TÍNH PHÚC HÀNG NGÀY CỦA THẾ TỬ PHI - NGƯ TỬ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 4 2020 23:05

Chương 5: Thế tử gia đau bụng quỳ thủy (H)
 
Trịnh Khanh Khanh khẽ rung, cảm thấy tứ chi nhức mỏi, vòng eo tê dại, kêu khẽ một tiếng, liền nghe thấy một giọng nói ấm áp bên tai: "Còn đau không?"
 
Nàng chậm rãi mở mắt, thấy Cố Hàm Lãng đang chưng ra khuôn mặt tuấn mỹ điên đảo chúng sinh, kèm theo một nụ cười thỏa mãn.
 
Trịnh Khanh Khanh ngẩn người nhìn hắn giây lát, nhớ đến hôm qua cùng hắn triền miên, mặt liền đỏ ửng lên, nàng gắng gượng nhịn cơn đau ê ẩm như bị nghiền nát lúc này, kéo chăn che mặt lại.
 
Cố Hàm Lãng duỗi tay vuốt tóc nàng, phát hiện mái tóc đen nhánh của nàng rất mềm mại, hắn cầm một nhánh tóc trong tay thưởng thức: "Là hôm qua nàng chủ động muốn giúp ta."
 
 Trịnh Khanh Khanh biết vậy chẳng làm: "Ta chỉ định dùng tay giúp chàng, đâu có ngờ chàng không khách khí như vậy."
 
Không chỉ có không khách khí, mà còn rất dữ dội, giống như sống nửa đời người mà chưa từng nếm qua thịt thơm, chơi đùa nàng đến mức thân thể rã rời.
 
Cố Hàm Lãng xoay người phủ lên thân thể nàng, giữ đôi tay đang giãy giụa của Trịnh Khanh Khanh  trên đỉnh đầu, nàng sợ hãi đến mức sắp khóc lên án: "Đừng, đừng, ta sợ chàng rồi. Còn làm lần nữa chắc ta chết mất.”
 
Cố Hàm Lãng cúi đầu khẽ hôn lên trán nàng hai cái, chọc chọc đầu mũi nàng: “Làm sao ta có thể không làm chết nàng được, tư vị rất tuyệt.”
 
Hiện tại đã hoán đổi lại, hai người cảm thấy rất may mắn, nhưng sau một đêm hoang đường vừa rồi,  Trịnh Khanh Khanh lại nhớ đến một sự thật đáng sợ, nàng thấp thỏm: “Làm sao bây giờ? Sau này làm sao ta gả cho ai đây?”
 
“Nàng còn muốn gả cho ai? Nàng xem bản thế tử đây như kẻ chết rồi sao?” Hắn tức giận hạ một chưởng lên mông nàng.
 
“Đau quá…” Trịnh Khanh Khanh kêu lên, “Cho dù ta có xuống tóc làm ni cô cũng không thèm gả cho chàng, hứ…”
 
“Vậy thì bản thế tử sẽ xây một miếu hòa thượng kế bên am ni cô đó, mỗi đêm đều qua làm nàng.” Cố Hàm Lãng tỏ vẻ vô lại.
 
Đột nhiên cả hai đồng thời cảm thấy choáng váng, toàn thân như bị rút hết sức lực, một hồi sau khi trấn tỉnh lại… Hai người họ kinh ngạc liếc nhìn nhau.
 
Mẹ nó. Sao lại đổi lại nữa rồi?! Ông trời muốn chơi bọn họ lần nữa hả?!
 
Cố Hàm Lãng đứng dậy xuống giường, toàn thân rã rời, tư thế đi đứng có chút cứng ngắt, phía dưới vừa đau vừa sưng, chỉ tại hắn tối qua xuống tay quá tàn nhẫn, khai trai xong không nhịn được muốn nàng quá nhiều lần. Bây giờ chính mình lại tự ăn quả xấu mình trồng, nhưng hắn cũng âm thầm thấy sung sướng, bội phục bản thân mình lợi hại.
 
Khoảng nửa tháng tới, Cố Hàm Lãng không có chuyện gì quan trọng cần rời phủ, cho nên những chuyện cần xử lý hắn đều giao cho Tôn Cảnh Nhiên và Triệu Kỳ.
 
Ngày hôm sau, Cố Hàm Lãng vội vàng chạy đến tìm Trịnh Khanh Khanh: “Khanh Khanh, thân thể nàng có phải từng chịu nội thương không?”
 
Trịnh Khanh Khanh ngẩn ra một chút rồi lắc đầu:
 
“Hình như ta bị xuất huyết từ bên trong, máu chảy ra phía dưới.” Cố Hàm Lãng buồn bực nói.
 
Trịnh Khanh Khanh khom người xuống xốc vạt áo hắn lên, liền thấy dưới đũng quần của hắn có dính một dấu đỏ sẫm màu, còn từ từ lan rộng ra.
 
Trịnh Khanh Khanh dò hỏi: “Đau không?”
 
Hắn nhanh chóng đáp: “Đau.”
 
Trịnh Khanh Khanh gật đầu, đứng thẳng dậy, kề sát bên tai hắn nhẹ giọng nói: “Ta nghĩ là chàng… đang có quỳ thủy. Phụt…”
 
Toàn thân Cố Hàm Lãng run lên, quay đầu nhìn nàng, ánh mắt có chút kinh ngạc. Nàng vỗ vỗ vai hắn trấn an: “Chuyện này là bình thường, chàng sẽ quen thôi.”
 
Sau đó Cố Hàm Lãng ôm bụng nằm bên mép giường. Trịnh Khanh Khanh thấy hắn có vẻ như chịu đả kích quá mức, nhất thời có chút mềm lòng, dìu hắn nằm thẳng lên giường, sau đó nói với hạ nhân bên ngoài: “Lấy một bộ xiêm y sạch lại đây, chuẩn bị cho ta chút vải bông, kim chỉ và nước đường đỏ.”
 
Thay xong y phục sạch, Trịnh Khanh Khanh đút hắn uống nước đường đỏ, tay xoa xoa lên bụng hắn, làm giảm khó chịu giúp hắn.
 
Cố Hàm Lãng nhíu mi nhìn nàng: “Mỗi lần nàng tới tháng đều đau như vậy sao?”
 
Trịnh Khanh Khanh  không nghĩ hắn sẽ hỏi nàng chuyện này, gật đầu đáp: “Ừm, ngày đầu tiên đau đến mức không muốn rời giường, đều là mẹ ta giúp ta xoa bụng.”
 
“Đã từng đến đại phu chưa?”
 
“Rồi, đại phu nói sau khi sinh con, ở cữ tốt thì sẽ không đau nữa.”
 
Cố Hàm Lãng nhắm mắt không nói lời nào, nhưng đã yên lặng ghi tạc trong lòng.
 
Chợt Cố Hàm Lãng cảm giác được một giọt nước ấm nóng rơi trên mu bàn tay hắn: “Khanh Khanh, sao lại khóc?”
 
“Ta nhớ mẹ, ta muốn về nhà. Không biết giờ này cha mẹ ta thế nào rồi.”
 
Trịnh Khanh Khanh lặng lẽ lau nước mắt.
 
“Được rồi, mấy ngày nữa ta sẽ dẫn nàng về nhà.”
 
“Thật sao?” Trịnh Khanh Khanh quay đầu, nở nụ cười xinh đẹp.
 
Mặc dù Cố Hàm Lãng từng thấy qua không ít người đẹp, nhưng nhìn thấy nụ cười của nàng, hắn vẫn có chút thất thần, trong lòng như có gì đó rục rịch.
 
Năm ngày trôi qua, quỳ thủy của Cố Hàm Lãng đã sạch hoàn toàn. Lúc này hắn lười biếng tựa bên mép giường, một tay xoắn xoắn lọn tóc trước ngực, một tay gõ gõ đầu gối đang nhô cao. Hắn nhìn Trịnh Khanh Khanh, đáy mắt lóe lên ý cười.
 
“Khanh Khanh, hôm nay có muốn về nhà không?” Sở dĩ Cố Hàm Lãng muốn đến phủ Thái sư là vì có tính toán riêng. Hiện tại trong triều đang gió cuộn mây vần. Thái tử và Thất hoàng tử là hai thế lực lớn đang đối chọi nhau ngày càng gay gắt, hắn muốn thăm dò lập trường của thái sư, nếu hắn và Trịnh Khanh Khanh vẫn cứ trong tình trạng liên tục hoán đổi thân xác thế này, hẳn phủ Ninh vương và phủ Thái sư phải trở thành thông gia.
 
Trịnh Khanh Khanh liền nhảy đến bên người hắn: “Làm sao về đây?”
 
Cố Hàm Lãng thâm ý sâu xa nhéo cằm nàng: “Tất nhiên là phải ăn nàng rồi!”
 
Mặt Trịnh Khanh Khanh đỏ lên như trái mật đào, bối rối lui về sau vài bước,
 
Cố Hàm Lãng giữ lấy eo nàng: “Nàng nghĩ xem, lần trước chúng ta hoán đổi lại có phải là sau khi mây mưa xong không?”
 
Trịnh Khanh Khanh hồi tưởng lại ngày hôm đó, tuy không muốn thừa nhân, nhưng đây là sự thật.
 
“Thử xem là biết! Khanh Khanh… Ta rất nhớ hương vị trên người nàng.” Cố Hàm Lãng liếm liếm cánh môi nàng, đôi mắt đen láy  mị hoặc nhìn nàng.
 
Giọng nói ấm áp của Cố Hàm Lãng vang lên bên tai Trịnh Khanh Khanh, làm nàng không biết hình dung cảm giác của mình bây giờ thế nào. Lần nào nàng cũng bị chất giọng này làm động tâm. Nàng nhìn nụ cười tuấn mỹ trên mặt hắn, nhất thời quên mất điều cần nói.
 
Cố Hàm Lãng kéo nàng lên giường, khoảnh khắc bị đẩy ngã kia làm thân thể
Trịnh Khanh Khanh căng thẳng, đôi môi tính nói lời kháng cự bị hắn chặn lại: “Ưm… ưm.. ư… Từ từ…”
 
Đáng ghét, không thể nói gì được. Nàng muốn đẩy hắn ra nhưng lại bị hắn đè dưới thân, suốt quá trình ngươi trốn ta bắt, Cố Hàm Lãng đã nhanh chóng lột sạch y phục của cả hai.
 
Cố Hàm Lãng duỗi tay sờ sờ khe huyệt của mình, “Khanh Khanh… tiểu huyệt của nàng múp thật! Nàng xem, tay ta đều dính đầy hương vị của nàng rồi.”
 
Cố Hàm Lãng lại cầm đến gậy thịt đang khí thế hiên ngang của nàng: “Nàng cũng muốn đúng không?”
 
Trịnh Khanh Khanh quay đầu, hận không thể chôn mặt của mình đi đâu. Tên đáng chết Cố Hàm Lãng này bề ngoài trông rất đạo mạo, mà miệng lúc nào cũng nói những câu khiến nàng ngượng chết đi được.
 
Nhục huyệt đã ướt át, Cố Hàm Lãng chỉ cần ngồi xuống một cái liền ăn hết gậy thịt lớn kia. Lần này tiến vào so với lần trước thông thuận hơn nhiều.
 
Quả nhiên, sau khi tiến vào, trời đất quay cuồng, thân thể hai người lại hoán đổi trở về.
 
Trịnh Khanh Khanh muốn đứng lên chạy trốn, lại bị Cố Hàm Lãng nhanh tay giữ chặt eo nhỏ, hung hăng đẩy lên.
 
“Á…” Trịnh Khanh Khanh kiều mị kêu thất thanh.
 
Cố Hàm Lãng xoay người ngồi trên, mang theo hơi thở ngang ngược, vuốt ve nàng không buông tha, bờ môi ấm áp lướt trên chiếc cổ xinh đẹp của cô, lưu lên làn da trắng vài dấu hôn.
 
Dáng vẻ của nàng lúc này thật khiến người ta yêu mến, Cố Hàm Lãng khẽ cắn mang tai nàng, giọng nói khàn khàn mang chút dịu dàng: “Muốn chạy phải không? Hử?”
 
Trịnh Khanh Khanh thực sự khóc không thành tiếng, chỉ có thể nhắm chặt mắt, tùy ý người xâu xé. Lại nghe giọng nói trầm khàn mang chút uy hiếp của hắn, nàng run rẩy trả lời: “Không… không chạy…”
 
Cả hơi thở lẫn nụ hôn của Cố Hàm Lãng đều ngập tràn dục vọng chiếm hữu, hắn quá cường hãn.
 
“Khanh Khanh ngoan, hãy để ta yêu thương nàng…” Cố Hàm Lãng lui người ghé xuống hạ thân nàng, nàng nằm dài, hắn nâng mông nhỏ nàng lên cao, để tiểu huyệt hoàn toàn lộ diện trước mắt hắn. Khe thịt phấn hồng kia hé mở, bên trong có mật dịch trong suốt, nộn huyệt này đúng là muốn lấy mạng Cố Hàm Lãng mà.
 
Cảnh sắc dâm mỹ này khiến khí huyết hắn sục sôi, gấp gáp không chờ được muốn liếm, hút hết mật dịch trong đó. Hắn chậm rãi, mút hai cánh hoa thịt vào trong miệng.
 
Trịnh Khanh Khanh nào chịu được kích thích như vậy, “Đừng… liếm nnơi đó… Ưm… ưm…” Tiếng kêu kiều mị vang lên bên tai không dứt.
 
Máu nóng hắn chảy rần rần trong thân thể, hận không thể một ngụm nuốt trọn nàng mới thấy đã, nhiệt huyết hắn dâng trào, động thân một cái liền xỏ xuyên qua người nàng.
 
Tiểu huyệt non mềm ấm áp làm cho hắn toàn thân khoan khoái, mọi lỗ chân lông đều nở ra. Bàn tay hắn bắt lấy một bên nhũ thịt đè ép bóp nắn, ấn ấn dấu chấm đỏ gồ lên, thân thể trắng mịn vặn vẹo dưới thân hắn, kích thích hắn điên cuồng chiếm lấy, phát ra âm thanh “bạch bạch” dâm mỹ.
 
Hắn nằm trên người nàng, ra sức luật động. Thân thể của nàng mềm mại trơn nhẵn đến lạ lùng, rất hợp ý hắn. Nghe thấy nàng nức nở vài tiếng, hắn nhịn không được nộp hết tinh hoa cho nàng.
 
Trịnh Khanh Khanh cảm nhận được một dòng nước siết đánh thẳng vào trong cơ thể, nàng run rẩy từng cơn lên đỉnh, cảm giác sung sướng khoái hoạt như đang lơ lửng trên mây bay.
 
Hai người đổ từng mảng mồ hôi lớn, Cố Hàm Lãng dùng chất giọng trầm khàn nhuốm đầy dục vọng nói: “Có thể đổi lại khoảng nửa ngày, đủ để chúng ta về nhà nàng rồi, nàng chuẩn bị một chút đi! Ta đến nhà nàng cầu hôn, mọi chuyện về sau cứ giao cho ta!”
 
Giọng nói trầm ấm của hắn khiến nàng an tâm không ít, chỉ ngắn ngủi mấy câu đã truyền thẳng vào lòng Trịnh Khanh Khanh. Nàng nhìn đôi mắt đen láy của hắn, tim đập thình thịch. Nàng cũng biết, hắn chính là vận mệnh của cả đời nàng.
 
Rửa mặt chải đầu xong, Cố Hàm Lãng tinh thần thoải mái ôm Trịnh Khanh Khanh lên xe ngựa đến phủ Thái Sư, cũng không quên mang theo lễ vật đã chuẩn bị.
 
Trịnh Khanh Khanh về đến nhà, Trịnh Nguyên và Trịnh phu nhân vừa mừng vừa lo, lôi kéo Trịnh Khanh Khanh xem xét toàn thân cao thấp của nàng, xem có bị thương không.
 
Sau khi Cố Hàm Lãng hành lễ ra mắt xong, liền sai hạ nhân đem lễ vật đến. Cũng giải thích rõ với Trịnh thái sư và Trinh phu nhân rằng hắn cứu được Trịnh Khanh Khanh lúc ngã xuống chân núi, đưa nàng về phủ dưỡng thương, sau đó lưỡng tình tương duyệt, tư định chung thân.
 
Hắn vốn hiểu rõ tác phong của lão thông thái rởm Trịnh Nguyên, căn bản không thể chịu thua, trực tiếp nói:
 
"Thái Sư, ta muốn cưới khanh khanh!" Cố Hàm Lãng cũng không để ý đến lễ nghi của vãn bối : “Ngài thẳng thắn cho ý kiến đi!”
 
"Không đồng ý." Đủ thẳng thắn rồi chứ? Trịnh Nguyên tức giận: “Trước giờ lão phu vốn luôn biết ngươi là một đứa ngỗ nghịch, xem ra lúc trước dạy dỗ ngươi, lão phu vẫn chưa đánh đòn ngươi đủ.”
 
Cố Hàm Lãng nói tiếp: “Thái Sư, cho dù ngài không muốn đồng ý cũng phải đồng ý.”
 
"Dựa vào cái gì?"
 
“Những gì không nên làm đều đã làm rồi, ngài có đồng ý không cũng thế, nàng đã là của ta! Nói không chừng mấy tháng nữa, ngài sẽ trở thành ông ngoại đó!” Cố Hàm Lãng tỏ thái độ ngươi làm khó dễ gì được ta.
 
"Ngươi... Ngươi..."
 
Trịnh Nguyên tức giận thổi râu trừng mắt, xoay người dứt khoát nhặt lấy gia pháp, hướng về Cố Hàm Lãng đánh.
 
Cố Hàm Lãng cứng đầu đứng bất động, mặc ông đánh. Kỳ thật hắn vốn là người luyện võ, với sức trói gà không chặt của Trịnh Nguyên đánh hắn đâu thấm vào đâu, nhưng hắn lại tỏ vẻ như đang rất chịu đựng, không dám rên, mục đích là muốn Trịnh Nguyên nguôi giận, làm cho người khác nhìn thấy mà mềm lòng.
 
Không ai dám ngăn lão Thái sư lại, sau khi ông đánh mệt, liền chống thân thể bên cạnh bàn, thở hồng hộc nói: “Chuyện này sau này hãy nói, đi xuống bôi thuốc cho hắn đi.” Trịnh Nguyên vẫy vẫy tay.
 
Trịnh Khanh Khanh không biết tính cách của Cố Hàm Lãng lại cứng đầu như vậy, cảm thấy đau lòng cho hắn, dìu hắn về phòng mình.
 
Cố Hàm Lãng vốn đang tỏ ra đáng thương, khi về phòng riêng lập tức lại trở nên sinh khí dồi dào. Lúc này Trịnh Khanh Khanh mới biết là hắn đang giả bộ, không khỏi bật cười. Cố Hàm Lãng hờn dỗi kéo nàng vào trong lòng, siết chặt: “Nàng còn cười! Nếu ông ta không phải cha nàng, ta sẽ đứng yên cho ông ấy đánh sao?”
 
Trịnh Khanh Khanh ngồi trong lòng hắn cười nghiêng ngả: “Chàng đáng bị đánh, làm gì có chuyện dễ dàng cưới ta như vậy chứ. Sau này nếu chàng dám bắt nạt ta, ta sẽ kêu cha ta đánh chàng. Xem nào, có còn đau không?”
 
Đôi mắt sáng ngời của hắn nhìn Trịnh Khanh Khanh: “Nàng hôn ta một cái, ta sẽ không đau, nàng tin không?”
 
"Không biết xấu hổ..." Trịnh Khanh Khanh mổ nhẹ lên môi hắn một cái rồi nhanh chóng rút lui.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 4 2020 23:14

 
Chương 6: Thế tử hung mãnh ăn dấm chua (H)
 
Cố Hàm Lãng kéo Trịnh Khanh Khanh vào trong lòng, giữ chặt ót nàng không cho phép cự tuyệt, đặt một nụ hôn sâu, gắn bó quấn quít đến quên trời đất.
 
Cố Hàm Lãng ôm thân thể đã mềm nhũn của nàng: “Đến khi chúng ta lại hoán đổi, ta sẽ ở lại nhà nàng, cho cha mẹ nàng yên tâm. Nàng quay về Ninh phủ nếu không có chuyện gì thì đừng đi ra ngoài. Ta đã sai Vệ Chiếu âm thầm bảo vệ nàng. Không có ta bên cạnh, nàng phải ngoan ngoãn biết không! Có việc gì nhớ cho người truyền tin đến cho ta. Mỗi ngày đều phải nhớ ta, nếu không ta sẽ trở về lột sạch nàng, chơi nàng…”
 
Trịnh Khanh Khanh tức giận chen ngang: “Cố Hàm Lãng, chàng không thể nói chuyện đứng đắn chút sao?”
 
Dáng vẻ phồng mang trợn má của Trịnh Khanh Khanh thật là đáng yêu, làm hắn chỉ muốn dung nạp nàng vào thân thể của mình.
 
Cố Hàm Lãng kéo bàn tay nàng sờ sờ lên hạ thân của mình, cho dù cả hai cách một lớp y phục, Trịnh Khanh Khanh vẫn có thể cảm nhận được vật cứng đang phồng lên kia nguy hiểm như thế nào.
 
Hắn tựa cằm vào vai nào nhỏ giọng: “Còn chưa đi mà ta đã bắt đầu nhớ nàng rồi, làm sao bây giờ?”
 
“Không được, đây là khuê phòng của ta, mẹ ta có thể vào đây bất cứ lúc nào!”
 
Trịnh Khanh Khanh rất sợ hắn bộc phát thú tính bất cứ lúc nào. Hiện tại toàn thân nàng đều có dấu hôn của hắn, tiểu huyệt bên dưới cũng bị hắn làm sưng.
 
“Biết rồi, nàng đúng là không có lương tâm, đừng nhúc nhích. Ta hôn một chút thôi!” Cố Hàm Lãng có chút không vui trách cứ nàng.
 
Cố Hàm Lãng cũng biết mình lỡ làm nàng quá kịch liệt, hù dọa bảo bối của mình, nên giờ hắn vô cùng nhẹ nhàng tinh tế nhấm nháp cánh môi mềm mại của nàng, giống như ăn thế nào cũng không ngán.
 
Không ngoài dự liệu, hai người lại bị hoán đổi thân thể, vừa định hình Trịnh Khanh Khanh liền nhíu mày: “Đau quá! Sao chàng có thể chịu được? Cha ta xuống tay cũng nặng quá rồi.”
 
Cố Hàm Lãng vươn tay sờ gò má của nàng: “Ta cảm thấy cũng không đến nỗi nào, đã quen rồi. Chỉ là vất vả cho nàng.”
 
Cố Hàm Lãng đưa Trịnh Khanh Khanh rời phủ, xong khẽ thở dài. Sau này chắc hắn phải cẩn thận để bản thân không bị thương, Trịnh Khanh Khanh không thể chịu đau giống hắn. Thân thể này là của hắn, cũng là của nàng.
 
Sau khi dùng bữa tối Cố Hàm Lãng đi đến thư phòng của Trịnh Nguyên, thấy ông đang đọc sách trên bàn.
 
"Cha!"
 
"À! Khanh Khanh đến đây." Trịnh Nguyên đặt quyển sách trên tay mình xuống, nhìn nữ nhi mình yêu thương nhất, nay đã rơi vào miệng sói, chỉ tự trách bản thân không thể bảo vệ con gái thật tốt.
 
“Khanh Khanh, cha hỏi con, con có phải đã cùng tên tiểu tử họ Cố kia…”
 
“Dạ phải!” Cố Hàm Lãng trả lời dứt khoát, thành tâm muốn Trịnh Nguyên tức chết.
 
“Hắn có ép nuộc con không? Nếu như con không muốn, cha có thể nuôi con cả đời không gả.” Đây là con gái bảo bối hắn nâng niu trong lòng bàn tay, sao có thể chấp tay dâng cho một con heo.
 
Cố Hàm Lãng nghĩ: Ai cần ông nuôi, thê tử ta, ta tự nuôi. Đồ lão già ngoan cố.
 
"Con với Cố lang là lưỡng tình tương duyệt, xin phụ thân thành toàn!"
 
“Haiz, cha hy vọng là con không chọn lầm người. Tên tiểu tử Cố Hàm Lãng này không phải là người đơn giản như bề ngoài đâu!” Trịnh Nguyên nói ý vị sâu xa.
 
Đôi mắt đen láy trong suốt như mặt hồ của Cố Hàm Lãng nhìn Trịnh Nguyên không rời, không hổ là người từng trải chốn quan trường mấy chục năm.
 
“Cha, nữ nhi đã hiểu. Nhiều ngày ở Ninh phủ, nữ nhi cũng quan sát được, Ninh vương gia chỉ muốn nhàn hạ, không tranh sự đời. Không biết phụ thân có muốn giống Vương gia không?”
 
Trịnh Nguyên cảm thấy hôm nay nữ nhi có chút gì đó khác khác, giống như đang ám chỉ điều gì. “Phụ thân già rồi, một thời gian nữa cũng sẽ cáo lão hồi hương, không hỏi thế sự.”
 
Nữ nhi còn nhìn thấy như vậy, huống chi là ông, chỉ là hiện ông đang ở trong vũng bùn, làm sao có thể đi ra.
 
Cố Hàm Lãng lặng lẽ phỏng đoán tâm tư Trịnh Nguyên, mặc kệ trong triều bão tố thế nào, hắn cũng sẽ cố gắng hết sức che chở cho bọn họ chu toàn.
 
***
Dưới ánh nến lay động, vẻ mặt Cố Hàm Lãng ngưng trọng.
 
Đã nhiều ngày trôi qua, Cố Hàm Lãng âm thầm theo dõi Trịnh Nguyên và những người lui tới phủ.
 
Hôm nay có tỳ nữ thường đến báo có Chu công tử nào đó muốn gặp, nhưng Cố Hàm Lãng không nghĩ ngợi gì liền từ chối: “Không gặp.”
 
Hắn buồn bực đi lang thang ngoài hoa viên thì thấy một nam tử tuấn tú lạ mặt xuất hiện, níu lấy tay nàng kêu: “Khanh Khanh…”
 
Cố Hàm Lãng nghe hắn gọi thì cảm thấy cực chướng tai.
 
“Khanh Khanh, vì sao không chịu gặp ta. Muội có biết mấy ngày qua ta lo lắng cho muội thế nào không? Nghe tin muội trở về ta liền lập tức chạy đến đây thăm…”
 
“Buông ra!” Cố Hàm Lãng quát.
 
Lúc này tuy Cố Hàm Lãng là thân nữ nhi, một cái trừng mắt không hề ảnh hưởng gì, nhưng vốn đã có sẵn khí chất lãnh lẽo thấu xương, cho nên cũng khiến người kia cảm thấy e ngại phần nào.
 
Chu chính bị hù cho giật mình, lùi ra một bước, hắn chưa từng nhìn thấy thái độ dữ dội như vậy của Khanh Khanh.
 
“Khanh Khanh muội làm sao vậy?”
 
“Không có sao hết, nhìn ngươi không vừa mắt, vậy thôi!” Cố Hàm Lãng lạnh nhạt đáp, cố ý giữ khoảng cách với  Chu Chính.
 
“Khanh Khanh, muội giận ta không đến tìm muội sao? Ta cũng không có cách nào khác. Ta bị phụ thân cấm túc không được ra khỏi cửa. Nay mới lén chạy ra ngoài được một chút.”
 
Chu Chính lấy trong ngực áo một cây trâm bạch ngọc: “Khanh Khanh, tặng cho muội nè… là quà tạ lỗi của ta.”
 
Cố Hàm Lãng lửa giận không tâm, hiện tại đã dám nắm tay, còn tặng trâm ngọc. Vậy lúc trước chưa gặp hắn, bọn họ còn chung đụng như thế nào? Hắn nhất định phải đánh sưng cái mông của nàng mới hả giận! Có một cơn ghen tuông đang sôi sục trong lòng hắn, có trời mới biết hắn phải dùng bao nhiêu khí lực mới có thể áp chế được xúc động muốn đập cho Chu Chính một trận.
 
“Ta sắp phải thành thân với thế tử Ninh vương phủ Cố Hàm Lãng, phiền Chu công tử sau này đừng đến quấy nhiễu ta nữa!” Cố Hàm Lãng cứng rắn quăng mấy chữ rồi xoay người rời đi.
 
Để lại Chu Chính không kịp phản ứng đứng ngây ngốc một chỗ.
 
Trong lòng Cố Hàm Lãng thầm mắng: Đồ chân ngắn, tay ngắn, một quả bí lùn đáng chết, dám đòi ăn thịt thiên nga! Muốn tranh với ta? Còn không nhìn lại xem đối thủ của mình là ai. Hừ!
 
Buổi tối, Trịnh Khanh Khanh đang say giấc cảm thấy có người liếm liếm mặt nàng: “Đừng làm rộn… để ta ngủ, đừng ép buộc ta…” Chợt lại thấy không thích hợp, nàng bật dậy, nhìn thấy gương mặt hết sức quen thuộc, mặt của nàng.
 
Cố Hàm Lãng ôm lấy  Trịnh Khanh Khanh: “Ta rất nhớ nàng, nương tử, đến đây cho ta hôn cái nào~” Thấy Cố Hàm Lãng ỷ bản thân đang là nữ tử, làm ra vẻ mặt bỉ ổi vô lại, nàng chỉ muốn tát hắn một phát. Nhưng nàng nhớ ra, đó là gương mặt của mình, không thể hạ thủ được.
 
Khanh Khanh đấy mặt hắn ra: “Cố Hàm Lãng, nửa đêm chàng đến phòng ta làm gì?”
 
“Phòng này hình như là của ta mà!” Hắn khoanh tay trước ngực, sắc mặt nghiêm nghị hỏi “Tên Chu công tử kia là ai?”
 
“Là bằng hữu thôi, từ nhỏ cùng ta lớn lên.”
 
“À, thì ra là thanh mai trúc mã.” Giọng nói Cố Hàm Lãng có chút kì quái. “Từ nay về sau, không được phép gặp hắn ta nữa… Nếu không ta sẽ cắm cây ngựa tre(*) này lên phần mộ tổ tiên của  hắn đó!” Cố Hàm Lãng mím môi cười lạnh.
 
(*) Trúc mã: trúc là một giống tre nhỏ, mã là ngựa. Cố Hàm Lãng nói như vậy ngụ ý mỉa mai tên trúc mã của Khanh Khanh.
 
Cố Hàm Lãng từng bước từng bước đến gần nàng, đẩy ngã nàng lên giường, giang chân ngồi trên người nàng, giống như con báo đang tiếp cận con mồi, tràn đầy sự nguy hiểm. “Khanh Khanh, nàng có nhớ ta không?”
 
“Nhớ…. nhớ mà, chàng xuống đi rồi nói chuyện đàng hoàng coi!” Khanh Khanh đẩy hắn.
 
“Ta muốn…” Cố Hàm Lãng trong thân hình nữ tử kéo phanh cổ áo của Trịnh Khanh Khanh, ngang ngược dùng sức xé nát bộ y phục, đến khi Khanh Khanh phản ứng kịp thì Cố Hàm Lãng đã cởi luôn tiết khố của cả hai người, cầm lấy gậy thịt trên người Khanh Khanh khuấy động, kích thích nó cứng lên, sau đó nâng mông lên vội ‘ăn’ lấy nó.
 
Trong lúc nàng còn đang thất kinh, linh hồn nàng trong nháy mắt đã trở về thân thể mình. Nàng định thần lại, đánh vào lồng ngực của hắn, nhổm dậy đẩy hắn ra, lắc đầu nói: “Không muốn, không muốn mà…”
 
Cố Hàm Lãng trở về thân thể mình, lật người lại đè nàng dưới thân, hai tay chống hai bên đầu nàng, cúi đầu nhìn kiều nhan mắt hạnh mày ngài đang xấu hổ đỏ mặt, bên dưới còn vô cùng ướt át, hắn cố đè nén dục niệm, năn nỉ: “Khanh Khanh ngoan… Ta thật sự rất khó chịu. Nam nhân không thể kiềm nén chuyện này quá lâu, sẽ ảnh hưởng đến chuyện nối dõi tông đường về sau đó…”
 
Khanh Khanh chưa từng nghe có chuyện như vậy, nàng kinh ngạc thở gấp, lại quên mất đẩy hắn ra.
 
“Đáng ghét, lần nào chàng cũng ngang ngược như vậy…” Giọng nói của Khanh Khanh mềm mại như bông, nhất là khi nàng hờn dỗi, chất giọng yểu điệu kia càng giống như độc dược kích tình, nghe như lông vũ lướt qua tai, truyền cảm đến ngứa ngáy cả lòng.
 
Cố Hàm Lãng thật muốn nhanh chóng nhét gậy thịt của mình vào trong người nàng, để nàng đón nhận những đợt chạy nước rút không ngừng nghỉ của hắn.
 
Hắn gắt gao đè chặt nàng, say mê hôn lên gương mặt yêu kiều của nàng, hôn lên cánh môi ngọt ngào, đến cần cổ trắng nõn, rồi chạy dọc xuống triền miên nơi bầu ngực sữa mềm mại. Đầu lưỡi ấm áp liên tục trêu chọc đầu nhũ cứng rắn, hết liếm rồi mút, chọc cho nàng kêu ư a không ngừng.
 
Khanh Khanh xoa xoa thắt lưng rắn chắc của Cố Hàm Lãng, nàng cảm thán. Hắn đúng là một kiệt tác của tạo hóa, thân thể lẫn gương mặt đều tuyệt mỹ, cường tráng và đầy mê hoặc.
 
Cố Hàm Lãng đẩy cong chân nàng lên, kéo mở hết cỡ, làm cho hoa hạch đang ẩn nấp bên trong không cách nào ẩn mình, hắn dùng tay xoa xoa hai múi thịt, rồi gảy gảy lên hoa hạch nhỏ.
 
Khanh Khanh cắn môi, đón nhận cảm giác kích thích từ bàn tay hắn. Mật thủy tuôn tràn ồ ạt, chất dịch trong suốt dính đầy tay hắn.
 
“Khanh Khanh, tiểu huyệt này có nhớ ta không?” Cố Hàm Lãng cười xấu xa, cầm gậy thịt to lớn của mình hướng về phía cửa huyệt, cọ cọ lên xuống nhưng lại không chịu vào.
 
Hắn ma sát đến khi Khanh Khanh cảm thấy trống rỗng khó chịu, ham muốn được hắn cắm vào, hoa huyệt nàng trống trải quá. Nàng uốn éo thân mình như con rắn nước, đôi chân quấn lấy hông hắn.
 
“Ưm~… nhớ… Chàng tiến vào đi…”
 
“Vào đâu mới được?” Cố Hàm Lãng tiếp tục dụ dỗ.
 
“Vào bên trong tiểu huyệt, ta muốn chàng cắm vào tiểu huyệt ta… nhanh lên nào~…” Hạ thân Khanh Khanh ngứa ngáy đến khó chịu, như có hàng trăm con kiến bò bên trong hoa huyệt.
 
Hắn kéo nàng dậy, đặt nàng ngồi trên đùi mình: “Muốn thì tự nàng làm đi.”
 
“Không chịu… ta không còn khí lực nữa, chàng làm đi mà~!”  Khanh Khanh làm nũng với Cố Hàm Lãng, đáng yêu thế này làm sao hắn có thể cự tuyệt được.
 
Hắn bóp lấy eo của nàng, hạ thân dùng sức thúc lên: “Con heo lười, có chịu làm hay không… làm hay không hả?”
 
Vừa nói, hắn vừa cố ý thúc mạnh hông lên trên.
 
“A… đau mà… ta làm… ta làm…” Khanh Khanh thở gấp cầu xin hắn tha cho. Nếu không hoa huyệt của nàng sẽ bị hắn làm hư mất. Đúng là đồ nam nhân ngang ngược.
 
Bờ mông xinh đẹp của Khanh Khanh nâng lên hạ xuống nhiều lần, nàng dần dần tìm được khoái lạc trong đó. Hai tay nàng trụ trên vai Cố Hàm Lãng, đôi mắt xinh đẹp ngập nước nhìn hắn: “Ta đẹp không?”
 
Toàn thân thiếu nữ trắng như hoa hải đường, hàng mi lay động theo những cái chớp mắt, môi thơm mấp máy theo từng hơi thở gấp gáp không dứt.
 
Gậy thịt thô to bị hoa huyệt siết chặt, mút lấy không nhả, sự ấm áp ẩm ướt của hoa huyệt làm cho Cố Hàm Lãng thoải mái đến thở ra.
 
“Đẹp, Khanh Khanh là tuyệt nhất trong lòng ta.” Hắn chỉ hận không thể chết trên người tiểu yêu tinh xinh đẹp này. Hắn nhất thời cảm thấy, lửa dục trong người mình có cháy ba ngày ba đêm cũng không thể hết.
 
Chợt, Cố Hàm Lãng nhớ đến vẻ mến mộ của Chu Chính khi nhìn nàng, hắn cảm thấy khó chịu vô cớ, liền liều mạng đè nàng làm đi làm lại nhiều lần.
 
Một tay hắn vòng qua vịn eo nàng, đứng bật dậy, một tay chụp lấy một bầu ngực, thịt mềm bị bóp tràn ra các kẽ tay, bên dưới hai người hoàn toàn dán chặt vào nhau, hắn ra sức va chạm bên trong nàng liên tục không ngừng.
 
Khanh Khanh bị hắn những cú thúc liên hồi của hắn làm cho run rẩy, nàng sợ sẽ ngã  nhào ra đất, hai chân quấn chặt lấy hông hắn. Nàng kêu khóc đến muốn tắt tiếng, cào cấu hắn đến mệt mỏi, vẫn bị hắn quấn quít dây dưa không dừng.
 
***
 
Khanh Khanh nằm úp sấp bên người Cố Hàm Lãng, ngón tay nhỏ mềm mại vẽ vòng tròn trên ngực hắn, nàng cho hắn biết sáng hôm nay có chim bồ câu đem đến một mật hàm, hẹn hắn ngày mai vào giờ Thân ra Xuân Nhật trà lâu trình diện. Người gửi là Không Sơn lão nhân.
 
Có rất nhiều chuyện của hắn, Khanh Khanh không được biết, nàng cũng không hỏi nhiều. Nhưng nàng có thể đoán được chuyện hắn đang làm không hề đơn giản, vẫn nên nhắc nhở hắn chú ý đề phòng một chút, chắc là hắn cũng sẽ biết cách để ứng đối. Dù Cố Hàm Lãng vốn là người khéo léo, biết người biết ta, nhưng thế cục triều đình biến đổi không ngừng, chỉ e sẽ gặp phải địch thủ mạnh.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Senee05
Bài viết: 4
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 07:28
Has thanked: 26 times
Been thanked: 3 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 4 2020 12:42

Huhu năng suất vler luôn 🙆‍♀️🙆‍♀️🙆‍♀️

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 4 2020 16:56

Chương 7: Thế tử không khống chế được thú tính (H)

 Hai ngày sau, Cố Hàm Lãng đi tìm Khanh Khanh chơi đùa nàng một phen, sau đó hắn mang tinh thần sảng khoái đến cuộc hẹn. Ngược lại, Khanh Khanh toàn thân đau nhức không xuống giường được, nàng nằm lì trên giường lệ rơi đầy mặt nhìn trần nhà. Lẩm bẩm trong lòng: Cố Hàm Làng, tên cầm thú chết tiệt....

 Ở trà lâu, tiểu nhị đưa Cố Hàm Lãng đến một gian phòng thanh nhã, Cố Hàm Lãng ngồi ở bàn tròn thưởng thức trà mới năm nay. Chợt, một nam nhân trung niên dáng vẻ hiên ngang, khí chất phi phàm đẩy cửa đi vào, Cố Hàm Lãng nhanh chóng đứng lên thi lễ: "Vi thần tham kiến hoàng thượng."

 "Lãng Nhi không cần đa lễ, bây giờ đang ở bên ngoài, miễn lễ đi!" Thuấn Nguyên đế nói.

 "Vụ án Lý Hiểu tham ô quân lương đã có manh mối chưa?"

 "Bẩm Hoàng thượng, Lý Hiểu chỉ là một giáo úy nhỏ nhoi, quan vị thất phẩm, phía sau nếu không có chỗ dựa vững chắc, hắn tuyệt đối sẽ không dám lén lút ăn chặn số quân lương lớn như vậy." Cố Hàm Lăng dựa vào sự thật mà trả lời.

 Thuấn Nguyên đế vuốt râu nói: "Tiếp đi."

 "Vi thần tra được chuyện này có thể liên quan đến thái tử, chứng cứ còn lại thần cũng đang ngầm điều tra."

 Vẻ mặt Thuần Nguyên đế khó hiểu, chăm chăm nhìn hắn, nói: "Đừng cho là trẫm không biết người đang nghĩ cái gì, đầu óc của ngươi giống như tổ ong! Suy nghĩ nhiều cũng tốt, nhưng không được quá phận."

 "Vi thần không dám!"

 "Aiz.... Các con của trẫm lại không làm người khác bớt lo! Còn không bằng sự trung thành của Lãng nhi." Thuấn Nguyên đế vỗ vỗ bả vai của hắn.

 Thuấn Nguyên đế là một người phức tạp, nếu không phải vậy thì hắn cũng không tắm máu năm vị huynh đệ của mình để ngồi trên ngai vàng tối cao. Thái độ của Cố Hàm Lãng đối với hắn cũng rất phức tạp không kém.

 Thuấn Nguyên đế dùng ánh mắt sắc bén nhìn hắn, bỗng nhiên ông nghĩ, hay là để cho hắn tự mình đến Tô Châu để điều tra việc này.
 "Lãng nhi, nhân cơ hội này, ngươi có thể đến phương nam vui chơi một chút."

 Cố Hàm Lãng suy nghĩ một hồi, cúi đầu nhận mệnh: "Thần mong hoàng thượng đồng ý với thần một việc."

 "Lãng nhi cứ nói đừng ngại."

 "Kính mong hoàng thượng nói vài lời với Trịnh thái sư, vi thần muốn đưa nữ nhi của ngài ấy là Trịnh Khanh Khanh cùng thần đến phương nam, sau khi trở về cầu xin hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn!" 

 "Thì ra tiểu tử ngươi  đã động tâm với cô nương nhà Trịnh Nguyên, hahaha... Được được! Chuẩn tấu!"

 Cố Hàm Lãng cung kính tiễn hoàng đế rời đi, hàm ý trong lời nói của Thuấn Nguyên đế, việc hắn cần làm không chỉ đơn giản là đến phương nam điều tra, mà còn nhất định phải diệt trừ thế lực bên kia của thái tử. Thái tử muốn ngồi lên ngai vàng trước thời điểm là chuyện không thể được.

 Chỉ là Cố Hàm Lãng tuyệt đối sẽ không trở thành cây đao loại trừ thái tử của Thuấn Nguyên đế, hắn có tính toán của riêng mình. Chiêu mượn đao giết người này hắn không muốn tham gia.

 Đôi mắt đen nhánh của Cố Hàm Lãng tựa như hai hố sâu không đáy, trong con ngươi của hắn toát ra tia u ám, thần bí khó lường.
 Trở về Ninh vương phủ, Cố Hàm Lãng ôm Khanh Khanh đặt trên đùi, bàn tay rảnh rỗi của hắn không chút đứng đắn sờ soạng từ cổ áo của nàng đi xuống, vuốt ve bầu ngực sữa của nàng: "Ngày mai theo ta đến phương nam, ta đưa nàng đi chơi."

 Không biết vì sao, bị hắn sờ một cái, thân thể nàng lập tức mềm nhũn ra, nàng dựa vào lồng ngực rắn chắc của hắn, thở gấp: "Cha ta nhất định sẽ không cho phép."

 "Ta dám cược với nàng, cha nàng nhất định sẽ đồng ý. Cược gì đây?" 

 Khanh Khanh chu môi lên: "Ta không tin, chàng muốn cược cái gì?"
 Cố Hàm Lãng nhìn chằm chằm cái miệng nho nhỏ của nàng, bộ dạng làm nũng này thật là đáng yêu.

 "Cược Khanh Khanh dùng miệng hầu hạ ta… Được không?" Khóe miệng của hắn khẽ cong lên.

 Khanh Khanh không hiểu nhìn hắn, hắn cắn lỗ tai nàng rồi giải thích, khuôn mặt nàng lập tức xấu hổ đỏ bừng một mảng, nàng cắn môi: "Chàng là đồ trứng thối, hạ lưu… đồ tiểu nhân..."

 "À...." Cố Hàm Lãng nắm lấy tay nàng đặt lên môi mình, mỉm cười nói: "Nếu ta thật sự là một kẻ tiểu nhân xảo trá, thì sao nàng lại nhìn trúng ta?" 

 Khanh Khanh trêu ghẹo đáp lời: "Chàng ấy hả, chàng vốn cơ trí hơn người mà."

 "Đúng đấy! Khanh Khanh, vẫn là nàng hiểu ta." Cố Hàm Lãng cười ha ha nói: "Khanh Khanh nếu như ta giết người như ngóe thì sao?"

 "Vậy những kẻ đó nhất định là người xấu." Khanh Khanh cười ngây ngô nhìn hắn: "Có đúng không?"

 "Nếu ta giết người vô tội thì sao?" Cố Hàm Lãng tiếp tục hỏi, nụ cười trên mặt như có như không, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm tựa như đầm nước không đáy.

 Khanh Khanh nghĩ một hồi, ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: "Nếu người chàng giết người vô tội, lương tâm ta sẽ cảm thấy bất an, không chịu được sẽ rời xa chàng. Thiên lý tuần hoàn, có đôi khi báo ứng sẽ không rơi xuống chàng, mà lại rơi xuống người thân bên cạnh chàng, giống như ta hoặc là hài tử của chúng ta."

 Nghe nàng nói đến đây, Cố Hàm Lãng không khỏi rùng mình.... Đúng vậy, trước kia hắn không sợ thiên lý tuần hoàn, nhân quả báo ứng. Nhưng bây giờ hắn nghĩ đến nàng, nghĩ đến hài tử trong tương lai của bọn họ sẽ gặp bất hạnh, trong lòng siết lại, đau đớn tựa như dao đâm vào.

 Cố Hàm Lãng quyết tâm sau này sẽ làm thật nhiều chuyện tốt, tích nhiều công đức cùng làm việc thiện. Giảm bớt tội nghiệt trước kia của hắn.

 "Không bằng bây giờ Khanh Khanh làm một việc tốt, cứu rỗi tín đồ lạc lối như ta đi!" Cố Hàm Lãng tỏ vẻ đáng thương.

 Trịnh Khanh Khanh cảm nhận rất rõ ràng vật cứng như chày sắt bên dưới chọc chọc vào mông của nàng. Sao bất cứ lúc nào tên này cũng có thể động dục với mình vậy chứ.

 Thật sự là khâm phục ....


"Ta lại muốn nàng." Hắn nhìn nàng chăm chú, ánh mắt tối tăm lập lòe, giọng nói mang theo gợi cảm, dường như đang kiềm chế, cố gắng chịu đựng giày vò. Khanh Khanh chỉ cảm thấy dường như mình đang bị dã thú nhìn chăm chăm.

 Đang còn thất thần, trên môi Khanh Khanh đột nhiên sinh ra cảm giác bị đè ép, có vật mềm mại nào đó dính chặt vào đôi môi nàng, cọ sát dây dưa.

 Lúc này, ngón tay của Cố Hàm Lãng phác họa gò má nàng, sau đó lại rơi xuống cần cổ mịn màng bóng loáng của nàng, hắn nhàn nhạt nói: "Nàng nói xem, ta nên trừng phạt sự thất thần này của nàng như thế nào đây? Hử?"

 Trịnh Khanh Khanh ngẩng đầu nhìn hắn, tình cảm trong đôi máy đen nhánh của hắn rơi vào mắt nàng, điều này càng tăng thêm dáng vẻ trêu người đầy yêu dã của hắn.

 Trịnh Khanh Khanh chủ động ngậm lấy vành môi sáng bóng của Cố Hàm Lãng, cũng vân vê liếm láp.

 Hiếm khi nàng chủ động, hành động lần này của nàng làm Cố Hàm Lãng chấn động, hắn mãnh liệt đáp lại môi nàng.

 Cởi bỏ xiêm y của cả hai, Trịnh Khanh Khanh nhìn thân thể tráng kiện đầy cơ bắp của hắn, mặt nàng vẫn còn chút hồng, chỉ là chân mày lại hơi nhướng lên, đáy mắt lóe sáng làm hắn khó hiểu, móng tay phấn hồng của nàng như lơ đãng chậm rãi lướt qua ngực hắn.
 Một cảm giác khác thường từ móng tay của nàng nhanh chóng lan tràn khắp toàn thân hắn, hắn cảm thấy máu của mình như đang sôi trào, thế nhưng bây giờ hắn chưa vội làm gì, cứ để nàng dùng bàn tay mềm mại vuốt ve, còn bản thân thì nặng nề thở dốc.

 Lồng ngực hắn màu đồng, trên đó có hai hạt đậu đỏ thẫm, trông cũng đã cương cứng.

 Nàng chậm rãi cúi người xuống, thời điểm ghé sát vào da thịt hắn, nàng ngửi được mùi hương mát lạnh chỉ thuộc về hắn, vì vậy nàng đưa lưỡi ra nhắm đến hai hạt đậu cứng rắn kia, khẽ liếm thăm dò một chút.

 Trong nháy mắt khi lưỡi nhỏ mềm mại của nàng chạm đến, toàn thân Cố Hàm Lãng cứng đờ. Bị nàng trêu chọc như vậy, cổ họng hắn lập tức phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp, cự vật bên dưới cũng đã ngẩng cao đầu, căng trướng đến nỗi làm hắn cảm thấy đau đớn.

 Cổ Hàm Lãng thở hổn hển, cố gắng kìm nén ham muốn xoay người đè nàng xuống thân, Khanh Khanh học cách trước đây của hắn, nàng dùng răng cắn hạt đậu đỏ, chậm rãi nhây gặm.

 Khi nàng ngẩng đầu lên, đôi môi căng mọng của nàng kéo từ lồng ngực hắn ra một sợi chỉ bạc thật dài, trong đáy mắt tràn đầy sắc xuân, lộ ra vẻ trêu chọc người không gì sánh được.

 Hình ảnh này lập tức kích thích tính chiếm hữu của giống đực trong hắn.

 Cố Hàm Lãng gầm lên như mãnh thú, ôm nàng ném lên giường, thân thể to lớn của hắn nằm đè lên thân thể yêu kiều của nàng: "Khanh Khanh... Nàng có biết đây là đang tìm đường chết không?"
 Sau này nàng mới biết, châm lửa lên con dã thú trên người hắn, chọc nó phát cuồng không thể khống chế được, đến cuối cùng người bị thương chính là nàng.

 Bởi vì dục vọng cực hạn, cự vật hắn căng cứng, gân xanh quấn quanh sắp chạm đến giới hạn muốn nổ tung, cần một nơi phát tiết, hắn chỉ có một ý nghĩ trong đầu: Hắn muốn chơi nàng, muốn đem chân nàng đặt trên vai mình, động thân một cái dùng sức đâm thẳng vào trong, không ngừng liều mạng làm nàng.

 "A...A... Đau quá, Cố Hàm Lãng chàng nhẹ một chút." Nàng đấm lên người hắn.

 Những cú đấm như muỗi chích này càng thêm kích thích Cố Hàm Lãng, hắn nâng mông nàng lên, cự vật lập tức chen lấn sâu hơn vào hành lang thịt mềm bên trong huyệt nhỏ của nàng "Khanh Khanh... sướng quá, tiểu huyệt của nàng thật chặt, xoắn chết ta rồi."

 Hơi thở của hắn rối loạn, từng giọt mồ hôi lăn dài từ trán, từ lồng ngực của hắn  rơi thẳng xuống kiều nhũ và cái bụng bằng phẳng của nàng.

 Hắn cúi người xuống ngậm lấy khối thịt trắng nõn đang lắc lư lên xuống của nàng, ăn nó thật say sưa, thi thoảng trong miệng còn phát ra tiếng chụt chụt như đang mút sữa mẹ. Một tay hắn bao trọn lấy tròn trịa bên kia của nàng, nhẹ nhàng nắn bóp, ngón tay se se nụ hoa mập mạp của nàng.

 Mái tóc đen nhánh của Khanh Khanh tán loạn, hoa tâm mềm mại của nàng bị hắn va chạm khiến thân thể lắc lư không ngừng, khuôn mặt xinh đẹp động lòng người, mang theo nức nở giống như đau đớn tột cùng mà lại như đang rất khoan khoái.

 "Nhanh nhanh...Nhanh nhanh... Lãng ca ca!" Nàng uốn éo thân thể tuyết trắng không ngừng, bụng dưới co chặt lại, Cố Hàm Lãng đang mút ngực của nàng lập tức căng thẳng. Hắn ra sức đâm vào rút ra trên dưới mấy trăm cái, sau đó lập tức hòa tan chính mình trong nhục huyệt.

 Cố Hàm Lãng mồ hôi đầm đìa nằm trên thân thể mềm mại của nàng. Một lát sau, Trịnh Khanh Khanh cảm nhận được cự vật bên trong hoa huyệt của nàng lại bắt đầu căng phồng lên, Cố Hàm Lãng chống tay nâng người dậy, như được tiêm thêm máu: "Lại lần nữa..."

 Hắn muốn nàng. Không muốn dừng lại.

 Khanh Khanh kinh hoảng, điều này hoàn toàn vượt quá sức chịu đựng của nàng.

 Nàng ở dưới người hắn lập tức bật dậy, muốn chạy trốn nhưng lại bị hắn nắm lấy mắt cá chân, kéo về đặt dưới thân.

 Hắn cắn răng, mặc kệ nàng đánh đấm hắn thế nào, hắn tự tay mò mẫm bên dưới thân thể nàng, nắm lấy hai đùi trơn nhẵn của nàng, hơi dùng sức, lập tức hai chân nàng bị kéo căng mở ra hết cỡ.

 "Cho ta... Khanh Khanh..." Giọng nói của hắn hoàn toàn trầm khàn.
 Hắn bóp eo nàng, một đường đi vào, hai người cùng lúc than khẽ một tiếng. Hắn vùi đầu vào cổ nàng, nhìn thấy tóc nàng dính trên cần cổ đầy mồ hôi, hắn nhẹ nhàng cọ cọ hôn lên nơi đó, mùi thơm trên cơ thể nàng hòa lẫn cùng hơi thở nóng hổi mập mờ mạnh mẽ đánh thẳng vào tim gan của hắn, khiến dục hỏa trên người hắn càng thêm nóng cháy.

 "Nàng là của ta...." Hắn cắm vào tiểu huyệt của nàng, va chạm mạnh mẽ lại càng mạnh mẽ, đánh thẳng vào sâu trong linh hồn nàng, nàng bị sự mãnh liệt này kích thích đạt đến cao trào hết lần này đến lần khác.

 Nàng không chịu nổi hắn, nhỏ giọng nức nở khóc, thân thể vì cao trào hành hạ làm cho tan rã.

 Hai người cùng đến đỉnh cao trào, bên trong huyệt nhỏ của nàng tràn đầy dịch trắng nhầy nhụa của hắn.

 Toàn thân Khanh Khanh không còn sức lực, ý thức tan rã, mặc cho hắn chi phối. Bên tai nàng chỉ còn mơ hồ nghe thấy lời hắn nói, hết lần này đến lần khác.

 "Làm thêm lần nữa...."

 "Một lần nữa...."

 "Lần nữa..."
 ........




:onion77: :onion77: :onion77: :onion77: :onion77: :onion77:





 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Vivi
Bài viết: 3
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 00:33
Has thanked: 66 times
Been thanked: 7 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 4 2020 21:16

Haruka đã viết:
21 Tháng 4 2020 16:56
Chương 7: Thế tử không khống chế được thú tính (H)

 Hai ngày sau, Cố Hàm Lãng đi tìm Khanh Khanh chơi đùa nàng một phen, sau đó hắn mang tinh thần sảng khoái đến cuộc hẹn. Ngược lại, Khanh Khanh toàn thân đau nhức không xuống giường được, nàng nằm lì trên giường lệ rơi đầy mặt nhìn trần nhà. Lẩm bẩm trong lòng: Cố Hàm Làng, tên cầm thú chết tiệt....

 Ở trà lâu, tiểu nhị đưa Cố Hàm Lãng đến một gian phòng thanh nhã, Cố Hàm Lãng ngồi ở bàn tròn thưởng thức trà mới năm nay. Chợt, một nam nhân trung niên dáng vẻ hiên ngang, khí chất phi phàm đẩy cửa đi vào, Cố Hàm Lãng nhanh chóng đứng lên thi lễ: "Vi thần tham kiến hoàng thượng."

 "Lãng Nhi không cần đa lễ, bây giờ đang ở bên ngoài, miễn lễ đi!" Thuấn Nguyên đế nói.

 "Vụ án Lý Hiểu tham ô quân lương đã có manh mối chưa?"

 "Bẩm Hoàng thượng, Lý Hiểu chỉ là một giáo úy nhỏ nhoi, quan vị thất phẩm, phía sau nếu không có chỗ dựa vững chắc, hắn tuyệt đối sẽ không dám lén lút ăn chặn số quân lương lớn như vậy." Cố Hàm Lăng dựa vào sự thật mà trả lời.

 Thuấn Nguyên đế vuốt râu nói: "Tiếp đi."

 "Vi thần tra được chuyện này có thể liên quan đến thái tử, chứng cứ còn lại thần cũng đang ngầm điều tra."

 Vẻ mặt Thuần Nguyên đế khó hiểu, chăm chăm nhìn hắn, nói: "Đừng cho là trẫm không biết người đang nghĩ cái gì, đầu óc của ngươi giống như tổ ong! Suy nghĩ nhiều cũng tốt, nhưng không được quá phận."

 "Vi thần không dám!"

 "Aiz.... Các con của trẫm lại không làm người khác bớt lo! Còn không bằng sự trung thành của Lãng nhi." Thuấn Nguyên đế vỗ vỗ bả vai của hắn.

 Thuấn Nguyên đế là một người phức tạp, nếu không phải vậy thì hắn cũng không tắm máu năm vị huynh đệ của mình để ngồi trên ngai vàng tối cao. Thái độ của Cố Hàm Lãng đối với hắn cũng rất phức tạp không kém.

 Thuấn Nguyên đế dùng ánh mắt sắc bén nhìn hắn, bỗng nhiên ông nghĩ, hay là để cho hắn tự mình đến Tô Châu để điều tra việc này.
 "Lãng nhi, nhân cơ hội này, ngươi có thể đến phương nam vui chơi một chút."

 Cố Hàm Lãng suy nghĩ một hồi, cúi đầu nhận mệnh: "Thần mong hoàng thượng đồng ý với thần một việc."

 "Lãng nhi cứ nói đừng ngại."

 "Kính mong hoàng thượng nói vài lời với Trịnh thái sư, vi thần muốn đưa nữ nhi của ngài ấy là Trịnh Khanh Khanh cùng thần đến phương nam, sau khi trở về cầu xin hoàng thượng hạ chỉ tứ hôn!" 

 "Thì ra tiểu tử ngươi  đã động tâm với cô nương nhà Trịnh Nguyên, hahaha... Được được! Chuẩn tấu!"

 Cố Hàm Lãng cung kính tiễn hoàng đế rời đi, hàm ý trong lời nói của Thuấn Nguyên đế, việc hắn cần làm không chỉ đơn giản là đến phương nam điều tra, mà còn nhất định phải diệt trừ thế lực bên kia của thái tử. Thái tử muốn ngồi lên ngai vàng trước thời điểm là chuyện không thể được.

 Chỉ là Cố Hàm Lãng tuyệt đối sẽ không trở thành cây đao loại trừ thái tử của Thuấn Nguyên đế, hắn có tính toán của riêng mình. Chiêu mượn đao giết người này hắn không muốn tham gia.

 Đôi mắt đen nhánh của Cố Hàm Lãng tựa như hai hố sâu không đáy, trong con ngươi của hắn toát ra tia u ám, thần bí khó lường.
 Trở về Ninh vương phủ, Cố Hàm Lãng ôm Khanh Khanh đặt trên đùi, bàn tay rảnh rỗi của hắn không chút đứng đắn sờ soạng từ cổ áo của nàng đi xuống, vuốt ve bầu ngực sữa của nàng: "Ngày mai theo ta đến phương nam, ta đưa nàng đi chơi."

 Không biết vì sao, bị hắn sờ một cái, thân thể nàng lập tức mềm nhũn ra, nàng dựa vào lồng ngực rắn chắc của hắn, thở gấp: "Cha ta nhất định sẽ không cho phép."

 "Ta dám cược với nàng, cha nàng nhất định sẽ đồng ý. Cược gì đây?" 

 Khanh Khanh chu môi lên: "Ta không tin, chàng muốn cược cái gì?"
 Cố Hàm Lãng nhìn chằm chằm cái miệng nho nhỏ của nàng, bộ dạng làm nũng này thật là đáng yêu.

 "Cược Khanh Khanh dùng miệng hầu hạ ta… Được không?" Khóe miệng của hắn khẽ cong lên.

 Khanh Khanh không hiểu nhìn hắn, hắn cắn lỗ tai nàng rồi giải thích, khuôn mặt nàng lập tức xấu hổ đỏ bừng một mảng, nàng cắn môi: "Chàng là đồ trứng thối, hạ lưu… đồ tiểu nhân..."

 "À...." Cố Hàm Lãng nắm lấy tay nàng đặt lên môi mình, mỉm cười nói: "Nếu ta thật sự là một kẻ tiểu nhân xảo trá, thì sao nàng lại nhìn trúng ta?" 

 Khanh Khanh trêu ghẹo đáp lời: "Chàng ấy hả, chàng vốn cơ trí hơn người mà."

 "Đúng đấy! Khanh Khanh, vẫn là nàng hiểu ta." Cố Hàm Lãng cười ha ha nói: "Khanh Khanh nếu như ta giết người như ngóe thì sao?"

 "Vậy những kẻ đó nhất định là người xấu." Khanh Khanh cười ngây ngô nhìn hắn: "Có đúng không?"

 "Nếu ta giết người vô tội thì sao?" Cố Hàm Lãng tiếp tục hỏi, nụ cười trên mặt như có như không, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm tựa như đầm nước không đáy.

 Khanh Khanh nghĩ một hồi, ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: "Nếu người chàng giết người vô tội, lương tâm ta sẽ cảm thấy bất an, không chịu được sẽ rời xa chàng. Thiên lý tuần hoàn, có đôi khi báo ứng sẽ không rơi xuống chàng, mà lại rơi xuống người thân bên cạnh chàng, giống như ta hoặc là hài tử của chúng ta."

 Nghe nàng nói đến đây, Cố Hàm Lãng không khỏi rùng mình.... Đúng vậy, trước kia hắn không sợ thiên lý tuần hoàn, nhân quả báo ứng. Nhưng bây giờ hắn nghĩ đến nàng, nghĩ đến hài tử trong tương lai của bọn họ sẽ gặp bất hạnh, trong lòng siết lại, đau đớn tựa như dao đâm vào.

 Cố Hàm Lãng quyết tâm sau này sẽ làm thật nhiều chuyện tốt, tích nhiều công đức cùng làm việc thiện. Giảm bớt tội nghiệt trước kia của hắn.

 "Không bằng bây giờ Khanh Khanh làm một việc tốt, cứu rỗi tín đồ lạc lối như ta đi!" Cố Hàm Lãng tỏ vẻ đáng thương.

 Trịnh Khanh Khanh cảm nhận rất rõ ràng vật cứng như chày sắt bên dưới chọc chọc vào mông của nàng. Sao bất cứ lúc nào tên này cũng có thể động dục với mình vậy chứ.

 Thật sự là khâm phục ....


"Ta lại muốn nàng." Hắn nhìn nàng chăm chú, ánh mắt tối tăm lập lòe, giọng nói mang theo gợi cảm, dường như đang kiềm chế, cố gắng chịu đựng giày vò. Khanh Khanh chỉ cảm thấy dường như mình đang bị dã thú nhìn chăm chăm.

 Đang còn thất thần, trên môi Khanh Khanh đột nhiên sinh ra cảm giác bị đè ép, có vật mềm mại nào đó dính chặt vào đôi môi nàng, cọ sát dây dưa.

 Lúc này, ngón tay của Cố Hàm Lãng phác họa gò má nàng, sau đó lại rơi xuống cần cổ mịn màng bóng loáng của nàng, hắn nhàn nhạt nói: "Nàng nói xem, ta nên trừng phạt sự thất thần này của nàng như thế nào đây? Hử?"

 Trịnh Khanh Khanh ngẩng đầu nhìn hắn, tình cảm trong đôi máy đen nhánh của hắn rơi vào mắt nàng, điều này càng tăng thêm dáng vẻ trêu người đầy yêu dã của hắn.

 Trịnh Khanh Khanh chủ động ngậm lấy vành môi sáng bóng của Cố Hàm Lãng, cũng vân vê liếm láp.

 Hiếm khi nàng chủ động, hành động lần này của nàng làm Cố Hàm Lãng chấn động, hắn mãnh liệt đáp lại môi nàng.

 Cởi bỏ xiêm y của cả hai, Trịnh Khanh Khanh nhìn thân thể tráng kiện đầy cơ bắp của hắn, mặt nàng vẫn còn chút hồng, chỉ là chân mày lại hơi nhướng lên, đáy mắt lóe sáng làm hắn khó hiểu, móng tay phấn hồng của nàng như lơ đãng chậm rãi lướt qua ngực hắn.
 Một cảm giác khác thường từ móng tay của nàng nhanh chóng lan tràn khắp toàn thân hắn, hắn cảm thấy máu của mình như đang sôi trào, thế nhưng bây giờ hắn chưa vội làm gì, cứ để nàng dùng bàn tay mềm mại vuốt ve, còn bản thân thì nặng nề thở dốc.

 Lồng ngực hắn màu đồng, trên đó có hai hạt đậu đỏ thẫm, trông cũng đã cương cứng.

 Nàng chậm rãi cúi người xuống, thời điểm ghé sát vào da thịt hắn, nàng ngửi được mùi hương mát lạnh chỉ thuộc về hắn, vì vậy nàng đưa lưỡi ra nhắm đến hai hạt đậu cứng rắn kia, khẽ liếm thăm dò một chút.

 Trong nháy mắt khi lưỡi nhỏ mềm mại của nàng chạm đến, toàn thân Cố Hàm Lãng cứng đờ. Bị nàng trêu chọc như vậy, cổ họng hắn lập tức phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp, cự vật bên dưới cũng đã ngẩng cao đầu, căng trướng đến nỗi làm hắn cảm thấy đau đớn.

 Cổ Hàm Lãng thở hổn hển, cố gắng kìm nén ham muốn xoay người đè nàng xuống thân, Khanh Khanh học cách trước đây của hắn, nàng dùng răng cắn hạt đậu đỏ, chậm rãi nhây gặm.

 Khi nàng ngẩng đầu lên, đôi môi căng mọng của nàng kéo từ lồng ngực hắn ra một sợi chỉ bạc thật dài, trong đáy mắt tràn đầy sắc xuân, lộ ra vẻ trêu chọc người không gì sánh được.

 Hình ảnh này lập tức kích thích tính chiếm hữu của giống đực trong hắn.

 Cố Hàm Lãng gầm lên như mãnh thú, ôm nàng ném lên giường, thân thể to lớn của hắn nằm đè lên thân thể yêu kiều của nàng: "Khanh Khanh... Nàng có biết đây là đang tìm đường chết không?"
 Sau này nàng mới biết, châm lửa lên con dã thú trên người hắn, chọc nó phát cuồng không thể khống chế được, đến cuối cùng người bị thương chính là nàng.

 Bởi vì dục vọng cực hạn, cự vật hắn căng cứng, gân xanh quấn quanh sắp chạm đến giới hạn muốn nổ tung, cần một nơi phát tiết, hắn chỉ có một ý nghĩ trong đầu: Hắn muốn chơi nàng, muốn đem chân nàng đặt trên vai mình, động thân một cái dùng sức đâm thẳng vào trong, không ngừng liều mạng làm nàng.

 "A...A... Đau quá, Cố Hàm Lãng chàng nhẹ một chút." Nàng đấm lên người hắn.

 Những cú đấm như muỗi chích này càng thêm kích thích Cố Hàm Lãng, hắn nâng mông nàng lên, cự vật lập tức chen lấn sâu hơn vào hành lang thịt mềm bên trong huyệt nhỏ của nàng "Khanh Khanh... sướng quá, tiểu huyệt của nàng thật chặt, xoắn chết ta rồi."

 Hơi thở của hắn rối loạn, từng giọt mồ hôi lăn dài từ trán, từ lồng ngực của hắn  rơi thẳng xuống kiều nhũ và cái bụng bằng phẳng của nàng.

 Hắn cúi người xuống ngậm lấy khối thịt trắng nõn đang lắc lư lên xuống của nàng, ăn nó thật say sưa, thi thoảng trong miệng còn phát ra tiếng chụt chụt như đang mút sữa mẹ. Một tay hắn bao trọn lấy tròn trịa bên kia của nàng, nhẹ nhàng nắn bóp, ngón tay se se nụ hoa mập mạp của nàng.

 Mái tóc đen nhánh của Khanh Khanh tán loạn, hoa tâm mềm mại của nàng bị hắn va chạm khiến thân thể lắc lư không ngừng, khuôn mặt xinh đẹp động lòng người, mang theo nức nở giống như đau đớn tột cùng mà lại như đang rất khoan khoái.

 "Nhanh nhanh...Nhanh nhanh... Lãng ca ca!" Nàng uốn éo thân thể tuyết trắng không ngừng, bụng dưới co chặt lại, Cố Hàm Lãng đang mút ngực của nàng lập tức căng thẳng. Hắn ra sức đâm vào rút ra trên dưới mấy trăm cái, sau đó lập tức hòa tan chính mình trong nhục huyệt.

 Cố Hàm Lãng mồ hôi đầm đìa nằm trên thân thể mềm mại của nàng. Một lát sau, Trịnh Khanh Khanh cảm nhận được cự vật bên trong hoa huyệt của nàng lại bắt đầu căng phồng lên, Cố Hàm Lãng chống tay nâng người dậy, như được tiêm thêm máu: "Lại lần nữa..."

 Hắn muốn nàng. Không muốn dừng lại.

 Khanh Khanh kinh hoảng, điều này hoàn toàn vượt quá sức chịu đựng của nàng.

 Nàng ở dưới người hắn lập tức bật dậy, muốn chạy trốn nhưng lại bị hắn nắm lấy mắt cá chân, kéo về đặt dưới thân.

 Hắn cắn răng, mặc kệ nàng đánh đấm hắn thế nào, hắn tự tay mò mẫm bên dưới thân thể nàng, nắm lấy hai đùi trơn nhẵn của nàng, hơi dùng sức, lập tức hai chân nàng bị kéo căng mở ra hết cỡ.

 "Cho ta... Khanh Khanh..." Giọng nói của hắn hoàn toàn trầm khàn.
 Hắn bóp eo nàng, một đường đi vào, hai người cùng lúc than khẽ một tiếng. Hắn vùi đầu vào cổ nàng, nhìn thấy tóc nàng dính trên cần cổ đầy mồ hôi, hắn nhẹ nhàng cọ cọ hôn lên nơi đó, mùi thơm trên cơ thể nàng hòa lẫn cùng hơi thở nóng hổi mập mờ mạnh mẽ đánh thẳng vào tim gan của hắn, khiến dục hỏa trên người hắn càng thêm nóng cháy.

 "Nàng là của ta...." Hắn cắm vào tiểu huyệt của nàng, va chạm mạnh mẽ lại càng mạnh mẽ, đánh thẳng vào sâu trong linh hồn nàng, nàng bị sự mãnh liệt này kích thích đạt đến cao trào hết lần này đến lần khác.

 Nàng không chịu nổi hắn, nhỏ giọng nức nở khóc, thân thể vì cao trào hành hạ làm cho tan rã.

 Hai người cùng đến đỉnh cao trào, bên trong huyệt nhỏ của nàng tràn đầy dịch trắng nhầy nhụa của hắn.

 Toàn thân Khanh Khanh không còn sức lực, ý thức tan rã, mặc cho hắn chi phối. Bên tai nàng chỉ còn mơ hồ nghe thấy lời hắn nói, hết lần này đến lần khác.

 "Làm thêm lần nữa...."

 "Một lần nữa...."

 "Lần nữa..."
 ........




:onion77: :onion77: :onion77: :onion77: :onion77: :onion77:





 

:k-tuzki-k5404: cừu non khanh khanh làm sao thắng được sói đói🤣

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 5 khách