TÍNH PHÚC HÀNG NGÀY CỦA THẾ TỬ PHI - NGƯ TỬ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 5 2020 22:43

Chương 12: Còn dám nhận nhầm người nữa, ta sẽ chơi hư nàng  :banhbao11:
 
Trịnh Nguyên biết nữ nhi đã trở về, hạ triều lập tức theo Ninh vương đến Ninh vương Phủ.
 
Thấy con gái vẫn lành lặn khỏe mạnh, trái tim treo lơ lửng của ông bình tâm trở lại.
 
Sau khi hàn huyên vài câu với Ninh vương, ông nhanh chóng dẫn nữ nhi của mình về nhà.
 
Cố Hàm Lãng không nói câu nào, đi theo bọn họ ra ngoài, Trịnh Nguyên khó hiểu: “Cố thế tử định đi đâu sao?”
 
“Khanh Khanh đi đâu, ta đi đó.” Lời nói nghe như có bệnh.
 
Trịnh Nguyên trừng mắt nhìn Cố Hàm Lãng, tiểu tử thúi này quấn quýt lấy Khanh Khanh nhà ông không thả là sao, con gái ông còn chưa xuất giá đấy!
 
“Ninh vương gia, không lẽ ông mặc kệ con trai ngoan của mình…”
 
Ninh vương gia lập tức nở một nụ cười hòa giải, “Thái sư bình tĩnh, chớ nóng giận!” Ninh vương gia quay sang hỏi con trai: “Lãng nhi, con định đến phủ Thái sư ở sao? Nhớ phải chăm sóc Khanh Khanh và bản thân thật tốt. Đừng lo, cha sẽ cho người mang đồ dùng hàng tháng sang cho con.”
 
Trịnh Nguyên tức giận đến dựng râu, ông thật sự chịu hết nổi hai cha con nhà này rồi, ông kéo con gái, phất tay áo rời đi.
 
Ngược lại, Cố Hàm Lãng quả thật mặt dày đi theo, lưu manh vô lại ở phòng tây, cách phòng Khanh Khanh không xa. Thế nhưng, dù ở hai phòng khác nhau, nhưng con cầm thú kia biết leo tường, nên chẳng gì có thể cản hắn qua lại với Khanh Khanh thân yêu.
***
Không lâu sau, Thuấn Nguyên đế hạ chỉ tứ hôn cho Cố Hàm Lãng và Trịnh Khanh Khanh.
 
Hôm nay, Cố Hàm Lãng và Trịnh Khanh Khanh được mời đến phủ đệ của Thất hoàng tử làm khách. Cố Hàm Lãng nắm tay Khanh Khanh bước vào, lập tức trở thành tiêu điểm khiến mọi người chú ý. 
 
Bên ngoài đồn rằng, Cố thế tử đối với Trịnh Khanh Khanh yêu thích vô cùng, đi đâu cũng đều dẫn nàng theo, hai người như hình với bóng, lại còn xin Hoàng thượng tứ hôn.
 
Thất hoàng tử nhiệt tình vẫy hai người: “Cố huynh đến thật đúng lúc, chúng ta đều đang bàn tán, cuối cùng ngươi cũng ôm được mỹ nhân về nhà, yên bề gia thất rồi.” Cố Hàm Lãng chắp tay sau lưng, “Ồ, từ khi nào đại gia đây lại để ý ta như vậy?”
 
Thất hoàng tử ý vị thâm trường nhìn Cố Hàm Lãng, giữa ánh mắt của hai người là sóng to gió lớn đang gào thét. Thất hoàng tử hạ giọng nói vừa đủ cho hai người nghe: “Nhóm người ở Nghi Châu, là ngươi phụng mật dụ của phụ hoàng sao?”
 
Cố Hàm Lãng lười bịa chuyện: “Hoàng thượng hạ lệnh cho ta âm thầm điều tra đám quan viên tham ô quân lương.”
 
Thất hoàng tử cười khẽ, ý tứ mập mờ: “Xem ra phụ hoàng rất coi trọng ngươi. Xin hỏi Cố huynh tra được gì rồi?”
 
"Aiz! Đừng nói nữa, trên đường gặp phải bọn giặc, cướp sạch chứng cứ rồi.” Dáng vẻ ảo não này là diễn kịch đây mà, chẳng phải Cố Hàm Lãng ngươi vốn đã biết hết rồi sao.
 
Trong khi đó, Thất hoàng tử phi dẫn Khanh Khanh đến với đám nữ quyến bên này.
 
Thất hoàng tử phi âm thầm đánh giá Khanh Khanh, nàng đúng là yểu điệu như nước, mắt đẹp như thủy linh, đôi môi mọng nước,  dáng vẻ xinh đẹp phong tình, dụ dỗ mê hoặc lòng người, tựa như một báu vật, hẳn là không có bao nhiêu nam nhân có thể không xiêu lòng trước nàng.
 
Cũng khó trách Cố thế tử xưa nay vẫn luôn biết tự giữ mình lại bị nàng cuốn vào trầm mê. Nhìn đôi mắt đen láy trong suốt không tạp niệm kia, hẳn là có thể khiến nam nhân cưng chiều nàng hết mực.
 
Thất hoàng tử phi không cho rằng Trịnh Khanh Khanh có thể lọt vào mắt xanh của Cố thế tử chỉ bởi dung nhan xinh đẹp, có thể là do công phu trên giường của cô nương này quá tốt, khiến Cố thế tử thất điên bát đảo chăng. Nàng rất muốn lãnh giáo một chút, thất hoàng tử đã lâu rồi không có đến phòng nàng.
 
Các nữ quyến khác cũng rầm rì to nhỏ: “Ta nghe nói bản lĩnh của Trịnh Khanh Khanh này không nhỏ đâu, mỗi ngày đều có thể khiến Cố thế tử cùng nàng ta hoan ái.”
 
“Không phải đâu, dù gì nàng ta cũng là con gái thái sư, sao  có thể dụ dỗ đệ tử của cha mình.”
 
“Ta thấy ngoài nhan sắc ra, ả ra chả có gì hay ho, chắc cũng không ở bên cạnh Cố thế tử được bao lâu đâu.”
 
Trịnh Khanh Khanh nghe thấy cũng không tức giận, muốn nói thì cứ nói đi, nàng cũng không mất miếng thịt nào, cứ thế nàng nhàn nhã phe phẩy cây quạt tròn trên tay mình.
 
Trịnh Khanh Khanh thật muốn cười to, đám người này đúng là mù hết rồi. Bọn họ mù nên không biết Cố Hàm Lãng ở trên giường mới chính là một tên dâm tiện.   :k-tuzki-k5402: (lạy mẹ tác giả)
 
Ngồi với đám nữ quyến này thật không vui tí nào, Trịnh Khanh Khanh hỏi Thất hoàng tử phi có chỗ nào có thể ngắm hoa hay không? Thất hoàng tử phi vốn định đưa nàng đi, sẵn tiện có thể lĩnh giáo một chút. Nào ngờ lúc này nha hoàn chạy tới nói quản gia có việc bẩm báo, không còn cách nào đành sai nha hoàn đưa Khanh Khanh đi. Trịnh Khanh Khanh hỏi vườn hoa ở hướng nào, rồi tự mình đến, nàng không muốn nha hoàn đưa đi.
 
Trong hoa viên, muôn cây muôn hoa rực rỡ sắc màu. Đi tới đi lui một lúc, Trịnh Khanh Khanh phát hiện nam nhân phía trước có dáng dấp giống với Cố Hàm Lãng, nàng nảy ý xấu bước chân mèo đi qua, từ sau ôm lấy thắt lưng nam nhân…
 
“Bắt được chàng rồi, haha…”
 
Nhưng không ngờ, khi nam nhân kia quay đầu lại, ánh mắt trên gương mặt lại sắc bén như đao. Gần trong gang tấc là gương mặt của Thất hoàng tử, làm Trịnh Khanh Khanh sợ chết khiếp.
 
Đúng lúc này, Cố Hàm Lãng từ trong lương đình đi đến. 
 
Trịnh Khanh Khanh chết sững không kịp rút hai tay về, nàng vẫn còn duy trì tư thế ban nãy, cùng với vẻ mặt khiếp vía.
 
Ánh mắt Cố Hàm Lãng lạnh lẽo bắn tới người nàng: “Trịnh Khanh Khanh, nàng lại đây cho ta!” Giọng nói của hắn đầy sự tức giận, thân thể Trịnh Khanh Khanh nghe lời hắn hơn chính chủ nhân của mình, lập tức bay đến chỗ Cố Hàm Lãng. Trịnh Khanh Khanh thầm mắng bản thân vô dụng, làm gì mà sợ hắn dữ vậy.
 
“Thất… Thất hoàng tử, xin lỗi. . . Xin lỗi, ta. . . Ta nhận lầm người.” Trịnh Khanh Khanh còn hoảng hốt nên cà lăm.
 
Cố Hàm Lãng nói cáo từ với Thất hoàng tử, ôm eo Khanh Khanh rời đi.
 
Còn Thất hoàng tử đứng chắp tay nhìn bóng lưng hai người họ nhỏ dần. Lúc nãy tiểu cô nương kia áp sát người hắn như vậy, làm hắn ngửi được mùi hương ngọt ngào từ người nàng. Bị nàng ôm lấy, cảm xúc mềm mại nơi hông cùng mùi hương khiến cho bản năng nam nhân của hắn trỗi dậy. Không ngờ, nữ nhân của Cố Hàm Lãng lại là một mỹ nữ yêu kiều như vậy.
 

***

Trên đường trở về Ninh vương phủ, Cố Hàm Lãng bóp chặt cổ tay của Trịnh Khanh Khanh, lúc đầu hắn không định nặng lời với nàng, nhưng nghĩ lại, bây giờ hắn là nam nhân của nàng, nhất định phải quản giáo nàng thật tốt mới được.

 
Giọng hắn lạnh lẽo như băng: “Nàng coi trọng Thất hoàng tử rồi sao?”
 
Cổ tay Khanh Khanh bị hắn bóp đỏ, đau mà không thể dằn ra, “Không có, ta tưởng hắn là chàng, ta định hù chàng giật mình, không ngờ lại nhận nhầm người….”
 
Cố Hàm Lãng cúi đầu, hạ tầm mắt bằng với tầm mắt nàng, nói sâu xa: “Xem ra Khanh Khanh thấy cơ thể ta quá ít, cho nên mới có thể nhận nhầm. Bây giờ nhớ kĩ cho ta, về sau còn nhận nhầm nữa thì…”
 
“Thì sao?” Rõ ràng Trịnh Khanh Khanh rất sợ, nhưng nàng vẫn cứng rắn chống chọi với hắn.
 
Cố Hàm Lãng cười xòa, cất giọng nhàn nhạt: “Ta sẽ nhốt nàng lại.”
 
Trịnh Khanh Khanh lui về phía sau một bước, đôi mắt cất giấu sự sợ hãi bị hắn nhìn xuyên thấu. 
 
Đột nhiên Cố Hàm Lãng có cảm giác tức tức trong lồng ngực.
 
Hắn không muốn nàng sợ hắn, nhưng lại không thể khống chế được ham muốn chiếm hữu nàng cho riêng mình. Hắn ôm nàng vào lòng, nhỏ nhẹ nói: “Dọa nàng sợ rồi sao? Ta sẽ đối xử tốt với nàng, chỉ cần nàng ngoan ngoãn nghe lời là được.”
 
Trịnh Khanh Khanh biết hắn hết giận, dù sao cũng là nàng sai, nàng không nên tùy hứng như thế. Nàng ôm mặt của hắn, chủ động hôn lên môi hắn một cái thật sâu, Cố Hàm Lãng bị nàng hôn đến chóng mặt, đầu óc có chút mụ mị.
 
Hắn vốn không chịu nổi trước sự chủ động của nàng, nàng chỉ vừa khiêu khích một chút, hắn đã muốn đè nàng ra giường xử đẹp rồi.
 
Chợt, Cố Hàm Lãng hỏi: “Nàng yêu ta không?”
 
Đối mặt với ánh mắt sâu thẳm của hắn, Khanh Khanh dịu dàng: “Yêu.”
 
Hắn vui vẻ cắn nhẹ đôi môi mọng nước của nàng, thâm tình đáp lại: “Ta cũng rất yêu nàng, rất yêu cái cảm giác này.” Loại cảm giác yêu khắc sâu vào xương tủy.
 
Yêu một người cảm giác như thế nào? Hẳn chỉ có những người yêu nhau mới biết được.
 
Ngay trước mặt Trịnh Khanh Khanh, Cố Hàm Lãng cởi từng món từng món trên người mình ra, để lộ thân thể cường tráng, bắp thịt như vẽ, vai rộng eo thon, chân dài rắn chắc, chính giữa chúng là một ngọn núi đứng sừng sững trong rừng cây rậm rạp.
 
Khanh Khanh mắc cỡ lui về phía sau, Cố Hàm Lãng cầm tay nàng đặt lên môi mình hôn: “Sờ ta đi…” Sau đó bàn tay to của hắn hướng dẫn bàn tay mềm nhỏ của nàng chậm rãi vuốt ve trên thân thể mình, hắn muốn nàng nhớ kỹ từng tấc da thịt hắn. Ngón tay non mềm nhỏ nhắn của nàng run rẩy mơn trớn lồng ngực màu động dày rộng, khi chạm đến hai hạt đậu đỏ kia, lồng ngực Cố Hàm Lãng phập phồng bất định.
 
Ngực hắn tỏa ra nhiệt độ bức người, giống như có thể hòa tan Khanh Khanh vào trong đó. Trịnh Khanh Khanh kìm lòng không đặng, run rẩy trong vòng tay hắn, trong đầu hiện lên hình ảnh hoan ái giữa hai người, khiến cổ họng nàng không thể ức chế tiếng rên phát ra.
 
Tiếng rên rỉ này làm cho hồn người thất lạc, làm mềm nhũn trái tim của Cố Hàm Lãng, mềm cả xương cốt hắn.
 
Bàn tay to tiếp tục dẫn dắt bàn tay nhỏ lần tìm xuống dưới, đi đến khu rừng rậm rạp, cuối cùng dừng lại ở trên ngọc hành đã hừng hực hiên ngang đứng thẳng từ nãy đến giờ. Lúc này, bàn tay lớn buông ra, để bàn tay nhỏ tùy ý thực hiện động tác tiếp theo.
 
Nàng nhẹ nhàng cầm nắm, năm ngón tay mềm mại thăm dò thử quanh thân, nắn nắn nhẹ rồi lại buông, lại tiếp tục nắn nắn, sau đó chậm rãi khuấy động từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, giống như đang tìm tòi học hỏi, lại giống như đang đùa bỡn vậy. 
 
“Khanh Khanh…”
 
Tim Cố Hàm Lãng muốn nhảy ra khỏi cổ họng, không thể kiềm chế được, giọng hắn run run gọi tên nàng, mang theo chút cầu xin, hơi thở hắn rối loạn, cõi lòng hắn dậy sóng, động tình không thể kìm hãm.
 
Trịnh Khanh Khanh cúi đầu, trên tay nàng dính niêm dịch từ ngọc hành của Cố Hàm Lãng, nàng cứ tiếp tục đùa bỡn hắn thế này, hắn sẽ nổ tung mất. Nghe hắn kêu một tiếng vừa sung sướng vừa khổ sở như vậy, động tác trên tay nàng càng nhanh hơn: “Ta làm như vậy có đúng không?”
 
“Đúng, thoải mái muốn chết… Khanh Khanh, chẳng phải đã từng lĩnh hội qua rồi sao?” Cố Hàm Lãng hé nửa con mắt nhìn nàng trêu chọc.
 
Trịnh Khanh Khanh đỏ mặt, trừng mắt nhìn hắn. Cố Hàm Lãng luôn xấu tính như vậy, thật sự rất đáng ghét.

 
“Đẹp quá, mỗi lần làm ta đều muốn nuốt trọn nàng vào bụng.” Cố Hàm Lãng thò tay tóm lấy vật mềm mại của nàng, thì thầm bên tai: “Thảo nào có những nam nhân chẳng cần giang sơn, chỉ muốn mỹ nhân. Vì nàng trả giá gì cũng đáng.” Trịnh Khanh Khanh nghe được nhịp tim dồn dập lúc này của hắn, hơi thở của hắn càng lúc càng nặng nề.
 
Hắn ôm lấy cổ Trịnh Khanh Khanh, mạnh mẽ kéo nàng ôm vào lòng, cúi đầu ép chặt môi nàng. Mỗi lưỡi hai người dán chặt, hơi thở nóng bóng hòa vào nhau.
 
Cố Hàm Lãng dùng sức muốn xé toang xiêm y của nàng, Khanh Khanh hết hồn vội vàng ngăn cản, mỗi lần làm hắn đều nóng nảy muốn xé rách y phục nàng: “Không được xé, đây là bộ ta thích nhất đấy.”
 
“Ta sẽ sắm cho nàng mười bộ khác y như vậy!” Động tác tay hắn vẫn không dừng lại, tội nghiệp bộ y phục đáng thương.
 
Trịnh Khanh Khanh thấy Cố Hàm Lãng hừng hực, trong lòng tự hiểu, cho dù có 100 bộ đi nữa thì cuối cùng cũng sẽ bị hắn xé nát. Sao tên nam nhân lại có sở thích xé y phục của mình thế nhỉ?! Đàng hoàng cởi ra không được sao?
 
Cơ thể trắng nõn lồi lõm cứ như thế không hề che đậy hiện ra trước mặt Cố Hàm Lãng, hình ảnh này như đâm vào mắt của hắn đến không thể chớp mắt được. Hắn ôm ngang nàng lên, rồi quăng trên giường gấm.
 
Cố Hàm Lãng quỳ gối bên người nàng, hai tay chống hai bên, nhìn thiếu nữ nằm bên dưới thân hắn. Môi hắn mím chặt, đôi mắt hắn đỏ lên, ánh mắt hắn nhìn nàng tựa như một con mãnh thú thèm thuồng con mồi. Trịnh Khanh Khanh co rúm lại, quên mất cục cựa.
 
Bàn tay mang lớp kén mỏng của hắn lướt từ xương quai xanh đến đầu nhũ của nàng, rồi đi qua xương sườn đến chiếc bụng bằng phẳng, xoa tới xoa lui, giống như ở trên thân thể hoàn mỹ của nàng gảy một khúc nhạc mê tình.
 
Thân thể Khanh Khanh mảnh mai, dưới sự vuốt ve của Cố Hàm Lãng trở nên nhạy cảm lạ thường. Nàng thở gấp, cảm nhận một khát vọng khó kiềm chế từ đâu nổi lên, làm nàng không tự chủ được, tứ chi uốn éo. Bầu ngực sữa đầy đặn và chiếc eo thon nhỏ vặn vẹo dưới sự nhộn nhạo của cơ thể, khiến người ta không kìm được lòng muốn giữ chúng lại, chà đạp trong tay, biến chúng thành đủ mọi hình dạng.
 
Cố Hàm Lãng tách chân nàng ra hai bên, mở rộng với góc độ lớn nhất, dùng ngọc hành hùng tráng của hắn chen vào trong khe suối đã róc rách nước của nàng. Sự chặt chẽ nóng ẩm của hoa huyệt đè ép hắn đến suýt chút thì không nhịn được giao nộp vũ khí đầu hàng, Cố Hàm Lãng vội vàng rút ra một chút cho dễ kiềm chế, đã làm nàng nhiều lần như vậy rồi, sao tiểu huyệt còn căng chặt như vậy chứ?
 
Lẽ nào tiểu huyệt của nàng thật sự là hàng cực phẩm? Bản thân hắn thật sự nhặt được bảo vật?
 
Trịnh Khanh Khanh run lên, bất giác nức nở một tiếng, lại vội vàng dùng môi cắn lấy ngón tay mình. Động tác đơn giản như vậy cũng khiến Cố Hàm Lãng cảm thấy nàng cực kì đáng yêu, giống như đang câu dẫn hắn vậy.

Cố Hàm Lãng hết sức hưng phấn, huyết dịch chạy rần rần khắp cả người, dồn xuống ngọc hành, cắn nuốt phần lý trí cuối cùng của hắn. Hắn nghiến răng, một lần nữa xông tới, thẳng đến tận cùng, chôn sâu toàn bộ gậy thịt vào trong thân thể nàng, nháy mắt, cả hai đều thốt lên tiếng rên rỉ.
 
Bị Cố Hàm Lãng mạnh mẽ lần lượt ra vào, cả người Khanh Khanh như bị giẫm nát, không thể nào giãy giụa, cũng không thể phản kháng, chỉ có thể bị cơn sóng tình mãnh liệt cuốn đi. Cơn cao trào nhanh chóng ập tới, trong nháy mắt, nàng gồng người, dùng sức bám chặt cổ hắn mà lên đỉnh.
 
Gậy thịt vẫn liên tục chạy ra chạy vào trong nhục huyệt, tầng tầng thịt non không ngừng co thắt mút chặt thân gậy, không biết qua bao lâu, rốt cuộc Cố Hàm Lãng cũng gầm lên một tiếng, rồi gục xuống nằm trên bộ ngực sữa của Trịnh Khanh Khanh, hắn thở hổn hển, nỉ non bên tai nàng: “Nhớ kĩ cơ thể của ta đấy. Sau này nếu nàng còn nhận lầm người, bản thế tử nhất định sẽ chơi hư tiểu huyệt của nàng, giam cầm nàng cả đời…”
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 5 2020 15:00

Chương 13: Thế tử gia có hỉ, mạch tượng ổn.
Lần trước kịch liệt quá, nên đã nhiều ngày rồi Trịnh Khanh Khanh tránh Cố Hàm Lãng như tránh tà, cho nên hắn muốn đổi trở về hình dáng nam nhân cũng không được. À, tuy tâm tình không tốt lắm nhưng khẩu vị của Cố Hàm Lãng lại cực kì tốt, ăn no ngủ kĩ, làm cho thân thể Trịnh Khanh Khanh trông có vẻ phát tướng lên một chút.
 
Mập mạp như vậy, cảm giác khi sờ rất êm và dễ chịu, phát tướng chút cũng không sao, ai bảo bản thế tử thích thân thể múp múp như vậy làm chi. Nhìn gương mặt của mình có chút tròn trĩnh, bàn tay mũm mĩm hơn, mông cũng núc ních, trông cũng rất đáng yêu chứ bộ. Quan trọng nhất là bầu ngực này cũng nở to ra, nhìn tổng thể không chỗ nào là hắn không thích.
 
Lúc dùng cơm trưa, dưới bàn tròn chân Cố Hàm Lãng cố tình chọt chọt chân Trịnh Khanh Khanh, nháy mắt câu dẫn nàng.
 
“Đừng nghịch! Ngoan ngoãn ăn cơm đi!” Trịnh Khanh Khanh gắp đồ ăn cho hắn, bất tri bất giác Cố Hàm Lãng ăn tới ba chén cơm, một chén canh, còn thêm đồ tráng miệng nữa.
 
“Dừng dừng dừng! Chàng đừng có ăn nữa, thân thể ta căng muốn nứt ra rồi kìa!” Khanh Khanh ngăn hắn lại, không cho hắn tiếp tục ăn.
 
Cố Hàm Lãng lập tức bày ra bộ dạng tiểu nữ tử đáng thương nói: “Cơm cũng không thể làm người ta này ăn no, đã nhiều ngày rồi ‘chàng’ đối xử với ‘thiếp’ lạnh nhạt, lúc nào cũng trốn tránh ta. Nói đi, có phải ‘chàng’ không còn thích ‘thiếp’ nữa đúng không? Có phải bên ngoài ‘chàng’ có người khác rồi hay không? Nhất định là 
‘chàng’ đã có nữ nhân khác rồi. ‘Thiếp’ biết mà… hu hu hu, ‘nam nhân’ các người đều như vậy, ăn xong không chịu trách nhiệm gì hết!” Cố Hàm Lãng lấy khăn tay ra, làm bộ làm tịch lau nước mắt, diễn rất đạt.
 
Trịnh Khanh Khanh trừng mắt liếc hắn: “Diễn lố rồi đó!” Kiếp trước có phải Cố Hàm Lãng là nữ nhân hay không vậy? Nàng không dám chắc. Nhưng nàng có thể khẳng định, kiếp này Cố Hàm Lãng là một tên biến thái.
 
“Nàng nhìn bụng ta làm gì?” Cố Hàm Lãng khó hiểu hỏi.
 
“Chàng làm ta béo lên rồi thì phải?”
 
“Đúng là gần đây bụng ta có nhiều thịt hơn một chút.” Cố Hàm Lãng vừa nói, vừa gắp thức ăn bỏ vào miệng.
 
Khanh Khanh hiểu rõ thân thể mình, nàng không có khả năng ăn uống quá độ như vậy, nên sai hạ nhân đi tìm lang trung đến.
 
Lang trung bắt mạch cho Cố Hàm Lãng, tay còn lại vuốt vuốt chòm râu, một lúc lâu sau mới đi đến cho Trịnh Khanh Khanh nói: “Chúc mừng thế tử, phu nhân có hỉ mạch! Mạnh tượng mạnh mẽ hữu lực, phu nhân sức khỏe tốt cho nên thai nhi rất ổn định!”
 
Cố Hàm Lãng sửng sốt, mặt mày căng thẳng, hai mắt trợn tròn lên, miệng há ra rồi đóng lại, lúc này biểu tình trên mặt hắn quả thật cực kì phong phú, vui vẻ… tức giận… ai oán… lần lượt trình diễn trên mặt hắn.
 
Có một loại cảm giác kì quái sinh ra.
 
Hai mắt Cố Hàm Lãng giống như muốn mọc trên bụng mình, không dời đi một chút nào, hắn tò mò sờ tay lên bụng, nhỏ giọng: “Tiểu tử, ta là cha con đấy.”
 
Á… hình như không đúng.
 
“Ta là mẹ con…” Hình như không cũng phải, trong lòng hắn sao lại mất tự nhiên như vậy!!
 
“Hiện tại ta đang mang thai, mọi thứ nàng đều phải nghe ta, phải chiều ta, không được chọc giận ta, có biết không?” Cố Hàm Lãng cao ngạo nhìn Trịnh Khanh Khanh.
 
Trịnh Khanh Khanh nhíu mày thầm oán: Đây đáng lẽ là ta nói mới đúng!
 
Nàng cau mày, kéo tay của hắn nũng nĩu: “Ta sợ đau lắm, nghe người ta nói, sanh nở là con đường là cửu tử nhất sinh.”
 
Cố Hàm Lãng vỗ ngực: “Sợ cái gì! Bản thế tử sinh!
 
 
Trịnh Khanh Khanh nói tiếp: “Nghe nói còn đau hơn ngàn lần so với quỳ thủy.”
 
Lập tức mặt Cố Hàm Lãng trắng bệch: “Cái gì?”
 
Vậy chẳng khác nào phải chịu một vạn lần vỡ trứng* Nghĩ thôi hắn cũng đã thấy đầu đau muốn nứt ra rồi.
 
*khụ! Nguyên văn convert là vậy.
 
“Chàng làm sao vậy? Sao sắc mặt chàng tái nhợt vậy.”
 
“Không có gì, chắc tại ăn chưa no thôi.” Cố Hàm Lãng đỡ cái trán đang chảy đầm đìa mồ hôi.
 










 
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Haruka với 25 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 5 2020 15:02

Chương 14: Ba việc thế tử gia phải làm mỗi ngày, không làm sẽ chết
 
Mang thai làm Cố Hàm Lãng trở nên rất dịu dàng, bàn tay hắn đặt trên bụng mình, si mê cười.
 
Trịnh Khanh Khanh đánh lên mu bàn tay hắn.
 
“Không được sờ soạng, hài tử còn chưa lớn chàng sờ sờ cái gì.”
 
“À, vậy thì không sờ.” Cố Hàm Lãng thực sự thu tay về.
 
Cố Hàm Lãng tựa đầu vào vai Trịnh Khanh Khanh, đặt tay trên lưng nàng vỗ vỗ, rúc đầu vào cổ nàng cà cà, hơi thở nóng ẩm chui vào trong da thịt nàng, chợt hắn mở miệng: “Lang trung nói qua ba tháng là có thể sinh hoạt phu thê rồi.”
 
Hắn bấm ngón tay tính toán một chút: “Còn 28 ngày!”
 
Trịnh Khanh Khanh bị sặc nước bọt một cái, thực sự là tinh trùng lên não mà. Đột nhiên Cố Hàm Lãng ôm ngực nôn khan.
 
Trịnh Khanh Khanh nhét một quả mứt vào trong miệng hắn, mùi vị của mứt hoa quả làm cho da dày của hắn dễ chịu hơn một chút.
 
Từ lúc biết mang thai, hắn ăn cái gì là ói ra cái đó, người cũng gầy hơn một chút.
 
Trịnh Khanh Khanh thấy hắn không nôn nữa, thở phào một hơi: “Tiểu tử trong bụng chàng đúng là không ngoan tí nào. Giống y chang chàng.”
 
Cố Hàm Lãng cũng không tranh cãi với nàng: “Đúng vậy, quả thực xấu tính giống ta.”
 
Hiện tại, hằng ngày Cố Hàm Lãng phải làm ba việc, Trịnh Khanh Khanh cũng phải vì hắn làm ba việc.
 
Sáng sớm dậy, Trịnh Khanh Khanh nhất định phải hôn hắn, rồi hôn bụng của hắn. Nếu không… hắn không chịu rời giường.
 
Buổi trưa, hắn yêu cầu Trịnh Khanh Khanh phải viết tên của hắn 66 lần, lại nói 66 lần ‘ta thích chàng’. Nếu không… hắn không ăn cơm.
 
Buổi tối, Trịnh Khanh Khanh phải dùng kĩ thuật đặc biệt xoa bóp bộ ngực sữa của hắn, trước khi đi ngủ phải ôm hắn đọc sách. Nếu không… hắn sẽ không ngủ được.
 
Hôn kỳ phải tổ chức ngay khi cái bụng này còn chưa lớn.
 
Nếu hiện tại không thể quan hệ để đổi lại thân thể, Cố Hàm Lãng sẽ dạy Trịnh Khanh Khanh cưỡi ngựa, ngày đón tân nương, hắn muốn nàng phải oai phong lẫm liệt đến đón hắn.
 
Cố Hàm Lãng tìm Tôn Cảnh Nhiên và Triệu Kỳ phụ hắn dạy Trịnh Khanh Khanh cưỡi ngựa.
 
Hai người họ khoanh tay quan sát bụng Cố Hàm Lãng, đi lòng vòng xung quanh hắn xem xét: “Thật sự có thai?”
 
Cố Hàm Lãng đắc ý vô cùng, hai tay chống nạnh, bụng ưỡn về phía trước: “Thấy ta lợi hai không? Có một không hai đấy!”
 
Trịnh Khanh Khanh nhìn bộ dạng khoe khoang của hắn thì buồn cười. Cả đời này hẳn Cố Hàm Lãng không biết hai chữ khiêm tốn viết như thế nào.
 
Mấy ngày sau đó, dưới sự dạy dỗ của Triệu Kỳ và Tôn Cảnh Nhiên, cuối cùng Khanh Khanh cũng có thể tự mình cưỡi ngựa chạy vài vòng.
 
Tâm tình Cố Hàm Lãng rất tốt, chọn một con ngựa tốt, muốn cưỡi nó chạy đi rong chơi một phen.
 
Ba người Trịnh Khanh Khanh đều khuyên không được cưỡi, nhưng Cố Hàm Lãng phóng nhanh lên thân ngựa, nở nụ cười tươi rói: “Yên tâm đi, con của lão tử đâu có yếu ớt như vậy, nó rất khỏe mạnh. Lão tử muốn cưỡi ngựa nhanh nhất, uống rượu mạnh nhất, ngủ với nữ nhân mình yêu nhất.” Cố Hàm Lãng liếc nhìn Trịnh Khanh Khanh một cái, cười trêu ghẹo.
 
Triệu Kỳ và Tôn Cảnh Nhiên nhìn thấy thì rùng mình. Khoác lên người lớp da nữ tử, Cố Hàm Lãng thật sự biến thái đến đáng sợ!
 
Từ xa nhìn vào liền thấy một nữ tử phóng ngựa chạy trong sân, một nam tử tuấn mỹ vẫn liên tục dõi theo bóng dáng nữ nhân đang vui vẻ cưỡi ngựa.
 
Không ngờ con gái của Trịnh Nguyên cũng là một cao thủ cưỡi ngựa. Hiếm có nữ tử nào xinh đẹp phong nhã mà lại biết cưỡi ngựa giỏi như vậy. Thật là cảnh đẹp làm người ta không thể rời mắt.
 
Trịnh Khanh Khanh thấy đám người của Thất hoàng tử và phụ tá của hắn đi về phía này, liền theo thân phận chào hỏi, hàn huyên vài câu.
 
Cố Hàm Lãng không muốn nhìn thấy Trịnh Khanh Khanh đứng trò chuyện với Thất hoàng tử, vội kéo dây cương, a lê hấp nhảy khỏi lưng ngựa.
 
Trong mắt của các nam tử, dáng vẻ tức giận đùng đùng của Cố Hàm Lãng (tất nhiên là trong thân thể của Trịnh Khanh Khanh) thật sự rất đáng yêu, cũng rất kiều diễm động lòng người.
 
Cố Hàm Lãng dắt ngựa về chuồng, Thất hoàng tử liếc mắt nhìn đám người tùy tùng một cái, bọn họ hiểu ý vây quanh Trịnh Khanh Khanh, nói là có chuyện muốn thỉnh giáo.
 
Thất hoàng tử đi theo Cố Hàm Lãng vào chuồng, gọi một tên sai vặt cột ngựa lại, Cố Hàm Lãng lờ hắn, đi đến dưới một cây táo, nhìn thấy táo non trên cây, chép miệng thèm ăn.
 
Thất hoàng tử đến gần tiếp cận Cố Hàm Lãng, kề sát môi mỏng, mang theo ý xấu nói: “Cầu xin ta đi, ta hái cho.”
 
Cố Hàm Lãng nhịn không được nhíu mày, nhìn Thất hoàng tử trong lòng lắm rủa: Cầm thú!!
 
Hình như hắn đã quên mất, bản thân cũng là một loại cầm thú trong số những cầm thú!
 
Cố Hàm Lãng muốn đánh tên này một trận, đánh đến ngay cả lão hoàng đế cũng không thể nhận ra con mình.
 
Bụng Cố Hàm Lãng khó chịu, đột nhiên không nhịn được nôn ọe lên người Thất hoàng tử, trong lòng mừng thầm biết bao nhiêu, nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ làm tịch lấy khăn lau giúp hắn ta, chỉ là càng lau thì càng dấy bẩn ra: “Xin lỗi… có thể vừa rồi cưỡi ngựa nhanh quá, nên dạ dày ta có chút không thoải mái.”
 
Nhìn dáng vẻ vô tội của nàng, lại như có chút nén lệ, thực làm cho Thất hoàng tử không thể tức giận được: “Không có chuyện gì, Trịnh cô nương cũng đã mệt rồi, về nghỉ ngơi đi.”
 
Cố Hàm Lãng tiêu sái xoay người, nhấc váy bước đi, thật sự không muốn nán lại lâu hơn.
 
Thất hoàng tử thoáng nhìn theo, ánh mắt rơi vào bàn tay nhỏ nhắn đang nhấc cao tà váy kia. Làn váy màu xanh nhạt nằm trong bàn tay ngọc ngà, thắt lưng tinh tế uyển chuyển, tóc đen như mực xõa dài mượt mà, khiến chiếc eo thon kia như ẩn như hiện. Thất hoàng tử thật không biết bóng dáng của một nữ tử lại có thể câu hồn đoạt phách đến như vậy.
 
Thất hoàng tử cởi ngoại sam ra, thay vào một cái mới, nghĩ lại vừa rồi nàng ấy dùng lý do đó hẳn là muốn từ chối mình, lúc nãy nàng cưỡi ngựa vui vẻ thế kia, sao có thể vì dạ dày không khỏe. Hắn bất giác sợ lên mặt mình, hắn rất hài lòng với diện mạo của bản thân, vì sao nàng nhìn thấy dung nhan anh tuấn của hắn lại nôn ọe như vậy?
 
Về phủ, Cố Hàm Lãng trưng ra bộ mặt thối. thấy Trịnh Khanh Khanh nhàn hạ ngồi uống trà, hắn đặt mông ngồi lên đùi nàng: “Ta tức, ta tức giận!!!”
 
“À. Nhìn chàng là biết mà, thể hiện rất rõ ràng!” Trịnh Khanh Khanh bất đắc dĩ.
 
“Ngón tay ta bị thương đó. Nàng xem!” Cố Hàm Lãng giơ ngón tay lên trước mặt nàng.
 
“Ừm, bị thương rất nghiêm trọng!” Chắc khoảng nửa canh giờ thì miệng vết thương kia sẽ liền lại thôi.
 
“Nàng không quan tâm người ta, không sinh con cho nàng nữa!”
 
“Chàng muốn cái gì đây?!” Trịnh Khanh Khanh rất hiểu Cố Hàm Lãng, giống như hai người họ vốn là cùng một thể.
 
Cố Hàm Lãng sờ sờ tiểu huyệt ngứa ngáy của mình: “Nàng nói xem ta muốn gì?”
 
Hai người nhìn nhau cười đùa, trong ánh mắt đều bắt đầu biến hóa. Không khí xung quanh cũng dần trở nên mập mờ, xung quanh dần dần yên tĩnh lại, giống như có một lực hấp dẫn vô hình, ánh mắt giao nhau, theo bản năng cũng hút cả hai về nhau.
 
Hai người dây dưa môi lưỡi, say sưa hôn nhau. Hắn ôn như triền miên, nàng kìm lòng không đậu bắt đầu đáp lại theo tiết tấu của hắn.
 
Thân thể Trịnh Khanh Khanh có phản ứng, cây gậy sắt nổi dậy chĩa vào hạ thân Cố Hàm Lãng. Trịnh Khanh Khanh đỏ mặt, làm Cố Hàm Lãng cảm thấy cảnh sắc thế gian cũng không đẹp bằng chút đỏ ửng trên má nàng. 
 
Cố Hàm Lãng thích trêu chọc nàng, càng thích nàng bị mình đặt dưới thân mà kêu rên kiều mị.
 
Cả người Cố Hàm Lãng khó chịu, hắn muốn liều mạng ngồi xuống, nhưng biết sau khi đổi trở về thân thể của mình, nhất định hắn sẽ không khống chế được mà nổi điên muốn nàng. Hắn vì đứa nhỏ, đành phải nhẫn nhịn, còn 28 ngày nữa lận.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 6 2020 12:21

Chương 15: Động phòng hoa chúc: Khách làng chơi cùng tiểu thư (H)
 
Ngày rước dâu, trong kinh thành vô cùng náo nhiệt, đội ngũ đón dâu trùng trùng điệp điệp đi vào phủ Thái Sư.
 
Sáng sớm, Cố Hàm Lãng đã dậy trang điểm kĩ càng, tâm tình dâng trào chờ Trịnh Khanh Khanh đến cưới hắn.
 
Từng tràn tiếng khua chiêng gõ trống rền vang, tiếng pháo nổ inh ỏi khiến cho con đường này trở nên vô cùng náo nhiệt.
 
Cố Hàm Lãng đội khăn hỉ đỏ, được đường ca cõng trên lưng đi ra kiệu, lúc đến cổng lớn liền nghe bên tai truyền đến một câu: “Khanh Khanh, nếu Cố thế tử không tốt với muội, muội nhớ tìm ta, ta chờ muội….”
 
Cố Hàm Lãng vừa nghe liền biết người nói câu đó là ai. Hừ, trở về cái đầu ngươi, ai lại muốn tìm con heo như ngươi. Khanh Khanh vốn là người của bản thế tử ta! 
 
Nếu không phải Cố Hàm Lãng còn đang ở trên lưng người khác, hắn thật sự muốn đá cho tên kia một cước.
 
Cố Hàm Lãng thúc giục đường ca của Trịnh Khanh Khanh: “Nhanh một chút, đừng làm chậm trễ giờ lành, lão tử phải thành thân đấy.”
 
Chuyện này… ngươi quá nóng lòng rồi, nhưng chắc không ai có thể hiểu được tâm tình của Cố Hàm Lãng lúc này đâu.
 
Xuất giá thập lý hồng trang làm cho người ta thổn thức không thôi. Đa số đồ cưới đều do chính Cố Hàm Lãng tự tay chọn lựa. Hắn muốn nàng phải hãnh diện ngẩng cao đầu gả cho mình, trở thành đối tượng đáng hâm mộ của các nữ tử trong kinh thành.
 
Trong tiệc hỷ, Cố Hàm Lãng đã giao nhiệm vụ cho Tôn Cảnh Nhiên và Triệu Kỳ cản rượu dùm Trịnh Khanh Khanh, nàng chỉ cần hợp tác ứng phó một chút là được. Một ngày trôi qua với rất nhiều nghi lễ, lúc Trịnh Khanh Khanh trở về phòng tân hôn đều mệt đến mức không nhúc nhích nổi.
 
Nhấc khăn voan đỏ của Cố Hàm Lãng lên, gương mặt xinh đẹp câu hồn đoạt phách mà lại quen thuộc của nữ tử hiện ra. Trịnh Khanh Khanh không hỏi hút sâu một hơi. Tên Cố Hàm Lãng này trang điểm cho gương mặt của nàng kiều diễm vô cùng. Thật sự là đẹp lộng lẫy.
 
Cố Hàm Lãng nhéo mặt nàng: “Nhìn đến ngây người luôn sao?”
 
Trịnh Khanh Khanh bị mê hoặc, bất giác gật đầu: “Chàng rất đẹp!”
 
Ủa? Mà mình rất đẹp mới đúng!
 
Cố Hàm Lãng đổ rượu ra: “Uống cạn ly rượu hợp cẩn này, ta và nàng sẽ ân ái đến bạc đầu.”
 
“Không được uống rượu, đổi thành trà đi! Không tốt cho con đâu!”
 
“Không sao đâu. một chén nhỏ thôi mà, con của gia khỏe mạnh, một chút rượu này có là gì.”
 
Hai người uống rượu giao bôi xong, Cố Hàm Lãng ngồi yên lặng vểnh tai lên nghe động tĩnh gì đó.
 
Trịnh Khanh Khanh cũng phản ứng theo hắn, nhỏ giọng hỏi: “Làm gì vậy?”
 
“Ta đang đợi.”
 
“Đợi cái gì chứ?” Trịnh Khanh Khanh rất tò mò.
 
“Còn một canh giờ nữa là hết 28 ngày.” Cố Hàm Lãng cười xấu xa đáp.
 
Tiếng trống canh vừa vang lên, Cố Hàm Lãng giống như ra trận giết địch, cả người tràn đầy sức chiến đấu. Hắn bật dậy kéo nàng về giường (hẳn là vì không thể bế lên :v), mỗi bước đi đều sinh động như bay. “Đã tròn ba tháng, giờ có thể ăn được rồi. Đến đây Khanh Khanh của ta…” Một tay hắn cởi y phục của mình, một tay ôm thắt lưng Trịnh Khanh Khanh.
 
Trịnh Khanh Khanh nhìn động tác của hắn, cười thầm, thật giống như quỷ đói sắc vậy. 
 
Lúc gậy thịt chọc sâu vào bên trong hoa huyệt, chớp mắt linh hồn hai người trở về vị trí cũ…
 
Cố Hàm Lãng giống như sói đói nhìn mỹ nhân dưới thân mình, dò xét thân thể hoàn mỹ của nàng. Khanh Khanh bị nhìn đến ngượng, hai tay che ngực, kiều nhũ nửa che nửa lộ kia đủ làm cho Cố Hàm Lãng thèm nhỏ dãi ba thước: “Còn nhìn chưa đủ hả?!”
 
Hắn chau mày nghiêm túc nói: “Đúng là có mấy chỗ trên cơ thể nàng ta vẫn chưa nhìn kĩ đâu.” 
 
Hừ! Ngày nào chàng không nhìn cơ thể của ta, trên người ta có nốt ruồi nào chàng còn rõ ràng hơn ta đấy! Trịnh Khanh Khanh có loại xúc động muốn bóp chết hắn lập tức, nàng bĩu môi: “Cố Hàm Lãng, ta thật thưởng thức tinh thần trở mặt không nhận tội của chàng đó…”
 
Hai người dây dưa cùng nhau. Trịnh Khanh Khanh nói tiếp: “Chàng nhẹ một chút, đừng làm tổn thương con của ta!” Đôi môi đỏ mọng của Trịnh Khanh Khanh đầy đặn như quả anh đào hắn đã từng ăn. Đôi mắt nàng đen láy sáng ngời màu hổ phách, nhìn hắn thật gần.
 
Cố Hàm Lãng không dám nhúc nhích gậy thịt trong mật huyệt của nàng, hắn cẩn thận  lui về phía sau. Mới lui được một chút, Trịnh Khanh Khanh ngay lập tức dùng chân kẹp lấy thắt lưng của hắn, trêu ghẹo quyến rũ hắn. Cố Hàm Lãng khàn giọng bất mãn: “Khanh Khanh….”
 
Nàng nũng nịu đáp trả một tiếng: “Hàm Lãng…” Rõ ràng là một vị công tử văn nhã, mà nàng lại gọi hắn như gọi một công tử phong hoa tuyết nguyệt.
 
Giọng nói mị hoặc làm cho lòng người như rơi vào trầm mê.
 
“Kêu như vậy là muốn dụ bản thế tử chơi nàng đúng không? Thì ra Khanh Khanh cũng biết khiêu khích nam nhân vậy đấy. Gia đây sẽ chơi với nàng!” Hắn cười phá lên xấu xa, tính cách nghịch ngợm này ăn vào trong xương rồi.
 
“Mỹ nhân, đêm nay nhớ hầu hạ gia thật sướng, gia sẽ thưởng mạnh tay cho nàng.” Hắn bóp mạnh nhũ thịt của Trịnh Khanh Khanh, hành động như loại công tử phong lưu vô lại.
 
“Đáng ghét…” Trịnh Khanh Khanh vờ hất hắn ra, má phấn ửng đỏ, kiều diễm ướt át, mắt hạnh nhu tình nhìn hắn.
 
Ôi ánh mắt nàng câu mất ba hồn bảy vía của hắn rồi! Cố Hàm Lãng nhịn không được cúi  đầu, hôn lên xương quai xanh mê người của nàng, môi mỏng tỉ mỉ hôn từng tất thịt nơi cổ như sùng bái nữ thần, nhẹ nhàng gặm mút, từ từ xâm nhập vào trong, ôm chặt lấy nàng vào ngực mình.
 
Tay nàng vòng qua vai hắn, thân mật kề sát mặt mình vào mặt hắn, 10 ngón tay luồn vào từng lọn tóc hắn. Hắn bỗng nhiên hiểu được, thế nào là vạn kiếp bất phục, cam tâm tình nguyện khuất phục trong tay nàng.
 
Trịnh Khanh Khanh cắn lên môi mỏng của hắn một cái, lại không dám quá mạnh tay, giống như một con mèo nhỏ liếm 1 cái rồi lùi về,
 
Cố Hàm Lãng lập tức dừng động tác dưới thân, nhìn nàng…
 
Thấy hắn dừng lại, Trịnh Khanh Khanh khó hiểu nhìn hắn chớp chớp mắt, dùng hàng mi cong nhìn hắn.
 
Thấy hắn không có phản ứng, nàng chủ động hôn lên môi hắn, học động tác của hắn khẽ cắn mút, khuấy động lưỡi…
 
Cố Hàm Lãng không đáp lại, để mặc này đòi hỏi, hưởng thụ ân sủng hiếm có của mỹ nhân.
 
“Tiếp tục đi… ta muốn… đừng dừng lại.” Nàng yêu kiều trong lòng hắn, bầu ngực sữa vì nàng mang thai mà trở nên căng tròn khiến máu người sôi sục, lắc lư cao thấp trước ngực hắn.
 
Cố Hàm Lãng nhanh tay bắt lấy một bên, nhũ thịt tràn ra từ kẽ tay hắn: “Ngực Khanh Khanh lớn như thế này, công lao của ta cũng không nhỏ đâu!”
 
Bàn tay hắn xoa bóp bầu ngực,  đầu nhũ vì chịu áp lực từ bên ngoài nên tiết ra chất dịch màu vàng nhạt, Cố Hàm Lãng nhìn dòng sữa kia tiết ra, miệng lưỡi khô khốc, vui mừng há miệng hút vào.
 
Trịnh Khanh Khanh cũng không ngờ dưới sự kích thích của Cố Hàm Lãng, mình lại tiết sữa nhanh như vậy: “Đừng hút… ưm~” Nàng đẩy hắn ra, nhưng Cố Hàm Lãng giống như đá tảng, đẩy mãi không nhúc nhích, vùi đầu mút lấy ngực nàng đến sưng đỏ lên.
 
Thân thể nàng như hóa thành một vũng nước xuân dưới thân hắn, nhấp nhô theo dòng chảy của hắn, hòa hợp với hắn, cũng là hòa tan chính mình, quá nhiều kích thích khiến nàng dần trở nên hoảng loạn.
 
Nghe thấy tiếng nàng nức nở, hắn thả nhẹ động tác, muốn ép bản thân dừng lại, nhưng thân thể lại không tự ngừng được, cản bản không nghe theo sự khống chế của hắn. lý trí của hắn giờ này như dây đàn bị căng đứt, ai bảo nàng cố ý trêu chọc hắn!
 
Huyết dịch sôi trào khiến cho dục vọng khó nhịn của hắn càng bành trướng lớn hơn, Cố Hàm Lãng đổ mồ hôi. “Khanh Khanh, nhịn một chút, ta sẽ xong ngay…”
 
Nàng chịu đựng những cú thúc liên tiếp về phía trước của hắn, trong mắt ngập nước, dịu dàng hôn môi hắn. Gậy thịt và hoa huyệt chặt chẽ kết hợp, không nỡ rời nhau, nàng cắn hắn quá chặt, như muốn mạng của hắn…
 
Hai người âm thầm cảm nhận cảm giác này, vì bọn họ vốn là một thể. Càng về đêm, hai người càng ý loạn tình mê, tim gan cũng đều mềm nhũn. 
 
Một hơi thở nặng nề truyền ra bầu không khí, cả hai người đều thăng hoa.


 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 6 2020 12:22

Từ chương 16 trở đi, Thế tử phi sẽ được đăng trong group MSV nhé.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin