[HĐ - Showbiz - NP] QUY TẮC ĐƯỜNG CONG- GIANG SƠN ĐA TIÊU

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 60
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 316 times
Been thanked: 677 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 6 2020 21:47

Chương 17. Thì ra là cô
 
Thì ra là cô.
 
Từ cái nhìn đầu tiên Trương Dạng đã nhận ra Dịch Dao, cô gái này cô đã từng thấy trong tư liệu khi điều tra về Cầu Dịch Hành. 
 
Cô gái trẻ tuổi có khuôn mặt xinh đẹp thanh xuân trẻ trung, cũng không quá xinh đẹp, nhưng lại lộ ra cá tính mạnh mẽ. 
 
Biểu cảm xa cách lại lộ ra nội tâm cá tính, lưng thẳng, ánh mắt kiên định, cằm nhỏ, vừa nhìn đã biết đây là một cô gái mạnh mẽ không dễ dàng chịu thua.
 
Vì lý do gì, mà cô gái có khí chất như vậy lại đi làm bạn giường tạm thời cho một người đàn ông xa lạ?
 
“Dịch tiểu thư, bên này, mời.”
 
Dịch Dao ổn định cảm xúc, đi theo thư ký bước vào văn phòng rộng lớn.
 
“……” Văn phòng làm việc lớn gấp đôi so với mấy phòng học ở trường cô, phong cách trang trí hai màu đen trắng cực kỳ đơn giản, làm người ta vừa đi vào đã cảm giác được một áp lực vô hình to lớn, giống như bị một bàn tay lớn bao phủ, mà người đàn ông phía trong như chúa tể vạn vật, không thể nào vượt qua được khoảng cách xa xôi đến gần hắn.
 
An Kinh Vĩ!
 
Trong lòng oán hận kêu tên người đàn ông này một lần, Dịch Dao nháy mắt tránh khỏi cảm giác đè ép, “Xin chào, An tiên sinh.”
 
Dịch Dao không nhanh không chậm, không kiêu ngạo không nịnh nọt, thậm chí còn có chút châm chọc chào hỏi một câu, làm hai người trong phòng bất ngờ.
 
Văn phòng này được chuyên gia tâm lý học tỉ mỉ thiết kế chế tạo, từ cửa đi vào, người bình thường đều sẽ tự động sinh ra cảm giác nhỏ bé, do đó khi nói chuyện với An Kinh Vĩ sẽ đánh mất quyền chủ động, không thể phản kháng.
 
Ngay cả Trương Dạng đã ra vào văn phòng này vô số lần rồi, mỗi lần cô đi vào cũng cảm thấy không thoải mái như cũ.
 
Trương Dạng đánh giá cô gái bên cạnh. Bình thản ung dung đi vào văn phòng này, không phải không có ai, nhưng mấy người kia ai cũng là nhân trung chi long*, cô gái lần đầu tiên tiến vào văn phòng có thể dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với An tổng …… Dịch Dao là người đầu tiên.
 
 nhân trung chi long* : rồng giữa loài người, ý nói những bậc kiệt xuất, phi thường giữa những người tầm thường. Vì quan niệm ngày xưa cho rồng là loài cao quý, linh diệu.
 
“……” An Kinh Vĩ linh hoạt xoay xoay chiếc bút trong tay, không hề che dấu hứng thú nhìn chằm chằm cô gái lạnh lùng cách hắn mấy bước.
 
Nói về dáng người, gương mặt, không thể xưng là cực phẩm, nhưng cũng coi như một bữa ăn sáng tinh xảo, hơn nữa…… còn là một bữa ăn sáng rất can đảm.
 
An Kinh Vĩ bỏ qua sự hứng thú, “Sao tôi không biết mình để quên đồ vậy? Hơn nữa, còn ở trong tay Dịch tiểu thư?”
 
Dịch Dao nhìn Trương Dạng bên cạnh, thấy An Kinh Vĩ không có ý kêu thư ký ra ngoài, liền thẳng thắn mở miệng, “Trên thực tế, tôi cũng không chắc có phải đồ của An tiên sinh không, nhưng tôi nghi ngờ anh không có thứ này đâu.”
 
“Ồ, là cái gì vậy?”
 
“Nhân phẩm.”
 
“Phụt ——” Trương Dạng phun ra tiếng cười, vội vàng cúi đầu lui ra ngoài, trước khi đi còn liếc mắt cực kỳ hâm mộ nhìn Dịch Dao.
 
Trong nháy mắt, rốt cuộc cô cũng biết, vì sao dù cô có lựa chọn tốt hơn, nhưng vẫn kiên trì làm công việc hiện tại!
 
Đó là! Cô đang đợi. 
 
Chờ đợi sự (thống khoái) thỏa mãn giống như hồi nãy! Chờ có người trừng trị An Kinh Vĩ, khiến An Kinh Vĩ phát điên, khiến hắn bó tay không thể làm gì cả! Chờ người chứng minh cho cô biết, cho dù cường thế như An Kinh Vĩ, cũng có ngày bị người khác chinh phục!
 
Nhân phẩm…… Ha ha! An Kinh Vĩ từng đồ vật như là nhân phẩm sao?
 
“……” Chiếc bút trong tay dừng lại, ánh mắt người đàn ông sắc bén như lưỡi dao lăng trì cô gái trước mặt, “Hình như tôi nhớ rõ, tôi không hề đánh rơi đồ vật như vậy.”
 
“Vậy không biết anh nhớ hay không, anh sai Uông Húc Phong vu cáo một cô gái vô tội?” Nhìn thẳng An Kinh Vĩ với ánh mắt khiếp người ngồi sau bàn làm việc, Dịch Dao chất vấn nói.
 
“Vu cáo?” An Kinh Vĩ buông bút xuống, chậm rãi đứng dậy đi về phía Dịch Dao, “Sự thật rõ ràng, chứng cứ vô cùng chính xác, bạn của cô kết hôn với đàn ông vì tiền, khi còn quan hệ thì lấy tiền lấy đồ của người ta mấy trăm triệu, nhưng sau lưng lại làm trái pháp luật, cuối cùng còn cuốn gói bỏ trốn, không chỉ lừa gạt tiền bạc, còn lừa gạt tình cảm của người khác. Sao lại nói là vu cáo?”
 
Nghe lời nói ngang ngược vô sỉ, lật ngược phải trái trắng đen của hắn, Dịch Dao cắn chặt răng, kiềm chế dục vọng đánh cho hắn một tát!
 
Tuy rằng sự thật rõ ràng như thế nào các cô biết, nhưng theo chứng cứ —— Uông Húc Phong đưa bảng kê tất cả trao đổi tiền mặt của hắn và Nina, còn chụp lén ảnh thân mật của Nina và người đàn ông khác! Nhưng rõ ràng những cái đó là do Uông Húc Phong muốn Nina đi lấy lòng bọn họ!
 
Tất cả chứng cứ đều bất lợi đối với Nina, nếu Uông Húc Phong không rút đơn kiện, có khả năng Nina sẽ bị phán mười năm tù trở lên!
 
“Rốt cuộc anh muốn thế nào?”
 
“A……” Hắn muốn thế nào? Vốn dĩ, nhìn thấy quan hệ của cô với Mạnh Ni Na, hắn chỉ muốn gây chút chuyện, để cô gái này đi tìm Cầu Dịch Hành xin giúp đỡ, một cô gái gặp phiền phức, người đàn ông bao dưỡng cô chắc chắn sẽ là đối tượng đầu tiên cô nhờ giúp đỡ.
 
Lần này Cầu Dịch Hành về nước, hắn dùng không ít cách để làm quen, cũng để cho Cầu Dịch Hành thấy lực ảnh hưởng của hắn ở thành phố này, nếu Cầu Dịch Hành nguyện ý giúp cô, tất nhiên sẽ chào hỏi hắn, đến lúc đó hắn cứ thuận nước đẩy thuyền, chắc chắn Cầu Dịch Hành sẽ nợ hắn ân tình này.
 
Nhưng mà, hắn không ngờ cô gái này lại có thể phát hiện hắn mới là người khởi xướng. Vậy Cầu Dịch Hành biết không?
 
Cô gái này…… Một người phụ nữ quỳ gối dưới háng của đàn ông để sinh tồn, lại năm lần bảy lượt phá hỏng chuyện của hắn, hắn có nên khen ngợi cô không?
 
Nhéo cằm Dịch Dao, nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên. Đôi mắt trong suốt hiện lên sự phẫn nộ và căm ghét, còn có khinh bỉ và khinh thường, làm cô đặc biệt “sinh động”, giống như lúc nào cũng có thể chém đứt bàn tay của hắn.
 
Bụng dưới đột ngột dâng lên hưng phấn, cả người rùng mình, một cảm giác thoải mái khác thường cùng dục vọng lan tràn khắp nơi, cuối cùng hội tụ ngay thân dưới.
 
“Nếu…… tôi muốn em thì sao?”
 
Dịch Dao hừ lạnh một tiếng, hất tay An Kinh Vĩ ra, “Cảm ơn anh đã xem trọng tôi, nhưng tôi tưởng anh muốn cái này hơn!”
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 60
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 316 times
Been thanked: 677 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 8 2020 12:37

Chương 18. Hai lựa chọn
Dịch Dao móc một cái túi nilon ra quơ quơ, trong túi là điện thoại di động đã vỡ nát của cô.
 
An Kinh Vĩ khẽ nhíu mày.
 
“Chiếc di động này không quý giá gì, cũng không có công dụng gì nhiều, điểm đặc biệt duy nhất, chính là ở trạng thái chưa mở khóa màn hình, bấm nút âm lượng có thể chụp hình nhanh.” Dịch Dao lại lấy một tờ giấy trắng A4 ra, mở ra trước mặt An Kinh Vĩ.
 
Trên giấy là hình ảnh hắn cùng với Phùng phó thị trưởng thành phố bên cạnh ngồi chung bàn. “Tôi nghĩ, chắc chắn Phùng phó thị trưởng sẽ không muốn nhìn thấy những ảnh chụp như vậy bị đưa lên mạng đâu nhỉ?”
 
“……” Ngày đó, dưới tình hình như vậy, cô gái này còn có thể nghĩ đến việc chụp ảnh lưu lại bằng chứng, còn giả vờ ngụy trang là báo cảnh sát, mà hắn, không hề phát hiện!
 
Nghe thấy giọng điệu yêu kiều ngọt ngào khiêu khích của cô, bụng dưới càng căng chặt hơn, không ngừng truyền đến tín hiệu thúc giục, An Kinh Vĩ tà ác cười cười, cúi người bế Dịch Dao lên, xoay người đi về phía bàn làm việc.
 
“Anh, anh làm gì vậy! Buông tôi ra!”
 
Đặt Dịch Dao lên mặt bàn, cởi cà vạt xuống cột đôi tay đang giãy giụa của cô lại, kéo quần jean ôm sát người của cô xuống, mạnh mẽ tách hai chân mê người của cô ra, động thân đem dục vọng cứng rắn như lửa của mình cách lớp quần đè lên nơi riêng tư non mềm giữa hai chân cô.
 
“Anh đang cường bạo tôi đó! Buông tôi ra!”
 
“Yên tâm, tôi khinh thường việc dùng vũ lực đối với phụ nữ.” An Kinh Vĩ vừa nói, vừa móc di động ra.
 
“!”Bản lĩnh trợn mắt nói dối của người đàn ông này làm Dịch Dao nghẹn họng nhìn trân trối không nói ra lời.
 
“Phùng phó thị trưởng hả, không có việc gì, chỗ tôi có một người bạn, muốn lấy ảnh chụp của ông uy hiếp tôi. Cho nên, vì làm cho cô ấy hết hy vọng, tôi muốn nói với ông một câu.” An Kinh Vĩ cười tươi nhìn Dịch Dao dưới thân, nói rõ ràng, “Tôi làm chết cô.”
 
Dịch Dao đã quên giãy giụa, không thể tin được mà nhìn người đàn ông điên cuồng gần sát mình.
 
Tắt điện thoại, An Kinh Vĩ xoa nắn bộ ngực sữa no đủ của cô, nhướng mày nói, “Thế nào? Cô còn có lợi thế nào khác không?”
 
“……” Nỗi sợ hãi bò lên thể xác và tinh thần của cô.
 
“Cô là người phụ nữ đầu tiên dám can đảm uy hiếp tôi hai lần, ghê gớm nhất là, cô còn thành công một lần. Cho nên, để khen thưởng, tôi cho cô hai lựa chọn: Trơ mắt nhìn người bạn xinh đẹp của cô vào tù, hoặc là……” Cúi người liếm liếm vành tai cô, “Cầu xin tôi làm cô.”
 
“…… Một tên đàn ông vô sỉ không có nhân phẩm, sẽ có danh dự sao?”
 
“24 giờ. Trong vòng 24 giờ, nếu Mạnh Ni Na không ra, cô có thể…… mang theo tinh dịch của tôi đi tố cáo tội cưỡng gian.”
 
“CMN! Anh chính là một tên cặn bã!”
 
“Cho nên?” Nhẹ nhàng đâm đâm vào giữa hai chân cô.
 
Dịch Dao nhắm hai mắt lại, “Anh thắng.”
 
“Ừm?”
 
“Cầu anh…… làm tôi.” Nghiến răng nghiến lợi.
 
Thân thể sắp nổ mạnh không kịp chờ để dạy dỗ giọng điệu nói chuyện của cô, An Kinh Vĩ kéo thắt lưng xuống, lộ ra côn thịt sắp bạo phát, lột mảnh quần lót mỏng manh giữa hai chân cô ra, xông thẳng vào chỗ sâu bên trong.
 
“A ——”
 
“Ngoan, nhẫn nại một chút, lần sau sẽ nhẹ nhàng với em hơn.” Hoa huyệt khô khốc chặt trất gắt gao bọc lấy phân thân của hắn, tựa như có vô số cái miệng nhỏ liếm mút không cho hắn rời đi, khoái cảm mãnh liệt từ phía dưới truyền khắp toàn thân.
 
Nhìn biểu cảm cắn răng nhẫn nhịn thống khổ của cô, một suy nghĩ tàn bạo dâng lên trong đầu An Kinh Vĩ, kích thích hưng phấn lan tràn khiến cả người hắn nóng bừng.
 
Hắn muốn làm cô gái này, hoàn toàn thần phục hắn.
 
“Ưm a……”
 
Tiếng đập cửa vang lên.
 
An Kinh Vĩ không thèm để ý, bên hông mạnh mẽ va chạm hoa huyệt kiều nộn, côn thịt thô dài to lớn từng cái từng cái đâm vào tiểu huyệt nhỏ hẹp, tùy ý cọ xát, côn thịt tím đen tàn nhẫn khám phá huyệt thịt hồng nhạt, làm cho cô gái dưới thân run rẩy hừ nhẹ.
 
Tiếng đập cửa lại vang lên, lần này có chút gấp gáp.
 
An Kinh Vĩ nhấc điện thoại bàn lên, ấn số nội bộ, không kiên nhẫn nói, “Chuyện gì?”
 
“Chủ tịch đã trở lại rồi, bây giờ đang ở trong thang máy.”
 
“…… Biết rồi.” An Kinh Vĩ hơi dừng lại, sau đó tiếp tục thẳng lưng luật động, côn thịt ở trong hoa huyệt đâm bừa, xoay đảo, tận tình dùng thân thể yêu kiều mềm mại của cô gái lấy lòng thân thể mình.
 
Liên tục bị xâm chiếm làm thân thể của cô chảy ra ái dịch, thọc vào rút ra càng thuận lợi hơn, cũng mẫn cảm kích thích hơn, “Bảo bối, có để ý có người tham quan không?”
 
Cái gì? “Không! A……”
 
Bên trong co rút mãnh liệt làm An Kinh Vĩ hít sâu một hơi, đâm vào thật sâu trong hoa tâm, nghiền nát một trận, cười như không cười mà nói, “Biết em không ngại mà.”
 
“Không, đừng mà, cầu xin anh!”
 
“Cầu tôi cái gì? Sâu hơn một chút, hay là nhanh hơn một chút?”
 
Hắn càng đâm càng nhanh, khoái cảm tình dục không cách nào kiềm chế xông thẳng lên đầu, mỗi lần côn thịt như lửa của hắn cắm vào giống như muốn xé rách cô, đâm xuyên qua cô, tinh thần sợ hãi nhưng vui sướng tà ác dưới thân lại bắt cô làm tù binh, lắc mông nghênh đón côn thịt, dần dần leo lên cực lạc.
 
“A a…… Không, không được…… A……”
 
Cảm giác khuây khỏa bao trùm lấy tất cả suy nghĩ, tiểu huyệt không ngừng bị thọc vào rút ra kích thích mãnh liệt sảng khoái hơn —— không!
 
Cô cao trào co rút thiếu chút nữa làm hắn tước vũ khí đầu hàng, An Kinh Vĩ dừng lại bình tĩnh một chút, ngay sau đó nảy sinh ác độc muốn trừng phạt mà cắm mạnh hơn.
 
“Ưm ——” buông tha cô, buông tha cô đi……
 
Cửa văn phòng bị mở ra.
 
“Mày, mày là thứ khốn nạn!”
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 60
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 316 times
Been thanked: 677 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 8 2020 12:37

Chương 19. Ai là người thắng
An Kinh Vĩ “Tê” một tiếng hít một ngụm khí lạnh, phân thân hơi hơi dính nước.
 
“Cha già à, tuy rằng con không để ý cứ như vậy nói với cha mấy câu, nhưng nếu như cha không lảng tránh đi, mệnh căn của con cha sẽ gặp nguy hiểm đó.” An Kinh Vĩ đưa lưng về phía cửa, nhìn chằm chằm cô gái dưới thân mồ hôi ẩm ướt cả người run rẩy, An Kinh Vĩ không hề tôn kính mà mở miệng nói.
 
“Mày, mày ——” Ông lão tức đến mức không nói nổi thành câu.
 
Trương Dạng thấy thế vội vàng khuyên ông đi ra ngoài uống ly trà bớt giận, nhưng hai người mới vừa xoay người lại, liền nghe thấy phía sau truyền đến tiếng rên rỉ sợ hãi không cách nào kiềm chế của phụ nữ, cùng với âm thanh ‘thầm thì’ dâm mỹ của dương vật nhanh chóng đâm thọc vào hoa huyệt.
 
Trương Dạng không nói lời nào, nhanh chóng vừa đẩy vừa đỡ ‘mời’ An Lục Thiên ra khỏi văn phòng của An Kinh Vĩ.
 
“Ưm…… An Kinh Vĩ, anh, a…… Anh là tên khốn khiếp!”
 
An Kinh Vĩ bị vách tường bên trong hoa huyệt co rút từng đợt kẹp chặt mà sảng khoái không thôi, không thèm để ý tới lời mắng của cô, côn thịt dưới thân lại rút ra đâm vào thật sâu, hưởng thụ hoa huyệt liếm mút khắp nơi, “Cầu Dịch Hành có khen ngợi em không, thân thể của em đúng là sinh ra để hầu hạ đàn ông?”
 
Dịch Dao mắt ướt át, “Tôi không nhớ rõ…… Um…… Hắn, có khen ngợi tôi hay không…… Tôi chỉ, chỉ nhớ rõ…… Hắn, hắn lớn hơn nhiều so với anh, lợi hại hơn nhiều!”
 
Không có người đàn ông nào có thể thừa nhận được nỗi nhục nhã này, đặc biệt là người đàn ông kiêu ngạo hơn so với người bình thường!
 
Sự thô bạo dâng lên An Kinh Vĩ sắc bén híp mắt lại, “Vậy à?”
 
Hắn hừ lạnh một tiếng, tốc độ thọc vào rút ra chậm lại, đẩy áo của cô lên, nhấc áo ngực lên trên, lộ ra dấu vết màu hồng phấn còn chưa tan trên người cô.
 
“Chậc, chậc, đúng là, hắn rất ‘đau’ cô đó.”
 
Tay trái bấm lên đầu nhũ đã đỏ bừng của cô, ngay sau đó bàn tay lớn phủ lên núi tuyết dùng sức tùy ý vuốt ve.
 
“Hắn to như thế nào? Dài hơn? Hả?” Tay phải từ đầu nhũ đi một đường lướt qua rốn xuống bụng nhỏ, đi vào chỗ kết hợp của hai người, ngón tay thon dài cứng rắn nhét vào hoa huyệt bị côn thịt căng đến cực hạn.
 
“A a —— không, đừng mà!” Đôi tay bị trói ở sau người cố gắng chống lên mặt bàn, muốn giảm bớt cảm giác thân thể bị xé rách.
 
“Vì sao không?” Tuy rằng bị đè ép không thể động đậy, nhưng người đàn ông vẫn không hề thương tiếc di chuyển ngón tay, moi đào vách tường kiều mị trong hoa huyệt, “Không phải em thích thứ lớn hơn à?” Vừa nói, hắn vừa làm bộ muốn đâm thêm một ngón tay vào.
 
“A a —— không, không! Không có! Không có! Là tôi nói dối! Đừng ——”
 
“Hừ!” An Kinh Vĩ hừ lạnh một tiếng, rút ngón tay ra, lật người Dịch Dao lại, từ phía sau đâm vào kiều huyệt sâu hơn, cuồng dã xâm chiếm, mông vểnh bị va chạm dâm đãng rung động kịch biệt, dâm thủy văng khắp nơi.
 
Thân thể cảm nhận được sảng khoái, An Kinh Vĩ vẫn cảm thấy không thỏa mãn, giống như bị cô gái này chạm vào chốt mở bí ẩn nào đó trong thân thể, chỉ muốn hung hăng làm cô, ngày đêm làm cô vừa khóc xin tha vừa dâm đãng vui sướng đáp lại hắn!
 
Khoái cảm chồng chất đến tới cực hạn, An Kinh Vĩ túm cà vạt trói cổ tay cô, khiến cho cô ngẩng đầu đưa thân thể về phía trước, tốc độ của hắn nhanh hơn, eo thon như mô tơ vận động kịch liệt thọc vào rút ra trong dâm huyệt, nhiều lần xỏ xuyên qua hoa tâm.
 
Tiếng rên rỉ ngâm khẽ như đàn đứt dây đâm thẳng vào màng tai, sau khi An Kinh Vĩ đâm vào rút ra mấy chục lần, chống vào hoa huyệt đỏ tươi đem tinh hoa phun ra trong cơ thể cô.
 
Một hồi lâu, An Kinh Vĩ mới rút dục vọng ác độc ra, thu dọn một chút, kéo khóa kéo lên.
 
Không thể khóc! Không được khóc!
 
Không có gì ghê gớm cả! Mình có thể tự mình đối mặt với tất cả mọi chuyện, không cần ỷ lại vào bất kỳ ai! Mình không cần nước mắt!
 
Nằm trên mặt bàn lạnh lẽo, Dịch Dao kìm nén tất cả sự mềm yếu của mình, “Phiền anh…… cởi trói giúp tôi.”
 
Đôi tay cô bị trói đến mức tím lại, An Kinh Vĩ nhìn nhìn, nửa ngày cũng không thể cởi bỏ, đành phải ấn số nội bộ, “Lấy kéo lại đây.”
 
Dịch Dao cười nhạo hừ lạnh một tiếng, từ mặt bàn leo xuống, trong nháy mắt hai chân chạm đất, mềm nhũn, nhưng vẫn cố gắng giữ vững cơ thể.
 
Tinh dịch trắng đục từ bên trong hoa huyệt ấm áp theo hai bên đùi dâm mỹ chảy xuống, Dịch Dao rũ mắt nhìn, đi qua An Kinh Vĩ lấy ba lô.
 
Xoay người, Dịch Dao ngồi quỳ trên tấm thảm dưới mặt đất, lấy con dao tùy thân trong ba lô ra.
 
Khi Trương Dạng cầm kéo vào cửa, liền thấy cô gái nửa người trần trụi trên mặt đất tay cầm dao gian nan thay đổi góc độ để cắt đứt cà vạt trên cổ tay, mà người đàn ông anh tuấn quần áo chỉnh tề cứ đứng ở bên cạnh, vừa nhíu mày vừa yên lặng nhìn.
 
Ai mạnh ai yếu, ai thua ai thắng, ai chiếm được lợi ai mệt mỏi, hình ảnh này rõ ràng chỉ cần liếc mắt một cái đã thấy được, nhưng vì sao Trương Dạng lại cảm thấy…… Cô gái trên mặt đất mới là người thắng?
 
“Để tôi giúp cô.” Trương Dạng đi đến bên cạnh Dịch Dao ngồi xổm xuống.
 
“Không cần, tôi có thể.”
 
Chỉ chốc lát sau, rốt cuộc Dịch Dao cũng cắt đứt cà vạt, hoạt động hai tay đau nhức,
sửa sang lại áo ngực, áo thun, thoáng nhìn vết cắt đổ máu trên cổ tay, cô tự nhiên liếm liếm cổ tay, sau đó mặc quần vào, nhặt lại chiếc giày bị đá bay khi giãy dụa.
 
Dịch Dao cầm ba lô nhìn về phía An Kinh Vĩ, “Tôi muốn tắm rửa sớm một chút, cho nên, phiền anh nói với con chó săn của anh thu lại móng vuốt dơ bẩn của hắn!”
 
“……” Nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ lạnh nhạt của Dịch Dao, An Kinh Vĩ không nói một lời.
 
Bốn giờ sau, khi Mạnh Ni Na mới vừa tháo còng tay từ xe cảnh sát bước xuống, Ngải Kỳ nước mắt như mưa nhào lên ôm lấy cô ấy, đau lòng ủy khuất vì vận mệnh bất công.
 
Nhận được điện thoại của Ngải Kỳ, sau khi biết Nina không sao, Dịch Dao vẫn luôn ngồi trên sàn nhà ở phòng tắm lắc lư đứng lên, cởi quần áo xuống, mở vòi hoa sen ra.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 60
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 316 times
Been thanked: 677 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 8 2020 12:39

Chương 20. Nhận thêm nhiều việc
Dòng nước lạnh băng xối lên thân thể, làm Dịch Dao rùng mình một cái, ngay sau đó tắt vòi hoa sen, trầm tư một lát, nhìn khăn lông treo trên tường, tùy tiện lau khô vệt nước trên người, mặc quần áo một lần nữa.
 
“Anh về rồi à? Xin lỗi, mượn phòng tắm của anh một chút.” Dịch Dao vừa ra khỏi phòng tắm đã thấy Tùy Nhược Thủy với mái tóc nâu cầm theo mấy bình nước đi vào, hơi mất tự nhiên xin lỗi.
 
Sau khi giao dịch với tên ác ma ác liệt kia xong, nơi duy nhất cô có thể nghĩ đến, lại là chỗ ở của Tùy Nhược Thủy.
 
Cô không muốn mang thân thể ô uế quay về ký túc xá, càng không thể để Ninh Nguyệt Cầm nhìn thấy dáng vẻ của cô bây giờ, chỉ có chung cư nho nhỏ của người đàn ông kỳ quái thích khỏa thân này, tạm thời là nơi cô có thể đến, chui vào một góc không ai quấy rầy, chờ đợi kết quả của cuộc giao dịch đáng xấu hổ.
 
“..Hông sao?” (“Không sao”)
 
“……” Dịch Dao nhếch khóe miệng, miễn cưỡng tươi cười, “Không sao, không khỏe một chút, tôi đi bệnh viện.”
 
Tuy rằng Nina đã được thả, nhưng cô không thể tin tưởng nhân phẩm của An Kinh Vĩ, cô cần phải phòng bị.
 
Nhìn chằm chằm Dịch Dao vài giây, Tùy Nhược Thủy đem nước bỏ vào tủ lạnh, “...hờ … út, toa đưa cô ni.” (“Chờ chút, tôi đưa cô đi.”)
 
Nhìn Tùy Nhược Thủy một hồi lâu, Dịch Dao cố nén tiếng cười mở miệng, “Tùy Nhược Thủy à, anh có từng nghĩ, nên tìm một người… tới dạy anh cách phát âm không?”
 
Dịch Dao uyển chuyển kiến nghị.
 
Nếu nói phát âm của Tùy Nhược Thủy là cách bình thường người nước ngoài nói tiếng Trung thì cũng thôi, nhưng vấn đề là phát âm của hắn cực kỳ ba chấm, khác hẳn  với bề ngoài cổ điển tao nhã phương Tây của hắn, mỗi lần cô nghe đều cảm thấy cả người giống như bị mấy con kiến bò quanh.
 
Với lại theo điều kiện của hắn, nếu tính ở lại trong nước phát triển, luyện nói tiếng Trung cho tốt cơ hội cũng nhiều hơn.
 
Tùy Nhược Thủy cất bình nước xong, quay đầu lại trừng mắt liếc nhìn Dịch Dao một cái , bước vào phòng tắm.
 
“Ặc… ” chắc hắn không tức giận đâu? Dịch Dao giật mình xin lỗi.
 
Thật ra ngày thường cô vẫn hay giữ khoảng cách với những người không thân thiết, sẽ không xen vào việc của người khác, nhưng ở trước mặt Tùy Nhược Thủy, hình như từ trước tới nay cô hơi… tùy tiện một chút.
 
Bởi vì hắn là một người kỳ quái, vì thế cô cũng cư xử kỳ quái sao?
 
“Tùy Nhược Thủy, xin lỗi, tôi nói ——” một cái khăn lông từ trên trời giáng xuống, dừng trên mái tóc ướt đẫm của cô.
 
“…… Cảm ơn.”
 
“Đủ.” (...)
 
“Hả?”
 
Cho đến khi lên xe của Tùy Nhược Thủy ngồi trên ghế phụ, Dịch Dao mới phản ứng kịp, vừa nãy hắn nói là “GO” chứ không phải là “Đủ”!
 
Thảm thật, hình như cô thật sự tổn thương đến tự trọng của hắn rồi.
 
Liếc trộm góc nghiêng kinh diễm của người bên cạnh, Dịch Dao nhỏ giọng giải thích, “Tùy Nhược Thủy, tôi thật sự không có ý cười anh đâu, anh có thể nói tiếng Trung như vậy đã lợi hại lắm rồi, tôi học tiếng Anh mười mấy năm còn chưa dám mở miệng nói nữa, đâu có tư cách cười anh.”
 
Người đàn ông anh tuấn nhìn thẳng về phía trước, gương mặt không sứt mẻ chút nào.
 
“Thật sự! Anh tin tôi đi, giao tiếp tiếng Anh của tôi kém lắm! Câu duy nhất tôi dám nói chính là —— Nice to meet you!” Dịch Dao giả bộ vươn tay về phía Tùy Nhược Thủy.
 
“—— câm miệng.”
 
Thấy Tùy Nhược Thủy rốt cuộc cũng mở miệng, Dịch Dao biết đã không sao, thu tay lại cúi đầu cười cười.
 
Giữa hai chân đột nhiên xẹt qua đau đớn, Dịch Dao nhíu mày khẽ nhúc nhích, xoay mặt nhìn bên ngoài cửa sổ, tươi cười chậm rãi tắt đi, nhưng cũng không bi thương.
 
Tự oán tự trách chưa bao giờ là phong cách của cô, tất cả đều là do cô lựa chọn, mà trên đời này không có lựa chọn nào chính xác tuyệt đối, cô chỉ có thể nỗ lực không hối hận, làm cho lựa chọn đó thành đúng.
 
“…… Ô dạy tôi.” (“.... Cô dạy tôi.”) Đột nhiên hắn lạnh lùng phun ra một câu.
 
Dịch Dao khó hiểu quay mặt lại, chờ đến khi hiểu được ý của hắn, lập tức hưng phấn cười nói, “Nhiều ít cũng ——”
 
“Có tiền.”
 
Gương mặt tươi cười lập tức suy sụp.
 
“…… Được rồi, đã biết.” Thôi, tiếng Trung của hắn nói tốt, cô nghe cũng thoải mái hơn.
 
Nghe thấy giọng điệu thất vọng của cô, một nụ cười nhạt nổi lên khóe miệng của Tùy Nhược Thủy.
 
“Nhưng mà thời gian của tôi có hạn, mỗi tuần chỉ có thể dạy anh một tiếng một lần trước khi thu dọn phòng và làm cơm chiều cho anh thôi. Hơn nữa nếu muốn tôi dạy, tôi sẽ rất nghiêm khắc, bài tập tôi ra nhất định phải hoàn thành, nếu không…… phải phạt tiền.” Dịch Dao nửa thật nửa giả nói.
 
“Được.” Tùy Nhược Thủy dứt khoát ồng ý.
 
Nhìn khóe miệng hắn mang nụ cười nhàn nhạt, Dịch Dao có chút thất thần —— A? Hình như có chút không hợp! Sao cô có cảm giác ở chỗ Tùy Nhược Thủy càng ngày cô càng nhận nhiều việc hơn.
 
Ngày cuối cùng của tháng 10, Dịch Dao và Ngải Kỳ cùng nhau tiễn Mạnh Ni Na một lần nữa, chỉ là lần này, so với lần ly biệt trước càng bi thương và phẫn uất hơn.
 
Có lẽ bởi vì bị kích thích, sức khỏe mẹ của Mạnh Ni Na đột nhiên chuyển biến xấu, sau khi Dịch Dao biết, thẳng thắn đem một ba lô tiền mặt đưa cho Mạnh Ni Na.
 
“Mình không thể nhận.” Mạnh Ni Na kiên quyết từ chối. Cô có ngốc cũng đoán được đây là tiền Dao Dao bán thân! Là do cô đã tự tay đẩy Dao Dao vào hố lửa, bán thân lấy tiền!
 
“Cho cậu mượn thôi, phải trả lại, miễn lãi.” Dịch Dao bình thản nói.
 
“Dao Dao!” Không thể nói, không thể nói! Mạnh Ni Na cố gắng nghẹn lại, nhưng nhìn Dịch Dao trước mặt, cực kỳ áy náy, đau lòng, hối hận làm cô nghẹn ngào mở miệng, “Sao cậu ngu ngốc như vậy chứ! Mình không đáng để cậu đối xử tốt như vậy! Mình, rõ ràng mình biết đây là một đường cụt, còn tự tay đẩy cậu ——”
 
“Mình đã nói rồi, là mình cầu xin cậu giúp đỡ, cậu không có trách nhiệm gì cả.”
 
“Không! Cậu không hiểu! Là mình đã sai! Tất cả đều là mình sai! Mình nên nghĩ hết tất cả các cách đã ngăn cản cậu! Nhưng mình, mình…. Dao Dao, cậu biết không? Từ nhỏ, mình đã rất hâm mộ cậu, cậu kiên cường, độc lập, có thể một mình chịu đựng tất cả mọi chuyện, mà mình chỉ biết khóc lóc chạy trốn. Mình muốn kiên cường hơn, cho nên vì chữa bệnh cho mẹ, mình bán thân. Mấy năm nay, mình sống trong địa ngục, nhưng mình không dám nói cho cậu và Tiểu Ngải, mình sợ nói rồi mình sẽ không có bạn. Nhưng mình thật sự… muốn có người hiểu mình, bên cạnh mình, cho nên lúc cậu muốn mình giúp đỡ, mình…… Xin lỗi, Dao Dao! Rất xin lỗi! Là mình hại cậu……”
 
Dịch Dao dùng mấy ngón tay búng búng lên trán Mạnh Ni Na, “Cái đầu nhỏ của cậu đang nghĩ gì vậy? Mình đã nói không liên quan đến cậu, chính là không liên quan đến cậu, hơn nữa cậu cảm thấy, là cậu, hại mình sao? Không chừng khi mình đem cậu bán đi, cậu còn tung ta tung tăng giúp mình kiếm tiền đó.”
 
“…… Dao Dao.”
 
“Được rồi, nhận lấy tiền đi, chữa bệnh cho dì thật tốt, rồi nghĩ kỹ xem về sau nên sống như thế nào. Hiểu không?”
 
“…… Ưm.”
 
“Ngoan.”
 
“Dao Dao……”
 
“Ưm?”
 
“Nếu như cậu là đàn ông thì tốt rồi.”
 
“……”
 
Không nhớ lại nữa, Dịch Dao nhìn thẻ ngân hàng trong tay, chỉnh sửa kế hoạch trong lòng.
 
Nói gì Nina cũng chỉ nhận một trăm triệu, Nina nói cô có thể vì mẹ trả giá tất cả, nhưng không thể để cô cũng trả giá vì bạn tốt nữa.
 
Một trăm triệu…… Nếu lấy đi mua một vai diễn, đúng là có thể mua được mấy vai diễn nhỏ, nhưng như vậy tỉ lệ thành công quá thấp, cho nên……
 
Quyết định xong, ngày đầu tiên của tháng 11, Dịch Dao gõ cửa văn phòng của người đại diện hàng đầu Trác Bất Tẫn.
 
Lời tác giả: Chú ý ~~ Trác Bất Tẫn không phải nam chính ~~ hắn chỉ là nhân vật qua đường ~~ Nhưng mà vẫn có người thích hắn ~~
Lý Duật và Đàn Hoa rốt cuộc cũng xuất hiện rồi …… Tôi muốn ổn định tiết tấu truyện……
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 60
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 316 times
Been thanked: 677 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 8 2020 20:45

Chương 21. Chuyện nhỏ không hề tốn sức

Trác Bất Tẫn, nam, 27 tuổi, xuất thân là ngôi sao nhí, tốt nghiệp hệ đạo diễn, nhưng từ khi học đại học hắn đã bắt đầu làm quản lý của nghệ sĩ, dựa vào ánh mắt cùng với mồm miệng khéo léo mà nổi tiếng trong vòng giải trí độc ác này, mấy năm nay mấy nghệ sĩ tuyến trên có một số đều qua tay Trác Bất Tẫn.

Đồng thời, địa vị của hắn ở hậu trường cũng rất cao, ngay cả Lương Diệu Trung là người cũ cũng rất khách sáo với hắn.

Đôi mắt thon dài tràn đầy vẻ không thú vị, Trác Bất Tẫn liếc mắt nhìn folder trên bàn, hứng thú mở ra cũng không có.

“Hừ, muốn tôi dẫn theo cô ta? Dựa vào tuổi của cô ta, nên tìm một người đàn ông an dưỡng tuổi già với cô ta thì hợp lý hơn, còn những mặt khác, cô ta đừng nằm mơ.” Giọng nói của người đàn ông mang theo mị lực, nhưng lại nói những lời không êm tai.

Dịch Dao mỉm cười, “Bây giờ không phải đang thịnh hành câu nói —— ước mơ vẫn phải có, lỡ như thực hiện được thì sao?” Móc thẻ ngân hàng ra, đẩy về phía Trác Bất Tẫn.

Trác Bất Tẫn rũ mắt nhìn thẻ ngân hàng.

“Trong thẻ này là 50 triệu, tôi biết giá trị con người của anh cao hơn con số này rất nhiều, nhưng yêu cầu của tôi cũng không cao, tôi chỉ hy vọng trong một năm Ninh Nguyệt Cầm có nhiều công việc hơn. Dựa vào tài nguyên và quen biết của anh, để bà ấy ở trong cái vòng này ngây người thêm một năm nữa cũng là chuyện dễ như trở bàn tay mà thôi, nhưng đối với bà ấy mà nói, có lẽ đó là một năm quan trọng nhất trong cuộc đời diễn viên của bà ấy. 50 triệu, đổi lại một chuyện nhỏ không hề tốn sức, làm ơn đi mà.”

“…… Ít nhất 70 triệu.” Giọng điệu không muốn.

“Đồng ý! Trong thẻ vừa đúng 70 triệu, mật mã ở phía sau. Đây là hợp đồng, nếu không thành vấn đề ……” Dịch Dao lanh lẹ lấy hợp đồng cô đã chuẩn bị sẵn để trước mặt Trác Bất Tẫn, mở nắp bút, mặt tươi cười cung kính đưa bút tới tay cho Trác Bất Tẫn ký tên.

“……” Ngước mắt nhìn cô gái tươi cười trước mặt, Trác Bất Tẫn nhận bút ký tên. Sao hắn có cảm giác mình bị cô coi như cá mà thả câu vậy?

Nhưng mà, không sao, ai cũng biết hắn mê tiền, chắc chắn sẽ ngầm đồng ý đĩa thức ăn này. 70 triệu dù ít cũng là tiền, sắp xếp cho một nữ diễn viên an một ít nhân vật, có nhiều lúc điện thoại cũng không cần gọi, sao lại không làm chứ.

Lười nhác ký xong hợp đồng ném bút qua một bên, Trác Bất Tẫn dựa lên ghế nệm phía sau, hai chân gác lên bàn làm việc. “Cô có thể đi rồi, đưa tư liệu cho trợ lý Lưu, có việc cô ấy sẽ thông báo cho cô.” Giọng điệu tùy ý, đôi mắt lại lướt qua bìa quyển tạp chí để trên mặt bàn ——

Lý Khinh Nam vì yêu mà rời khỏi giới giải trí?

Chữ to phía trên kèm thêm hình ảnh một cặp đôi, khuôn mặt người đàn ông lịch sự tao nhã lộ ra nụ cười nhạt bất cần đời, trong lòng ngực là một cô gái mỉm cười rạng rỡ yêu kiều mị lực.

Lý Duật, rốt cuộc cậu đang nghĩ gì vậy? Cậu thật sự muốn rời khỏi giới giải trí để kết hôn với loại… phụ nữ này sao?

Không phải cậu nói, đợi cậu tích lũy đủ kinh nghiệm sẽ bắt đầu tạo ra thế giới của mình sao? Lý Duật……

“Alo? Chị Tiểu Thái, có tin tức của ‘Nguyệt Chi m’ không? Nữ diễn viên trẻ? Dạ, vậy nhờ chị để ý giúp em nha! Cảm ơn chị Tiểu Thái.” Tắt điện thoại, Dịch Dao nhìn tòa nhà cao ốc Minh Khiêm xa xa, bỏ qua tâm trạng mâu thuẫn.

Lần trước từ miệng Tô Mỹ Mỹ biết được kế hoạch tuyển diễn viên cho ‘Nguyệt Chi m’, cô liền nhờ vả một đàn chị trong công ty hỏi thăm tin tức.

Tô Mỹ Mỹ nói Nguyên Thái tìm một đạo diễn mới, điều này cô hơi hoài nghi, bởi vì đây là bộ phim đầu tiên của Nguyên Thái, không mời mấy người cũ có tiếng tăm mấy năm nay đoạt giải đạo diễn xuất sắc như Đường Ngũ, lại bỏ tiền để cho đạo diễn mới chứ?

Hơn nữa Tô Mỹ Mỹ còn nhắc tới đạo diễn Triệu, đạo diễn Triệu lại là phó đạo diễn đã cộng sự nhiều năm với Đường Ngũ, cho nên cô mới muốn tìm cách khác trên người Đường Ngũ.

Nhưng chị Tiểu Thái vừa mới nói, bên Nguyên Thái vẫn không để lộ tin tức gì về ‘Nguyệt Chi m’ ra bên ngoài, gần đây chỉ có các công ty quản lý lớn đưa tư liệu của mấy nữ diễn viên trẻ ‘gương mặt mới’ qua thôi, chị Tiểu Thái nghi ngờ có liên quan đến việc ‘Nguyệt Chi m’ tuyển diễn viên, đúng lúc cô ấy đến phụ trách mảng này, đồng ý sẽ giúp đỡ cô.

Dịch Dao than nhẹ một tiếng.

Cô đã từng nghĩ tới việc lấy tiền đi mua vai diễn trong ‘Nguyệt Chi m’, nhưng chị Tiểu Thái cũng nói với cô, trong cái vòng này, không thể tìm thấy người có thể nói chuyện, có tiền cũng chưa chắc sử dụng được, đặc biệt là ở giới điện ảnh.

Nên cô đi tìm Trác Bất Tẫn, chuẩn bị một con đường trước, tài nguyên trong tay Trác Bất Tẫn cũng chất lượng hơn nhiều so với mấy người khác, chờ đến khi có tin tức của ‘Nguyệt Chi m’, cô lại đưa thêm 30 triệu cho hắn, so với việc cô cầm 100 triệu đi khắp nơi tìm người, xác suất thành công cũng cao hơn nhiều.

Hơn nữa có quan hệ với Trác Bất Tẫn, về sau công việc của Ninh Nguyệt Cầm cũng tốt hơn.

Ninh Nguyệt Cầm…… trong cái vòng tồi tệ này sao bà lại không buông tay được? Sự nghiệp diễn viên, chẳng lẽ còn quan trọng hơn người yêu, gia đình, con cái của bà sao?
Cái này vòng liền như vậy lệnh cô không rời đi không bỏ xuống được sao? Diễn nghệ sinh mệnh, chẳng lẽ so ái nhân, gia đình, hài tử còn muốn quan trọng sao?

Cô không hiểu.

Ba ba, ba hiểu không?
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin