[HĐ - Showbiz - 1v1] Bao Nuôi Idol- Nguỵ Mãn Thập Tứ Toái

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 150
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2946 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 9 2020 08:08

Chương 25: Bên trong của mẹ thật nóng, ngực cũng thật tròn.
 
Sau hai lần thảo luận vài hạng mục với bên phía nhà đầu tư, tổ giám chế và đạo diễn, Biên Nhan sửa lại vài nội dung nhạy cảm có thể sẽ ảnh hưởng đến xét duyệt, bản thảo đầu tiên của bộ phim đã được gửi đến cục quản lý điện ảnh quốc gia, thời gian chờ đợi để được thông qua khoảng chừng hai tháng.
 
Nam chính đã được chọn cho Đàm Dận, do diễn biến tâm lý nhân vật tương đối phức tạp, có liên quan đến chứng bệnh tâm thần phân liệt và chấn thương tình dục thời thơ ấu nên đạo diễn muốn anh trong khoảng thời gian này rèn luyện thêm, tranh thủ thời gian nắm bắt nội tâm nhân vật một cách tường tận. Vì vậy ngày nào Đàm Dận cũng cầm quyển sáchTư vấn trị liệu tâm thần phân liệt 》chăm chú nghiền ngẫm, xem thêm nhiều phim tài liệu về tâm thần phân liệt, có vài lần hội ý tham khảo với đạo diễn, lúc này Biên Nhan ở cạnh anh cứ như người vô hình.
 
Thấy anh nghiêm túc đối với tác phẩm của mình như vậy, Biên Nhan cũng không biết là nên vui hay buồn nữa.
 
Cô cắn răng hỏi Ngải Lê: “Dận Dận hoàn toàn đam mê sự nghiệp, bơ tớ luôn rồi, giờ phải làm sao đây?”
 
“Đây là biểu hiện của việc không có đạo dức nghề nghiệp đó.” Ngải Lê nói: “Cậu cần phải nghiêm túc phê bình anh ta, nếu đã lấy tiền thì phải có nghĩa vụ cung cấp dịch vụ tương ứng chứ. Dù có bận rộn công việc thì đó cũng không phải là lý do để anh ta lạnh nhạt với kim chủ của mình.”
 
“Haizz, mấy hôm nay tớ cứ cảm thấy hình như anh ấy không được vui, không biết có phải là do đang gặp trở ngại trong việc tìm hiểu nhân vật hay không nữa. Tác giả kịch bản là tớ đây ở sát bên anh ấy có thể thảo luận với tớ mà, chỉ là mỗi khi tớ tới hỏi anh ấy lại chẳng nói gì cả.”
 
“Có khi nào do anh ta xem tài liệu liên quan tới tâm thần phân liệt nhiều quá nên cũng điên theo luôn rồi không?” Ngải Lê lo lắng nói, “Tớ nhớ lúc cậu sáng tác < U ác tính > thần kinh cũng chả có ổn định đâu.”
 
Biên Nhan như bừng tỉnh giữa cơn mê.
 
Trong lúc này cô không thể giận dỗi, cần phải cổ vũ tinh thần, ủng hộ và yêu thương cục cưng hơn nữa!
 
Nếu không lỡ như anh ấy cũng bị tâm thần theo thì phải làm sao?
 
Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của cô, cuối cùng Đàm Dận cũng đồng ý ra ngoài hẹn hò. Bây giờ anh còn chưa có danh tiếng, hai người có thể thân mật nắm tay giữa phố xá đông người, chờ đến sau này khi anh nổi tiếng rồi thì đi đâu cũng phải giấu giấu diếm diếm, haizz.
 
Cô đẩy ống hút trong ly trà sữa vào miệng Đàm Dận, anh lắc đầu: “Khi nào thì về?”
 
Nhưng bọn họ chỉ vừa mới ra ngoài được có một lúc.
 
Cô năn nỉ: “Vẫn còn sớm mà, chúng ta đi xem phim đi.”
 
Đàm Dận không phản đối.
 
Kết quả đến rạp chiếu phim vẫn chọn phim có đề tài liên quan đến tâm thần phân liệt, từ lúc phim bắt đầu cho đến phút cuối cùng của bộ phim Đàm Dận vẫn luôn chăm chú theo dõi. Cô lén cởi giày, cọ ngón chân lên cẳng chân của anh một lúc, anh cũng chỉ cúi đầu nhìn cô một cái, chẳng có thêm một chút phản ứng dư thừa nào.
 
Cô ngửa đầu hôn môi anh, cạy hai hàm răng ra, hai mắt Đàm Dận hơi híp lại, cái lưỡi mềm dẻo lười biếng nằm yên trong khoang miệng, thành ra cô như đang tốn công vô sức khiêu khích anh một cách vô ích.
 
Cô nhận ra giữa mình và Đàm Dận lúc này có một loại cảm giác xa cách.
 
Mỗi lần hôn nhau nét mặt của anh vô cùng lạnh nhạt, những cái nắm tay cũng hờ hững như có thể buông lơi bất cứ lúc nào, lòng bàn tay của anh cũng chẳng ấm áp như xưa.

 
Có lẽ là do ban ngày xem phim tâm lý kinh dị nhiều, tối đó Biên Nhan nằm mơ thấy ác mộng, mơ thấy vài tình tiết lộn xộn giống như trong bộ phim ban sáng, nửa đêm cô mơ màng thức dậy đi vệ sinh, sau khi quay về ngủ thì lại tiếp tục mơ giấc mơ khi nãy.
 
Sớm tinh mơ khi tỉnh lại vẫn còn cảm giác lạnh cả sống lưng, cô không dám ở một mình trong phòng nữa.
 
Đàm Dận bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa, anh ấn mấy cái vào hai bên thái dương đau nhức, bên ngoài trời vẫn còn tối, vừa mở cửa ra đập vào mắt anh là vẻ mặt hoảng sợ của Biên Nhan.
 
Anh nghi hoặc: “Làm sao vậy?”
 
Biên Nhan ủ rũ khóc lóc kể lể: “Cục cưng ơi, cả đêm em đều nằm mơ thấy ác mộng.”
 
Đàm Dận nhẹ nhàng thở ra, đang định mở miệng an ủi, thì nghe thấy cô rầu rỉ: “Trong mơ toàn là anh thôi.”
 
“…”
 
“Hơn nữa cứ lúc tỉnh lúc mơ, nhiều cảnh trong mơ cứ không ngừng lặp đi lặp lại, bây giờ em cũng không biết là mình đang mơ hay đang tỉnh nữa.”
 
Đàm Dận: “Em đang tỉnh.”
 
Biên Nhan khóc rống: “Trong mơ anh cũng nói vậy đó.”
 
“…”
 
Biết chắc là cũng chẳng thể ngủ lại được nữa, Đàm Dận ngồi trên sofa với cô chờ cho trời sáng, còn không được dùng điện thoại, phải ôm cô vào lòng vỗ về, bên tai thì nghe tiếng Biên Nhan lải nhải kể cho anh nghe những cảnh ly kỳ hỗn loạn trong mơ.
 
Ví dụ như trong mơ cô thấy mình kết hôn với anh, còn mang thai con của hai người, cô vô cùng yêu thương đứa bé, mỗi ngày đều cho con nghe nhạc dưỡng thai, nhưng không biết vì sao có một ngày đột nhiên anh trở nên âm trầm, luôn dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm cái bụng phồng lên của cô.
 
Sau đó vào một đêm nhân lúc cô ngủ say anh tiêm thuốc tê cho cô, moi đứa nhỏ trong bụng còn đang chảy máu đầm đìa ra ăn.
 
Lại ví dụ như anh là đứa con mang thai ngoài ý muốn, cô sinh ra khi còn ở tuổi vị thành niên, sau này lớn lên thì anh lại ngấp nghé người mẹ xinh đẹp là cô, không lo quen bạn gái lại thường trốn học về nhà cưỡng hiếp mẹ ruột.
 
Đàm Dận nhắm đôi mí mắt nặng như chì lại, hai bên thái dương nhói lên từng cơn đau dữ dội.
 
Biên Nhan nói đến một nửa thì đột nhiên ngượng ngùng hỏi anh: “Chừng nào anh rảnh chúng ta thử chơi cosplay có được không? Trong mơ anh đỏ mặt gọi em là mẹ còn nói là bên trong của mẹ thật là nóng, ngực vừa to lại tròn, dáng vẻ của anh lúc đó vô cùng đẹp trai, siêu đáng yêu luôn.”
 
Không thể tưởng được cô lại còn có loại sở thích đặc biệt này.
 
Đàm Dận cúi đầu nhìn cô một lát mới cong môi cười nhạt: “Cũng được.”
 
Nghe vậy thân thể của Biên Nhan lập tức khô nóng khó nhịn, ý tưởng xấu xa trong lòng đang rục rịch, “Vậyvậy…”
 
“Nhưng muốn anh gọi em là mẹ thì giá cũng cao lắm nha.”
 
Đôi bàn tay xấu xa của anh như có như không mơn trớn bầu ngực của cô, đôi môi nóng rực dán sát vào vành tai: “Em có đủ tiền không?”
 
Biên Nhan kinh tế eo hẹp: “… (?Д`)”
 
Hôm nay xác định là một ngày lệ chảy thành dòng rồi.
 
Dì Lý chuẩn bị bữa sáng xong thì rời đi, lão quản gia cũng không chịu ngồi cùng bàn dùng bữa sáng với họ. Đàm Dận thì vùi đầu vào kịch bản đã bị anh đánh dấu giải thích chi chít, vừa ăn vừa nhíu mày nghiên cứu, thức ăn cũng chẳng đưa được mấy đũa, hoàn toàn ngăn cách người khác ra khỏi thế giới của anh.
 
Hu hu hu trong lòng anh chỉ có nữ chính, không có cô.
 
“Cục cưng à, ăn cùng với em một lúc thôi.”
 
“Cục cưng ơi, anh mà còn gầy thêm nữa em sẽ đau lòng lắm đó.”
 
“Đạo diễn bảo anh giảm béo hở?”
 
Cuối cùng Đàm Dận cũng mất kiên nhẫn mở miệng: “Không có.”
 
Biên Nhan nghẹn khuất nhìn anh: “Em thấy chua lắm[1].”
 
Đàm Dận ngước mắt lạnh nhạt nhìn cô: “Uống thêm nước ấm đi.”
 
“…” Không còn chút cảm giác thèm ăn nào nữa luôn!
 
Lúc này anh mới chú ý đến thức ăn bị chất thành đống trong đĩa của mình: “… Em nghĩ là anh có thể tiêu hóa hết đống thức ăn này?”
 
Cô hừ một tiếng.
 
Đàm Dận chậm rãi nói: “Em ăn đi, anh không đói bụng.”
 
“Em cũng chẳng cần ăn mấy thứ này nữa.” Biên Nhan vô sỉ nói: “Em muốn ăn cây xúc xích bên dưới của anh.”
 
Đàm Dận biểu tình phức tạp.
 
Cô đắc ý lè cái lưỡi đỏ tươi ra liếm môi: “Em muốn liếm nó trước, liếm đến khi nó cứng lên rồi thì hút sạch sữa bò bên trong ra, coi nó như hotdog…”
 
Đàm Dận ngắt lời cô, mỉm cưới: “Em thích nói gì thì nói, anh thì sao cũng được.”
 
“…”
 
Biên Nhan hậm hực quay đầu sang chỗ khác.
 
Đậu má, vậy mà còn vô liêm sỉ hơn cả cô nữa.
 

 
Ngày quảng cáo sữa rửa mặt phát sóng trên đài truyền hình Đàm Dận đã post một tấm ảnh selfie lên Weibo, đó là một tấm ảnh chụp được trong buổi quay.
 
Trong ảnh tóc anh ướt sũng nước, làn da căng mịn không nhìn thấy lỗ chân lông, mặt mũi đẹp trai theo kiểu trong trẻo lạnh lùng, bờ vai trần vạm vỡ dụ hoặc.
 
Chỉ dựa vào giá trị nhan sắc này đã có thể đại sát tứ phương rồi!
 
Đáng tiếc phía dưới chỉ lèo tèo vài bình luận của đám fan ít ỏi, haizz.
 
Vì không muốn cục cưng cảm thấy bị tổn thương, Biên Nhan đổi tên Weibo của mình thành “Hôm nay đã □□ Đàm Dận chưa[2]”, vì đổi tên này cô đã phải đăng ký làm hội viên một năm.
 
Sau đó cô vẽ lên tấm ảnh selfie mà anh đã post lên Weibo, thêm cho anh một cái áo ngực màu xanh trắng che lại hai trái anh đào phía trước ngực, bình luận kèm hình vừa chỉnh sửa ngay phía dưới bài post của anh: Đẹp trai là số một, tui cài tấm này làm hình khóa cho điện thoại rồi [doge] [mlem mlem][3].
 
Một lát sau thì phát hiện Đàm Dận trả lời bình luận của cô: Đã nghĩ ra sẽ mượn tiền ai chưa?
 
 
** Chú thích:
 
  1. Em gái Biên Nhan ghen với nhân vật chính của mình, bảo chua là do ăn giấm.
 
  1. Dấu □□ này là nguyên văn của tác giả, thử thách trí tưởng tượng điền chữ vào chỗ trống của bạn đọc.
 
  1. Mấy hình meme dễ thương ngày nay dân mạng hay dùng
[Doge] 
Hình ảnh

[Mlem Mlem]
Hình ảnh

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 150
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2946 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 9 2020 08:17

Chương 26: Tiết Ngôn có thích nghe mấy lời cợt nhả không.
 
Đàm Dận được công ty quản lý sắp xếp đến Holy Mountain ở New Zealand chụp ảnh cho một tạp chí thời trang nổi tiếng trong nước, ngoài ra còn phải làm người mẫu đại diện cho một thương hiệu thời trang địa phương, đoán chừng phải đến tuần sau thì mới quay về.
 
Mặc dù trong lòng Biên Nhan không nỡ xa anh nhưng cô cũng thật tình vui mừng vì sự nghiệp của anh có nhiều chuyển biến tốt.
 
Nghĩ đến sau này lịch trình làm việc của cục cưng sẽ ngày một dày đặc hơn, số lần hai người xa cách nhau cũng ngày một nhiều hơn thì cô lại thấy vô cùng phiền muộn.
 
Sớm tinh mơ cô bị đánh thức bởi một dãy số điện thoại lạ, cô chẳng suy nghĩ gì cứ thế ấn nút nghe: “Ai đó?”
 
Một giọng nói nam tính trầm thấp vang lên phía đầu dây bên kia: “Đây là số điện thoại riêng của anh, em lưu lại đi.”
 
“Hả?”
 
“Anh đến New Zealand rồi, vừa mới xuống máy bay.”
 
“Ồ.”
 
Nhận ra giọng ngái ngủ của cô, đầu dây bên kia im lặng một chút: “Thôi, em ngủ đi.”
 
Biên Nhan cầm điện thoại ngẩn ngơ một lúc.
 
Đúng nha, trước đó cô có dặn cục cưng khi nào xuống máy bay thì phải gọi điện cho cô ngay, nhưng mà vừa mới hơn 12 giờ đêm cô đã ngáy o o chẳng còn biết trời trăng non nước gì nữa rồi.
Cô mơ màng lưu số điện thoại vào danh bạ nhưng lại không biết lưu tên gì, gọi là cục cưng thì có vẻ tầm thường quá.
 
Cơn buồn ngủ lại kéo đến, hai mắt díp lại, cô gật gù gõ chữ —— Người đàn ông làm tôi khóc.
 
Nhưng mà sao cô cứ thấy cái tên này có vẻ quen quen sao đó.

 
Hôm nay là ngày cuối tuần, cô tắt đồng hồ báo thức, vốn dĩ định ngủ nướng một giấc thật dài cho sướng cái thân, chiều thì nằm lỳ trên giường xem phim, kết quả là mới sáng ra đã bị đánh thức bằng một cuộc gọi.
 
Nhìn thấy tên của người gọi đến trong lòng cô lại thấy lâng lâng ngọt ngào: “Bộ anh canh giờ em thức gọi cho em hả?”
 
“Ừm.”
 
“Vậy anh có biết được bây giờ em đang muốn làm gì không?”
 
Bên đầu dây bên kia vang lên một giọng nói trầm thấp: “Muốn làm gì?”
 
“Đang nhớ đôi môi của anh đó.”
 
“…”
 
Cục cưng đang mắc cỡ hả hì hì.
 
Người đàn ông kia im lặng một lúc mới nói tiếp: “Em dám tới đây sao?”
 
“Ha ha ha anh  quá đi.” Biên Nhan không ngừng cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe có vẻ thật gợi cảm: “Thật là mong được nhìn thấy anh, hôm nay em nhớ anh đến mức phải thay hết 5 cái quần lót đó.”
 
Đối phương hình như đã bị lời lẽ của cô làm cho kinh sợ, im lặng rất lâu.
 
Tốt, đây chính là kết quả mà cô muốn.
 
Cô kéo cổ áo ngủ thấp xuống, bày ra một tư thế tự cho là vô cùng đáng yêu, chụp một tấm rồi quyết đoán gửi sang, sau đó nũng nịu hỏi: “Cục cưng, anh có nhìn thấy tấm ảnh em vừa gửi sang không?”
 
“Ảnh?”
 
“Em vừa mới gửi cho anh một tấm ảnh chụp bầu ngực siêu đáng yêu của mình, đã gửi qua Wechat, anh có thích không?”
 
Dường như anh ta đang hít vào một hơi.
 
Đàm Dận không nói lời nào là do đang xem ảnh sao, mắc cỡ quá đi. (*/ω\*)
 
“Chơi anh đủ chưa hả?” Thái độ của anh ta vô cùng lạnh lùng, “Sáng nay sẽ tổ chức một buổi họp casting, mục đích là để chọn diễn viên chính và một số diễn viên phụ, thời gian và địa điểm cụ thể anh sẽ gửi sang cho em.”
 
Hả?!!
 
Người gọi điện cho cô rõ ràng là Tiết Ngôn.
 
Biên Nhan lồm cồm bò dậy, đầu óc lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, cô đỏ mặt nói: “Ấy… Xin lỗi nha em ngủ đến ngu luôn rồi.”
 
Giọng nói của Tiết Ngôn vẫn lạnh nhạt như cũ: “Em tưởng anh là ai?”
 
Biên Nhan nhìn lại tên mình đã lưu cho anh ta trong danh bạ —— Người đàn ông chó má làm tôi khóc, cuối cùng cô cũng nhận ra cảm giác tương tự tối qua là từ đâu ra rồi.
 
Lúc trước tên trong danh bạ của Tiết Ngôn không phải như vậy, là do sau sự việc của Chu Hiểu Văn làm cho cô vô cùng tức giận, sau đó tỏ tình ở bệnh viện thì bị từ chối, dưới cơn thịnh nộ cô đổi tên anh ta thành như bây giờ.
 
Vì mới đổi gần đây nên cô cũng không nhớ rõ lắm…
 
Biên Nhan xấu hổ muốn đội quần, cô che mặt lại, trả lời lung tung: “Hả? Cái này… Em… Ha ha…”
 
Nhớ lại những lời nói cợt nhả của mình khi nãy, cô thật sự muốn chạy đến tự sát tạ tội với Tiết Ngôn.
 
Bên kia không có tiếng động truyền tới, cô nhìn lại màn hình, Tiết Ngôn lại tức giận cúp điện thoại nữa rồi.
 
Nhưng mà lát nữa còn phải gặp mặt anh ta, xấu hổ quá đi, á á á!
 
WeChat báo có tin nhắn.
 
Đàm Dận:…
 
Thấy anh lãnh đạm như vậy Biên Nhan cảm thấy không cam tâm: Anh không đáp lễ à?
 
Hai giây sau, anh gửi sang cho cô một tấm hình chụp chỗ nào đó đang căng phồng nhô cao dưới quần: Sắp chụp ảnh rồi nè, em đúng là biết chọn lúc gửi ảnh quá ha. [ mỉm cười ]

 
Trong phòng hội nghị, đạo diễn Phương đang phàn nàn về việc chọn nữ chính với Tiết Ngôn và mấy vị phó đạo diễn: “Đã liên lạc với ba nữ diễn viên tôi ưng ý, trao đổi qua lại muốn giao vai thì họ đều bảo là lịch trình đã kín, còn không thì bảo là nội dung kịch bản không phù hợp với hình tượng. Thật ra chính là ngại kịch bản của chúng ta có mấy cảnh diễn khỏa thân và giường chiếu, sợ bị gắn mắc là diễn viên phim cấp 3.”
 
Anh ta đang nói thì nhìn thấy Biên Nhan mở cửa bước vào, hôm nay cô mặc một cái váy công sở trông có vẻ chững chạc, chiếc váy màu đen bó sát lấy cặp mông căng tròn, chiều dài đến gối lộ ra bắp chân săn chắc, những đường cong mê người hiện rõ, cùng với biểu tình có hơi dè dặt của cô đã tạo thành một hình ảnh gợi cảm đối lập làm cho người đối diện có cảm giác muốn xâm phạm.
 
Mắt đạo diễn Phương sáng ngời: “Thật ra thì Nhan Nhan rất được đó nha, cô nhóc khá xinh đẹp, lúc im lặng không nói gì thì rất phù hợp với hình tượng của nữ chính. Tổng giám đốc Biên có từng suy nghĩ cho cô ấy làm diễn viên để xây dựng hình ảnh cho công ty của mình không?”
 
Nhận được cái nhìn sắc lẹm mang ý cảnh cáo của Tiết Ngôn, sự nhiệt tình của anh bị dập tắt ngay lập tức: “Tôi biết các người không nỡ mà.”
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Mina123
Bài viết: 20
Ngày tham gia: 04 Tháng 8 2020 23:45
Has thanked: 63 times
Been thanked: 27 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 9 2020 23:37

:k-tuzki-k5402: bà Biên gu mặn với biến thái thật sự !!! T thề là chuyện giường chiếu của bả cũng đặc sắc không kém tiểu thuyết bả viết đâu, có khi còn hơn 😂😂😂

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 150
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2946 times
Tiếp xúc:

05 Tháng 10 2020 08:17

Chương 27: Tranh giành tình cảm
 
Sáng nay xảy ra chuyện ngại ngùng như vậy, cô vừa nhìn thấy Tiết Ngôn thì bất chợt mặt già nóng lên, cũng may là anh ta không chú ý đến cô, chờ đến khi mọi người đến đông đủ thì cũng bắt đầu cuộc họp.
 
Giám đốc bộ phận casting phát cho mọi danh sách và hồ sơ cá nhân của các diễn viên ứng cử cho bộ phim, đợi bọn họ thảo luận xong thì lập sanh sách các ứng cử viên được chọn, sau đó sẽ liên lạc với từng diễn viên.
 
Tiết Ngôn chỉ liếc sơ qua một lượt thì đặt xấp giấy xuống: “Về phần nữ diễn viên chính thì tôi đây có một ứng cử không tồi.”
Anh ta quen tay gõ gõ đầu bút xuống bàn, “Năm ngoái cô ấy đã giành được cúp nữ diễn viên được yêu thích nhất của giải kim ưng nhờ bộ phim thời trang《 Chọn nghề về mảng điện ảnh 《 Bạch câu 》 của cô ấy cũng tạo được tiếng vang, doanh thu phòng vé cũng rất khả quan. Lần này nam chính của bộ phim hoàn toàn là một người mới không có tiếng tăm, nếu nữ chính là một người đang được công chúng quan tâm lại nổi tiếng sẽ càng có lợi cho chúng ta hơn.”
 
Đạo diễn Phương ồ lên một tiếng: “Cậu đang nói Tô Giác?”
 
Nghe thấy cái tên này, mí mắt của Biên Nhan giật lên mấy cái, có hơi khó hiểu nhìn về phía Tiết Ngôn.
 
“Trước khi diễn ra cuộc họp ngày hôm nay, tôi đã từng đề cập với Tô Giác về chuyện này, cô ấy cũng đã xem qua kịch bản, cô ấy nói…” Như nhận thấy ánh mắt của cô, Tiết Ngôn lạnh nhạt nhìn qua, giọng nói trầm ấm hơi ngừng lại một chút: “Cô ấy rất có hứng thú, đồng ý đóng thử.”
 
Đạo diễn Phương có vẻ hơi do dự: “Xem xét mọi khía cạnh thì đúng là cô ấy cũng phù hợp.”
 
Sau khi chọn được diễn viên chính thì những vai phụ còn lại không cần phải do đích thân đạo diễn Phương và Tiết Ngôn chọn nữa. Ra khỏi phòng họp đạo diễn Phương kéo anh ta sang một bên nhỏ giọng nói: “Trước đây Tiểu Biên và Tô Giác có vài chuyện không được vui vẻ. Hai năm trước còn vì tranh giành tình cảm của cậu mà quậy ầm ĩ cả lên, nay cậu lại để Tô Giác đóng phim do cô nhóc viết, còn là bộ phim đầu tay nữa, vậy có được không đây?”
 
Ánh mắt của Tiết Ngôn thoáng lạnh lẽo, anh ta không trả lời.
 
Biên Nhan đi đằng sau, đẩy cửa phòng ra, nét mặt của cô có chút uể oải, dường như đang suy nghĩ việc gì đó, dáng vẻ mất tập trung bước vào thang máy.
 
“Đợi đã.” Tiết Ngôn nhìn thấy cô như vậy, anh ta lên tiếng gọi cô, ngữ điệu bình thản hỏi: “Em định đi đâu? Anh đưa em đi.”
 
Vốn dĩ Biên Nhan định xua tay bảo không cần, nhưng nhìn thấy nét mặt anh ta có vẻ như có điều muốn nói, vì vậy cô gật đầu: “Tìm nhà hàng gần đây ăn trưa đi.”
 
Đang là giờ ăn trưa nên có nhiều người dùng thang máy, cô tự giác lui vào trong góc, không biết Tiết Ngôn có ma thuật gì mà không hiểu sao những người xung quanh bất kể là nam hay nữ ai cũng đều ăn ý giữ một khoảng cách nhất định với anh ta.
 
Là do cảm nhận được hơi thở của lão đại sao?
 
Vì bị bọn họ ảnh hưởng nên Biên Nhan cũng không dám đứng gần anh ta quá.
 
Bên ngoài đang giữa trưa, nắng gắt nóng bức, đi được một đoạn, Tiết Ngôn không nhịn được mà dừng bước, anh ta quay đầu lại nhíu mày nhìn cô chằm chằm.
 
Biên Nhan đang lén đi dưới bóng của anh ta để hướng ké tý bóng mát: “???”
 
Tiết Ngôn: “Tới đây, đi phía trước anh.”
 
Biên Nhan: Tủi thân.
 
Sau khi vào nhà hàng, cô cố ý chọn mấy món Tiết Ngôn thích ăn, thằng nhãi này trước giờ khó ăn khó uống, cô muốn ăn sạch thức ăn trước khi anh ta động đũa, không cho Tiết Ngôn ăn!
 
Đồ ăn vừa được dọn lên, anh ta lập tức đứng dậy gọi điện thoại.
 
Biên Nhan mừng thầm trong bụng, lập tức dùng tốc độ ánh sáng càn quét toàn bộ thức ăn trên bàn không chừa một mẩu, chờ đến khi Tiết Ngôn quay về thì chỉ nhìn thấy chén đĩa sạch trơn: “…”
 
Biên Nhan run rẩy ợ một cái.
 
Tiết Ngôn tốt bụng đưa luôn ly nước của mình cho cô.
 
Vì ly nước mang theo thiện ý này mà Biên Nhan hiếm hoi cảm thấy có một chút áy náy: “Không thì để em gọi thêm một phần nữa cho anh nha?”
 
“Không cần.”
 
“Ồ.”
 
Khóe miệng của Tiết Ngôn giật lên mấy cái, đang định nói gì đó thì điện thoại lại bắt đầu reo.
 
Lần này anh ta ngồi tại chỗ nhận cuộc gọi, mặc dù cách nói chuyện của anh ta vẫn ngắn gọn súc tích, nhưng Biên Nhan có thể đoán ra được đầu dây bên kia là một cô gái, bởi vì vẻ mặt và ngữ điệu của anh ta lúc này vô cùng dịu dàng, thậm chí còn nở nụ cười.
Hiếm khi thấy anh ta không xụ mặt, Biên Nhan tranh thủ chống cằm thưởng thức.
 
“Ừm, anh biết rồi.” Tiết Ngôn đặt điện thoại xuống.
 
Cô suy đoán: “Là Chu Hiểu Văn hả?”
 
Tiết Ngôn liếc nhìn cô một cái, như đang quan sát phản ứng của cô: “Không phải, là Tô Giác.”
 
Cô hơi sửng người: “Anh với Tô Giác thân với nhau lắm sao?”
 
Khóa miệng của Tiết Ngôn cong cong: “Anh không biết như nào thì mới được tính là thân.”
 
“Vui vẻ khi nhận cuộc gọi của cô ấy, bình thường thì vẻ mặt lạnh lùng, nhưng khi nói chuyện với cô ấy thì không còn như vậy nữa. Nếu lâu rồi mà cô ấy không liên lạc với mình thì sẽ buồn bực không vui, không thể tập trung tinh thần làm việc được.” Biên Nhan nói, “Như vậy thì xem như là vô cùng thân thiết.”
 
Hai năm trước, lúc gặp được Tô Giác còn chưa nổi tiếng, điệu bộ của Tiết Ngôn chính là giống như những gì cô vừa nói.
 
Bây giờ hình như vẫn như vậy.
 
Ánh mắt của Tiết Ngôn sẫm lại, anh nhỏ giọng thủ thỉ: “Là vậy sao?”
 
“Thật ra thì số đào hoa của anh còn thịnh lắm, xung quanh đều là mỹ nữ, nghe đồn đôi chân thon dài của Tô Giác đã được mua bảo hiểm với giá 10 triệu lận đó.” Biên Nhan mập mờ nháy mắt với anh ta, “Đàn ông mấy anh không phải thích nhất là cặp đùi đẹp hay sao?”
 
 
Hai cánh môi nhợt nhạt của Tiết Ngôn mím lại thành một đường, sắc mặt dần trở nên thâm trầm.
 
“Nếu không phải thấy anh còn quan tâm đến Tô Giác như vậy em thật sự nghĩ rằng anh đã ‘không còn tình cảm’…” Bốn chữ cuối, cô nói cô cùng nhỏ.
 
Chỉ là Tiết Ngôn tai thính mắt tinh, anh ta nheo đôi mắt lại nhìn cô, hiển nhiên là đang tức giận: “Không còn tình cảm?”
 
Biên Nhan vội vàng giải thích: “Ý trên mặt chữ, anh đừng có hiểu sai.”
 
Tiết Ngôn không muốn dây dưa thêm về vấn đề này với cô nữa, anh ta lạnh lùng: “Tô Giác nói cô ấy đã thương lượng với công ty quản lý rồi, quyết định nhận bộ này.”
 
Biên Nhan gật đầu: “Vậy thì tốt.”
 
“Để Tô Giác thủ vai An Du, có phải em không vui hay không?”
 
Biên Nhan rũ mắt: “Anh có thể để cho em quyết định ai đóng vai nam chính em đã vui lắm rồi, hơn nữa kỹ thuật diễn của Tô Giác và khả năng mang lại doanh thu từ phòng vé của cô ta thì em công nhận.”
 
Quan trọng nhất chính là, cô biết rõ trong lòng Tô Giác có Tiết Ngôn, vì vậy cô mới càng yên tâm để Đàm Dận quay cảnh thân mật với cô ta nha!
 
Dù sao thì cục cưng của cô đẹp trai như vậy! Hoàn mỹ như vậy!
 
Đương nhiên là cũng dễ trêu hoa ghẹo nguyệt rồi!
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 150
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2946 times
Tiếp xúc:

05 Tháng 10 2020 08:24

 
Chương 28: Vì vậy chỗ nàyVà nơi này đều đã chạm qua?
 
Còn hai ngày nữa là đến sinh nhật lần thứ 25 của Tiết Ngôn, mấy năm trước lần nào Biên Chí Thành cũng tổ chức một bữa tiệc sinh nhật vừa long trọng lại ấm áp mời họ hàng đến góp vui cho anh ta.
 
Khi đó đám cô dì chú bác họ hàng xa gần, người khẩu phật tâm xà, người miệng nam mộ bụng một bồ dao găm bủa vây xung quanh anh ta, lời nói của họ chứa đầy ẩn ý và cạm bẫy. Những người này ganh tị với vị trí và địa vị của anh ta trong lòng Biên Chí Thành, họ biết rõ anh ta chỉ là một đứa con hoang chả biết từ đâu tới lại có được tất cả? Con trai của họ không phải là thật thà đôn hậu và đáng tin hơn sao?
 
Cô cũng chẳng ưa gì những người này, vì vậy luôn tìm cớ để ở một mình, tận dụng những lúc vừa đưa quà cho anh vừa dè dặt chạm vào người anh. Cũng chỉ có những lúc như vầy anh mới không cự tuyệt ra mặt, hơi nhếch khóe miệng, ở góc tối không có người, dịu dàng ôm lấy cô.
 
Cô sẽ không bao giờ biết được rằng, đó là khoảnh khắc mà anh ta mong chờ nhất.
 
Nhưng năm nay, vào đêm trước ngày sinh nhật của anh ta Biên Chí Thành lại sắp xếp công việc đột xuất. Công ty W.S dự định hợp tác với các bệnh viện tư nhân của thành phố để giới thiệu các thiết bị y tế. Tiết Ngôn sẽ đóng vai trò là người đại diện của công ty, được cử đến nước D tham gia nghiên cứu tại viện thiết bị y tế ở đó.
 
Cái gọi là nghiên cứu thật ra là học một khóa theo dõi các thiết bị, đến đó dạo một vòng cho biết, là ai đi cũng chẳng quan trọng.
 
Biên Nhan cảm thấy đúng là khó hiểu, cô gọi điện hỏi anh ta: “Không thể sắp xếp cho phó giám đốc hay trợ lý đi thay anh được à?”
 
Tiết Ngôn không trả lời câu hỏi của cô: “Tối nay anh rảnh, sáng mai phải lên máy bay rồi, em tới đây với anh được không?”
 
“Có muốn em dẫn thêm bạn bè tới mở một bữa tiệc nho nhỏ không?” Tiết Ngôn đúng là cô đơn quá đi, đau lòng thay anh ta.
 
“Không cần, chỉ cần em với anh là được rồi.”

 
Lúc Biên Nhan đến nơi thì phát hiện trong nhà tối om chả có tí đèn đóm nào, thoạt nhìn cô còn tưởng chẳng có ai trong nhà, nhưng nghĩ lại thì Tiết Ngôn chẳng có lý do gì lại lừa cô đến đây tay không một chuyến làm chi, cô cắn răng, dũng cảm bước đi trong bóng tối hướng về phía lầu hai.
 
Trên sân thượng có một chút ánh sáng le lói, một bóng hình cao gầy đứng quay lưng về phía cô, chiếc áo sơ mi màu trắng bay phấp phới trong gió.
 
Sau khi nhìn thấy người, Biên Nhan có thể mơ hồ cảm giác được tâm trạng chán nản của anh ta.
 
“Đến nước D tham gia nghiên cứu là anh chủ động xin đi. Biết tại sao không?” Anh ta nói, “Ba muốn dùng bữa tiệc sinh nhật ngày mai gán ghép anh với con gái của bí thư tỉnh ủy.”
 
“Ép duyên?”
 
Tiết Ngôn không ngờ cô lại liên tưởng đến chuyện hôn nhân nhanh như vậy, hơi ngừng lại một lúc: “Gần giống như vậy. Nếu lúc đó ba thông báo trước mặt mọi người, mặc kệ anh và cô ta có thích nhau hay không, mọi người cũng sẽ mặc định chúng tôi là một đôi.”
 
Biên Nhan nhíu mày: “Nhưng mà anh đã có người trong lòng rồi.”
 
Tiết Ngôn không phủ nhận.
 
Trùng hợp chính là, tối nay Tô Giác vừa mới lên hot search vì có scandal liên quan tới một tiểu thịt tươi, mặc dù khả năng cao là đang lăng xê cho bộ phim mới công chiếu, nhưng chắc chắn trong lòng Tiết Ngôn sẽ chẳng dễ chịu gì.
 
Biên Nhan rầu rĩ: “Sinh nhật năm nay của anh đúng là chẳng ra làm sao cả.”
 
Người con gái mình thích lại dây dưa cả trong phim lẫn ngoài đời với một người đàn ông khác, lúc này còn đang nói cười vui vẻ với đám fan couple, bản thân anh thì vì tránh né chuyện coi mắt mà phải tăng ca, sinh nhật cũng chẳng thể tổ chức cho đàng hoàng.
 
Nghĩ tới nghĩ lui lại nghĩ tới người đàn ông của cô, anh ấy cũng là minh tinh, còn đẹp hơn Tô Giác không chỉ một ít, sau này chắc chắn sẽ không tránh được việc bị người ta gán ghép với nữ diễn viên khác thành lập fan couple, vì vậy Biên Nhan không khỏi sinh ra một loại tình cảm gọi là ‘tình đồng chí cùng chung cảnh ngộ’ với Tiết Ngôn.
 
Đột nhiên cô nắm lấy bàn tay to lớn của anh ta, hy vọng anh ta có thể cảm nhận được chút ấm áp và sự cổ vũ của cô.
 
Tiết Ngôn cong khóe môi: “Thật ra cũng không phải quá tệ như em nói.”
 
Tiếng chuông đồng hồ reo báo hiệu đã đến 12 giờ khuya, anh giơ tay ôm chặt lấy cô, vùi đầu vài bờ vai mảnh khảnh của cô: “Như vầy đã đủ rồi.”
 
Hu hu!
 
Biên Nhan cảm động muốn khóc.
 
Cuối cùng cô cũng cảm nhận được giữa bọn họ có chút tình cảm gọi là gia đình hòa thuận yêu thương nhau.
 
Cô vô cùng vui mừng vỗ vai anh: “Ngoan, ngoan em thương anh, sinh nhật vui vẻ nà.”
 
Tiết Ngôn cười buồn một tiếng.
 
Biên Nhan nhìn đồng hồ, nhỏ giọng nhắc nhở anh ta: “Cũng khuya rồi, em phải về đây.”
 
Cô nóng lòng muốn về nhà, hôm nay còn chưa gọi video call cho cục cưng nữa. New Zealand đi trước bắc Kinh 4 tiếng, bên kia bây giờ chắc cũng khoảng 4 giờ sáng rồi, tầm 6 giờ thì anh phải bắt đầu công việc, không biết có kịp gọi ngay lúc anh mới thức dậy chuẩn bị đi tắm không nữa.
 
Tiết Ngôn im lặng một lát, chậm rãi buông cô ra: “Em sống chung với cậu ta à?”
 
Giọng điệu của anh lúc này lạnh băng, trong mắt có một chút âm u khó nhận ra.
 
“Ừa.”
 
Đột nhiên trong ánh mắt củaTiết Ngôn như có sát khí, Biên Nhan sợ tới mức rụt cổ lại.
 
Chỉ mới nghe nói sống chung một nhà thôi mà phản ứng của Tiết Ngôn đã đáng sợ như vậy rồi, nếu anh ta mà biết được giữa cô và Đàm Dận còn có một bản hợp đồng bao nuôi sắc tình thì không biết còn ghê gớm cỡ nào nữa?
 
 
“Mới quen biết không bao lâu đã chuyển đến sống cùng với đàn ông, em đúng là có tiến bộ quá ha.” Anh ta nói chuyện vô cùng khó nghe, “Có phải em lên giường với nó rồi không?”
 
Mặt cô đỏ rần lên: “Em đã 23 tuổi rồi, cho dù có xảy ra chuyện gì đó với anh ấy thì cũng là chuyện bình thường mà?”
 
Tiết Ngôn thở phì phò, anh ta dùng sức nắm chặt lấy tay cô , cô đau đến nhăn mặt, biểu tình của anh ta lúc này vô cùng khó coi, Biên Nhan dùng sức giằng tay ra, ngược lại còn làm anh ta siết chặt hơn. Đột nhiên cô cảm thấy vô cùng hoan mang, biểu hiện của Tiết Ngôn lúc này, không phải là đang ghen chứ?
 
“Vì vậy chỗ này…” Anh ta dùng ngón tay lạnh lẽo vuốt ve lên cánh môi của cô, di chuyển dần xuống dưới, lướt qua cổ, xương quai xanh… Dừng lại trên đôi gò bồng cao ngất, “Chỗ này… Và nơi này… Nó đều đã chạm qua?”
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 5 khách