[HĐ - Showbiz - NP] QUY TẮC ĐƯỜNG CONG- GIANG SƠN ĐA TIÊU

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 45
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 241 times
Been thanked: 420 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 5 2020 21:54

Chương 12. Không biết vì sao
 
Một đêm không ngủ, Cầu Dịch Hành lại cảm thấy cả người thoải mái. 
 
Cái ý tưởng ‘túng dục’ này cũng không đến nỗi, sau khi về sau thả lỏng cũng không muộn, chờ đến khi kế hoạch quý này xong xuôi, nghỉ ngơi một chút cũng được.
 
Chỉnh lại cà vạt, quay đầu liếc nhìn cô gái còn đang hôn mê, Cầu Dịch Hành đi đến mép giường ngồi xuống, vén mái tóc đen của Dịch Dao ra, thưởng thức khuôn mặt nhỏ xinh đẹp mỏi mệt, khóe miệng hiện lên nụ cười nhạt.
 
Dịch Dao mê mang mở mắt ra, thân thể đau nhức làm cô vừa mới tỉnh khuôn mặt nhỏ đã nhăn lại, chờ đến khi cô thấy rõ bóng người bên mép giường, thân thể giống như đột nhiên gặp phải dã thú ăn thịt người mà kinh sợ giật mình, giường lớn cũng rung động theo.
 
Cầu Dịch Hành hơi giật mình.
 
“…… Sớm.” Dịch Dao ngó mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nuốt nước miếng, lúng túng nói.
 
Giọng khàn khàn lại ra vẻ bình tĩnh, ánh mắt né tránh rồi lại kiên cường, một giây trước còn giống như con mèo nhỏ bị giật mình, đảo mắt lại hình như không có chuyện gì xảy ra cả…
 
Nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ của cô, Cầu Dịch Hành giơ tay kéo kéo cà vạt ——khuôn mặt nhỏ trên giường lập tức biến sắc.
 
Cầu Dịch Hành đứng dậy đưa lưng về phía Dịch Dao đi ra khỏi phòng, khóe miệng mỉm cười.
 
Không ngờ hắn lại có sở thích ác độc như vậy, nhưng phản ứng của cô gái nhỏ thật sự…. quá thú vị, nên hắn rất muốn làm chuyện gì đó để cô thay đổi sắc mặt.
 
Dịch Dao kinh ngạc nhìn bóng dáng hắn biến mất ở trong phòng, một lúc sau cô mới nhíu mày —— vừa nãy hắn cố ý dọa cô!
 
Ác độc!
 
“Dịch tiểu thư, Cầu tiên sinh sắp xếp xe đưa đón cô, lúc nào cô thích thì kêu tài xế chở cô đi mua sắm, tài xế sẽ thay Cầu tiên sinh thanh toán hóa đơn cho cô.”
 
“……”
 
Hai tiếng sau, khi Cầu Dịch Hành giải quyết xong một số việc mới nhớ tới lời nói buổi sáng của mình trước khi đi, đúng lúc Khổng Đức bưng cà phê vào liền thuận miệng hỏi một câu.
 
“Nói với cô ấy rồi sao?”
 
Khổng Đức suy nghĩ một chút, xác nhận lại ‘cô ấy’ mà Cầu Dịch Hành nói là ai, sau đó trả lời, “Đúng vậy, đã báo cho Dịch tiểu thư rồi.”
 
“Vậy cô ấy phản ứng như thế nào?” Không biết vì sao, hắn có chút Cầu Dịch Hành hơi tò mò.
 
“…… Rất khó nói.”
 
“Vậy à?” Cầu Dịch Hành càng cảm thấy thú vị hơn, mỉm cười bưng tách cà phê lên, “Cô ấy nói gì?”
 
Khổng Đức vừa qua 40 tuổi, đầu có không ít tóc bạc rũ mắt nhìn Cầu Dịch Hành, dùng vẻ mặt khinh thường lại có chút bất đắc dĩ mang theo ủy khuất lạnh lùng cười “Ha hả” hai tiếng.
 
“Khụ khụ……” Cầu Dịch Hành lập tức bị ngụm cà phê trong miệng, trong đầu tưởng tượng đến biểu cảm vừa ghét bỏ vừa buồn bực của cô gái nhỏ.
 
Tâm trạng hắn rất tốt mà nói, “Chọn mấy bộ quần áo đưa đến khách sạn, sau đó kêu người tiếp theo vào đi.”
 
“Dạ.”
 
Ngủ một giấc đến chiều, Dịch Dao mới khỏe hẳn, eo, đùi, tiểu huyệt thậm chí hai tay giống như mới được ráp lại.
 
Sau một lúc lâu, Dịch Dao vẫn không nhúc nhích mà nhìn trần nhà, buồn rầu phát hiện trong lòng mình có không ít nỗi bi ai.
 
Từng ngày bị đàn ông đùa bỡn, dâm đãng mở hai đùi ra để một người đàn ông xa lạ tùy ý vào vô số lần trong nơi bí mật nhất của mình, vì lấy lòng đàn ông mà càng ngày càng nói ra những lời dâm tiện hơn.
 
 
 
Hối hận không? Khi biến thành dáng vẻ hạ tiện như thế?

 
Hối hận…… có tác dụng không?
 
Bên tai truyền đến giai điệu quen thuộc, Dịch Dao đợi hồi lâu, phát hiện tiếng chuông không hề dừng lại, liền cố hết sức đứng dậy đến phòng khách tìm túi xách.
 
Là Nina. Nina nói, muốn tâm sự với cô, cô nhìn váy lễ phục rách nát trên mặt đất, cười khổ kêu Nina trực tiếp đến khách sạn, thuận tiện mang cho cô một bộ quần áo.
 
Nina là hàng xóm kiêm bạn học cấp 3 của cô, lớn hơn cô một tuổi, thời trung học Nina lớn lên xinh đẹp lại dậy thì sớm, thường xuyên gặp mấy tên côn đồ chặn đường đùa giỡn.
 
Có một lần từ xa cô đã thấy mấy tên côn đồ đứng ở ven đường lôi lôi kéo kéo Nina, cô cũng không muốn lo chuyện bao đồng nên đã gọi điện thoại báo cảnh sát liền tiếp tục đi đường của mình, ai ngờ khi đến gần lại nghe thấy một tên lưu manh đắc ý nói:
 
“Anh tôi là người đại diện của một công ty lớn, chỉ cần cô em ngoan ngoãn để cho chúng tôi làm, tôi sẽ nói anh tôi nâng đỡ em thành minh tinh! Được không?”
 
Lúc đó cô dừng bước, quay lại nói một câu, “Anh họ của cô ấy là cảnh sát ở đồn công an, chỉ cần mấy người không ngoan, tiếp tục dây dưa cô ấy nữa, cô ấy sẽ kêu anh cô ấy bạo cúc hoa của mấy người. Được không?”
 
Đúng lúc cảnh sát trực ban đến đó, cô vừa mới dứt lời, hai cảnh sát liền đi ra từ góc đường, mấy tên côn đồ vừa nhìn thấy đã nhanh chân bỏ chạy…… Từ đó về sau, mỗi lần về nhà Nina đều đi theo cô, cho dù một thời gian rất lâu cô không nói với Nina câu nào cả.
 
Sau đó khi nghỉ hè, cha Nina đánh bạc thiếu nợ lấy một số tiền lớn của công ty bỏ trốn, ông bà nội bị xã hội đen đòi nợ đánh bị thương, mẹ Nina đi khám bệnh phát hiện bị nhiễm trùng đường tiểu, tất cả bi kịch đều xảy ra trên người Nina.

 
Không lâu sau, ở quê nhà, trường học bắt đầu truyền tai nhau, nói Nina bị một ông chủ bao dưỡng.
 
Là sự thật.
 
“Dao Dao, rời khỏi nơi này đi.” Mạnh Ni Na vừa vào cửa đã nói với Dịch Dao như vậy.
 
“Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”
 
“Dao Dao……” Nhìn cần cổ Dịch Dao có dấu vết lộ ra, Mạnh Ni Na cố nén nước mắt, “Bây giờ còn kịp, bây giờ cậu dứt ra thì những người khác vẫn không biết gì cả, cho nên… rời khỏi nơi này đi, bảo vệ mình cho tốt! Nghe mình đi, được không?”
 
“Nina, mình biết cậu muốn tốt cho mình, nhưng chuyện này, ván đã đóng thuyền.”
 
“Thành thuyền thì dỡ nó xuống!” Mạnh Ni Na lớn tiếng nói, “Cậu có biết cậu đang làm gì hay không! Cậu có biết cậu… ” Lời còn chưa dứt, Mạnh Ni Na đã nước mắt giàn giụa.
 
“Mình biết.”
 
“Cậu không biết! Cậu có biết làm một người phụ nữ, hậu quả đau khổ nhất của việc bán đứng thân thể là gì không? Không phải là bị người khác khinh bỉ, hèn mọn, thóa mạ, không phải thân thể ốm đau, không phải nội tâm tự khiển trách mình, mà là……”
 
“……”
 
“... Là khi cậu yêu một người, lại biết rõ mình không tư cách đứng ở bên cạnh hắn!”
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 45
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 241 times
Been thanked: 420 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 5 2020 21:51

Chương 13. Cô ở lại cho tôi ăn
 
Yêu một người? Giống như cha? Mãi cho đến chết cũng chỉ sống vì một người phụ nữ, thậm chí câu nói cuối cùng trước khi chết với con gái cũng là ‘lớn lên hãy chăm sóc mẹ của con’?
 
Ha ha……
 
Ôm Mạnh Ni Na đang khóc rống, trái tim Dịch Dao lạnh như băng. Đời này, cô sẽ không yêu ai cả.
 
Nina quyết định kết thúc quan hệ với kim chủ, dẫn mẹ mình rời khỏi thành phố này, rời khỏi người đàn ông cô ấy yêu, sợ cô phải trải qua nỗi đau giống vậy, cho nên chạy tới khuyên cô.
 
Cô rất cảm kích, cảm kích Nina lúc thống khổ nhất vẫn quan tâm cô.
 
“Cậu yên tâm, nhiều nhất chỉ một năm thôi, chỉ cần Ninh Nguyệt Cầm nhận được một vai diễn trong ‘Nguyệt Chi Âm’, mình sẽ không đem thân thể mình làm lợi ích nữa. Nhưng bỏ tiền đi chơi đàn ông, còn có khả năng.”
 
Mạnh Ni Na nín khóc mà cười, “Vì sao chuyện gì tới lượt cậu, cũng nhẹ nhàng giống như ăn một tô mì vậy? Khiến cho mình giống như đang làm chuyện bé xé ra to. Nhưng mà Dao Dao, mình thật sự không hiểu, nhiều năm như vậy, mẹ cậu chưa từng chăm sóc cậu, thậm chí mọi người còn không biết cậu là con gái của bà ấy, hại cậu từ nhỏ đã chịu nhiều cực khổ như vậy, vì sao cậu còn vì bà ấy mà hy sinh chính mình?”
 
“Mình không phải vì bà ấy, mình cũng không cảm thấy đây là hy sinh, chuyện này chỉ là giao dịch.”
 
Tiễn Nina đi, Dịch Dao vỗ trán, gọi điện thoại, không ai nghe máy. Nhìn thời gian, Dịch Dao quyết định vẫn nên đi một chuyến, còn phải bị bồi thường váy lễ phục nữa.
 
Ôm một đống quần áo giặt xong mở cửa phòng ra, trong phòng khách quần lớn áo bé bày la liệt rơi rụng khắp nơi.
 
Có đôi khi cô thật sự không biết Tùy Nhược Thủy lôi thôi lếch thếch hay là có thói ở sạch, nếu nói hắn lôi thôi lếch thếch? Vậy sao mỗi lần ra khỏi nhà hắn đều thay quần áo, cho dù chỉ đi mua nước.
 
Nói hắn có thói ở sạch? Phòng khách hỗn loạn thành chiến trường hắn cũng không thèm động một ngón tay dọn dẹp.
 
May mắn từ sau khi mém bị hỏa hoạn, Tùy Nhược Thủy đã bị lệnh cưỡng chế nghiêm cấm tổ chức các bữa ăn tập thể, nếu không căn phòng này cũng không biết loạn lạc như thế nào nữa.
 
Dọn dẹp một hồi, suýt chút nữa eo Dịch Dao không đứng thẳng được, vừa mới nằm trên sô pha nghỉ một lát, đã nghe thấy tiếng mở cửa phòng ngủ.
 
Dịch Dao không thèm quay đầu, nhắm mắt nghỉ ngơi.
 
Cô không thèm mở mắt là có lý do —— Tùy Nhược Thủy ở nhà thích khỏa thân.
 
Lúc mới bắt đầu làm việc, trước khi tới cô sẽ gọi điện hỏi hắn có làm gì không, sau đó vài lần nhìn thấy hắn cởi trần, cô liền từ bỏ, cô nên làm gì cứ làm, hắn làm gì mặc hắn.
 
“Rắc, rắc.”
 
Tiếng gì vậy, nghe như là… cô tò mò mở mắt ra, “A, trời ơi, Tùy Nhược Thủy!” Lần đầu tiên cô thấy người ta ăn mì sống đó! Hèn gì lúc trước khi cô dọn dẹp mì ăn liền thì phát hiện rất sạch sẽ, túi gia vị cũng chưa từng dùng.
 
 
 
Tùy Nhược Thủy nhìn về phía cô.
 
“Ặc……” Bởi vì Tùy Nhược Thủy thích khỏa thân, cho nên mấy tháng này, mỗi lần chạm mặt cô đều cố tình không nhìn hắn, ấn tượng trong đầu đối với hắn chỉ có tính tình cổ quái, vóc dáng cao ráo, làn da trắng, lúc này đột nhiên nhìn thẳng vào hắn, cô mới biết vì sao một con người kỳ quái như vậy, tên ông chủ nổi danh keo kiệt bủn xỉn kia lại đồng ý cung cấp chỗ ở miễn phí cho hắn, còn bỏ tiền ra kêu cô dọn dẹp phòng cho hắn.
 
Tóc dài màu nâu mượt mà như tơ, da thịt trắng như bạch sứ, gương mặt góc cạnh như tượng thần Hy Lạp điêu khắc, cho dù biểu cảm thờ ơ cũng làm cho người ta cảm thấy sâu sắc mãnh liệt, dưới cặp lông mày tuấn nhã là một đôi mắt thâm trầm, màu mắt xám đậm lộ ra ánh xanh. Liếc mắt nhìn lên một cái, một người sống sờ sờ, mà cứ như người mẫu trên ảnh bìa tạp chí!
 
Đúng là gương mặt vì màn ảnh mà sinh ra.
 
Dịch Dao khẩn trương dời ánh mắt, nhưng dáng người thon dài với tỉ lệ hoàng kim trần trụi đập vào mắt, đúng là làm người ta choáng váng……
 
“Cái gì vậy?”
 
Nghe thấy phát âm tiếng Trung kỳ quái do Tùy Nhược Thủy nói, một lúc sau  Dịch Dao mới nhớ vừa nãy cô muốn nói gì, “Anh… anh thích ăn mì sống hả?”
 
“Không nước.”
 
“……” Đột nhiên Dịch Dao rất muốn cười. Phát âm của Tùy Nhược Thủy rốt cuộc là ai dạy thế? 
 
Lòng tự trọng bị ngoại hình của hắn làm rớt mất trong nháy mắt sống lại, “Không nước thì sao anh chỉ lại ăn sống.”
 
“Không biết nấu.”
 
Dịch Dao tâm trạng tốt đứng dậy lấy gói mì trong tay hắn, đến phòng bếp, thuần thục mở bếp nấu nước. Thẳng thắn mà nói, cô cũng không có thiên phú nấu nướng, nhưng nấu mì là kỹ năng sinh tồn cô sở trường nhất.
 
Khi còn nhỏ, mỗi khi ba ba không ở nhà, cô đã dựa vào tuyệt kỹ nấu mì mà lấp đầy bụng.
 
Nấu mấy phút, Dịch Dao đang chuẩn bị bưng ra bếp, quay người lại liền thấy Tùy Nhược Thủy khỏa thân trần trụi đi chân trần đứng ở cửa phòng bếp, cả người trắng nõn làm cô choáng váng.
 
“Tốt xấu gì thì anh cũng mặc quần vào được không?” Cô biết đối với người mẫu, phô diễn thân thể hoàn mỹ là công việc, nhưng cô không có tiền, hắn đẹp cũng không ăn được?
 
“Không thích.”
 
“……” Được rồi, đây là nhà hắn, cô nên câm miệng. 
 
Để bát mì lên mặt bàn, ý bảo hắn ngồi xuống ăn, Dịch Dao kéo ghế ngồi bên kia. 
 
Cô chờ hắn ăn xong thì dọn dẹp rác, nếu không bát mì này sẽ ở đây một tuần nữa, cả căn phòng sẽ rất ‘có mùi có vị’.
 
“Rột rột……” Một âm thanh kỳ quái phát ra.
 
Tùy Nhược Thủy dừng đũa lại.
 
Dịch Dao xoa xoa bụng, lúc này mới nhớ hình như cả ngày cô chưa ăn gì hết. 
 
Cô rất ít khi thấy đói, thậm chí đại não thường xuyên làm lơ cảm giác ‘đói’, cho nên chỉ cần ở trường học, vừa đến giờ ăn cơm Tiểu Ngải sẽ kêu cô đi cùng.
 
“Còn không?” Dịch Dao chỉ chỉ vào bát.
 
Tùy Nhược Thủy cúi đầu nhìn nhìn, đem nửa bát mì còn dư lại đẩy về phía  Dịch Dao.
 
“Không phải, tôi hỏi anh còn gói mì nào không? Mượn một gói lần sau tôi trả lại cho anh.”
 
“Hết rồi.”
 
Dịch Dao than nhẹ một tiếng, một tay chống lên khuôn mặt nhỏ, nổi giận bĩu môi với Tùy Nhược Thủy, “Vậy anh ăn nhanh lên, ăn xong tôi còn đi ăn cơm nữa.”
 
Ai ngờ Tùy Nhược Thủy vừa thấy Dịch Dao nói vậy, lại không ăn nữa.
 
“Cô, ở lại cho tôi ăn.”
 
“Hả?”
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 45
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 241 times
Been thanked: 420 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 5 2020 16:48

Chương 14. Chạm trán

 Sảng khoái dùng tiền mặt bồi thường váy lễ phục cho cửa hàng cho thuê lấy thẻ sinh viên của mình về, vừa ra khỏi cửa Dịch Dao liền bẹp bẹp miệng, cô đúng là không có thần tài giữ cửa mà, tiền vừa vào tay cô đã chạy qua túi của nguời khác.

 Hiện tại cô hết sạch tiền, tiền lương dọn dẹp nhà cho Tùy Nhược Thủy đã chi hết, bây giờ tiền lương một tháng làm ‘nữ đầu bếp’ cũng xài luôn rồi.

 Nhưng mà, cô thật sự không tin tưởng tài nấu ăn của mình lắm, hy vọng khi Tùy Nhược Thủy thưởng thức tay nghề của cô không bắt cô trả tiền lại.

 Đã hơn mười ngày Ninh Nguyệt Cầm không có việc gì làm, bây giờ phim thần tượng thanh xuân đang hot, một đám nam nữ hơn hai mươi tuổi trẻ trung chiếm lĩnh màn ảnh, mấy nhân vật trung niên có thể biểu diễn cũng chỉ cần mấy diễn viên thời trước, mà Ninh Nguyệt Cầm còn không được tính là nữ diễn viên?

 Cô cần phải nắm chặt thời gian……

 “Dao Dao, mình đang chuẩn bị gọi điện thoại cho cậu đó, Nina có nói gì với cậu không?” Dịch Dao về ký túc xá lấy quần áo chuẩn bị đi, Ngải Kỳ đi ăn cơm trở về, thấy cô liền hỏi.

 “Nói rồi, mình tôn trọng sự lựa chọn của cậu ấy.”

 “Nhưng mình không yên tâm, Uông Húc Phong sẽ không dễ dàng thả Nina đi như vậy đâu, Nina nói tối ngày mai Uông Húc Phong mời cô ấy ăn cơm ở X Kinh, cô ấy chuẩn bị lúc đó sẽ nói rõ ràng, chúng ta đi cùng đi.”

 “…… Được.” Cô chưa từng gặp kim chủ đương nhiệm của Nina, không biết đó là người như thế nào, nhưng Ngải Kỳ lo lắng nhất định có lý do.

 Trở lại khách sạn, Cầu Dịch Hành đã tắm xong đang mặc áo tắm dài ngồi ở trên sô pha xem tin tức, thấy cô cột tóc đuôi ngựa mặc quần áo đơn giản, nhìn nhiều thêm một lúc.

 Khi thì vũ mị động lòng người, khi thì tươi mát xinh đẹp, hai loại khí chất này đơn độc riêng lẻ rất thường gặp, nhưng có thể đem hai loại khí chất bất đồng này hợp lại làm một, đã vậy còn tự nhiên không chút dấu vết thì thực sự không nhiều người lắm, nhưng thực sự… rất mê hoặc đàn ông.

 “Sao vậy? Không thích hả?” Cầu Dịch Hành quét mắt nhìn mấy cái túi trên sô pha.

 “Hả…… Mua cho tôi sao?” Lúc thấy cô cũng không để ý lắm, còn tưởng là quần áo của hắn, còn muốn cất vào tủ dùm hắn, sau đó vội vàng đi nên quên mất, không ngờ là mua cho cô?

 “Thử xem.”

 “Không cần đâu…… Cảm ơn.” Trừ quà sinh nhật bạn học nam tặng cho khi học tiểu học, đây là lần đầu tiên cô lớn rồi mà nhận được quà của đàn ông.

 “……” Người đàn ông không giận mà nghiêm túc nhìn cô.

 Dịch Dao nuốt nuốt nước miếng, ngoan ngoãn cầm lấy quần áo đi vào phòng ngủ.

 “Em muốn đi đâu?” Giọng nói trầm thấp từ tính mang theo ý cười.
 Hắn thích cô thức thời, cũng thích biểu cảm sạch sẽ không giả bộ của cô.

 Dịch Dao dừng bước, lòng treo ở giữa không trung, nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần của hắn.

 Hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phun lên lỗ phía sau tai cô, hai bàn tay nóng như lửa duỗi ra xâm nhập vào áo thun rộng thùng thình, vuốt ve thân thể mềm mại của cô, động tác rất nhẹ nhàng, giọng điệu ấm áp, khoảng cách thân mật, thậm chí làm cho cô có ảo giác —— hắn không phải là một kim chủ xa lạ, mà là một người đàn ông rất yêu cô.

 Xoay người ném bộ đồ mới xuống, hơi nhón chân ôm lấy cổ hắn, chủ động dâng môi lên, “Tôi thích anh…… Thô bạo hơn chút.”

 Đôi mắt đen của hắn đen lại, tay phải bế mông của cô lên, bước nhanh vào phòng ngủ.

 Không bao lâu sau, bên trong cánh cửa truyền ra tiếng rên rỉ kiềm nén cùng với âm thanh thân thể va chạm với nhau.

 Cô không cần cảm giác say mê khuây khỏa, cũng không thèm hưởng thụ nhục dục đáng xấu hổ, không cần dịu dàng, không cần ảo giác! Cô muốn đau…… muốn đau đớn nhắc nhở cô —— ít nhất là linh hồn, ít nhất linh hồn đừng sa đọa.

 “A a……”

 Chủ nhật ngày 25 tháng 10.

 Không biết Nina hẹn với Uông Húc Phong lúc mấy giờ, từ 5 giờ rưỡi Dịch Dao và Ngải Kỳ đã bắt đầu ẩn nấp trong góc nhìn chằm chằm vào cửa.

 Chờ đến gần 7 giờ, mới thấy Nina mặc áo khoác mỏng xinh đẹp diễm lệ từ từ đi vào.

 Dịch Dao và Ngải Kỳ ngồi ở đối diện liền nhìn thấy, ba người các cô tuổi xấp xỉ nhau, nhưng trên người Nina nồng đậm vẻ phong tình hơn xa mấy cô gái cùng tuổi.

 Nếu như cô ấy có thể lựa chọn, các cô tin Nina tuyệt đối không muốn phong tình như vậy.

 Qua hơn hai mươi phút, một người đàn ông trẻ tuổi dáng vẻ công tử ẻo lả son phấn đi tới bên cạnh Nina, ôm vai cô ấy ngồi xuống.

 “Cái gì? Ông đây bao dưỡng một kỹ nữ như cô tốn nhiều tiền như vậy, bây giờ cô nói muốn đi là đi à?”

 Tên công tử ẻo lả lớn tiếng, làm ánh mắt cả phòng đều tập trung trên người Nina. 

 Dịch Dao và Ngải Kỳ đồng thời đứng dậy, nhưng thấy Nina nói gì đó với tên kia, cảm xúc tên kia hình như đã ổn định lại, hai người trở lại chỗ ngồi một lần nữa.

 Năm phút sau, hai người thấy Nina vui sướng nhìn Uông Húc Phong, gánh nặng trong lòng cô ấy đã giảm bớt.

 Sau đó Nina và Uông Húc Phong đứng dậy, đi về phía tầng hai dành cho VIP.

 Uông Húc Phong còn định lên tầng 2 sao?

 “Dao Dao, mình cảm thấy không đúng lắm.” Đợi một hồi lâu cũng không thấy Nina xuống lầu, Ngải Kỳ lo lắng nói.

 Dịch Dao quyết đoán gọi vào điện thoại của Mạnh Ni Na điện thoại, lại ở trạng thái tắt máy, cô do dự một lát, “Tiểu Ngải cậu đứng đây một lát, mình đi lên xem thử.”

 “Xin lỗi tiểu thư, nếu như cô quên số phòng, thì gọi bạn mình ra đón được không.” Dưới lầu nhân viên phục vụ làm hết phận sự ngăn Dịch Dao lại.

 Dịch Dao quay đầu nhìn vẻ mặt Ngải Kỳ đang nôn nóng, lập tức suy nghĩ, đứng lên lầu hai hô lớn, “Họ Mạnh kia, cô đi ra đây cho tôi! Tôi đã thấy cô rồi! Cô dám câu dẫn chồng tôi mà không có mặt mũi gặp tôi hả? Họ Mạnh kia! Ra đây!”

 Nghe thấy cô la như vậy, nếu Nina không có chuyện gì, Nina sẽ ra tống cổ cô đi chỗ khác, nếu Nina có chuyện…… cũng sẽ có người ra!

 Vài giây sau, Uông Húc Phong từ một phòng đi ra, Dịch Dao còn chưa nói hết lời đã đẩy phục vụ ra xông thẳng lên lầu.

 “Nina!” Vừa xông vào cửa đã thấy Nina bất tỉnh nhân sự nằm trên sô pha, Dịch Dao vừa thấy tiến lại đã bị Uông Húc Phong túm chặt tóc ngã xuống đất.

 Dịch Dao cắn răng căm tức nhìn Uông Húc Phong, móc di động ra muốn báo cảnh sát.

 Uông Húc Phong nhấc chân đá bay di động trong tay Dịch Dao, đang muốn đá vào mặt Dịch Dao, trong phòng lại vang lên một tiếng hừ lạnh.

 “Xin lỗi, An, An ca, tôi lập tức xử lý tốt.” Vất vả lắm hắn mới có cơ hội nịnh bợ An ca một chút, không thể thất bại vì con đàn bà xấu xí này được!

 Lúc này Dịch Dao mới phát hiện trên ghế sô pha còn có những người khác, một người đàn ông trung niên khô gầy hơi quen mặt và…. người đàn ông trẻ tuổi nói chuyện với Cầu Dịch Hành ở hội đấu giá lần trước!
 An ca?

 An Kinh Vĩ! Hắn chính là An Kinh Vĩ sao?

 Bọn họ vì sao lại ở chỗ này?

 Uông Húc Phong túm tóc Dịch Dao kéo cô ra khỏi phòng, Dịch Dao chịu đựng đau đớn đứng dậy lấy khuỷu tay đánh vào eo sườn của Uông Húc Phong, sau đó khom người dồn lấy lực ôm lấy cánh tay quăng cả người Uông Húc Phong ra ngoài, nhưng lúc này, mấy tên bảo vệ cũng chạy vào.

 “Bạn của tôi đã báo cảnh sát rồi, tốt nhất mấy người nên để tôi dẫn người đi đi, nếu không ——” Dịch Dao vội vàng tàn nhẫn nói.

 “À…… Nếu không? Nếu không thì như thế nào?” An Kinh Vĩ phất phất tay kêu mấy bảo vệ đi ra ngoài, sau đó đốt thuốc lá, không thèm kiềm chế mà hút một ngụm. Tay phải kẹp thuốc lá, tay trái thưởng thức chiếc bật lửa bằng kim loại, biểu cảm lười biếng khinh thường.

 Dịch Dao không hề sợ hãi nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên, “Ở thời kỳ nhạy cảm như thế này, Phùng phó thị trưởng lại chạy đến thành phố bên cạnh ra vào nhà hàng xa hoa, chắc chắn sẽ ảnh hưởng không tốt đúng không?”

 Sắc mặt người đàn ông trung niên tối sầm, khu vực thành phố ông ta quản lý có rất ít người trẻ tuổi biết ông ta, nhưng đi qua thành phố kế bên lại bị người khác nhận ra chỉ trong chớp mắt! 

 Hắn ho khan hai tiếng, đè thấp giọng nói, “Cô nhận sai người rồi. An tổng, tôi còn có việc nên đi trước, có cơ hội thì bàn sau nhé.” Nói xong, cũng không đợi An Kinh Vĩ mở miệng, ông ta đã cúi đầu vội vàng rời đi.

 “An ca, Phùng phó thị ,ông ta……”  Uông Húc Phong trên mặt đất nhe răng vội la lên. 

 Phùng Viễn là An Kinh Vĩ mời đi theo, hai  trước tụ tập ông ta rõ ràng có hứng thú với Mạnh Ni Na, nên hôm nay hắn mới dụ Nina đến để cho An ca một cái ân tình!

 “Câm miệng!” An Kinh Vĩ dụi thuốc lá trong tay, đôi mắt nâu thẫm hiện lên sự thô bạo, một lát sau, khóe miệng gợi lên độ cong tàn nhẫn, nhìn Dịch Dao chật vật, tóc đen hỗn loạn nhưng lại kiên cường nhẹ nhàng nói hai chữ, “Cô thắng rồi.”
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 45
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 241 times
Been thanked: 420 times
Tiếp xúc:

29 Tháng 5 2020 17:04

Chương 15. Rời đi
 
Thứ hai, Dịch Dao và Ngải Kỳ trốn học, vội vội vàng vàng giúp mẹ con Mạnh Ni Na thu xếp hành lý, đưa ra sân bay. 
 
Nhìn đôi mắt Mạnh Ni Na sưng đỏ lưu luyến từng bước, Ngải Kỳ che miệng kiềm nén tiếng khóc, nhưng hai hàng nước mắt vẫn dạy dài.
 
“Dao Dao, vì sao? Vì sao Nina lại gặp phải những việc này chứ?” Chờ đến khi Nina biến mất trong tầm mắt, Ngải Kỳ không ức chế được bi phẫn tận đáy lòng.
 
“…… Trở về nghỉ ngơi thôi.” Dịch Dao xoay người, lẳng lặng nói.
 
“Dao Dao……” Nhìn dáng vẻ yên tĩnh của Dịch Dao, Ngải Kỳ càng đau lòng hơn. Tối hôm qua cô cùng với Nina khóc hơn nửa đêm mới ngủ, mà Dao Dao chỉ lẳng lặng ở bên cạnh các cô.
 
Nửa đêm khi cô tỉnh lại, chăn đắp kín trên người các cô, nhưng Dao Dao vẫn đơn độc ngồi ở mép giường. 
 
Ngọn đèn mờ nhạt chiếu lên khuôn mặt nhỏ mỹ lệ của cô, đôi mắt tĩnh lặng như  bầu trời đêm, không có bi thương, không có oán giận, làm người ta muốn tiến lên ôm lấy cô, nhưng lại sợ quấy nhiễu sự an bình của cô.
 
Nina đã từng nói, quen biết Dao Dao bảy năm, cô ấy chưa từng thấy Dao Dao khóc, nhưng dáng vẻ khi cô ấy không khóc, người khác nhìn thấy lại muốn khóc hơn.
 
“Dao Dao, những người đàn ông đó chỉ xem chúng ta như tình nhân không thể thấy ánh sáng! Coi như mình cầu xin cậu, đừng tiếp tục nữa! Là mình đáng chết! Sao mình có thể dẫn cậu vào con đường này chứ! Dao Dao! Đừng hận mình, đừng hận mình……”
 
Quăng nát di động trong tay, Dịch Dao nhớ lại lời khóc lóc cầu xin của Nina.
 
Hận cô ấy? Sao cô có thể hận Nina. Cô chỉ cảm thấy mình đáng xấu hổ, không có tư cách làm bạn của Tiểu Ngải và Nina.
 
Khi Nina vì sinh tồn mà bán đứng thân thể, cô lại chủ động đưa mình lên giường một người đàn ông xa lạ; khi Nina gian nan giãy dụa muốn thoát khỏi vận mệnh tàn khốc, cô còn đang suy nghĩ nên dùng thân thể đổi lấy lợi ích như thế nào.
 
Nhưng trừ thân thể, cô còn có cái gì đâu? Cô lấy cái gì để giúp Ninh Nguyệt Cầm? Nếu Ninh Nguyệt Cầm đau khổ cả đời vì sự nghiệp diễn viên nhưng lại không thành công, nếu lý tưởng của Ninh Nguyệt Cầm không thành vậy sự hy sinh của cha cô thì sao? Còn cô… rõ ràng có cha mẹ lại lớn lên giống như cô nhi, thì sao!
 
Ai có thể nói cho cô biết, cô nên làm gì bây giờ?
 
…… Không ai có thể cho cô đáp án, tất cả đáp án, cô chỉ có thể tự mình tìm kiếm.
 
Trở lại khách sạn, Dịch Dao thu dọn đồ đạc của mình, nghĩ nghĩ, rồi để lại một tờ giấy dùng chìa khóa đè lên để ở bàn trà trong phòng khách, cuối cùng nhìn căn phòng lịch sự tao nhã, đóng cửa rời đi.
 
Chỉ mới mấy ngày, cô không dám nói là hiểu rõ Cầu Dịch Hành, nhưng ít ra cô dám khẳng định, chắc chắn hắn sẽ không vì phụ nữ mà đi tìm An Kinh Vĩ, hoặc là nói, hắn khinh thường việc đó.
 
Đưa điện thoại di động đến cửa hàng sửa chữa, vừa nghe thấy giá thay màn hình, Dịch Dao quyết định mua một cái điện thoại Nokia đập đá, chắc chắn quăng không hư, tuy rằng công dụng có hạn, nhưng cũng đủ dùng. Mới vừa lắp sim vào, chiếc Nokia nho nhỏ liền vang lên tiếng chuông.
 
“Alo? Dao Dao, gần đây bận gì hả? Không thấy đi học? Người anh em này đã làm hết công việc cho cậu luôn rồi, cảm ơn đi?” Người gọi điện thoại là Công Tôn Tiểu Sách hay còn tự xưng là ‘viện thảo’ —— viện cỏ đuôi chó, tên gọi tắt viện thảo. Tính cách khôi hài không đứng đắn, nhưng kỹ năng lập trình là hạng nhất, trong ‘Nhóm Ngũ Hà’ của bọn họ phụ trách thiết kế chương trình.
 
“Cảm ơn nhiều! Về trường sẽ mời cậu ăn cơm!” Dịch Dao cười nói. 
 
Vì sao con người phải có bạn? Bởi vì có người hỗ trợ dựa dẫm, sẽ không đau khổ.
 
“Cậu nói đó! Chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay đi! Mau lên! Tụi mình chờ cậu ở Tam Tương duyên!”
 
“Hả……” Dịch Dao nhìn tay phải sưng đỏ, sờ soạng trán trầy trụa đóng vảy, không muốn các bạn lo lắng. “Hôm nay mình thật sự có việc bận, cuối tuần đi, được không?”
 
“Ha ha ha…… Có phải cậu có người yêu mà giấu tụi mình không đó? Là minh tinh ca sĩ thần bí hả?”
 
“…… Tiểu Sách, cậu lại động kinh à.”
 
Sau khi nói chuyện nhảm nhí với Tiểu Sách một lúc, tâm trạng của cô tốt hơn nhiều.
 
Nina đã trải qua nhiều chuyện như vậy mà vẫn kiên cường sống tiếp, cô không có tư cách lãng phí thời gian đã mê mang, oán giận.
 
Vậy, vấn đề đầu tiên cần giải quyết là gì?
 
Đói, nghèo.
 
Phương pháp giải quyết tối ưu là?
 
Dịch Dao trực tiếp đi tới siêu thị gần nhất —— đường, muối, cà chua, trứng gà, gom sạch! Lên xe! Nơi đến —— chung cư riêng của Tùy Nhược Thủy!
 
Ba tiếng sau, Tùy Nhược Thủy ngồi xổm bên sô pha nhìn dáng vẻ ngủ say của cô gái nhỏ, một hồi sau, duỗi tay đặt lên cánh tay sưng đỏ của cô.
 
Làn da trơn trượt hơi nóng có cảm giác cực kỳ thoải mái, mềm mại còn hơn tơ lụa, nõn nà tinh tế, cảm xúc thoải mái làm người ta thở dài, không muốn buông tay, quan trọng hơn là —— đây là bàn tay của một cô gái trưởng thành, nhưng hắn lại không hề có cảm giác ghê tởm!
 
Đôi mắt to thâm thúy nhìn về phía đôi môi hồng phấn của cô, ngón tay trắng dài chậm rãi xoa lên cánh môi cô, một lát sau, sau khi chạm vào môi cô, hắn còn cố ý đưa ngón tay đặt lên môi mình.
 
“Ưm……” Dịch Dao cảm thấy giống như có lông chim chạm nhẹ vào miệng mình, liền cau mày tỉnh lại, “À, anh về rồi hả? Tôi có làm cơm trứng cà chua, anh có muốn ăn thử một chút hay không? Ăn không ngon tôi cũng không có tiền trả lại cho anh đâu nha, với lại tiền mua dầu, muối, gia vị đều dùng tiền anh trả cho tôi đó.”
 
Phương pháp tối ưu của cô tên là —— Tùy Nhược Thủy.
 
Ban đêm.
 
Cầu Dịch Hành mở cửa phòng ra, trong phòng yên tĩnh làm hắn nhíu mày lại.
 
Cô gái nhỏ kia tối hôm qua không trở về, hôm nay Khổng Đức gọi điện thoại thì báo tắt máy. 
 
Đối với phụ nữ, hắn không thèm để ý, có cũng được không có cũng không sao, nhưng hắn không cho phép phụ nữ chơi đùa với hắn.
 
Đang chuẩn bị gọi điện thoại kêu Khổng Đức tìm người, ánh mắt liếc qua bàn trà trông thấy một tờ giấy màu trắng.
 
“Ngại quá, di động của tôi bị rớt hư rồi, không thể gọi điện thoại cho trợ lý Khổng được, cho nên tôi để lại tờ giấy cho ngài. Bởi vì lý do cá nhân, tôi không thể tiếp tục làm bạn gái tạm thời của ngài được nữa, rất xin lỗi, mong ngài thông cảm! Chúc hành trình tiếp theo của ngài thuận lợi, hẹn gặp lại.”
 
“……” Cầm tờ giấy, Cầu Dịch Hành không thể hình dung được cảm giác trong lòng lúc này là gì.
 
Đây là cái gì? Thư từ chức? Nếu dựa theo tiêu chuẩn thư từ chức, trong đó hình như vẫn còn thiếu một câu ‘Cảm ơn sự chiếu cố của ngài từ trước đến nay?’ thì phải?
 
…… Xem ra hắn “Chiếu cố” cô vẫn chưa đủ?
 
“Ha…… Ha ha……” Cầu Dịch Hành cười khẽ.
 
Cô gái thú vị.
 
Ngày 28 tháng 10, trời nhiều mây chuyển mưa to.
 
“Alo, Nina hả? Thế nào rồi? Sắp xếp xong hết chưa?” Loại thời tiết này rất thích hợp nằm trong ký túc xá ngủ một giấc, đặc biệt là, bây giờ cô không cần phải tập “thể lực” nữa, sau khi nghỉ ngơi một ngày, Dịch Dao cảm thấy cả người thoải mái, vì thế nằm trong chăn gọi điện thoại cho Nina.
 
“Dao Dao! Cứu Nina đi! Cứu Nina với! Nina bị cảnh sát bắt rồi!”
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 45
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 241 times
Been thanked: 420 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 6 2020 16:21

Chương 16. An Kinh Vĩ đúng không
 Bị nghi ngờ có liên quan đến việc lừa gạt tiền, đã bị cảnh sát bắt giữ hai ngày rồi.

 Nghe mẹ Nina nghẹn ngào kể lại chuyện mấy ngày nay, lần đầu tiên Dịch Dao biết, thì một số việc lại có ‘hiệu suất cao’ như thế!

 Sau khi Ngải Kỳ biết Nina bị bắt, chửi Uông Húc Phong một trận, nhưng hai người biết mắng cũng vô dụng. 

 Dịch Dao và Mạnh Ni Na đều là người thành phố khác, ở chỗ này không có bà con bạn bè gì giúp đỡ được hết, Ngải Kỳ lập tức liên hệ cha mẹ cô ấy, vừa cố gắng quan hệ với bên cảnh sát, vừa chuẩn bị mời luật sư.

 Sau khi xem xét, Dịch Dao quyết định đi tìm…… Lương Diệu Trung.

 Đứng ở cửa văn phòng của chú Lương, Dịch Dao chậm chạp không nhấc tay gõ cửa nổi.

 “Chờ Cầu Dịch Hành đi rồi, tạm thời cô có thể đi theo tôi, nếu tôi vui vẻ, còn có thể giới thiệu người mới cho cô……”

 Lần trước, bên trong cánh cửa này, từng chữ từng lời chú Lương nói vẫn còn vang lên bên tai cô, mỗi từ mỗi chữ đều rất tàn nhẫn, đó không phải là chú Lương cô quen biết, không phải trưởng bối có thể đùa giỡn với cô lúc trước.

 Nhưng cô đã phá hủy hết mọi thứ!

 “Hồi tưởng” không phải là một công ty lớn, cũng không có nhiều siêu sao, nhưng hơn hai mươi năm qua vẫn thuận lợi kinh doanh, chưa bao giờ gặp nguy cơ gì lớn, chuyện này có liên quan rất nhiều đến các mối quan hệ của chú Lương.

 Khi Nina xảy ra chuyện, người có thể giúp đỡ mà cô tìm được chính là chú Lương!

 Nhưng mà —— ông ấy đồng ý giúp không? Nếu đồng ý, trả giá là gì?

 Nina…… 

 Dịch Dao bước tới nửa bước, giơ tay gõ cửa phòng.

 “Cô tới hả? Đúng lúc lắm, tôi cũng đang muốn tìm cô, vào đi.” Lương Diệu Trung mở cửa liền thấy Dịch Dao đứng ở cửa giơ tay, lạnh lùng nói.

 Quay lại bàn làm việc lấy một bao thư từ trong ngăn kéo ra, Lương Diệu Trung liếc mắt nhìn về phía Dịch Dao. 

 Vẻ ngoài của Dịch Dao rất bắt mắt, khí chất và thân hình cũng không tồi, trước kia ông còn có suy nghĩ huấn luyện cô làm nghệ sĩ, nhưng cô hoàn toàn không có hứng thú, ông cũng không cưỡng ép, còn cảm thấy cô gái này không màng danh lợi rất đáng khen, nhưng không ngờ, ánh mắt ông đã duyệt qua vô số người cũng có lúc nhìn lầm người.

 “Chú Lương, tôi có chuyện nhờ chú giúp đỡ.” Dịch Dao nghiêm mặt nói.

 “Vậy à?” Lương Diệu Trung nhìn nhìn bao thư, ngồi xuống, “Nói thử xem.”

 “Tôi có một người bạn bị vu khống là lừa đảo, tôi muốn nhờ chú nghĩ biện pháp bảo lãnh cô ấy ra được không, không cần đụng tới thưa kiện.”

 “Vu khống? Cụ thể là sao?”

 “…… Bạn trai của bạn tôi lúc trước có cho cô ấy một ít tiền để chữa bệnh cho mẹ, khoảng thời gian gần đây bọn họ chia tay, bây giờ bạn trai cô ấy tố cáo cô ấy lừa gạt.”

 “Bạn trai? Kim chủ đúng không? Lừa hết bao nhiêu tiền?”

 “Hai trăm triệu.”

 Lương Diệu Trung lộ ra biểu cảm kỳ quái, nâng cái bao thư trong tay, “Dịch Dao, đây là chi phiếu Cầu Dịch Hành cho cô, cô có thể lấy đi, sau đó tự mình giải quyết chuyện của bạn cô, hoặc là, chia cho tôi một nửa, tôi giúp cô giải quyết. Nhưng, cô phải quyết định ngay bây giờ.”

 Dịch Dao bất ngờ nhìn bao thư, hai giây sau lại nói, “Chỉ cần chú có thể bảo đảm Nina không sao, cũng sẽ không bị quấy rầy vì chuyện này nữa, toàn bộ tiền chú cứ lấy hết đi.”

 “……” Biểu cảm của cô không hề do dự giãy dụa, kiên định giống như đây là chuyện đương nhiên, Lương Diệu Trung bất ngờ thu lại ánh mắt khinh miệt, “Cô xác định? Cô không muốn nhìn số tiền trên chi phiếu trước hả?”

 “Chú Lương, tôi hy vọng bạn của tôi có thể nhanh chóng ra khỏi đó, càng nhanh càng tốt.”

 Sau khi nói rõ tình huống của Nina và Uông Húc Phong cho Lương Diệu Trung, Dịch Dao cực kỳ dứt khoát rời khỏi văn phòng của Lương Diệu Trung, Lương Diệu Trung đợi trong chốc lát, mở bao thư ra nhìn số tiền trên chi phiếu vừa đúng hai trăm triệu, lắc đầu cười vài tiếng. 

 Uông Húc Phong là con út của tổng giám đốc một công ty kiến trúc trong thành phố, có tiếng ăn chơi phá hoại, lần này tố cáo một tình nhân, chắc chắn là do cô ta đã chọc giận hắn, nên cũng dễ giải quyết.

 Nhưng mà vấn đề “dễ giải quyết” đó, sau khi Lương Diệu Trung dùng một buổi trưa thêm cả buổi tối gọi vài cuộc điện thoại, sáng sớm ngày 29, ông kêu Dịch Dao đến, trả lại chi phiếu đó.

 “Chuyện này, cô tìm lầm người rồi.”

 “Có ý gì.” Dịch Dao không rõ.

 Lương Diệu Trung không tiện nhiều lời, lắc lắc bao thư, “Cầm chi phiếu đi, cô suy nghĩ lại xem.”

 Vừa thấy dáng vẻ biết rõ mọi chuyện của Lương Diệu Trung, Dịch Dao liền khẩn cầu, “Chú Lương! Nếu chú biết cái gì xin hãy nói cho tôi biết đi! Nina cô ấy vì muốn chữa bệnh cho mẹ mới có thể đi làm tình nhân của người ta, đều là người làm con cái, chú nhất định có thể hiểu đúng không! Cầu xin chú giúp cô ấy đi!”

 Lương Diệu Trung khó xử mà nhìn Dịch Dao, cuối cùng chỉ có thể nói, “Cầm chi phiếu đi, ai tố cáo thì cô đi tìm người đó đi! Đừng hỏi tôi nữa. Đi đi đi! Đi mau!”

 “Dịch Dao, ba mình nói đã tìm mấy văn phòng luật sư rồi, mà họ vẫn không chịu nhận vụ án của Nina! Uông Húc Phong sao lại có thế lực lớn như vậy chứ? Hắn ta muốn ép Nina vào đường cùng sao?”

 Giọng điệu chú Lương rất mập mờ, tin tức Ngải Kỳ nói, Dịch Dao cảm thấy hình như cô đã bỏ sót điều gì đó, nhưng cô không rõ, vì sao lại có kết quả như thế này chứ.

 Mở bao thư ra, nhìn thấy số tiền trong chi phiếu, cô giống như đã bắt được một cọng rơm cứu mạng cuối cùng, cầm chi phiếu vọt vào ngân hàng.

 Rầm rầm!

 Dịch Dao đem hai trăm triệu mới tinh đập lên mặt bàn trước mặt Uông Húc Phong, làm hai cô gái yêu diễm bên cạnh hắn hai mắt tỏa sáng.

 “Nơi này là hai trăm triệu, cho anh! Mong anh không gây phiền phức cho Nina nữa!”

 “…… Hừ,” Uông Húc Phong liếc mắt nhìn chồng tiền, “Cô cảm thấy thiếu gia tôi thiếu tiền hả?”

 Dịch Dao khẽ cắn môi, “Vậy anh nói coi, anh muốn gì?”

 “Tôi muốn cô ——” Vẻ mặt Uông Húc Phong hạ lưu nhìn Dịch Dao, nhưng hình như nhớ tới gì đó, nửa đường lại đổi ý, “Tôi muốn cô quỳ xuống xin lỗi tôi.”

 Dịch Dao lập tức quỳ xuống, “Rất xin lỗi, lần trước là tôi không đúng, tôi không nên mạo phạm Uông thiếu gia, mong Uông thiếu gia đại nhân đại lương, không so đo với mấy người nhỏ nhoi như tôi.”

 “Ha ha…… Không ngờ cô lại sảng khoái như vậy, nếu không phải cô đã đắc tội An ca, tôi sẽ đại phát từ bi buông tha cho cô và Nina lẳng lơ kia.”

Uông Húc Phong đắc ý mà nhìn cô tình nhân mới, cười không khép miệng, nhưng giây tiếp theo, hắn cứng đơ người thấy cô gái trên mặt đất lạnh lùng đứng lên, cúi người lấy tiền trên bàn bỏ vào ba lô, mỉm cười.


 “An Kinh Vĩ đúng không? Cảm ơn anh đã nói cho tôi biết.” Nói xong, Dịch Dao đeo ba lô lên rời khỏi nhà hàng.

 Một lúc sau Uông Húc Phong mới lấy lại tinh thần, nhìn bóng dáng thẳng thắn khi đi của Dịch Dao, hắn hơi hoài nghi thái độ khiêm tốn quỳ xuống đất nhận sai lúc nãy chỉ là ảo giác của hắn.

 A! Không xong! Có phải hắn vừa mới nói gì đó không nên nói?

 An Kinh Vĩ! An Kinh Vĩ! Hèn gì chú Lương không dám nói gì! Hèn gì chú Ngải không tìm được luật sư!

 Vì sao hắn lại làm như vậy? Bởi vì cô phá hoại hắn hối lộ? Bởi vì cô ngăn cản chuyện không nên xảy ra?

 Nếu hắn muốn trả thù cô, cô chấp nhận! Nhưng vì sao hắn lại liên lụy Nina!
 Vách tường pha lê bên ngoài cao ốc Minh Khiêm phản chiếu gương mặt tức giận của cô, Dịch Dao dừng bước lại, cố gắng thả lỏng cơ mặt, thử rất nhiều lần mới mỉm cười hòa nhã được.

 “Xin chào, tôi là Dịch Dao - quản lý công ty “Hồi tưởng”, đây là thẻ công tác của tôi, hai ngày trước tổng giám đốc An có để quên đồ ở công ty chúng tôi, tổng giám đốc Lương của chúng tôi muốn tôi tự mình đến trả cho An tiên sinh, xin hỏi bây giờ An tiên sinh có rảnh không ạ?” Dịch Dao mềm giọng hỏi nhân viên tiếp tân.

 Muốn gặp An Kinh Vĩ, đầu tiên phải bảo đảm không bị bảo vệ ném ra ngoài.

 “Được, xin cô chờ một lát.” Nhân viên tiếp tân lễ phép mỉm cười nói, sau đó gọi điện thoại, “Thư ký Trương, Dịch Dao tiểu thư - quản lý công ty “Hồi tưởng” tới trả lại đồ An tổng để quên.”

 Tầng 50, văn phòng tổng giám đốc.

 Dịch Dao? Hình như…… đã thấy ở đâu rồi.

 Trương Dạng nghe báo cáo của nhân viên tiếp tân, nghi ngờ cúp điện thoại đi vào văn phòng, chờ đến khi người đàn ông anh tuấn lạnh lùng xem xong văn kiện ngước mắt lên, mới mở miệng, “Nhân viên tiếp tân nói Dịch Dao tiểu thư - quản lý công ty “Hồi tưởng” tới đưa đồ anh để quên.”

 Người đàn ông hơi kinh ngạc, khuôn mặt tinh xảo hơi hơi nhíu mày —— người phụ nữ này có thể tìm được hắn?

 Đây cũng không phải là kết quả trong kế hoạch của hắn.

 “Để cô ấy đi lên đây.”
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin