MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 3: HOÀNG THƯỢNG THỨ TỘI - THƯ THƯ - C27

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 44
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 370 times
Been thanked: 20 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 6 2020 12:33

Tới luôn chị ơi 😂😂😂 chần chờ gì nữa wao lai le 😂😂😂

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 302
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 223 times
Been thanked: 2721 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 11:13

Chương 26 H, ngọt
 
"Ưm ~ A ~ A Mạch ~ Chậm chút ~"
 
Tạ Thanh Anh bị hắn đè dưới thân theo tư thế truyền thống, hai đùi trắng nõn mở rộng sang hai bên, dưới thân hắn, nàng liên tục rên rỉ yêu kiều.
 
"Được, Trẫm chậm một chút ~" Tiêu Trần Mạch khẽ cười xấu xa, nghe lời nàng thả chậm tốc độ lại thật.
 
Hắn rút cự long ra khỏi tiểu huyệt của nàng một chút, mang theo cả thịt mềm bên trong và dâm dịch sền sệt ra ngoài.
 
Đợi đến khi đầu rồng rút ra ngoài, hắn còn cố ý ma sát đầu rồng vào miệng tiểu huyệt, sau đó mới thật chậm thật chậm cắm vào bên trong.
 
Bởi vì chậm, cho nên mỗi khi cự long đi đến một chỗ, va chạm mỗi một chút, nàng đều cảm nhận đặc biệt rõ ràng, quả thật là tra tấn  ngọt ngào.
 
Tạ Thanh Anh bị động tác chậm chạm của hắn mài cho run rẩy, toàn thân bủn rủn, một lát sau, nàng chịu không nổi cắn môi xin hắn: "A Mạch, nhanh lên ~"
 
Tiêu Trần Mạch nhíu mày, hắn cười như không cười nhìn nàng, "Một lát nói muốn chậm, một lát nói muốn nhanh, nói, cuối cùng nàng muốn trẫm làm thế nào?"
 
Nói xong, hắn dùng long căn cực lớn nghiền nát thịt non mẫn cảm trong tiểu huyệt nàng.
 
Đầu ngón tay lúc nặng lúc nhẹ vân vê trêu chọc đầu nhũ, từng chút xoa nắn đỉnh hồng đã sưng đỏ từ lâu.
 
"A ~ Aha ~ Ưm ~ Aha ~"
 
"Nói hay không?"
 
Cọ sát một hồi, ngay sau đó quy đầu to lớn bắt đầu va chạm mạnh vào thịt mềm bên trong hoa huyệt nàng một cái.
 
"Ưm ~ A ~ A Mạch ~ A ~" Tạ Thanh Anh bị ma sát đến nỗi khi thì bay lên mây, khi thì rơi xuống đáy vực, giống như con diều bay cao cao trong gió, còn cán dây bị hắn nắm chặt trong tay, hắn muốn nàng như thế nào, nàng chỉ có thể nghe theo.
 
"Ưm ~ A ~ Ta muốn chàng ~ Ta muốn long căn của chàng hung hăng cắm vào ta ~ A ~"
 
"Cho nàng ~"
 
Nghe được câu trả lời khiến mình hài lòng, Tiêu Trần Mạch mỉm cười đáp lại, sau đó, hắn nhấc eo nàng lên cao, ép cặp đùi non mở rộng hết cỡ, vừa gia tăng tốc độ hắn vừa cắm vào nơi sâu nhất, mắt cũng không thèm chớp nhìn chăm chú nơi hai người kết hợp.
 
Hắn nhìn thấy hai cánh hoa đỏ tươi đều bị cự long tím đỏ của mình chen lật sang hai bên, nhưng mà khi hắn rút ra, chỗ đó lại bắt đầu khép lại, nhanh đến nổi chỉ còn một khe hẹp như đường chỉ, mật ngọt bên trong càng không ngừng chảy ra bên ngoài.
 
Cảnh tượng dâm mỹ này khiến yết hầu Tiêu Trần Mạch xiết chặt, rất nhanh, hắn bỗng rút gậy thịt mình ra, ngay sau đó, môi mỏng khẽ mở, lập tức ngậm lấy hai cánh hoa, liếm láp thỏa thích.
 
"A!"
 
Động tác tập kích bất ngờ của hắn khiến toàn thân Tạ Thanh Anh run rẩy kịch liệt, nháy mắt, thật nhiều mật dịch tuôn trào cuồn cuộn.
 
Nàng hé mắt nhìn xuống, chỉ thấy đầu Tiêu Trần Mạch đang chôn giữa hai chân nàng, ăn ngon lành chỗ kia của nàng.
 
"Ưm ~ Hoàng thượng ~ Đừng ~ Chỗ đó bẩn ~"
 
Nhất thời, nàng gấp đến độ  quên xưng hô thân mật với hắn.
 
Hắn là Hoàng đế, là quân chủ trên vạn người.
 
Cho đến bây giờ chỉ có văn võ bá quan, vạn dân thiên hạ quỳ lạy hắn, sao Tạ Thanh Anh nàng có thể. . . Sao có thể. . . Để hắn dùng cái miệng tôn quý đó liếm hoa huyệt nàng chứ?
 
Chỉ cần nghĩ thôi đã cảm thấy đại nghịch bất đạo.
 
 Tạ Thanh Anh khẩn trương đến nỗi toát mồ hôi trán, nàng vội vàng dùng cả tay và chân, muốn ngăn cản hắn.
 
Có điều, không kịp nữa rồi.
 
Tiêu Trần Mạch đã tham lam duỗi lưỡi tiến vào đường hành lang trong hoa huyệt, nhờ có mật dịch bôi trơn, hắn được một tấc muốn tiến một thước đâm vào bên trong.
 
Đầu lưỡi không to dài như cự long, song thắng ở linh hoạt.
 
Mỗi một nơi nó lướt qua đều dùng lực mút mạnh, ban đầu Tạ Thanh Anh còn vùng vẫy mấy cái, tuy nhiên rất nhanh sau đó, nàng không còn chút hơi sức nào nữa, chỉ có thể ngâm nga lớn tiếng theo động tác của hắn.
 
"A ~ Aha ~ Không chịu nổi ~ A ~ A ~ Muốn đi ~ A ~"
 
Theo tiếng ngâm yêu kiều thật dài, hoa huyệt Tạ Thanh Anh mãnh liệt co rút, ngay sau đó lại phun ra lượng lớn dâm dịch.
 
Nàng cao triều.
 
Dưới môi lưỡi liếm láp của Tiêu Trần Mạch.
 
Đó là thứ vô cùng quý giá của Đại Dận, ban ra không biết bao nhiêu khẩu dụ an lòng dân.
 
Mãi cho đến khi môi hắn rời khỏi hoa huyệt nàng, nàng vẫn chưa phục hồi tinh thần sau cơn kích thích cực lớn.
 
Cả người nàng vẫn run lên bần bật, hoa huyệt càng không ngừng tuôn trào dâm thủy, toàn thân phủ một lớp hồng phấn dày đặc.
 
"Thanh nhi, nói với trẫm, trẫm không phải nằm mơ." Tiêu Trần Mạch ngắm nàng thật lâu, sau đó đỡ gậy thịt, mạnh mẽ cắm vào lần nữa.
 
Hắn đã lợi thời khắc này quá lâu, giai nhân dưới thân tóc đen như thác đổ, trên đệm giường bằng gấm, gương mặt trái xoan sạch sẽ không dính chút son phấn, song lại xinh đẹp rực rỡ, nhũ thịt vừa trắng vừa mềm không ngừng lay động cao thấp theo động tác của hắn, ngon lành như hai khối đậu hũ mới ra lò.
 
Quan trọng nhất là, đáy mắt nàng toàn là hắn, tràn ngập tình yêu say đắm.
 
Tình cảnh như vậy, trước đây chỉ xuất hiện trong những giấc mơ.
 
Đến khi thức giấc, người tỉnh mộng tan.
 
"A ~ Aha ~" Tạ Thanh Anh bị hắn đâm run rẩy, toàn thân đã mềm nhũn chẳng còn chút hơi sức tự lúc nào, thế nhưng, nhìn vào ánh mắt không dám tin của hắn, nàng lại bắt đầu đau lòng, vì thế nàng cong người lên hôn môi hắn, giữ lúc môi lưỡi dây dưa, nàng nếm được mùi vị bản thân mình, có hơi ngượng ngùng, song nhiều hơn nữa là ngọt ngào.
 
"A Mạch, đây không phải mơ ~ Bây giờ chúng ta đang ở trong Ngọc Lộ Điện chàng ban thưởng cho ta." Nàng dịu dàng nói.
 
"Ồ . . . Ngọc Lộ Điện, đúng, chúng ta ở đây, Thanh nhi, nàng có biết tại sao trẫm ban nơi này cho nàng hay không?"
 
"Ưm ~ Nhẹ chút ~ a ~ Có phải. . .  A . . . Có phải ý là <<Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thắng khước nhân gian vô số*>>?
 
[*Hai câu thơ trích từ bài thơ Thước Kiều Tiên 鵲橋仙 của Tần Quán 秦觀.
 
Dịch nghĩa:
 
Gió vàng sương ngọc tìm nhau
Đường trần muôn kiếp có đâu sánh cùng.]
 
Ngày đó, vừa nhìn thấy tên điện, nàng đã nhớ tới hai câu thơ này.
 
"Đúng vậy,"  Tuy nói chuyện đứt quãng, nhưng eo Tiêu Trần Mạch vẫn hoạt động liên tục, hắn dùng sức chạy nước rút, nhiều lần xâm nhập đến tận cùng, hai túi ngọc đánh lên xương mu, "Bạch bạch" rung động, hắn cúi đầu khẽ cắn lên đầu nhũ vì cong lưng mà đưa đến trước mặt hắn, vừa mút thỏa thích vừa đáp: "Còn có, nó ở gần Thừa Quang Điện của Trẫm nhất."
 
Nghe thế, một dòng nước ấm chảy vào tim Tạ Thanh Anh.
 
Nàng định nói gì đó, song rất nhanh đã bị hắn liều chết va chạm, chỉ còn lại tiếng rên rỉ không dứt.
 
"A ~ Aha ~ Ưm ~ Aha ~"
 
Đêm nay, sắc xuân ngập tràn sau màn gấm, tiếng thân thể va chạm, tiếng "Phụt phụt" cắm vào, cùng với tiếng ngâm nga uyển chuyển của Tạ Thanh Anh, tất cả tạo nên khúc nhạc tuyệt vời nhất trong Ngọc Lộ Điện.
 
 
 (~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 44
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 370 times
Been thanked: 20 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 21:38

Ôi ngọt ngào quá, cuối cùng hai người cũng đã hoá giải khúc mắc và chịu nói lên nỗi lòng của nhau. Hạnh phúc thật sự :banhbao28:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 302
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 223 times
Been thanked: 2721 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 6 2020 09:22

Kate Phan đã viết:
24 Tháng 6 2020 21:38
Ôi ngọt ngào quá, cuối cùng hai người cũng đã hoá giải khúc mắc và chịu nói lên nỗi lòng của nhau. Hạnh phúc thật sự :banhbao28:

Tiếp sau là những tháng ngày ngược người đọc nha  :k-tuzki-k5405:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 302
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 223 times
Been thanked: 2721 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 7 2020 09:40

Chương 27 H ngọt
 
Hôm sau, lúc Tạ Thanh Anh mơ màng thức giấc, Tiêu Trần Mạch đã không thấy bóng dáng.
 
Nàng gọi Lan Hinh vào hỏi: "Hoàng Thượng đâu?"
 
"Hồi tiểu thư, sáng sớm Hoàng Thượng đã trở về Thừa Quang Điện thay long bào rồi ạ, giờ này có lẽ là đang tảo triều. Trước khi đi ngài cố ý dặn, đêm qua tiểu thư mệt nhọc, chúng tô tỳ không cần gọi tiểu thư dậy sớm, để tiểu thư ngủ đến tự nhiên thức ạ."
 
Nghe thế, hai gò má Tạ Thanh Anh đỏ bừng, nàng mất tự nhiên gật đầu đáp: "Ta biết rồi."
 
Không ngờ nàng quên mất, ngày nào hắn cũng phải thượng triều.
 
Đỡ eo đau nhức, nhờ sự giúp đỡ của Lanh Hinh, nàng dùng bữa sáng, chưa được bao lâu, Tiểu Phúc Tử - đệ tử của Lý Mậu Toàn đến bẩm báo: "Nô tài tham kiến tiểu chủ, Hoàng thượng nói buổi trưa nhiều tấu chương, không thể đến với tiểu chủ, tiểu chủ chú ý nghĩ ngơi, giờ ăn trưa, ngài sẽ tranh thủ đến Ngọc Lộ Điện dùng bữa với tiểu chủ."
 
Tạ Thanh Anh cười nhẹ, "Đa tạ công công."
 
"Tiểu chủ," Tiểu Phúc Tử vội vàng khom lưng, "Ngài cứ gọi nô tài là Tiểu Phúc Tử đi ạ."
 
Bây giờ vị tiểu chủ này có địa vị gì trong lòng Hoàng thượng, mọi người trong cung đều biết cả rồi.
 
Đặc biệt là hình ảnh hai người ôm nhau ngoài cửa điện tối qua, hiện đã xôn xao truyền khắp cung cấm.
 
Nhất thời, rất nhiều cung nhân đều âm thầm rầu rĩ, tại sao không sớm nịnh bợ một chút.
 
Tiểu Phúc Tử không khỏi cảm thấy may mắn, may mắn vì từ trước đến nay y nghe lời sư phụ, đối xử kính cẩn hữu lễ với Tạ Thanh Anh, chưa từng bất kính.
 
Tạ Thanh Anh là người thông minh, tất nhiên nàng nhìn ra tiểu thái giám đang lấy lòng mình, cho nên nàng không nói thêm gì, chỉ ra hiệu cho Lan Hinh thưởng bạc.
 
Một lát sau, tổng quản phủ nội vụ lại đến, mang theo rất nhiều châu báu, đồ trang sức, tơ lụa các loại, dựng đầy trong năm rương, Tạ Thanh Anh cảm ơn theo đúng phép tắc sau đó phối hợp với Lan Hinh kiểm kê một lượt.
 
Đợi đến khi làm xong việc, qua thêm nửa canh giờ, rốt cuộc Tiêu Trần Mạch cũng đến.
 
"Dân nữ Tạ Thanh Anh tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng thượng vạn tuế." Tạ Thanh Anh đỡ vòng eo đau nhức hành lễ, vừa mới quỳ xuống, đã được Tiêu Trần Mạch đỡ lên.
 
"Mau đứng lên, Thanh nhi, sau này lúc không có người ngoài, mấy thứ lễ nghi phiền phức này, miễn hết đi."
 
"Tạ Hoàng Thượng." Tạ Thanh Anh cười dịu dàng.
 
Hắn tình nguyện cho nàng vinh sủng, vậy nàng sẽ yên tâm thoải mái chấp nhận.
 
Tiêu Trần Mạch nắm tay nàng ngồi lên giường gấm, không cho nàng ngồi phía còn lại, mà kéo nàng ôm vào lòng, sau đó hắn vừa hôn môi nàng vừa nỉ non: "Thanh nhi, Trẫm nhớ nàng muốn chết."
 
Tạ Thanh Anh liếc mắt quan sát thái giám cung nữ hầu hạ trong điện, nàng xấu hổ đỏ mặt đẩy hắn: "Hoàng thượng, ở đây còn có người."
 
Tiêu Trần Mạch giương mắt nhìn một vòng, từ nhỏ đã sống trong cung cấm, nhất cử nhất động của hắn đều có người trông coi, hắn đã quen rồi, cho nên trong lòng không thấy có vấn đề gì, nhưng Tạ Thanh Anh thẹn thùng, hắn đành mỉm cười nói: "Lui xuống hết đi."
 
"Dạ, Hoàng thượng."
 
Đợi đến lúc tất cả mọi người lui xuống, Tiêu Trần Mạch vòng tay qua eo Tạ Thanh Anh, giọng tràn ngập ý cười: "Mấy thứ trẫm sai người mang tới ban sáng, nàng có thích không?"
 
Tạ Thanh Anh nhớ đến đủ loại trân phẩm chứ đầy năm rương lớn, nàng cũng cười đáp: "Ta rất thích, tạ Hoàng thượng."
 
Tiêu Trần Mạch thích dáng vẻ ngoan ngoãn phối hợp này của nàng nhất, hắn kiềm lòng không đậu xoa xoa chóp mũi xinh xắn của nàng, "Khách sáo với trẫm làm chi!"
 
Dứt lời, hắn nói tiếp: "Sáng hôm nay, Trẫm đã lệnh cho Đông Xưởng thả Tạ Lan Viễn, nàng yên tâm, mấy ngày qua hắn không phải chịu chút xíu đau khổ nào đâu. Trẫm phái người bắt hắn, chẳng qua là do nghe tin nàng gả cho Thẩm Bân, Trẫm không thể không ra hạ sách này."
 
"A Mạch, ta biết."
 
Nếu đã hiểu rõ lòng hắn, nàng cũng tin tưởng hắn tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì khiến nàng tổn thương.
 
Huống chi, Tạ Lan Viễn vốn không cấu kết với Cảnh vương, việc này điều tra sẽ rõ, hắn là minh quân, chắc chắn không lấy việc công trả thù riêng.
 
"Nàng hiểu là được." Tiêu Trần Mạch lại nhịn không được hôn nàng.
 
Mỹ nhân trong lòng, mắt ngọc mày ngài, hương thơm say lòng người, hôn một lát, lòng hắn lại nhộn nhạo.
 
Bàn tay từ phía sau duỗi đến trước ngực nàng, đè ép mềm mại của nàng, từng chút từng chút xoa bóp giống như làm mì vắt.
 
"Ưm ~"
 
Tạ Thanh Anh bị bàn tay tà ác của hắn niết đến hít thở không thông, tiếng rên rỉ nho nhỏ tràn ra khỏi miệng.
 
Ra sức xoa nắn hai bên tròn trịa của nàng, Tiêu Trần Mạch dán sát vào vành tai hồng hồng của nàng hỏi nhỏ: "Ba năm qua vì giấu giếm thân phận, mỗi ngày nàng đều buộc ngực phải không?"
 
"A ~ Dạ ~" Tạ Thanh Anh yêu kiều gật đầu thừa nhận."
 
"Chậc chậc, bị nàng buộc chặt suốt ngày, chúng nó đã bỏ lỡ thời cơ trổ mã rồi ~" Hắn tiếc hận nói.
 
"Ưm ~ A Mạch, chàng ghét bỏ chúng?"
 
"Trẫm ghét bỏ lúc nào?" Hắn duỗi đầu lưỡi liếm một vòng quanh vành tai mượt mà khéo léo của nàng, giọng hắn khàn khàn: "May là tuổi nàng còn nhỏ, sau này mỗi ngày ta sẽ giúp nàng xoa bóp nửa canh giờ, chúng nó sẽ lớn hơn một chút."
 
"Hoàng thượng ~"
 
Nhận ra lời hắn nói chính là tình hình kia, Tạ Thanh Anh xấu hổ không thôi.
 
Dáng vẻ xấu hổ của nàng, quả thật rất đáng yêu.
 
Trước kia khi mặc nam trang, trong thẹn thùng còn mang theo một ít sợ hãi, còn bây giờ là nét thẹn thùng tinh khiết của nữ nhi, uyển chuyển hàm xúc, động lòng người.
 
Hạ thân Tiêu Trần Mạch nóng rực, long căn ngẩng cao đầu từ lâu, cách tầng tầng lớp lớp y phục đâm vào chân tâm Tạ Thanh Anh.
 

Thanh nhi, chúng ta lên giường đi."
 
"Hoàng. . . A Mạch," Tạ Tanh Anh bị lời ám chỉ của hắn làm cho sợ hết hồn, nàng vội nói: "Bây giờ là ban ngày."
 
"Vậy thì sao?" Tiêu Trần Mạch nhíu mày, ánh mắt sáng rực nhìn nàng trân trối.
 
Tạ Thanh Anh hít sâu một hơi, ý muốn nói lý với hắn, "Ban ngày tuyên dâm, lỡ người ta biết sẽ bàn tán sau lưng."
 
"Bàn tán?" Đầu lông mày Tiêu Trần Mạch nhướng lên rồi ngạo nghễ phán: "Ai dám?"
 
". . ."
 
Thấy mình không nói lại hắn, Tạ Thanh Anh đành tìm một lý do viện cớ, nàng tỏ vẻ đáng thương: "Nhưng. . . Chỗ đó của ta còn đau."
 
Quả nhiên lời này đủ mạnh để dời lực chý ý của Tiêu Trần Mạch.
 
Hắn đặt nàng nằm thẳng trên giường, sau đó đẩy váy nàng lên cao rồi nói: "Để Trẫm xem thử."
 
"Đừng ~" Tạ Thanh Anh vội khép chặt chân, "Ta nghỉ ngơi một hai ngày là khỏi thôi."
 
Ngoài dự đoán, lần này Tiêu Trần Mạch cực kỳ cố chấp.
 
Hắn đi đến mấy rương thưởng cho nàng lục lọi một lát, sau đó hắn cầm một bình ngọc đi tới cười nói: "Đây là ngọc cơ cao, có tác dụng tiêu sưng tan bầm, tự nàng bôi hơi khó, để trẫm giúp nàng bôi."
 
Dứt lời, hắn không nói thêm gì nữa mà kéo tiết khố nàng xuống.
 
Trong nháy mắt, đóa kiều hoa mới xa cách mấy canh giờ, lại nở rộ trước mắt hắn một lần nữa.
 
Mấy lần trước đều là ban đêm, tuy Tiêu Trần Mạch đã quan sát tỉ mỉ, thế nhưng nhìn thấy vào ban ngày, cảm giác rất khác.
 
Toàn bộ nơi bí ẩn của Tạ Thanh Anh đều cực hồng hào, cực non mềm, âm mao không quá đen, vừa xoăn vừa mềm bao trùm trên mặt hoa huyệt.
 
Đẩy hai cánh hoa ra, tiểu hạch như trân châu của nàng hiện ra trước mắt hắn, tròn tròn nhẵn nhụi, trắng nõn đáng yêu.
 
Tiêu Trần Mạch kiềm chế không được dùng ngón tay nhẹ nhàng khều một cái, tiểu hạch trước mắt bỗng run lên, khe nhỏ phấn hồng bên dưới cũng theo đó tràn ra ít chất lỏng, dưới ánh sáng mặt trời, lập lòe tỏa sáng.
 
"Ưm ~ Hoàng thượng ~"
 
Không phải bảo bôi thuốc sao?
 
Hắn đang làm gì vậy?
 
"A. . ." Tiêu Trần Mạch vùi đầu giữa hai chân nàng cẩn thận quan sát, một lát sau, hắn mới gật gù: "Có hơi sưng, bây giờ trẫm bôi thuốc giúp nàng."
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 12 khách