TÍNH PHÚC HÀNG NGÀY CỦA THẾ TỬ PHI - NGƯ TỬ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 4 2020 17:53

Hình ảnh


Văn án:
 Một lần bất ngờ hoán đổi linh hồn:
 Nữ nhân nào đó: Lúc tắm không được phép sờ cơ thể của ta.
 Cố biến thái cười nhạt: Không được thì sờ làm sao tắm?
 Nữ nhân nào đó á khẩu: … Nếu gấp quá thì ngươi có thể nhắm mắt lại.
 Cố biến thái liếc nàng một cái: Nhắm mắt lại sao nhìn thấy chỗ cần tắm rửa?
 Nữ nhân nào đó phát điên: Thân thể này là của ta!
 Cố biến thái đặt tay lên hai khối thịt đầy đặn: Thân thể này trước kia là của ngươi bây giờ là của ta, sau này cũng là thuộc về ta.
 Sờ nhiều một chút là ta tự tạo phúc, cũng là vì tạo phúc cho con trai ta có sữa uống, ngực càng to chứa càng nhiều sữa…
 Nữ nhân gãi đầu: Hình như cũng đúng…
 Nữ nhân nào đó nghĩ nghĩ lại nói: Tính thế nào cũng là ta chịu thiệt?
 Cố biến thái: Đồ ngốc kia qua đây ôm một cái nào, vi phu khí lớn, sống lâu, sẽ thương yêu nàng, không hề thiệt thòi!
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Haruka với 19 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 4 2020 19:48

Chương 1: Trao đổi thân thể âm dương

 Sấm chớp rền vang, mưa to như trút nước, một chiếc xe ngựa đang lao nhanh từ sườn núi xuống như bị mất khống chế. Ở khúc cua dưới đồi, một nam tử mặc huyền y mạo hiểm cưỡi ngựa phóng nhanh lên trên núi.

 Bởi vì không kịp né tránh, hai bên va mạnh vào nhau, phát ra âm thanh cực lớn. “RẦM!” một tiếng, thân xe ngựa vỡ ra thành từng mảnh, người đánh ngựa ngã nhào, người trong xe cũng bị văng ra ngoài.

 Nam tử bay khỏi lưng ngựa, đỡ lấy người đang bị văng ra khỏi xe ngựa, hai người ôm chặt lấy nhau, lăn xuống bên sườn núi, hôn mê bất tỉnh.

 Ngày hôm sau, cũng là một chiều mưa tại Ninh Vương phủ, một tiếng hét kinh thiên động địa vang vọng từ trong ra ngoài. Cố Hàm Lãng bị tiếng thét đánh thức, ôm lấy đầu: “Ồn ào quá!”

  Cố Hàm Lãng là trưởng tử của Ninh vương, hai mươi tuổi, được phong làm thế tử, Ninh vương là vị vương gia duy nhất khác với những người khác, từ trước đến nay không tranh quyền thế, ai nấy đều biết Ninh vương gia là người hiền lành. Ninh vương phi cũng là đích nữ xuất thân từ trâm anh thế tộc, thanh tú xuất chúng. Ninh vương có ba người con trai, đều là do Ninh Vương phi sinh ra.

 “Người đâu…” Ủa?! Có điểm gì đó không đúng… chuyện này…

 Sao giọng nói của mình lại õng ẹo như giọng của một nữ nhân thế này? 

 Đôi tay trước mặt… là đôi tay mềm mại trắng nõn?

 Cố Hàm Lãng vội vàng đứng dậy, chạy đến trước gương xem, trong gương là hình ảnh một tấm thân xinh xắn tinh xảo, gương mặt non như trứng gà, da thịt trắng trẻo trơn mềm, mày liễu như vẽ, hai tròng mắt đen láy trong sáng, hàng mi dài đậm, chiếc mũi cao thanh tú, đôi môi đào căng mọng, toàn khuôn mặt trong vắt như nước, mái tóc đen nhánh thả dài phía sau, trông thật yểu điệu động lòng người.

 Khi hắn nhìn thấy gương mặt này, ánh mắt ngay lập tức khựng lại, không hề nhúc nhích, cả hít thở dường như cũng chậm lại.

 Hai tay hắn xoa khối thịt tròn nhô cao trước ngực, dù cách một lớp xiêm y, nhưng tay vẫn cảm nhận được sự đàn hồi mềm mại, đây đích thực là thân thể của một nữ nhân.

Thay đổi đột ngột làm cho Cố Hàm Lãng khiếp sợ. Tình huống gì thế này? Hắn bị thay đổi thân thể? Trí nhớ trong đầu hắn chỉ dừng lại ở chỗ, hắn ôm một nữ tử cùng nhau lăn xuống chân núi, sau đó liền hôn mê bất tỉnh.

 Kiềm chế nghi hoặc trong lòng, hắn đi nhanh ra khỏi phòng, rít không khí một hơi, đau quá! Thân thể này bị ngoại thương, đi một chút đã động vào vết thương, hắn nhìn quanh, thấy cảnh sắc trong viện rất quen thuộc.

 Trở lại phòng, hắn nhìn thấy hình ảnh của chính mình đang ngồi trên giường, vẻ mặt mờ mịt nhìn hắn, còn có mẫu thân của hắn.

 Cố Hàm Lãng cố hết sức để bản thân tỉnh táo. “Phu nhân, ta có lời muốn nói riêng với hắn, phiền phu nhân tránh mặt được không?”

 Ninh Vương Phi nhìn cô nương xinh đẹp như hoa đào trước mặt, nàng nói năng không kiêu ngạo, cũng không thất lễ, ngược lại bà cảm thấy thần sắc của nàng và Lãng nhi nhà mình có chút giống nhau, có chút cảm giác thân quen không hiểu rõ từ đâu.

 Khi nhóm thị vệ phát hiện hai người họ dưới sườn núi, Lãng nhi đang ôm chặt để bảo hộ thân thể nữ tử này, giúp nàng giảm bớt thương tích. Có thể thấy quan hệ của hai người họ…
 Ninh Vương Phi vỗ vỗ vào tay “con trai” nháy mắt nói: “Con nói chuyện với vị cô nương này đi.”
 ‘Cố Hàm Lãng’ trên giường muốn tóm lấy tay Ninh Vương Phi nhưng bị hụt, trong lòng nam nhân cảm thấy càng bất an và khủng hoảng.

 Ninh Vương phi đi rồi, Cố Hàm Lãng thô bạo đạp một chân lên giường, tay níu lấy y phục của ‘chính mình’ kéo tới nhìn chằm chằm với đôi mắt đầy sát khí: “Nói, ngươi là ai? Vì sao lại ở trong thân thể ta?”

 "Ngươi buông tay... Ngươi làm đau ta!" Nam nhân vỗ vỗ bàn tay đang tóm lấy mình.
 Mẹ kiếp, vậy mà  Cố Hàm Lãng hắn lại nhìn thấy vẻ uất ức vì bị ức hiếp trên gương mặt tuấn mỹ của chính mình, đôi mắt rưng rưng, vẻ mặt nhu nhược đến đáng thương.

 “Ta tên là Trịnh Khanh Khanh, vừa tỉnh dậy thì đã thấy trở thành như vậy. Vì sao ngươi lại ở trong thân thể của ta? Ta không muốn làm nam nhân, ngươi trả lại thân thể cho ta đi!” Vừa nói, nam nhân vừa gào khóc, nước mắt không ngừng chảy xuống, có vẻ như khóc ba ngày ba đêm cũng không hết.

 Từ khi Cố Hàm Lãng có trí nhớ đến giờ chưa từng khóc, lần này lại khóc lóc đến kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu, khiến toàn bộ vương phủ từ trên xuống dưới người người đều biết, thật sự là mất mặt trước mẫu thân, ra cửa cũng mất mặt, về nhà càng mất mặt. Thanh danh một đời của hắn liền bị hủy hoại trong phút chốc.

 Cố Hàm Lãng xoa xoa thái dương, ông trời sao lại đùa ác như vậy chứ. Hai người bọn họ vốn không quen biết, lại bị tráo đổi linh hồn thế này.
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Haruka với 13 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 4 2020 20:15

Chương 2: Thế tử ta xưa nay vẫn luôn dứt khoát

 "Không được khóc, còn khóc nữa..." Cố Hàm Lãng làm một động tác cắt cổ.

 Trịnh Khanh Khanh dùng hay tay che miệng, trong cổ họng vẫn phát ra âm thanh ư ư nức nở…

 Nàng thấy hắn im lặng, thái độ bình thản, hoàn toàn không đoán ra được hắn đang suy nghĩ điều gì. 

 “Nàng là cô nương nhà nào?” Cố Hàm Lãng hỏi.

 “Ta là con gái thứ ba của Trịnh Nguyên.”

 Cố Hàm Lãng nghĩ, thì ra là con gái của lão thái sư cổ hũ từng dạy dỗ Thái tử kia. Khi còn bé, Trịnh Nguyên cũng là lão sư dạy dỗ hắn. Lão già thông thái rởm đó tác phong cổ hủ, làm cho đứa trẻ hiếu động như hắn đây bị ăn cây không ít. Bây giờ con gái của lão lại trong nằm trong tay hắn… Ha ha, khóe miệng hắn hơi nhếch lên.

 “Hiện tại chúng ta chỉ có thể cùng nhau chờ đợi, xem có cơ duyên nào giúp chúng ta tráo đổi lại hay không. Trịnh cô nương cũng không thể trở về nhà với bộ dạng này, tạm thời cứ gạt người nhà rằng nàng đã mất tích. Chuyện còn lại cứ để ta xử lý.”

 “Đại biểu ca, huynh sao rồi?” Một nữ tử mặc một thân phục sức màu đỏ diễm lệ đi đến.

 Vương Tranh là con gái của muội muội ruột của Ninh Vương Phi, bình thường bà hay đón con gái của muội muội mình đến chơi, bù đắp cho những tiếc nuối không sinh được con gái của bản thân. Vương Tranh rất được nuông chiều, từ nhỏ nàng đã thích Cố Hàm Lãng.

 Vừa vào cửa, nàng nhìn thấy một nữ tử dung nhan xinh đẹp ngồi trên giường của biểu ca, liền nổi giận đùng đùng hỏi: “Ngươi là ai? Tại sao lại ở trong phòng đại biểu ca, đúng là hồ ly không biết xấu hổ.” Nói xong liền vươn tay muốn tóm lấy nữ nhân trước mặt, còn chưa đụng tới được, cổ tay nàng đã bị Cố Hàm Lãng bắt lại: 

 “Thế tử gia yêu thích ta, thế thì sao nào?” 

 Cố Hàm Lãng đảo mắt, mỉm cười xinh đẹp như mùa xuân tháng ba, phát huy cực tốt hai chữ quyến rũ. Trịnh Khanh Khanh thấy ‘bản thân’ như vậy cũng si mê, nàng căn bản không nghĩ đến thì ra bản thân mình cũng có thể xinh đẹp đến câu hồn đoạt phách như vậy!

 Vương Tranh tức giận: “Ngươi… ngươi có gì đẹp đẽ chứ, nữ nhân xấu như vậy sao biểu ca có thể thích ngươi được.”

 Cố Hàm Lãng thong thả kéo tay áo: “Ta xinh đẹp hơn ngươi gấp vạn lần! Ngươi vừa gầy vừa như củi khô, ngoài đem chụm lửa ra thì làm được gì? Mặt mày cũng chả được hai lạng thịt, gió thổi một cái liền bay mất, ngươi thì biết cái gì gọi là đẹp! Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết, muốn được gọi là tiểu mỹ nhân, thì phải có bộ ngực độc như vậy, cái mông to như vậy! Có phải không thế tử gia!"

 Trịnh Khanh Khanh không hiểu gì, cứ đờ người ra, chợt nghe Cố Hàm Lãng hỏi thì giật mình, nàng bị khí thế của hắn trấn áp, ngơ ngác gật đầu.

 Cố Hàm Lãng thấy nàng gật đầu, trong lòng mừng rỡ, đắc ý nhìn Vương Tranh nói: “Thấy không? Thế tử gia thích nhất là mỹ nhân như ta!”

 Trịnh Khanh Khanh nhìn bọn họ như thể chuyện không liên quan đến mình, có cảm giác xúc động muốn pha trà cắn hạt dưa ngồi xem kịch vui.

 Cố Hàm Lãng hôn lên mặt Trịnh Khanh Khanh một cái chụt, diễn trò phải diễn cho tới. Hôn lên gương mặt của chính mình cũng không tính là thất lễ. Vương Tranh kinh ngạc trợn mắt, Trịnh Khanh Khanh cũng hoàn toàn hóa đá.

 Cố Hàm Lãng thầm nghĩ phải nhân cơ hội tống cổ biểu muội phiền phức này đi.

 Vương Tranh ôm mặt chạy ra ngoài.

 Trịnh Khanh Khanh hoàn hồn, thấy mình bị người phi lễ, mặt mày đỏ bừng vì tức giận hai má phồng lên: “Ngươi vô sỉ, hạ lưu… Ngươi không được làm bậy!”

 “Bổn thế tử chưa bao giờ làm bậy.” Cố Hàm Lãng nhếch miệng, cười thâm ý, “Bổn thế tử trước nay làm gì cũng rất dứt khoát!”

  Trịnh Khanh Khanh sợ tới mức co người rụt lại vào góc giường.
 “Cho nên nàng phải ngoan ngoãn nghe bổn thế tử nói.”

 Hai người họ vừa sửa sang lại một chút, thì Tôn Cảnh Nhiên và Triệu Kỳ bước vào. Bọn họ là bằng hữu sinh tử chi giao của Cố Hàm Lãng.
 Cố Hàm Lãng tất nhiên sẽ không giấu giếm hai người họ, đem mọi chuyện kể rõ đầu đuôi.

 Loại chuyện ma quái này đúng là khiến người ta không thể tin nổi, nhưng sự thật lại ở ngay trước mắt.

 Trong thư phòng, hai mắt Tôn Cảnh Nhiên không hề chớp, nhìn chằm chằm vào thân người Cố Hàm Lãng: “Hàm Lãng, huynh đẹp ghê…”

 Cố Hàm Lãng sao có thể chịu được Tôn Cảnh Nhiên đùa bỡn. Hắn tức giận đưa chân đạp vào hạ bộ Tôn Cảnh Nhiên một cái, may là Tôn Cảnh Nhiên chặn kịp: “Huynh muốn ta tuyệt hậu hả? Quá ác độc! Nếu như không trở về như cũ được, chi bằng huynh gả cho ta đi!” Tôn Cảnh Nhiên cười cợt nhã.

 Cố Hàm Lãng tức giận, nhưng dưới vẻ mặt xinh đẹp động lòng người của nữ tử kia, chỉ càng khiến cho người ta yêu thích.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 4 2020 20:58

Chương 3: Tắm rửa. Lau súng cướp cò.

 Trịnh Khanh Khanh mắc lắm rồi, nhưng phải làm sao đây? Nàng chậm chạp đi đến thư phòng, đứng ở cửa ngượng ngùng nhìn về phía Cố Hàm Lãng xoắn xít. Cố Hàm Lãng thấy vẻ mặt kì lạ của nàng, bước nhanh tới cửa hỏi: “Sao vậy?”

 Trịnh Khanh Khanh nhỏ giọng nói bên tai hắn: “Ta… Ta muốn đi tiểu, nhưng… không biết làm sao bây giờ?”

 Cố Hàm Lãng thở dài một hơi, đúng là một nan đề lớn. Bây giờ phải dạy một đại cô nương học cách đi tiểu của nam nhân. Sao mà chịu nổi đây!

 Dẫn Trịnh Khanh Khanh vào tịnh phòng, hắn thuận tay cởi bỏ lưng quần nàng, Trịnh Khanh Khanh vội vàng ngăn hắn lại, gấp đến sắp khóc: “Huynh làm gì vậy? Huynh nói với ta làm sao là được rồi.”
 “Đứng ngay ngắn đi, muốn tè ra quần sao?”

 Trịnh Khanh Khanh nghĩ thầm. Đứng sao? Không phải ngồi giống nữ tử ư?

 Cố Hàm Lãng moi từ trong tiết khố nàng một cây gậy thịt ngắn, dùng tay nàng đỡ nó hướng về phía cái bô để không đi ra ngoài. Vì nhịn tiểu đã lâu, sau khi bắn hết nước ra, Trịnh Khanh Khanh bất giác rùng mình một cái.

 Lòng thầm bối rối, hai mắt nàng nhìn chằm chằm vào giữa hạ thân. Thì ra… nơi đó của nam nhân có hình dạng như vậy…

 Nàng nhìn đến thất thần, không tự chủ đưa tay sờ sờ.

 Đầu ngón tay mò mẫm lên thân gậy, đụng trúng một điểm nhô lên trên lỗ nhỏ, làm tiết ra một chút dịch ấm nóng…

 Gò má Cố Hàm Lãng áp lên tai nàng, mị hoặc nói: “Muốn sờ nó sao?” Cố Hàm Lãng cười xấu xa, vuốt ngược thân gậy từ dưới lên, lập tức Trịnh Khanh Khanh cảm thấy một cơn tê dại truyền dọc sống lưng, cổ họng nàng than nhẹ một tiếng.

 Cây gậy nhỏ lập tức phình to ra, khí thế bừng bừng ngẩng đầu, như một ngọn núi sừng sững.

  Trịnh Khanh Khanh sợ hãi kêu lên, hít một hơi khí lạnh, cái thứ này thật đáng sợ: “Không phải ta khiến nó to ra đâu!” Nàng vội vàng giải thích.

 Cố Hàm Lãng như cười như không Ừ một tiếng. Nhưng trong lòng lại sinh ra cảm giác vui vẻ. Nhìn vật trong quần chẳng những không mềm xuống, mà càng thêm hưng phấn. Hắn hiểu rõ thân thể mình, vốn không phải là dạng nam nhân ham sắc dục, cho nên đến giờ hắn vẫn chưa có nữ nhân nào bên cạnh. Thế nhưng chỉ cần một kích thích nhỏ cũng đủ khiến hạ thân hắn cứng như sắt. Thật là không nên.

 “Vậy lúc chúng ta tắm rửa phải làm sao đây??” Cố Hàm Lãng nghiền ngẫm nhìn nàng.

 “Huynh… không được nhìn thân thể ta, cũng không được sờ…” Trịnh Khanh Khanh cắn môi không nói tiếp được.

 “Không nhìn, không sờ vậy làm sao tắm?” Cố Hàm Lãng ngày càng thấy có hứng thú trêu chọc nàng.

 Nàng tự hỏi một chút, kết luận: “Huynh bịt mắt lại, ta giúp huynh tắm!”

 Cố Hàm Lãng mấp máy môi: “Được!”

 Buổi tối, hạ nhân đem nước tắm đến, thùng tắm rất lớn, có thể chứa được hai người trưởng thành trong đó. Trịnh Khanh Khanh dùng lụa trắng che mặt Cố Hàm Lãng lại, giúp hắn cởi từng lớp y phục ra. Bàn tay có lớp kén chai mỏng xẹt qua da thịt nhạy cảm của hắn, làm hắn có một loại cảm xúc kì lạ truyền khắp thân.

 “Nàng cũng phải cởi hết, nếu không không công bằng!” Cố Hàm Lãng nói. Tự tay hắn mò lấy xiêm áo nàng, hết sức quen thuộc thân thể mình, không cần mở mắt cũng có thể dùng hai ba thao tác cởi sạch nàng ra.

 “Hạ lưu… đáng ghét…” Trịnh Khanh Khanh phản kháng không được đành mắng.

 Cố Hàm Lãng là người tập võ, vóc dáng cao ráo, chắc khỏe, màu da như màu đồng, bờ vai to rộng, thắt lưng săn chắc, kết cấu cơ thể chặt chẽ, ẩn chứa sức mạnh vô hạn.

 Trịnh Khanh Khanh vẫn không thích ứng được với thân thể của nam nhân, không dám mở mắt nhìn, nhưng về sau, nàng không thể không yêu.

 Hai người ngồi trong thùng tắm, hơi nước bốc lên. Mái tóc dài đen như mực của Cố Hàm Lãng bồng bềnh trong nước tắm, hòa quyện với những cánh hoa đỏ tươi, trong thật kinh diễm!

 Trịnh Khanh Khanh cầm khăn nhẹ nhàng chà rửa thân thể nữ nhi của Cố Hàm Lãng. Cẩn thận tắm từng bộ phận một. Trịnh Khanh Khanh cầm xà bông thơm chà lên bầu ngực sữa kia, đối với Cố Hàm Lãng mà nói đây là một sự dày vò thật thoải mái.

 Hắn kéo lớp lụa trắng che mắt mình ra, có thể thấy cả hai người đều trần truồng, nhìn xuống hai khối mềm mại như ngọc trước ngực, đầu nhũ hoa căng mọng đang giữ lấy một giọt nước không cho rơi xuống. Cảnh tượng này khiến hắn khó lòng khống chế, hơi thở bị ngưng trọng.

 Trịnh Khanh Khanh vội vàng dùng tay che mắt hắn: “Ngươi vô lại!!” Đôi mắt bị bịt kín không nhìn được, hắn lại mất khống chế lấy tay xoa nắn đè ép hai khối thịt đầy đặn kia, cảm giác trong tay thật tuyệt không thể tả.

 Cố Hàm Lãng áp sát người nàng. Lúc này hắn và nàng giống nhau, toàn thân đều ướt nước, mái tóc đen bị nước làm ướt nhẹp, da thịt dán chặt vào nhau. Môi hồng trắng trắng, làn da trơn bóng không tỳ vết vốn thuộc về Trịnh Khanh Khanh, dưới bộ dạng sũng nước thế này, làm Cố Hàm Lãng như đang tỏa ra một loại khí chất làm mê hoặc người khác.

 Trịnh Khanh Khanh chưa từng nhìn bản thân mình ở góc độ gần như vậy, chính nàng còn cảm thấy mình đẹp đến không gì sánh bằng.
 “Có phải ta rất đẹp không?” Khóe miệng Cố Hàm Lãng cong lên một đường cong tà mị.

 “Không phải huynh, là ta rất đẹp.” Trịnh Khanh Khanh chu môi đáp, mặc dù hành động này không phù hợp với vẻ mặt của nam nhân một chút nào. Nhưng không mắt Cố Hàm Lãng lại hết sức đáng yêu, dù sao cũng là gương mặt của mình mà.

 Hắn ngồi lọt vào lòng nàng, hai tay vắt lên thùng nước, một đôi nhũ trắng to tròn nổi trên mặt nước, đàn lên bộ ngực rắn chắc của nàng. Nam căn phía dưới đã hiên ngang chĩa vào cửa huyệt giữa hai chân. Cảm giác ma sát dễ chịu an ủi cả hai, thân thể họ dần nóng lên. 

 Đáy lòng Cố Hàm Lãng có một loại dục vọng không cách nào ngăn cản nổi. Thật muốn liều mạng nâng mông dùng sức ngồi xuống. Hắn giữ lấy cằm nàng, chiếm lấy môi nàng, chiếc lưỡi trơn trợt chui vào trong miệng nàng. Trong chớp mắt, cái hôn mang theo sự cường thế cùng mùi vị đặc thù của nam tử, giống như hoàn toàn cướp đi hơi thở và sinh mệnh của nàng vậy.

 Không biết hôn bao lâu, Cố Hàm Lãng buông nàng ra, ánh mắt sâu hút: “Thật muốn nàng…”

 Nàng nghe thấy tiếng thở của hắn, toàn thân cũng nhũn ra tựa vào người hắn: “Phía dưới rất khó chịu, căng quá… huynh giúp ta chút đi.”

 Cố Hàm Lãng tất nhiên hiểu nàng đang ám chỉ cái gì, côn thịt đã cứng đến tím hồng, gân xanh quấn quanh. Cái túi chứa con cháu cũng phồng to, không khó chịu mới là lạ!

 Cố Hàm Lãng dùng tay nắm chặt gậy thịt đang sưng to, khuấy động lên xuống có quy luật, dần dần gia tăng tốc độ. Trong nháy mắt Trịnh Khanh Khanh cảm thấy đại não tê dại, hơi thở càng lúc càng gấp gáp, yết hầu  động lên xuống.

 “Ưm~ thoải mái quá~” Trịnh Khanh Khanh hưởng thụ cảm xác gậy thịt được tay mềm khuấy động. Thì ra nam nhân sung sướng cảm giác như thế này, nàng buông lỏng tinh quan, chất lỏng màu trắng đục cứ thế toàn bộ bắn ra ngoài.

 Ban đêm yên ắng, toàn bộ cảm quan đều bị phóng đại, tiếng hô hấp, tiếng da thịt cọ sát, làm cho lòng người tưởng niệm và ham muốn.
 Cố Hàm Lãng nhẹ mổ lên đôi môi phát ra tiếng ngâm khẽ của nàng. Ngay sau đó hắn kề sát gương mặt của chính mình, bên tai nàng vừa khẽ cắn vừa nói: “Khanh Khanh quả nhiên rất hợp khẩu vị của ta! Đến khi chúng ta hoán đổi lại, nhất định bản thế tử sẽ ăn nàng thật tử tế!”

 Trịnh Khanh Khanh tỉnh táo lại, đẩy hắn ra, hai tay che ngực. Đây là phản ứng theo bản năng của một nữ tử, Cố Hàm Lãng nhìn thấy lại bật cười: “Bây giờ nàng là nam tử, che cái gì mà che, hahaha…”

 Tắm rửa xong, Trịnh Khanh Khanh muốn đi chỗ khác. Lại bị Cố Hàm Lãng kéo về: “Thời thời khắc khắc chúng ta đều phải ở cùng một chỗ, kể cả ngủ. Ai biết được dưới tình huống nào thì có thể hoán đổi lại chứ.” Cố Hàm Lãng nghiêm mặt nói.

 “Cũng đúng ha.” Trịnh Khanh Khanh nhức đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm. Lăn lộn cả một ngày, Trịnh Khanh Khanh vốn đã rất mệt mỏi, vừa leo lên giường đã vô tâm vô phế ngủ mất.

 Nửa đêm, Cố Hàm Lãng chậm rãi mở to mắt. Nghe tiếng hít thở vững vàng của nàng, thân thể to lớn vậy mà lại hơi cuộn tròn người nằm trong lòng hắn, hai mắt nhắm nghiền, gương mặt dính một vài sợi tóc đen nhánh, nhu thuận như một con mèo nhỏ. Mà hắn lại duỗi một cánh tay cho nàng gối đầu lên.

 Hai người cứ dán vào nhau ở tư thế này, gần gũi đến mức hắn có thể cảm nhận được hơi thở của nàng phà vào mặt mình, trong lòng đột nhiên sinh ra một loại cảm xúc trước nay chưa từng có.

----

hãy yy cảnh một tiểu cô nương cường ngạnh một tiểu thịt tươi  :onion77:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 4 2020 21:40

Chương 4: Bản thế tử muốn hung hăng làm nàng

 Sáng hôm sau, sau khi rời giường, Cố Hàm Lãng cảm thấy buồn bực, đường đường là một thế tử gia, lại phải đi hầu hạ người khác. Tuy là thân thể của mình, nhưng tay hắn… vẫn có chút run rẩy.

 Trịnh Khanh Khanh không biết mặc y phục nam tử. Giơ tay để mặc Cố Hàm Lãng mặc cho mình, loại cảm giác vi diệu này giống như sau tân hôn tiểu phụ nhân tình tứ hầu hạ phu quân mặc xiêm y vậy.

 Cố Hàm Lãng giúp nàng vấn tóc cài ngọc quan lên, Trịnh Khanh Khanh bây giờ mới cẩn thận nhìn gương mặt trong gương. Đôi mắt đen thâm thúy, mày rậm, mũi thẳng, môi mỏng tuyệt mĩ.

 Âm thanh trêu chọc ở phía sau vang lên: “Không nên bị bản thế tử mê hoặc vậy chứ.” Ngón tay hắn búng vào vầng trán sáng bóng của nàng một cái.

 Trịnh Khanh Khanh ôm trán trừng mắt: “Quân tử động khẩu không động thủ!”

 "Ta không hề nói ta là quân tử."

 “Vậy huynh là hạng người gì?” Trịnh Khanh Khanh hất cầm, đôi mắt sáng chớp chớp khiêu khích.

 “Ta là hạng người gì? Chắc không phải người tốt.” Cố Hàm Lãng nói nhẹ nhàng như mây bay.

 Lúc này Trịnh Khanh Khanh chỉ cho là hắn nói đùa. Về sau mới hiểu được, hắn nói quả thật không ngoa.

 Trịnh Khanh Khanh dạy Cố Hàm Lãng mặc nữ trang, hắn không nên mặc y phục màu đỏ thắm. Trịnh Khanh Khanh sống gần nửa đời người cũng không dám khiêu chiến với màu sắc ấy, mặc đúng màu đẹp thì tuyệt đối diễm lệ áp quần phương, còn lỡ mặc sai thì cảm giác thật dung tục không chịu được.

 Hiện tại nàng cao hơn hắn một cái đầu, lúc giúp hắn mặc yếm, hơi thở của nàng phả vào gò má hắn, sượt qua mang tai, cảm giác tê dại vô lực lại xuất hiện, hắn áp một bên mặt vào vai nàng, dán trên người nàng mới có thể đứng vững.

 Hai người cùng nhau đến thư phòng, Trịnh Khanh Khanh tìm được mấy tiểu thoại bản để xem, phù hợp để giết thời gian. Cố Hàm Lãng nửa nằm trên ghế dài, nhắm mắt dưỡng thần, một tay gác trán, một tay cầm một chiếc quạt lông vũ khẽ lay động.

 Thái tử Tống Dịch Hồng cũng phe phẩy quạt đi vào, “Hàm Lãng, mấy ngày nay sao không thấy ngươi tiến cung tìm ta...” Lời còn chưa dứt, hai mắt hắn liền tỏa sáng. Tạm thời chưa nói đến hắn chưa từng nhìn thấy nữ nhân nào diễm lệ như vậy, mà tiểu cô nương này còn đang tựa người vào ghế dài, vòng eo mềm mại như không xương, hai gò má phúng phính, đôi mắt phượng to tròn còn ngấn nước, trong giống như vừa mới bị… thật không dám nghĩ tiếp nữa.

 Bình thường đôi mắt của Trịnh Khanh Khanh vốn là mắt hạnh linh động hoạt bát, lại bị biến thành mắt phượng quyến rũ, phong tình vạn chủng!

 Thái tử nhìn phía Trịnh Khanh Khanh: “Hàm Lãng, vị cô nương này là…”

 Cố Hàm Lãng bực bội khi thấy thái tử nhìn thân thể Trịnh Khanh Khanh bằng con mắt tham luyến như thế, lại sợ Trịnh Khanh Khanh để lộ sơ hở, liền đứng dậy hành lệ: “Thiếp là hồng nhan tri kỷ của Thế tử gia.”

 Trịnh Khanh Khanh nhíu mày, hồng nhan cái đầu ngươi, không biết ngươi có bao nhiêu cái hồng nhan tri kỷ, ngươi sẽ có ngày chết vì ăn chơi trác táng.

 Nàng nhìn nam tử xa lạ trước mắt, toàn thân áo trắng, mặt như ngọc, trên thân tản mát ra một loại khí chất quý tộc đặc thù. Nàng vốn là một nữ tử trong khuê phòng, không thường gặp gỡ nam nhân bên ngoài, không khỏi để lộ tư thái tỉ mỉ của tiểu nữ nhi.

 Cố Hàm Lãng xoay người đưa lưng về phía thái tử, dùng khẩu hình nói cho nàng biết đây là thái tử điện hạ. Khốn kiếp, thế mà hắn lại thấy dáng vẻ anh tuấn của mình lại hiện lên một ý thẹn thùng của nữ tử… thật muốn bóp chết nàng!

 Thái tử Tống Dịch Hồng véo áo bào ngồi xuống, tư thế ưu nhã: “Không ngờ mới vài ngày không gặp, bên cạnh ngươi lại có thêm một mỹ nhân như vậy, thật quá diễm phúc!”

 Trịnh Khanh Khanh nghe thấy lời nói thiếu khách khí thế, nháy mắt hảo cảm của nàng biết mất không còn: “không biết, thái tử điện hạ đến tìm Hàm Lãng có chuyện gì không?”

 “À, năm ngày nữa, đại công tử của phủ Tĩnh Quốc công mời ta đến quý phủ làm khách, cũng mời ngươi. Ngươi biết đó, hắn muốn tiến cử muội muội hắn cho ta, đến lúc đó ta muốn nhờ ngươi giúp ta một chút.”

 Trịnh Khanh Khanh không biết nói cái gì, chỉ đành đồng ý, sau đó đuổi khéo thái tử đi.

 “Ta đẹp hơn hay thái tử đẹp hơn?” Cố Hàm Lãng đột ngột hỏi một câu.

 Trịnh Khanh Khanh không chút do dự trả lời: “Tất nhiên Thái tử đẹp hơn rồi.”

 Tay Cố Hàm Lãng sờ trên bầu ngực mềm thuộc về thân thể của Trịnh Khanh Khanh, tà mị nhìn nàng hỏi lại: “Khanh Khanh, trả lời cho đúng, ta đẹp hơn hay thái tử đẹp hơn?”

 Trịnh Khanh Khanh vừa tức vừa vội: “Đừng có sờ… ngực ta… Làm gì có ai uy hiếp người như vậy!”

 Cố Hàm Lãng thích nhìn bộ dạng gấp gáp muốn cắn người kia của nàng, lại nổi lên ý muốn chọc ghẹo nàng. Kéo gần khoảng cách giữa hai người, cánh tay trắng mịn leo lên vai của Trịnh Khanh Khanh, nhu tình nhìn nàng hờn dỗi: “Cố lang không thích ta đúng không. Vừa gặp người kia đã yêu thích ngay, chàng đúng là đồ nam nhân phụ bạc! Đáng ghét…!”

 Trịnh Khanh Khanh rùng mình một cái, cái tên Cố Hàm Lãng này thật là biến thái! Giả tư thái của nữ nhân thật sự là rất tuyệt, thủ đoạn cao siêu, thật sự cao siêu! Chỉ cần vài giây đã khiến nàng trở thành loại nữ nhân hư hỏng. Thực là không khách khí, hắn thực xem thân thể này là của hắn sao?

 Cố Hàm Lãng cầm tay nàng, đặt lên bầu ngực tròn của mình, khẽ hỏi: “Khanh Khanh, cảm giác tự mình sờ của mình như thế nào?”
 Hắn thấy nàng không lên tiếng, tiếp tục mị hoặc nói: "Có phải rất lớn hay không, rất mềm nữa? Ta cũng rất thích ngực của Khanh Khanh, không biết ngậm vào miệng sẽ có tư vị gì?”

 Trịnh Khanh Khanh sửng sốt, cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, vội vàng đẩy hắn ra, lại cảm thấy muốn uống nước, bưng lên một chén trà nhấp một hớp.

 “Khanh Khanh đang uống chén trà của ta đó.”

 “A… Xin lỗi, xin lỗi.” Trịnh Khanh Khanh cuống quýt trả lại chén trà cho Cố Hàm Lãng, cảm thấy có gì đó không thích hợp, lúc bàn tay nàng định rút về  lại bị bàn tay nõn nà của Cố Hàm Lãng phủ lấy.
 Nhiệt độ bàn tay kia nóng bỏng, đụng vào da thịt Trịnh Khanh Khanh, cảm giác như có một dòng điện xẹt qua cơ thể nàng.

 Cố Hàm Lãng cầm lấy chén trà, hướng về miệng chén, chỗ kia môi của nàng đã từng chạm qua, Trịnh Khanh Khanh mất tự nhiên nuốt ực một cái, gương mặt đã đỏ ửng.

 Trịnh Khanh Khanh vội vàng rời khỏi thư phòng khóe miệng Cố Hàm Lãng cong lên: Tiểu cô nương, để xem sau này còn dám nhìn nam tử khác thẹn thùng không.

 Cố Hàm Lãng phái người điều tra thân phận của Trịnh Khanh Khanh, hiện tại phủ thái sư đang cuống quýt tìm người. Hắn yên lặng phái người theo dõi tình hình.

 Nhiều ngày trôi qua, Trịnh Khanh Khanh biết thêm về thân phận của Cố Hàm Lãng, Cố Hàm Lãng cũng nói cho nàng biết một số người có quan hệ với mình, cố gắng hết sức để người ngoài không nhìn ra sơ hở.

 Bọn họ đúng hẹn đi tới tĩnh phủ Quốc công, vì không muốn mọi người nhận ra Trịnh Khanh Khanh, Cố Hàm Lãng đã mang theo khăn che mặt, chỉ để lộ đôi mắt, càng khiến cho người khác cảm thấy bí ẩn.

 Trịnh Khanh Khanh và Cố Hàm Lãng ngồi bên cạnh bàn của thái tử, lúc này tất cả mọi người đều đang thưởng thức ca vũ.
 Bàn kế bên có một quý công tử nhìn chằm chằm không chớp mắt Cố Hàm Lãng, Cố Hàm Lãng mặt lạnh đáp lễ một cái, nhưng lại khiến người kia hiểu là đang đưa tình.

 Vị công tử kia không biết sống chết, nâng chén hướng về hắn. Cố Hàm Lãng chỉ phun ra một chữ: “Biến!”

 “Cô nương thật là… Có cá tính…” Quý công tử ha hả cười.

 “Thế tử nhà ta vẫn luôn nói tính tình ta kém, thiếu nội hàm.” Cố Hàm Lãng lạnh giọng.

 “Mỹ nhân mà, nên có cá tính, nên được sủng ái, không cần câu nệ, xu nịnh bất cứ kẻ nào.”

 Cố Hàm Lãng không chịu nổi loại lời nói bôi mỡ kiểu này. Hắn trừng mắt lạnh, bung ngón tay hướng về phía quý công tử kia bắn một cái gì đó, liền thấy người kia ôm bụng đau đớn. Hắn cười thầm.

 Còn Trịnh Khanh Khanh lại uống đến hứng khởi, tỳ nữ bên cạnh không ngừng rót rượu cho nàng.

 Nàng cảm thấy bụng dưới có loại cảm giác tự nhân lần tắm rửa cùng nhau, dựa vào vai Cố Hàm Lãng, miệng lẩm bẩm: “Cố Hàm Lãng, ta khó chịu, rất khó chịu, muốn huynh… lại giúp ta!”

 Cố Hàm Lãng cúi đầu đã thấy gương mặt nàng đỏ ửng bất thường, còn không ngừng cọ sát hắn. Cầm tay hắn sờ sờ bụng dưới nàng, may có bàn che chắn, người khác nhìn không thấy.

 Cố Hàm Lãng đã hiểu, Tĩnh Quốc công muốn nhất tiễn song điêu, sắp xếp người bên cạnh hắn và thái tử, đến thủ đoạn hạ xuân dược dơ bẩn này  cũng dùng tới.

 Hắn lập tức đứng dậy đỡ lấy Trịnh Khanh Khanh, chào thái tử một tiếng: “Thái tử điện hạ, thế tử nhà ta say, thiếp thân xin phép đưa thế tử về trước.”

 Ngồi trên xe ngựa, hắn sai người thúc roi nhanh trở về phủ. Ý thức Trịnh Khanh Khanh đã tan rã, cọ sát vào người hắn tìm kiếm an ủi.
 Cố Hàm Lãng đỡ nàng lên giường, đặt nàng nằm xuống, cởi sạch quần áo hai người, liền nhìn thấy gậy thịt kia sung huyết đứng sững, đỏ bầm như sắp bùng nổ.

 Hắn ngồi khóa trên người nàng, nắm lấy gậy thịt to lớn của mình cảm thấy tự hào. Hắn nâng mông lên, nhắm đầu gậy kia vào trước miệng nhục huyệt, dùng sức ngồi xuống. Thế nhưng hắn mạnh mẽ ngồi xuống cũng chỉ vào được mỗi cái đầu, nơi đó không có mật thủy làm trơn trợt cho hắn dễ vào, bị kẹt lại ở miệng huyệt, khiến hắn thấy căng đau, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

 Cái gì mà hàm dưỡng tu tính… Cố Hàm Lãng quăng hết thảy, nhịn không được muốn chửi thế. Tổ sư nó, đau chết bà nó, cả đời này hắn chưa từng nghĩ mình sẽ trải qua sự đau đớn của nữ tử trong đêm lần đầu tiên.

 Chợt nháy mắt, trời đất như xoay chuyển… Cố Hàm Lãng nhìn thấy Trịnh Khanh Khanh đang trên ở người hắn, kinh ngạc phát hiện… bọn họ đổi lại cho nhau rồi.

 Hắn đang chịu sự đau nhức của thân thể, cuối cùng lại tìm về được thân thể của mình. Gậy thịt mắc kẹt đang không có cách nào thoát khỏi, bỗng nhiên như sống dậy, bắt đầu lưu động.

 Xoay người một cái, hắn đè nàng dưới thân thở hổn hển: “Bản thế tử từng nói, đến khi hoán đổi lại, lão tử nhất định phải tận tình làm nàng…”

 Trịnh Khanh Khanh dưới thân cũng cảm giác được linh hồn mình đã quay về thân thể, đẩy hắn ra: “Không cần… đau quá!”

 “Khanh Khanh ngoan! Một chút nữa sẽ ổn thôi, nàng biết cảm giác này khó chịu thế nào mà, nàng giúp ta đi." Cố Hàm Lãng quấn lấy nàng, giọng nói của hắn vốn đã trầm ấm gợi cảm, làm cho Trịnh Khanh Khanh không nhịn được nhũn ra.

 Trịnh Khanh Khanh bị hắn cầu xin mà mềm lòng, hai chân quấn lấy thắt lưng mạnh mẽ của hắn, tay run rẩy duỗi xuống nơi gậy thịt nóng bóng đang ở bên trong nàng một nửa, nhắm mắt lại đẩy nó vào đào nguyên bí ẩn của nàng.

 Nàng còn chưa hiểu rõ điều gì, thân thể đã bị cơn đau nhức do dị vật xâm nhập hấp dẫn lực chú ý. Nàng kêu lên một tiếng, như một con thú nhỏ bị thương, nặng nề cắn lên đầu vai hắn. 

 Trong tích tắc, hắn nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng nấc khẽ, cơn đau trên bả vai truyền đến đồng thời, làm cho tim Cố Hàm Lãng căng phồng như muốn nứt ra. Hắn không do dự nữa, dùng sức động thân, tiến thật sâu vào cơ thể nàng.

 Tiếng rên phát ra từ cổ họng hắn, hắn nhịn không được cúi đầu, mở miệng ngậm một bên vành tai lành lạnh của nàng, chiếc lưỡi ấm nóng quấn qua quấn lại. 

 Hôn lên đôi môi mê người, đầu lưỡi hắn lập tức trượt vào khoang miệng thơm ngát, quấn lấy cái lưỡi mềm không ngừng mút liếm, dẫn dắt làm cho tim nàng có chút loạn nhịp.

 Một một đường dài từ gương mặt, xuống chiếc cổ mảnh khảnh, đến xương quai xanh rồi dừng lại ở bầu ngực no đủ, Cố Hàm Lãng nhìn bầu ngực trắng ngần sừng sững trước mắt, xem chúng như suối nguồn giải khát, gấp gáp há miệng dùng sức hút vào một khối thịt mềm. Trịnh Khanh Khanh kêu thành tiếng: 

 “Ưm… Ưm… nhẹ chút, nhẹ… đừng cắn…”

 Hiện tại, Trịnh Khanh Khanh như một con cừu non hầu hạ dưới thân hắn.

 Mật dịch từ trong hoa huyệt tiết ra ngày càng nhiều. Toàn thân hắn càng lúc càng nóng, quy đầu hung tợn tựa như phá băng liều mạng xông về phía trước, thịt non trong nhục huyệt lại vì thế mà càng quấn lấy hắn, tầng tầng lớp lớp hấp thu lấy gậy thịt.

 Khoái cảm mãnh liệt khiến cho hắn điên cuồng công kích nàng từng đợt, từng lỗ chân lông của hắn đều mở hết cỡ, hưởng thụ sự tiêu hồn không dứt này, gậy thịt to giật giật, tinh quan mở ra, phun hết tất cả tinh dịch trắng đục vào trong huyệt thịt của nàng. 

 Hắn thở ra từng tiếng thỏa mãn.

 Trịnh Khanh Khanh bị hắn hành hạ đến toàn thân đau nhức, trên thân thể chỗ xanh chỗ tím, chằng chịt những vết hôn, không còn chút khí lực nào bị hắn ôm vào lòng.

 Cố Hàm Lãng nói chỉ một lần là được rồi. Nhưng sự thật là hắn dày vò nàng suốt một đêm. Sau này, nàng nhất định sẽ không tin lời hắn nữa.

:onion77:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin