[HĐ-TXVT-1VS1] CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 59
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Hang thỏ
Has thanked: 327 times
Been thanked: 765 times
Tiếp xúc:

31 Tháng 7 2020 23:14

014. Kỳ nghỉ bên bờ biển
 
          Một số biệt thự đã được xây dựng trong vịnh để học sinh đi nghỉ mát bên bãi biển. Dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, có những quầy thực phẩm không người bày trên bãi biển và có thể tùy ý lấy.
 
          Bờ cát của bãi biển ngày đêm được bọt sóng cọ rửa thành một dải lụa trắng bạc.
 
          Uyển Sa mặc một bộ đồ bơi màu xanh nhạt và cùng Lương Kỳ để chân trần đi dạo trên bờ cát, tạo ra những dấu chân lờ mờ.
 
          Lương Kỳ nhìn bộ ngực đẫy đà của cô, nheo mắt lại cười: “Để tớ đoán xem, mỗi ngày cậu đều uống sữa à?"
 
          Uyển Sa huých khuỷu tay cô: “Đừng trêu tớ."
 
          Có hai nam sinh cùng cấp đi đến nhìn chằm chằm vào bộ ngực to của Uyển Sa tươi cười hỏi: “Hai cậu có muốn cùng đi chơi không?”
 
          Ở trong ngôi trường này, nam sinh mời nữ sinh đi chơi bao hàm rất nhiều ý nghĩa. Uyển Sa nghĩ tới cảnh suýt bị ba tên cầm thú cưỡng dâm lần đó, lắc đầu từ chối: “Không được, tôi còn có chút việc.”
 
          Gương mặt của hai nam sinh đều trở nên đần thối, nhưng vẫn thức thời rời đi.
 
          Lương Kỳ kéo Uyển Sa, nhỏ giọng hỏi: “Sao không theo bọn họ đi chơi?"
 
          Uyển Sa nói thẳng: “Tớ không thích bọn họ."
 
          Lương Kỳ cười cong mắt: “E là bọn họ không đủ đẹp trai, có phải chỉ có mỗi Phó Nhất Hành cậu mới đồng ý?"
 
          Uyển Sa không biết phải nói gì, cô giả vờ cười khẽ, hở hàm răng trắng nhỏ của mình: “Không thể nào, tớ xem soái ca như cặn bã."
 
          "Nếu cậu không thích vậy để tớ đi với bọn họ." Lương Kỳ buông tay cô, chạy về phía hai nam sinh kia.
 
          Vào giờ cơm chiều, có ít người đi chơi hơn, Uyển Sa không có khẩu vị, một mình đi dạo trên bãi biển.
 
          Đã lâu như vậy vẫn không thấy Phó Nhất Hành, có vẻ anh thật sự không đến. Lúc nào anh cũng xuất quỷ nhập thần, khiến cô không hiểu được.
 
          Uyển Sa cúi xuống nhặt vỏ sò trên cát, đi đến chỗ nước cạn chỉ ngập đến mắt cá chân. Không ngờ lại bị một cơn sóng lớn đột nhiên ập đến.
 
          Bị sóng biển ập tới nháy mắt toàn thân cô lạnh buốt.
 
          Sau đó thuỷ triều nhanh chóng rút xuống, dòng chảy mạnh mẽ chảy ngược cuốn cô vào trong những con sóng, lôi kéo vào dòng nước ngầm. (https://www.bestprice.vn/blog/kinh-nghi ... -1406.html)
 
          Uyển Sa bị chìm trong biển lại không biết bơi lội, thoáng chốc hoảng loạn, tay chân loạn xạ bơi, cố gắng thoát khỏi dòng nước rút.
 
          Nhưng mọi thứ không như mong muốn, một khi đưa thân vào biển sâu, chỉ có thể bất lực bị nước cuốn đi. Dù cô bơi nhanh cũng không tránh được dòng nước biển cuốn trở lại.
 
          Dường như càng lúc cô càng cách xa bờ biển,sức lực của  Uyển Sa đang dần kiệt quệ. Chỉ hy vọng người nào ở trên bờ có thể phát hiện cô đang trôi nổi trên mặt nước.
 
          Nhưng không ai chú ý đến cô, Uyển Sa gần như tuyệt vọng, không có cách nào khác để nổi lên, miệng và mũi bị sặc nước muối, cả người cứ chìm xuống biển.
 
          Trong khoảnh khắc chìm xuống, một cánh tay thon dài mạnh mẽ nâng mông cô lên, vững vàng nhấc lên khỏi mặt nước.
 
          Uyển Sa bị sặc nước ra sức ho khan, phun ra nước biển mặn trong cổ họng, mắt đau đớn ra sức chớp, tầm mắt khôi phục xong thấy rõ một gương mặt đẹp trai bức người.
 
          Đó là Phó Nhất Hành.
 
          Ánh mắt của anh lạnh buốt nhìn khuôn mặt cô ướt đẫm nước, giọng nói đều đều: “Thật là phiền phức."
 
          Một cảm xúc không thể giải thích dâng trào trong trái tim của Uyển Sa, không rõ là cảm kích hay là điều gì khác, cuối cùng cô cũng lấy lại được giọng nói: “Cậu đã đến rồi."
 
          Phó Nhất Hành khẽ “ừ” một tiếng, vòng tay kéo cô bơi vào bờ.
 
          Ý thức của Uyển Sa dần dần khôi phục, phát hiện Phó Nhất Hành lộ nửa thân trên, tay ôm người cô đặt ở bộ ngực tròn của cô.
 
          Theo sóng biển dao động, bàn tay anh như cố tình cạ vào đầu vú của cô, mang lại cảm giác có chút ngứa ran.
 
          Mà cô vì muốn giữ thăng bằng, không thể không vòng tay ôm cổ của anh, đôi môi vô tình cọ đến xương quai xanh khêu gợi của anh.
 
          Nếu không phải vì đang gặp nạn, người khác sẽ nghĩ bọn họ đang ân ái triền miên.
 
          Phó Nhất Hành dễ dàng đưa cô lên bờ, bầu trời gần như mờ đi.
 
          Uyển Sa hít một hơi, nhìn chiếc áo sơ mi rơi vào bờ cát, phủi cát đi và nhặt lên trả lại cho Phó Nhất Hành.
 
          Phó Nhất Hành nhìn chiếc áo sơ mi bẩn hơi cau mày, nhưng không muốn cởi trần nên cố mặc trên người.
 
          Uyển Sa nhìn anh không nói lời nào, đi về hướng biệt thự, không khỏi hỏi: “Sao cậu về biệt thự sớm vậy?"
 
          Phó Nhất Hành cũng không quay đầu lại: “Tắm rửa rồi thay quần áo."
 
          Thật đúng là người mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, Uyển Sa buồn cười.
 
          Sau bữa ăn, mọi người nhóm lửa trại bên bờ biển, các học sinh vây quanh bắt đầu tham gia hoạt động giải trí.
 
          Mọi người chơi rất hết mình, các chàng trai chỉ lấy lá dừa che lại làm bộ quần áo đơn giản rồi nhảy xuống biển nhảy múa. Các cô gái thì cười ngặt nghẽo.
 
          Uyển Sa cũng bật cười và liếc nhìn xung quanh, thấy rằng Phó Nhất Hành còn chưa trở lại, nhưng bất ngờ nhìn thấy bóng dáng giám thị 86.
 
          Nghĩ tới một việc, Uyển Sa rời khỏi chỗ ngồi đi vượt qua vòng tròn quanh lửa trại, đến chỗ giám thị 86.
 
          Giám thị 86 nhìn đống lửa trại đang cháy, quay người đứng trước biển khơi, mặt nạ bảo hộ che mặt nên không rõ biểu cảm của hắn ra sao.
 
          Uyển Sa mơ hồ cảm nhận hắn đang suy nghĩ việc gì đó, biết điều đứng ở phía sau, tạm thời không làm phiền.
 
          Giám thị 86 phát hiện sự tồn tại của cô, khàn khàn hỏi: “Có chuyện gì?"
 
          Uyển Sa muốn tìm đề tài để bắt chuyện: “Em đến để cảm ơn cây côn điện của thầy."
 
          Giám thị 86 ho khan vài tiếng: “Còn chuyện gì nữa, mau nói đi."
 
          Uyển Sa giật mình, một lát sau hỏi: “Giám thị, thầy có biết một nam sinh tên Uyển Nghị không? Chắc là đã tốt nghiệp rồi."
 
          Giám thị 86 nói: "Không biết."
 
          Uyển Sa nghe vậy, trong lòng có phần hơi mất mát: “A..., vậy thôi."
 
          "Người em hỏi là họ Uyển, là người thân sao?" Giám thị 86 chuyển đổi thở dài,”Chắc là người có vấn đề mới bị đưa đến."
 
          Uyển Sa cúi đầu: “Với em mà nói, anh ấy là người bình thường lại rất tốt bụng."
 
          Giám thị 86 nhìn vào đống lửa trại đối diện, thật lâu sau không lên tiếng.
 
          Mọi người di chuyển đến gần lửa trại, Đái Mạn Lệ lắc mông, cởi quần lót ra và ném vào lòng của Tôn Mậu.
 
          Mọi người xung quanh hô hào.
 
          Giám thị 86 thấy vậy, chủ động nói chuyện với Uyển Sa: “Học sinh ở đây đều có vấn đề, điển hình là cô gái đang nhảy múa kia.”
 
          Uyển Sa nhìn về phía Đái Mạn Lệ: “Em thấy chỉ có mình cô ta kì quái, còn những người khác không tệ."
 
          Giám thị 86 cười khẩy: “Đa phần bọn họ che giấu rất tốt, đại khái là để hòa nhập vào tập thể. Cô gái họ Đái kia lại rất phù hợp với ngôi trường này, từ nhỏ cô ta đã được bồi dưỡng thành nô lệ tình dục vốn không có khái niệm tình dục bình thường.”
 
          Uyển Sa nhớ đến chuyện xảy ra trên xe buýt, không khỏi nói: “Dường như cậu ta rất hận mẹ mình, có phải bọn họ đã ly hôn?"
 
          Giám thị 86 lắc đầu: “Vẫn bình thường."
 
          Uyển Sa cảm thấy ngạc nhiên: “Cậu ta bị cha mình xâm hại nhiều năm như vậy, mẹ cậu ta lại không biết..."
 
          "Làm sao bà ta có thể không biết?" Giám thị 86 chậm rãi nói,”Chính mẹ cô ta đưa đến trường học, có thể hiểu được nếu để mọi người biết việc này sẽ rất mất mặt."
 
          Sau những gì hắn nói, những nghi ngờ của Uyển Sa đã giảm đi không ít.
 
          Người bị xâm hại không chỉ căm ghét kẻ xâm hại mình mà còn hận nhất người thân thờ ơ, không quan tâm mình.
 
          Uyển Sa hỏi: “Đúng rồi, còn Triệu Vi Long thì sao, có tìm được cậu ta không?"
 
          "Đã tìm thấy xác cậu ta." Giám thị 86 bình tĩnh nói,”Nhảy xuống biển trên đường đến đảo."
 
          Gió biển thổi mạnh mang theo hơi lạnh rót từ đầu xuống lòng bàn chân cô, khiến cô không rõ là do mình lạnh hay sợ hãi.
 
          Từ ven bờ biển có những con sóng cuộn, một bóng dáng cao lớn chậm rãi bước đến. Màn sương mù đen dày đặc sau lưng giống như đi theo từng bước chân của anh.
 
          Giám thị 86 nhìn anh một cái rồi xoay người rời đi.
 
          Chỉ còn lại Uyển Sa đối diện với anh.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN 
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN
3. TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [CHƯA ĐĂNG]
4. ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU [CHƯA ĐĂNG]
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1. LỜI YÊU KHÔNG DÁM NÓI - P. DỊ TƯỞNG
2. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC
3. UPDATING...

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 59
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Hang thỏ
Has thanked: 327 times
Been thanked: 765 times
Tiếp xúc:

31 Tháng 7 2020 23:34

          015. Rên rỉ ngoài phòng tình nhân
Sương mù dày đặc đã bị gió biển thổi phân tán, ẩn trong sương mù dần dần lộ ra dáng người thon dài của Phó Nhất Hành. Anh không nhìn Uyển Sa, thờ ơ nói hai chữ: “Quay về.”
Đã qua mười hai giờ, sau khi kết thúc bữa tiệc lửa trại, mọi người đều lần lượt rời đi.
Uyển Sa đi theo Phó Nhất Hành băng qua một bậc thềm đá đi đến biệt thự bên bờ biển.
Giám thị dựa theo sự bố trí ở ký túc xá ban đầu, hai người vẫn ở chung một phòng.
Ngay khi Uyển Sa đẩy cửa phòng vào, cả người ngơ ngẩn.
Đây. . . Đây là phòng tình nhân.
Phòng chỉ có một giường King size lại là hình trái tim màu đỏ, trên đệm chăn màu trắng phủ những cánh hoa hồng. Quầy bar nhỏ trưng bày một chai rượu vang đỏ và hai cái ly dạ quang bôi, ngay cả ngọn đèn cũng lộ ra màu đỏ ái muội.
Trước kia hai người cùng ngủ một phòng trong ký túc xá, nhưng lại khác giường, bây giờ nằm trên cùng một chiếc giường, xác định chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra.
Uyển Sa mở vali sắp xếp, không cẩn thận đánh rơi một gói băng vệ sinh dự phòng.
Cô nhanh trí nhặt băng vệ sinh lên, giấu vào trong bộ quần áo sạch nói với Phó Nhất Hành: “Cậu thay đồ đi, tớ đi tắm.”
Ở nơi mập mờ này dù bình thường thì cũng có vẻ mang nghĩa khác.
Uyển Sa lùi vào phòng tắm, sau khi tắm rửa xong đặt băng vệ sinh lên quần lót, nhìn chính mình trong gương ẩm, tâm tư rối bời.
Mà thực tế thì thời gian kinh nguyệt thật sự chưa đến, cô chỉ muốn kéo dài thời gian.
Thật ra, cô không ghét Phó Nhất Hành, nhưng hai người ngoại trừ là bạn cùng phòng cũng không có quan hệ khác.
Tuy nhiên trên hòn đảo này, bất kỳ lúc nào nam nữ cũng có thể phát sinh quan hệ tình dục, không tồn tại quy luật đạo đức, không cần gánh vác trách nhiệm.
Uyển Sa vẫn kiên trì muốn tìm được người trong lòng rồi yêu thương nhau tử tế.
Quan trọng là cô rất sợ đau...
Ngay khi ra khỏi phòng tắm, Uyển Sa thoáng thấy Phó Nhất Hành trong bộ đồ ngủ màu đen ngồi ở bên quầy bar, lộ ra dáng người ngạo nghễ với đôi vai rộng và đôi chân dài của anh.
Ngón tay anh xoay tròn dạ quang bôi (*), trong ly rượu vẽ ra một vòng cung tuyệt đẹp của rượu vang màu đỏ sáng bóng như hổ phách.
(*) Ly bằng ngọc
Phó Nhất Hành quay mặt lại, đôi mắt u ám nhìn cô: “Uống một ly."
Uyển Sa bước đến kiểm tra nồng độ của rượu, xác nhận rằng không có gì kì lạ, bèn vặn mở nút lọ: “Tớ chỉ uống một ngụm.”
Sau khi rót vào chiếc ly, Uyển Sa nhấm nháp, cổ họng truyền đến một cảm giác cay nồng, kịch liệt ho khan vài tiếng.
Phó Nhất Hành nhìn gương mặt phiếm hồng, khóe miệng hơi cong lên, phát ra tiếng cười êm tai nhẹ nhàng.
Uyển Sa lau miệng, xấu hổ giải thích: “Lần đầu tiên tớ uống rượu..."
Phó Nhất Hành rót rượu cho mình, lạnh nhạt mở miệng: “Cậu không nên đến đây."
"Hửm?" Uyển Sa nhất thời không hiểu ý của anh.
Phó Nhất Hành nghiêng ly rượu, miệng hé sát ly, rượu vang đỏ sẫm tràn vào đôi môi mỏi của anh, trượt xuống cổ họng.
Cực kì gợi cảm.
Uyển Sa chăm chú nhìn Phó Nhất Hành uống rượu, càng lúc càng cảm thấy bộ dạng anh quá đẹp.
Phó Nhất Hành đặt ly rượu xuống, nhẹ nhàng lướt đầu ngón tay quanh thân ly, buông mắt nói: “Tôi nói, là trường học này."
Một lát sau, Uyển Sa lựa chọn nằm ngủ ở cuối giường: “Cậu ngủ đầu giường, tớ nằm cuối giường."
Cô chui vào một góc chăn, nghe thấy tiếng dép lê của anh rơi xuống đất, cuộn người nằm xuống bên cạnh.
Anh tắt đèn đầu giường, cả phòng trở nên tối om, chỉ còn lại tiếng hai người hít thở.
Uyển Sa nhẹ nhàng thở phào, đêm nay có thể ngủ yên giấc.
Sau khi uống rượu lại càng buồn ngủ, không bao lâu rơi vào giấc ngủ. Ngay lúc này, một tiếng rên triền miên đánh thức cô.
"A... Thoải mái quá...Dùng sức đâm tớ đi..."
Uyển Sa mở mí mắt nhập nhèm, chậm chạp tỉnh dậy, phát hiện nguồn âm thanh đến từ bên ngoài cửa sổ.
Trải qua nhiều chuyện như vậy, Uyển Sa nhanh chóng ý thức được, có người ở bên ngoài, mà dường như là nhiều hơn hai người.
Toàn thân cô khô nóng khó nhịn, không rõ có phải vì tác dụng của ngụm rượu kia không hay lại là nguyên nhân khác.
Phó Nhất Hành hẳn đang ngủ nhỉ, hy vọng anh không nghe thấy loại âm thanh này.
Uyển Sa nhắm mắt lại đang muốn tiếp tục ngủ, mắt cá chân bị một vật lạnh lạnh bắt lấy.
Là bàn tay của Phó Nhất Hành.
Trong lòng cô sốt ruột, cảm nhận được bên kia giường có một con mãnh thú vốn đang ngủ đông đã thức dậy, chậm rãi dọc theo trong chăn leo lên người cô.
Anh ló đầu ra khỏi chăn, toàn thân bao trùm cô, áp chế cô khiến cô không thể trốn.
Hô hấp của Uyển Sa bị kiềm hãm: “Đừng..."
Chưa nói hết câu, miệng đã bị che phủ, Phó Nhất Hành hung hăng hôn lên môi cô, giống như vừa cắn xé vừa giữ lấy cô.
Uyển Sa bị anh quấn lấy, môi lưỡi run rẩy, thoáng nếm thấy mùi máu tươi.
Môi lại bị anh cắn chảy máu rồi.
Một tiếng soạt, nghe được tiếng vải bị xé rách, áo ngực bị hung hăng ném xuống.
Một đôi tay to che lấy bộ ngực no đủ của cô, nhào nặn một cách tận tình. Anh cúi người xuống ngậm một bên vú trắng, hé răng cắn vào đầu vú mẫn cảm.
"Ưm..." Uyển Sa khẽ rên đau, giống như vừa nhận lấy vừa bài xích, cong lại thân thể mềm mại.
Phó Nhất Hành xé toang váy, bàn tay đưa vào quần lót.
Uyển Sa sợ run cả người, vội vàng che lại bên dưới: “Đừng, tớ đến tháng..."
Phó Nhất Hành chạm đến băng vệ sinh ở đũng quần, hừ nhẹ một tiếng, dời tay đi.
Uyển Sa ngầm thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ anh đột nhiên lật người cô lại, nằm sấp trên giường đưa lưng về phía anh.
"Cậu làm gì... A..."
Cô nghe thấy tiếng sột soạt tụt quần xuống, một cây thịt thô nóng đặt giữa hai chân kẹp chặt mạnh mẽ nhét vào.
Phó Nhất Hành mở đèn nhỏ đầu giường, ngồi sau lưng cô, xoa bầu ngực rũ xuống, côn thịt ra vào giữa hai chân cô.
Thưởng thức bờ mông trắng cong lên, theo chuyển động rút ra cắm vào hơi lắc lư, phía bên mông phải còn có một nốt ruồi màu đỏ rất đáng yêu.
"A...Đừng mạnh như vậy..." Uyển Sa ngốc nghếch không biết càng cầu xin tha thứ càng dễ dàng khơi gợi thú tính của đàn ông.
Từ nửa tiếng trước, Phó Nhất Hành ngủ cùng giường với cô đã ngửi được mùi sữa thơm trong chăn, sớm đã không nhịn được “đói khát”, trong đầu chỉ suy nghĩ làm sao gặm nhấm cô, càng kéo dài thời gian càng muốn phát điên.
Tốc độ Phó Nhất Hành cắm vào rút ra càng tăng lên nhưng bị ngăn cản bởi miếng băng vệ sinh nên giảm đi sự kích thích rất nhiều.
Anh rất thích nốt ruồi màu đỏ của cô, cúi đầu cắn lên mông, bất ngờ không ngửi được mùi máu giữa hai đùi, nhanh chóng trở nên nghi ngờ.
Uyển Sa đang quỳ trên giường, bỗng cảm thấy côn thịt rút ra giữa hai chân cô, kinh ngạc vì sao anh lại ra nhanh như vậy.
Đột nhiên cảm nhận mông lạnh toát, quần lót hoàn toàn bị anh cởi ra, hoa môi hồng hào bại lộ dưới ánh sáng.
Sau lưng truyền đến tiếng cười, ma sát màng nhĩ của cô.
"Ha, kẻ lừa đảo.”
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN 
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN
3. TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [CHƯA ĐĂNG]
4. ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU [CHƯA ĐĂNG]
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1. LỜI YÊU KHÔNG DÁM NÓI - P. DỊ TƯỞNG
2. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC
3. UPDATING...

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin