[HĐ - Showbiz - 1v1] Bao Nuôi Idol- Nguỵ Mãn Thập Tứ Toái

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 146
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2312 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 8 2020 09:25

Chương 13: Mãnh nam Đàm Dận
 
Đàm Dận nhường bồn rửa mặt lại cho cô, định bước ra khỏi phòng tắm, cô thấy vậy thì vội vàng chặn đường, dùng từ ngữ hết sức hàm súc nhắc nhở anh: “Chừng nào anh mới cho em chịch?”
 
Đàm Dận nhíu mày: “Chịch?”
 
“Chính là để em ăn anh đó.”
 
“…”Anh trầm mặc một lát, sau đó ngẩng đầu nhoẻn miệng cười: “Mấy giờ em đi làm?”
 
“10 giờ.”
 
“Thời gian vừa đủ. Vậy em chuẩn bị một chút đi, sau đó chúng ta sẽ bắt đầu.”
 
Biên Nhan hưng phấn đến mức run tay: “Em phải chuần bị cái gì hả?”
 
Đàm Dận nói: “Đánh răng, rửa mặt, nếu không thì anh không thể hạ miệng được.”
 
“Ồ.”
 
Đàm Dận ngồi trước máy tính đọc tin tức thì đột nhiên nghe
thấy từ trong phòng tắm truyền ra tiếng kêu rên thảm thiết. Anh nhíu mày đang định bước vào xem sao thì nhìn thấy Biên Nhan mắt rưng rưng bước từng bước nhỏ ra khỏi phòng tắm, tiến về phía anh.
 
“Làm sao vậy?” Anh hỏi.
 
Nội tâm của Biên Nhan lúc này đang là bão tố, mặt ủ mày ê, cô nói: “Bà dì của em tới rồi hu hu hu.”
 
“…”
 
Đàm Dận cầm lấy ly nước ấm ban nãy rót sẳn để uống cho thông giọng đưa cho cô, không hiểu tại sao nhìn cô như vậy anh lại thấy buồn cười.
 
Mấy ngày sau đó cứ mỗi khi hai người ở riêng với nhau Biên Nhan vẫn luôn nhìn anh bằng ánh mắt ngập ngừng như muốn nói việc gì đó.
 
Chờ đến lúc Đàm Dận nghi hoặc nhìn qua, thì cô lại quay mặt đi, trông bộ dạng có vẻ như tâm sự nặng nề lắm.
 
“Tâm trạng không tốt hả?” Anh hỏi.
 
Cô ủ rũ gật đầu.
 
Đàm Dận giang hai tay tặng cho cô một cái ôm thật chặt, anh thì thầm bên tai cô: “Miễn phí cho em.”
 
Biên Nhan thừa dịp cọ vào người anh đang định dịch mông ra khỏi sofa dời địa điểm đến trên đùi anh.
 
Đàm Dận không cự tuyệt cô, anh hơi nghiêng người về phía sau.
 
Lúc này cô đã canh chuẩn nơi nào đó nằm giữa hai chân anh, đang định đặt mông ngồi xuống chỗ đó để cảm nhận một chút.
 
Kết quả là Đàm Dận nhanh tay lẹ mắt đỡ hai bên hông của cô: “Cái này thì hơi quá rồi.”
 
Hiện tại Biên Nhan rất muốn khóc.
 
Hôm nay lúc ăn sáng nhìn thấy thức ăn trên bàn cô không khỏi ngẩn người ra một lúc, trong đĩa toàn là xúc xích.
 
 
Đàm Dận còn tưởng là do cô tới tháng nên không thèm ăn, thông cảm vuốt tóc cô an ủi.
 
Cơm nước xong, Biên Nhan lặng lẽ lẻn vào phòng của Đàm Dận, cầm lấy một cái quần lót nằm ở trong ngăn kéo của anh ra, quơ tay múa chân làm ra động tác như đang cầm nắm vật gì đó, trên gương mặt lúc này có vẻ rối rắm lắm.
 
Cô lén gọi điện cho Ngải Lê: “Hình như kích cỡ của Đàm Dận không phải lớn lắm nha.”
 
Ngải Lê lắp bắp kinh hãi: “Cậu nhìn thấy rồi hả? Bình thường Đàm Dận luôn tỏ ra vẻ vô cùng tự tin và mạnh mẽ, không ngờ được vậy mà lại là kiểu “Son môi”…”
 
“Chưa được tận mắt nhìn thấy, nhưng tớ tìm quần lót của anh ta đối chiếu đỡ, phía trước có vẻ khá là bó, hơn nữa quan trọng nhất là…” Biên Nhan vô cùng đau đớn nói: “Anh ta mua áo mưa size nhỏ nhất… Hu hu.”
 
“…Hèn chi mấy ngày nay thấy mặt cậu cứ rầu rĩ không vui.”
Ngải Lê thầm thở dài, “Gặp phải loại chuyện này thì người chịu thiệt cuối cùng vẫn là phụ nữ, nếu có bệnh liệt dương hay xuất tinh sớm này nọ còn chữa được, chứ còn vấn đề kích cỡ chiều dài thì không có cách rồi…”
 
Hai mắt của Biên Nhan vô thần, sắc mặt xám xanh.
 
“Cậu nói thử xem anh ta có phải là lừa đảo không hả, hàng nhận về không giống như lúc giới thiệu. Tâng bốc anh ta lên tận mây làm tớ cứ tưởng là một mãnh nam.” Ngải Lê cũng thấy bức xúc thay cho cô, “Hay là chúng ta hủy hợp đồng đi, dù sao thì cậu vẫn chưa chạm vào anh ta mà…”
 
Biên Nhan cắn ngón tay, nói trong ray rứt: “Nhưng mà tớ rất thích anh ấy, tớ không nỡ…”
 
“Không có tiền đồ!” Ngải Lê tỉ tê, “Đừng có bị vẻ ngoài của anh ta làm mờ mắt. Cậu không còn là đứa con nít nữa, phần cứng của anh ta mà theo không kịp cậu thì các người không có tính phúc đâu…”
 
“Như vậy có khi nào quá tàn khốc với anh ấy hay không…”
 
“Khoan dung với bạn giường chính là tàn nhẫn với bản thân mình!” Ngải Lê khuyên bảo tận tình, “Bộ cậu muốn lần đầu tiên của mình bị cái thứ bé như cái tăm xỉa răng ấy lấy mất à? Cưng à, tỉnh lại đi!”
 
“Nghe nói em không hài lòng với kích cỡ của anh?” Một giọng nam trầm thấp vang lên từ phía sau.
 
“Ai đó?” Biên Nhan đột nhiên quay đầu lại, cô nhìn thấy Đàm Dận với vẻ mặt đen như đít nồi đang đứng ngay ngoài cửa.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 146
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2312 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 8 2020 09:32

Chương 14: “Chym to” lấy mạng
 
Người đàn ông bước nhanh tới, đưa tay giật lấy điện thoại của cô, nhìn thấy tên của người gọi nằm trên màn hình, cô chỉ kịp nghe thấy Ngải Lê run run nói ra một chữ “What…” Đoạn phía sau bị anh ngắt cuộc gọi.

Đối mặt với ánh mắt lạnh băng và độc ác của Đàm Dận, Biên Nhan cảm thấy mình thật bất lực.


“Lừa đảo?”
 
Mỗi lần Đàm Dận tiến tới là cô lại run sợ lùi dần về sau.

“Hàng không giống như giới thiệu?”

“…”

Anh cười gằn một tiếng: “Tăm xỉa răng?”

“A…” Cô áng chừng khoảng cách giữa hai người rồi đánh giá cơ thể cao to của Đàm Dận, cảm thấy suy nghĩ vượt qua người anh để bỏ chạy là việc làm bất khả thi, đành phải chột dạ trấn an, “Cục cưng à… Em không hề có ý ghét bỏ anh.”

Nét mắt của Đàm Dận lúc này trông vô cùng đáng sợ: “Ghét bỏ?”

Biên Nhan nắm lấy bàn tay to lớn của anh, vẻ mặt vô cùng thành khẩn và dịu dàng nói: “Anh lớn lên đẹp trai như vậy, chỉ dựa vào gương mặt này cũng đã làm em say mê như điếu đổ rồi. Đàn ông không nhất định phải có “Chym to” thì mới gợi cảm đâu, nhân phẩm và tài hoa mới là thứ để đánh giá…”
 
Cô vừa thầm phỉ nhổ sự giả dối của mình vừa dùng ánh mắt tràn ngập hào quang của thánh mẫu nhìn anh.

Dường như Đàm Dận đã bị cô làm cho cảm động, một tia sáng lóe lên trong mắt anh, anh trở tay cầm lấy tay cô: “Đã qua bốn ngày rồi, bà dì của em đã đi chưa?”

“Hả…” Biên Nhan suy nghĩ một lát, “Ngày hôm qua còn một chút, hôm nay chắc là đã sạch sẽ rồi.”

Đàm Dận kéo cô đi về phía cái giường, sức lực cũng như động tác vô cùng thô lỗ như thể anh đang vô cùng mất kiên nhẫn.

Biên Nhan còn vô cùng ngây thơ hỏi: “Làm gì vậy ạ?”

“Cho em chịch.”

“…”

Tay Đàm Dận thì đang xé quần áo của cô, vừa nói vừa cười: “Trùng hợp là anh đã mua áo mưa mới rồi, chúng ta dùng thử xem thế nào.”

Biên Nhan mở to hai mắt nhìn anh.
 
Quần áo của cô nhanh chóng bị xé rách tả tơi, nửa bên bầu ngực lộ ra ngoài, quần bị cởi đến gối, hoa cốc giữa hai chân bị quần lót ren màu tím nhạt bao bọc lấy, u cốc thẹn thùng hơi nhô lên, Đàm Dận ngừng lại một lát, đang định cởi nốt miếng vải dư thừa này đi.

Biên Nhan lại hiểu lầm thành anh có lòng nhưng lại không có sức, bản năng làm mẹ đột nhiên trỗi dậy, cô an ủi: “Cục cưng à, anh chừa chút sức…”

Đàm Dận hung ác trợn mắt trừng cô, anh ngồi thẳng người dậy cởi áo thun của mình ra, nửa thân trên trần trụi đè xuống ngưới cô. Biên Nhan bị đè nặng khó thở, bị hormone nam tính tràn ngập tính chiếm đoạt của anh làm cho mụ mị đầu óc.

Đàm Dận hôn cô, bàn tay to cách lớp quần áo xoa bóp hai luồng mềm mại như bông, dưới sự bảo bọc của quần áo hình dạng của đôi gò bồng càng được gợi tả rõ ràng hơn. Anh hôn cô cho đến khi cô giãy dụa vì không thể thở được thì mới chịu buông ra.

Biên Nhan còn tưởng rằng đầu lưỡi của mình sắp bị anh nuốt mất, há to mồm hít thở trong lo sợ.
 
Anh nhìn cái lưỡi đang co rúm lại trong khoang miệng của cô, kềm chế lại xúc động muốn cắn xuống, lạnh lùng mắng: “Đáng đời.”

Biên Nhan cảm thấy thật oan ức.

Chờ đến khi Đàm Dận kéo khóa quần xuống, lấy thằng em ra thì lúc này cô thật sự cảm thấy mình đã hồn phi phách tán rồi, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ, Ngải Lê nói sai rồi, chúng ta đều sai hết rồi…
 
Nằm dưới bụi cỏ rậm rạp là một con rắn to lớn dữ tợn đang giương oai giễu võ với cô, thân gậy có màu đỏ tím, đầu nấm còn đang phun chất nhầy, nó bị bàn tay thon dài trắng nõn của Đàm Dận cầm lấy, nhìn tới nhìn lui vẫn thấy không thể tin được…

Sao có thể dài và to đến vậy chứ, bình thường sao Đàm Dận có thể giấu nó trong quần được…

Biên Nhan bị dọa cho hoảng sợ, khoảng cách giữa suy nghĩ và hiện thức cách nhau quá xa rồi.
 
Cô liều mạng lùi về sau, kết quả là bị Đàm Dận nắm chân kéo trở về, anh đỡ gậy thịt tiến lại gần cô, Biên Nhan sợ hãi run rẩy

Trán Đàm Dận nổi đẩy gân xanh, mạnh bạo chen người vào giữa hai chân cô, cách một lớp vải lót mỏng manh, anh cầm thứ đồ chơi hàng khủng của mình cọ xát lên chân tâm non mềm của cô: “Đã ướt chưa hả, ướt thì anh vào.”

“Không, vẫn chưa.” Biên Nhan vội vàng phủ nhận.

“Ồ?” Đàm Dận vén tấm vải nhỏ xíu đã ướt đẫm ra, “Vậy để anh kiểm tra xem.”
 
Khe thịt phì nộn, vài sợi lông mềm mịn thưa thớt bao bọc xung quanh u cốc, hoa huyệt tản ra một mùi thơm đặc trưng của nữ giới. Đàm Dận dùng ngón tay khảy một cái, hoa hạch nhỏ bé sợ người lạ run rẩy, dưới sự trêu chọc của anh để lại một vệt nước dài dính vào đầu ngón tay của anh.
Anh cúi đầu nhìn xem: “Em nói dối.”

“A…”

Đàm Dận cầm quy đầu nhắm ngay phía dưới cửa động, hạ thấp thắt lưng đâm mạnh vào một cái, chen lấn tiến vào bên trong tường thịt chặt khít ấm nóng, mỗi lần đi sâu vào thêm một chút có thể nghe thấy âm thanh ma sát bên trong tường thịt làm cho người khác phải nóng cả tai.

Biên Nhan thở không ra hơi, cả người đau như búa bổ, một cảm giác xé rách bao trùm toàn bộ cảm quan của cô.

Đàm Dận cắn răng hỏi: “Rất nhỏ?”

Biên Nhan bật khóc, lắp bắp xin lỗi: “Không đúngThật xin lỗi… Em không nên nói bậy…”
 
Hạ thân của Đàm Dận không ngừng di chuyển, sâu trong tiểu huyệt hệt như có vô vàn cái miệng nhỏ đang cắn mút lấy gậy thịt của anh, nó như muốn lôi kéo anh ngã vào vực sâu dục vọng, hai mắt anh đỏ ngầu vẫn bám riết không buông tha cho cô: “Tăm xỉa răng?”

Biên Nhan đang vô cùng hối hận, cô chưa bao giờ hối hận như lúc này: “Căng muốn hỏng em rồi hu hu hu…”
 
Cô không hề nghĩ tới tiếng khóc nức nở của cô lúc này như một liều thuốc kích thích, Đàm Dận ác ý di chuyển hông nhanh hơn, gậy thịt cực lớn ra ra vào vào bên trong tiểu huyệt, thịt non bên trong bắp đùi của cô bị anh va chạm một lát đã bắt đầu ửng đỏ cả lên.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Linh14061997
Bài viết: 10
Ngày tham gia: 05 Tháng 1 2020 00:07
Has thanked: 187 times
Been thanked: 8 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 8 2020 14:37

Ụa 2 anh chị nói đều là lần đâu mà ta??
Sao hông thấy dấu hiệu của việc mất chinh dị nè 🤔

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Mẹ heo
Bài viết: 35
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 23:02
Has thanked: 753 times
Been thanked: 23 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 8 2020 05:18

Tăm xỉa răng à :onion37: :onion37: :onion37:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 146
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2312 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 8 2020 08:19

Chương 15: Chuyển giới (H)
 
Biên Nhan cảm thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ, một mình lẻ loi lênh đênh trên đại dương mênh mông rộng lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể bị phong ba bão táp nuốt trọn, cuốn phăng đi.
 
Chẳng biết thương hương tiếc ngọc gì cả!
 
Lúc đầu cô còn có thể cắn răng tự an ủi mình rằng, cắm nhiều hơn vài lần thì cô là người được lợi, nhưng chỉ sau vài phút cô đã cảm thấy ăn không tiêu rồi. Cô cảm nhận rõ từng đợt ma sát bên trong hoa huyệt, tường thịt đang không ngừng co rút vậy mà tốc độ của Đàm Dận chẳng hề chậm đi chút nào, cô không ngờ anh lại trâu bò như vậy: “Xin anh…Chậm… Chậm một chút… A…”
 
Sao Đàm Dận vẫn còn chưa chịu bắn nữa.
 
Không phải giang hồ vẫn luôn đồn rằng xử nam mấy giây là bắn hay sao? Tất cả đều là gạt người.
 
Cơ thể của cô lúc này đã mướt mồ hôi, Đàm Dận ôm lấy thân thể mềm mại không xương của cô vào lòng, để cô đón nhận từng đợt va chạm mạnh mẽ, Biên Nhan có một loại ảo giác rằng cô sắp bị anh hòa tan rồi.
 
Cảm giác của cô lúc này khá vi diệu, vừa đau lại sướng, thứ đồ chơi kia của anh có kích cỡ quá lớn, hoa huyệt bị cọ cho trầy da, nhưng mỗi khi bị anh cắm vào tận gốc, sâu đến tận cùng cô lại cảm giác được một sự thõa mãn căng đầy.
 
“Tiêu rồi, tiêu rồi…” Đột nhiên nhớ đến việc gì đó, cô kinh hoàng nắm tay lại thành đấm, đánh vào sau lưng anh, “Mau dừng lại, mau dừng lại…”
 
Đàm Dận bị cô đấm túi bụi, anh đau đớn rên lên một tiếng, tức giận nói: “Tiêu cái gì hả?”
 
Biên Nhan khóc rống lên: “Anh quên mang bao rồi!”
 
“…”
 
Cơ thể của Đàm Dận bất chợt cứng đờ, khó khăn lắm mới ngừng chuyển động.
 
Biên Nhan nước mắt ngắn nước mắt dài: “Anh rút ra mau lên…”
 
Đàm Dận thử cử động, anh nhíu mày, ôm lấy cô, áy náy nói: “… Chờ một lát, anh sắp ra rồi.”
 
Biên Nhan sợ hãi thoáng nhìn xuống phía dưới, đây là lần đầu tiên cô tận mắt nhìn thấy cơ bụng tám múi, không hề có một chút thịt dư nào, trên làn da căng bóng nhuốm mồ hôi càng có vẻ óng ánh hơn, đúng là quyến rũ chết người.
 
Gậy thịt cứng như sắt của anh vẫn còn chôn sâu trong cơ thể cô, nơi hai người giao hợp dán chặt lấy nhau không chừa một kẽ hở, huyệt khẩu mở to hết mức cố gắng dung nạp anh, cảm giác bên trong tường thịt vô cùng nóng cháy.
 
Đàm Dận đưa ngón cái ra lau nước mắt cho cô, dịu dàng nói: “Đừng khóc, anh không bắn vào trong đâu.”
 
Anh nâng mông cô lên, thật gian nan rút gậy thịt sưng to có màu tím bầm ra từng chút một, tường thịt non mềm ướt át còn không biết điều cứ xoắn chặt lấy anh, gân xanh trên trán Đàm Dận nổi gồ lên: “Đừng cắn anh, mau thả lòng.”
 
Đầu nấm cực đại rốt cuộc cũng hoàn toàn rời khỏi huyệt khẩu, Biên Nhan cảm nhận được bên trong cơ thể của mình trống rỗng, vô thức rên lên một tiếng.
 
Đàm Dận sắc mặt âm trầm bước xuống giường, nhanh chóng lục tìm áo mưa ở trong tủ phía đầu giường, dùng răng cắn xé bao, động tác gấp gáp như không chờ thêm được nữa, vội vàng đeo bao vào.
 
Do động tác của anh có hơi gấp nên lúc vừa mới đeo bao vào được một chút thì móng tay không cẩn thận cào trúng gậy thịt mẫn cảm, trong đầu như có một luồng ánh sáng vụt qua.
 
“…”
 
Áo mưa hứng trọn không sót một giọt tinh dịch nào.
 
Biên Nhan thò đầu qua nhìn: “Cục cưng, chỗ đó của anh mềm…” Cô vô cùng vui vẻ nói, “Vậy là tan cuộc rồi có phải không?”
 
Đàm Dận cúi đầu nhìn về phía cô, anh nhếch môi cười khẽ: “Tốn mấy trăm vạn chỉ hưởng thụ được có mười phút, anh không thể để em chịu thiệt như vậy.”
 
Anh nhẹ nhàng bước đến, lại lần nữa bao trùm lấy cô, gỡ hai cánh tay đang che trước ngực của cô ra, sau đó bàn tay to lớn bao trùm lấy hai bên đẫy đà, hai đóa hồng mai nhỏ xinh cũng không buông tha, anh vừa nhéo vừa bóp.
 
Biên Nhan đau đến mức hít vào vài hơi, cô vô cùng hoài nghi anh có ý muốn bóp nát hai đầu ngực của mình.
 
Đàm Dận sờ soạng hoa huyệt một lát, khi chạm phải dâm dịch dính ướt, không biết anh nghĩ gì lại bôi dịch thể đó lên má cô.
 
Chóp mũi ngửi được mùi vị tanh ngọt của nơi riêng tư, Biên Nhan xấu hổ quay mặt sang chỗ khác.
 
Thường ngày nhìn bộ dạng Đàm Dận cũng có vẻ đứng đắn đàng hoàng, cô đúng là nhìn không ra lúc ở trên giường anh lại biến thái như vậy.
 
Đúng là biết người biết mặt không biết lòng mà.
 
“Em nói gì đó?” Anh thủ thỉ.
 
Biên Nhan vội vàng ngậm miệng lại, ngu quá lỡ nói ra miệng rồi…
 
Đàm Dận lật người Biên Nhan lại, để cô vểnh mông lên, nhét hai ngón tay vào bên trong tiểu huyệt lầy lội nhớp nháp, ra vào liên tục làm cho nơi mềm mại kia sưng đỏ óng ánh nước, chỉ cần kích thích một chút xíu thôi đã làm cho người cô run bắn lên như bị điện giật vậy, cảm giác tê dại lan tỏa toàn thân cùng với một chút đau nhói.
 
“Anh biến thái?” Nghe thấy tiếng thở gấp gáp của cô bé, anh cười cười, “Thoạt nhìn hình như em cũng rất thích biến thái nha…”
 
Anh ngậm mút trên cái mông trắng nõn căng tròn của cô, đột nhiên ác ý cắn xuống một cái, để lại dấu răng trên mông nhỏ của cô.
 
Biên Nhan sởn hết tóc gáy, nhưng thân thể của cô lúc này lại mềm nhũn không còn một chút sức lực để giãy dụa: “Đừng… Đừng mà…”
 
Đàm Dận lơ cô, tốc độ ra vào của ngón tay càng nhanh và mạnh hơn nữa.
 
Biên Nhan khóc không thành tiếng, cổ họng như bị vật gì đó chặn lại, chỉ có thể ư a rên rỉ.
 
Chờ đến khi huyệt khẩu mềm mại phun trào ra một dòng nước trắng trong, anh mớt rút ngón tay ra ngoài.
 
Biên Nhan cảm giác được nửa người dưới tê dại như không còn là cơ thể của mình nữa.
 
Cô tức giận nói: “Anh là đồ xấu xa, em sẽ mách ba đem anh qua thái chuyển giới!”
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin