[HĐ - Showbiz - NP] QUY TẮC ĐƯỜNG CONG- GIANG SƠN ĐA TIÊU

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 70
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 321 times
Been thanked: 782 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 10 2020 20:44

Chương 31. Đồ vật quý giá
 
Đàn Hoa đặt, nhưng người tới lại không phải Đàn Hoa?
 
Thú vị.
 
Một chút tà ác nổi lên trong đôi mắt sắc bén, An Kinh Vĩ bước chân dài ra.
 
“Ơ! An thiếu gia anh đi đâu vậy?” Cô gái xinh đẹp vội vàng hỏi.
 
“Toilet.”
 
“Trong phòng có mà, anh……”
 
Trong toilet nữ, Dịch Dao liên tục gọi điện thoại nhưng ba người đều không nghe máy, Dịch Dao ngẩng đầu nhìn gương mặt nôn nóng bất đắc dĩ của mình trong gương, than nhẹ một tiếng, đôi mắt nhìn chằm chằm hình dáng phản chiếu của chính mình chậm rãi lấy lại bình tĩnh.
 
Trốn tránh vấn đề là một loại yếu đuối —— cô không cho phép mình yếu đuối.
 
Quyết định xong, Dịch Dao ung dung đi ra khỏi toilet.
 
Ác ma chợt xuất hiện.
 
“Anh, a ——” Dịch Dao nằm mơ cũng chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình sẽ bị một người che miệng ké vào WC nam.
 
“Rất bất ngờ đúng không?” Tay trái nhẹ nhàng nắm lấy hai cổ tay của Dịch Dao bắt chéo ra sau lưng, giam cầm cô giữa hắn và tấm ngăn cách, An Kinh Vĩ cười khẽ, hài hước nói ra hơi thở ẩm ướt nóng bỏng bên tai cô.
 
Đâu chỉ cô bất ngờ, ngay cả hắn cũng rất bất ngờ, giống như… chỉ cần nhìn thấy cô gái này, tính cách thích đùa giỡn của hắn sẽ đặc biệt dâng cao, vừa nhìn thấy cô đã muốn xé rớt biểu cảm bình tĩnh trầm ổn của cô, chơi đến mức cho khóc thút thít xin tha, chủ động quyến rũ hắn!
 
Đồ chơi nên có dáng vẻ của đồ chơi, hắn muốn hưởng thụ dáng vẻ giãy giụa của cô, sau đó, nuôi dưỡng cô thành một con sói nhỏ biết nghe lời!
 
“Tôi sẽ buông tay ra, tự em quyết định có kêu người tới hay không.” An Kinh Vĩ còn chưa nói dứt lời đã buông tay phải ra, bàn tay lớn dùng sức bóp nhẹ trên ngực trái của cô một cái, tay kia lập tức từ lưng quần xâm nhập vào nơi mềm mại kia.
 
Kích thích thình lình xảy ra làm cô giật mình dùng hai chân kẹp lấy ngón tay tà ác của hắn, “Anh!”
 
Bàn tay cắm giữa hai chân cô không thể di chuyển, liền dính lên nơi riêng tư non mềm co dãn của cô, cố ý đè ép hoa hạch mẫn cảm được che giấu trong hoa viên.
 
“Ưm……” Phản ứng của thân thể làm Dịch Dao thẹn thùng cắn môi kìm nén. 
 
“Thân thể mẫn cảm như vậy, quả nhiên trời sinh thích hợp cho đàn ông làm, ngoan,  buông chân ra, để tôi làm cái miệng nhỏ phía dưới của em ướt một chút, tôi không nỡ làm em đau.”
 
Nghe thấy lời nói của An Kinh Vĩ, Dịch Dao từ từ ngừng giãy giụa, nhẹ nhàng buông hai chân ra, để mặc cho ngón tay của hắn đẩy cánh hoa đang nhắm chặt đi vào hoa huyệt ẩm ướt.
 
Người đàn ông tà ác cường thế thấy vậy nhếch khóe miệng, tay trái buông hai cổ tay của cô ra, ngược lại đưa vào trong áo trắng dệt kim rộng thùng thình hưởng thụ xúc cảm trơn trượt đầy đặn trong tay.
 
“Ừ a……” Hoàn cảnh rất khó xử, trước ngực tê dại, giữa hai chân trống rỗng, hương vị xâm lược độc đáo của người đàn ông trước mặt…. 
 
Tiếng ngâm khẽ nhẹ nhàng lướt qua tai, người đàn ông hạ mắt nhìn gương mặt e lệ đỏ bừng của cô, đột nhiên môi lưỡi bắt lấy đôi môi thơm ngọt của cô trằn trọc liếm láp như sói đói.
 
“Ưm……” Tay nhỏ được tự do duỗi đến hông hắn, người đàn ông phối hợp thẳng lưng để cô cởi thắt lưng, nhưng đáng tiếc cô gái này hình như không có thiên phú đối với chuyện này, động tác vụng về làm cho hắn vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, đành phải dùng tay thoải mái cởi thắt lưng của mình ra, kiêu ngạo mà nhìn cô gái trước mặt nghe lời ngồi xổm người xuống  ——
 
Đột nhiên Dịch Dao nhéo một cái lên côn thịt đang cương cứng của An Kinh Vĩ, hắn bị đau giật mình phản xạ muốn cong eo đứng dậy, nhưng đầu cô nhanh chóng đâm vào cằm hắn một cái, ngay sau đó lợi dụng quán tính của thân thể, cô ngồi xổm người xuống chui ra ngoài, thân thể linh hoạt như mèo đẩy cửa chạy trốn.
 
Toàn bộ động tác liền mạch lưu loát, khi người đàn ông nào đó đôi mắt đỏ bừng chịu đựng đau nhức phía dưới muốn đuổi theo giết người, suýt chút nữa bị quần của mình vướng víu sắp té ngã, thì Dịch Dao đã vội vàng chào tạm biệt Đàn Minh, giống như con thỏ chạy vào thang máy xuống lầu.
 
Nhưng mà —— cô đã quên hôm nay là 11-11, thành phố náo nhiệt như là Lễ Tình nhân, thang máy tầng nào cũng có người lên xuống, tốc độ cực kỳ chậm, khi cô còn đang do dự có nên tìm một thang máy khác không, thì phía ngoài thang máy có tiếng người đang chạy đến.
 
“Ngại quá, mời mọi người ra ngoài trước, có một khách quý bị trộm một đồ vật quý giá, ăn trộm đang ở trong thang máy.” Bên ngoài cửa thang máy, hai người bảo vệ đang lớn tiếng nói.
 
Dịch Dao: “……”
 
“Cô, từ từ, cô tạm thời không thể đi.”
 
Một lát sau, khi hai người bảo vệ tránh ra, một người đàn ông vẻ mặt làm người ta cực kỳ sợ hãi đang xoa cằm xuất hiện ở trước mặt Dịch Dao.
 
“An tiên sinh, ngài bị trộm đồ vật quý giá gì vậy? Có cần báo cảnh sát xử lý không?” Một người bảo vệ hỏi.
 
“Không cần, cảm ơn, hai người đã tìm được cho tôi rồi.”
 
Dịch Dao: “……”
 
“Cùng tôi về nhà đi, đồ vật quý giá của tôi.”
 
Biệt thự Khôn Thiên, An gia.
 
Trong phòng ngủ của An Kinh Vĩ, An đại thiếu gia, tổng giám đốc công ty điện ảnh truyền thông Nguyên Thái, thái tử của tập đoàn Nguyên Thái, giám đốc điều hành của công ty Nguyên Thái, một cô gái cả người trần trụi, đôi tay bị cà vạt màu xám bạc trói ở sau lưng mảnh mai nằm sấp ở trên giường lớn hỗn loạn, thân hình lung linh thỉnh thoảng lại hơi run rẩy, làm hơi thở dâm mỹ trong phòng càng kiều diễm hơn.
 
Trên sô pha ở một góc phòng, người đàn ông tóc ngắn màu đen mặt mày sắc bén giơ tay uống hết một ngụm rượu trong suốt trong ly, cảm nhận nóng bỏng vui sướng của rượu mạnh chảy vào cổ họng, dục vọng dưới thân vĩnh viễn không được thỏa mãn lại dâng lên lần nữa.
 
Chân dẫm lên tấm thảm thoải mái từ từ đi đến giường lớn, nghiêng người ngồi xuống, nhìn thân thể cô gái cảm giác được hắn đi đến mà run lên, An Kinh Vĩ nhẹ giọng cười lạnh.
 
Hắn khinh thường dùng sức mạnh đối với phụ nữ, nhưng lần này hắn rất sảng khoái.
 
Nhìn hai cái tiểu huyệt trơn ướt của cô gái dưới thân vừa mới bị hắn chống đỡ căng chặt trong chốc lát đã cọ rút lại như lúc ban đầu, còn dâm đãng mà co rút từng chút một, đôi mắt An Kinh Vĩ càng âm u hơn.
 
Nhìn khả năng phản ứng lúc tối của cô, chắc chắn cô đã luyện tập một ít thuật phòng thân, hèn gì  —— có thể chịu đựng được hắn làm như vậy!
 
Cởi áo tắm dài để lộ ra thân hình gợi cảm có thể làm phụ nữ thét chói tai, người đàn ông lật người Dịch Dao lại, đem hai chân thon dài của cô đặt lên khuỷu tay, lại điều chỉnh tư thế một chút, hai tay bắt lấy cặp mông vểnh lên của cô, thắt lưng cường tráng đâm thẳng, côn thịt đang dâng trào phẫn nộ tàn nhẫn cắm vào hoa huyệt ướt đẫm của cô.
 
“Hic a —— không, đừng mà…… A a……”
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 70
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 321 times
Been thanked: 782 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 10 2020 20:45

Chương 32. Hứng thú
 
Nhiều lần đâm vào thật sâu, côn thịt thô dài giống như lưỡi dao sắc bén tùy ý ra vào trong hoa huyệt đỏ bừng, chỗ sâu trong hoa tâm yếu ớt thừa nhận va chạm biến hóa từng đợt của người đàn ông, Dịch Dao bị tra tấn cố hết sức xoay eo né tránh nhưng chỉ có thể bị An Kinh Vĩ nắn bóp mông thịt đón nhân hình phạt vô tình của hắn.
 
Nhục dục kích thích tới cực hạn, thân thể không còn phân biệt được đâu là vui thích đâu là thống khổ, cô chỉ biết cả thân thể bị tên ma quỷ An Kinh Vĩ đâm mạnh, côn thịt cứng rắn nóng như sắt cắm vào hoa huyệt giữa hai chân thật sâu, giống như muốn đâm tới ngực, khi rút ra cũng kéo trái tim của cô theo, tới tới lui lui thọc vào rút ra không ngừng, cắm đến mức cơ thể toát ra một ngọn lửa, đốt cháy máu thịt toàn thân, đốt không chết người nhưng lại làm cho người ta khoái cảm ngập đầu.
 
“A a…… Không, a ——” lại, lại tới nữa!
 
Từ trên xe đến phòng tắm rồi lại đến giường lớn tràn ngập hơi thở người đàn ông này, cô không biết đã bị hắn ôm bao lâu, nhưng cô lại đau buồn phát hiện thân thể mình càng ngày càng chìm đắm trong kỹ xảo cao siêu và thể lực vô tận của hắn, khoảng cách cao trào càng lúc càng ngắn, tiểu huyệt bị hắn cắm trong chốc lát dâm dịch đã văng khắp nơi, ngay cả khi mông bị cắm rất tàn nhẫn, tiểu huyệt phía trước cũng sẽ dâm đãng chảy ra ái dịch……
 
Tiếng thân thể va chạm cùng với tiếng nước hỗn loạn vang lên không ngừng, Dịch Dao nghe thấy vừa xấu hổ vừa giận dữ muốn chết, nhưng trong phòng lại còn có âm thanh làm cô sợ hãi hơn nhiều!
 
“Không? Nhanh như vậy đã quên phải cái gì rồi à?” Bế Dịch Dao lên, An Kinh Vĩ đứng dậy xuống giường, vừa đi vừa di chuyển ra vào trong thân thể cô, dũng mãnh cắm vào hoa huyệt đang chảy nước.
 
“A…… Tôi, tôi muốn…… Tiểu huyệt bị, a…… Bị, côn thịt lớn, cắm, thật thoải mái……” Cảm giác không trọng lượng làm mông cô sợ hãi căng chặt hơn, hai tiểu huyệt co rút nhanh hơn, cắn chặt làm người đàn ông kêu lên một tiếng tạm dừng động tác, kìm nén xúc động muốn phun trào.
 
“Bốp!” An Kinh Vĩ vỗ mạnh một cái lên cặp mông vểnh của Dịch Dao làm nó đỏ bừng, không biết đây là thưởng hay là trừng phạt.
 
 
 
“Ưm ——” Dịch Dao run một cái, bụng nhỏ đau xót, một dòng mật dịch liền xối lên côn thịt trong cơ thể.
 
An Kinh Vĩ hít một hơi lạnh, sau lưng tê dại, nhéo nhéo hoa hạch mẫn cảm dưới thân của cô để trả thù, chọc cho cô khóc kêu giãy giụa, sau đó đi đến cạnh sô pha, để cô tựa lưng quỳ trên sô pha, mười ngón tay nắm lên vòng eo mềm dẻo của cô, côn thịt to lớn đột nhiên rút ra lại thọc vào nguyên cây, dùng tốc độ cực đại rút ra cắm vào trong hoa huyệt nho nhỏ.
 
“A a…… Tha cho tôi đi, nha a…… Tôi……” Tuy rằng Dịch Dao biết xin tha cũng vô dụng, nhưng tốc độ thọc vào rút ra trong cơ thể vẫn mạnh mẽ như cũ, vui sướng cực hạn cao trào làm thể xác và tinh thần được rèn luyện của cô mềm mại không chịu nổi, cô không thể khống chế được ý muốn cầu xin tha thứ trong đầu, chỉ có thể bất lực rên rỉ theo bản năng.
 
Kéo cà vạt trên cổ tay túm thân thể của cô lên, hông An Kinh Vĩ không ngừng tăng tốc, bàn tay to phủ lên bầu ngực mềm mại của cô xoa nắn suồng sã, dùng lực lôi kéo đầu nhũ bởi vì hưng phấn mà đứng thẳng, môi tinh tế gặm cắn da thịt bên gáy của cô, ngửi lấy mùi thơm cơ thể tự nhiên thoang thoảng bên chóp mũi.
 
Dưới động tác ra vào kịch liệt của An Kinh Vĩ, miệng Dịch Dao khẽ nhếch nhưng lại không thể phát ra tiếng, thân thể yêu kiều mềm mại đột nhiên cứng đờ run rẩy, sau khi người đàn ông hung ác thọc vào rút ra giải phóng, rốt cuộc cô cũng không chịu nổi mà xụi lơ.
 
An Kinh Vĩ liếm liếm môi, có chút không muốn rút phân thân ra, nhìn tinh dịch của mình dâm mỹ chảy ra khỏi lỗ nhỏ, mất đi côn thịt làm tắc nghẽn, cái miệng nhỏ kia giống như có thể hô hấp chậm rãi co rút lại, từ từ loại bỏ tinh dịch màu trắng tồn tại trong người làm nó nhỏ giọt trên sô pha bằng da màu đen.
 
Bắn thẳng trong thân thể của phụ nữ tuyệt đối không phải làm một thói quen tốt, nhưng không có cách nào khác, cảm giác chôn sâu trong hoa huyệt tuyệt mỹ của cô bắn tinh, nhìn biểu cảm say mê cùng với phản ứng thân thể thành thật của cô làm hắn muốn ngừng cũng không được.
 
Cởi cà vạt trói cổ tay của Dịch Dao ra, xoa xoa vết đỏ chói mắt trên cổ tay, An Kinh Vĩ ôm lấy thân thể mềm như nước của cô thả trên giường lớn, ngay sau đó không thèm để ý đến cân nặng của mình mà đè lên thân thể trần trụi của cô, một tay nắm lấy cánh tay của cô đặt lên trên đỉnh đầu, một tay thưởng thức bầu ngực mềm mại, thỉnh thoảng cúi đầu dùng miệng hút lấy cặp ngực, ánh mắt luôn luôn tàn nhẫn bén nhọn lúc này lại rất bình thản, thậm chí còn chứa ý cười cùng với một ít hứng thú mờ nhạt.
 
Cô làm hắn chơi rất sảng khoái.
 
Có lẽ bởi vì cô nhiều lần phản kháng thành công kích thích tính tình thích chơi đùa của hắn, cũng có lẽ là do thân thể của cô hợp khẩu vị ăn uống của hắn, nói tóm lại, chuyện thuần phục cô, càng ngày càng làm hắn hứng thú hơn.
 
Hắn muốn nhìn dáng vẻ hoàn toàn ngoan ngoãn nghe lời của cô, không chỉ khi ở trên giường, mà là bất cứ lúc nào, bất kỳ chỗ nào!
 
“Ting!” Một tiếng Ting vang lên giòn giã, rõ ràng là âm thanh tin nhắn.
 
An Kinh Vĩ nhìn khắp phòng, sau khi nghe thấy tiếng ‘Ting’ thứ hai, hắn đứng dậy móc một cái điện thoại di động màu đen rẻ tiền từ trong túi áo khoác của mình trên mặt đất ra.
 
Đây là điện thoại của Dịch Dao rớt ra từ trong túi quần khi hắn làm cô ở trong xe, lấy ôm cô xuống hắn thuận tay nhặt lên bỏ vào túi áo.
 
Sau khi ấn mở điện thoại, hắn hơi bất ngờ vì không cần phải mở mật khẩu, nếu cô gái nhỏ này không thèm để ý đến riêng tư cá nhân như thế, hắn cũng không thèm giả bộ chính nhân quân tử. An Kinh Vĩ lập tức click mở 2 tin nhắn mới trên màn hình ——
 
Tiểu Minh: Dao Dao, ngủ rồi hả? Buổi tối cậu đi vội vàng như vậy là có chuyện gì xảy ra hả? Có chuyện gì mình giúp được không?
 
Tiểu Minh: Chỉ mười phút nữa ngày hôm nay sẽ trôi qua, cậu có nhớ không? Ngày này hai năm trước là ngày chúng ta quen biết nhau, đã trải qua ba cái Lễ độc thân cùng nhau rồi, nhưng chắc chắn cậu không biết, đại học năm nhất lớp Nhật ngữ, mình ngồi sau cậu một học kỳ, cũng từ lúc đó, mình liền thích cậu. Ở bên cạnh nhau hai năm, lúc làm việc cậu vững vàng không lùi bước, khi học tập cậu chuyên chú thông minh, ôn nhu cẩn thận không để lộ dấu vết, là cậu đã không ngừng khích lệ mình trở thành một người ưu tú hơn, một người có thể xứng đôi với cậu! Dao Dao, cảm ơn cậu đã xuất hiện trong cuộc đời của mình, mình yêu cậu.
 
“……” Nhìn chằm chằm hai tin nhắn trên màn hình, sắc mặt vốn dĩ đang vui vẻ thoải mái của An Kinh Vĩ biến mất không còn dấu vết, thay vào đó là một mảnh lạnh lẽo.
 
Dao Dao, cảm ơn cậu đã xuất hiện trong cuộc đời của mình, mình yêu cậu.
 
Xem ra cô gái này che giấu bộ mặt thật rất tốt, một bên mở đùi ra bán mình, một bên giả bộ trong sáng câu dẫn nam sinh trong trường học? “Tiểu Minh” này chắc là người ở trong Trúc gian với cô lúc nãy?
 
Tiểu Minh? Kêu thật sự rất thân thiết.
 
A…… Thì ra là thế, hèn gì cô biết rõ hòa thượng chạy được miếu đứng yên* nhưng vẫn dám chạy, chắc chắn cô sợ sau khi “Tiểu Minh” kia chạy đến toilet tìm cô sẽ phát hiện bộ mặt thật dâm đãng của cô!
 
Hòa thượng chạy được miếu đứng yên*: là một thành ngữ có nghĩa giống như là bạn né được nó một lúc, cũng không chạy được nó cả đời.
 
Ấn lên màn hình nhìn thời gian một lần nữa, còn năm phút nữa là đến 12 giờ. An Kinh Vĩ nhìn di động cười lạnh một tiếng, xoay người đi về giường lớn.
 
“Ưm…… Đừng, đừng quay lại nhanh như vậy……”
 
“Hửm? Muốn tôi nhắc lại cho em tỉnh một lần nữa sao? Dám nói ‘không cần’ thì làm thêm một lần nữa.”
 
“Tôi, tôi chưa nói không cần……” Dịch Dao tủi thân sợ hãi nhìn người đàn ông cường tráng gợi cảm trên người mình, không có sức lực oan ức nói.
 
“Vậy phải nói ‘muốn’?” Nghiêng người cô qua một bên, đem một chân của cô đặt lên đầu vai, cong eo trầm xuống, một lần nữa chiếm đóng đường đi ấm áp chật hẹp kia.
 
“Ưm……”
 
“Không nói mấy câu dễ nghe một chút, đêm nay làm em không khép chân lại được luôn nha…… Dao Dao.” Đâm vào sâu hơn, hắn không phải là một chủ nhân dịu dàng đâu.
 
Thân thể mềm mại run lên, “Tôi, tôi muốn…… Tôi muốn côn thịt lớn, hung hăng làm tôi…… A…… Tôi, tôi muốn bị côn thịt lớn cắm…… Côn thịt lớn cắm, tôi thật thoải mái…… Ưm, lại sâu một chút, mạnh một chút nữa…… A a —— không……”
 
Dịch Dao không nhìn thấy sau lưng, An Kinh Vĩ đã kết thúc ghi âm, nhấn gửi đi.
 
Thời gian: 0 giờ đúng.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Mina123
Bài viết: 20
Ngày tham gia: 04 Tháng 8 2020 23:45
Has thanked: 61 times
Been thanked: 25 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 10 2020 01:53

:onion100: *&₫_+_&7&_5-&_-46:' An Kinh Vĩ, ông đi chết điiiiiiiiii !!!!! Chơi trò gì vậy chứ !!!! Huhu, chắc vì cái này mà Đàn Hoa cũng ngược chị : ((((( :onion11:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 70
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 321 times
Been thanked: 782 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 10 2020 22:25

Chương 33. Đêm tối vô tận
 
Nhìn dòng chữ chói mắt trên di động, An Kinh Vĩ tắt di động tùy tiện ném qua một bên, thả chân Dịch Dao xuống, đè lên bụng nhỏ của cô, vừa ngược đãi bầu ngực tròn trịa yêu kiều của cô, vừa cọ xát thật mạnh thật sâu như đóng cọc đâm vào người cô.
 
Thân là con mồi của hắn, còn nhàn rỗi chơi đùa tình cảm với mấy con mèo con ch* ở bên ngoài, là đang kháng nghị hắn cũng chưa chơi đủ đúng không? Hay là… ám chỉ hắn không thỏa mãn được con mèo nhỏ dâm đãng là cô đây?
 
“Quá, a…… Quá sâu…… Cầu xin anh……”
 
“Cầu tôi? Tôi là ai?”
 
“An —— a!” Người đàn ông đột nhiên đâm vào thật sâu làm cô hoảng sợ co rút.
 
“Tôi không có tên hả?”
 
“…… Kinh, Kinh Vĩ……”
 
“……”
 
An Kinh Vĩ hình như vẫn không hài lòng, ôm Dịch Dao ngồi dậy, nhấc thân thể của cô lên rồi hạ xuống thật mạnh, lại hung dữ thay đổi một chiến trường khác.
 
“A a ——” cúc huyệt đột nhiên bị cắm đầy làm cô căng chặt, Dịch Dao ôm lấy hắn thắt lưng của hắn, dựa vào cơ bắp trên bả vai của hắn yêu kiều nói, “Vĩ! Vĩ! Trướng quá…… Ưm…… Cắm phía trước được không? Tiểu dâm huyệt rất ngứa…… Rất muốn, côn thịt lớn tới cắm, a……”
 
“Yên tâm, sẽ đút no hai cái tiểu dâm huyệt.” Nụ cười nhạt quay về trên khuôn mặt tuấn tú của An Kinh Vĩ, bàn tay lớn xoay khuôn mặt nhỏ của Dịch Dao lại, môi lưỡi cường thế phong tỏa tiếng rên rỉ dâm mị của cô, hôn đến mức cô gần ngất đi.
 
 
 
Một ngày mới vừa bắt đầu, nhưng đêm, còn rất dài.
 
Ngày 12 tháng 11, ngày cuối tuần, mưa nhỏ vừa.
 
Giữa trưa đến chung cư của Tùy Nhược Thủy, Dịch Dao liền ngã vào sô pha ngủ một giấc, cho đến khi gió lạnh ướt át thổi qua phòng khách lạnh lẽo cô mới tỉnh lại, chịu đựng thân thể đau nhức bò dậy lấy quần áo đóng cửa sổ.
 
Gió thu lạnh lẽo thổi vào, trái tim bị kích thích đau đớn, nhưng cuối cùng đầu óc cũng tỉnh táo hơn.
 
 
 
Dịch Dao hít sâu một hơi, đi vào phòng bếp, lấy mỳ sợi cùng với trứng gà trong tủ lạnh ra, bắt đầu nấu mì trứng không cà chua.
 
Cô biết, loại đồ ăn có thể ăn sống giống như cà chua, tên kia chắc chắn sẽ không chừa lại cho cô.
 
Dịch Dao cân nhắc xem nước vừa đủ chưa, mới vừa bỏ mì vào nồi, đã nghe thấy tiếng chìa khóa mở cửa, nhìn mì sợi còn lại trong tay, cô bỏ tất cả vào nồi.
 
“Không lái xe về hả? Sao lại ướt nhẹp thế này? A a! Đừng ném lung tung! Đưa cho tôi, đưa cho tôi!” Thấy Tùy Nhược Thủy ướt đẫm giống như con gà rớt vào nồi canh đang cởi quần áo ướt ném lên sô pha, Dịch Dao nhanh nhẹn chạy ba bước thành hai bước ngồi xổm xuống bắt được quần áo.
 
Ba giây sau, quần dài ướt đẫm còn mang theo nhiệt độ cơ thể trực tiếp bay lên đầu cô.
 
“……” Bất đắc dĩ nhìn theo người đàn ông khỏa thân kỳ quái đi vào phòng tắm, Dịch Dao lắc đầu, kéo cái quần trên đầu xuống, thuần thục xách quần lót tam giác bên trong đi vào ban công.
 
Ăn mì xong thu dọn phòng bếp sạch sẽ, sắc trời đã tối đen, mưa không có dấu hiệu ngừng lại, Dịch Dao nhìn dấu vết xanh tím trên cổ tay, sắc mặt bình thản vuốt tay áo xuống.
 
“Đêm nay tôi có thể mượn sô pha của anh một chút không?” Gõ gõ cửa phòng của Tùy Nhược Thủy, Dịch Dao thuận tay vặn mở cửa phòng duỗi cái đầu nhỏ vào trong mà hỏi. Trông cậy vào tên siêu cấp lười biếng là Tùy Nhược Thủy mở cửa cho cô là không có khả năng xảy ra, cho nên cô rất tự giác.
 
Người đàn ông khỏa thân dựa vào thân thể để kiếm cơm đang dựa vào đầu giường đọc sách, hai chân vừa dài vừa thẳng chéo lên nhau, tư thế an nhàn thư thái nhưng vẫn lộ ra mỹ cảm xâm lược như cũ.
 
Quả nhiên là người mẫu trời sinh mà…… Dịch Dao vừa nhìn vừa cảm khái.
 
Người đàn ông khỏa thân dựa vào đầu giường nhăn hàng mi xinh đẹp lại.
 
Dịch Dao thấy vậy vội vàng nói, “Có thể đúng không?”
 
“—— không thể.” Câu chữ rất rõ ràng.
 
“Đừng nha! Anh nhìn bầu trời bên ngoài đen thui còn mưa lớn nữa, tôi lại không có dù, hay là anh cho tôi mượn cái dù đi?” Trong cái ổ của hắn có mấy con kiến cô biết rất rõ, dù hả? Từ trước tới giờ chưa từng xuất hiện ở chỗ này!
 
“……” Tên đàn ông khỏa thân nhìn nhìn ngoài cửa sổ, không nói chuyện nữa, yên lặng cúi đầu tiếp tục xem tiểu thuyết khủng bố của hắn. 
 
“Cảm ơn nha! A, đúng rồi, đừng quên bài tập lần trước tôi giao cho anh, thứ hai tôi kiểm tra nha.”
 
Chỉ một lát sau, Dịch Dao lại mở cửa phòng của Tùy Nhược Thủy một lần nữa, mặt cô tươi cười nói, “Tôi lấy drap giường nha!”
 
“……” Tư thế người đàn ông trên giường không hề thay đổi, con ngươi màu xanh lam nhìn cô mấy lần khép mở cửa phòng, cái mũi anh tuấn quý khí, đôi môi no đủ mê người, tóc nâu đến vai tùy ý rối tung nhu hoà phối với ngũ quan hoàn mỹ, làn da trắng nõn như phủ một tầng ánh sáng làm rõ ràng cơ bụng cứng rắn, đường cong hai chân giao nhau rất phù hợp, ở giữa còn có rảnh nhân ngư ẩn hiện.
 
Theo thói quen của người mẫu nên Tùy Nhược Thủy rất ít khi để lộ ra cảm xúc, Dịch Dao ôm tấm thảm lông mềm mại, đầu nhỏ vừa dính lên gối đã ngủ say.
 
Cô biết trong đầu còn có rất nhiều vấn đề cần phải xử lý, nhưng bây giờ, để cho cô ngủ lấy sức trước đã, dù sao ông trời cũng đang giúp cô mà? Cả ngày hôm nay điện thoại không hề vang lên.
 
Hai giờ sáng, Dịch Dao từ trong bóng đêm mở hai mắt ra, mấy giây sau, cô nhắm mắt lại một lần nữa.
 
Nhưng bởi vì buổi chiều đã ngủ một giấc, buổi tối lại ngủ quá sớm, nên lần này cô không có cách nào ngủ được nữa.
 
Có khi cô còn nghi ngờ cấu tạo sinh lý của mình có phải không giống với những người khác hay không, vì sao đồng hồ sinh học đã qua bảy năm vẫn không tự động xóa bỏ đi chứ?
 
Im lặng ngồi dậy, nhìn cách bày biện xung quanh một chút, cho dù trong phòng không có một ánh đèn, cô vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng tất cả mọi thứ, từ nhỏ năng lực nhìn trong bóng tối của cô đã rất xuất chúng.
 
Theo bản năng cô nhìn nhìn khe hở phía dưới cửa phòng —— rất tốt, không có ánh đèn, ba ba đã ngủ.
 
Ba ba?
 
“…… A.”
 
Thì ra ngủ nhiều quá sẽ mơ hồ.
 
Đã từ lâu rồi cô không cần phải thức dậy lúc nửa đêm, làm đồ ăn khuya cho baba không ngủ, phòng ngừa ông ấy đói mà bệnh đau bao tử tái phát. Cô cũng không cần giống như một bóng ma lúc nào cũng che dấu tiếng độ tồn tại của mình, chỉ vì một chút xíu âm thanh cũng có thể làm baba đang sáng tác bị phân tâm.
 
Rất nhiều chuyện đã không cần thiết nữa rồi.
 
Dao Dao, chờ đến khi con trưởng thành, phải nhớ chăm sóc cho mẹ con thay baba, biết không?
 
“…… Ba, không biết ba có chú ý hay không, con chưa từng đồng ý với người.”
 
Cô không phải là một người thích hoài niệm, nhưng vào một đêm mưa mùa thu, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, cô cũng không cấm mình nhớ lại tuổi thơ không có gì vui vẻ của mình. Nhớ lại lúc trước, mỗi ngày xem TV trong im lặng, thậm chí cô còn học được khẩu hình miệng……
 
Mưa đã tạnh gió cũng ngừng, Dịch Dao nằm xuống một lần nữa. 
 
Thứ sáu phải nộp báo cáo đề cương luận văn, cùng với bài tập cuối kỳ trong mấy môn học cuối cùng của năm 4, bên trường học cũng không có chuyện gì nữa, năm 4 các bạn học đều tự tìm đơn vị thực tập, học kỳ sau đúng hạn nộp đề cương luận văn và báo cáo thực tập là xong. Vừa nghĩ tới cuộc sống đại học sắp kết thúc, cô cũng có chút đa cảm.
 
Tạm thời cô không tìm đơn vị thực tập, chờ đến khi Ninh Nguyệt Cầm ký hợp đồng lấy được vai diễn, cô sẽ đẩy nhanh tiến độ hoàn thành ‘Hành trình thám hiểm của nhóm Ngũ Hà’, mười hai trạm mà cô vẫn còn đang dừng lại ở trạm thứ chín, cô không muốn kéo chân mọi người.
 
Đang lên kế hoạch cho tương lai, tiếng rên rỉ đứt quãng mơ hồ giống như ảo giác chui vào lỗ tai của Dịch Dao.
 
…… Chắc không phải đâu?
 
Dịch Dao mở to mắt nghe một hồi lâu, phát hiện âm thanh vẫn liên tục phát ra từ trong phòng của Tùy Nhược Thủy, hơn nữa thực sự không giống hắn đang ‘tự mình an ủi’ lắm.
 
Cốc cốc cốc. Dịch Dao đứng dậy gõ cửa.
 
“Tùy Nhược Thủy?” Gặp ác mộng hả?
 
Tiếng rên rỉ tiếp tục bị kìm nén, còn lộ ra vẻ thống khổ.
 
Đừng nói là hắn xảy ra bệnh cấp tính gì đó chứ?
 
“Tùy Nhược Thủy! Tỉnh lại đi!” Dịch Dao mới mở cửa đã thấy Tùy Nhược Thủy ôm chặt chăn run rẩy trên giường, vội vàng đi qua vỗ vỗ mặt hắn.
 
Khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ đau đớn xoắn xuýt lại, Dịch Dao quan sát một lát, đầu gối đi tới đuôi giường, túm chăn trên người Tùy Nhược Thủy ra, nắm một chân của hắn duỗi về phía trước, thỉnh thoảng đấm bóp mát xa bắp chân căng cứng như đá, một chân khá hơn lập tức đổi chân khác, một hồi lâu, rốt cuộc hai chân của hắn cũng khôi phục lại độ mềm dẻo bình thường.
 
Thật là, cô đã từng thấy người ta ngủ nửa đêm chân bị chuột rút, nhưng chưa từng thấy ai bị nặng giống như hắn.
 
“Cô, làm gì vậy?” Rốt cuộc Tùy Nhược Thủy cũng tỉnh lại chậm rãi ngồi dậy, co ngươi màu lam lộ ra ý muốn giải thích.
 
Ặc…… Dịch Dao ngồi quỳ ở trên giường nhìn lồng ngực trần trụi của hắn, lại nhìn nửa người dưới của hắn bị cô xốc chăn lên——
 
“Cái kia, cái kia ……”
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 70
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 321 times
Been thanked: 782 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 10 2020 22:26

Chương 34. Không có ai để dựa vào
 
Trên đường trở về trường Dịch Dao lại nhớ tối chuyện nhảm nhí tối qua, cô quả thực hết chỗ nói! 
 
Bị chuột rút đau như vậy cũng không tỉnh, cô giúp hắn như vậy hắn lại tỉnh! Còn hỏi cô đang làm gì? Cô có thể làm gì? Ban đêm đánh lén hắn hả?
 
Nhưng lúc cô muốn giải thích, tên kia lại nói ra ba chữ ——
 
“Tôi đói bụng.”
 
Đây thật sự là ba chữ đúng tiêu chuẩn nhất mà hắn từng nói, vì thế cô cũng lười giải thích, đi ra ngoài cho hắn xử lý phía dưới.
 
“Dao Dao, cậu đã về rồi.” Ngải Kỳ xoa xoa đôi mắt từ trên giường ngồi dậy, “Bên chỗ dì xảy ra chuyện gì sao? Tối hôm qua gọi điện thoại cậu đều tắt máy.”
 
“Tắt máy? Chắc là hết pin rồi, hèn gì cả ngày cũng không thấy reo.” Dịch Dao vừa nói vừa sờ túi quần.
 
“Sao vậy?” Thấy sắc mặt Dịch Dao thay đổi, Ngải Kỳ hỏi.
 
“…… Không sao, chắc mình bỏ quên điện thoại ở chỗ làm thêm rồi.” Ngoài miệng tuy nói vậy, nhưng đáy lòng Dịch Dao lại âm thầm cầu nguyện, ngàn vạn lần đừng rớt trong nhà tên ác ma kia……
 
“Dao Dao.”
 
“Ừa? Sao vậy, muốn nói lại thôi.”
 
“Hôm trước……”
 
Sắc mặt Dịch Dao lại trắng bệch, nhưng một lát đã khôi phục lại tự nhiên, nhắc tới hôm trước phản ứng đầu tiên của cô chính là cái tên họ An, nhưng Tiểu Ngải chắc chắn đang nói đến bữa cơm không thành kia.
 
“Dao Dao, mình biết cậu vẫn luôn trốn tránh chuyện tình cảm, nhưng Đàn Minh thật sự là một nam sinh tốt, hơn nữa cậu ấy cũng thật sự thích cậu, nhưng sợ cậu khó xử nên mới chờ tới bây giờ mới quyết định tỏ tình, sao cậu không cho hai người một cơ hội đi?”
 
“Tiểu Ngải……”
 
“Dao Dao… ” Ngải Kỳ đứng ở trước mặt Dịch Dao, trong ánh mắt tràn đầy sự quan tâm và thương tiếc, “Cậu một mình gánh vác quá lâu rồi, tin mình đi, hai người ở bên nhau sẽ hạnh phúc nhiều hơn.”
 
“Thật ra, mình có người mình thích rồi.”
 
“Bây giờ chưa cảm giác không sao cả, cảm giác có thể từ từ  —— cái gì? Cậuvừa mới nói cái gì?”
 
“Mình đi tắm rửa thay quần áo trước!”
 
“Sáng sớm cậu tắm làm gì? Ê! Cậu nói cho rõ ràng đã? Người cậu thích là ai? Nam sinh lớp bên cạnh hả? Ê! Dao Dao!”
 
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ nộp tài liệu, Dịch Dao nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị chạy trốn. 
 
Theo tính cách của Tiểu Ngải, nếu cô không nói dối, Tiểu Ngải nhất định sẽ vừa đấm vừa xoa tác hợp cô với Đàn Minh, nhưng lời nói dối vừa mới nói ra khỏi miệng, chắc chắn Tiểu Ngải sẽ dò hỏi tới cùng, bây giờ chạy là thượng sách.

 
Hơn nữa, cô cũng hy vọng mượn cái miệng của Tiểu Ngải và Triển Phục Viễn đem lời nói dối đó chuyển đến Đàn Minh, để Đàn Minh không cần lãng phí thời gian và tình cảm cho cô nữa.
 
“Dao Dao, cậu lại muốn đi ra ngoài hả?” Ngải Kỳ vừa trở về đã thấy Dịch Dao đang cầm đồ lót nhét vào ba lô, liền hỏi.
 
“Ừm, mình đi…… Tìm điện thoại.” Cái cớ thật hoàn mỹ! Dịch Dao phải khen ngợi phản ứng nhanh nhạy của mình một chút.
 
“Vậy thật đúng lúc, vừa nãy có một người đàn ông gọi điện thoại cho mình nói di động của cậu rớt ở chỗ hắn, đúng lúc hắn đi qua trường học liền thuận tiện đưa lại đây, kêu cậu đến cửa đông lấy. Giọng nói của hắn rất êm tai nha, nói là họ An, là người ở chỗ cậu làm thêm hả?” ---- An Kinh Vĩ!
 
Dịch Dao không nhịn được run sợ.
 
Cửa đông, đại học Đông X.
 
Bởi vì hôm nay có rất nhiều ngành đã tốt nghiệp kết thúc chương trình học ở trường, cho nên có không ít xe dừng ở ngoài cửa chờ đón học sinh về nhà, mà trong rất nhiều xe, một chiếc Lamborghini mui trần màu đen giống như một tác phẩm nghệ thuật rất bắt mắt.
 
Thưởng thức chiếc điện thoại lỗi thời trong tay, An Kinh Vĩ có chút buồn cười với tình trạng bây giờ của mình.
 
Ngày hôm qua khi tỉnh lại, người phụ nữ kia đã chạy mất, sau đó người giúp việc dọn dẹp phòng mới phát hiện điện thoại di động bị hắn tiện tay nhét dưới gối.
 
Vì thế cả ngày hôm qua, hắn vừa nghe đi nghe lại tin nhắn thoại chính tay hắn ghi âm, lục lọi danh bạ của cô, vừa chờ cô tới tìm hắn, nhưng một ngày trôi qua, di động bị hắn chơi hết pin, hắn tức giận cả người, nhưng cô vẫn không xuất hiện. 
 
Tối hôm qua hắn còn mơ thấy mộng xuân, cho tới bây giờ thân thể vẫn còn hưng phấn.
 
Người phụ nữ này khiêu khích anh như vậy, có phải hắn nên quý trọng một chút, chơi lâu một chút, thoải mái một chút?
 
An Kinh Vĩ còn đang suy nghĩ, Dịch Dao mặc một chiếc váy dài tay màu xanh, vẻ mặt ngưng trọng xuất hiện ở cổng trường, khi ánh mắt hai người giao nhau, An Kinh Vĩ rõ ràng cảm giác được cô gái nhỏ hơi chần chờ, nhưng cuối cùng vẫn đi về phía hắn.
 
“Lên xe.” An Kinh Vĩ nén ý cười ra lệnh.
 
“Xin anh đem điện thoại trả lại cho tôi.” Dịch Dao lạnh nhạt nói.
 
An Kinh Vĩ nhìn chằm chằm vẻ mặt lạnh nhạt xa cách của Dịch Dao, nụ cười tắt dần, trong lòng có chút tức giận.
 
Liếc mắt nhìn di động trong tay, nhớ tới đoạn ghi âm kia……
 
“Sao vậy? Ngày hôm qua không xảy ra chuyện gì hả? Nam sinh tên ‘Tiểu Minh’ kia không có tìm cô hả?” Giọng điệu hài hước, tràn đầy ác ý.
 
“Anh có ý gì?” Trong đầu Dịch Dao vang lên một hồi chuông cảnh báo, “Anh đã làm cái gì!” Dịch Dao duỗi tay muốn cướp lại di động.
 
Bắt lấy cánh tay cô, An Kinh Vĩ dùng sức ôm cả nửa người trên của cô vào lòng, vui vẻ nhìn đôi mắt tức giận đỏ bừng của coi, bá đạo hôn lên đôi môi phấn nộn làm hắn nhớ nhung cả đêm.
 
“Ưm a ——” lúc đầu lưỡi của hắn xâm nhập vào trong, Dịch Dao không chút do dự cắn một cái.
 
“Ưm ——” An Kinh Vĩ bị đau, Dịch Dao liền nắm bắt cơ hội giựt lại điện thoại di động.
 
“Hình như em rất thích cắn tôi, tôi sẽ cho em cơ hội để em cắn cho đã! Lên xe! Đừng để tôi nói đến lần thứ ba!”
 
Ánh mắt nguy hiểm, giọng điệu không cho phản đối, Dịch Dao cố gắng kìm nén cảm giác phục tùng thế lực mạnh của phái yếu, ngay lúc cô sắp sụp đổ, một cuộc điện thoại đã giải cứu cô.
 
“Tôi biết rồi, bây giờ tôi sẽ đến công ty.” An Kinh Vĩ tắt điện thoại, cơn giận còn sót lại chưa tiêu tan liếc mắt nhìn Dịch Dao, buông lỏng cánh tay cô ra.
 
Dịch Dao vội vàng đứng dậy, lui vài bước liên tiếp rời xa An Kinh Vĩ, gỡ ba lô lấy sạc dự phòng ra nạp điện cho di động, khởi động máy.
 
Nhìn thấy động tác của Dịch Dao, An Kinh Vĩ vừa khởi động xe thể thao, vừa liếc nhìn khuôn mặt nhỏ trắng bệch của cô.
 
“…… Dao Dao, cảm ơn cậu đã xuất hiện trong cuộc đời của mình, mình yêu cậu.”
 
Dịch Dao nhìn tin nhắn cuối cùng với đoạn ghi âm, chậm chạp không biết nên bấm gì tiếp theo.
 
Cô biết An Kinh Vĩ đang nhìn cô, cô biết hắn đang chờ nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi, bối rối, yếu ớt của cô.
 
Yếu ớt?
 
Cô có người để dựa vào sao? Vậy cô yếu ớt cho ai xem?
 
Che giấu tâm trạng, cảm xúc căng thẳng trên khuôn mặt nhỏ trắng nõn của cô từ từ biến mất, Dịch Dao bình tĩnh ấn nút ghi âm.
 
“.... Tôi, tôi muốn…… Tôi muốn côn thịt lớn, hung hăng làm tôi…… A…… Tôi, tôi muốn bị côn thịt lớn cắm…… Côn thịt lớn cắm, tôi thật thoải mái…… Ưm, lại sâu một chút, mạnh một chút nữa…… A a —— không……” Dâm đãng yêu kiều, thì ra giọng nói của mình ở trong tai nghe của người khác chính là như vậy sao?
 
Ngẩng đầu, Dịch Dao nhìn người đàn ông tóc đen, mắt đen, mặc quần áo màu đen, lòng dạ hiểm độc ngồi trong chiếc siêu xe sang trọng, khóe miệng cô hiện lên nụ cười mỉa mai châm chọc.
 
“……” Người đàn ông bên trong xe vẫn không nhúc nhích.
 
Cô đang cười, nụ cười không hề miễn cưỡng một chút nào, như một nữ vương kiêu ngạo lạnh lùng cười nhạo tên nô lệ đang cố gắng phản kháng dưới chân cô!
 
Cười đến mức ngực hắn nổ mạnh, từng giọt máu trong thân thể đồng thời sôi trào kêu gào —— xé cô! Ăn cô! Biến cô thành nô lệ dâm đãng cầu xin dưới thân hắn một lần nữa!
 
Di động lại vang lên lần nữa, An Kinh Vĩ thu hồi ánh mắt.
 
Rất tốt.
 
Mục tiêu của trò chơi thay đổi.
 
Hắn muốn cô…… hoàn toàn yêu hắn!
 
Chiếc xe mui trần màu đen rốt cuộc cũng đi, Dịch Dao nắm chặt di động, hít sâu một hơi ưỡn ngực.
 
Như vậy cũng tốt đúng không? Ít nhất Đàn Minh sẽ không lãng phí thời ian.
 
“…… Dao Dao, cảm ơn cậu đã xuất hiện trong cuộc đời của mình, ……”
 
Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong cuộc đời mình, ……”
 
…… Đồ ngốc.
 
Trong đầu không kiềm được nhớ lại chuyện hai năm trước, … hèn gì lúc trước khi cô đến trễ không có chỗ ngồi ở lớp tiếng Nhật, chỗ ngồi cũ vẫn trống không.
 
Rất xin lỗi, Đàn Minh.
 
Đè nén chua xót dâng lên trong mắt, Dịch Dao vừa chuẩn bị xóa tin nhắn liền nghe thấy bên đường đối diện truyền tới tiếng gọi quen thuộc.
 
“Dao Dao!”
 
Một cậu bé giống như từ trong ký ức trực tiếp chạy ra.
 
“Đàn Minh!” Tiếng thét chói tai thất thanh.
 
Két —— Rầm!
 
Tiếng thắng xe chói tai vang lên, một bóng người trẻ tuổi bỗng dưng bay lên, vạch ra một đường cong tàn khốc ở trong không trung, rồi nặng nề rơi xuống đất……
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 7 khách