[HĐ-TXVT-1VS1] CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [UPDATED C45]

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 399 times
Been thanked: 1713 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 7 2020 13:51

007. Sự thân mật trần trụi
 
          Chiếc giường trong phòng thực hành rất hẹp, lúc Uyển Sa nằm ở trên đó không thể không co đầu gối lại, chiếc váy che chân trắng mảnh khảnh, tránh để lộ cảnh xuân ra ngoài.
 
          Ở phía bên kia, thầy Quách hướng dẫn: “Cởi quần áo ra, đừng nằm bất động vậy."
 
          Vẻ mặt các nữ sinh khác nhăn nhó, nhưng vẫn ngoan ngoãn cởi sạch đồng phục, lộ ra thân thể mềm mại trước mặt nam sinh.
 
          Uyển Sa ngơ ngẩn nằm im, không quen cởi đồ trước mặt người lạ, chẳng khác nào cởi bỏ một lớp liêm sỉ đi vậy.
 
          Thầy Quách lớn tiếng nói: “Thực hành xong ngày mai còn nộp báo cáo thực hành. Đừng nghĩ thoát được, khỏi dây dưa mất thời gian."
 
          Uyển Sa cắn môi dưới, không biết nên làm sao.
 
          Phó Nhất Hành đến bên giường từ trên cao nhìn xuống hỏi: “Muốn tự mình cởi hay để tôi."
 
          "Để tôi tự làm." Bàn tay Uyển Sa đưa lên áo, chậm rãi cởi từng nút.
 
          Phó Nhất Hành nhìn thấy bộ ngực trắng muốt của cô, xoay mặt: “Đừng làm dáng vẻ như tôi muốn cường bạo cậu vậy."
 
          Uyển Sa cởi váy, chỉ để lại đồ lót.
 
          Cách vách thầy Quách bắt gặp một nữ sinh không muốn cởi quần áo, gõ nhẹ thước vào giường của cô: “Ai không cởi hết phạt chạy khỏa thân ba vòng trong sân."
 
          Sau đó, thầy sắp đến chỗ của Uyển Sa kiểm tra, tiếng bước chân càng ngày càng gần.
 
          Uyển Sa co rúm lại, sợ bị thầy Quách nhìn thấy.
 
          Ngay lúc đó, Phó Nhất Hành nghiêng người về phía trước, một tay giữ eo của cô, một tay nâng mông lên, ôm cả người cô vào trong ngực.
 
          Uyển Sa không khỏi ngạc nhiên, đột nhiên cô nghe thấy bên cạnh bình phong truyền đến tiếng thầy Quách hỏi: “Không tệ, còn ôm nữa, em ấy có cởi hết không?”
 
          Phó Nhất Hành đáp lại: “Đã cởi hết."
 
          Hóa ra thân hình cao lớn rắn rỏi vừa vặn ngăn tầm nhìn của thầy Quách.
 
          Thầy Quách liếc mắt thấy chiếc váy cởi ra ở đầu giường, không hề nghi ngờ đi đến phòng thực hành cách vách kiểm tra.
 
          Uyển Sa thở phào, ngước mắt lên trông thấy Phó Nhất Hành đang nhìn cô chăm chú, chính xác hơn là cơ thể lộ ra của cô.
 
          Đôi mắt của Phó Nhất Hành lướt qua toàn thân cô, áo ngực bao lấy hai vú, chiếc quần lót che kín bí mật giữa hai chân đều là màu xanh nhạt.
 
          Trong cơ thể cô vương vấn mùi sữa nhàn nhạt mà anh phải nhấp nháp khi không ngủ được mỗi tối.
 
          Tay chạm đến da thịt mịn màng trắng trẻo, giống như màu sữa trong ly thủy tinh vậy.
 
          Vốn anh không muốn chạm vào cô, nhưng mùi hương lại kích thích. Anh rất khát, muốn cắn một ngụm vào ngực của cô một cái để nếm thử xem có hương vị của sữa không.
 
          Uyển Sa thoáng nhìn thấy cổ họng của anh trượt lên xuống, thoáng có cảm giác không ổn.
 
          Không hề nhận thấy, sau lưng cô một loạt nút được mở ra, áo ngực nhẹ nhàng rơi xuống, hai vú được che đậy bật ra.
 
          Uyển Sa muốn che lại bộ ngực đã không kịp rồi.
 
          Lúc giật mình phát hiện, đôi mắt anh dường như đã thay đổi, lúc đầu đôi mắt sâu không thấy đáy vậy mà đã trở nên điên cuồng.
 
          Phó Nhất Hành không thể ngờ cô lại có bộ ngực tròn đẫy đà như hai quả đào, đầu vú hơi vểnh lên, giống hai viên đào đỏ nhàn nhạt.
 
          Thầy Quách bắt đầu giảng bài: “Ngực của nữ giới rất mềm. Có nhiều hình dạng khác nhau, hình nón, hình tròn, hình giọt nước, hình bán cầu."
 
          Phó Nhất Hành đánh giá bộ ngực của cô: “Của cậu là bán cầu (*)."
(*) Hình minh họa: https://www.google.com/search?q=%E8%83% ... ptPb6fBhhM
 
          Uyển Sa không khỏi cúi đầu nhìn nhìn, lần đầu tiên nhận thấy rằng bộ ngực của chính mình là hình bán cầu đẫy đà.
 
          Thầy Quách tiếp tục nói: “Nắm chặt hai vú của các bạn nữ, xem thử vú trong tay thay đổi thế nào, ghi lại màu của núm vú, kích thước và sự đàn hồi của hai vú."
 
          Phó Nhất Hành nói với giọng điệu đều đều và đặt đôi găng tay đen lên ngực của cô: “Một tay cầm không hết, phải dùng cả hai."
 
          Uyển Sa “ưm” một tiếng, cảm nhận đôi găng tay đen nắm lấy vú của mình, thỉnh thoảng nhào nặn vú ma sát với da thịt anh, cảm giác lạnh lẽo khiến cô run lên.
 
          Ngón trỏ của Phó Nhất Hành kích thích đầu vú, đột nhiên anh cúi người há mồm ngậm chặt núm vú và mút mạnh.
 
          "A..." Uyển Sa đau kêu lên, khiến người khác chú ý.
 
          Nam sinh cách vách tiến đến sau bình phong, muốn nhìn lén cảnh tượng bên trong.
 
          Phó Nhất Hành đứng thẳng dậy đúng lúc cản cảnh xuân, quay đầu lại, bắn ra một ánh mắt lạnh lùng, sắc bén như dao quét tới.
 
          Trong khoảnh khắc tiếp theo, phảng phất như muốn xé toác con mồi.
 
          Nam sinh lập tức thấy ân hận, bỏ chạy trong sợ hãi.
 
          Thầy Quách cao giọng giảng bài: “Sau khi nghiên cứu bộ ngực của nữ sinh xong, tiếp tục quan sát phần bên dưới. Hầu hết các cô gái đều có lông mu (âm mao) trên bộ phận sinh dục, chỉ có vài người không có, người xưa gọi là “bạch hổ”."
(Trong nhân tướng học: * Âm mao ít: Người này được gọi là Tam Chi Tiễn. Nữ nhân không có Âm mao gọi là “Bạch Hổ”. Là đại mỹ nhân, đẹp như một “viên ngọc. Còn nam nhân không có Âm mao gọi là Thanh Long. Nếu “thiên duyên kỳ ngộ”, Thanh Long gặp Bạch Hổ thì thực là đại phú quý, cát lợi. Nếu chỉ gặp “Tam Chi Tiễn” thì đại bất lợi. Không những tán gia bại sản mà còn có họa thương vong.)
          Hai má của Uyển Sa đỏ ửng, cô kẹp chặt hai chân, cảm thấy tay của anh đi đến quần lót của cô kéo nó xuống.
 
          Lộ ra vùng tam giác, lông tơ rất thưa thớt, dường như không có bao nhiêu. Hang động giữa hai chân cất giấu bí mật của thiếu nữ, mùi hương tỏa ra từ đó.
 
          Phó Nhất Hành ngửi được mùi, máu sôi khắp người, hai tay nắm lấy hai chân mảnh khảnh của cô và mở chúng ra hai bên.
 
          Uyển Sa không thể nề hà, quần lót treo ở trên đầu gối, hai bắp đùi mở ra, chưa từng có người nhìn qua nơi riêng tư, rộng mở trước mặt anh.
 
          Phó Nhất Hành cúi xuống nhìn nơi trắng noãn của cô, cười nhẹ: “Của cậu là Bạch Hổ."
 
          Cách đó không xa, thầy Quách giải thích với các học sinh: “Phía bên dưới nữ giới có ba lỗ, trên cùng là niệu đạo (ống tiểu), ở giữa là tiểu huyệt, phía sau là hậu môn. Tìm vị trí của tiểu huyệt, cẩn thận đừng nhầm thành niệu đạo.”
 
          Phó Nhất Hành nhảy xuống giường ngồi ở giữa hai chân cô, dùng gối lót mông của cô, tỉ mỉ nghiên cứu.
 
          Nơi riêng tư của cô rất đẹp lại màu hồng, giống như hai cánh hoa mềm mại, nhẹ nhàng mấp máy bảo vệ hoa huyệt bí ẩn của thiếu nữ.
 
          Hai tay Uyển Sa ôm ngực, nằm trên giường nhỏ ngơ ngẩn nhìn chằm chằm đèn sáng trên trần nhà.
 
          Đột nhiên chạm được dị vật, toàn thân cô run lên.
 
          Đó là ngón tay của anh.
 
          Quả nhiên anh đã tháo găng tay ra.
 
          Cô vẫn chưa từng nhìn thấy bàn tay anh lúc không mang găng tay, có phần hơi tò mò không biết nhìn ra sao.
 
          Cô chỉ có thể cảm nhận nó bằng làn da của mình, ngón tay của anh rất lạnh, cảm giác còn nguyên vẹn, khớp xương hiển nhiên cứng cáp, giống như đang chơi piano vậy, gảy hoa môi mỏng manh một cách thương xót.
 
          Thầy Quách nói: “Tìm được tiểu huyệt rồi chứ? Sử dụng ngón tay của các em cắm vào trong.”
 
          Uyển Sa khẽ rên “ưm”, nhận thấy dị vật đã cắm vào trong, bị căng đến mức thấy hơi đau.
 
          Phó Nhất Hành cảm nhận sự mút lấy và ẩm ướt của hoa huyệt, ngón tay chậm rãi cắm vào trong, chạm vào một lóp màng mỏng nhạt.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 399 times
Been thanked: 1713 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 7 2020 21:38

008. Câu lạc bộ tình thú
 
          Uyển Sa trần như nhộng, bộ ngực đẫy đà nhô lên, đôi chân mảnh khảnh của cô mở ra tạo thành chữ M, mông lót trên đệm, hoa môi hồng nhạt bị tách ra.
 
          Khe thịt nhỏ giữa hai chân được mở ra, anh nhét đầu ngón tay của mình vào.
 
          Uyển Sa chịu đựng cảm xúc của dị vật cắm vào, theo bản năng kẹp chặt lại, giống như muốn đẩy ngón tay của anh ra mà cũng giống như muốn hút vào trong.
 
          Phó Nhất Hành hưởng thụ cảm giác siết chặt, khóe miệng cong lên: “Kẹp thật chặt."
 
          Thầy Quách tục giảng bài: “Nếu các em chạm tới một lớp màng, đó gọi là màng trinh của nữ giới. Một khi dương vật của nam giới đâm vào sẽ phá lớp màng này đi, chảy máu xử nữ. Các em nhẹ tay thôi, đừng làm rách màng trinh.”
 
          Phó Nhất Hành không vào sâu hơn, nhét ra vào ở cửa huyệt khít khao.
 
          Uyển Sa hơi đau một chút, hơi nhíu lông mày nhỏ nhắn: “Đừng đi vào nữa..."
 
          Ngón tay của Phó Nhất Hành rút ra cắm vào vài lần, đột nhiên kích thích hai cánh hoa của hoa môi.
 
          Uyển Sa run rẩy giống như bị giật điện mà phát ra tiếng rên rỉ.
 
          Phó Nhất Hành nhìn thấy sự khác biệt của cô, như thể anh đã tìm thấy một trò chơi thú vị vậy, lại vỗ về chơi đùa với hoa môi của cô.
 
          Hoa môi là bộ phận nhạy cảm nhất, chỉ cần nhẹ nhàng ma sát một hồi đã có cảm giác tê dại ngứa ngáy. Ngón chân của Uyển Sa cuộn lại, ngón tay níu chặt tấm drap giường màu trắng, cảm nhận khoái cảm chưa từng có trước đây.
 
          Phó Nhất Hành buông mắt nhìn xuống làn da đỏ ửng của cô, môi đỏ mấp máy thở dốc, vú trắng nhấp nhô lên xuống.
 
          Bụng dưới của anh bắt đầu bốc hỏa, kiềm chế cảm giác khô nóng muốn tiến tới mà phát tiết trên cơ thể mềm mại của cô.
 
          “Bốp” một tiếng, thầy Quách đột nhiên gõ thước vào sau lưng một nam sinh: “Làm gì mà vội vàng thế hả? Làm tình là nội dung của lớp học sau, không được làm bừa.”
 
          Hóa ra, nam sinh này mới vừa cởi quần, cứng rắn muốn cắm vào trong cơ thể của nữ sinh liền bị thầy Quách bắt quả tang.
 
          Thầy Quách lớn tiếng nói: “Phần thực hành đã kết thúc, mỗi em nam nhận một phiếu báo cáo, điền xong nộp lại cho lớp trưởng."
 
          Phó Nhất Hành nhắm mắt lại sau đó mở ra, sự cuồng nhiệt trong mắt đã biến mất, khôi phục vẻ u ám trầm tĩnh thường ngày.
 
          Uyển Sa thở phào nhẹ nhõm, gượng ngồi dậy cúi đầu nhìn đầu vú bị anh mút vào còn đỏ ứng chưa biến mất.
 
          Cô nhặt váy lên và mặc vào, tìm khắp cả giường vẫn không thấy quần lót bèn khom người nhìn xuống gầm giường.
 
          Không nhẽ cô phải cởi truồng về phòng ngủ sao, cô không vui nghĩ.
 
          Uyển Sa nghiêng mặt qua thấy chiếc quần màu xanh của mình, ngẩng đầu lên nhìn phát hiện bàn tay mang găng tay đen của Phó Nhất Hành đang cầm lấy, chăm chú nhìn cô.
 
          "Cảm ơn." Uyển Sa nhận lấy, đưa lưng về phía Phó Nhất Hành, xấu hổ mặc quần lót.
 
          Lúc mọi người đã rời đi hết, phòng thực hành chỉ còn lại hai người họ.
 
          Hai chân của Uyển Sa như nhũn ra, chậm rãi rời khỏi phòng thực hành đến hành lang. Lúc cô đến cửa thang máy mới phát hiện sau lưng xuất hiện thêm một bóng dáng cao to.
 
          Cô nín thở, cùng anh đi vào thang máy.
 
          Sau khi bị đùa bỡn xong, Uyển Sa có chút bối rối khi đối mặt với Phó Nhất Hành, có một chút tránh né, nhưng khoảng cách giữa hai người lại gần hơn, thật khó nói nên lời.
 
          Uyển Sa quyết định làm dịu bầu không khí, nhìn chằm chằm đèn sáng trong thang máy, hỏi vấn đề cô nghi ngờ đã lâu: “Sao hôm qua cậu không về phòng ngủ?"
 
          Phó Nhất Hành nói: “Đêm qua tôi không ngủ."
 
          Uyển Sa giật mình: “Không ngủ? Vậy cả đêm cậu ở đâu?"
 
          "Tầng thượng, rừng cây, phòng học." Phó Nhất Hành dừng một chút,”Tôi thường xuyên như vậy. Một khi mất ngủ, không muốn ở một chỗ nhất định.”
 
          Uyển Sa không lên tiếng.
 
          Hầu hết người bị mất ngủ đều có nhiều tâm tư mới khó ngủ.
 
          Anh cũng vậy sao?
 
          Hai người đi tới tòa nhà giảng dạy, trông thấy hành lang giăng các băng biểu ngữ, không ít người vây quanh mỗi băng biểu ngữ.
 
          Uyển Sa tò mò đến xem, phát hiện ra các câu lạc bộ đang thông báo tuyển thành viên mới.
 
          Các câu lạc bộ đều có tên rất lạ, nào là SM, NP, sinh đôi, nhũ giao (thể loại big boobs/tits: ngực to trong phim sex), vân vân…
 
          Uyển Sa vốn không có hứng thú lắm, chỉ vô tình nghe thấy trưởng câu lạc bộ nào nói, chỉ cần đăng ký vào một câu lạc bộ là có thể nhận 100 điểm.
 
          Trường học dùng điểm để mua đồ không khác với sử dụng tiền là mấy.
 
          Uyển Sa có 50 điểm gốc, rất khó để mua vật dụng hằng ngày, chưa kể cô lại không có điện thoại di động, đành phải tùy tiện đăng ký hai câu lạc bộ, SM và đạo cụ (các thể loại đồ chơi tình dục).
 
          Thật ra cô không có kinh nghiệm gì cả, cũng không hiểu nghĩa cụ thể là gì, chỉ một lòng muốn tích điểm.
 
          Lúc Uyển Sa điền tên vào phiếu báo danh xong, ngẩng đầu nhìn thấy Phó Nhất Hành cách đó không xa, bèn hỏi: “Đăng ký có tích điểm, cậu có muốn không?”
 
          "Sao cũng được, cậu cứ ghi danh giúp tôi." Phó Nhất Hành đút tay vào túi, đứng yên lặng bên cạnh cột điện, lúc quay mặt đi hấp dẫn không ít ánh mắt của nữ sinh.
 
          Sau khi Đái Mạn Lệ báo danh xong tất cả câu lạc bộ, tiến đến trước mặt Uyển Sa ra vẻ làm quen: “Cậu ấy rất đẹp trai, hai người biết nhau à?"
 
          Uyển Sa thuận miệng nói: “Cậu ấy là bạn cùng phòng của tôi."
 
          Đái Mạn Lệ cực kỳ hâm mộ nói: “Lần trước là cậu nói muốn đổi phòng ngủ đúng không?"
 
          Uyển Sa phớt lờ cô ta, dưới tên mình ghi thêm tên của Phó Nhất Hành.
 
          Đái Mạn Lệ hừ nhẹ một tiếng, hiển nhiên thấy bẽ mặt nên bỏ đi.
 
          Mỗi câu lạc bộ đều đã đầy tên đăng kí, chỉ riêng một câu lạc bộ khá thưa thớt người. Uyển Sa đi qua thấy ghi là “Judo”, nhất thời cảm thấy hứng thú.
 
          Sau chuyện suýt chút nữa bị cưỡng dâm, Uyển Sa ác cảm chính mình lúc đối mặt với nam sinh lại có lúc quá nhu nhược.
 
          Có căm ghét bao nhiêu cũng phải cố gắng rèn luyện bản thân.
 
          Một học trưởng có vẻ ngoài tuấn tú, mặc sơ mi nhàn rỗi thoáng thấy Uyển Sa đến, tháo tai nghe màu đen xuống hỏi: “Học muội có hứng thú sao?"
 
          Uyển Sa gật đầu: “Em có thể báo danh không?"
 
          "Tất nhiên rồi!" Học trưởng đưa giấy bút cho cô,”Anh tên Khúc Triết là trưởng câu lạc bộ Judo. Sao em lại điền hai tên?"
 
          Uyển Sa trả lời: “Em báo danh giúp bạn cùng phòng."
 
          Khúc Triết nhíu mày cười: “Quan hệ hai người không tệ nhỉ."
 
          Trong nhóm người nhộn nhịp, đột nhiên có một tiếng động lớn ồn ào, dòng người chủ động phân ra một đường. Hơn mười học sinh cấp trên, mỗi người cầm một biểu ngữ màu trắng, vẻ mặt nghiêm trang.
 
          Trên biểu ngữ được viết bằng bút lông màu đỏ rõ ràng,”Chúng ta là học sinh hay là nô lệ tình dục?"
 
          Một học trường dẫn đầu lớn tiếng kêu gọi: “Trường học đào tạo chúng ta với mục đích gì? Mời hiệu trưởng trả lời."
 
          Học tỷ khác tiếp tục hét lên: “Đừng trở thành những con dê tiếp tục im lặng, không thể tiếp tục bị bọn chúng thuần hóa, mọi người cùng đứng lên đấu tranh đi!"
 
          Dù là học sinh mới hay học sinh cũ đều nhìn bọn họ với ánh mắt khó hiểu.
 
          Không lâu sau, những giám thị vội vã cầm côn điện đến, vây quanh những học sinh biểu tình, dùng côn đánh vào sống lưng của bọn họ, cả nhóm lần lượt ngã xuống và bị giám thị kéo đi.
 
          Trong đó có một giám thị giải thích: “Đây là một nhóm học sinh gây bạo loạn, gây rối nội quy trường học, kích động các em làm loạn, không nên để bọn chúng làm ảnh hưởng.”
 
          Sau khi giám thị cưỡng ép bọn họ rời đi, các học sinh mới phục hồi tinh thần thảo luận chuyện vừa xảy ra.
 
          "Trường học tốt như vậy lại có thành phần nổi loạn."
 
          "Đúng vậy, tớ đã ở đây 2 năm rồi, mỗi ngày đều thoải mái dễ chịu, so với thế giới bên ngoài tốt hơn nhiều.”
 
          "Chắc bọn họ chán sống rồi."
 
          Uyển Sa nhìn về phía Phó Nhất Hành, phát hiện anh nhìn chăm chú biểu ngữ màu trắng bay xuống không ai dám nhặt.
 
          Mọi người tùy ý giẫm đạp lên biểu ngữ chữ đỏ tràn đầy dấu chân đen, vô cùng dơ bẩn.
 
          Phó Nhất Hành bỗng nhiên nở nụ cười, khóe miệng nhếch lên quét qua một tia tàn nhẫn.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 399 times
Been thanked: 1713 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 7 2020 18:02

009. Trong đồ ăn có thuốc kích dục
 
          Không có nhiều người đến đăng ký vào câu lạc bộ Judo, Khúc Triết đang chán nản nên tán gẫu vài câu với Uyển Sa: “Những học sinh bạo loạn này năm nào cũng có, luôn bị xem như người ngoài."
 
          Uyển Sa suy nghĩ một lúc, nghiêm túc hỏi: “Học trưởng Khúc, anh có biết nam sinh nào tên là Uyển Nghị không?"
 
          "Em hỏi Uyển Nghị sao?" Khúc Triết vỗ đùi,”Đương nhiên biết, anh là người chuyên dò tin trong trường đó, dù một khóa đến mấy trăm người. Có thể nói anh ta là nhân vật nổi tiếng trong trường, học trên anh hai lớp, đã sớm tốt nghiệp quay về nhà rồi."
 
          Uyển Sa mím môi, muốn nói gì lại thôi.
 
          Khúc Triết hỏi: “Số di động của em là gì?"
 
          "Em không có điện thoại."
 
          "Tốt nhất em nên mua một cái để thuận tiện cho bên câu lạc bộ liên hệ."
 
          Uyển Sa ngắm nhìn xung quanh, phát hiện Phó Nhất Hành đã rời đi trước, tiện một mình đến khu thương mại phía Bắc, tình cờ cô gặp Lương Kỳ đang mua sắm.
 
          Lần đầu Uyển Sa đến khu thương mại, có thể nói nơi đây là một trung tâm tình sắc khổng lồ với muôn màu đồ chơi tình dục.
 
          Tích được 350 điểm nên Uyển Sa đã mua điện thoại di động. Nhưng điện thoại không thể kết nối với Internet liên hệ bên ngoài, chỉ có thể dùng mạng LAN nội bộ dành riêng cho trường học.
 
          Các chức năng còn nhiều hơn điện thoại phổ thông, bên trong có rất nhiều ứng dụng trường học tự phát triển, trò chơi, mục trò chuyện, video clip, cần cái gì đều có.
 
          Lương Kỳ rất thích đồ ăn vặt, kéo Uyển Sa chạy vào siêu thị.
 
          Uyển Sa phát hiện trong siêu thị lại có bán thuốc tránh thai, cảm thấy kinh ngạc: “Loại thuốc này chỉ có thể được bán ở các hiệu thuốc hay bệnh viện thôi mà."
 
          “Thuốc tránh thai vị dâu tây.” Lương Kỳ chọn mấy hộp thuốc tránh thai ném vào trong giỏ hàng,”Loại thuốc tránh thai này không có tác dụng phụ, vị của nó giống kẹo vậy."
 
          Uyển Sa hiểu ra: “Hóa ra cậu thử rồi."
 
          Lương Kỳ cười khúc khích: “Mỗi người đều được kiểm tra sức khỏe, không cần lo lắng lây bệnh qua đường tình dục, cũng không sợ mang thai hay phá thai. Lúc nên tận hưởng thì cứ tận hưởng, tớ rất thích ngôi trường này."
 
          Uyển Sa chưa lên tiếng trả lời đúng hay không đúng.
 
          Không thể phủ nhận trường học này đối với nhiều người mà nói, quả thật là thiên đường của nhân gian.
 
          Uyển Sa mua một ít đồ ăn vặt, còn bị Lương Kỳ nhét gói thuốc tránh thai, ôm túi lớn túi nhỏ trở về phòng ngủ.
 
          Phó Nhất Hành mở ngọn đèn nhỏ, lẳng lặng lật sách.
 
          Uyển Sa do dự một hồi, di chuyển đến phía sau anh, nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay thầy phát phiếu, cậu điền thế nào?"
 
          “Soạt” một tiếng, Phó Nhất Hành cầm tờ phiếu nhét cho cô.
 
          Uyển Sa liếc nhìn, đôi má hơi nóng lên.
 
          Bên trong là những câu hỏi vô cùng kì quặc, ví dụ như hình dạng của ngực, màu sắc hoa huyệt và núm vú, ước tính độ dài hoa huyệt, có màng trinh không.
 
          Câu hỏi cuối cùng là cảm nhận ngón tay cắm vào trong hoa huyệt như thế nào.
 
          May mắn thay Phó Nhất Hành còn chưa trả lời, nếu không Uyển Sa sẽ cảm thấy xấu hổ chết mất.
 
          Uyển Sa nhặt bút trên bàn lên: “Tự tớ điền."
 
          Phó Nhất Hành ngẩng đầu, liếc cô: “Cậu điền không được."
 
          Uyển Sa nhìn từng câu hỏi, quả thật không biết trả lời ra sao, nản lòng trả giấy bút lại cho anh: “Điền xong đưa tớ xem."
 
          Phó Nhất Hành xoay đầu bút, khóe miệng nhếch lên: “Được."
 
          Các lớp học của trường được tổ chức ba ngày lại được nghỉ một lần, học sinh có nhiều thời gian sinh hoạt tự do nên không cần nộp gấp.
 
          Ngày hôm sau, Uyển Sa nhận được cuộc gọi của Khúc Triết, muốn buổi chiều cô đến khu vực sinh hoạt câu lạc bộ ở phía Bắc để tham gia các hoạt động của CLB Judo.
 
          Uyển Sa nghi ngờ hỏi: “Em vừa mua điện thoại, làm thế nào mà anh biết số của em?"
 
          Khúc Triết cười haha: “Anh đã tìm trên điện thoại, chỉ cần nhập thông tin của đối phương thì có thể tìm thấy số điện thoại của em."
 
          Uyển Sa lấy điện thoại ra và nghiên cứu một hồi phát hiện đây là phần mềm cài đặt sẵn trên điện thoại, tên là Palm chat (na ná như Facebook, Weibo…), có phần giống Facebook.
 
          Một vài thông tin ví dụ như số điện thoại di động tự động tải lên phần mềm này.
 
          Từng thông tin hiện lên trong trang chủ đều là tin tức nóng hổi và video khiêu dâm.
 
          Uyển Sa không có hứng thú, ở mục tìm kiếm gõ tên "Uyển Nghị", quả nhiên tìm thấy tài khoản của anh trai.
 
          Hình đầu là ảnh selfie của anh, trong album ảnh chia sẻ không ít hình ảnh sinh hoạt.
 
          Hình ảnh cuối cùng dừng ở tháng sáu năm trước. Uyển Nghị mặc đồ tốt nghiệp, ôm một nữ sinh xinh đẹp, cười sảng khoái nhìn vào ống kính.
 
          "Anh hai. . ." Uyển Sa thở dài, tắt điện thoại, ngơ ngác nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ.
 
          Anh đang ở đâu?
 
          Uyển Sa đúng hẹn đi đến khu phía Bắc, đến đại sảnh trên tầng ba gặp Khúc Triết.
 
          Khúc Triết cười khanh khách giới thiệu: “Hôm nay là ngày đầu tiên em đến, đi theo học tỷ học cách ép chân sơ cấp đi."
 
          Uyển Sa ngẩn người, nếu cô nhớ không lầm thì Judo là một môn võ thuật té ngã mà, sao phải học cả ép chân.
 
          Ngay khi bước vào phòng sinh hoạt, Uyển Sa bừng tỉnh mộng.
 
          Chỉ thấy một số nữ sinh mặc quần áo bó sát mỏng manh đang vặn vẹo cơ thể tạo thành những tư thế kì quặc.
 
          Khóe miệng Uyển Sa hơi co rút: “Đây là Judo?"
 
          "Đúng vậy, đây là Judo." Khúc Triết gật gù đắc ý,”Sẽ tập những tư thế ép dẻo, khi nam sinh đâm vào càng sâu, làm tình lại càng kích thích. Màn múa lần trước ở buổi lễ khai giảng, người múa chính chính là thành viên của câu lạc bộ chúng ta."
 
          Uyển Sa nâng trán: “Thật khác với suy nghĩ của em. . ."
 
          Khúc Triết vỗ vai cô: “Không phải rất thú vị sao, đáng tiếc không có bao nhiêu nữ sinh muốn tham gia. Học tốt đi sẽ được tích điểm..., lần sau dẫn bạn cùng phòng của em đến tập chung."
 
          Kết quả, Uyển Sa vì cái gọi là tích điểm, ép chân suốt cả buổi trưa, hai chân như nhũn ra trở về phòng ngủ.
 
          Phó Nhất Hành mới vừa tắm rửa xong, toàn thân mặc áo ngủ màu đen rộng thùng thình thấy Uyển Sa mệt mỏi cả người.
 
          Mắt Phó Nhất Hành đánh giá Uyển Sa, đưa lưng về phía cô, dùng khăn lau khô tóc ướt.
 
          Uyển Sa đặt mông ngồi trên ghế sofa, trái lại tự nói với chính mình: “Không thể ngờ được Judo là “loại” này, hại tớ mất công vô ích."
 
          Phó Nhất Hành khẽ cười một tiếng, không bình luận.
 
          Uyển Sa đột nhiên nghĩ đến người trước mắt không phải là sư phụ tốt nhất sao. Anh dễ dàng đánh lui ba người, chắc chắn là cũng biết võ.
 
          Nhưng mà không biết anh có chịu dạy cô hay không. Với tính cách lạnh nhạt của anh, xác suất có vẻ rất mong manh.
 
          Uyển Sa vẫn quyết định hỏi thử một chút: “Cậu có thể dạy tớ một số kỹ năng tự vệ được không?"
 
          Phó Nhất Hành quay lại, khéo léo nhìn cô một cái, giống như bất ngờ trước khẩn cầu bất thình lình của cô vậy.
 
          Nhờ vả người khác giúp, dù sao cũng phải bày tỏ thành ý. Uyển Sa ngượng ngùng cười: “Cậu dạy tớ một chiêu, thì tớ nợ cậu một lần. Vậy…Mời cậu ăn một bữa cơm, được không?"
 
          Ánh mắt Phó Nhất Hành quét về phía đống đồ ăn vặt ở tủ đầu giường, cười khẽ: “Trong đầu chỉ toàn là ăn."
 
          Uyển Sa ôm bụng: “Tớ chưa ăn cơm tối. . ."
 
          Phó Nhất Hành búng tay một cái, ý bảo cô qua đây.
 
          Uyển Sa đói bụng cồn cào, tìm thấy chocolate trong túi đi theo bước chân của Phó Nhất Hành lên sân thượng trống rỗng.
 
          Ngoài trời gió thật to, Phó Nhất Hành cao lớn vững chãi, tay áo màu đen lất phất theo gió, đứng thẳng dưới màn đêm buông xuống lại cảm thấy giống như sứ giả địa ngục vậy.
 
          Uyển Sa xé giấy gói chocolate, cắn một cái nhai kĩ cảm thấy rất ngon.
 
          Phó Nhất Hành buông mắt nhìn cô, nhíu mày: “Lau miệng đi, chúng ta bắt đầu."
 
          "Cậu thật sự dạy tớ à?" Uyển Sa cảm thấy bất ngờ, gói lại chocolate nhét vào trong túi.
 
          Phó Nhất Hành bình tĩnh nói: “Dạy cậu mấy chiêu đơn giản có thể đối phó với người bình thường còn phức tạp quá thì đành tự cầu phúc.”
 
          Uyển Sa rất phấn khích: “Được thôi.”
 
          Phó Nhất Hành bước đến trước mặt Uyển Sa, bàn tay hướng về ngực của cô: “Nếu có người tấn công trực diện, câu nghĩ xem làm sao đối phó?"
 
          Núm vú của Uyển Sa ma sát vào ngón tay của anh, sinh ra cảm giác tê ngứa kích thích giống như dòng điện chạy khắp người cô vậy.
 
          Chỉ một cái chạm nhẹ của anh mà toàn thân cô giống như say rượu, mềm nhũn ra nghĩ muốn được anh vuốt ve toàn thân.
 
          Uyển Sa lắc đầu, cố gắng khôi phục tinh thần, càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn, lấy ra giấy gói chocolate trong túi, lén xem.
 
          Quả nhiên, dưới đáy giấy gói có một dòng chữ in nhỏ.
 
          "Bên trong có chứa thuốc kích dục, xin hãy dùng đúng lúc."
 
          Tiêu rồi. . .
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 399 times
Been thanked: 1713 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 7 2020 21:28

010. Hậu quả của chocolate kích dục
 
Toàn thân Uyển Sa khô nóng, cắn chặt môi dưới, níu chặt chocolate trong túi, cố gắng nhẫn nhịn một hồi.
Phó Nhất Hành nói: “Hầu như không có một cô gái nào có khả năng thoát khỏi bằng cách chiến đấu. Chỉ có thể công kích những bộ phận nhạy cảm trên người như mắt, mũi, đầu gối. Còn có phần háng là vị trí yếu nhất của nam giới."
Uyển Sa đằng hắng xem như đáp lại lời của anh.
Phó Nhất Hành bước ra xa cô cô một bước, làm bộ vươn về phía cổ của cô: “Ví dụ người trước mặt bóp cổ cậu, chỉ cần dùng móng tay đâm mạnh vào mắt người đó."
Chân dài anh hơi chuyển hướng, làm mẫu cho cô: “Dùng đầu gối của cậu đá vào phần háng của hắn."
Bên ngoài ánh sáng lờ mờ, khiến cho nét mặt mơ hồ không rõ, chỉ có thể nhìn thấy đường nét.
Uyển Sa theo dõi đường cong phần háng, bỗng dưng nhớ tới lúc cô cởi sạch quần áo tách hai đùi ra, bị ngón tay anh cắm vào hoa huyệt, tư vị đau đớn lại ngứa ngáy đến tê dại mất hồn.
"Hãy thử đi." Phó Nhất Hành vươn tay ra, đôi găng tay đen của anh nhẹ nhàng ghìm chặt cổ của cô,”Dùng móng tay tấn công vào mắt của tôi."
Uyển Sa chợt ngẩn ra, cảm nhận làn da lạnh lẽo của anh cùng da thịt ấm áp của cô, rùng mình một cái.
Trong cơ thể khô nóng lại càng tăng thêm, điên cuồng ăn mòn đến tia lý trí cuối cùng còn sót lại.
Phó Nhất Hành nhạy cảm nhận thấy được hơi thở cô càng ngày càng nặng, bất ổn, dáng vẻ căng thẳng như cò súng lên nòng.
"Không thoải mái sao?" Anh buông cô ra, thấp giọng hỏi.
Bàn tay của Uyển Sa đột nhiên nâng lên, vuốt ve khuôn mặt đẹp trai của Phó Nhất Hành, đầu ngón tay mượt mà trượt trên da anh giống như vẽ lại đường nét khuôn mặt của anh.
Phó Nhất Hành rất ghét gần gũi với người khác, nếu đổi thành người khác tùy tiện sờ mó anh, đương nhiên sẽ chém đứt đầu ngón tay người đó ngay tại chỗ.
Nhưng kì lạ là đối với sự vuốt ve của Uyển Sa, anh lại không như vậy, ngược lại rất thích bàn tay mềm mại của cô.
Uyển Sa bị thuốc kích dục khống chế, tinh thần bị đánh gục hoàn toàn, trong lòng tràn đầy hình ảnh người con trai trước mặt, ngón tay vuốt cái mũi cao thẳng của anh, mí mắt hẹp dài, môi lạnh bạc mà khêu gợi.
Trước kia lại không cảm nhận được, bộ dạng Phó Nhất Hành như thế lại khiến người rung động, nghĩ rất muốn hôn anh một cái.
Uyển Sa kiễng gót chân, bổ nhào về phía anh, nụ hôn mềm mại bao phủ bờ môi của anh.
Phó Nhất Hành lại bị cô mạnh mẽ đánh ngã, hơi giật mình thừa nhận sự mãnh liệt của cô.
Uyển Sa vốn rất đói, giống như ăn thạch hoa quả vậy, mút cánh môi của anh, liếm liếm mặt anh, bàn tay giống như bạch tuộc quấn lấy anh.
"Tớ muốn... Tớ muốn..."
Muốn cái gì, chính mình cũng không biết, chỉ cảm thấy ở gần anh, có thể giảm bớt khô nóng trong cơ thể.
Trên người cô nóng bức đổ đầy mồ hôi, mùi hương càng nồng đậm, một cỗ hương sữa đầy rẫy trong hơi thở của anh.
Mũi Phó Nhất Hành hơi nóng, trong lòng bị kích thích một hồi, máu huyết toàn thân tăng tốc lưu chuyển, giống như mãnh thú trong cơ thể đang gào thét vậy.
Quả nhiên, không thể quá thân cận với cô.
Anh không thích bị người ta kiểm soát, dễ dàng tiếp cận, đè cô ở bên dưới.
Hai má Uyển Sa đỏ ửng, toàn thân mềm nhũn, còn đang tham lam vuốt ve trong ngực anh: “Cho tớ..."
Phó Nhất Hành cúi người, gần sát bên tai cô: “Nói cho tôi biết, cậu muốn gì?"
"Tớ... Tớ..." Uyển Sa ngập ngừng một hồi, bàn tay càn rỡ duỗi xuống bên dưới của anh,”Tớ muốn cậu..."
Tay cô giống như mèo cào gãi ngứa vậy, bất luận thế nào cũng bị cô sờ mó đến có phản ứng.
Phó Nhất Hành cởi găng tay đen ra, thò tay nắm lấy cúc áo của cô, mở ra da thịt mềm mại, nhàn nhạt mùi hương sữa trong không khí.
Áo lót màu hồng bị cởi ra, hai vú đầy đặn trắng nõn bật ra.
Uyển Sa giống như con mèo nhỏ rướn người áp sát anh, núm vú ma sát vào cúc áo lạnh lẽo, từng trận ngứa tê dại.
Cổ họng Phó Nhất Hành cuộn lại, cắn một cái vào núm vú của cô, đầu lưỡi liếm mút vú trắng.
"A..." Uyển Sa bị cắn phát đau, lúc khôi phục tinh thần, giật mình phát hiện quần áo mình xốc xếch, nằm ở dưới thân người nào đó, bộ ngực sữa bị người ta liếm cắn.
Phó Nhất Hành cởi hết quần áo của cô, tận tình thưởng thức cơ thể thơm mát, bàn tay đi đến hạ thể ấm nóng mà vân vê hoa môi.
Điểm mẫn cảm giữa hai chân bị tập kích, Uyển Sa lại bắt đầu mơ màng, hai chân quấn chặt lấy eo của anh.
Phó Nhất Hành vùi đầu ở cổ của cô, răng nanh cắn lên da thịt mềm mại, một tay nắm lấy bầu ngực tròn trắng nõn, một tay tách hoa môi ra.
Uyển Sa “ưm” vài tiếng, cảm giác có vật gì đó cứng rắn, ngăn cách giữa lớp vải cạ vào cảm giác như muốn xông vào vậy, đáy lòng sợ hãi lại thoáng chờ mong.
Phó Nhất Hành đã cởi khóa quần, vật cứng rắn nóng bỏng kia đang ma sát ở hoa môi của cô đang muốn đi vào.
Sau lưng bỗng dưng truyền đến tiếng chất vấn u ám: “Tốt lắm, cậu định phá vỡ thỏa thuận của chúng ta."
Động tác của Phó Nhất Hành ngừng lại, ngồi dậy nhặt lên quần áo che lại cơ thể trần truồng của cô, đáy mắt xẹt qua tia sát ý.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
hoatieuthu
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 25 Tháng 7 2020 08:33
Has thanked: 1 time
Tiếp xúc:

25 Tháng 7 2020 08:36

Sắc chết mị òi. Nd truyện hay lắm hehe 😍
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 7 khách