[HĐ - Showbiz - NP] QUY TẮC ĐƯỜNG CONG- GIANG SƠN ĐA TIÊU

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 70
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 321 times
Been thanked: 782 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 10 2020 22:27

Chương 35. Chỉ để ngủ
 
Ngày 16 tháng 11, trời nắng, khu biệt thự thanh lịch bên biển.
 
Đã ba ngày.
 
Từ khi Đàn Minh xảy ra tai nạn xe cộ cho tới hôm nay, đã ba ngày qua đi, Đàn Minh vẫn không tỉnh lại. 
 
Ngải Kỳ nói Đàn Hoa chuyển Đàn Minh đến một bệnh viện tư nhân nổi tiếng, không cho phép ai đến thăm, may mắn dượng của Tiểu Sách là bác sĩ của bệnh viện đó, mới thăm dò được một chút tình hình.
 
Đàn Minh đã thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, nhưng không ai biết…… Cậu ấy còn có thể tỉnh lại hay không.
 
Ánh hoàng hôn chiếu vào mấy bông hoa màu tím cô không biết tên ở vườn hoa bên ngoài, bên dưới bông hoa đỏ tím là thân và lá chìm vào bóng tối nơi ánh sáng xuyên qua.
 
Màu đỏ nơi chân trời từ từ lan rộng đến cực hạn, cuối cùng màu đen cũng nuốt chửng những bông hoa mỏng manh.
 
Chiếc đèn cổ bằng đồng trong vườn hoa tự động sáng lên, ánh sáng mờ nhạt chiếu rọi một nửa vườn hoa, hiện lên sự yên tĩnh chết chóc.
 
Dịch Dao không bật đèn, để chân trần hai tay ôm chân cuộn tròn trên sô pha màu xám trắng ở phòng khách, trên người vẫn mặc chiếc váy màu lam bên hồ nước ngày hôm đó, chỉ là khóa kéo phía sau đã bị rách, hở ra một cách lỏng lẻo, để lộ phần lưng mịn màng của cô.
 
Cô rất buồn ngủ, rất muốn ngủ, buồn ngủ đến mức sẵn sàng làm tất cả mọi thứ.
 
Vì thế cô đang đợi, chờ người đàn ông đã hai ngày không về nhà, chờ người đàn ông ba ngày trước đã nói với cô “Nếu em trai của tôi vẫn không tỉnh lại, tôi sẽ tự tay bóp chết cô”, một người đàn ông rõ ràng đang cường bạo cô vũ nhục cô, lại bi thương tuyệt vọng sợ hãi giống như bị cô phá hủy toàn bộ thế giới, một người đàn ông có thể…… giúp cô ngủ.
 
Đàn Hoa, nhà tạo mẫu đáng giá như những ngôi sao hàng đầu, được các minh tinh gọi là ‘bàn tay của Venus’, với bốn salon có phong cách tạo hình đứng đầu doanh thu của ngành công nghiệp sản xuất trong ba năm liền. 
 
Đó cũng là người anh trai đáng kính nhất, yêu quý nhất, bội phục nhất mà Đàn Minh hay nhắc đến với bọn họ; người thay cha mẹ, chăm sóc Đàn Minh từ nhỏ đến lớn. Người đã nhiều lần từ chối lời mời của các công ty tên tuổi quốc tế, từ bỏ vô số cơ hội để nổi tiếng trên toàn thế giới, chỉ để Đàn Minh có thể ăn đồ ăn anh nấu bất cứ khi nào cậu ấy muốn.
 
Cho nên cô không hề nghi ngờ lời anh nói một chút nào.
 
“Hãy nhớ kỹ, trước khi em trai của tôi tỉnh lại, mạng của cô, giọng nói của cô, xương cốt của cô, mỗi một giọt máu trong người cô, đều không thuộc về cô!”
 
Rất lâu sau, âm thanh một chiếc xe lái vào gara rốt cuộc cũng từ ngoài phòng truyền đến, Dịch Dao nhảy xuống sô pha nhìn về cửa phòng, nhưng hai chân như bị đổ chì không thể bước thêm một bước.
 
Cửa phòng từ ngoài mở ra, một thân ảnh thon dài ngược sáng đi vào bên trong.
 
Ánh đèn chợt sáng, một người đàn ông thanh lịch trong bộ đồ tây trang có họa tiết kim cương sành điệu lặng lẽ thay một đôi dép thoải mái ở lối vào, yên tĩnh đi về phía cầu thang.
 
Khuôn mặt nho nhã, khí chất như lan, rõ ràng nên là một quý ông lịch lãm như làn gió mùa xuân, nhưng lúc này…… lại như một pho tượng băng giá với lưỡi dao bạc sắc bén, lúc nào cũng có thể sử dụng ánh sáng bạc treo cổ người ta trong nháy mắt.
 
Từ đầu đến cuối, ánh mắt của người đàn ông chưa từng liếc qua thân ảnh tinh tế trên sô pha.
 
“Tôi có cho phép cô mặc quần áo hả?” Trước khi bóng dáng của người đàn ông biến mất ở đầu cầu thang, lời nói lạnh lùng kiêu ngạo rơi xuống như một tảng băng vỡ. 
 
“……”
 
Dịch Dao đi đến vách tường, ấn nút tắt đèn, trong bóng đêm cởi bỏ váy áo.
 
“Ưm ừ……” Cái trán gắt gao đè lên cánh tay trái đang chống trên mặt tường gạch men ẩm ướt lạnh như băng ở phòng tắm, tay phải gắt gao che miệng mũi, hít thở không khí ở mức thấp nhất.
 
Bang…… Bang……
 
Sức chịu đựng và sự kiên nhẫn của người đàn ông phía sau làm người ta sợ hãi, chậm chạp rút ra từng cái một, lại đột nhiên đâm vào, sau khi hung hăng nghiền nát chỗ sâu nhất trong hoa kính, lại lui về sau một chút, dùng quy đầu cọ xát tầng tầng lớp lớp huyệt thịt, mỗi một phút mỗi một giây, đều dày vò mật huyệt mảnh mai riêng tư của cô.
 
Đường đi khô khốc lúc mới đầu bây giờ đã vô cùng lầy lội, dâm dịch đầy đủ từ cặp đùi run rẩy trượt xuống, cẳng chân với đường cong lả lướt co rút căng chặt, vô số lần bị người đàn ông cắm đến mức bủn rủn mất khống chế, vô số lần cô mạnh mẽ khống chế được trước đỉnh điểm, nhón mũi chân phối hợp với độ cao của hắn.
 
Cầu xin anh sâu hơn một chút, lâu hơn một chút……
 
Giống như bất mãn với tiết tấu ‘ôn nhu’ của người đàn ông, cô gái dâm đãng vặn xoắn vòng eo, xoay tròn cặp mông vểnh chủ động nghênh đón côn thịt to lớn của hắn.
 
Trên khuôn mặt nho nhã của người đàn ông phủ một tầng tình dục nhàn nhạt, đôi mắt luôn ôn hòa lạnh lùng nhìn chằm chằm thân hình nhỏ xinh trước mặt.
 
Hoa huyệt chặt chẽ ấm áp không biết xấu hổ mà cắn chặt phân thân của hắn dâm đãng phun ra nuốt vào, cặp mông nhỏ còn hạ tiện nảy lên lên lần!
 
Đây là cô gái dâm đãng được bao nhiêu đàn ông dạy dỗ mới thành như vậy? Đây là cô gái đê tiện như thế nào mới có thể dẩu mông cầu xin một người đàn ông xa lạ làm mình như vậy?
 
 
 
“Được, mua cái gì? Quà tặng bạn gái hả?”
 
“Dạ.”
 
Em trai! Đây là bạn gái của em! Đây là người bạn gái thông minh hào phóng, xử lý việc bình tĩnh có chủ kiến, cá tính độc lập làm người bên cạnh an tâm tín nhiệm trong miệng em sao!
 
Gương mặt kiêu ngạo tràn ngập ái mộ của em trai khi nhắc tới cô cùng với khuôn mặt tái nhợt hôn mê bất tỉnh trong bệnh viện thay phiên nhau xuất hiện trong đầu hắn ——
 
Người đàn ông dùng một tay bóp chặt cần cổ yếu ớt của Dịch Dao, bên hông đột nhiên điên cuồng dùng sức thọc vào rút ra, tiếng thân thể va chạm kịch liệt tràn ngập khắp phòng tắm.
 
“Ưm ưm ——” kìm nén tiếng rên rỉ.
 
“Đây là gương mặt thật của cô hả? Hừ? Thích bị đàn ông làm như vậy sao?”
 
“Tôi làm cô vừa lòng không? Không hài lòng tôi có thể tìm những người khác! Người nào tôi cũng có thể tìm cho cô nhưng vì sao cô lại trêu chọc em trai của tôi!”
 
 
 
“Cô có biết cô đã làm gì hay không?” Tiếng nói từ tính trầm thấp của người đàn ông phun ra bên tai cô như ma quỷ đang trả thủ, “Cô có biết cô đã làm gì hay không?” 
 
“Hic a ——”
 
Cô biết, cô đương nhiên biết. Chính bây giờ cô chỉ biết, rốt cuộc cô cũng có thể ngủ một lát, sẽ không sợ một khi nhắm mắt là nhìn thấy thân thể vặn vẹo của Đàn Minh, sẽ không nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc nhuộm đầy máu tươi của Đàn Minh, sẽ không nhìn thấy ảnh chụp ấm áp trong phòng thành hai màu đen trắng nữa……
 
Thấy cô gái hôn mê bất tỉnh, người đàn ông chịu đựng sự ghê tởm nhanh chóng đâm vào rút ra thêm mấy chục cái, cuối cùng rút côn thịt ra bắn trên mặt đất.
 
Buông bàn tay trên cần cổ của cô ra, căm ghét nhìn thân hình mềm nhũn của cô khuỵu xuống mặt đất, anh rửa sạch sẽ rời khỏi phòng tắm.
 
Anh sợ anh nhìn nhiều hơn một chút sẽ không nhịn được mà bóp chết cô!
 
Khi anh ở chỗ cảnh sát nhìn thấy đoạn video, khi anh nghe thấy âm thanh dâm đãng của người phụ nữ đó trong điện thoại của em trai, cô phải cảm thấy may mắn vì mình không ở trước mặt anh lúc đó!

 
Là cô gửi đoạn âm thanh dâm đãng lúc bị đàn ông làm cho em trai anh khi nó tỏ tình với cô, làm cô không biết xấu hổ phóng đãng tán tỉnh đàn ông ở trường học trước mặt em trai anh!
 
Là cô hại em trai anh không chú ý tới đèn giao thông đã chuyển sang màu đỏ! Là cô hại em trai của anh đau khổ nằm trong bệnh viện thê thảm chờ ông trời thương xót!
 
Tiểu Minh, em yên tâm, nếu em không thể tỉnh lại, anh nhất định sẽ tự tay đem người phụ nữ này chôn cùng em.
 
Anh trai thề.
 
✰✰✰
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Mina123
Bài viết: 20
Ngày tham gia: 04 Tháng 8 2020 23:45
Has thanked: 61 times
Been thanked: 25 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 10 2020 00:16

:onion100: cầu ngược An Kinh Vĩ mạnh mẽ vàoooo QAQ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
hieu_huyen
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 29 Tháng 8 2020 12:28
Has thanked: 5 times
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

24 Tháng 10 2020 12:03

hay ghê yêu editor
   :k-tuzki-k5406:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 70
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 321 times
Been thanked: 782 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 11 2020 20:36

Chương 36. Oan gia đối đầu

 Cao ốc Minh khiêm.

 Lý Duật đẩy cửa phòng ra, nhìn Đàn Hoa với khuôn mặt âm trầm bấm notebook bên cửa sổ sát đất, trong lòng thực sự rất hụt hẫng. 

 Người khác đều cho rằng hắn với Đàn Hoa là oan gia, đối thủ một mất một còn, nhưng ở bên nhau từ khi thời còn cởi truồng đến khi lớn lên, thật ra bọn họ hiểu biết nhau còn hơn anh em.

 Mấy tin tức nhiều năm qua chỉ là một cách bọn họ ở đấu trí với nhau mà thôi…… Tuy rằng lý do cũng rất ấu trĩ, nhưng ai kêu hai người bọn họ không ai chịu nhường ai?

 Lần này hắn chủ động tìm Đàn Hoa, một phần là do tín nhiệm cô lực xuất sắc của Đàn Hoa, mặt khác là muốn lợi dụng cơ hội lần này để kết thúc cuộc cãi nhau ầm ĩ kỳ quặc mười năm nay của bọn họ, trở lại làm anh em như bình thường.

 Nhưng không ai ngờ, công việc vừa mới bắt đầu, Đàn Minh đã bất hạnh gặp phải tai nạn xe cộ. 

 Đàn Minh xảy ra chuyện, chuyện này đối với Đàn Hoa chắc chắn là đả kích trí mạng trên đời này nhất.

 Ở trong trí nhớ của Lý Duật, khi còn nhỏ Đàn Hoa cũng không thích Đàn Minh lắm, bởi vì Đàn Hoa từ nhỏ đang thích yên tĩnh, mà Đàn Minh luôn thích khóc, cho nên Đàn Hoa thường xuyên trốn đến nhà hắn chơi. 

 Sau đó, khi Đàn Hoa mười một tuổi, Đàn Minh sáu tuổi, cha mẹ hai người rốt cuộc cũng xé rách mặt nạ, không miễn cưỡng duy trì vẻ hòa bình bên ngoài nữa, bởi vì các loại lợi ích mà hai vợ chồng bọn họ không ly hôn, mà lựa chọn mỗi người tự do có tình nhân ở bên ngoài, cực kỳ ích kỷ ném hai anh em bọn họ cho bảo mẫu. 

 Cũng từ khi đó, bên cạnh Đàn Hoa có thêm một người hầu nhỏ.

 Đàn Hoa là anh trai có thể dành cho Đàn Minh tất cả, giám sát việc học, khen thưởng thành tích, vì Đàn Minh đánh nhau mà đến trường học gặp thầy giáo, thậm chí còn đi học nấu ăn, bởi vì khi còn nhỏ dạ dày Đàn Minh không tốt!

 “Đàn Hoa, nếu cậu là phụ nữ chắc chắn tôi sẽ vì cậu tình nguyện từ bỏ cả một rừng râhm, chỉ treo cổ trên một cái cây là cậu —— chỉ cần cậu đối xử tốt với tôi bằng một nửa em trai của cậu thôi.”

 “…… Không cần tôi biến thành phụ nữ, chỉ cần cậu cắt bỏ ch*m nhỏ của mình, tôi bảo đảm sẽ coi cậu như em trai thứ hai.”

 Nhớ tới lời nói vui đùa khi nhỏ, Lý Duật không kìm được mỉm cười, nhưng nhớ đến hiện tại, hắn càng lo lắng hơn.

 Nếu Đàn Minh thật sự cứ như vậy không tỉnh, hắn nên giúp Đàn Hoa tỉnh lại như thế nào?

 “Sao vẫn là tư liệu mấy ngày trước vậy? Mấy ngày nay các cậu không có thử ống kính lại hả?” Đàn Hoa ngước mắt, cau mày hỏi.

 “Ừm……”

 “Bởi vì tôi không có ở đó?”

 “Chuyện đó……” Lý Duật hắn cũng coi như một nửa anh trai của Đàn Minh, Đàn Minh xảy ra chuyện lớn như vậy, sao hắn có thể không biết xấu hổ bỏ qua chuyện của Đàn Hoa một bên, coi như không có việc gì mà tiếp tục kế hoạch tuyển diễn viên chứ?

 “Lý Duật, cậu làm diễn viên có thể mặc kệ tất cả, bán mặt đã kiếm đủ lời, nhưng nếu cậu làm đạo diễn cũng có thái độ lười biếng này, xin lỗi mình không thể theo hầu được. Thời gian của mình không có rẻ như vậy!”

 “……” Yên lặng nhìn gương mặt nôn nóng căng chặt che giấu đau khổ của Đàn Hoa, Lý Duật không rên một tiếng.

 “…… Thật xin lỗi.”

 “Chấp nhận, phần trăm chia cho cậu giảm bớt 10 phần trăm.”

 Đàn Hoa tức giận trừng mắt nhìn Lý Duật cười đùa cợt nhả, “Tàn nhẫn như vậy?”

 “Có khi nào cậu thấy mình thua thiệt chưa?” Lý Duật nhướng mày, mắt phượng ưu nhã mê người lộ ra mấy phần đắc ý.

 “Ồ? La Đông Vượng không có việc gì cũng châm chọc cậu, sao không thấy cậu xử lý hắn vậy?”

 “Hứ! Hắn ta là một cọng hành thôi, không đáng giá để mình quan tâm?”

 La Đông Vượng, nghệ danh La Đông, xuất đạo cùng lúc với Lý Duật, hình tượng cũng tương tự, bởi vậy hai người thường xuyên bị fans, truyền thông lấy ra so sánh, nhưng nhiều năm qua mặc kệ La Đông nỗ lực như thế nào, giá trị con người, nhân khí, ratings vẫn luôn bị Lý Duật đàn áp, bởi vậy La Đông vẫn luôn buồn bực. 

 Nhưng mà năm trước La Đông trái ngành tự biên tự diễn một phim điện ảnh đề tài thanh xuân, tuy rằng danh tiếng thê thảm nhưng doanh thu phòng bán vé rất tốt, miễn cưỡng có thể coi như hòa vốn, cũng coi như nở mày nở mặt.

 Nhưng năm nay còn chưa qua hết, Lý Duật đã lôi kéo thành lập một đội ngũ đạo diễn, chuyện này giống như là một cái tát trực tiếp lên mặt La Đông, khi truyền thông không kiếm được Lý Duật thì tìm tới La Đông, La Đông nói không thèm lựa lời nói không ngừng.

 “Chắc là cậu còn chưa biết, La Đông muốn quay bộ phim ‘Vân Thanh’, Kỳ Ký điện ảnh đã lấy được quyền chuyển thể, nhìn dáng vẻ giống như là muốn sống chết với cậu.”

 “Cái gì?”

 Lý Duật thu lại dáng vẻ đùa giỡn, khóe miệng hơi hơi nhếch lên cũng phai nhạt dần. Hắn không thèm để ý đến La Đông, nhưng cô lực chế tác các tác phẩm của Kỳ Ký điện ảnh người trong nghề không ai dám nghi ngờ……

 Vẻ mặt anh tuấn bỗng nhiên buông lỏng dần, ánh sáng trong mắt không hề bị lay động, giữa hai hàng lông mày tràn đầy kiêu ngạo cùng sự tự tin nóng lòng muốn thử.

 Thấy ý chí chiến đấu của Lý Duật nổi dậy, Đàn Hoa cười nhạt, cảm giác vô lực mệt mỏi chìm ngập bên trong nụ cười.

 “Đàn Hoa…… bác Thiệu đã nói rồi, thương tích của Đàn Minh hôn mê bảy ngày cũng rất bình thường, em ấy nhất định sẽ tỉnh lại nhanh thôi, đến lúc đó lại kêu cậu làm đồ ăn, cậu không thể suy sụp trước.”

 “…… Cảm ơn.”

 “Cảm ơn cái gì! Hai chúng ta là ai chứ!” Lý Duật nghiêng người ngồi lên tay vịn trên ghế dựa bên cạnh Đàn Hoa, cánh tay dài ôm lấy bả vai của Đàn Hoa, “Giữa trưa tôi hẹn mấy người bạn ăn cơm ở ‘Tả gia’, đi không?”

 Biết Lý Duật thiệt tình lo lắng cho mình, Đàn Hoa gật gật đầu.

 Nhưng mà giữa trưa khi đến cửa “Nhà hàng tư nhân Tả gia”, đột nhiên Đàn Hoa nhớ tới cái gì đó, sau khi hỏi quản lý vài câu, liền biến thành một con quỷ hút máu quý tộc mới bước ra từ địa ngục, dáng vẻ tuấn mỹ cao nhã nhưng cả người âm u lạnh lẽo, một khi có người đến gần sẽ bị anh hút lấy linh hồn, làm mấy người dùng cơm chung không dám nói gì, chỉ có Lý Duật như bình thường cười ha ha. 

 Giữa lúc đó Lý Duật có tìm cơ hội hỏi quản lý, mới biết được ngày 11 Đàn Minh có dẫn theo mấy người bạn đến đây ăn cơm, nhưng còn chưa dọn xong đồ ăn, năm người đã từ từ đi hết.

 Lý Duật không nghĩ ra lý do, cũng không trực tiếp hỏi Đàn Hoa, tạm thời để thắc mắc vào trong lòng.

 Trưa hôm đó, Đàn Hoa vẫn mang dáng vẻ âm u lạnh lẽo, Lý Duật giống như nhìn thấy phía sau Đàn Hoa là áo choàng màu đỏ không gió mà bay, cộng thêm một đàn dơi lộ răng nanh bay xung quanh Đàn Hoa. (lúc này Lý Duật thấy Đàn Hoa giống như ác quỷ Dracula có đám dơi bay xung quanh á)

 “Cậu đang nhìn gì vậy?” Đôi mắt híp lại của Đàn Hoa lộ ra vẻ nguy hiểm và không kiên nhẫn.

 “Không, không có gì.”

 “Vậy ý của cậu thì sao?”

 “A, à, Lạc Thanh này không tồi, tôi đã xem mấy bộ phim điện ảnh trước đó của cô ấy, là một người mới có thiên phú, hình tượng và khí chất khá giống Cam Tố Nga, tôi hy vọng có thể nhanh chóng sắp xếp thử ống kính.”

 Sau khi kết thúc cuộc họp, Đàn Hoa giống như quỷ hút máu rời khỏi phòng họp trong chớp mắt, làm Lý Duật đang chuẩn bị mở miệng nói muốn đi thăm Đàn Minh chung với anh rồi thuận đường ghé nhà ăn cơm ké cũng chưa kịp nói ra.

 “Nếu dáng vẻ bây giờ của Đàn Hoa là vì người nào đó, mặc kệ người kia là nam hay nữ, kết cục nhất định rất bi thảm.” Lý Duật đồng cảm nói.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 70
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 321 times
Been thanked: 782 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 11 2020 20:40

Chương 37. Diễn viên trời sinh 

 Nhìn em trai trên giường bệnh, trên đầu là tầng tầng lớp lớp băng gạc màu trắng chói mắt, gương mặt sưng to chồng chất vết thương, cả người đeo đầy dụng cụ chữa bệnh… ngực Đàn Hoa giống như bị đao nhọn không ngừng đâm thủng.

 “Anh, em không khóc, không bao giờ khóc nữa, anh đừng bỏ em được không? Ba mẹ không cần em, anh đừng bỏ em…… hu hu hu……”

 “Anh anh! Hôm nay thầy hỏi em, em có phải có một người anh tên Đàn Hoa không! Mấy thầy cô giáo đều biết anh! Muốn em học tập anh! Anh của em rất lợi hại, các bạn học đều rất hâm mộ em!”

 “Ha ha ha ha! Anh thua rồi! Oh yeah! Rốt cuộc em cũng có cái lợi hại hơn anh! Được rồi! Em quyết định! Sau này em sẽ sáng tạo một trò chơi! Tăng cường sức mạnh!”

 “Em với mấy người bạn tốt đang làm một trò chơi trên di động, chờ làm xong, anh đầu tư cho tụi em đưa vào hoạt động nha? Em tin tưởng, sẽ không làm anh lỗ đâu.”

 “Anh, anh nói cô ấy có thích cái lắc tay này không? Không, cô ấy rất đặc biệt, không ham mê vật chất, cô ấy thật sự rất đặc biệt, nếu như anh chính mắt nhìn thấy cô ấy sẽ biết……”


 Tiểu Minh, anh nhìn thấy cô ấy, chính mắt nhìn thấy, đúng là “Rất đặc biệt”! “Đặc biệt” đến mức, khi em dành vài ngày lựa chọn quà tặng cô ấy, cố ý mượn thẻ hội viên để ăn một bữa cơm xa hoa cùng cô ấy, còn chưa ăn cơm xong cô ấy đã vội vã nhảy lên giường của người đàn ông khác, cầu xin người đàn ông khác hung hăng làm cô!

 Anh không thể tưởng tượng, buổi tối hôm đó khi Đàn Minh nghe thấy đoạn ghi âm kia, tâm trạng như thế nào!

 “Đàn Hoa?” Một bác sĩ trung niên vỗ vỗ vai Đàn Hoa, hơi lo lắng mà nhìn anh, “Con không sao chứ?”

 “Bác Thiệu, con không sao, Tiểu Minh nó ——” lời nói như vậy anh đã hỏi rất nhiều lần rồi.

 “Bây giờ chỉ có thể chờ, phải xem tình trạng xuất huyết như thế nào, trước mắt vẫn tương đối ổn định. Còn con, bác cảm thấy tình trạng tinh thần không tốt lắm, có phải có chuyện gì khác không? Có liên quan đến Tiểu Minh?” Thiệu Dương Châu nhạy bén hỏi.

 “…… Không có gì, con sẽ xử lý tốt, cảm ơn Bác Thiệu đã quan tâm.”

 Thiệu Dương Châu nhìn Đàn Hoa chăm chú một lát, chỉ có thể lắc đầu than nhẹ. Đứa nhỏ Đàn Hoa này, tính tình có vẻ ôn hòa, nhưng trong xương cốt cố chấp hơn người bình thường nhiều, hy vọng nó không làm ra chuyện gì để chính mình phải hối hận…
 

 Xem xét tình hình của Đàn Minh một chút, Thiệu Dương Châu không nói gì nữa, dẫn mấy bác sĩ trẻ rời khỏi phòng bệnh.

 Trưởng bối quan tâm nhắc nhở làm Đàn Hoa áp chế phẫn nộ, nhìn em trai còn đang hôn mê, Đàn Hoa móc một cái điện thoại Blackberry màu đen từ trong túi ra.

 Di động đã hết pin tắt máy, nhưng tin nhắn cuối cùng của em trai cùng với tiếng kêu dâm đãng của cô gái kia đã khắc sâu ở trong đầu anh!

 Càng buồn cười hơn là, ảnh chụp của cô mà em trai cho anh xem trước đây không lâu cũng được lưu lại trong trí nhớ của anh!

 Cô gái dịu dàng nhã nhặn khi mỉm cười hàng mi cong vút, đôi mắt trầm ổn chuyên chú khi nói chuyện, đôi mắt bình tĩnh khi suy nghĩ, cô gái có khí chất rất đặc biệt — ai cũng không ngờ, cô gái có vẻ ngoài tự tin độc lập, trong xương cốt lại vô sỉ, phóng đãng, hạ tiện! Ác ý đùa giỡn tình cảm của người khác!

 Thật là một diễn viên giỏi trời sinh! Ngay cả anh cũng bị cô lừa gạt!

 Cẩn thận nghĩ lại, anh đúng là ngu xuẩn, cô gái kia là trợ lý của Ninh Nguyệt Cầm nhiều năm như vậy, muốn mua một vai diễn còn chờ tới bây giờ sao? Đi tìm Trác Bất Tẫn lại không ngồi chờ ở Hồi Tưởng mà cố tình chạy ra bên ngoài công ty để tìm, dám ra giá 30 triệu để Trác Bất Tẫn mua vai diễn  —— anh thật sự rất ngu ngốc mới tin cái chuyện ‘mua vai diễn cho dì’ hoang đường của cô!

 Cô gái kia căn bản là cố ý tìm cái cớ để bò lên giường của Trác Bất Tẫn, thay vì bị động thì chủ động để người đàn ông chơi cô hứng thú hơn! Mà anh lại bị chút mánh khóe nhỏ này lừa gạt!

 Nếu anh phát hiện sớm một chút, nếu anh phát hiện sớm một chút……

 Chiếc điện thoại màu đen bị nắm chặt, ngón tay thon dài, đốt ngón tay tái nhợt, sự hối hận, áy náy, phẫn nộ…… và hận quay cuồng!

 Dịch Dao…… Dịch Dao, đúng là một cái tên hay. 

 Nếu cô thích giả bộ thích diễn thích bị đàn ông làm, vậy…… anh sẽ thay em trai “Thỏa mãn” cô thật tốt! Anh muốn nhìn xem, cô có thể diễn đến khi nào!

 10 giờ ba mươi phút tối.

 Khi Đàn Hoa mở cửa vào phòng, màn hình notebook trên bàn trà phòng khách vừa tắt, bóng người cô gái quần áo nửa cởi nửa đóng liền hòa vào bóng đêm.

 Đàn Hoa mở đèn, tùy ý cởi giày da liền đi đến bóng người trên sô pha. Cô gái trên sô pha đã cởi bỏ tất cả quần áo ngăn cản, thân hình trần trụi mang theo dấu vết đỏ đỏ tím tím dưới ánh đèn lộ ra đường cong lồi lõm quyến rũ.

 Lần đầu tiên khi nhìn thấy ảnh chụp của cô anh cũng phải thừa nhận, cô có tiền vốn để hấp dẫn người khác phái. Dưới giường là ngọc nữ trên giường là dục nữ, đây là vưu vật mà đàn ông thích nhất, nhưng không có người đàn ông nào lại thích cô gái giả bộ ngọc nữ trước mặt mình,  lại là cô gái dâm đãng trên giường người đàn ông khác!

 “Hôm nay ăn gì?”

 Dịch Dao hơi sửng sốt, không phải anh không muốn nghe giọng nói của cô sao? “Sáng hôm qua có người đưa đồ ăn tới, tôi… xào rau cải xanh.”

 “Cô có vẻ rất nhàn nhã.” Giọng điệu trào phúng. 

 Đàn Hoa giơ tay xoa nắn tuyết nhũ tròn trịa đứng thẳng của cô, ngón tay dọc theo đường cong của bầu ngực vẽ vòng, lòng bàn tay nhẹ nhàng cọ xát đầu nhũ mềm mại dẻo dai.

 Định kỳ mỗi tuần nông trường Xanh Lục sẽ phái người đưa rau tới, anh nhìn bên ngoài không thấy mấy thùng rau nên biết làm cô cầm vào.

 Từ mấy ngày trước dẫn cô về đây cho tới bây giờ, trừ việc phát tiết phẫn hận lên người cô, anh cũng không thèm quản cô, cô lại rất nề nếp, giống như không phải lần đầu tiên bị người khác nuôi dưỡng giam cầm.

 “Cô đều hầu hạ đàn ông như vậy hả?” Hai ngón tay kẹp lấy một viên anh đào níu kéo, thấy nó bởi vì anh trêu chọc mà cứng lại, Đàn Hoa lạnh lùng cười khẽ, cong ngón tay trêu đùa búng búng một cái.

 Vẻ ngượng ngùng khó chịu trên mặt bị Dịch Dao mạnh mẽ áp xuống, đối mặt với vấn đề của Đàn Hoa cô không có trả lời, mà hỏi ngược lại: “Tình hình Đàn Minh hôm nay thế nào?”

 Ánh mắt Đàn Hoa lạnh hơn. Từ ngày đầu tiên anh không cho phép cô lên tiếng, nhưng ngày hôm qua cô vẫn hỏi câu này, kết quả liền bị anh làm cho choáng váng, hôm nay cô vẫn không biết sống chết mà mở miệng hỏi?

 “Cô muốn chứng minh cô thật sự quan tâm Đàn Minh, hay là cô thích cảm giác bị đàn ông làm cho hôn mê?”

 Nhìn vẻ mặt của Đàn Hoa, lắng nghe lời nói nhục nhã của anh, Dịch Dao đã biết được đáp án cô muốn.

Ngày hôm qua khi cô hỏi, phản ứng của Đàn Hoa tức giận hơn, hôm nay cho thấy tình huống của Đàn Minh tương đối ổn định. 

 Cô biết Đàn Hoa sẽ không trực tiếp trả lời cô, nhưng có rất nhiều vấn đề, thật ra cũng không cần người khác dùng miệng trả lời.

 Đây cũng là lý do vì sao, cô ở lại nơi này, để cho Đàn Hoa phát tiết trên người cô.
 Đàn Minh nhất định sẽ tỉnh lại, nhất định sẽ……

 Thấy Dịch Dao hơi thất thần, Đàn Hoa bóp cằm nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên, “Sao không nói chuyện? Không muốn giả bộ nữa à? Nói, nói thật ra cô rất quan tâm Đàn Minh, nói cô chưa từng có suy nghĩ muốn tổn thương hắn! Nói tin nhắn trong di động Đàn Minh không phải là cô gửi, tiếng kêu dâm đãng như vậy thật ra không phải là cô, nói ngày đó ở cổng trường cô không có tán tỉnh đàn ông, nói cô ở lại chỗ này không phải bởi vì sợ tôi trả thù, mà là vì chuộc tội! Nói đi! Không phải cô thích giải bộ đơn thuần thiện lương ôn nhu hào phóng sao? Không ‘giải thích rõ ràng’, sao cô có thể không biết xấu hổ tiếp tục giả bộ chứ?”

 Dịch Dao giật giật môi, mặc kệ lý do gây ra như thế nào, kết quả đã đặt ở trước mắt —— cô hại Đàn Minh bị tai nạn xe cộ sống chết chưa biết, cô sẽ không lấy bất kỳ lý do gì để trốn tránh trách nhiệm, nhưng…… cô cũng không muốn từ bỏ quyền lợi giải thích của mình.

 “Người ghi âm là tôi, nhưng tin nhắn không phải tôi gửi, ngày đó tôi cũng không biết Đàn Minh ở đối diện, tôi…… chưa bao giờ muốn thương tổn Đàn Minh.”

 Đàn Hoa khinh bỉ nhìn Dịch Dao, “Ha…… Ha ha ha ha!”

 Cô, cô còn thật sự ‘giải thích’! Cho tới bây giờ, cô còn muốn giả vờ vô tội trước mặt anh! Còn giả bộ bình tĩnh tự nhiên như thế!

 Cô cho rằng anh sẽ bị cô lừa lần hai sao?

 “Đúng không? Cô không muốn thương tổn Đàn Minh, vậy bây giờ nhất định cô rất áy náy đúng không, nhất định có thể thông cảm cho tâm trạng của tôi, cho nên mặc kệ tôi đối xử với cô như thế nào, cô nên biết rằng đó là xứng đáng, thậm chí tôi đối xử tàn nhẫn với cô, ngược lại trong lòng cô càng được giải thoát hơn, đúng không?”

 Giả bộ! Cô muốn giả bộ thành bạch liên hoa, anh không ngại diễn với cô!

 “Tùy anh nghĩ thế nào cũng được.” Cô tùy ý để anh phát tiết, đổi lấy tình hình của Đàn Minh, chuyện này ở trong lòng cô là một sự trao đổi, hắn nghĩ như thế nào đối với cô không quan trọng.

 “…… Vậy tôi phải thể hiện cho xứng với sự hy sinh vĩ đại của cô rồi!” Nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ của Dịch Dao, Đàn Hoa “Ôn nhu” cười nói, “Đừng sợ, đêm nay tôi sẽ kiên nhẫn một chút, không thể làm cô ngất xỉu nhanh như vậy được.”

 “Nói thử xem, cô thích bị làm ở chỗ nào? Phòng khách, phòng bếp, ban công, vườn hoa, phòng ngủ, phòng tắm? Không muốn nói? Không sao, dùng thân thể của cô nói cho tôi biết, tôi tin tưởng sẽ chân thật hơn! Vậy trước tiên bắt đầu từ chỗ này đi?”

 Tiếng Đàn Hoa vừa dứt, đôi tay liền ôm lấy eo nhỏ của Dịch Dao đặt cô lên sô pha, sau đó chợt đẩy vai trái của cô một cái, khiến cho nửa người trên của cô ngã ra sô pha sau lưng, may là anh kịp thời đè đùi phải của cô lại, Dịch Dao mới không ngã quỵ.

 “A ——” nửa người dựa vào chỗ tựa lưng trên sô pha, nửa người trên lại treo trên không trung, Dịch Dao hoảng loạn bắt lấy chỗ tựa lưng sô pha muốn bật người dậy.

 “Không được nhúc nhích.”

 “……” Dịch Dao dừng giãy giụa, chịu đựng vòng eo và đầu khó chịu.

 Đàn Hoa một tay ấn lên đùi phải của Dịch Dao, một tay kia đẩy chân trái của cô ra, làm cho hoa hạch giữa hai chân lộ ra trước mặt anh.

 Cánh hoa hồng nhạt đề phòng mấp máy, che dấu miệng nhỏ dâm đãng của cô gái, mông thịt co dãn bởi vì chịu sức nặng thân thể của anh mà bị đè chặt lên lưng ghế, giấu kỹ cúc huyệt nho nhỏ giữa khe mông.

 Hai ngón tay tách cánh hoa ra, ngón giữa nhẹ nhàng vân vê tiểu thịt châu đằng trước, hài lòng nhìn hạ thân Dịch Dao run lên, tiếp đó hời hợt không ngừng trêu chọc viên trân châu nho nhỏ, cho đến khi nó đỏ bừng, từ từ cứng lại, tiểu huyệt phía dưới cũng tiết ra một dòng nước trắng.

 Đàn Hoa lạnh lùng nhìn bàn tay nhỏ của Dịch Dao nắm chặt ghế sô pha, ngón giữa  dính dính ướt át ngay miệng huyệt, phủ lên hoa hạch một lần nữa, chỉ là lần này không hề nhẹ nhàng chậm rãi, mà nặng nề đè xuống để trong xương cốt của cô, mượn ngón tay ướt át dùng sức mạnh mẽ xoa nắn âm hạch.

 “A —— ừ!” Dịch Dao vội vàng buông tay phải ra che tiếng rên rỉ của mình lại.

 “……” Tiếng ngâm khẽ lọt vào tai, da đầu Đàn Hoa tê dại, động tác ở tay ngừng lại.

Mắt nhìn vị trí bên tay nhỏ bên cạnh đã biến mất, động tác ở tay càng dữ dội hơn.


 “A ừm ——” thân thể mềm mại căng chặt run rẩy không ngừng.

 Lời tác giả:
 Người thông minh tự tin ~ một khi họ có cái nhìn phiến diện thì càng cố chấp hơn ~ bởi vì bọn họ dùng tất cả những gì mình nhìn thấy là một sự giải thích hợp lý cho dáng vẻ mà bọn họ cho rằng nên như vậy
 Cho nên tự tin là chuyện tốt nhưng tự phụ là một chuyện cực kỳ nguy hiểm……
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin