nên hắn đã cải trang thành thích khách đến gặp nàng.
 
Hắn tình nguyện để nàng xem hắn là người khác, cũng không muốn nàng hạ mình hầu hạ dưới thân hắn chỉ vì để cứu huynh trưởng của nàng, như vậy so với giết hắn, càng khiến hắn khó chịu hơn.
 
Bởi vì không muốn che mắt nàng, cho nên hắn dịch dung, còn ép nàng uống xuân dược, kẻo nàng chịu quá nhiều đau đớn.
 
Song hắn không ngờ, vì thế mà nàng ngã bệnh.
 
Tiêu Trần Mạch vừa hối hận vừa si ngốc nhìn nàng.
 
Người trên giường nhíu chặt lông mày, hoàn toàn không còn vẻ sống động động lòng người ngày xưa, dường như nàng đang cực kỳ khó chịu, quả thật khiến hắn hối hận xanh ruột.
 
"Thanh Nhi," Hắn thở dài thườn thượt, sau đó nói nhỏ: "Trẫm thua, nàng mau khỏe lại đi, chỉ cần nàng khỏe lại, trẫm sẽ lập tức thả Tạ Lan Viễn, cũng cam đoan không truy cứu chuyện nàng nữ giả nam trang, được không?"
 
Nữ tử trên giường vẫn bất động như trước.
 
Mắt phượng buồn thiu, một lát sau cuối cùng Tiêu Trần Mạch quyết định, hắn vô cùng khó khăn thốt thành lời: "Nếu nàng thật sự không thích trẫm, không thích cung cấm, vậy đi, trẫm đồng ý với nàng, thả nàng rời khỏi."
 
Có lẽ, hắn làm sai thật rồi.
 
Thích một người, thì phải để nàng vui vẻ hạnh phúc, không phải sao?
 
Hắn ép buộc nàng như vậy, cố chấp giữ nàng ở bên cạnh như vậy, nhưng lại thủy chung không chiếm được trái tim nàng, mà ngược lại, khiến nàng cách hắn ngày càng xa, nàng và hắn như hiện tại, có ý nghĩa gì đây?
 
Sau một lát, nữ tử ngủ say trên giường bỗng khẽ nhúc nhích.
 
Tiêu Trần Mạch hoảng hốt, hắn bối rối vội lách người vào góc khuất nơi đầu giường, ngừng thở, sợ nàng phát hiện.
 
Song hắn không biết, vừa rồi Tạ Thanh Anh vốn không ngủ.
 
Nàng nghe rõ những lời hắn nói.
 
Nháy mắt đó, những khúc mắc trong lòng nàng, đều được hóa giải.
 
Nàng mở mắt ra, nhìn màn trướng trên đỉnh đầu, hốc mắt chua xót.
 
"Hoàng thượng, ta hiểu rồi." Nàng nói khẽ.
 
Nàng biết hắn ở trong phòng, biết hắn nhất định đang nghe, cho nên nàng nói tiếp.
 
"Hai ngày qua ta đã biết một vài chuyện khi chàng còn bé . . ."
 
Cảnh vương bị xử lý lần trước, không phải lần mưu phản đầu tiên trong triều.
 
Năm đầu Minh Đức, Tiêu Trần Mạch vừa đăng cơ được một năm, trong thâm cung từng xảy ra mưu phản.
 
Lúc đó, thân là thái hậu, Vương thị bất mãn hắn chèn ép mẫu tộc, trong một đêm bà liên kết với người ngoài, khởi binh tạo phản, muốn đưa tiểu nhi tử Hằng vương lên ngôi vua.
 
May mà Tiêu Trần Mạch phát hiện sớm, hắn an bài Uy vũ tướng quân âm thầm mai phục từ lâu, khi bọn họ hành động thì thả lưới bắt hết.
 
Từ đó về sau, Thái hậu và Hằng vương bị đày đến đất phong xa xôi ngàn dặm, suốt đời không được hồi kinh.
 
Bí mật này, toàn Đại Dận triều không có mấy người biết, Tạ Thanh Anh cũng tình cờ được một cung nữ lớn tuổi kể lại.
 
Sau đó, nàng đến Tàng thư các xem ghi chép về Tiêu Trần Mạch khi còn nhỏ.
 
Vị quân chủ Đại Dận này, người người xưng tụng hắn là minh quân, nhưng thật ra tuổi thơ hắn trôi qua không hề hạnh phúc.
 
Từ nhỏ, hắn bị các cung phi có con nối dõi xem là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, muốn hắn chết mới hả dạ, may mà trời sinh hắn thông minh, lại có thái hậu bảo vệ cẩn thận, cho nên mới bình an đến lúc đăng cơ.
 
Nhưng ai ngờ, sau khi hắn lên ngôi, vị mẫu hậu từng yêu thương hắn hết mực lại liên kết với đệ đệ ruột của hắn, ruồng bỏ hắn.
 
Nguyên nhân chỉ vì hắn không cho huynh trưởng của mẫu hậu thăng quan tiến chức, cho nên bà muốn phế ngôi vị hoàng đế của hắn.
 
Trong đêm tối, những bí mật nội cung được Tạ Thanh Anh gằn từng chữ nói ra, thoáng chốc, bầu không khí trong phòng gần như chết lặng.
 
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 302
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 223 times
Been thanked: 2721 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 6 2020 10:12

Chương 25 Hoàng thượng chịu thua, làm hòa H (Hạ)
 
"Tạ Thanh Anh, nàng cho rằng nàng là ai?"
 
Miệng vết thương không muốn người biết nhất, bỗng dưng bị vạch trần, máu tươi đầm đìa, chẳng thể che giấu, Tiêu Trần Mạch giận đến nỗi giọng nói run rẩy.
 
Hắn đi ra khỏi góc khuất, nhìn người nằm trên giường, cố tính muốn trách cứ, song môi giật giật, cuối cùng vẫn không nỡ.
 
Cuối cùng, hắn thờ ơ nói: "Nàng nghỉ ngơi cho tốt, trẫm đi."
 
Dứt lời, hắn sải bước đi ra ngoài.
 
"Hoàng thượng!"
 
Tạ Thanh Anh vội vàng đứng dậy đuổi theo hắn.
 
Nàng mặc trung y đơn bạc, ngay cả giày cũng không kịp mang.
 
Đuổi theo đến trước cửa Ngọc Lộ Điện, rốt cuộc nàng cũng bắt kịp.
 
"Hoàng thượng," Tạ Thanh Anh bất chấp ở đây vẫn còn nhiều cung nhân, nàng ôm chặt hắn từ phía sau, sau đó giải bày nỗi lòng mình: "Ta hiểu rồi, ta hiểu hết rồi. Ta biết những chuyện ta làm khiến chàng tổn thương, nhưng mà ta không cố ý đâu, ta không ngờ chàng sẽ tha thứ tội khi quân dù ta giả trang thành ca ca. Ta và Thái hậu khác nhau, ta sẽ không vì người nhà bỏ rơi chàng, thật đó, ta sẽ không.  . ."
 
Nói xong, nàng đau lòng, nước mắt rơi như mưa.
 
Từ nhỏ đến lớn, nàng trưởng thành dưới sự bảo vệ của phụ mẫu huynh trưởng, vì vậy, nàng không thể nào tưởng tượng nổi bên trong bức tường cung cấm, hắn phải trải qua như thế nào.
 
Trước kia khi làm quan, thấy hắn ngày nào cùng ngồi nghiêm chỉnh trên ghế rồng, sát phạt quyết đoán, tài đức sáng suốt thận trọng,  lòng nàng chỉ có e ngại và kính sợ.
 
Nàng chưa bao giờ nghĩ tới, hắn cũng chỉ là một nam tử mới hai mươi ba tuổi, nếu không trải qua muôn ngàn khó khăn thử thách, thì sao sao bồi dưỡng được tính cách trầm ổn quyết đoán như ngày hôm nay?
 
Khoảng thời gian này, càng hiểu rõ, nàng càng suy nghĩ cẩn thận.
 
Trong tình yêu, hắn cũng giống như nàng, đều là người bình thường.
 
Hắn cũng sẽ bất an, cũng sẽ lo lắng, cũng sẽ sợ hãi.
 
Nàng lo cho an nguy của phụ mẫu huynh trưởng, còn hắn thì sợ nàng không thương hắn, sẽ giống mẫu hậu hắn, vì người nhà mà vứt bỏ hắn.
 
Người ngoài chỉ biết hắn nắm giữ vạn dặm giang sơn, thế nhưng có ai thấu hắn cô đơn buồn tẻ đến mức nào?
 
Nhìn sống lưng thẳng tấp lạnh lùng của hắn, Tạ Thanh Anh rưng rưng nói tiếp: "Hoàng thượng, những điều ta vừa nói đều là sự thật, ta yêu chàng, ta muốn ở bên cạnh chàng, mặc kệ chàng có thả ca ca ta hay không, ta đều yêu chàng, xin lỗi, ta biết bây giờ nói những điều này thì đã muộn, chàng muốn thế nào mới chịu tin ta đây?"
 
Nàng thút tha thút thít giãy bày nỗi lòng, chẳng chút kiêng dè hình tượng thiên kim Tạ thị cao quý, nước mắt thi nhau rơi xuống, nhiễm ướt long bào sạch sẽ của hắn.
 
Thế nhưng từ đầu đến cuối, Tiêu Trần Mạch chẳng mảy may phản ứng, tựa như hoàn toàn không nghe thấy lời nàng nói.
 
Hắn không đẩy nàng ra, nhưng cũng không đáp lại nàng bất cứ thứ gì.
 
"Hoàng thượng. . ."
 
Thời gian từ từ trôi qua, gió đêm khiến vạt áo hai người rung động phất phơ, ngay tại lúc hai chân Tạ Thanh Anh gần như đông cứng mất hết cảm giác, lúc nàng chán nản cân nhắc không biết có nên buông tay hay không, thì Tiêu Trần Mạch phía trước bỗng nhúc nhích, ngay sau đó, hắn xoay người lại yên lặng nhìn nàng rồi thản nhiên nói: "Tạ Thanh Anh, nể tình nàng đang bệnh, trẫm cho nàng một cơ hội cuối cùng. Bây giờ nàng có hai sự lựa chọn: Một, ở lại Hoàng cung, làm nữ nhân của trẫm, sau này chúng ta cùng sinh cũng tử, cùng nắm tay nhau ngắm nhìn núi sông vạn dặm, bất luận xảy ra chuyện gì, cả đời này nàng cũng không được phép rời khỏi trẫm nửa bước. Hai, sáng mai nàng quay về Tạ phủ, tiếp tục làm Tạ tiểu thư. . . "
 
"Hoàng thượng, ta chọn một!" Hắn còn chưa dứt lời, nàng đã quyết đoán cắt ngang.
 
Đến bây giờ, cuối cùng mong ước đã được đáp lại, thời điểm này, ngược lại Tiêu Trần Mạch có chút không biết làm sao, hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn nàng, thật lâu sau mới nhỏ giọng nói: "Nàng đã nghĩ kỹ? Đồng ý rồi, không bao giờ cho phép nàng hối hận."
 
"Không hối hận, cả đời cũng không hối hận." Nói xong, Tạ Thanh Anh bất chấp ngượng ngùng, nàng nhón chân lên, kéo cổ hắn xuống, nhiệt tình hôn lên môi hắn.
 
Giờ khắc này, trong lòng hai người đều thỏa mãn và mừng như điên.
 
Hôn hôn, bỗng dưng Tiêu Trần Mạch bế bổng nàng lên, sải bước vào nội điện.
 
Vẫn là căn phòng vừa rồi, thế nhưng chỉ vỏn vẹn nửa khắc, bầu không khí trong phòng khác biệt chẳng khác nào ngày với đêm.
 
Tiêu Trần Mạch gần như tham lam hôn nàng thật sâu, vừa hôn tay hắn vừa dùng sức xoa nắn da thịt bên dưới lớp trung y của nàng.
 
"A ~ Hoàng thượng ~"
 
Tạ Thanh Anh thoải mái rên rỉ, đôi mắt chứa chan tình cảm nhìn hắn.
 
"Đừng gọi ta là Hoàng thượng, sau này lúc không có ai, gọi ta là A Mạch."
 
"Không được, chuyện này không hợp lễ nghi."
 
Dù sao cũng làm Tạ đại nhân ba năm, quân thần chi lễ đã khắc sâu vào lòng, Tạ Thanh Anh chẳng chút nghĩ ngợi đã từ chối hắn.
 
Nghe vậy, mắt phượng Tiêu Trần Mạch híp lại, hắn thành thạo cởi bỏ trung y của nàng, sau đó bắt đầu liếm mút nhũ thịt nàng theo tiết tấu, cuối cùng còn liếc xéo nàng hờn dỗi: "Nàng dám kháng chỉ?"
 
"A ~" Tạ Thanh Anh bị mút đến nỗi da đầu run lên, nàng vội ngoan ngoãn đáp lại: "Thanh Anh ~ A ~ Tuân chỉ ~"
 
Nhũ thịt nõn nà bị không khí bên ngoài hun lạnh, lúc này Tiêu Trần Mạch dùng cả hai tay thay nhau xoa bóp, thỉnh thoảng còn ngậm vào miệng liếm láp một trận, rất nhanh, nhũ thịt đã nóng lên, không chỉ nóng, mà còn ửng lên màu hồng phấn hết sức xinh đẹp, run run đung đưa, như hai trái đào mật chín mọng.
 
"A ~ Hoàng thượng ~ Nhẹ chút ~" Đầu nhũ non mềm bị gậm đến tê ngứa, Tạ Thanh Anh vừa thoải mái vừa khó chịu.
 
"A Mạch!" Tiêu Trần Mạch cắn mạnh một cái, coi như trừng phạt nàng gọi sai.
 
"Ưm ~ " Cả người Tạ Thanh Anh run rẩy, trước sự nhiệt tình trêu chọc của hắn, môi son hé mở, rốt cuộc nàng cũng hô lên: "A Mạch ~ Ưm ~ Đừng liếm ~ Ngứa quá ~ Ưm ~"
 
Nghe được tên mình được nữ tử mình yêu dùng giọng điệu kiều mị như vậy gọi ra, thoáng chốc, xương cụt Tiêu Trần Mạch tê rần.
 
"A. . . ~" Hắn than nhẹ một tiếng, có chút mất khống chế, vội vàng cởi quần hai người, giải phóng long căng cực lớn muốn xông vào.
 
Thế nhưng, vừa mới chống lên cửa động, hắn đột nhiên dừng lại.
 
Đang đắm chiềm trong bể dục, Tạ Thanh Anh hơi hé mắt nhìn hắn một cái, nàng cắn môi thẹn thùng: "A Mạch, chàng sao thế?"
 
Rõ ràng long căn đã trướng đến vừa to vừa thô, nổi cả gân xanh. . . Vây mà dừng lại nửa đường?
 
Tiêu Trần Mạch lau mồ hôi trên trán rồi cắn răng nói: "Không được, nàng đang bệnh."
 
Hắn vừa dứt lời, Tạ Thanh Anh bỗng phì cười.
 
"Nàng cười cái gì?" Hắn cố nén dục vọng trừng nàng.
 
Tạ Thanh Anh cười đến nỗi nhũ thịt nhộn nhạo, vòng eo cũng lắc lư theo, sắc mặt nàng phong tình vạn chủng, cực kỳ quyến rũ, lại mang theo đắc ý nhàn nhạt.
 
"A Mạch, thật ra ta không có bệnh." Nàng cười nói.
 
"Không có bệnh?" Tiêu Trần Mạch ngạc nhiên, thế nhưng rất nhanh, hắn đã hiểu, vì thế hắn nhíu mày, giả vờ mắng nàng, "Tạ Yhanh Anh, nàng thật to gan!"
 
Nếu là ngày thường, Tạ Thanh Anh đã quỳ rạp xuống dập đầu xin tội từ lâu.
 
Có đều đêm nay, sóng mắt nàng lưu chuyển, kiều mị quyến rũ liếc xéo hắn, dùng giọng điệu ngọt chảy nước nói: "Thế nào, chẳng lẽ Hoàng thượng muốn trị dân nữ tội khi quân?"
 
Quả nhiên. . .
 
Tiêu Trần Mạch âm thầm thở dài, hắn biết mà, một khi hắn xuống nước, về sau tiểu nữ tử này sẽ cưỡi lên đầu lên cổ hắn làm mưa làm gió.
 
Năm xưa, khi tiên hoàng sủng ái một vị phi tử, cũng ném tất cả quân thần chi lễ, phu thê chi cương ra sau đầu trước mặt nữ tử đó, thậm chí còn có tâm tư phế thái tử, lập hoàng tử do nàng ta sinh ra làm thái tử.
 
Người Tiêu gia có truyền thống si tình, mà hắn thì khác với phụ hoàng vốn phong lưu ở chỗ, phụ hoàng hắn yêu rất nhiều nữ tử trẻ tuổi mỹ mạo, còn Tiêu Trần Mạch hắn, cả đời chỉ yêu mình Tạ Thanh Anh.
 
Mặc dù trong lòng thở dài thườn thượt, nhưng thấy nàng khôi phục sức sống vốn có, thậm chí vẻ câu nệ trước mặt hắn ngày xưa cũng biến mất không thấy bóng dáng, Tiêu Trần Mạch vui còn không hết!
 
"Tội khi quân, đại tội khó tha. Trẫm phạt nàng, dùng dâm huyệt ăn sạch long tinh của Trẫm!"
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 44
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 370 times
Been thanked: 20 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 6 2020 12:23

Trình cosplay của anh quá đỉnh 😂 em bái phục 😂

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin