[HĐ-TXVT-1VS1] CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Tiểu Sơ Sơ
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 15 Tháng 6 2020 16:39
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

29 Tháng 7 2020 13:18

aaaaaa , đang đọc dở thì hết , buồn ghê :( lần sau nhất định sẽ chờ đến khi nào đăng hết thì sẽ vào đọc >< 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 59
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Hang thỏ
Has thanked: 327 times
Been thanked: 765 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 7 2020 09:54

 
          011. Lớp học sinh lý tình dục
 
          Sáng hôm sau, khi Uyển Sa tỉnh dậy, cảm thấy cơ thể mình giống như bị nghiền ra vậy, tất cả tế bào kêu gào vì đau nhức.
 
          Ngắm nhìn xung quanh, giường của Phó Nhất Hành sắp xếp gọn gàng, dĩ nhiên chỉ có mình cô trong phòng ngủ.
 
          Uyển Sa chống tay đỡ thắt lưng lảo đảo đi vào phòng tắm, nhìn mình trong gương mà sững sờ.
 
          Trên chiếc cổ mảnh khảnh được điểm xuyết những vết hôn màu đỏ giống như những quả dâu tây nhỏ.
 
          Cô cởi quần áo của mình ra trên hai vú trắng nõn ửng hồng. Đầu vú màu hồng đào nay trở nên đỏ sẫm và sưng lên, xoa nhẹ lên cảm thấy hơi đau.
 
          Cỗ thân thể này không thể nghi ngờ đã bị giày vò.
 
          Cô mơ hồ nhớ ra điều gì đó đã xảy ra đêm qua, càng nhớ lại thì hình ảnh về quá khứ càng khắc sâu.
 
          Chính cô là người đã đè lên Phó Nhất Hành, cọ tới cọ lui, sau đó cưỡng hôn anh.
 
          Những chuyện sau đó cô không nhớ rõ, nói tóm lại là cực kỳ xấu hổ.
 
          Cô chỉnh lại quần áo, không dám nhìn vào gương nữa, chỉ muốn tìm một nơi để bình tĩnh lại.
 
          Lại đến ngày đi học, Uyển Sa đeo khăn quàng cổ để che đi những dấu đỏ khả nghi. Cô đến lớp sớm, chọn vị trí ngồi ở giữa cùng bàn với một nam sinh.
 
          Những học sinh khác lần lượt đến, lớp học trở nên ồn ào và náo nhiệt.
 
          Nam sinh bên cạnh trò chuyện với Uyển Sa, nói toàn chuyện không đâu.
 
          Uyển Sa hơi buồn ngủ, ngáp dài một cái, tùy tiện trả lời cậu ta vài câu rồi đưa mắt liếc nhìn lớp học.
 
          Sắp đến giờ học rồi, sao anh còn chưa đến?
 
          Nam sinh ngại ngùng hỏi: “Nếu hôm nay vẫn còn thực hành, tôi có thể cùng nhóm với cậu không?”
 
          Phản ứng đầu tiên của Uyển Sa là từ chối, nhưng chưa kịp nói thì một giọng nói lạnh lùng, sắc bén vang lên trên đầu cậu ta.
 
          "Cô ấy có nhóm rồi."
 
          Uyển Sa ngước mắt lên và nhìn vào đôi mắt đen, trong lòng không khỏi rùng mình.
 
          Nam sinh kia không vui, nhưng nhìn khí thế của người nói chuyện mạnh mẽ hơn mình rất nhiều, đành phải hỏi Uyển Sa: “Cậu ta cùng nhóm với cậu à?"
 
          Uyển Sa chỉ “ưm”, nhưng không phủ nhận.
 
          Phó Nhất Hành lập tức lướt qua cô và ngồi xuống hàng ghế sau.
 
          Uyển Sa tràn đầy tâm tư, móng tay cào vào đáy bàn, tạo ra những vết xước nhỏ.
 
          Cô rất muốn hỏi anh, đêm qua bọn họ có làm đến cùng không...
 
          Nam sinh nhỏ giọng nói: “Nếu cậu muốn đổi nhóm, có thể nói tớ biết."
 
          Chuông reo lên, thầy Quách từ từ bước vào lớp học, vặn mở bình nước uống một ngụm để làm ẩm cổ họng và bắt đầu giảng bài cho học sinh.
 
          "Hai ngày trước tôi đã dạy sinh lý nữ giới, các em đều thể hiện rất tốt. Hôm nay tôi sẽ dạy về sinh lý nam giới, hy vọng các em tiếp tục duy trì thái độ học tập này.”
 
          Các học sinh la ó, đặc biệt là các nam sinh không sẵn lòng.
 
          Thầy Quách gọi: “Lớp trưởng lên bục trước."
 
          Tôn Mậu cũng là nam sinh tóc húi cua, đau khổ lên bục giảng.
 
          Thầy Quách cầm thước khẽ gõ vào phần háng của cậu: “Đừng có thất thần, cởi quần ra."
 
          Tôn Mậu che hạ bộ, thở dài nói: “Thầy ơi, em không thoải mái lắm."
 
          "Chỗ nào không thoải mái?" Thầy Quách lớn tiếng khiển trách,”Nói em cởi quần, cũng đâu phải kêu em tiểu tiện, đừng có như đứa con nít vậy."
 
          Tôn Mậu đành chịu, chỉ có thể cởi quần ngoài xuống, lộ ra quần lót phồng lên.
 
          Đái Mạn Lệ ngồi ở hàng ghế đầu, nhíu mày nhìn anh: “Nhanh lên.”
 
          Tôn Mậu không đếm xỉa, kéo quần lót xuống, mặt đỏ tai hồng.
 
          Lớp học vang lên tiếng cười to: “Ha ha ha ha..."
 
          Uyển Sa cười to, trời ạ, bài học này càng ngày càng thú vị,
 
          Thầy Quách nhìn dương vật của cậu ta: “Rất to, đúng chuẩn đàn ông Châu Á, có gì mà xấu hổ.”
 
          Sắc mặt của Tôn Mậu cuối cùng cũng khá hơn.
 
          Thầy Quách lấy thước mềm trong túi ra, đo kích cỡ rồi giảng bài cho học sinh: “Dương vật chưa cương của cậu này là 7. 5 centimet. Kích thước trung bình của đàn ông Châu Á ở trạng thái chưa cương vào khoảng 6. 6 centimet. Hai quả trứng bên dưới là tinh hoàn, để quan hệ tình dục sung sướng thì không thể thiếu một trong hai thứ dương vật và tinh hoàn."
 
          Một số học sinh chăm chỉ vẫn mang giấy bút ghi chép lời của thầy Quách.
 
          Thầy Quách vẫy tay: “Các nữ sinh có thể lên xem trước, sờ thử dương vật của cậu ta.”
 
          Nháy mắt, Tôn Mậu bị một đám nữ sinh vây lại, mặt đỏ như mông khỉ.
 
          Đái Mạn Lệ xung phong, ngón tay búng nhẹ vào dương vật cậu ta: “Chơi rất vui."
 
          Đôi chân của Tôn Mậu hơi run rẩy, vật mềm nhũn giữa hai chân bỗng chốc cương lên to dài như đầy hơi, duỗi thẳng lên.
 
          Thầy Quách dùng thước đo để đo lại rồi giải thích cho học sinh: “Đây là trạng thái cương cứng, dương vật của em ấy là 17 cm, vượt mức trung bình khá nhiều."
 
          Đái Mạn Lệ nắm dương vật của cậu ta, dùng bàn tay kích thích, cười hì hì: “Của cậu to thật...."
 
          Tôn Mậu bị cô tùy ý đùa bỡn, chỉ sau vài phút đã bắn ra trong lòng bàn tay cô.
 
          Đái Mạn Lệ mở tay ra, nhìn dòng tinh dịch, nhíu mày: “Bắn nhanh như vậy?"
 
          Thầy Quách mỉm cười: “Lần đầu tiên của những người chưa có kinh nghiệm sẽ ra rất nhanh."
 
          Uyển Sa nhìn về phía khuôn mặt ảm đạm của Tôn Mậu, cảm thấy được cậu ta đã sinh không thể luyến (ý nói lúc sống đã không có ai lưu luyến thì khi chết đi sinh mạng cũng không có ý nghĩa) rồi.
 
          Thầy Quách vỗ tay: “Thời gian không còn sớm, mọi người khẩn trương đến phòng thực hành, bắt đầu thực hành thôi."
 
          Trong lần thực hành này, các nữ sinh còn phấn khích hơn các nam sinh, còn hối thúc nam sinh nhóm mình nhanh chóng vào phòng thực hành.
 
          Nam sinh ngồi cùng bàn với Uyển Sa vẫn kiên trì hỏi: “Cậu chắc chắn không muốn cùng nhóm với tôi sao?"
 
          Uyển Sa hơi khó chịu khi bị hỏi: “Tôi đã có nhóm rồi."
 
          Cổ tay cô siết chặt và hoàn toàn bị kéo sang một bên, Uyển Sa quay đầu lại và thấy rằng người nắm tay cô là Phó Nhất Hành.
 
          Sức của anh rất mạnh đến nỗi cổ tay bị nắm hơi đau, cô không thể không nói: “Đau quá."
 
          Phó Nhất Hành buông tay ra, gương mặt không chút thay đổi. Sau chuyện đêm qua, dường như thái độ đối với cô cũng không có chuyển biến tốt đẹp.
 
          Uyển Sa theo bản năng chạm vào chiếc khăn quàng cổ, có ý muốn hỏi anh, nhưng không thể nói ra.
 
          Hai người đối diệnnhìn  nhau, bầu không khí trở nên cứng nhắc.
 
          Đái Mạn Lệ nhìn thấy Phó Nhất Hành, nhất thời cô ta cảm thấy thấy thú vị, vui vẻ tiếp cận: “Phó Nhất Hành, tớ có thể cùng nhóm với cậu không, thêm một người cũng được."
 
          Tầm mắt của Phó Nhất Hành lướt qua Đái Mạn Lệ, dường như quá lười biếng để nhìn một cái: “Hỏi cô ấy."
 
          Đái Mạn Lệ quay đầu nhìn Uyển Sa với ánh mắt đầy hy vọng.
 
          Uyển Sa nhất thời hiểu ra, Phó Nhất Hành xem mình như lá chắn.
 
          Cô quyết định thay anh thực hiện trách nhiệm: “Bên nhóm tôi không thêm người, đủ rồi."
 
          Đái Mạn Lệ co rút khóe miệng, muốn nói câu người muốn cùng nhóm với tôi thiếu gì, lắc mông bỏ đi.
 
          Uyển Sa bước vào phòng thực hành trước mặt, chọn một chỗ khuất, nhìn chăm chú vào chiếc giường trắng tinh, đột nhiên toát ra khoái cảm muốn trả thù, quay đầu che miệng cười trộm.
 
          Lần trước bị anh giày vò, lần này cô phải trả lại hết cho anh.
 
          Phó Nhất Hành ngồi trên chiếc giường nhỏ, hai chân duỗi thẳng, gót chân chạm mặt đất, đôi mắt đen láy lạnh lùng chăm chú nhìn cô quay mặt.
 
          "Đừng nghĩ tôi không biết câu đang cười cái gì."
 
          Uyển Sa giật mình, quay lại nhìn anh.
 
          Phó Nhất Hành ngoắc ngón tay: “Qua đây."
 
          Uyển Sa không có lựa chọn nào khác đành phải đi qua, học theo cách anh hỏi lần đó, cứng rắn nói: “Cậu cởi hay tớ cởi?"
 
          Phó Nhất Hành buông mắt, vô cùng bình tĩnh: “Cậu cởi."
 
          Uyển Sa ngồi xổm người xuống, do dự một chút, duỗi tay về phần háng của anh, kéo khóa ra và nhẹ nhàng kéo quần xuống.
 
          Giữa hai chân của anh, một mảnh quần lót lớn phồng lên, là bộ phận hùng vĩ của nam giới.
 
          Uyển Sa ngửi được mùi hormone nam tính, mũi hơi nóng lên, nhịp tim đột nhiên đập nhanh hơn.
 
          Phó Nhất Hành thu lại ánh mắt, liếc nhìn cô, giọng nói từ tính của anh như mê hoặc: “Dùng tay chạm vào nó."
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN 
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN
3. TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [CHƯA ĐĂNG]
4. ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU [CHƯA ĐĂNG]
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1. LỜI YÊU KHÔNG DÁM NÓI - P. DỊ TƯỞNG
2. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC
3. UPDATING...

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 59
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Hang thỏ
Has thanked: 327 times
Been thanked: 765 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 7 2020 10:33

          012. Lớp học sinh lý tình dục
 
          Uyển Sa kéo một góc quần và từ từ cởi xuống để lộ ra một cây gậy thịt.
 
          Màu côn thịt tương tự như màu da, không phải đen thui xấu xí như trong phim AV mà nhìn rất dễ chịu.
 
          Đây là lần đầu tiên Uyển Sa tiếp xúc gần gũi với côn thịt của nam giới. Vừa lúc nãy cô nhìn thấy côn thịt của Tôn Mậu đã cảm thấy kích thước to rồi.
 
          Không thể nghĩ rằng, so sánh với Phó Nhất Hành còn kém.
 
          Lần trước cô bị ngón tay cắm vào đã run rẩy vì đau đớn rồi, bị côn thịt to như vậy đâm vào trong chắc sẽ rất đau.
 
          Khi Uyển Sa nghĩ như vậy, da đầu hơi run lên.
 
          Thầy Quách nói với học sinh: “Dương vật của nam giới khi cương cứng sẽ dựng thẳng, để có thể thoải mái cắm vào trong cơ thể của phụ nữ, bây giờ tôi muốn các em hãy nghĩ cách khiến nó cứng lên.”
 
          Có nữ sinh hỏi: “Thầy ơi dương vật sẽ cương ở tình huống nào?”
 
          Thầy Quách mỉm cười: “Tình huống bình thường là khi em cởi sạch quần áo đi lại trước mặt thì cậu ta đã cứng rồi.”
 
          Các học sinh khác nghe xong, cười phá lên.
 
          Thầy Quách nói tiếp: “Nam sinh rất dễ có phản ứng sinh lý, mỗi sáng thức dậy đã thấy “chào cờ” rồi."
 
          Nữ sinh chậc chậc: “Trách không được nghe người ta nói, đàn ông là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới.”
 
          Mỗi một nhóm được phát một thước mềm và phiếu điền, yêu cầu các nữ sinh quan sát và ghi chép kích thước dương vật trước và sau khi cương của nam sinh.
 
          Uyển Sa cầm hai đầu thước mềm, đo tinh hoàn của Phó Nhất Hành, nhưng tinh hoàn lại rủ xuống giữa hai chân, không thể đo chính xác.
 
          Phó Nhất Hành khẽ nhíu mày: “Không dám đụng vào sao?"
 
          Uyển Sa trừng anh: “Sao không dám.”
 
          Cô vươn tay ra sờ mó đầu dương vật, quy đầu tròn to lớn, nhiệt độ cơ thể lan tỏa từ ngón tay truyền đến toàn thân khiến khuôn mặt cô nóng lên.
 
          Dương vật không cương khi sờ vào cảm thấy như một khối thịt mềm, nhìn rất vô hại.
 
          Một tay Uyển Sa cầm đầu dương vật nhấc nó lên và dán thước mềm lên thân dương vật, độ dài lúc chưa cương là 11cm.
 
          Lại nhìn vào mặt sau của dương vật có hai viên thịt tròn bị hàng lông rậm rạp bao phủ.
 
          Thầy Quách nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: “Ghi lại chiều dài của dương vật và kích thước của tinh hoàn. Tinh hoàn là hai quả trứng tròn phía sau dương vật, là nơi sản xuất và lưu trữ tinh dịch.”
 
          Một tay Uyển Sa nâng dương vật, một tay sờ nhẹ hai quả trứng tròn, chơi đùa trong tay, nhẹ nhàng bóp vài cái.
 
          Phó Nhất Hành bình tĩnh nhìn cô chạm vào dương vật của mình, mà khi cô thưởng thức tinh hoàn, gương mặt lạnh lùng nổi lên một tia không ổn, bờ môi mỏng mím chặt.
 
          Côn thịt trong lòng bàn tay của Uyển Sa bỗng nhiên sưng lên lên, cứng rắn duỗi thẳng, to lớn rắn chắc đến mức không thể cầm hết bằng một tay, giống như con mãnh thú đáng sợ bị đánh thức có thể sẵn sàng tấn công con mồi bất cứ lúc nào.
 
          Trong một khoảnh khắc, cô giật mình ngẩng đầu lên, chạm vào ánh mắt của Phó Nhất Hành
 
          Anh nhíu mày, ánh mắt như khóa chặt cô, mở miệng gằn từng chữ.
 
          "Cậu dập lửa, nhé?"
 
          Uyển Sa sững sờ, nhìn dương vật trước mắt không biết bắt đầu thế nào.
 
          Đúng rồi, vẫn là nên đo lường trước.
 
          Cô từ từ cầm thước mềm, chậm rãi đo lường, lại chậm rãi ghi chép.
 
          Khiến anh phải chịu đựng, nghẹn đến chết được.
 
          Sau khi anh cương lên là 21cm, dài hơn tiêu chuẩn trung bình rất nhiều.
 
          Phó Nhất Hành nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của cô, cau mày, vươn đôi găng tay đen ra lạnh lùng vuốt cằm của cô: “Cậu không sợ lần sau đến lượt tôi sao."
 
          Chút tâm tư của Uyển Sa bị nhìn thấu, cô đặt bút trên bàn, xăng tay áo lên.
 
          Thầy Quách vừa lúc đề cập điểm mấu chốt: “Các bạn nữ hãy nghĩ cách để cho các bạn nam tiết ra, dùng tay hay dùng miệng đều được."
 
          Hai tay Uyển Sa cầm côn thịt, chuyển động lên xuống.
 
          Phó Nhất Hành lạnh nhạt nói: “Nhẹ quá."
 
          Thế này mà nhẹ, Uyển Sa đành phải tăng thêm sức lực, di chuyển dương vật thô dài của anh, mỗi lần sờ đến gân xanh nổi lên, bàn tay ma sát trở nên nóng lên.
 
          Vẻ mặt của Phó Nhất Hành rất bình tĩnh, dường như không hề phản ứng.
 
          Cách đó không xa, thầy Quách nhắc nhở một nữ sinh: “Quy đầu và tinh hoàn đều là chỗ mẫn cảm của nam giới.”
 
          Uyển Sa nhanh trí, móng tay cọ xát nhẹ vào các nếp uốn trên quy đầu.
 
          Phó Nhất Hành thở gấp một tiếng, khe hở đầu thịt tràn ra vệt nước trong suốt, tiết ra mùi vị nam tính.
 
          Uyển Sa đã tìm thấy chỗ quan trọng đó là lỗ sáo, thỉnh thoảng đùa bỡn quy đầu mẫn cảm rồi chuyển sang công kích trứng tròn.
 
          Ước chừng tầm nửa tiếng, tay của Uyển Sa mỏi nhừ, cô dừng lại nghỉ ngơi một chút, khắp tay đều là mùi hương của anh, mùi hormone nam tính độc đáo.
 
          Đối với con gái mà nói cực kỳ hấp dẫn.
 
          Uyển Sa mỉm cười bất lực: “Sao cậu vẫn chưa bắn ra?"
 
          Đôi mắt Phó Nhất Hành đen láy phản chiếu hình bóng của cô, cúi người tiến đến bên tai, nhỏ giọng nói: “Chỉ dùng tay cảm giác kém đi rất nhiều. Nên cậu tách hai chân ra, kẹp vào đi."
 
          Uyển Sa giật mình, bị lời anh nói tóm lấy.
 
          Giọng của anh cực kỳ dễ nghe, anh chậm rãi nói: “Tách hoa môi ra, chen vào hoa huyệt nhỏ, đâm thẳng vào bên trong, phá rách màng trinh của cậu.”
 
          Cô nhìn môi mỏng của anh lúc đóng lúc mở, tưởng tượng ra hình ảnh anh nói, ngập ngừng một tiếng: “Sẽ đau."
 
          Phó Nhất Hành cười khẽ: “Đau là tất nhiên, còn có thể chảy máu, dương vật dính máu đỏ, đi sâu vào bên trong."
 
          Uyển Sa rụt cổ, nhìn về phía côn thịt thô to trong lòng bàn tay, giống như thật sự bị nó đâm vào trong vậy, bên dưới thoáng cảm giác đau đớn.
 
          Phó Nhất Hành nhìn xuống giữa hai chân cô: “Tôi muốn biết cậu sâu bao nhiêu, có thể nhét hết vào không?"
 
          Uyển Sa lắc đầu, nói: “Nơi đó của tớ quá nhỏ, không vào được..."
 
          Vừa tưởng tượng cảnh đó đã cảm thấy sợ hãi.
 
          Côn thịt thô to như thế cùng hoa huyệt nhỏ hẹp làm sao mà xứng đôi được?
 
          "Làm sao cậu biết không được?" Mí mắt dài của Phó Nhất Hành cong lên,”Rõ ràng còn chưa đi vào."
 
          Uyển Sa bị anh dụ dỗ, trong lòng giống như bị lửa đốt, điều hòa trong phòng cũng không thể hạ nhiệt.
 
          Nhưng tưởng tượng sẽ rất đau lại giống như bị tát một gáo nước lạnh, lập tức dập tắt lửa.
 
          Khi cô còn nhỏ bị vấp ngã, đầu gối bị trầy chảy máu. Cô đau đớn khóc rất nhiều, anh trai phải dỗ mãi mới có thể nín.
 
          "Bây giờ cậu nên nghĩ cách để nó bắn ra đi,” Phó Nhất Hành nói, kéo dài chữ cuối.
 
          "Dùng miệng hay dùng chân, cậu chọn đi."
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN 
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN
3. TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [CHƯA ĐĂNG]
4. ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU [CHƯA ĐĂNG]
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1. LỜI YÊU KHÔNG DÁM NÓI - P. DỊ TƯỞNG
2. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC
3. UPDATING...

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Dương Ngưng Hy
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 06 Tháng 4 2020 14:42
Tiếp xúc:

31 Tháng 7 2020 13:59

Mị hóng mị hóng mị hóng ~ siêu thích truyện này luôn ý nhưng chưa thỏa mãn mà đã đọc xong rồi, lần sau đợi ra nhiều nhiều rồi cày tiếp vậy.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 59
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Hang thỏ
Has thanked: 327 times
Been thanked: 765 times
Tiếp xúc:

31 Tháng 7 2020 22:44

013. Lớp học sinh lí tình dục (3)
 
          Uyển Sa cũng không muốn chọn cái nào trong cả hai, nhưng biết Phó Nhất Hành không giải quyết được sẽ không bỏ qua cho cô.
 
          Đầu dương vật to lớn cứng rắn mà nhét vào trong miệng chắc chắn cô không thể chống đỡ nổi.
 
          Phó Nhất Hành nhìn vẻ mặt do dự của cô, thấp giọng nói: “Nếu dùng chân thì kẹp chặt vào bên dưới, ma sát ngoài quần lót."
 
          Nghe thấy có vẻ ổn, Uyển Sa tiện đà hỏi: “Cậu muốn làm như thế nào?”
 
          Phó Nhất Hành nắm lấy cổ tay cô, kéo người cô giữ chặt trên giường nhỏ.
 
          Cơ thể của Uyển Sa đột nhiên căng thẳng, theo dõi anh vén lên váy đồng phục màu xanh của mình, đôi găng tay màu đen cọ xát vào quần lót của cô.
 
          Hai chân trắng mịn đang khép lại chặt chẽ, nhìn có vẻ không tự nguyện muốn rộng mở cửa.
 
          Phó Nhất Hành cúi người, thân hình cao to che cô, côn thịt mạnh mẽ gạt mở khoảng cách giữa đùi.
 
          Uyển Sa vây ở dưới thân anh, bị ấn mạnh đến nỗi cô không thể nào di chuyển, giữa hai chân của cô bị mở ra một khe hở để cắm vật thô to kia vào.
 
          Côn thịt của anh và tiểu huyệt của cô, ngăn cách bởi lớp vải mỏng, tuy nóng rát nhưng thoải mái.
 
          Mặc dù anh không đi vào, nhưng cũng đủ để kích thích.
 
          Cằm của Phó Nhất Hành áp lên trán của cô, hai tay chống ở hai bên cạnh, anh bắt đầu rút ra cắm vào giữa hai chân cô.
 
          Tầm nhìn của Uyển Sa bị ngăn lại bởi ngực của anh, thấy áo sơmi trắng hơi mở vài nút, đung đưa trước mặt mình.
 
          Bắp đùi kẹp chặt ngăn cách quần lót, hoa hạch bị vật cứng không ngừng cọ xát.
 
          Hoa hạch quá mức nhạy cảm, bị côn thịt ma sát vài cái liền ngứa ngáy khó nhịn.
 
          Uyển Sa ngẩng mặt lên, bất ngờ nhìn một nửa khuôn mặt của anh dưới sống mũi.
 
          Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh thật gần, đôi môi mỏng mím lại thành một đường, ẩn nhẫn mà gợi cảm cùng với sự kích thích, khi xa khi gần nhìn như muốn hôn lên trán của cô.
 
          Dưới bụng cô phun ra luồng nhiệt, da thịt chảy mồ hôi, cô xoay mặt thở dốc.
 
          Phó Nhất Hành ngửi được mùi hương sữa thơm mát của cô nhưng không để cho cô nhìn thấy những sự thay đổi trong mắt mình.
 
          Thật ra từ lúc cương cứng, anh đã muốn ăn sạch “mỹ thực” rồi, muốn nhét côn thịt cương cứng khó chịu vào trong cơ thể cô, máu huyết sôi trào mà gặm cắn bộ ngực sữa non nớt.
 
          Côn thịt chèn vào giữa hai chân cực kỳ thoải mái, nếu chọc vào tiểu huyệt nóng khít khao của cô, chẳng phải là càng sảng khoái sao.
 
          Uyển Sa bị buộc phải cảm nhận trọng lượng của anh, nhưng không phát hiện quần lót bị kéo lệch xuống một bên, tiểu huyệt để lộ ra ngoài, hoa hạch bị côn thịt ma sát lật mở ra, da thịt tiếp xúc thân mật.
 
          "Ưm...Ưm..." Uyển Sa khẽ rên rỉ, bối rối trước cơn khoái cảm tấn công, đầu tựa vào trong ngực anh, huyệt đạo chảy ra một vệt chất lỏng.
 
          Phó Nhất Hành nhận thấy côn thịt dính dâm thủy, môi cắn lên vành tai của cô, khàn khàn nói nhỏ: “Cậu ướt rồi."
 
          Anh cũng cảm thấy gần như vậy, chuyển động càng mãnh liệt muốn đâm vào cơ thể cô, cầm côn thịt mở tiểu huyệt của cô, quy đầu nhét vào được vài phân, bắn ra dịch trắng đục nóng bỏng.
 
          Uyển Sa khẽ rên lên “ưm”, hạ thể truyền đến cảm giác đau nhức, còn có dịch nóng bỏng phun ra ở cửa huyệt.
 
          Phó Nhất Hành thở hổn hển, côn thịt bắn xong mềm nhũn, vẫn còn chưa hết kích thích, chậm rãi đứng dậy khỏi người cô, gương mặt bình tĩnh kéo lại khóa quần.
 
          Uyển Sa ngượng ngùng ngồi dậy, cúi đầu nhìn cửa huyệt dính màu trắng, hoa môi bị ma sát đến sưng đỏ.
 
          Mặc dù anh không chọc thủng màng trinh, nhưng chỗ quy đầu cắm vào một chút vẫn bắn tinh dịch vào cơ thể cô.
 
          Thế nên nơi tiểu huyệt của cô còn chảy ra ít tinh dịch, nhìn cực kỳ dâm mỹ.
 
          Uyển Sa dùng khăn tay lau tinh dịch ở cửa huyệt, lại phát hiện thêm một việc.
 
          Dưới đáy quần lót dính đầy tinh dịch của anh, lúc mặc vào cảm giác đặc sánh, bay tới mùi hương nam tính nhàn nhạt.
 
          Nếu để người khác ngửi được sẽ xấu hổ cỡ nào, Uyển Sa cố nhịn chờ thầy giáo và các bạn rời đi hết.
 
          Phó Nhất Hành còn chưa rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.
 
          Đáy quần Uyển Sa nóng và ẩm ướt, tất cả đều là tinh dịch của anh, chỉ muốn trở về phòng ngủ, tránh xa họ Phó kia.
 
          Sau lưng truyền đến tiếng cười của anh: “Yên tâm, lần sau tôi sẽ trực tiếp lột sạch quần lót của cậu."
 
          Uyển Sa xem như chưa hề nghe.
 
          Trở lại phòng ngủ, Uyển Sa cởi quần lót ra, gột rửa với xà phòng nhiều lần dưới vòi nước nhưng vẫn cảm giác còn mùi hương của anh.
 
          Cửa huyệt bị căng ra còn hơi đau giống như đã nhét côn thịt của anh vào vậy.
 
          Đêm đó, Phó Nhất Hành lại không trở về phòng ngủ.
 
          Uyển Sa nằm ở trên giường, ngơ ngác nhìn chằm chằm trần nhà được chiếu sáng bởi ánh đèn màu bạc.
 
          Sau khi tắm, giữa hai chân giống như vẫn lưu lại mùi của anh, quấy nhiễu quanh mũi của cô.
 
          Thật ra, cô không chán ghét mùi của anh để lại trên người cô.
 
          Ngược lại... Có hơi thích.
 
          Ngày hôm sau, trường học tổ chức cho các học sinh mới đi biển chơi. Lớp A của Uyển Sa và lớp B của Lương Kỳ đi du lịch cùng nhau.
 
          Lương Kỳ và Uyển Sa ngồi cùng một chiếc xe buýt, hai người ngồi cạnh nhau trò chuyện.
 
          Trước khi xe mở cửa, ánh mắt của Uyển Sa lướt nhanh, nhìn cửa xe mở rộng, lại quay ra nhìn người bên ngoài cửa sổ.
 
          Lương Kỳ đột nhiên hỏi cô: “A, có phải cậu tìm Phó Nhất Hành không?"
 
          Uyển Sa hơi ngạc nhiên, quay đầu nhìn cô: “Tìm cậu ta để làm gì?”
 
          Lương Kỳ cười vui vẻ: “Cậu ta rất nổi tiếng, từ lúc làm lễ khai giảng đến giờ, rất nhiều nữ sinh thích cậu ta, theo đuổi thất bại không ít.”
 
          Uyển Sa nhớ đến đêm qua anh không về, nhíu mày: “Cũng không phải tất cả mọi người đều thích."
 
          Ngay khi xe buýt đã đầy, tài xế tiện chân đạp ga khởi hành, vẫn không thấy bóng dáng của Phó Nhất Hành.
 
          Không biết anh có ngồi khác xe buýt không, hay là từ đầu đến giờ không hề đến, Uyển Sa có hơi tò mò
 
          Đái Mạn Lệ ngồi ở hàng đầu tiên trò chuyện sôi nổi cùng với hai nam sinh, sờ mó nơi riêng tư của đối phương, phát ra tiếng động không nhỏ.
 
          Nữ sinh ngồi bên cạnh vốn chưa thích nghi được bầu không khí tình sắc của trường học, thì thầm với Đái Mạn Lệ: “Làm chuyện như vậy ở phòng thực hành không nói, giữa nơi đông người còn ra thể thống gì."
 
          Đái Mạn Lệ đứng dậy, ngẩng cao đầu giống như con gà mái bị chọc giận: “Cậu cảm thấy mất mặt sao, sáu tuổi tôi đã trải qua rồi."
 
          Mọi người xung quanh lập tức sững sờ, nhìn thẳng vào Đái Mạn Lệ.
 
          Nam sinh cùng sờ nơi riêng tư của cô ta, ngơ ngẩn hỏi: “Mạn Lệ, sáu tuổi cậu đã làm rồi…là người nào?”
 
          Đái Mạn Lệ nhướng mày giống như nói về món đồ chơi mình thích trước đây: “Ba tôi, ông ấy thích cho tôi xem AV, sau đó cởi sạch quần áo rồi chơi với tôi ở trên giường."
 
          Cuối cùng Uyển Sa cũng hiểu ra, tại sao lúc ở trên thuyền mở phim AV cô ta lại không ngạc nhiên, ngược lại còn cảm thấy thú vị.
 
          Nữ sinh không kích động như trước nữa, cảm xúc hỗn loạn nhìn về cô ta: “Là ai đưa cậu đến trường học, ba cậu sao?"
 
          Đái Mạn Lệ nhún vai: “Ba tôi đang ở trong tù."
 
          Nữ sinh hỏi: “Sao lại vào tù?"
 
          Đái Mạn Lệ nhớ lại, cười ha ha: “Hai năm trước, tôi đã xem phim AV bị giáo viên phát hiện, lúc nói chuyện với giáo viên, tôi kể tôi thường làm tình với ba, có gì đáng ngại đâu. Kết quả giáo viên gọi cảnh sát, thật là buồn cười ha ha ha..."
 
          Xe buýt tràn đầy tiếng cười của cô ta, nhưng bầu không khí lắng đọng một cách kì lạ, trong khoảng thời gian ngắn không ai lên tiếng.
 
          Đái Mạn Lệ cười xong nhìn xung quanh, ngả ngớn chu môi: “Làm sao vậy, mấy cậu nghiêm túc quá."
 
          Một hồi lâu, Uyển Sa mở miệng hỏi: “Mẹ cậu không biết sao?"
 
          Rõ ràng Đái Mạn Lệ chợt ngẩn ra, lưng cô ta rụt lại, giống như không dự đoán được câu hỏi này, lại giống như bản năng tự bài xích.
 
          "Đừng nhắc tới bà ta! Không được nhắc đến bà ta! Không được nhắc đến người đàn bà này!"
 
          Đái Mạn Lệ hét to, tức giận đạp lên ghế, sắc bén liếc nhìn Uyển Sa rồi đặt mông ngồi xuống, xé bịch khoái tây chiên ra ăn, tiếng nhai giòn vang lên.
 
          Uyển Sa phát hiện lúc cô ta quay mặt, dường như khóe mắt có vương một giọt lệ.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN 
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN
3. TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [CHƯA ĐĂNG]
4. ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU [CHƯA ĐĂNG]
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1. LỜI YÊU KHÔNG DÁM NÓI - P. DỊ TƯỞNG
2. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC
3. UPDATING...

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 9 khách