[HĐ -20+ 1v1] Lời Yêu Ngọt Ngào- Thế Giới Của Vivian

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3899 times
Tiếp xúc:

07 Tháng 11 2019 15:46

Hình ảnh
Văn Án:
 
KHÔNG CÓ VĂN ÁN VÌ TÁC GIẢ 'LƯỜI'

MÀ EDITOR CŨNG 'LƯỜI' KHÔNG KÉM.

CHO NÊN CÁC BẠN HÃY THEO DÕI

ĐỂ BIẾT NỘI DUNG CÂU CHUYỆN NHÉ! 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3899 times
Tiếp xúc:

07 Tháng 11 2019 15:49

Edit: Sắc Sắc
Chương 1. Anh em Phùng gia

Tháng sáu năm nay Phùng Mật vào cấp ba, ngày tám khai giảng.

 Trước khai giảng mấy ngày, Phùng Mật bị tiếng TV phòng bên đánh thức, cô mơ mơ màng màng mở mắt , anh trai Phùng Mạnh Xuyên của cô ngồi hút thuốc ở mép giường, nhả khói từng vòng, phủ kín gương mặt không thấy rõ, chỉ có đôi mày là nhíu chặt thành chữ xuyên  (川).

 Phùng Mật biết Phùng Mạnh Xuyên buồn rầu vì vấn đề gì, chuyện học phí thật sự đè nặng trong lòng hai người, tình hình kinh tế của hai anh em, trước mắt không được khả quan.

 Cha mẹ Phùng đã mất trong tai nạn xe cộ mười mấy năm trước, sau đó cậu ruột làm người giám hộ của hai anh em.

 Cậu là người ôn hòa, thành thật, trầm lặng ít nói, còn mợ lúc trẻ với mẹ chồng có chút không thuận, không quá coi trọng anh em hai người, nhưng cũng không giống như phim truyền hình, cấm đoán này nọ, chỉ riêng vấn đề tiền bạc một bước cũng không nhường.

 Bây giờ Phùng Mật đã lên cấp ba, còn Phùng Mạnh Xuyên ba năm trước đã tốt nghiệp nhưng không thi đại học, anh đi làm công trong quán ăn nhỏ của cậu.

 Quán cơm này, làm ăn không nóng không lạnh, có thể miễn cưỡng duy trì chi phí cho cả nhà cậu, lúc trước Phùng Mạnh Xuyên học cấp ba thành tích vô cùng ưu tú, nếu lấy thành tích ra thi đại học vẫn dư sức, nhưng năm ấy, quán cơm có người đến gây sự, cậu khuyên can không thành, ngoài ý muốn bị người chặt đứt chân, điều trị tốn không ít tiền, hơn nữa, tiền bạc đều đầu tư vào quán cơm này, tiền gửi ngân hàng còn lại cũng không còn dư bao nhiêu.

 Một tối mùa hè năm ấy, Phùng Mạnh Xuyên ngồi ở đầu giường, trong tay siết chặt thư báo trúng tuyển của đại học C, anh mở mắt nhìn ánh trăng to tròn ngoài cửa sổ, trong lòng nghĩ đến con đường phía trước nên đi thế nào, mãi đến gần sáng mới nằm xuống, anh quay đầu, nhìn Phùng Mật đang ngủ ngon lành bên cạnh.

 Năm Phùng Mật học tiểu học, chủ nhiệm lớp có đến gia đình thăm hỏi, đều khen ngợi thành tích học tập của cô bé rất tốt, ở trường học luôn đi đầu, nhưng nhìn đến ngôi nhà vách tường sơn vỡ tróc, căn phòng nhỏ hẹp lại ẩm ướt, trong mắt lập tức không khỏi có phần tiếc hận.

 Phùng Mạnh Xuyên cắn răng, vò thư báo thành một nắm rồi ném vào thùng rác. Ngày hôm sau thức dậy sớm, vô tình nhìn thùng rác, trong lòng anh đầy kiên định, nhặt thư báo lên siết chặt trong tay, nhìn chằm chằm đến ngốc, nhìn đến đỏ ngầu đôi mắt, cuối cùng thì xé nát nó.

 Không học đại học thì làm công ở quán cơm của cậu, khi đó Phùng Mật ban đêm đều học đến khuya, mãi đến tám giờ rưỡi mới tan học.

 Trường học còn chưa nâng cấp sửa chữa, từ cổng trường đi một đoạn đường dài mới đến quốc lộ, hai bên đường nhà ở thưa thớt, cây cối rậm rạp, đến buổi tối không gian vô cùng yên tĩnh, dễ dàng xảy ra chuyện, nghe đồn khi ấy có vài nữ sinh bị cưỡng gian.

 Phùng Mật không ở ký túc, sợ tốn tiền, mỗi ngày sau khi tự học buổi tối xong, Phùng Mạnh Xuyên đều đứng ở cổng trường đợi cô.

 Khi đó Phùng Mạnh Xuyên tìm được chiếc xe ba bánh mà cậu đã dùng qua, bánh xe vừa lớn vừa tròn giống với ánh trăng trong đêm, Mật Nhi ở phía sau ôm lấy eo Phùng Mạnh Xuyên, ngẩng đầu nhìn trăng trên trời.

 Gió đêm hè oi bức, thổi tốc áo đồng phục rộng rãi đã ướt đẫm mồ hôi, Phùng Mật ở phía sau nhìn cái ót của Phùng Mạnh Xuyên, tóc cạo kiểu đầu đinh, sạch sẽ, cũng giống như cách anh làm việc, sảng khoái, liền mạch.

 Đến khi Phùng Mật lên cấp ba, phương tiện đưa cô về hàng đêm chuyển thành xe điện, còn cái xe đạp kia, lúc trước Phùng Mạnh Xuyên đi giao cơm, lướt băng băng trên đường đã bị một chiếc xe khác đụng phải, bánh xe hư hỏng chia năm xẻ bảy, Phùng Mạnh Xuyên phải vào bệnh viện nằm.

 Chủ xe kia bồi thường không ít tiền, thường đến bệnh viện thăm anh, lúc đầu là một tuần một lần, sau dần dần thành ba lần, năm lần, mãi đến khi Phùng Mạnh Xuyên xuất viện về nhà, số lần đến thăm mới giảm đi.

 Dưỡng thương nửa năm, Phùng Mạnh Xuyên mới quay lại quán cơm làm việc, cậu thương anh, hơn nữa chiếc xe đạp cũng đã hỏng, tức thì mua cho một chiếc xe điện đơn giản.

 Chuyện này thì mợ cũng không có ý kiến gì, mợ chỉ là keo kiệt bủn xỉn chứ không khắc nghiệt.

 Có chiếc xe điện này, Phùng Mạnh Xuyên cũng có phương tiện đón đưa Phùng Mật đi học, đưa đón đến tận bây giờ, Phùng Mật cũng đã lên cấp ba.
 Cấp ba bây giờ không giống như ba năm trước, năm thứ nhất chính là năm quan trọng nhất.

 Khi Phùng Mật học lớp 10 chủ nhiệm lớp thường xuyên phát đề thi cho họ làm thử, đến khi lên lớp 11  đề thi phát xuống cũng chất thành quả núi nhỏ.

 Nghỉ hè, mỗi ngày Phùng Mật đều vùi đầu vào giải đề, có vài lần Phùng Mạnh Xuyên về nhà mở cửa phòng tức thì sẽ nhìn thấy, Phùng Mật vùi đầu dưới bàn học còn sáng đèn.

 Phùng Mạnh Xuyên lặng lẽ đến gần, cong lưng đè bả vai của cô: “Còn giải đề à.”

 Phùng Mật nghe vậy quay đầu cười nói: “Làm em giật cả mình.”

 Phùng Mạnh Xuyên xoa xoa đầu cô, đặt quả dưa hấu trong tay xuống bàn.

 Phùng Mật ngay sau đó lấy dao gọt hoa quả trong ống đựng bút ra, dọn dẹp sách vở trên bàn sang một bên, bổ quả dưa hấu thành hai, sau đó cắt lát nhỏ, tự mình cầm một miếng, rồi đưa cho Phùng Mạnh Xuyên một miếng to.

 Phùng Mạnh Xuyên nhận lấy, ngồi ở mép giường hỏi cô: “Giải đề được không?”

 “Cũng được” Phùng Mật đem miếng dưa hấu ăn sạch ném vào thùng rác, tiếp tục ăn thêm vài miếng nữa: “Anh hai, dưa hấu ngọt ghê!”

 Phùng Mạnh Xuyên biết em gái mình thích nhất là dưa hấu: “Mai mốt anh sẽ mua thêm vài quả về cho em ăn.”

 “Lần tới anh hai mua quả nhỏ thôi, quả lớn ăn không hết bỏ uổng lắm.”

 “Dưa hấu cũng rẻ, mua nhiều cũng không sao.” Phùng Mạnh Xuyên đem vỏ dưa hấu ném vào thùng rác, thấy Phùng Mật không ăn nữa, liền cất dưa hấu vào tủ lạnh, rồi đi phòng vệ sinh mở nước rửa tay.

 Lúc về thì thấy Phùng Mật đã tắt đèn bàn, mở đèn trong phòng lên.

 Ánh đèn có chút mờ ảo, Phùng Mật đang khom lưng ở tủ đầu giường tìm đồ, tóc đuôi ngựa lòa xòa hai bên, trong phòng thì nóng bức, trên cổ rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, miệng rầm rì khó chịu, cô nghe thấy Phùng Mạnh Xuyên vào nhà, cô lập tức hỏi anh: “Anh hai, anh tắm xong rồi hả?”

 Phùng Mạnh Xuyên dùng bàn tay còn ướt nước lau mặt, nhưng vẫn còn thấy nóng: “Chưa, em tắm trước đi.”

 Phùng Mật đáp lời, lấy quần áo ngủ đi tắm giặt.

 Phùng Mạnh Xuyên thấy cô đi rồi, nhưng quên đóng ngăn tủ, anh đi đến đóng lại, vô tình anh nhìn thấy điện thoại di động lóe sáng trên bàn, nếu chỉ là tin nhắn thì không nói, nhưng trên màn hình hiện tên người gửi là Cố Thừa Thực.

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
bebo0478
Bài viết: 3
Ngày tham gia: 24 Tháng 9 2019 20:56
Has thanked: 81 times
Been thanked: 2 times
Tiếp xúc:

07 Tháng 11 2019 20:47

Tò mò quá!!!🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤❤

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 69 times
Tiếp xúc:

08 Tháng 11 2019 07:27

Anh chính xuất hiện rồi à, hóng làm sao mà lừa đc con gái người ta về nhà đây ta

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3899 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 11 2019 15:57

Edit: Sắc Sắc
Chương 2. Cố Thừa Thực


 Trong lòng Phùng Mạnh Xuyên sinh nghi, do dự chút rồi cũng mở tin nhắn ra xem.

 Cố Thừa Thực nhắn hai tin trên wechat:

 Bạn học Phùng Mật, ngày mai nhớ đến trường lấy tài liệu.

 
Không được đến trễ.

 Cũng chẳng có gì khả nghi, Phùng Mạnh Xuyên đặt điện thoại xuống.

 Nửa tiếng sau, Phùng Mật lau mái tóc ướt đẫm về phòng lấy máy sấy, vừa vào cửa đã thấy Phùng Mạnh Xuyên đang ngồi trên ghế dựa, thấy cô anh lập tức hỏi: “Tắm xong rồi?”

 Phùng Mật dạ một tiếng, “Nước còn nóng, anh hai mau đi tắm đi.”

 Phùng Mạnh Xuyên ừ một tiếng, nhìn thấy cô khom lưng tìm máy sấy, như vô tình mà nói: “Tiểu Mật, anh hai vừa rồi thấy người tên Cố Thừa Thực nhắn tin cho em, em nhớ xem một chút kẻo quên đấy.”

 “Dạ.”

 Phùng Mật trả lời, vội xoay người đi sấy tóc.

 Phùng Mạnh Xuyên cũng không nhìn thấy được khuôn mặt đỏ bừng của cô.

 Sấy tóc xong cô trở về phòng, nghe được tiếng nước trong phòng tắm, Phùng Mật biết anh hai đã đi tắm, cô liền đặt máy sấy lên bàn, cầm lấy điện thoại di động.

 Mở wechat ra, trên cùng chính là tin nhắn của người kia gửi đến.

 Phùng Mật trả lời: Đã biết.

 Sau đó ngồi trên ghế dựa, nhìn chăm chăm điện thoại, qua một hồi lâu bên kia mới trả lại một tin:

 Hôm nay nghỉ ngơi sớm cho khỏe.

 Phùng Mật đỏ mặt trả lời lại một chữ: Dạ.

 Đêm này cô ngủ không ngon, giấc ngủ chập chờn, mơ thấy rất nhiều giấc mơ khác nhau.

 Khi thì cô mơ thấy mình bị một con nhện đen khổng lồ quấn lấy toàn thân, cô tránh không được, trơ mắt nhìn nó bò lên mặt.

 Khuôn mặt xấu xí làm cô sợ đến mức cả người run rẩy.

 Trong một hồi cô lại mơ thấy mình bị ném trong biển cả, chìm nổi, thở cũng không xong, khó chịu vô cùng.

 Sau đó cũng không biết nằm mơ thấy gì, mở mắt ra thì trời đã sáng.

 Phùng Mật vội vàng ăn cơm sáng rồi đi đến trường, vừa đến cổng trường đã thấy một chiếc xe đậu ngay bên đường, ánh nắng soi vào cửa xe nửa sáng nửa tối, nên không thể nhìn rõ người ngồi bên trong.

 Phùng Mật vội đi qua, gõ gõ cửa xe.

 Cửa kính chậm rãi hạ xuống, một khuôn mặt anh tuấn sạch sẽ hiện ra. Người thanh niên nhìn thấy tay Phùng Mật cầm chiếc dù, nhưng mặt vẫn bị ánh nắng táp vào, tâm tư khẽ động: “Em đến gần một chút.”

 Phùng Mật nghe lời đến gần.

 Người thanh niên giữ cằm cô lại, đặt lên cánh môi mềm mại của cô một cái hôn, thấy gương mặt cô đỏ ửng mới buông ra, chưa đã thèm nói: “Lên xe đi.”

 Phùng Mật đỏ mặt lên xe.

 Xe chậm rãi khởi động, thẳng đường mà đi.

 Khu dân cư.

 Trong phòng tối, bức màn được khép kín kẽ, tiếng người rầm rì truyền ra từ bên trong.

 “Ưm, nóng quá, căng quá, em chịu không nổi, thầy, ư ư ư, nhẹ một chút, ngực em đau, đừng nhéo nữa….”

 “Em không thích?”

 “Hở, thích, thầy nhẹ một chút, Tiểu Mật thật sự khó chịu mà~~~”

 “Vậy em gọi anh một tiếng đi, anh sẽ nhẹ nhàng.”

 “Thầy, thầy à~~~~”

 Một chiếc gương toàn thân đứng dựng ở trên tường, phản chiếu một đôi bóng người đang triền miên quấn quýt, thiếu nữ với làn da trắng nõn bị người thanh niên cường tráng cao lớn đè trên bàn, cái mông vểnh lên cao cao, từ cổ đến eo, xuống  mông, là một đường cong thon thả động lòng người.

 Trên mặt gương phản chiếu rất rõ, chàng trai dùng côn thịt thô đâm chọc giữa hai chân thiếu nữ, mỗi một lần đâm vào đều rất dứt khoát, làm cho thiếu nữ nỉ non như mèo nhỏ.

 Cố Thừa Thực nâng vòng eo thiếu nữ lên, sờ nắn đôi mật đào đầy đặn: “Nắm cũng không hết, lại lớn hơn rồi, thành thật khai xem có phải ở nhà em lén lút xoa xoa hay không, nên mới lớn, mới mềm như vậy?”

 Phùng Mật hừ một tiếng, thở dốc một hơi, làm cho mật đào đang nằm trong bàn tay ấm áp của anh run rẩy, dường như cào ngứa quả tim anh, anh đột nhiên chộp lấy, cúi đầu cắn một cái, sau đó hung hăng gặm mút.

 Phùng Mật bị anh trêu chọc làm cho hai chân đứng không vững, muốn ngã xuống, Cố Thừa Thực ôm lấy cô đưa lên giường làm tiếp, anh lật người Phùng Mật lại, bắt một chân của cô gác lên vai của mình, sau đó hạ eo xuống đi vào, côn thịt tiếp tục chọc phá vào hoa động non nớt của cô.

 Thân thể Phùng Mật mềm nhũn, mẫn cảm, làm hai lần thì cao trào đến vài lần, làm cho khăn trải giường ướt đẫm, lại bị Cố Thừa Thực ôm đi phòng tắm làm thêm một hồi, làm được một nửa, Cố Thừa Thực ôm cô theo tư thế ôm trẻ nhỏ đi tiểu,  đưa đến trước gương trong phòng tắm.

 Trong gương, côn thịt thô to đậm màu cắm đảo thật sâu vào động nhỏ đầy nước, làm cho nước văng tung tóe ra ngoài, Cố Thừa Thực dùng ngón tay thon dài sờ soạng một hồi rồi cho lên miệng liếm sạch, sau đó hôn hôn môi cô.

 “Anh đừng như vậy….” Phùng Mật trốn tránh, Cố Thừa Thực cúi đầu hôn lên cổ cô, anh như ghi hận mà cắn một cái, bên dưới bỗng nhiên cắm mạnh vào, đâm chọc làm cho Phùng Mật nói giống như khóc: “Anh xấu, anh xấu lắm….”

 Hai người ở trong phòng tắm, làm lung tung một hồi mới lên giường.

 Trên giường ướt đẫm, thân thể Phùng Mật dính dấp, nhịn không được rúc vào trong lòng anh, cọ đến cọ lui, thấy anh híp mắt, nổi lên ác ý nhéo mũi anh, nào biết anh nhắm hai mắt, đem tay cô bỏ vào trong miệng ngậm mút.

 Đầu lưỡi ướt át quấn lấy ngón tay cô, Phùng Mật nhịn không được đá anh: “Nhả ra.”

 Cố Thừa Thực mở to mắt cười: “Em hôn anh đi.”

 “Vừa rồi hôn không đủ sao?”

 “Khi nãy chỉ hôn miệng nhỏ bên dưới của em, còn miệng trên này anh lại quên mất.” Cố Thừa Thực cũng không đợi cô trả lời, tự mình hạ thấp người xuống, đè lấy đôi môi mềm mại của cô mà nghiền nát.

 Hôn đến khi âm thanh nước bọt vang lên chụt chụt, một hồi sau, Phùng Mật ở trong lòng anh thở dốc, sắc mặt đỏ hồng: “Anh sao lại thích hôn em như vậy, hôn cũng không chán sao?”

 Cố Thừa Thực không nhanh không chậm xoa nắn quả mật đào của cô, cười nói: “Em ấy, anh hôn thế nào cũng không đủ, sao lại ngại chán kia chứ, còn nữa, anh đi vắng một tháng rưỡi, em có nhớ anh không?”

 “Anh đoán xem.”

 “Cái này thì đoán gì, nhớ thì là nhớ, không nhớ….” Cố Thừa Thực nhéo đỉnh mật đào của cô “Nhất định là mỗi ngày em đều nhớ anh, nói, nói đi, em có nhớ anh không nào?”

 Phùng Mật thuận miệng nói: “Có nhớ mà.”

 Cố Thừa Thực nắm lấy tay cô đưa xuống dưới, Phùng Mật vốn dĩ mắt đã nửa nhắm nửa mở, sờ vào côn thịt đã ngẩng đầu chào, dường như cô muốn tránh đi, trên mặt tràn đầy xấu hổ.

 “Nó nhớ mẹ.” Cố Thừa Thực xoay người đè lên người cô, động thân đưa côn thịt đến khe ngực của cô “Muốn uống sữa của bảo bối.”



 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin