[HĐ -20+ 1v1] Lời Yêu Ngọt Ngào- Thế Giới Của Vivian

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Alice
Bài viết: 10
Ngày tham gia: 21 Tháng 3 2020 08:52
Has thanked: 53 times
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

17 Tháng 4 2020 10:02

Bộ này là kiểu hệ liệt xong kiểu có nhiều quyển mà có cùng nam chính và nữ chính phải không ạ ? 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Alice
Bài viết: 10
Ngày tham gia: 21 Tháng 3 2020 08:52
Has thanked: 53 times
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

17 Tháng 4 2020 10:06

Em gái Cố giao trứng cho ác  :banhbao50:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 4 2020 08:46

Chương 11: Bạn gái


Phùng Mạnh Xuyên nói sẽ quay về khi học kỳ mới năm lớp mười hai của Phùng Mật bắt đầu, nhưng cô chờ mong suốt học kỳ cũng không thấy anh quay về, có điều thẻ ngân hàng anh cho cô hàng tháng vẫn nhận được một số tiền lớn một cách khó hiểu.

Phùng mật có thói quen lúc nghèo khó, nên tiếc không dùng đến, mặt khác, cô cảm thấy đây là mối liên hệ duy nhất với anh trai, nghĩ đến chuyện anh hai của mình bôn ba khổ cực bên ngoài cố gắng làm việc, thậm chí vì nguyên nhân nào đó không thể liên lạc với cô,  không thể gặp mặt, càng không thể về nhà, chỉ có thể dùng cách này để biểu hiện tình thương của anh trai dành cho cô, Phùng Mật càng không nỡ  bèn lén lúc tích cóp để lại.

Thời gian trôi qua rất nhanh, nháy mắt mà học kỳ hai cũng đã qua, kỳ thi đại học sắp đến, không khí khẩn trương bao phủ toàn trường, Phùng Mật biết thi đại học rất quan trọng với mình, không dám lơ là, cả ngày ngoài việc đọc sách ra, thì giải đề thi, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng gầy đi rất nhiều, làm đôi mắt to tròn càng thêm nổi bật.

Cố Thừa Thực  cũng rất chiều theo ý cô, trước khi thi thử anh cũng không chạm vào cô, sau đó khó tránh được dục vọng nhưng đều tự mình giải quyết, chạy vào tắm nước lạnh một cái, ra ngoài, nhìn thấy cô gái nhỏ đang vùi đầu học bài dưới ánh đèn, trong lòng anh dâng lên một tia ấm áp khó hiểu được.

Cuối cùng thì ngày thi đại học cũng đã đến, trong lúc thi cử diễn ra, Cố Thừa Thực   vẫn luôn chờ ở bên ngoài, dưới ánh mặt trời nóng gắt, trên trán anh rịn không ít mồ hôi, anh còn khẩn trương hơn so với Phùng Mật đang múa bút thành văn bên trong phòng thi kia.

Sau khi thi xong rời phòng, từng nhóm học sinh ra đến cổng trường, trên khuôn mặt họ vừa mừng vừa lo, Cố Thừa Thực   gặp phải không ít học sinh đến chào hỏi, chỉ là chưa thấy Phùng Mật ra ngoài, trái tim anh như vọt đến cổ họng, còn bị học sinh nhận ra, trêu chọc anh: "Thầy cố, sao còn khẩn trương hơn bọn em vậy?"

Cố Thừa Thực  miễn cưỡng cười đáp: "Hết cách rồi, ai bảo thầy dạy các em những ba năm."

Cuối cùng thì Phùng Mật cũng xuất hiện, đôi mắt anh lập tức sáng lên, theo bản năng chạy đến, nắm chặt tay kiềm chế lại, Phùng Mật từ trong đám đông đã nhìn thấy anh, chào tạm biệt các bạn ra ngoài cổng trường tìm anh.

Đôi mắt Cố Thừa Thực  toả sáng nhìn cô: "Thi sao rồi? Em có mệt hay không?" Thật ra trong lòng anh cũng đã tính trước, nếu như thấy Phùng Mật cau mày đi đến, anh sẽ không hỏi han chuyện gì. Còn nếu như, cô mang dáng vẻ bình thản thì đó đã chứng minh rằng kỳ thi này hoàn toàn không thành vấn đề.

Thi đại học áp lực rất lớn, thường ngày tâm tình Phùng Mật có tốt cỡ nào đi nữa cũng khó tránh khỏi có lúc mất khống chế. Bây giờ cũng đã qua, Cố Thừa Thực   ngoài chuyện vui vẻ vì cô ra đương nhiên cũng không nhịn được nữa rồi.

Đêm đó, anh lập tức đưa Phùng Mật đến căn hộ của mình, nhưng cô từ chối.

Thi xong cũng đã muộn, bạn cùng lớp mời Phùng Mật đi chơi, ca hát, cũng mời bạn không ít bạn học đến, sợ là sau này không có cơ hội như thế này nữa, khi đó Phùng Mật vui vẻ đồng ý có thể là sẽ làm khó Cố Thừa Thực, tâm tư chờ đợi đêm này, ai ngờ lại bị người khác cắt đứt.

Cố Thừa Thực không dễ dàng gì bỏ qua như vậy, lập tức đi tìm các bạn học chung lớp của cô, nói gần nói xa một hồi, mà cô bạn học kia ngày thường cũng là một đóa hoa si của thầy Cố, lúc này là cơ hội khó có được cho nên lập tức ném hết khí tiết mời anh tham gia.
Cố Thừa Thực đương nhiên sẽ đi ngay lập tức.

Bên trong phòng bao, ánh sáng mờ tối, một nhóm nữ sinh dũng cảm lên hát trước, có mấy người trong đó hát đến đoạn cảm động lập tức nghẹn ngào, Phùng Mật im lặng ngồi ở phía sau ăn chút đồ vặt, nghe mấy cô bạn hát cũng dần say mê, đang đưa tay cầm chai nước suối trên bàn thì ngay bên cạnh xuất hiện một cánh tay, cầm lấy chai nước đưa cho cô.

Khoảnh khắc hai bàn tay chạm vào nhau, ngón tay của người đàn ông như khều lấy lòng bàn tay của cô, làm cho Phùng Mật nghĩ đến hình ảnh nào đó, không ngờ rằng cơ thể cô run lên, đôi mắt ngập nước cũng không nhìn anh.

Dáng vẻ nửa xấu hổ nửa sợ hãi này làm cho Cố Thừa Thực   ngứa ngáy trong lòng, không tự giác ngồi lại gần cô thêm một chút.

"Thầy Cố, học cùng thầy mấy năm tới bây giờ cũng chưa từng nghe thầy hát một lần." Một bạn nữ hoạt bát vui vẻ đưa micro đến cho anh, những người còn lại cũng nhao nhao lên, cùng đến trước mặt anh nói: "Thầy cũng hát một bài đi ạ."

Nhìn những cô cậu học trò nhỏ này, Cố Thừa Thực bỗng nhiên lại dâng lên cảm giác yêu mến, không còn cách nào, lắc đầu nói: "Vậy các em chọn bài đi."

Có người nói nên hát bài đang hót nhất hiện nay, có người lại nói nên hát nhạc của Tôn Yến Tư hay Châu Kiệt Luân, còn có người trêu chọc không bằng hát bài ‘em gái ngồi thuyền’, cả đám cười ầm lên, dưới ánh đèn mờ ảo, Cố Thừa Thực lẳng lặng nhìn Phùng Mật đang ngồi trong góc, rồi nhìn mọi người nói: "Thầy không có bản lĩnh đó, mấy em có nói thì thầy cũng không làm được."

Phùng Mật bỗng nhiên nói rằng: "Thầy Cố tự chọn bài hát mình thích đi."

Có người rất phối hợp "Hát vài câu cũng được ạ."

"Đúng vậy, đúng vậy, thầy Cố đẹp trai như vậy, hát bài gì cũng đều êm tai hết."

Cố Thừa Thực chọn bài: "Khi em già đi." Một bài hát của Lý Kiện.

Anh vừa cất giọng hát, chất giọng cũng xuất sắc như Lý Kiện, mọi người nhao nhao không khỏi say sưa đắm chìm, có một nữ sinh kêu to lên: "Thầy Cố, em muốn gả cho thầy."
"Mơ đi, thầy Cố là của tớ."

Những học sinh khác lập tức trấn áp:"Các cậu, nghĩ cũng đừng nghĩ, thầy Cố đẹp trai như vậy, sau này vợ thầy nhất định cũng phải là nữ thần, là người trong lớp chúng tôi." Nói rồi đột ngột nhìn về phía Phùng mật cười hì hì: "Cũng chỉ có Phùng Mật nếu cố gắng theo đuổi thầy thì còn có hy vọng."

"Cái gì mà cố gắng theo đuổi? Phùng Mật xinh đẹp như thế, ngay cả Kim Thành Vũ cũng có thể theo đuổi đấy?"

Có người trêu chọc: "Cậu nói là thầy Cố của chúng ta không soái bằng Kim Thành Vũ sao?"
"Đẹp trai như nhau, đẹp trai như nhau."

Bạn học tranh cãi không dứt, cho đến cuối cùng không hẹn mà nhìn về phía Cố Thừa Thực, "Thầy Cố, thầy dạy chúng em đã ba năm rồi, làm sao ngay cả tiếng gió cũng không lọt? Thầy thành thật khai báo đi, đến cùng thì thầy đã có bạn gái chưa?"

Cả đám học sinh hưng phấn mà nóng ruột nhìn chằm chằm Cố Thừa Thực.

"Có."

"Woa..." Các cô nữ sinh hét chói tai: "Khẳng định là rất đẹp, thầy đối với cô ấy rất tốt."

Cố Thừa Thực gật đầu, không khỏi nở nụ cười.

Các cô nữ sinh lại hét chói tai, còn các nam sinh thì chẳng thèm để ý, nhưng trong lòng đối với bạn gái thần bí của thầy Cố rất tò mò.

Sau khi ca hát xong rồi, các bạn học còn muốn đi lang thang một hồi, Phùng Mật nhận được ánh mắt ra hiệu của Cố Thừa Thực. lắc đầu từ chối, chân trước rời đi, chân sau Cố Thừa Thực cũng ra về, lưu luyến chia tay mọi người, hai người chia tay mỗi người một ngã, nhưng cũng không ai biết được, trạm xe bus tiếp theo của Phùng Mật, đã có một chiếc xe màu đen có rèm che chờ sẵn bên đường từ lâu.

Sau đó Phùng Mật lên chiếc xe này, nghênh ngang mà đi.

Gần mười hai giờ khuya, trong căn hộ yên tĩnh vang lên tiếng rên rỉ đầy kìm nén.

Nếu cẩn thận lắng nghe, thì sẽ biết được tiếng rên rỉ đó phát ra từ khe cửa phòng tắm.

Phùng Mật bị một người đàn ông cường tráng đặt trên cửa kính phòng tắm mà làm, nửa người trên toàn bộ đã trần trụi, giữa hai chân còn có một cái quần lót nhỏ màu xanh lam lơ lửng, theo mũi chân đung đưa muốn rơi ra, đột nhiên cô kêu đau một tiếng, cô cắn vào vai của Cố Thừa Thực để tiết ra cao trào.

Trong dâm huyệt của thiếu nữ trào ra thật nhiều dâm dịch, Cố Thừa Thực rút phân thân của mình ra, đặt trên mông cô chầm chậm cọ xát qua lại, rồi từ từ cúi đầu xuống, tách hai cánh mông mền mại của cô ra, liếm lấy hoa cúc nhỏ thít chặt, thân thể thiếu nữ run run rẩy rẩy, tận sâu trong dâm huyệt lại phun ra một dòng nước xuân nồng.

Người đàn ông dùng ngón tay thon dài của mình moi móc tàn dư bên trong hành lang nhỏ hẹp của cô.

Phùng Mật không chịu nổi, thân thể khẽ run lên: "Nhẹ, nhẹ một chút!" Cô nói xong lời này, người đàn ông phía sau lại mang mãnh thú sưng to của mình chen vào trong, Phùng Mật run lên, những đầu ngón chân cũng co quắp lại, khuôn mặt dán vào cửa kính muốn tuột xuống, lại bị người phía sau dùng tay nâng lên, tay kia của anh ta lại nhào nặn bầu ngực của cô không thương tiếc, vừa làm vừa phà những hơi thở dốc bên tai cô, uống vài chén rượu, suy nghĩ mập mờ trỗi dậy, nói những lời thô tục hạ lưu: "Con gái ngoan, ba ba chơi con có sướng hay không?"

Phùng Mật cắn răng không trả lời, Cố Thừa Thực mạnh mẽ lật người cô lại, mãnh thú vẫn còn nằm trong khe huyệt ướt át của cô, cọ xát làm cho thiếu nữ ư ư a a nũng nịu, lại bị anh nâng cao đùi vác lên vai, đè áp cô cửa kính làm một trận kịch liệt: "Hử? Không chịu nói, còn chảy nhiều nước như vậy, để cho mẹ con nhìn thấy, mắng chửi con là đồ dâm đãng, có người nào đến để bảo vệ cho con?"

Phùng Mật nhỏ giọng nức nở: "Ba...Ba..."

Cố Thừa Thực  bị những tiếng gọi này của cô làm cho kích thích hơn nữa, đột nhiên thả lỏng, mang toàn bộ chất lỏng trắng đục trút vào sâu trong hoa huyệt của cô, Phùng Mật mơ màng muốn đẩy anh ra: "Không được, anh không có mang bao, không thể bắn vào bên trong."

Cố Thừa Thực ôm chặt lấy cô, si ngốc cười cười nói bên tai cô: "Mang thai thì sinh, anh nuôi mẹ con em..."

Phùng Mật tỉnh táo tức thì, thân thể chịu không được run lên.
















 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
thỏ thỏ tử băng
Bài viết: 14
Ngày tham gia: 14 Tháng 9 2019 21:51
Been thanked: 3 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 4 2020 21:12

anh cố thâm tình nha sinh thì anh nuôi mẹ con em
«Tử ßăng»

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 4 2020 21:35

Chương 12. Cầu Hôn



Đường nhiên Phùng Mật không muốn sinh con ngay lúc này, cuộc đời của cô chỉ mới lúc đầu, muốn quen biết được nhiều người, muốn trải qua nhiều việc, cô còn muốn học đại học để hoàn thành sự nuối tiếc của anh hai.

Nếu như vậy cô sẽ không thể thuận theo tâm tư của Cố Thừa Thực được.

Cố Thừa Thực cũng biết cô đang nghĩ gì, nhưng đêm nay anh quá mức hưng phấn, vô tình nói ra những lời từ đáy lòng, nhớ lúc mới bắt đầu làm tình với cô, anh đều mang bao. Kể từ đó, Phùng Mật đều yên tâm.

Kỳ thi đại học qua đi chính là kỳ nghỉ hè dai dẳng, kết quả thi cử còn chưa có, tâm tình Phùng Mật ung dung vô cùng, đối với sự cầu hoan của Cố Thừa Thực tự nhiên cũng sẽ đáp ứng cho anh nhiều hơn trước.

Trong căn hộ này của anh, không có nơi nào là không lưu lại dấu vết hoan ái của hai người, phòng ngủ đã thành nơi đứng đắn nhất, đa số thời gian khi Phùng Mật được hôn đến tỉnh ngủ, bị anh ôm vào phòng tắm, dưới vòi nước hoa sen, Cố Thừa Thực thích xoa nắn toàn thân cô nhất, mãnh thú trong quần của anh cũng căng trướng không thể chịu được nữa, còn phải nhịn xuống lau sạch người cho cô, sau đó lập tức ôm cô ra phòng khách.

Vào hè, sàn nhà mát lạnh, thiếu nữ bị anh đè dưới thân hung hăng làm làm, hoặc để cô chống tay trên bàn, vểnh mông cao lên, cũng có khi lại để cô nằm trên ghế sofa, bị hắn mở rộng hai chân, tay anh đỡ lấy vật nam tính căng phồng của mình dùng sức đâm mạnh vào.

Cô ở lại căn hộ của anh vài ngày, vào một buổi sáng nọ, Phùng Mật bị Cố Thừa Thực gọi dậy, lập tức khó chịu, đánh anh vài cái: "Anh làm gì đó."

Cố Thừa Thực nắm lấy chân cô, thuận thế ngã xuống, nhẹ nhàng nằm bên cạnh cô: "Em có muốn hôm nay đi chơi không?"

Cứ như vậy, Phùng Mật mơ hồ bị anh kéo ra ngoài.

Đối với chuyến du lịch này, Phùng Mật vô cùng chờ mong, xách đồ vào khách sạn, kéo màn cửa sổ ra, ngoài cửa sổ là phong cảnh của hơn nửa thành phố phồn hoa, đến tối nhà nhà lên đèn càng thêm náo nhiệt, Cố Thừa Thực từ phía sau ôm cô: "Có thích hay không?"

Phùng Mật gật đầu, nhưng tay của Cố Thừa Thực lại không chút thành thật, len lỏi chui vào váy, chậm rãi vén quần lót qua một bên, đưa ba ngón tay chen vào trong hoa huyệt của cô, Phùng Mật chịu không được ưm lên thành tiếng, xoay người lại ôm lấy anh, cả cơ thể hoàn toàn dán sát vào người anh, không một khe hở.

Cố Thừa Thực chỉ nghe được cô nhỏ giọng nói: "Đi, lên giường đi anh."

Cố Thừa Thực lập tức ôm cô chạy lên giường, quần áo còn chưa kịp cởi ra, đã để Phùng Mật nằm trong tư thế như chó con nằm lì trên giường, nâng cao cái mông của cô lên, kéo khóa quần xuống mang thô to tím tái của mình cắm vào.

Bên trong cơ thể căng phồng, cô thiếu nữ theo bản năng ngã xuống, Cố Thừa Thực chưa kịp đỡ lấy cô, cùng cô kề da sát thịt ngã sấp xuống dưới, chỉ có phân thân kia vẫn còn chuyển động đều đặn bên trong cơ thể.

Làm hơn phân nửa, Cố Thừa Thực lại ôm cô đến trước gương. Đây là tấm gương đủ dài lại lớn, anh ôm cô lên trong tư thế trẻ em đi tiểu, Phùng Mật nhìn sự dâm đãng của chính mình trong gương, khóc lóc sung sướng một hồi, sau đó các kiểu Cố Thừa Thực tận hứng lại ôm cô vào phòng tắm chơi đùa hồi lâu.

Nói là đi chơi, cuối cùng còn không phải bị người này đè trên giường hung hăng làm chuyện xấu sao, căn bản là không cảm nhận được niềm vui đi du lịch chút nào.
Trên đường về, Phùng Mật hờn giận rất lâu, cũng không cho anh chạm vào.

Cố Thừa Thực biết oán giận trong lòng cô, rất biết điều mà không xuất hiện trước mặt cô.

Về đến căn hộ nhỏ, Cố Thừa Thực lại giả vờ thần thần bí bí, che mắt cô lại, đưa cô từng bước vào trong, đến khi dừng lại anh lập tức buông tay ra, Phùng Mật mở mắt, chỉ thấy căn phòng tràn ngập hoa hồng, kết thành trái tim rất lớn, cô kinh ngạc quay đầu lại, thấy Cố Thừa Thực đã quỳ một gối xuống trước mặt cô, trong tay còn cầm một hộp nhỏ mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn im lặng nằm đó.

Phùng Mật không khỏi che mặt lại.

Cố Thừa Thực nói lời thật dịu dàng: "Phùng Mật, bảo bối của anh, gả cho anh có được không?"

Phùng Mật lắc đầu khóc nấc: "Không được" Cô vui mừng mà kích động, ấm áp bắt đầu dâng lên bao trùm lấy cô. Đồng thời có cảm giác rầu rĩ.

Cố Thừa Thực cũng không giận, anh cười rồi đứng dậy ôm cô vào ngực, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô: "Không muốn thì thôi, anh còn không khóc, em khóc gì chứ?"

"Không phải thế." Phùng Mât nghẹn ngào nói: "Em muốn đồng ý, nhưng mà em còn chưa học xong đại học, làm sao bây giờ?"

Cố Thừa Thực dịu dàng nói: "Vậy thì chờ em tốt nghiệp đại học, chúng ta lập tức kết hôn." Anh lại cẩn thận từng li từng tí hỏi cô: "Có được không em?"

Phùng Mật vội vàng gật đầu.

Cố Thừa Thực sờ sờ mặt cô, cười nói: "Không khóc nữa?"

Kết quả, anh vừa hỏi ra lời thì nước mắt của cô lại tuôn trào: "Anh đang cười em?" Khuôn mặt nhỏ hồng, cái miệng anh đào nhỏ nhắn hờn dỗi, lập tức khơi dậy thú tính của đàn ông.

"Không có, không có." Cố Thừa Thực phủ nhận, Phùng Mật dần dần phục hồi tâm tình, lại chẳng biết được anh đưa mình đến sofa lúc nào, từng cúc áo, từng khóa kéo trên quần áo cũng đã bị anh tháo ra, anh tham lam tiến vào, sờ soạng hai quả đào của cô, Phùng Mật muốn kéo tay anh ra, Cố Thừa Thực lại rất đáng thương nhìn cô.

Phùng Mật mềm lòng, nhỏ nhẹ nói: "Đợi lát nữa anh lại coi thường em."

Cô còn chưa quên chuyện mấy ngày qua ở khách sạn đâu, cô muốn đi chơi, anh lại đè cô trên giường, có một hồi làm quá kịch liệt, trên gậy thịt của anh còn dính chút máu. Cố Thừa Thực lập tức sợ hết hồn. Về sau, động tác của anh nhẹ nhàng hơn, cũng không cắm vào hoa huyệt của cô nữa, chỉ xoa nắn hai con thỏ trắng đẫy đà của cô, hoặc là anh chơi tư thế từ phía sau cọ xát mông cô, anh phải sờ soạng được chỗ nào của cô mới có thể ngủ được.

"Anh biết." Cố Thừa Thực hôn lên má cô, lại vùi đầu sâu trên cổ cô.

Ở góc độ Phùng Mật không nhìn thấy, anh bỗng nhiên lộ ra nụ cười quỷ dị.














 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin