[HĐ -20+ 1v1] Lời Yêu Ngọt Ngào- Thế Giới Của Vivian

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 3 2020 20:14

Chương 6. Tình Ý Và Chiếm Hữu

Nếu đổi lại là ban ngày, ở một nơi khác, chỉ cần quay đầu Cố Thừa Thực lập tức sẽ quên ngay. Vậy mà lại cố tình là buổi tối nóng bức kia, tâm tình không chút chuẩn bị, khiến Cố Thừa Thực nhớ rất rõ lần đầu tiên gặp mặt đó.

Cố Thừa Thực rất ít khi để ý đến đồ vật gì hoặc người nào, nhưng có một ngày lại nhớ đến rồi dần dần yêu thích, đến mức không thể nào thoát ra được.

Đêm ấy, sau khi trở về, Cố Thừa Thực nằm lăn lộn trên giường không cách nào ngủ được, trong bóng tối nhìn trân trối trần nhà, trong đầu anh cũng chỉ là hình ảnh Phùng Mật đang đi về phía mình.

Đồng phục học sinh rộng thùng thình bị gió đêm thôi bạt về phía sau, mô tả dáng người mảnh khảnh của thiếu nữ, dáng vẻ xinh xắn, duyên dáng của cô cũng như một đoá hoa đang chừng nở rộ chờ người đến đón.

Sau đó liên tiếp mấy ngày liền, tối nào anh cũng nằm mơ thấy cô, chỉ có điều không còn là cảnh tượng ở cổng trường kia nữa mà có lúc cô trần truồng ngâm mình trong bồn tắm.

Có khi bị anh đè dưới thân thể mà gặm cắn, có khi cô lại mở rộng hai chân hết cỡ, ngón tay nhỏ nhắn tách hai cánh hoa môi ra như mời gọi.

Anh từ trong mơ tỉnh lại, sau đó không thể nào ngủ tiếp được, dục vọng muốn tiêu tan cũng là điều khó khăn, vật nam tính của anh chống từ dưới chăn lên tạo thành túp liều nhỏ, anh có thể tưởng tượng được tư vị cô bé kia sẽ chạy đến mở rộng hai chân ngồi xuống dục vọng của mình, mất hồn đến cỡ nào.

Dưới sự tác hợp ngây ngô của Cố Mộng, Phùng Mật dần dần cũng quen thuộc với Cố Thừa Thực, cô chứng kiến Cố Thừa Thực tốt nghiệp cấp ba lên đại học.

Mỗi lần Phùng Mật ngủ lại phòng khách nhà mình, Cố Thừa Thực đã bỏ vào sữa tươi một lượng thuốc ngủ vừa phải, nhìn thấy cô nuốt xuống, tiếng ừng ực vang lên từ cổ họng, trên môi còn để lại một dấu vết sữa nhàn nhạt màu trắng.

Anh nhịn không được đưa tay lau lấy, càng muốn đè cô xuống giường mạnh mẽ mút vào, thế nhưng vừa nghĩ đến chuyện sau này cô còn ngủ lại đây dài dài, lập tức kiềm chế.

Ban đêm, khi tất cả mọi người đều đi ngủ, Cố Thừa Thực lặng lẽ đi vào phòng cô, nhìn thấy dáng vẻ ngủ ngon của cô, anh nhịn không được cúi đầu hôn lên má cô, bàn tay không yên phận lại chui vào trong chăn.

Anh sẽ cuộn váy ngủ của cô lên tận cổ, anh giống như đang che chở một nụ hoa, nhẹ nhàng ngậm lấy hai cái bánh bao đang mùa nẩy nở, dù rất không chế sức lực nhưng cuối cùng lại không thể kìm nén được nữa.

Anh giống như đứa trẻ đói sữa nhiều ngày, điên cuồng gặm cắn ngực cô, trong bóng đêm yên ắng trong phòng lập tức vang lên tiếng nước bọt chụt chụt.

Sau khi hôn đến nụ hoa be bé trên ngực cô đỏ au cứng lên, anh trượt xuống tách hai cái đùi non mềm của cô ra, ngậm lấy hoa động mập múp thơm ngon ẩm ướt kia.

Thiếu nữ đang ngủ nhỏ giọng rên rỉ, đầu ngón tay níu chặt chăn, động hoa càng tiết ra chất dịch mà anh yêu thích nhất.

Một mùa hè qua đi, Phùng Mật ngạc nhiên nhận ra ngực mình thế mà lại tăng lên một size.

Có khi cởi quần áo tắm rửa, nhìn thân thể trần trụi trong gương, ánh mắt vô tình nhìn thấy hai bầu ngực của mình nặng trĩu, dùng tay nắm cũng nắm không hết, thịt mềm từ kẽ ngón tay tràn ra ngoài, giống như được người xoa nắn lớn dần ra.

Lúc này cô vừa thẹn vừa rầu.

Khi đến trường, đến cả Cố Mộng cũng rất kinh ngạc, len lén kéo cô vào WC, cô gái tò mò cho tay vào trong đồng phục học sinh tìm tòi, tìm được khối thịt no đủ dưới áo lót, không khỏi hô lên: Tiểu Mật, ngực của cậu thật là lớn nha.

Phùng Mật che miệng cô bạn lại, khuôn mặt xinh xắn đỏ au, ngay cả lỗ tai cũng hồng hồng.

Xấu hổ qua đi, cô lập tức rầu rĩ vô cùng: Đúng là cũng quá lớn ~~

Trong mùa hè lớp tám, cô cuối cùng cũng nhận ra được tâm tư của anh Cố đối với mình.

Lúc ấy cô vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, muốn trốn tránh anh, cũng không đem chuyện này nói cho Cố Mộng, mà Cố Mộng cũng chẳng hay biết gì cứ hẹn Phùng Mật đi chơi, lại thường xuyên mang Cố Thừa Thực dường như rất nhàn rỗi kia đi theo nữa.

Thế nhưng Phùng Mật biết, Cố Thừa Thực chẳng hề có chút kiêng nể gì cả.

Trong rạp chiếu phim tối mờ, anh sẽ nhẹ nhàng cho tay vào trong đáy quần vuốt ve viên thịt tròn nhỏ được cất giấu bên trong hai cánh hoa của cô.

Phùng Mật vừa thẹn vừa giận, lại cố kỵ anh là anh trai của Cố Mộng, chỉ dùng tay đẩy đẩy ngực của anh, nhưng anh nhẹ nhàng nắm lấy tay nhỏ bé của cô đưa vào trong quần của mình.

Phùng Mật dựa vào ánh sáng mờ mờ của màn ảnh, nhìn thấy côn thịt dưới quần anh đứng thẳng lên, đội lớp quần ngoài tạo thành túp lều nhỏ, chính xác là đang bành trướng, cô sợ a lên một tiếng lập tức che hai mắt mình lại.

Cố Mộng ở bên cạnh hỏi cô bị làm sao, cô mang gương mặt trắng toát nói mình bị phim dọa sợ.

Lúc này, Cố Thừa Thực nhân cơ hội đút bỏng ngô cho cô, lại nhân lúc Cố Mộng quay sang xem phim, ngón tay của anh cắm vào trong miệng Phùng Mật, sờ hàm răng của cô, chạm vào cái lưỡi ẩm ướt ấm áp của cô.

Sau đó, trước khi bị cô cắn anh đã rút ngón tay ra khỏi miệng cô, lấy bỏng ngô bỏ vào miệng mình, thật ra thì là liếm láp đầu ngón tay dính đầy nước bọt của cô.

Phùng Mật đáng thương bị ức hiếp suốt cả mùa hè, cho là lên cấp ba rồi có thể tạm thời thoát khỏi anh, có thể toàn tâm toàn ý học tập, nhưng không ngờ khi cô lên lớp mười một anh lại đến trường của cô làm thầy giáo.

Sau giờ tự học của lớp mười một, Phùng Mật thường xuyên bị anh kéo đến phòng học bỏ hoang trên tầng cao nhất của trường học, anh ôm cô đặt lên bàn, kéo áo đồng phục của cô lên, vùi đầu vào mút lấy bầu ngực ngày càng đẫy đà của cô, hay tay anh đè hai đùi cô lại, cúi đầu ngậm lấy môi cô.

Lúc đầu Phùng Mật còn kháng cự không ngừng, sau dần dần cô chỉ biết nhỏ giọng rên rỉ, ngón tay xuyên qua đầu tóc anh, níu giữ thật chặt, hai người triền miên dưới ánh trăng. Có thể nói trên dưới toàn thân của Phùng Mật có chỗ nào anh chưa liếm qua, thế nhưng Cố Thừa Thực chưa từng xâm chiếm tam giác mật của cô.

Lúc ấy anh vô cùng kiềm chế, muốn đợi cô thi đại học xong anh mới ăn sạch cô, mặt khác, anh sợ Phùng Mật vẫn chưa thể tiếp nhận được anh.

Nhưng trên thực tế, Phùng Mật khó mà làm chủ, ban ngày trong sân trường Cố Thừa Thực như có như không ném ánh mắt giống như sói đói nhìn Phùng Mật chòng chọc.

Người ngoài đương nhiên sẽ không biết, nhưng Phùng Mật mỗi ngày đều chạm phải ánh mắt của anh, biết rõ trong mắt anh đang cất giấu biết bao nhiêu ham muốn với mình.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

09 Tháng 3 2020 21:18

Chương 7. Hãm sâu trong dục vọng


Cố Thừa Thực là người rất bá đạo cố chấp, anh không cho phép Phùng Mật gần gũi với như bạn học nam khác, có đôi khi anh thấy cô nói vài câu với một bạn nam, đêm về anh sẽ nghiêm khắc trừng phạt cô, mãi đến khi cô chịu không nổi khóc lên, anh mới chịu ôm chặt Phùng Mật đang trần truồng trong tay, không ngừng dỗ dành, gọi cô là bé cưng, bé ngoan.

Phùng Mật nhiều lần giải thích với anh rõ ràng, ngoài miệng Cố Thừa Thực nói tin tưởng cô, nhưng đôi mắt lại nhìn cô chằm chằm, Phùng Mật dưới áp lực thế này dường như không thể thở nổi.

Một ngày kia tức nước vỡ bờ, Phùng Mật không muốn dây dưa với Cố Thừa Thực nữa, thế nên cô cố ý nhân lúc trước mấy phút tới giờ anh lên lớp, nói chuyện cùng một bạn nam lớp bên.

Ngoại hình của bạn nam này cũng khá đẹp trai, có vài bạn nữ theo đuổi, nhưng khi nhìn thấy Phùng Mật không khỏi nhìn thêm vài lần, thậm chí còn đỏ mặt, nói chuyện với cô cũng lắp bắp.

Ngày đó Cố Thừa Thực lên lớp với một bộ mây đen dày đặc, học sinh nhìn thầy giáo trẻ tuổi đẹp trai trước mắt đang tức giận, nhưng bọn họ lại không biết tại sao thầy giáo lại không vui, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí không dám trêu chọc thầy.

Chuông vừa vang lên, học sinh lập tức ồn ào nói chuyện, chỉ có Phùng Mật là gục mặt trên bàn đầy lo lắng.

Quả nhiên cuối tuần cô nhận được tin nhắn ngắn ngủi của Cố Mộng gửi đến, nói cô bị người bạn trai xã hội đen bắt vào khách sạn.

Phùng Mật nôn nóng muốn gọi cảnh sát, nhưng Cố Mộng lại sợ bạn trai mình bị cảnh sát bắt, chỉ nói Phùng Mật đưa mình ra ngoài là được. Phùng Mật rơi vào đường cùng, không thể làm gì khác hơn lập tức vội vàng chạy đến, nhưng khi đến căn phòng được nói trước, mở cửa ra chỉ thấy Cố Thừa Thực.

Phùng Mật sợ quá hét lên rồi chạy trốn, nhưng lại bị anh chặn lại vác vào bên trong.

Cố Thừa Thực cởi sạch quần áo của cô, ôm cô vào phòng tắm, trong lúc tắm anh dùng sức cắn gặm nhũ hoa của cô, lại dùng ngón tay cắm vào khe thịt chật hẹp của cô, chọc vào đến khi nước mật trong suốt không ngừng chảy ra.

Phùng Mật cắn môi khóc nức nở không ngừng, Cố Thừa Thực đau lòng, không khỏi cúi xuống hôn cô, nhưng Phùng Mật hận vô cùng, mạnh mẽ cắn môi trong của anh một cái, chảy máu không ít, Cố Thừa Thực lại ôm chặt lấy cô không buông ra.

Hai người càng hôn càng mãnh liệt, càng lúc càng điên cuồng, từ trong phòng tắm, trên bàn, cửa sổ rồi đến trên giường, Cố Thừa Thực cuối cùng cũng không kiềm chế được dục vọng ẩn nhẫn nhiều năm qua của mình, thẳng lưng đẩy phân thân đi vào trong. Đôi môi cắn chặt của Phùng Mật trắng bệch, cô khóc thét lên một hồi mới dần dần có hứng, vừa khóc lóc vừa rên rỉ vui vẻ.

Từ sau ngày bị phá thân, Cố Thừa Thực càng lúc càng phóng túng, mượn danh nghĩa cô giáo, thường xuyên đưa Phùng Mật đến căn hộ của mình, thế nhưng thường thì cửa còn chưa vào đã bị anh hôn đến ý loạn tình mê, mặc cho anh ôm cô đè lên cửa xử lý.

Thỉnh thoảng biết có người đi qua, trong hàng lang không đèn, Phùng Mật kiềm chế tiếng rên rỉ trốn trong ngực Cố Thừa Thực, người ngoài nhìn vào chỉ thấy hai người họ là một đôi yêu nhau cuồng nhiệt, một đôi tình nhân khó chia lìa, nhưng nào biết hoa huyệt của cô đang co rút vì bị anh cắm vào.

Cao trào vài lần, Cố Thừa Thực rút chày sắt của mình ra khỏi người cô, mở miệng nhỏ nhắn của cô ra, phun toàn bộ vào trong.

Ngày hôm sau thức dậy, thường thì hai người sẽ không ở trên giường, mà nằm trên sofa hoặc là dưới sàn nhà, cũng bởi vì đêm hôm trước chơi quá kịch liệt, Phùng Mật ầm ĩ quấn lấy Cố Thừa Thực lăn lộn trên dưới nền, nước dịch hỗn độn đêm qua chảy xuống vẫn còn đọng lại.

Sáng sớm là thời gian dục vọng của Cố Thừa Thực mạnh mẽ nhất, thức dậy sẽ dùng miệng của Phùng mật giải quyết một hồi, đến lúc ăn sáng, cũng không cho Phùng Mật mặc quần áo vào, cứ vậy cả người trần trụi ngồi trên đùi anh, được anh đút từng miếng bánh mì.

Uống xong ly sữa tươi tinh khiết và bánh ngọt, Cố Thừa Thực lại cúi đầu liếm sạch sữa trong miệng cô, sau đó lại vuốt ve hai cái bánh bao đẫy đà của cô, môi miệng si mê mút say sưa.

Cố Thừa Thực thường dừng xe sau cổng trường, Phùng Mật đi vào trước còn anh thì lái xe về nhà, sau đó ngồi bus đến trường học.

Nhưng vào trường, miệng thiếu nữ không thể khép lại bình thường được, cho nên vào lớp học lập tức uống vài ly nước ấm, mới có thể nuốt hết tinh hoa còn sót lại của anh xuống.

Phùng Mật cảm thấy khi nói chuyện cùng bạn học sẽ bị đối phương ngửi thấy mùi vị trong miệng, cho nên đến trưa cô cũng ít khi nào mở miệng nói chuyện, chỉ có sau khi ăn cơm trưa xong cô mới hoàn toàn yên tâm.

Nếu có ngày trong miệng không được anh cho ăn chất dịch trắng đục, thì hai chân cô sẽ phải ép chặt lấy hoa huyệt đang ẩm ướt của mình, cô cảm thấy khó chịu, lo lắng quần sẽ bị dính ướt, sau giờ học tiết thứ nhất, cô đều chạy đến WC, thế nhưng khi kéo quần lót nhỏ xuống chỉ thấy ẩm ướt một chút, bởi vì lúc trên xe, anh cũng đã liếm sạch huyệt nhỏ mẫn cảm của cô rồi.

Mỗi sáng đều bị cắm bị liếm, động hoa cũng mở miệng nhỏ phun ra nước, Phùng Mật không thể làm gì khác hơn là đỏ mặt đi ra ngoài.

Mãi đến trưa hoặc là đến tối, lúc cô bị anh kéo vào trong gian phòng chật chội, tuỳ ý xoa nắm rồi đút vào, thân thể của cô cũng đã bị anh dạy dỗ ngày càng thêm mẫn cảm.

Đến bây giờ thì làm tình cũng không cần dạo đầu gì nhiều, anh dùng ngón tay nhẹ nhàng cắm sâu vào bên trong, một lát sau sẽ có nước chảy ra, đôi mắt của cô cũng ngậm nước cầu xin anh chơi cô.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 4 2020 23:53

Chương 8. Tâm Sự

 Trước khi vào học lớp mười hai, anh trai đã chuẩn bị đủ học phí cho cô. Phùng Mật biết lương tháng anh hai có bao nhiêu, chỉ có mấy ngày ngắn ngủi chắc chắn là không góp đủ. Nếu nói do cậu mợ cho, thì trong khoảng thời gian ngắn bọn họ cũng không thể xoay được.

 Thậm chí Phùng Mật cũng nghĩ đến Cố Thừa Thực, nhưng nghĩ lại cũng không thể nào.

  Cô vẫn muốn tìm cơ hội để hỏi, nhưng thời gian gần đây Phùng Mạnh Xuyên vô cùng bận rộn, thường xuyên đi sớm về trễ, về đến nhà cũng đã nửa đêm.

 Nói lý ra, mợ còn oán giận mấy lần, nói Phùng Mạnh Xuyên kết giao bạn bè xấu ở bên ngoài, đi giao đồ ăn cũng mất cả tiếng, nếu tiếp tục như thế cũng không cần trả tiền làm công.

 Cậu không cho mợ nói nhiều, Phùng Mật cũng chỉ biết đến như vậy, ban ngày đến trường không khỏi phân tâm. Cố Thừa Thực rất dể ý đến cô, sao lại không nhận ra được.

 Đến thứ sáu, tuy học sinh còn lớp tự học buổi tối, việc học khá nhiều, thế mà sau khi tan lớp Cố Thừa Thực còn mang cô đến căn hộ của mình, lại ôm lại hôn, quần áo cũng cởi ra phân nửa, anh cắn môi dừng lại, chạy vào phòng tắm xối nước lạnh.

 Ngược lại, Phùng Mật lại có phản ứng, khi Cố Thừa Thực đi ra, cô chen chân kéo anh lên giường, rồi leo lên người anh, bàn tay nhỏ bé âm thầm bò vào bên trong áo tắm, nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực rắn chắc của anh, lẩm bẩm, trong mắt lại ngập tràn nước xuân, quần áo thì xốc xếch, lộ ra hai bờ vai, rõ ràng là dáng vẻ đang động tình.

 Cố Thừa Thực sao lại còn nhịn được, anh cởi sạch quần áo cô ra, kéo xuống hôn cô, tay lại vuốt ve hai khối thịt no tròn mềm mại, Phùng Mật đưa tay vào trong quần anh, nắm lấy côn thịt đang căng phồng của anh xốc lên xuống, thiếu chút nữa đã cho vào cửa động, nhưng anh một mực để bên ngoài không đi vào trong.

 Phùng Mật nóng nảy, uốn éo trong ngực anh, muốn leo lên quấn eo anh tự mình chủ động nuốt vào, Cố Thừa Thực nghiêm túc ấn cô vào ngực, hôn cô triền miên.

 Phùng Mật đắm chìm trong nụ hôn sâu của anh, tình dục đã tiêu tan hơn phân nửa, Cố Thừa Thực lúc này mới buông cô ra, trong ánh mắt ngập tràn tình dục, hơi thở còn chưa ổn định, anh nói: "Cuối tháng mười rồi, anh thương em, cũng không thể làm em lơ là học tập được."

 Phùng Mật lần đầu nghe được anh tự chịu thiệt như vậy, không khỏi cười nói: "Hiểu chuyện khi nào thế?"

 "Vẫn luôn hiểu chuyện mà." Cố Thừa Thực nhíu mắt: "Lúc trước thấy em không ngoan, chỉ cố ý trêu chọc em thôi, bây giờ chuyện học tập quan trọng hơn, nếu hung hăng ức hiếp em, em không thi được đại học, em không giết anh mới lạ."

 Phùng Mật trừng đôi mắt đẹp của mình: "Em đâu có hung dữ như vậy chứ."

 Cố Thừa Thực ôm cô thật chặt: "Em cứ hung dữ như vậy, anh thích, thì sao nào?"

 Dáng vẻ anh ngang ngược dã man như vậy, nhưng ở trước mặt cô luôn là thế, không hề che giấu, mới đầu Phùng Mật còn không dám tiếp nhận, bây giờ cũng đã dần quen, cười một cái, không khỏi đưa tay xoa xoa mặt anh: "Như anh mới là hung dữ, không biết được giữa hai ta, ai hung dữ hơn ai."

 Cố Thừa Thực tiện tay nắm lấy tay cô, lại đưa xuống bụng dưới, mò mẫm lấy côn thịt đang căng trướng, Phùng Mật theo bản năng rụt tay về, nhưng anh nắm quá chặt, dĩ nhiên không còn đường lui: "Là anh thương em, em bằng lòng thương yêu anh đi, cục cưng."

 "Không cho gọi em là cục cưng." Cái nickname này nghe muốn buồn nôn, Phùng Mật nói ra còn không phải để anh biết sao.

 Tối nay anh có tinh thần và sức lực, cô tuốt hồi lâu nhưng côn thịt cũng không mềm xuống, ngược lại tay cô đã mỏi nhừ, cuối cùng thì Cố Thừa Thực cũng xót cô, lập tức kéo cô lên, hôn môi một hồi, bỗng nhiên lật người đè cô xuống bên dưới.

 Phùng Mật thấy anh cắn chặt răng, khuôn mặt đẹp trai căng ra, mồ hôi to như hạt đậu rơi xuống, rơi vào khe ngực sâu của cô, cô cho là anh không nhịn được nữa nên chủ động nâng chân lên quấn lấy eo anh, miệng nhỏ bên dưới đã ướt sủng, không cần đến ngón tay anh trêu chọc lập tức đã phun ra một dòng nước trong suốt.

 Hiếm khi Cố Thừa Thực giữ lời, tự mình cầm lấy côn thịt, đặt trên cái rốn nhỏ của cô, đem tất cả tinh hoa trắng đục bắn hết ra ngoài.

 Bóng tối càng thêm đen hơn nữa, anh ngồi trên bụng cô, nhìn ra ngoài trời, trong mắt có chút rời rạc, tất nhiên là chưa thoát khỏi tình dục, Phùng Mật lúc này cũng muốn, miễn cường xoa xoa đầu anh, tóc của anh vừa cứng lại vừa nhọn, nhưng dần dần cô càng yêu thích không muốn buông tay.

 Tâm tư Phùng Mật cũng lộ ra ngoài, cô nghe Cố Thừa Thực hỏi: "Có tâm sự gì, nói cho anh nghe."

 Phùng Mật hỏi: "Sao anh biết em có tâm sự?"

 "Vậy đúng là có rồi."

 Cố Thừa Thực từ trong lời nói của cô mà hiểu được, anh xoay người để cô nằm lên trên người mình, đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn cô gái nhỏ, ngay cả cọng tóc cũng muốn nhìn cho thật kỹ. Anh yêu cô như thế, mọi thứ của cô anh đều muốn biết, ngay cả nước miếng khi giao hoan của cô, anh cũng muốn nuốt vào trong bụng.

 Nén hết những suy nghĩ này trong đầu, anh chẳng bao giờ nói với cô, vì anh sợ sẽ doạ cô.

 Phùng Mật bị anh nhìn như vậy, cũng không muốn gạt anh, suy nghĩ một chút nói ra: "Em lo cho anh hai em gần đây xảy ra chuyện."

 Anh của cô bôn ba bên ngoài, chuyện ngoài kia anh cũng cũng không mang về nhà.

 Phùng Mật biết là thế, nhưng Phùng Mật thật sự sợ Phùng Mạnh Xuyên sẽ  xảy ra chuyện gì.

 Cố Thừa Thực nhìn khuôn mặt buồn rầu của cô, như vô hình chạm đến tim mình, dịu dàng nói: "Nếu em không yên tâm, anh sẽ giúp em tìm hiểu một chút."

 "Không cần, đây là chuyện nhà em..."

 Phùng Mật còn chưa nói hết lời, đã bị Cố Thừa Thực véo cằm. Đèn trần nhà phát ra sáng rỡ, hai tròng mắt của anh đen kịt, chăm chú nhìn cô: "Chuyện của em cũng là chuyện của anh."

 Ánh mắt của anh dứt khoát, không có chút diễn xuất, Phùng Mật nhìn có chút ngỡ ngàng, không tự chủ gật đầu, Cố Thừa Thực thấy vậy mới thả lỏng tay, bình tĩnh trở lại, cười thật dịu dàng  :"Lần sau em đừng nói như thế nữa."

 "Dạ." Phùng Mật lại nhận ra anh đôi khi rất nham hiểm, đành ỡm ờ cho qua.

 Mặc dù là thứ sáu, nhưng Phùng Mật vẫn như bình thường phải về nhà, Cố Thừa Thực quấn quýt lấy cô một hồi, nghiêng đầu qua cổ, nhỏ giọng nói: "Bằng không đêm nay em ở lại, sáng sớm mai anh đưa em về nhà."

 Phùng Mật vừa mặc quần vào vừa nói: "Không được." Giọng nói như đinh đóng cột.

 Đối với chuyện này, cô nói một chứ không hai, Cố Thừa Thực không thể làm trái ý cô, lại nhìn thấy cô áo mũ chỉnh tề, dáng vẻ sẽ đi bất cứ lúc nào, trong vòng mười phút, một thân quần dài áo cộc ra cửa lập tức thấy lạnh, anh để Phùng Mật vào xe ngồi trước, còn mình chạy lên nhà lấy thêm áo lông.

 Phùng Mật làm như không nhìn thấu lòng dạ nhỏ mọn của anh, ngồi ở trong xe chờ đợi.

 Đêm tối mịt mờ. cô nhìn qua cửa kính xe, nhận thấy ở bụi cỏ cách đó không ra có tiếng xào xạc, giống như có gì đó đang động, nghĩ thú cưng nhà nào đó chạy đến đây, có thể nghe được tiếng thở dốc kìm nén, dần dần nhận thấy không phải chỉ là chuyện như thế.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 4 2020 22:24

Chương 9. Lo lắng
 Khi Cố Thừa Thực quay lại, mở cửa ngồi vào xe, Phùng Mật đỏ mặt nói: "Đừng lái về phía trước chúng ta rẽ sang đường khác đi."

 "Sao thế?" Cố Thừa Thực hỏi.

 Phùng Mật cũng không dám nhìn chỗ đó, chỉ cúi mặt lắc đầu.

 Cố Thừa Thực nhìn chăm chăm gò má của cô, dù trong đêm tối với anh mà nói đó cũng rất mê người, anh không khỏi kề sát người cô, nắn cằm nâng mặt cô lên nhỏ giọng hỏi: "Nói cho anh biết."

 Phùng Mật chịu không được mánh khóe của anh: "Trước, phía trước có người đang làm chuyện đó."

 Cố Thừa Thực ngẩn người, lập tức cười nói: "Làm chuyện gì?" Giọng nói của anh rất nhẹ nhàng, hơi thở phun lên vành tai thiếu nữ.

 Phùng Mật thẹn quá hóa giận, không ngừng đẩy anh ra: "Giống như anh với em đó." Giọng nói mềm mại đáng yêu, có chút tức giận cùng xấu hổ.

 Người con trai lại ôm chặt cô vào lồng ngực, miệng anh ngậm lấy vành tai cô, anh còn dùng răng nhây cắn lấy, Phùng Mật không dám đẩy anh ra, cũng mặc kệ anh, lo lắng nhắc nhở: "Đừng cắn mạnh quá, sẽ để lại dấu."

 Cố Thừa Thực buông cô ra, lại vuốt ve cánh môi của cô, lẩm bẩm: "Khi nào em tình nguyện đây." 

 "Hả?" Phùng Mật nghe không rõ.

 Cố Thừa Thực thản nhiên nói: "Không có gì."

 Anh biết da mặt Phùng Mật mỏng, nghe lời cô, không quấy nhiễu đôi nam nữ đang giao hoan kia, rẽ sang con đường khác rời đi.

 Về đến nhà cô không quá mười phút, Phùng Mật theo thói quen để cho anh dừng xe khá xa, đoạn đường còn lại một mình cô tự đi về, nhưng đêm nay trời không còn sớm, Cố Thừa Thực lo lắng cô đi một mình sẽ không an toàn, lôi kéo không cho cô đi, sau khi dừng xe lập tức theo cô về nhà.

 Đoạn đường còn lại tương đối vắng vẻ, cây cối rậm rạp che khuất ánh sáng đèn đường, trên mặt đất còn dấu vết loang lổ, thỉnh thoảng có vài chiếc xe điện chậm rì chạy qua, hoàn toàn không chú ý đến bóng dáng của hai người bọn họ.

 Đến nhà, Phùng Mật nói anh yên tâm về đi, Cố Thừa Thực lại không đồng ý, kiên trì đưa cô đến tận cửa.

 Vừa mới lên đến đầu cầu thang, lập tức nhìn thấy một đôi nam nữ đang tranh cãi trước cửa nhà mình.

 Là anh hai và một cô gái lạ.

 Phùng Mật theo bản năng kéo Cố Thừa Thực trốn vào góc tường, nghĩ đợi hai người cãi nhau xong mới đi ra, kết quả là anh hai cũng chỉ nói vài lời, cô gái đã nổi bão: "Nếu còn đến tìm anh, tôi sẽ là con chó." Nói xong đạp giày cao gót lạch cạch xuống lầu bỏ đi.

 Anh hai mặc dù không đuổi theo, chỉ nhìn theo bóng cô rời đi một lúc lâu, rồi lấy ra một điếu thuốc, đứng ngoài cửa im lặng rít một hơi.

 Chờ như vậy cũng không phải cách, Phùng Mật kề sát tai Cố Thừa Thực nói nhỏ: "Không ấy, anh về trước đi."

 Cố Thừa Thực lại nói: "Anh mới vừa đi, em liền bước ra, anh hai em không lẽ không hiểu sao?"

 "Em ra trễ một chút."

 Cố Thừa Thực nói: "Em ra trước đi, đợi em với anh hai vào nhà anh sẽ đi."

 Phùng Mật hôn nhẹ khóe môi anh: "Khổ cho anh rồi."

 Hôn xong cô nhận ra, dưới lớp quần tây của anh nhô cao lên, không khỏi đỏ mặt. Cố Thừa Thực ôm eo cô, nhỏ giọng nói: "Tiểu yêu tinh."

 Phùng Mật lo lắng nhìn anh.

 Cố Thừa Thực thở dài: "Anh có thể nhịn được, đi đi."

 Phùng Mật đi ra, lên lầu gọi: "Anh hai."

 Cô đi đến trước mặt, Phùng Mạnh Xuyên ngẩng đầu nhìn cô, nhỏ giọng: "Mật Mật, sao giờ mới về, anh hai đợi em khá lâu rồi."

 Tất nhiên, anh sẽ giấu đi chuyện vừa mới cãi nhau, Phùng Mật cũng vờ như không biết, xoay người lại thân thiết ôm lấy cánh tay của anh trai: "Bên ngoài lạnh lắm, chúng ta vào nhà đi ạ." Phùng Mật kéo anh trai vào nhà.

 Tối đó, trong đầu Phùng Mật tất cả đều là hình ảnh anh trai mình cãi nhau với cô gái kia, nghĩ mãi mới ngủ được, ngủ đến nửa đêm khát nước thức dậy, thì thấy Phùng Mạnh Xuyên đang ngồi hút thuốc cuối giường.

 Phùng Mật hiếm khi thấy anh mất ngủ ngồi  hút thuốc, một khi như vậy có nghĩa trong lòng anh có áp lực. Suy nghĩ một chút, cô vẫn hỏi: "Anh hai, có phải gần đây anh có chuyện gì hay không?"

 Phùng Mạnh Xuyên biết em gái có thói quen uống nước vào nửa đêm, đứng dậy rót cho cô một ly nước nóng, lúc đầu cũng không trả lời, lại nhìn dáng vẻ uống nước ừng ực của em gái, nhịn không được xoa xoa đầu cô nói: "Con nít đừng suy nghĩ nhiều."

 Phùng Mật nói "Em sắp lên đại học rồi, đâu còn là đứa con nít nữa."

 Qua nhiều năm như vậy rồi, cô cũng chưa từng thấy Phùng Mạnh Xuyên có bạn gái, càng chưa từng thấy dây dưa với cô gái nào, mà cô thì lại đã cùng người con trai khác tiếp xúc thân mật, toàn thân trên dưới cơ thể không có chỗ nào là chưa bị nhìn qua, có mấy lần tắm đều có thể thấy được chỗ đó sưng phồng, moi ra không ít đồ vật, tất nhiên là do bị phái nam chơi đùa quá nhiều lần rồi, càng thêm đầy đặn.

 Cô xấu hổ, lùi về phía sau cố gắng tắm sạch chỗ đó.

 May là nửa đêm, Phùng Mật đỏ mặt cũng không dễ gì nhận ra.

 Nghe em gái nói vậy, Phùng Mạnh Xuyên cười cười: "Đúng vậy, Mật Mật của anh đã là người lớn, sắp lên đại học rồi, sau đó còn tìm được công việc ổn định, anh hai cũng không hy vọng lớn lao gì, chỉ mong em tìm được người tốt là được..." Vẻ mặt không khống chế được tâm tình, anh chậm rãi cảm khái nói: "Đến lúc đó, anh hai cũng yên lòng."

 "Sẽ có ngày đó." Phùng Mật nói.

 Lời này tuy nói vậy, Phùng Mật biết anh trai mình là người kiên cường, tiền sinh hoạt của hai anh em họ đều do anh hai tự kiếm được, tuy ít nhưng cũng là đồng tiền mồ hôi nước mắt cực khổ ngày đêm của anh.

 Phùng Mật lại hỏi: "Anh hai, khoản tiền nộp học phí của em là sao?"

 Phùng Mạnh Xuyên đáp:" Đều là do anh hai kiếm được, em đừng suy nghĩ nhiều."

 "Nhưng mà anh hai...."

 "Được rồi, bây giờ cũng khôngcòn sớm, ngày mai em còn phải dậy sớm nữa, ngủ đi."

 Buổi tối yên tĩnh lại như cũ, Phùng Mật xoay người nhìn Phùng Mạnh Xuyên đang nằm đối diện, càng thêm lo âu.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 4 2020 16:04

Chương 10. Dựa Dẫm
 
Chuyện Phùng Mật lo lắng cuối cùng cũng xảy ra.
 
Học kỳ một của lớp mười hai kết thúc vào tháng hai, ngày nghỉ đông đầu tiên, Phùng Mạnh Xuyên gửi một khoản tiền cho cậu, khoản tiền này đủ để Phùng Mật đóng học phí cấp ba, đại học và chi tiêu. Mặt khác, anh còn lén lút làm cho Phùng Mật một thẻ ngân hàng, để cho cô mỗi tháng đúng hẹn lấy tiền.
 
Đối với khoản tiền này, Phùng Mạnh Xuyên rất kín miệng, nói vài câu không rõ ràng, cùng ngày bỏ việc ở quán cơm, trước khi đi không muốn Phùng Mật phân tâm, chỉ giải thích là ra ngoài tìm việc kiếm sống, đợi học kỳ sau anh sẽ quay về.
 
Phùng Mạnh Xuyên nói đi là đi, không hề báo trước, cậu có muốn tức giận cũng không được, cuối cùng cũng do mợ khuyên nhủ mới nguôi, sau này Phùng Mật vô ý nghe được mợ oán trách mấy câu, nói số tiền này của Phùng Mạnh Xuyên nhiều một cách kỳ lạ, có lẽ  ở bên ngoài đã làm chuyện không đàng hoàng, biết xảy ra chuyện lớn cho nên mới nửa đêm ôm đồ bỏ trốn.
 
Phùng Mật làm sao có thể chấp nhận được, nghỉ đông cô cũng trốn trong nhà không ra khỏi cửa, Cố Thừa Thực không còn cách nào, đành để Cố Mộng hẹn cô ra ngoài. Vừa nhìn thấy mặt Cố Thừa Thực, chẳng hiểu vì sao trong lòng cô vô cùng kích động, nhào vào lòng anh mà khóc nấc lên.
 
Cố Thừa Thực để cho Cố Mộng đi trước, mình thì ôm cô vào xe, nhẫn nại trấn an cô, đến khi cô ngừng khóc, thút thít nói: "Anh hai của em, anh, anh ấy bỏ đi rồi."
 
Cố Thừa Thực có thể nghe được trong lời nói của cô, có bao nhiêu tủi thân, trong lòng lại dâng trào ghen tuông, ngày nào đó cô mới có thể ỷ lại vào anh giống như cô đối với anh trai đây, có điều khi nãy vừa mới gặp mặt, cô đã nhào vào lòng mình nức nở, cũng đã làm anh thỏa mãn một phen.
 
Trấn an được cảm xúc của Phùng Mật, Cố Thừa Thực mới có thể hỏi Phùng Mật là đã có chuyện gì, cũng hiểu được phần nào, cuối cùng anh đồng ý với cô sẽ tìm hiểu xem anh hai cô đã đi đến nơi nào.
 
"Cảm ơn anh, thấy Cố." Phùng Mật ngồi trên ghế sofa trong căn hộ của anh, ôm gối chẳng biết nói gì. Cô gần như rất ít khi gọi tên của anh, trừ khi cô tức giận hoặc bị kích động, đây là lần đầu tiên cô sinh cảm kích với anh, lại mơ hồ dựa dẫm vào anh.
 
Nghĩ đến sau này không có anh, cuộc sống của cô sẽ như thế nào.
 
Không ngờ có một ngày cô lại có suy nghĩ như vậy, Phùng Mật nhanh chóng đè áp xuống, lại thấy Cố Thừa Thực rót cho mình ly nước ấm :"Đừng suy nghĩ nhiều, ngủ một giấc trước đi."
 
Phùng Mật gật đầu, đắp chăn mỏng nằm trên ghế sofa ngủ. Giấc ngủ này vô cùng yên ổn, cũng không biết tỉnh lại khi nào, cảm giác nhột nhột ở ngực, có vật gì đó đè nặng, mơ màng mở mắt ra, cúi đầu nhìn thấy, một cái đầu to đang vùi trong ngực mình liếm láp. Áo lông cũng đã bị anh kéo xuống tận khủy tay, cảm giác được hơi lạnh, da thịt run lên, lại có một thứ gì đó mềm mại ướt át lại khô nóng vờn quanh, Phùng Mật uốn éo muốn đẩy người đó ra, đỏ mặt nói: "Anh không phải nói sẽ nhịn sao."
 
Cố Thừa Thực nằm đè trên người cô thở dốc, không chớp mắt nhìn cô: "Bé cưng, cho anh ngậm một chút, anh không nhịn được."
 
"Vậy anh nhẹ một chút." Phùng Mật biết anh rất tàn nhẫn, lần đầu tiên của cô tràn ngập sự đau đớn, bây giờ nghĩ lại có chút sợ  hãi, ánh mắt của anh bây giờ cũng không khác khi ấy, cô thầm hoảng sợ trong lòng.
 
Cố Thừa Thực gật đầu đồng ý, tay anh bắt đầu cởi bra của cô ra, hai con thỏ trắng nõn khẽ rung động, đỉnh hoa đã bị anh gặm cắn sưng đỏ, trong mắt anh toàn là tia máu đỏ ngầu, bỗng nhiên anh nằm xuống ngậm một bên ngực của cô, giống như đứa bé đang mút sữa mẹ, Phùng Mật có chút đau đớn, nhưng vui sướng trong thân thể lại lấn áp nhiều hơn, cô lập tức ôm lấy đầu anh, nhỏ giọng hừ khẽ.
 
Cũng không biết anh bú mút đến bao lâu, Phùng Mật có cảm giác bên trong quần lót của mình đã ẩm ướt, có lẽ đã ướt đẫm rồi, Cố Thừa Thực dừng lại, ôm cô đi vào phòng ngủ, vừa mới nằm lên giường, anh đã bò lên, cởi bỏ quần của cô, cách vải quần lót, khi sâu khi cạn chọc vào, khiến cho Phùng Mật khóc lóc cầu xin: "Nhanh cho em ..."
 
Cố Thừa Thực lại lật người cô lên, từ phía sau tách cánh mông của cô ra, chậm rãi đâm thẳng vào trong, chín cạn một sâu chơi cô.
 
Sau một hồi làm tư thế từ phía sau, anh ôm Phùng Mật vào phòng vệ sinh, đứng ở trước gương cắm chọc vào cô. Cô ở bên trong gương vô cùng dâm đãng, Phùng Mật muốn che kín đôi mắt, thầy giáo thật nghiêm khắc, đâm thẳng vào trong hoa tâm của cô, nói khẽ bên tai cô: "Dáng vẻ của em như thế nào, anh cũng thích."
 
Động tác tà ác như vậy, nhưng lời nói lại vô cùng dịu dàng, dụ dỗ cô bỏ tay xuống. Phùng Mật trong cơn tình mê loạn bị anh đầu đọc, cẩn thận nhìn trong gương, côn thịt tím tái khổng lồ còn ‘lịch sự’ chưa mở hai cánh hoa môi để đi vào, dòng nước trắng đục cùng trong suốt hòa lẫn vào nhau chảy dài xuống đất, đi chân trần cũng có thế cảm giác được mặt đất dính dính.
 
Một cảnh dâm đãng như vậy, Phùng Mật cuối cùng cũng không chịu nổi, khóc lóc rên rỉ thành tiếng, hung hăng cắn bả vai Cố Thừa Thực một cái, nghênh đón run rẩy cao trào một phen.
 
Hoan ái qua đi, Cố Thừa Thực vẫn để vật nam tính của mình bên trong hành lang nhỏ hẹp non mềm của cô, từ phía sau ôm lấy cô, bàn tay ấm áp bao bọc lấy hai khối thịt mềm mại trắng nõn như tuyết, không nhanh không chậm mà xoa nắn yêu thương.
 
Phùng Mật cắn chặt răng khẽ hít sâu một hơi.
 
Cố Thừa Thực nghe được thanh âm của cô, động tác vẫn cứ chậm rãi, tăng sự thèm muốn của cô lên, nhìn thấy cô đã không chịu được, lúc này mới kề vào cổ cô hôn lên một cái, lại hôn cằm cô, hôn lên môi cô, dùng sức từ nhẹ nhàng sang mãnh liệt, từ mãnh liệt thành gặm cắn.
 
Phùng Mật choáng váng không lui lại được, đành phải mở mắt ra.
 
Đèn ngủ trên đầu giường tỏa ra ánh sáng mờ ảo chiếu rọi khắp phòng ngủ, khuôn mặt của người con trai được phóng lớn trước mắt cô, chỉ có khi gần như vậy, cô mới có thể cảm nhận được cái đẹp của anh, không chỉ là khuôn mặt, mà tâm tình sâu trong ánh mắt của anh dường như muốn chiếm lấy cô.
 
Không chút hay biết, trong nụ hôn điên cuồng của người con trai này, Phùng Mật đã thôi không còn phản kháng, bỗng nhiên miệng cô tê rần, cúi đầu ưm một tiếng, Cố Thừa Thực lập tức buông ra, trên cánh môi của hai người còn có một tia nước bọt màu ánh bạc.
 
"Sao thế, bé cưng?" Cố Thừa Thực nâng cằm cô lên, cạy miệng cô ra, kiểm tra cẩn thận bên trong.
 
Phùng Mật né tránh tay anh, "Không sao." Giọng nói có chút nặng nề, trong miệng còn giữ lại máu tươi. Đau thì đau, biết dáng vẻ bối rối của anh, Phùng Mật sợ phiền phức không nói.
 
Cô như vậy sao lừa được Cố Thừa Thực. Vì vậy anh đứng dậy đi ra ngoài phòng khách rót cho cô ly nước ấm để cô xua tan đi mùi máu tươi trong miệng. Khi nhận lấy ly nước trong tay anh, Phùng Mật không cẩn thận trộm nhìn thân thể trần trụi của anh. Vật nam tính bên trong quần vẫn còn cứng rắn, hai túi da mềm nhũn rũ xuống hai bên, chân anh rất dài lại rắn chắc, nhất là dáng vẻ trần trụi lúc này, so với người mẫu còn có sức quyến rũ hơn.
 
Gương mặt Phùng Mật đỏ bừng lên, vội vã cúi đầu, ừng ực uống vài ngụm nước, trong chốc lát đã quên nhổ ra, nuốt thẳng vào bụng. Cố Thừa Thực ngồi bên cạnh đút cho cô từng ngụm nước, đợi cổ họng cô rục rục vang lên, anh lại dịu dàng giữ cằm cô lại, đem nước pha máu bên trong miệng cô nhổ hết ra ngoài. Cứ như vậy bốn, năm lần mới dừng lại.












Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin