[HĐ - Showbiz - 1v1] Bao Nuôi Idol- Nguỵ Mãn Thập Tứ Toái

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 146
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2312 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 8 2020 08:41

Chương 16: Combo (H)
 
Vừa nói dứt câu thì cô đã cảm thấy hối hận ngay, bởi vì Đàm Dận lật người cô lại, hai người trợn mắt nhìn nhau, sắc mặt của anh lúc này trông vô cùng đáng sợ.
 
“Em nói bậy thôi.” Cô ngoan ngoãn nhận sai.
 
Anh hừ lạnh một tiếng, không thèm nói chuyện với cô.
 
Có thứ gì đó cưng cứng chọc vào đùi cô, nghe thấy tiếng thở nặng nhọc như trâu của Đàm Dận, cô chậm rãi nhìn xuống phía dưới, vừa nhìn một cái đã sợ đến toát mồ hôi lạnh.
 
Cái thứ đồ chơi kia của anh không biết lại ngóc đầu dậy từ lúc nào, màu sắc lúc này còn đậm hơn khi nãy nữa.
 
“Còn làm nữa hả?”  đau khổ nói.
 
“Không phải ngày nào em cũng la hét muốn anh ăn em sao?”
Đàm Dận cười gian ác, “Khi nãy làm không tốt, lần này miễn phí cho em.”
 
Vừa nghe thấy miễn phí thì Biên Nhan lập tức ngoan ngoãn nằm lại chỗ cũ, còn nhiệt tình giơ hai cánh tay trắng nõn như ngó sen của mình lên quấn lấy cổ anh.
 
“Vậy lần anh phải ráng làm lâu một chút nha.”
 
Đàm Dận cười: “Được thôi.”
 
Anh cúi đầu cho cô một nụ hôn thật sâu, quấn lấy lưỡi mềm của cô, nhấm nuốt từng ngụm mật dịch bên trong khoang miệng. Cô thích nhất là hôn môi vì vậy ngoan ngoãn phối hợp đưa đầu lưỡi cho anh mút.
 
Đàm Dận tách hai chân của cô ra rộng hết cỡ, gậy thịt dán sát vào tiểu huyệt non mềm, chậm rãi cọ xát. Động tác này đúng là quá sắc tình rồi, đã vậy anh còn cố tình nhìn chằm chằm nơi đó, Biên Nhan căng thẳng nắm chặt lấy cái chăn dưới thân, hai rặng mậy hồng xuất hiện trên đôi gò má.
 
Anh gục đầu vào trước ngực cô, cầm lấy đôi thỏ mập trơn mềm, nắm chặt lấy nó, làm chúng nó biến dạng, anh ngậm lấy một bên ngực, liếm mút hệt như những đứa trẻ đang bú sữa, phát ra âm thanh chùn chụt làm cô đỏ mặt.
 
“A…” Biên Nhan bị anh kích thích, cả người khô nóng vô cùng khó chịu, cô hỏi: “Khi nào mới kết thúc cái này vậy?”
 
Đàm Dận ngẩng đầu lên, biểu tình trên mặt vô cùng phức tạp: “Anh làm em cảm thấy chán hả?”
 
“Không phải…” Nhìn thấy anh có vẻ không vui, cô vội vàng giải thích, “Chúng ta đều là lần đầu tiên, nhưng kinh nghiệm của anh có vẻ phong phú hơn em.”
 
“Không phải khi nãy em còn bảo anh phải làm lâu hơn à?”
 
“Haizz.” Biên Nhan thở dài, “Vậy anh tiếp tục đi.”
 
Dường như Đàm Dận vô cùng yêu thích bầu ngực của cô, lại tiếp tục há mồm ngậm lấy nó.
 
Cô bị liếm mút sướng đến mức ngón chân co quắp lại, không chịu được nữa phải đẩy đầu anh ra, cứu vớt đầu ngực ra khỏi miệng anh, cẩn thận bảo vệ hai cái bánh bao big size của mình.
 
“Lại làm sao vậy?” Bị cắt đứt hết lần này đến lần khác nên Đàm Dận đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
 
Biên Nhan mắc cỡ không dám nói vì mình được liếm sướng quá không chịu đựng được, nên giả bộ như đang xót tiền: “Mút với sờ là cùng một giá hả?”
 
Đàm Dận cố gắng giữ vẻ mặt ôn hòa: “Đây là combo, sẽ không tính thêm phí đâu.”
 
Thế thì quá hời rồi.
 
Biên Nhan khẽ cắn môi buông tay ra, lộ ra hai bầu ngực chi chít dấu tay trên đó, “Vậy anh mút tiếp đi.”
 
Sau đó Đàm dận còn giở vài thủ đoạn, cắn mút để lại vài dấu vết trên làn da trắng nõn của Biên Nhan, nhưng chỉ cần nói với cô đây cũng là một bước trong combo thì cho dù cô có ý muốn kháng cự cũng sẽ cắn răng nghe theo.
 
Biên Nhan cảm thấy lúc này mình giống như cái bánh rán vậy, sáng sớm đã bị người ta lăn qua lộn lại dày vò đủ kiểu.
 
Chờ đến khi anh vào chủ đề chính thì cô đã mềm nhũn hệt như một con rối bị anh bày ra tư thế quỳ bò, Đàm Dận tách hai cánh mông ra, nhụy hoa ở chân tâm từ từ nở rộ, màu sắc đỏ tươi, huyệt khẩu mấp máy, phun ra một ít chất lỏng có lẫn bọt khí.
 
Anh cảm nhận được một luồng khí nóng từ bụng dưới dâng lên, thiêu đốt hoàn toàn lý trí còn sót lại của anh, anh chưa từng nghĩ tới trong đời anh sẽ có lúc gấp gáp như ngày hôm nay. Gậy thịt sung huyết cương cứng, đầu nấm to như quả trứng gà đang hưng phấn phun nước, lúc đi vào tận gốc anh cảm giác như cả linh hồn của mình cũng bị hút theo.
 
“Ha a… A…” Đàm Dận vất vả cần cù ra vào từ phía sau, tiểu huyệt bị đâm cho tan tác, Biên Nhan bị anh tấn công không kịp thở, nghẹn đỏ cả mặt, nước mắt và nước bọt đều không thể khống chế được chảy dài xuống người.
 
Cô rất muốn khuyên anh một câu, cục cưng à, có thể nào đừng dùng sức như vậy được không…Nhưng ngay cả tiếng rên của cô cũng bị anh đâm cho tan thành từng mảnh nhỏ.
 
Haizz.
 
Không biết qua bao lâu, lúc cô đang mơ màng thì cảm giác được cái thứ đồ chơi kia cuối cùng cũng chịu lui ra ngoài, Biên Nhan định thở phào nhẹ nhõm thì nhìn thấy Đàm Dận lại cầm lên một cái áo mưa mới, đang chuẩn bị xé.
 
Cô sợ tới mức hồn phi phách tán, cố hết sức khép đôi chân run rẩy vô lực của mình lại: “Không… Em chịu thua, em thỏa mãn rồi.”
 
Đàm Dận nhíu mày: “Mới vậy đã thỏa mãn rồi sao?”
 
Biên Nhan căng thẳng, cố gắng bày ra bộ dạng vô cùng nghiêm túc: “Ừm… Em là kim chủ của anh, anh phải nghe theo em.”
 
Đàm Dận nhìn hai cái bao đã dùng rồi dưới chân, sắc mặt vô cùng khó coi.
 

 
Người đàn ông đã đi vào phòng tắm, Biên Nhan ngây ngốc nhìn mình trong gương, chắc là Đàm Dận hận cô dữ lắm, cứ như là nhân cơ hội trả thù vậy.
 
Cô nhìn thấy tấm lưng trần vốn dĩ trắng nõn nuột nà của mình giờ đây nổi lên vô số dấu vết tím xanh, bên trong cánh tay còn có vài dấu răng, đùi và ngực càng thê thảm hơn nữa.
 
Nhìn cứ như bị người ta đánh, cắn vậy.
 
Đàm Dận quấn khăn tắm quanh hông bước ra khỏi phòng tắm, lập tức nhìn thấy cô đang khỏa thân ngồi bên cạnh giường, bóng dáng gầy yếu tiều tụy, cả người thê thảm không nỡ nhìn, tản ra hơi thở u uất.
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 146
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2312 times
Tiếp xúc:

31 Tháng 8 2020 07:11

Chương 17: Cục cưng, anh chỉ thích phụ nữ thôi sao?
 
Lúc này anh mới ý thức được rằng hình như mình đã hạ miệng quá nặng, tiến đến chỗ cô định trấn an đôi câu, cánh tay giơ lên vừa mới đụng vào bả vai của cô, theo phản xạ Biên Nhan lùi ra sau định trốn, trong ánh mắt có sự sợ hãi không hề che giấu.
 
Đàm Dận yên lặng rút tay về: “Sắp 11 giờ trưa rồi, dù gì cũng đã muộn, em có muốn nghỉ một ngày không?”
 
Ặc, vậy mà bọn họ đã lăn lộn gần hai tiếng đồng hồ, đúng là quá phóng túng rồi.
 
“Em xin thầy nghỉ rồi.”
 
Đàm Dận gật đầu: “Đi tắm đi.”
 
“Ồ.”
 
Biên Nhan rề rà đứng lên, chỗ khi nãy cô ngồi có một vũng nước đọng nhìn vô cùng bắt mắt, mặt già của cô không khỏi nóng lên, lặng lẽ kéo cái chăn qua che lại.
 
Đàm Dận nhìn thấy hết động tác của cô “…”
 
Vừa bước đi một bước thì phía dưới lập tức nóng rát nhói đau, Biên Nhan nhăn mặt, thầm lo sợ mình sẽ tàn phế.
 
“Có muốn anh ôm em vào trong không?” Đàm dận vô cùng chu đáo.
 
“Anh sẽ không ăn em trong phòng tắm đâu nhỉ?”
 
“…Sẽ không.”
 
“Tại sao?” Biên Nhan tức giận chỉ vào ngực mình, “Em không gợi cảm sao?!”
 
Tay Đàm Dận run lên, cảm giác non mềm nhẵn nhụi vẫn còn lưu lại trên tay anh, anh nhắm mắt kềm chế xúc động trong lòng, “Thì ra hai lần vẫn chưa làm em thỏa mãn, là do kích cỡ của anh không đủ lớn sao?”
 
Bây giờ mỗi khi cô nghe thấy mấy chữ “Kích cỡ” thì bên dưới lập tức cảm thấy đau, chẳng thèm nhiều lời, cô mang dép lê chạy thẳng vào phòng tắm.
 
Đàm Dận đứng phía sau thở phào nhẹ nhõm, cách lớp khăn tắm anh nắm lấy cục thịt nổi gồ lên phía dưới, hơi nhíu mày.
 
Sấy khô tóc xong thì đã là 12 giờ trưa, Biên Nhan đói đến mức mức da bụng sắp dính vào lưng rồi, cầm tay vịn cầu thang bước xuống lầu một, lúc này mới nhận ra người đang bận rộn nấu nướng trong nhà bếp không phải là dì Lý.
 
Dáng vẻ Đàm Dận cúi đầu cắt rau thôi cũng đã quá đẹp trai rồi, tim Biên Nhan cũng rung rinh theo từng động tác của anh, cô thò đầu qua: “Cục cưng à, anh cắt cà rốt to quá, không, là đẹp quá.”
 
“…”
 
“Cục cưng ơi, tay anh đẹp quá vậy, em có thể hôn tay anh không?”
 
“Anh vừa mới cắt ớt xong.”
 
“Ồ, cục cưng nè anh đúng là đảm đang quá đi, em muốn ăn anh quá hà.”
 
Đàm Dận dừng động tác, nhìn cô một cách vô cảm.
 
Đáng sợ quá~
 
Biên Nhan quay đầu nhìn về chỗ khác, một lúc sau cô lại quay lại: “Cục cưng à, mấy ngày nay anh vẫn luôn ở nhà, không có lịch làm việc sao?”
 
“Chiều mai quay quảng cáo sửa rửa mặt, sau đó thì không còn việc gì nữa.” Anh nói: “Đã lâu rồi anh không có việc làm.”
 
Biên Nhan vô cùng đau lòng, cô hạ quyết tâm: “Chiều nay em sẽ dẫn anh đi gặp đạo diễn và nhà đầu tư! Kịch bản của em nhất định phải để anh diễn!”
 
Đàm Dận cười cười, định sờ đầu cô thì sực nhớ ra tay mình vừa mới cắt ớt còn chưa rửa nên đành thôi.
 
Biên Nhan là một em bé hiểu chuyện: “Cục cưng à, anh hôn em cũng được mà.”
 
“Đừng gọi anh là cục cưng.”
 
“Tại sao vậy?”
 
“Cứ như mẹ anh vậy.”
 
“Vậy em phải kêu anh là gì?”
 
“Tên.”
 
Vậy thì xa cách lắm, Biên Nhan tỏ vẻ không đồng ý, cô mở tủ lạnh lấy một phần thịt cá đông lạnh ra ngoài: “Cục cưng à, đây là oilfish [1], ăn rất là ngon, quan trọng nhất là không có xương.”
 
Đàm Dận liếc mắt nhìn sang, đang suy nghĩ xem nên chế biến bằng cách nào, Biên Nhan phổ cập cho anh: “Cục cưng à anh có muốn nếm thử không? Cá này tên là ‘Gay Happy Fish’[1] sau khi ăn xong thì mông anh sẽ lưu lại dầu mỡ rất lâu, vô cùng trơn tru đó nha.”
 
Năm ngoái cô có xem một video đánh giá về oilfish trên Bilibili[2], lập tức hào hứng chạy đi mua về cho Tiết Ngôn ăn, kết quả sau khi ăn xong, nửa tháng sau đó Tiết Ngôn không thèm để ý đến cô, mỗi lần nhìn thấy cô là xanh mặt.
 
Sau này cô mới nghe bạn của anh ta kể rằng, mấy ngày đó anh ta liên tục thay quần lót, cứ cách nửa tiếng là phải thay một cái, thay xong là vứt luôn, tủ đựng quần lót chẳng còn cái nào.
 
Mấy cái quần lót hàng hiệu của anh ta cực kỳ đắt, một cái cũng phải vài trăm đồng, lúc đó Biên Nhan thấy xót của nên lập tức gửi tin nhắn cho anh ta: Lần sau nếu còn gặp tình huống như vậy thì có thể lót băng vệ sinh vào, băng vệ sinh thay liên tục cũng không tốn bao nhiêu tiền lại thuận tiện, hơn nữa nếu anh ngại không dám mua thì có thể mượn của em xài đỡ!
 
Đột nhiên cô nghĩ đến hình ảnh giới hạn trẻ em nào đó, máu chó sôi trào, hai mắt Biên Nhan lóe sáng: “Cục cưng à, anh chỉ thích phụ nữ thôi sao?”
 
Đàm Dận đen mặt, lạnh lùng nói: “Em có muốn bây giờ anh chứng minh cho em xem không?”
 
** Chú thích:
 
[1] Oilfish hay Cá đen Escolar: Còn có tên gọi khác là Cá giả thu. Hai loại cá Escolar (Lepidocybium flavobrunneum) và cá oilfish (Ruvettus pretiosus) chứa rất nhiều mỡ (khoảng 20%), và đặc biệt nhất là chúng có chứa một chất dầu gọi là wax ester.
 
Wax ester không thể tiêu hóa được trong cơ thể con người, vì vậy chúng tích tụ trong phần ruột già và gây tiêu chảy dầu (keriorrhoea) có màu vàng hay màu cam.
 
Tiêu chảy dầu khác với các loại tiêu chảy thường vì nó không làm mất nước vì vậy cũng không mấy nguy hiểm cho tính mạng bệnh nhân. Bất tiện là nó hay làm trỉnh hậu môn, có thể gây nôn mửa và nhức đầu. Bệnh sẽ khỏi trong vòng một hai ngày.
 
Dân mạng Tung Của còn đặt cho hai loài cá này một cái tên mỹ miều là ‘Gay happy fish’ đọc sơ thì mọi người cũng hiểu tác hại của loài cá này rồi ha. Dầu cá không tan trong dạ dày mà đọng lại ở cửa sau, đoán chừng vì vậy mà mấy anh giai đồng tính tiết kiệm được bước bôi trơn.

Hình ảnh của em cá:

Hình ảnh
Hình ảnh


 
[2] Bilibili: Hay còn gọi là trang web B là một dạng web chia sẽ video xoay quanh chủ đề hoạt hình, truyện tranh, trò chơi, âm nhạc, khiêu vũ, khoa học, công nghệ, giải trí, phim ảnh, kịch, thời trang cuộc sống…. Ngoài ra, bilibili còn cung cấp dịch vụ live stream, trong đó khán giả có thể tương tác với streamer, nơi người dùng có thể gửi, xem và bình luận về video.
 
Lấy cảm hứng từ các trang web chia sẻ video Niconico(Nhật) và AcFun(Trung), người sáng lập bilibili, Từ Dật, đã tạo ra trang web nguyên mẫu đầu tiên tên là mikufans.cn sau khi tốt nghiệp đại học ba ngày. Ngày 24 tháng 01 năm 2010 anh đã khởi chạy lại trang web với tên mới là bilibili.
 
Nguồn: vietbao.com và wikipedia
 
Nói cho dễ hiểu là gần giống với youtube bên mình, Tung Của giỏi nhất là sao chép mà, vì vậy họ cũng góp đầu này nhặt đầu kia và cho ra 1 sản phẩm made in china của riêng họ, 1 mình 1 chợ ko sợ cạnh tranh.
 
 

 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 146
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2312 times
Tiếp xúc:

31 Tháng 8 2020 07:35

Chương 18: Cắm thêm một nhúm cỏ lên đầu Tiết Ngôn.
 
Biên Nhan thấy dáng vẻ của anh dường như không phải đang nói chơi thì ngượng ngùng ngậm miệng.
 
Đàm Dận càng ngày càng dữ, không phải chỉ có mỗi nơi nào đó hung ác mà thái độ của anh cũng dần dữ dội hơn, đúng là càng ngày càng giống Tiết Ngôn.
 
Đúng là vô cùng hấp dẫn!
 
Oilfish cũng bị anh vứt vào thùng rác.
 
Haizz.
 
Quay qua quay lại cũng tới lúc được ăn, không ngờ tay nghề của Đàm Dận lại tốt như vậy, chỉ vài ba món cơm canh gia đình bình thường vậy mà Biên Nhan lại ngấu nghiến như muốn nuốt luôn cả lưỡi của mình vậy, nhưng vì phải giữ dáng nên cô không thể ăn quá nhiều, đúng là đau khổ không thể tả.
 
Đàm Dận ngẩng đầu lên thì thấy cô cầm đũa, nhìn anh không chớp mắt, ánh mắt nóng bỏng đong đầy tình cảm và quấn quýt.
 
Đàm Dận: “?”

 
Buổi chiều, Biên Nhan gặp người đại diện của Đàm Dận muốn anh ta cung cấp tư liệu cá nhân của Đàm Dận để cô mang đến cho đạo diễn và nhà đầu tư xem, người này cũng chính là Tiết Ngôn, người nắm toàn quyền quyết định của cả hạng mục, vì anh ta kiêm luôn cả chức trách của nhà sản xuất.
 
Về vấn đề chọn diễn viên, ý của Tiết Ngôn là tìm người chuyên nghiệp có một lượng fans cũng như sự nổi tiếng nhất định đến đóng, thứ nhất là đã được công chúng chú ý từ trước, thứ hai là kỹ năng diễn xuất cũng đã định hình.
 
 
Đạo diễn thì lại có ý muốn chọn diễn viên trẻ, nghiệp dư cũng không sao, tốt nhất là vẻ ngoài đẹp một chút, khỏe mạnh dẻo dai đem lại cảm giác mới mẻ là được.
 
Nhưng Tiết Ngôn vẫn rất coi trọng ý kiến của cô, kịch bản là do cô viết, nếu cô có thí sinh muốn ứng tuyển anh cũng sẽ ưu tiên cân nhắc.
 
Biên Nhan tỏ vẻ: “Đúng là có thật.”
 
Giọng nói trầm thấp của Tiết Ngôn vang lên: “Là ai?”
 
Biên Nhan không nén được sự hân hoan: “Chính là anh giai lần trước em nói với anh đó, anh ấy vô cùng đẹp trai, cái khí chất vừa lạnh lùng lại có chút xấu xa đó đúng là sinh ra để đóng vai này, thật sự chính là Mạnh Nam Thừa trong lòng em.”
 
Mạnh Nam Thừa là nam chính trong kịch bản của cô.
 
Đoạn đầu chính là một tên ngu ngốc lòng dạ sắc bén điên cuồng ngược vợ.
 
Không biết có phải là ảo giác của cô hay không mà cô cảm thấy hình như giọng điệu của Tiết Ngôn lạnh đi mấy độ: “Ồ, Khi nào mới dẫn cậu ta đến cho anh làm quen đây?”
 
“Hôm nay đi, anh có rảnh không?”
 
Anh ta im lặng một lúc, dường như đang xem lịch làm việc: “7 giờ gặp nhau ở chung cư Thượng Nguyên.”
 
“Được, được.” Biên Nhan lập tức đồng ý, sẳn tiện quan tâm anh ta, “Em thấy giọng anh có vẻ khàn, có phải là do hút thuốc quá nhiều hay không? Anh bị viêm dạ dày, uống cà phê và hút thuốc lá ít thôi, lần trước không phải em mua cho anh rất nhiều kẹo cao su cai thuốc sao, anh có dùng không vậy?”
 
Tiết Ngôn lạnh lùng: “Anh vứt hết rồi.”
 
“Cái gì?”
 
“Kẹo em mua anh vứt hết rồi.”
 
“…Tại sao lại vứt? Anh không ăn thì có thể cho cấp dưới của anh ăn mà.” Đột nhiên Biên Nhan thấy tim nhoi nhói
 
Tiết Ngôn nói: “Nhìn thấy là phiền lòng.”
 
“…”
 
Trong nháy mắt bầu không khí giữa hai người như bị đóng băng lại, cô hoàn toàn bị sự vui giận thất thường của anh làm cho bối rối, một lúc sau cô khẽ nói: “Ừm, sau này em sẽ không mua nữa.”
 
Hơi thở của Tiết Ngôn có hơi nặng nề, anh chẳng nói chẳng rằng cứ thế cúp máy.
 
Biên Nhan ngơ ngác nhìn màn hình điện thoại. Cô và Tiết Ngôn đều không có mẹ, nhưng cô vẫn còn có Biên Chí Thành, cha của cô vô cùng yêu thương và chiều chuộng cô, chỉ cần cô muốn ông sẽ tìm mọi cách đáp ứng, là một người cha hết lòng vì con, nhưng ông lại đối xử với Tiết Ngôn vô cùng hà khắc, mặc dù anh ta đã liều mạng nỗ lực nhưng chưa từng được Biên Chí Thành khen ngợi.
 
Dáng vẻ mất mát của Tiết Ngôn đúng là làm người ta đau lòng thay, từ khi còn nhỏ, cô đã vô cùng mẫn cảm luôn nhận ra mỗi khi tâm trạng và cơ thể của anh ta có gì đó khác thường, thậm chí mỗi khi anh ta khó chịu sinh bệnh cô còn nhận ra trước cả anh ta. Sự chăm lo của cô dành cho anh ta có thể nói là giông dài hệt như cách mà mẹ già hay cằn nhằn con cái vậy.
 
Cho dù anh ta không yêu cô nhưng bọn họ đã sớm chiều bên nhau lâu như vậy, cô còn tưởng rằng ít nhất giữa bọn họ vẫn có một chút gì đó gọi là tình cảm giữa người thân.
 
Đáng tiếc ngay cả một chút tình cảm như vậy anh ta cũng không cần.
 
Biên Nhan cảm thấy chua xót, cô im lặng siết chặt nắm tay.
 
Không sao, cuối cùng cô cũng buông tay được rồi, quên Tiết Ngôn chỉ là chuyện không xa!
 
Thấy vẫn còn sớm, vì muốn giúp Đàm Dận hiểu và hòa nhập với nhân vật hơn, Biên Nhan dẫn anh vào thư phòng, đưa kịch bản cho anh, dặn anh nghiên cứu nhân vật cho thật kỹ, nếu có thắc mắc hay ý tưởng gì thì cứ nói với cô, hai người cùng nhau tham khảo.
 
Đàm Dận bật đèn bàn, ánh sáng màu vàng nhạt hắt lên người, quầng sáng như bao bọc lấy anh làm nổi bật lên nét đẹp trai ngời ngời, nhìn anh lúc này cứ như không phải là người thật vậy.
 
Anh tốn hơn hai mươi phút đọc cho xong kịch bản, đặt quyển sổ lên đùi, giọng nói ôn hòa vang lên: “Đây chính là kịch bản mà em nói rằng nhân vật trong đó rất hợp với anh sao?”
 
“Anh có thích không?”
 
Anh gật đầu: “Cuộc sống riêng tư rất hỗn loạn, bị bạn gái đá, phát tiết hết oán khí đối với cô ta lên người vợ của mình, sau khi tự sát không thành thì bị tâm thần phân liệt, được vợ chữa khỏi cho, sau đó lại bị chính vợ của mình phá nát. Không tệ, phim đầu tay này đúng là có tính khiêu chiến.”
 
“Wao, anh tổng kết rất chính xác nha.”
 
Đàm Dận nheo mắt nhìn cô: “Nhưng bên trong có rất nhiều cảnh diễn thân mật trần trụi, em xác định muốn anh diễn sao?”
 
Đúng là Biên Nhan chưa từng nghĩ đến vấn đề này, cô nhăn mặt: “Haizz, lúc viết truyện này em xem mình như là nữ chính… Đến lúc đó chắc là sẽ có cảnh khỏa thân, mà cho dù có thì chỉ cần không lộ ‘Bé ciu’ và mông là được.”
 
“Vậy cảnh giường chiếu của anh với nữ chính thì sao hả?” Đàm dận cười lạnh, “Em viết hương diễm kịch liệt như vậy, chỉ dựa vào thế thân và góc quay giả chỉ sợ sẽ không tạo được hiệu quả chân thật.”
 
Trong đầu Biên Nhan xoẹt qua vài hình ảnh làm máu mũi phun trào, nhưng nếu nam chính đổi thành Đàm Dận cùng với một người phụ nữ bị che mặt[1] nào đó thì cô muốn khóc ngay lập tức.
 
Không được!
 
Cô chạy vèo lên lầu, cầm theo cái máy quay để trên kệ sách, nhắm ống kính về phía Đàm Dận: “Chúng ta diễn thử một đoạn để anh tìm cảm giác xem sao.”
 
Ít nhất thì cô muốn trải nghiệm trước đã!
 
“Đoạn nào?”
 
Cô còn đang do dự thì ngón tay thon dài của Đàm dận đã lật giở mấy trang, chỉ vào một đoạn trong đó: “Đoạn này đi.”
 
Biên Nhan đỏ bừng mặt.
 
Đó là một đoạn diễn cảnh giường chiếu, vì dục vọng chiếm hữu của nam chính quá lớn nên đã xảy ra tranh chấp với nữ chính, lúc này một người bạn đến nhà chơi, nghe thấy động tĩnh nên gõ cửa phòng hỏi thăm, nam chính ngồi trên bàn đọc sách mời anh ta tiến vào, phía dưới bàn lại đang dùng tay nhấn đầu nữ chính xuống, ép cô phải khẩu giao cho mình.
 
** Chú thích:
 
Hiệu ứng Mosaic: Là hiệu ứng làm mờ hình ảnh thường hay xuất hiện trên thời sự dùng để làm mờ khuôn mặt của người hoặc dùng để làm mờ bộ phận nhạy cảm trong những phim có cảnh nóng. Đôi khi nó được dùng để che lại nhãn hiệu của sản phẩm trong một vài chương trình hàn quốc.
 
Hình ảnh

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 146
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2312 times
Tiếp xúc:

07 Tháng 9 2020 10:55

Chương 19: Kịch bản của Biên Nhan
 
Mạnh Nam Thừa có người mình yêu, chỉ là nhà người đó nghèo, bằng cấp thì thấp, tầm mắt lại hạn hẹp, người nhà hắn dúi cho chút tiền rồi tống cổ ra nước ngoài, sau đó ép Mạnh Thừa Nam cưới An Du môn đăng hộ đối.
 
Dù Mạnh Nam Thừa có chán ghét họ cùng cực thế nào đi nữa thì vẫn không thể từ bỏ gia sản, đối đầu với cha mẹ hắn chẳng nhận lại được thứ gì tốt, cách phát tiết duy nhất chính là vui đùa với phụ nữ, hai năm qua hắn lạnh lùng tàn nhẫn chẳng thèm đụng đến một ngón tay của cô ta.
 
Hắn làm trò tằng tịu với người đàn bà khác trước mặt An Du, còn bảo người này ngậm tinh dịch của hắn đút vào miệng An Du, nhìn thấy An Du xanh mặt, hắn phóng đãng cười to.
 
Trong suốt thời gian qua An Du luôn chăm chút chu toàn cho gia đình, bên ngoài cô là nữ cường nhân, về nhà là vợ hiền dâu thảo, với hàm dưỡng và học thức của một danh môn thục nữ, cô vô cùng thong dong tự nhiên đối mặt với thái độ ác liệt của Mạnh Nam Thừa, vì vậy cô cũng dễ dàng tiếp nhận công việc của hắn khi hắn buông tay mặc kệ công ty chạy đi nghỉ mát với tình nhân.
 
Lúc nhỏ Mạnh Nam Thừa từng bị bắt cóc, mấy tên bắt cóc thay phiên nhau dâm ô và ngược đãi hắn, lúc được cảnh sát cứu về thì thân thể hắn đầy thương tích, hơi thở thoi thóp. Việc này đã tạo thành dư chấn tâm lý trong lòng hắn, nhiều năm qua hắn vẫn luôn dùng thuốc điều trị trầm cảm.
 
An Du kết thúc chuyến công tác sớm hơn dự kiến một ngày, lúc về đến nhà cô phát hiện hắn đốt than tự sát trong phòng tắm.
 
Kết quả đương nhiên là cứu được.
 
Nhưng từ đó về sau hắn bắt đầu điên loạn, ý thức mơ hồ, cứng cơ, kết quả chẩn đoán là tâm thần phân liệt mức độ nặng, tỷ lệ  chữa khỏi là cực kỳ thấp. Sau khi thảo luận và cân nhắc, Mạnh gia quyết định từ bỏ đứa con này, An Du đón hắn ra khỏi bệnh viện tâm thần, hết lòng chăm sóc, che chở mọi mặt, ngay cả mẹ ruột của hắn nhìn thấy cũng tự thấy thẹn không bằng cô, lúc này về cơ bản thì Mạnh Nam Thừa đã mất đi khả năng tự chăm sóc bản thân.
 
Bạn của Mạnh Nam Thừa vẫn luôn khen ngợi, danh môn thục nữ đúng là không giống phụ nữ bình thường, từ nhỏ đã được dạy tam tòng tứ đức, không rời không bỏ, xem chồng là trời.
 
An Du tìm đọc tất cả các sách báo chuyên môn và tham gia các buổi tọa đàm về tâm lý học, trao đổi với nhiều chuyên gia tư vấn. Sau cùng, nhờ có cô bầu bạn bên cạnh, Mạnh Nam Thừa có dấu hiệu bình phục như một kỳ tích, lượng thuốc phải uống cũng được giảm dần, kết hợp vận động rèn luyện, khôi phục lại các mối quan hệ xã hội bình thường, tiếp nhận công ty.
 
Có một điều khác với lúc trước đó là thái độ của hắn đối với An Du, vừa thân thiết lại tham luyến và tính dục cực kỳ cao, chỉ việc mỗi ngày An Du tưới nước cho bồn hoa cũng sẽ làm cho hắn ganh tỵ, không chịu đựng được sự việc hay thứ gì cướp đi sự chú ý của cô.
 
Hai năm trôi qua, người thân và bạn bè cũng vui thay cho cuộc sống an lành của vợ chồng họ, đồng thời cũng cảm thấy An Du tuổi đã cao, đã đến lúc nên sinh con cho Mạnh gia.
 
Sau đó có một ngày nọ, gia đình hai bên đều nhận được một video Mạnh Nam Thừa ăn chơi ở hội sở nào đó, xung quanh hắn là một đám phụ nữ khỏa thân.
 
Video rất ngắn, chỉ tầm 10 giây, kết thúc là hình ảnh một người phụ nữ nằm trên ngực hắn, bàn tay trắng nõn bao trùm lấy nơi phồng lên ở hạ bộ.
 
An Du lúc này đã mang thai được ba tháng, cô hạ quyết tâm dấu mọi người đến bệnh viện phá thai.
 
Từ khi Mạnh Nam Thừa biết tin cô mang thai thì vui mừng như điên đến lúc biết tin đứa nhỏ đã không còn thì ngây người, đau đớn, phẫn nộ và tuyệt vọng, tất cả mọi cảm xúc này hắn đều trải qua chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
 
An Du nói khẽ: “Là một bé gái.”
 
Cô biết hắn vẫn luôn mong chờ con gái.
 
Khi lớn lên nhất định đứa bé sẽ rất giống cô, nhỏ bé mềm mại, không cần phải chịu đựng sự tàn khốc trên thế gian, không cần phải kiên cường cố gắng làm gì hết, hắn sẽ che chở cho con cả đời.
 
Hai mắt Mạnh Nam Thừa đỏ sậm, hắn như phát điên bóp chặt lấy cổ cô.
 
Nhưng cuối cùng hắn vẫn không nỡ xuống tay làm cô bị thương, vì vậy hắn lại dùng cách cũ, tự mình hại mình để phát tiết.
 
Mạnh Nam Thừa lấy dao tự đâm vào tay mình, sau đó được đưa vào bệnh viện, người nhà hai bên vội vã chạy đến, lúc biết rõ nguyên do thì đồng loạt im lặng.
 
Cả nhà bên đàng trai đều cảm thấy hổ thẹn với An Du, cô đã chịu nhiều khổ sở, nếu cô có ý muốn thoát khỏi vũng bùn là Mạnh Nam Thừa thì chẳng ai có tư cách để can ngăn.
 
Mạnh Nam Thừa bị hai bên gia đình bức ép ly hôn với An Du, do hắn phảng kháng quá kịch liệt, nên đã bị ba của hắn đấm gãy hai cái răng, còn người phụ nữ trước giờ vẫn luôn đau lòng, lo lắng cho hắn chỉ ngồi bên cạnh thờ ơ lẳng lặng nhìn hắn làm trò.
 
 
Sau này hắn mới biết chuyện xảy ra ở hội sở ngày hôm đó, tất cả đều là do một tay An Du sắp đặt.
 
Trong đám phụ nữ khỏa thân kia có ba người nhiễm bệnh HIV và Giang Mai, thứ nằm ngoài dự đoán của An Du đó là Mạnh Nam Thừa có thể nhẫn nhịn không chạm vào bọn họ.
 
Chuyện mà An Du hối hận nhất chính là hôm hắn đốt than tự sát, cô chưa tận mắt nhìn thấy hắn tắt thở đã vội vàng gọi 120.
 
Cô hao tổn tinh thần, dùng hết mọi cách chữa khỏi cho hắn chỉ vì không muốn sau này già rồi còn phải chăm sóc cho một người chồng tâm thần phân liệt, một người chồng đại tiểu tiện không tự chủ.
 
An Du thành công biến mình từ thịt trong tim trở thành một khối u ác tính trong lòng hắn, nhưng khối u này cũng là một phần trên thân thể hắn, cắt bỏ sẽ đau, sẽ chảy máu, nhưng đáng chết nhất là hắn ta không thể chịu đựng được khi mất đi nó.
______________
 
Natsu_Me: Cốt truyện kịch bản nhảm nhí dễ sợ O.O
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 146
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2312 times
Tiếp xúc:

07 Tháng 9 2020 11:05

Chương 20: Diễn thử
 
Cô đứng yên tại chỗ không nói câu nào.
 
Đàm Dận nhoẻn miệng cười: “Em không muốn hả?”
 
Lát sau Biên Nhan mới nhỏ giọng nói: “Cục cưng, đột nhiên anh chủ động như vậy nên em thấy hoảng sợ.”
 
“Không sao, cuộc sống mà, hy sinh một một chút là điều khó tránh khỏi.”
 
“…”
 
Đàm Dận ngoắc tay bảo cô đến gần hơn: “Đến đây cùng nhau dợt lời thoại nào.”
 
“Không cần đâu, em là tác giả, toàn bộ lời thoại của nhân vật trong kịch bản em đều thuộc nằm lòng.”
 
“Vậy sao?” Dường như anh không tin vì dù sao thì nhìn cô cũng có vẻ như là không được thông minh cho lắm.
 
“Đương nhiên.” Biên Nhan tự tin ưỡn ngực.
 
Vì thế một mình Đàm Dận lẩm nhẩm đọc kịch bản dưới ánh đèn, nam chính là kiểu người cao lãnh, không nói với nữ chính được vài câu đã bắt nữ chính nhập cuộc, đối thoại tương đối ngắn gọn, vì vậy học thuộc cũng nhanh.
 
Anh nhắm mắt lại ghi nhớ cốt truyện rồi mới chậm rãi nói: “Bắt đầu thôi.”
 
“À, được.” Biên Nhan vội vàng mở camera bắt đầu ghi hình.
 
Câu thoại đầu tiên là của Đàm Dận nói, trong quá trình chờ đợi bất giác cô thấy vô cùng căng thẳng.
 
Người kia tao nhã ung dung đứng dậy, bước ra khỏi ghế, thần thái và khí chất cũng thay đổi nhanh chóng, giữa trán anh có một sự u ám lạnh người, giọng nói phát ra hoàn toàn không thể nghe ra là đang vui hay buồn nhưng nội dung câu nói lại mang theo một sự uy hiếp rõ rệt: “Anh nhớ là đã từng nói, anh không thích em tiếp xúc với người này, vậy mà em còn mời hắn ta về nhà nữa.”
 
Trái tim nhỏ bé của Biên Nhan đập liên hồi, cô không dám buông lỏng: “Tôi đã giải thích nguyên nhân với anh rồi, tôi không muốn nói lại lần nữa.” Cô cười nhạt: “Huống hồ, Mạnh Nam Thừa à, trong nhà này còn cái góc nào mà anh chưa gắn camera theo dõi không? Tôi có thể làm chuyện gì với anh ta hả?”
 
Đàm Dận vuốt tóc cô: “Đừng có dùng thái độ như vậy nói chuyện với anh.”
 
“Thái độ?” Cô trợn mắt, cười tự giễu, “Là tôi không tốt, Tôi không nên làm anh bực mình, bây giờ tôi sẽ đuổi anh ta đi ngay.”
 
“A Du…” Anh nắm chặt lấy bả vai cô, “Tại sao sau khi anh khỏi bệnh rồi, em lại trở nên lãnh đạm như vậy… Lúc anh điên điên dại dại, tiêu tiểu không tự chủ trước mặt người khác, chỉ có em không khinh thường anh, không chê anh dơ…”
 
Má ơi, Đoạn này viết dài như vậy, trí nhớ của Đàm Dận đúng là vô cùng tốt…
 
Cô im lặng một lúc rồi xụ mặt thôi không cười nữa: “Có thể là do gần đây công việc bận rộn lại quá mệt mỏi, không quan tâm đến anh nhiều, em xin lỗi.” Cô vuốt ve gương mặt của anh, dịu dàng nói, “Anh rất tốt, em sẽ không chê bai anh dơ bẩn.”
 
Đồng tử trong mắt anh co rút lại.
 
Cô tránh thoát khỏi tay anh, xoay người định vặn nắm cửa.
 
Anh nói: “Chúng ta đã lâu rồi không có làm.”
 
Ờ.
 
Cô nói: “Bác sĩ khuyên là phải ngừng thuốc hơn nửa năm rồi mới để mang thai.”
 
“Anh lên giường với em không phải chỉ vì muốn có con.” tay anh trượt dần vào bên trong áo, sờ lên áo ngực của cô, “Chỉ đơn giản là anh muốn làm em.”
 
Động tác này có trong kịch bản, cô chỉ có thể ráng chịu đựng.
 
“Ha ha.” Trong kịch bản không có ha ha, câu này là cô tự mình thêm vào.
 
Bầu không khí yên lặng đến đáng sợ.
 
Đàm Dận bóp một cái thật mạnh lên ngực cô.
 
Cô kêu lên một tiếng, nghiêm túc suy nghĩ xem lát nữa phải diễn như thế nào, kết quả là chẳng nghĩ được gì cả, đầu cô bây giờ đặc quánh lại.
 
Haizz, lúc nãy đúng là không nên tự tin như vậy.
 
Nhưng mà cũng không sao, là tác giả, ngẫu hứng thêm thắt này nọ không phải là chuyện khó đối với cô: “Vậy… Nếu anh thật sự ham muốn như vậy, em không ngại việc anh ra ngoài tìm người phụ nữ khác như lúc trước đâu.”
 
Đàm Dận cười nhạt: “Vậy sao?”
 
Á, giọng nói trầm thấp mà cô vẫn luôn say mê đã xuất hiện rồi.
 
“Em tốn nhiều công sức chữa khỏi cho anh như vậy, là vì muốn thấy anh lên giường với người phụ nữ khác sao?”
 
“Không sai, dù gì anh cũng đẹp trai như vậy, có đi tìm người khác để thay đổi khẩu vị cũng là chuyện bình thường.”
 
Đàm Dận không tiếp lời.
 
Tiêu rồi, tự nhiên cô đổi lời thoại làm cho anh theo không kịp luôn rồi.
 
Biên Nhan cố sử dụng hết mớ nếp nhăn trong não để sửa sai ngay: “Những người phụ nữ anh tìm, có thể họ sẽ xinh đẹp hơn em, dịu dàng hơn em, nhưng cô ấy có bị ngốc không?”
 
“…”
 
Thật sự, không cứu còn hơn, vì vậy cô quyết định im miệng.
 
Đàm Dận rút bàn tay ở trong quần áo của cô ra, lần mò lên cần cổ mảnh khảnh của cô, dừng lại ngay phía trên, mạnh bạo nắm lấy cằm của cô.
 
Ai không biết còn tưởng rằng anh đang muốn giết cô đó chứ.
 
Anh dán sát vào tai cô, thủ thỉ: “Em đúng là vẫn rộng lượng giống hệt trước đây.”
 
Rộng lượng là một lời khen, nhưng khi được nói ra từ miệng của anh lại chẳng có vẻ gì là tốt lành cả.
 
Dựa theo tiến độ cốt truyện, lúc này hẳn là nam phụ phải gõ cửa, Biên Nhan nhíu mày: “Mạnh Nam Thừa…”
 
“Suỵt.” Anh mỉm cười: “Hình như người bạn này rất là quan tâm đến em nha.”
 
Cơ thể của Biên Nhan vô thức cứng đơ: “Không phải như anh nghĩ đâu, em và anh ta chỉ là bạn bè bình thường, thậm chí còn không quen thân nữa.”
 
Dù cô có giải thích ra sao thì cũng không đủ sức thuyết phục anh.
 
Anh hôn lên sau gáy đang đổ mồ hôi lạnh của cô, xoay người cô đối diện với mình, sắc mặt âm u: “Anh cũng là đàn ông, anh biết ánh mắt hắn ta nhìn em chất chứa hàm ý gì, chắc lúc đó trong đầu hắn ta đang nghĩ đến chuyện xấu xa gì đó.”
 
Oa oa oa! Biên Nhan đang thầm gào thét trong lòng, Đàm Dận diễn vai bệnh nhân tâm thần cũng quá rung động rồi! Muốn ăn sạch anh vào bụng quá đi!
 
Cho dù cô có nói sai lời kịch đi chăng nữa thì anh vẫn ứng đối trôi chảy, phản ứng tự nhiên, đúng là vô cùng phù hợp với tình cảnh của nhân vật trong lúc này.
 
Hoàn toàn không giống như là người mới chưa có tí kinh nghiệm diễn xuất nào nha, đây chắc là do thiên phú rồi!
 
Biên Nhan tự vấn lương tâm, người ta đã chuyên nghiệp như vậy rồi, cô cũng không thể thụt lùi, đặc biệt đây còn là tác phẩm của mình nữa, không nghiêm túc sao mà được chứ. Vì vậy cô lại lần nữa lên tinh thần, bày ra biểu tình lãnh đạm lại có chút khinh thường: “Anh ấy không giống như anh.”
 
Nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy chưa đủ nên cô lại tự động thêm vào một câu: “Ha ha.”
 
Ánh mắt của Đàm Dận trở nên sắc bén, ôm sát lấy eo cô, kéo cô lại gần mình.
 
Diễn tới đây chắc cũng đã được rồi, đoạn kế tiếp đúng là không cần phải diễn tiếp nữa, nội dung của nó cũng không thích hợp cho đạo diễn và Tiết Ngôn xem, Biên Nhan với tay định tắt máy quay.
 
Đàm Dận ngăn cô lại.
 
Biên Nhan: “??? Cục cưng?”
 
Đàm Dận nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
 
Một tiếng ừ này của anh thôi đã làm cô xao xuyến suy nghĩ lung tung rồi.
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 6 khách