[HĐ -20+ 1v1] Lời Yêu Ngọt Ngào- Thế Giới Của Vivian

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Thaotran1997
Bài viết: 3
Ngày tham gia: 30 Tháng 9 2019 22:15
Has thanked: 9 times
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

29 Tháng 4 2020 22:37

:k-tuzki-k5402: Sắp hoàn rồi 😭😭

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Nhok Njco
Bài viết: 6
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:04
Has thanked: 55 times
Been thanked: 3 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 4 2020 10:15

Huhu... mất máu quá nhiều 😂😂😜😜😜😜

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Yan
Bài viết: 3
Ngày tham gia: 12 Tháng 5 2020 16:13
Has thanked: 2 times
Been thanked: 2 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 14:19

Hóng quá đi(⌒o⌒) sắp hoàn r phải ko editor oi ?? :banhbao40:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 5 2020 09:29

Chương 13: Tin Tức



Phùng Mạnh Xuyên biến mất, có thể nói đó là sự thúc đẩy Phùn Mật dựa dẫm vào Cố Thừa Thực nhiều hơn.

Phùng Mật vốn dĩ có cậu mợ để ỷ lại, nhưng mợ không thích cách làm của Phùng Mạnh Xuyên. Nên cũng không có quan tâm gì đến Phùng Mật. Nuôi mấy năm như vậy, trong lòng tất nhiên sẽ có cảm tình, bây giờ Phùng Mạnh Xuyên chạy mất, mợ cũng cảm thấy sớm muộn gì Phùng Mật cùng rời đi, không về nữa, nói không chừng cô đã bàn bạc trước với Phùng Mạnh Xuyên rồi.

Oán giận ngày càng sâu, mợ thường hay trách móc trước mặt câu, mỗi lần cậu cũng đều phản bác, mỗi lần như thế sẽ thành lớn tiếng cãi nhau, nhiều lần rồi thì quan hệ vợ chồng hai người dần không còn hòa thuận, dường như có xu hướng tan vỡ, đặc biệt là số lần mợ về nhà mẹ đẻ càng nhiều, cậu vì trách nhiệm cũng không để Phùng Mật chịu thiệt thòi, vì vậy sau khi có kết quả thi đại học, cô lập tức quyết định sẽ tự lập, dọn ra khỏi nhà cậu.

Đây cũng không phải là ảo tưởng. Thứ nhất, Phùng Mạnh Xuyên mất tích không rõ, nhưng anh đã để lại một số tiền lớn, đủ để Phùng Mật trả học phí cùng chi tiêu trong bốn năm, thứ hai Phùng Mật cũng không phải là kiểu con gái một sinh ra trong gia đình giàu có, thành thị, cô có thể chịu đựng được khó khăn.

Thành tích của Phùng Mật đủ để vào đại học C, rất nhanh đến ngày nhập học, mợ không cho cậu đi cùng, Phùng Mật túi lớn túi nhỏ một mình rời đi. Cô từ chối không để Cố Thừa Thực giúp đỡ. Cô đã suy nghĩ rất kỹ, không muốn vừa mới nhập học đã dựa dẫm vào anh.

Huống hồ gì, lúc học cấp ba, quan hệ của hai người cũng không được công khai, coi như bây giờ lên đại học, bên cạnh không ai biết chuyện, ngoại trừ bạn tốt của cô, em gái của  Cố Thừa Thật, Cố mộng ra, thì sâu trong lòng cô có một cảm giác chống cự cùng sợ hãi không rõ ràng, cũng tạo cho cô áp lực không muốn công khai mối quan hệ này.

Vì thế Cố Thừa Thực tức giận không ít, nhưng giận đến mấy thì có thể làm gì? Đời này của anh coi như đã nằm trong tay cô rồi, làm thầy giáo cũng vì cô ấy, không phải anh làm thầy giáo là để có thể quan tâm chăm sóc cô nhiều hơn, mà là vì cố gắng cho tương lai của hai người.

Năm thứ hai đại học, lúc đó Phùng Mật tìm được việc làm thêm bên ngoài, làm người phục vụ trong một quán cơm, bị khách hàng ức hiếp, cô giấu trong lòng không nói, lúc gọi điện cho Cố Thừa Thực, cô cũng không hé răng, nhưng tâm tư của Cố Thừa Thực dành cho cô không ai có thể tưởng tượng được, lập tức anh đã nhận ra, anh rất lo lắng, ngày hôm sau đã xuất hiện trước mặt cô.

Lúc đó Phùng Mật sau giờ học trở về ký túc xá, lại vội vàng đi làm thêm, ngay ở cổng trường lập tức nhìn thấy được bóng dáng của Cố Thừa Thực, nhất thời xúc động, uất ức trong lòng, nhớ thương, cảm động tất cả đều trào dâng, khóc nấc nhào vào lòng anh: "Sao anh lại đến đây?"

Cố Thừa Thật vỗ nhẹ đỉnh đầu cô, nói: "Bé ngốc, anh nhớ em, em có nhớ đến anh không?"

Phùng Mật gật đầu thật mạnh: "Có..."

Vì vậy Cố Thừa Thật nở nụ cười tươi rói, khuôn mặt anh tuấn làm sinh viên khác đi ngang qua cũng xôn xao đưa mắt nhìn,  thấy cô gái nhỏ yêu kiều trong lòng anh, càng thêm kinh hãi.

Hồi cấp hai, Phùng Mật đã là đóa hoa phù dung, lên cấp ba thì bị Cố Thừa Thực ăn sạch, ngược lại Phùng Mật vẫn ăn mặc kiểu nữ sinh, chuyên tâm học hành, nhưng học đại học lại không giống như vậy. Cô ở ký túc xá trong trường, phòng có bốn người, ba cô gái kia tính tình cũng tốt, hồi học năm nhất, lần đầu gặp được Phùng Mật các cô lập tức kinh diễm không thôi, lúc đó cách ăn mặt cùng trang điểm của Phùng Mật rất bình thường, nhưng đi lại trong trường cũng nhận được rất nhiều ánh mắt kính phục.

Bạn cùng phòng không muốn cô mộc mạc như vậy,  lập tức kéo cô dạo phố mua sắm quần áo và đồ trang điểm, mới đầu Phùng Mật còn chưa quen, sau lại dần dần có thể tiếp nhận, có điều cô chỉ là tay mơ, chỉ có thể miễn cưỡng trang điểm cho mình nhẹ nhàng một chút, những thứ khác đều phải nhờ bạn cùng phòng giúp đỡ.

Lần này đi làm thêm, nhà hàng này yêu cầu nhân viên phải trang điểm, Phùng Mật không có thời gian, nên để bạn cùng phòng giúp mình một chút.

Tay nghề của mấy cô bạn này rất tốt, sau khi trang điểm cho cô xong, chính mình cũng hoảng hốt, chăm chăm nhìn mặt cô, tấm tắc khen ngợi: "Đừng nói là đàn ông, ngay tớ đây là con gái mà còn bị cậu mê hoặc."

Một bạn khác ôm lấy cổ Phùng Mật cười: "Chị gái nhỏ, còn có yêu cầu gì nữa không?”

"Thôi đi nha ~~." Phùng Mật cười cười dỗ dàng các cô, dọn dẹp một chút rồi vội vàng ra ngoài, không ngờ Cố Thừa Thực lại đến. Cô thật sự quá vui mừng, nước mắt ràn rụa, Cố Thừa Thực đưa tay lên mặt cô, cẩn thận nhìn một chút, trên mặt dần hiện lên vẻ không vui.

Trong lòng Phùng Mật vang lên tiếng lộp độp, biết mình trang điểm quá đẹp, mà anh trước giờ không thích điều này, lập tức đảo tròn con người, nhỏ nhẹ nói: "Em bây giờ phải đi làm, anh đến chỗ gần đó chờ em nha, sáu hoặc bảy giờ tối, chờ em về nha."

Cô trang điểm quá xinh đẹp, nhưng Cố Thừa Thực chính là một hủ giấm chua, anh không thích người đàn ông khác nhìn cô nhiều lần, bây giờ nghe nói cô sắp phải đi làm, trái tim anh lập tức chùng xuống.

"Không được."

Phùng Mật bị anh kéo về, cô mở to mắt khẩn trương nhìn anh "Anh sao vậy."

Người đi bên cạnh nhìn thấy đôi trai gái xinh đẹp lôi kéo nhau, cho rằng sẽ có trò hay, đưa mắt nhìn nhiều hơn, Cố Thừa Thực cũng biết chỗ này không phải là nơi thích hợp để nói chuyện, vì vậy giọng anh có chút hòa hoãn: "Anh có chuyện muốn nói với em."

Phùng Mật thấy anh không có việc gì, trái tim lập tức bình ổn trở lại, sờ sờ cằm anh nói: "Anh ngoan ngoãn một chút có được không? Có chuyện gì tối nay đợi em về rồi nói." Cô nói như vậy cũng là ngầm ra hiệu ý tứ với anh.

Từ khi cô lên đại học, bận rộn sách vở còn đi làm thêm kiếm tiên, bận rộn chân không chạm đất, số lần cô dính lấy Cố Thừa Thực cũng giảm mạnh, Cô không tìm anh, Cố Thừa Thực không thể làm gì khác hơn là ngàn dặm xa xôi chạy đến gặp cô, mỗi lần đến cô đều bị mỏi lưng đau chân không ít, hai cái chân đi lại còn run lẩy bẩy. Anh thì lại rạng rỡ, đắc ý vô cùng.

Lần này anh đột nhiên đến, tránh không được chuyện cô nằm bò trên giường, nâng cao mông lên để anh đi vào, anh thích nhất là tư thế này.

Phùng Mật cố ý lấy chuyện này ra để mê hoặc anh, quả nhiên ánh mắt anh liền lóe sáng, con ngươi cũng dần tối lại, bỗng nhiên, anh ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, "Chuyện chơi đùa buổi tối thì để tối nói, còn chuyện bây giờ cần phải nói, bởi vì nó liên quan đến anh hai em."
Sắc mặt của Phùng mật lập tức thay đổi.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 6 2020 12:55

Chương 14. Nhất kiến chung tình.

Phùng Mạnh Xuyên bị giam tại nhà tù thành phố.

Phạm tội hiếp dâm, xử năm năm tù, bây giờ đã hai năm rưỡi. Tính thời gian thì đúng lúc anh rời khỏi nhà.

Phùng Mật muốn gặp anh, có thể là Phùng Mạnh Xuyên cảm thấy khó xử, cũng có thể vì nguyên nhân khác, anh từ chối không muốn gặp cô.

Đối với Phùng Mật, đây chính là một sự đả kích vô cùng lớn, cô nằm trong lòng Cố Thừa Thật khóc nức nở, sau khi khóc xong, cô vẫn yêu cầu anh hai gặp mình, không chỉ một lần, mà hai lần, ba lần...

Anh là anh trai của cô, bất kể có biến thành loại người nào, Phùng Mật cũng không hề ghét bỏ, huống chi hai anh em họ từ nhỏ đã sống nương tựa vào nhau, hiểu được tính tình của nhau, anh hai là người thế nào, trước đây khi còn đi học, nhìn thấy người già xin ăn bên đường, cũng sẽ cay cay đôi mắt, người lương thiện như vậy, sao có thể phạm tội?

Hơn nữa lại còn là tội hiếp dâm.

Phùng Mật không tin.

Nhưng chuyện này đã là sự thật, cô không có năng lực giúp đỡ anh trai, trong lòng khó chịu cùng tự trách, mấy này nay Cố Thừa Thật luôn chăm sóc cho cô. Anh biết, Phùng Mạnh Xuyên ở trong lòng Phùng Mật có vị trí quan trọng cỡ nào, cái gọi là yêu thương sâu đậm, đau đớn lại càng đớn đau hơn.

Anh cả như cha, Phùng Mạnh Xuyên chăm sóc cô nhiều năm như vậy, đến cuối cũng cũng cắt đứt quan hệ, không nghi ngờ gì đây chính là vết thương khắc sâu trong lòng cô. Những năm gần đây, Cố Thừa Thật một mực né tránh điều này khi ở trước mặt cô, vì không muốn cô đau lòng.

"Anh về đi." Ở cổng trường học, Phùng Mật nói với Cố Thừa Thật.

Lúc đầu cô định quay về một mình, nhưng Cố Thừa Thật lo lắng cho cô, xem cô như đứa bé, nhất định muốn đưa cô về trường. Lúc này là buổi tối, gió cũng nổi lên, trên mặt Phùng Mật có vài sợi tóc bay lộn xộn, Cố Thừa Thật đưa tay ra gở cho cô, hành động rất nhẹ nhàng và dịu dàng, Phùng Mật nhìn vào đôi mắt hoa đào của anh, không khỏi có chút si mê sa vào trong đó.
Nhưng Phùng Mật rất lý trí, trong nháy mắt đã tỉnh táo lại, khẽ đẩy anh một cái: "Anh về đi."

"Anh về?" Cố Thừa Thật lưu luyến nhìn cô, nắm lấy tay cô, cúi đầu nhìn xuống.

"Ừ." Phùng Mật gật đầu, lại đưa mặt sang nhìn về chỗ khác.

Bên trái cổng trường là căn tin, bây giờ cũng chỉ mới chín giờ tối, vẫn còn sáng đèn, người đến người đi, cảnh tượng thật náo nhiệt. Phùng Mật hít mũi một cái, giống như bị gió lạnh quất vào có chút khó chịu: "Anh đi đi, em cũng muốn về ký túc, nếu không... Sẽ bị cảm mất."

Cố Thừa Thật có lời muốn nói, nhưng anh biết cô không muốn nghe, vì vậy buông tay cô ra, xoay người đi.

Phùng Mật đứng im tại chỗ, nhìn chăm chăm bóng lưng cao lớn của anh, đây là người đàn ông đã làm bạn với cô từ thời niên thiếu, từ lúc học cấp hai rồi lên cấp ba, bây giờ là đại học, đã bao nhiêu năm rồi? Cô cũng chưa từng tính qua, có lẽ bất cứ lúc nào, anh cũng đều bầu bạn bên cạnh cô.

Khi cô bệnh, anh luôn ở bên giường hỏi han ân cần.

Khi cô đau bụng do tới kỳ kinh nguyệt, anh lập tức nấu đường đỏ, cho vào bình ủ nhiệt, mỗi ngày đúng giờ đều cho cô uống.
Gia cảnh cô nghèo khổ, anh biết cô sẽ không nhận lấy sự bố thí từ người khác, nên không cho cô tiền, anh cũng bỏ công việc của mình, cô ở nơi nào, anh cũng sẽ lập tức đến nơi ấy. Hay thay cho một người tài giỏi lại vì cô mà bôn ba khắp chỗn, ngay cả một ngôi nhà cũng không cố định.

Ngược lại, cô đã cho anh những gì?

Vẻn vẹn chỉ là sự sung sướng của tình dục.

Không đáng, cô không đáng để anh trả giá như vậy.

Nhưng mà trong tình cảm không hề có đúng hay sai, một người muốn cần một người cho.

Lúc này trong đầu Phùng mật đột nghĩ có một suy nghĩ.

Nếu anh quay lại, chỉ cần anh quay đầu lại nhìn cô, cô lập tức sẽ đi theo anh.

Anh ở đâu, cô sẽ theo đến đó.

Có một cảm xúc lạ kỳ tuôn trào khỏi lồng ngực, dường như là ngọn lửa bùng cháy khắp cơ thể, Phùng Mật chăm chăm nhìn theo bóng lưng anh.

Ánh đèn đường yếu ớt, không biết đã bao nhiêu năm, tan học cô đều đi về dưới ánh đèn này, trước đây cô không cảm thấy rằng ánh sáng u ám bao nhiêu, lúc này bỗng nhiên cô lại thấy không thể nhìn rõ được người con trai trước mắt mình.

Phùng Mật hít mũi một cái, cũng không quay về kí túc xá, mà cô đi đến sân tập. Đây chính là lý do cô không cho anh đưa mình về phòng, cô muốn chạy vài vòng để giải tỏa tâm trạng tồi tệ của mình, nếu không... Áp lực quá lớn, cô không thể nào chịu được.

Gió đêm cào nhẹ vào má cô, Phùng Mật thở dốc dừng lại, xoa mặt, tiện thể che mắt lại, một giọt nước mắt lớn chừng hạt đậu len qua khẽ tay chảy ra ngoài, thấm ướt lòng bàn tay cô.

Bây giờ là cuối tuần, trong sân tập cũng không có nhiều người, ánh sáng yếu ớt nên không ai chú ý đến cô.

Phùng Mật khóc đến đau lòng, dần dần không kiềm nén được, vì vậy cô ngồi xổm xuống đất, dần dần giải tỏa tâm tình của bản thân. Đúng lúc này, một bàn tay xuất cầm theo một cái khăn hiện trước mắt cô, Phùng Mật hồi lâu mới nhìn thấy, nhưng cô không nhận, gương mặt đỏ ửng lên, lắc đầu nói: "Không cần, cảm ơn anh." Cô xấu hổ muốn xoay rồi bỏ đi, lại bị chàng trai ôm lại từ phía sau: "Là anh."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, trong lòng Phùng Mật rung động, xoay người lại, khuôn mặt đẹp như tạc của chàng trai đập vào mắt cô, cô không phản ứng kịp: "Anh, Anh chưa đi sao?"

"Ừm." Cố Thừa Thật thản nhiên đáp lại, vén mái tóc ẩm ướt trên trán cô, động tạc vô cùng dịu dàng và chậm rãi.
Phùng Mật khẽ nức nở một tiếng.

"Em sao vậy?" Cố Thừa Thật cúi đầu hỏi.

Phùng Mật cay cay đôi mắt: "Sao anh còn quay lại?" Lời nói này nghe toàn giọng mũi, không thể khống chế được nữa.

Cố Thừa Thật nhìn thấu được sự khó chịu của cô, anh đưa tay xoa lấy thắt lưng của Phùng Mật, ôm cô vào lòng. Bàn tay anh nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cô, dường như là đối với một đứa bé đáng thương, tràn ngập sự yêu thương cùng quan tâm "Trong lòng nếu khó chịu thì khóc đi, anh ở đây canh cho em, nếu có người tới..." Anh mở rộng chiếc áo khoác dài của mình ra, đem cô gái nhỏ nhét vào trong ngực mình. "Anh sẽ che chắn cho em."

Một chữ ngàn vàng, gió đêm mát lạnh, anh đã cho cô lời hứa hẹn kiên định nhất, dường như đã đập tan đi phòng bị cùng sự kiên cường mà cô tạo ra, tạo thành cơn sóng thần nhấn chìm cô vào đó.

"Sao anh lại tốt với em như vậy?" Sau một hồi khóc lóc, Phùng Mật hỏi anh.

Cố Thừa Thật hỏi ngược lại cô: "Bây giờ em mới biết sao?"

Anh lại chọc cho Phùng Mật khóc lên, giơ nắm tay nhỏ lên đòi đánh anh.

Cố Thừa Thật bắt lấy tay cô, thuận thế ôm cô vào lòng. Lúc này, Phùng Mật cũng không từ chối theo bản năng nữa mà cô gối đầu lên đùi của anh. Hai người ngồi trên bậc cầu thang ở sân tập, cô đưa mắt nhìn sân tập không người, không khỏi kiềm nén cảm giác trong lòng, bỗng nhiên hỏi anh: "Vậy anh nói em nghe đi, anh sao lại thích em?"

"Em chờ một chút, anh phải suy nghĩ đã." Cố Thừa Thật cố gắng nhớ lại.

Đó là một ngày đẹp trời, không gió không mây, anh tựa người vào xe, đứng ở cổng trường chờ em gái của mình tan học về, người đến người đi, rồi bỗng dưng cô lọt vào trong mắt anh.

"Em với Cố Mộng đi cùng nhau, anh nhìn thấy em, cảm thấy em thật xinh đẹp, sau đó lại nhịn không được...." Giọng nói của Cố Thừa Thật ngày càng nhỏ dần.

Phùng Mật cũng đỏ mặt.

Cô cảm nhận được bên sườn mặt của mình có một thứ gì đó nóng bỏng dị thường, sừng sững trồi dậy giữa hai chân anh, thẳng tắp đánh vào mặt cô.





 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 12 khách