[HĐ-TXVT-1VS1] CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [UPDATED C45]

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 399 times
Been thanked: 1713 times
Tiếp xúc:

31 Tháng 7 2020 23:34

          015. Rên rỉ ngoài phòng tình nhân
Sương mù dày đặc đã bị gió biển thổi phân tán, ẩn trong sương mù dần dần lộ ra dáng người thon dài của Phó Nhất Hành. Anh không nhìn Uyển Sa, thờ ơ nói hai chữ: “Quay về.”
Đã qua mười hai giờ, sau khi kết thúc bữa tiệc lửa trại, mọi người đều lần lượt rời đi.
Uyển Sa đi theo Phó Nhất Hành băng qua một bậc thềm đá đi đến biệt thự bên bờ biển.
Giám thị dựa theo sự bố trí ở ký túc xá ban đầu, hai người vẫn ở chung một phòng.
Ngay khi Uyển Sa đẩy cửa phòng vào, cả người ngơ ngẩn.
Đây. . . Đây là phòng tình nhân.
Phòng chỉ có một giường King size lại là hình trái tim màu đỏ, trên đệm chăn màu trắng phủ những cánh hoa hồng. Quầy bar nhỏ trưng bày một chai rượu vang đỏ và hai cái ly dạ quang bôi, ngay cả ngọn đèn cũng lộ ra màu đỏ ái muội.
Trước kia hai người cùng ngủ một phòng trong ký túc xá, nhưng lại khác giường, bây giờ nằm trên cùng một chiếc giường, xác định chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra.
Uyển Sa mở vali sắp xếp, không cẩn thận đánh rơi một gói băng vệ sinh dự phòng.
Cô nhanh trí nhặt băng vệ sinh lên, giấu vào trong bộ quần áo sạch nói với Phó Nhất Hành: “Cậu thay đồ đi, tớ đi tắm.”
Ở nơi mập mờ này dù bình thường thì cũng có vẻ mang nghĩa khác.
Uyển Sa lùi vào phòng tắm, sau khi tắm rửa xong đặt băng vệ sinh lên quần lót, nhìn chính mình trong gương ẩm, tâm tư rối bời.
Mà thực tế thì thời gian kinh nguyệt thật sự chưa đến, cô chỉ muốn kéo dài thời gian.
Thật ra, cô không ghét Phó Nhất Hành, nhưng hai người ngoại trừ là bạn cùng phòng cũng không có quan hệ khác.
Tuy nhiên trên hòn đảo này, bất kỳ lúc nào nam nữ cũng có thể phát sinh quan hệ tình dục, không tồn tại quy luật đạo đức, không cần gánh vác trách nhiệm.
Uyển Sa vẫn kiên trì muốn tìm được người trong lòng rồi yêu thương nhau tử tế.
Quan trọng là cô rất sợ đau...
Ngay khi ra khỏi phòng tắm, Uyển Sa thoáng thấy Phó Nhất Hành trong bộ đồ ngủ màu đen ngồi ở bên quầy bar, lộ ra dáng người ngạo nghễ với đôi vai rộng và đôi chân dài của anh.
Ngón tay anh xoay tròn dạ quang bôi (*), trong ly rượu vẽ ra một vòng cung tuyệt đẹp của rượu vang màu đỏ sáng bóng như hổ phách.
(*) Ly bằng ngọc
Phó Nhất Hành quay mặt lại, đôi mắt u ám nhìn cô: “Uống một ly."
Uyển Sa bước đến kiểm tra nồng độ của rượu, xác nhận rằng không có gì kì lạ, bèn vặn mở nút lọ: “Tớ chỉ uống một ngụm.”
Sau khi rót vào chiếc ly, Uyển Sa nhấm nháp, cổ họng truyền đến một cảm giác cay nồng, kịch liệt ho khan vài tiếng.
Phó Nhất Hành nhìn gương mặt phiếm hồng, khóe miệng hơi cong lên, phát ra tiếng cười êm tai nhẹ nhàng.
Uyển Sa lau miệng, xấu hổ giải thích: “Lần đầu tiên tớ uống rượu..."
Phó Nhất Hành rót rượu cho mình, lạnh nhạt mở miệng: “Cậu không nên đến đây."
"Hửm?" Uyển Sa nhất thời không hiểu ý của anh.
Phó Nhất Hành nghiêng ly rượu, miệng hé sát ly, rượu vang đỏ sẫm tràn vào đôi môi mỏi của anh, trượt xuống cổ họng.
Cực kì gợi cảm.
Uyển Sa chăm chú nhìn Phó Nhất Hành uống rượu, càng lúc càng cảm thấy bộ dạng anh quá đẹp.
Phó Nhất Hành đặt ly rượu xuống, nhẹ nhàng lướt đầu ngón tay quanh thân ly, buông mắt nói: “Tôi nói, là trường học này."
Một lát sau, Uyển Sa lựa chọn nằm ngủ ở cuối giường: “Cậu ngủ đầu giường, tớ nằm cuối giường."
Cô chui vào một góc chăn, nghe thấy tiếng dép lê của anh rơi xuống đất, cuộn người nằm xuống bên cạnh.
Anh tắt đèn đầu giường, cả phòng trở nên tối om, chỉ còn lại tiếng hai người hít thở.
Uyển Sa nhẹ nhàng thở phào, đêm nay có thể ngủ yên giấc.
Sau khi uống rượu lại càng buồn ngủ, không bao lâu rơi vào giấc ngủ. Ngay lúc này, một tiếng rên triền miên đánh thức cô.
"A... Thoải mái quá...Dùng sức đâm tớ đi..."
Uyển Sa mở mí mắt nhập nhèm, chậm chạp tỉnh dậy, phát hiện nguồn âm thanh đến từ bên ngoài cửa sổ.
Trải qua nhiều chuyện như vậy, Uyển Sa nhanh chóng ý thức được, có người ở bên ngoài, mà dường như là nhiều hơn hai người.
Toàn thân cô khô nóng khó nhịn, không rõ có phải vì tác dụng của ngụm rượu kia không hay lại là nguyên nhân khác.
Phó Nhất Hành hẳn đang ngủ nhỉ, hy vọng anh không nghe thấy loại âm thanh này.
Uyển Sa nhắm mắt lại đang muốn tiếp tục ngủ, mắt cá chân bị một vật lạnh lạnh bắt lấy.
Là bàn tay của Phó Nhất Hành.
Trong lòng cô sốt ruột, cảm nhận được bên kia giường có một con mãnh thú vốn đang ngủ đông đã thức dậy, chậm rãi dọc theo trong chăn leo lên người cô.
Anh ló đầu ra khỏi chăn, toàn thân bao trùm cô, áp chế cô khiến cô không thể trốn.
Hô hấp của Uyển Sa bị kiềm hãm: “Đừng..."
Chưa nói hết câu, miệng đã bị che phủ, Phó Nhất Hành hung hăng hôn lên môi cô, giống như vừa cắn xé vừa giữ lấy cô.
Uyển Sa bị anh quấn lấy, môi lưỡi run rẩy, thoáng nếm thấy mùi máu tươi.
Môi lại bị anh cắn chảy máu rồi.
Một tiếng soạt, nghe được tiếng vải bị xé rách, áo ngực bị hung hăng ném xuống.
Một đôi tay to che lấy bộ ngực no đủ của cô, nhào nặn một cách tận tình. Anh cúi người xuống ngậm một bên vú trắng, hé răng cắn vào đầu vú mẫn cảm.
"Ưm..." Uyển Sa khẽ rên đau, giống như vừa nhận lấy vừa bài xích, cong lại thân thể mềm mại.
Phó Nhất Hành xé toang váy, bàn tay đưa vào quần lót.
Uyển Sa sợ run cả người, vội vàng che lại bên dưới: “Đừng, tớ đến tháng..."
Phó Nhất Hành chạm đến băng vệ sinh ở đũng quần, hừ nhẹ một tiếng, dời tay đi.
Uyển Sa ngầm thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ anh đột nhiên lật người cô lại, nằm sấp trên giường đưa lưng về phía anh.
"Cậu làm gì... A..."
Cô nghe thấy tiếng sột soạt tụt quần xuống, một cây thịt thô nóng đặt giữa hai chân kẹp chặt mạnh mẽ nhét vào.
Phó Nhất Hành mở đèn nhỏ đầu giường, ngồi sau lưng cô, xoa bầu ngực rũ xuống, côn thịt ra vào giữa hai chân cô.
Thưởng thức bờ mông trắng cong lên, theo chuyển động rút ra cắm vào hơi lắc lư, phía bên mông phải còn có một nốt ruồi màu đỏ rất đáng yêu.
"A...Đừng mạnh như vậy..." Uyển Sa ngốc nghếch không biết càng cầu xin tha thứ càng dễ dàng khơi gợi thú tính của đàn ông.
Từ nửa tiếng trước, Phó Nhất Hành ngủ cùng giường với cô đã ngửi được mùi sữa thơm trong chăn, sớm đã không nhịn được “đói khát”, trong đầu chỉ suy nghĩ làm sao gặm nhấm cô, càng kéo dài thời gian càng muốn phát điên.
Tốc độ Phó Nhất Hành cắm vào rút ra càng tăng lên nhưng bị ngăn cản bởi miếng băng vệ sinh nên giảm đi sự kích thích rất nhiều.
Anh rất thích nốt ruồi màu đỏ của cô, cúi đầu cắn lên mông, bất ngờ không ngửi được mùi máu giữa hai đùi, nhanh chóng trở nên nghi ngờ.
Uyển Sa đang quỳ trên giường, bỗng cảm thấy côn thịt rút ra giữa hai chân cô, kinh ngạc vì sao anh lại ra nhanh như vậy.
Đột nhiên cảm nhận mông lạnh toát, quần lót hoàn toàn bị anh cởi ra, hoa môi hồng hào bại lộ dưới ánh sáng.
Sau lưng truyền đến tiếng cười, ma sát màng nhĩ của cô.
"Ha, kẻ lừa đảo.”
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 399 times
Been thanked: 1713 times
Tiếp xúc:

05 Tháng 8 2020 18:23

                    016. Cùng chung chăn gối
 
          Uyển Sa mơ hồ biết rằng mình sắp bị ăn sạch sành sanh.
 
          Cô vô cùng bất lực, hai tay tùy tiện với lấy, mò mẫm cái gối ôm chặt mà vùi mặt vào.
 
          Đưa lưng về phía Phó Nhất Hành nên không thấy mặt anh, lại có thể cảm giác được hơi thở mạnh mẽ hoàn toàn đè lên cô.
 
          Một đôi tay đùa bỡn cơ thể trần truồng giống như nhào nặn bánh mì, nắm lấy hai ngực mềm mại khơi dậy cảm giác căng ra chua xót.
 
          "Ưm..." Uyển Sa khẽ rên rỉ, giống như bột bị ngâm trong nước, thân thể nóng lên nở ra.
 
          Bàn tay Phó Nhất Hành trượt từ vòng eo mảnh khảnh xuống giữa bắp đùi buộc phải mở ra.
 
          Dưới ánh sáng, cặp mông tròn trắng mịn như tuyết, lộ ra hoa huyệt giữa hai đùi. Hoa môi mấp máy, giống như hai cánh cổng bảo vệ huyệt đạo không bị bên ngoài xâm phạm.
 
          Phó Nhất Hành càng muốn xâm nhập, tách ra hai cánh hoa môi, dùng ngón tay ma sát các nếp uốn hoa huyệt.
 
          Chạm vào nơi mẫn cảm nhất, những ngón tay của Uyển Sa níu chặt gối, ngón chân khó nhịn cuộn tròn lại, kiềm chế cả người.
 
          Lúc này Phó Nhất Hành không đeo găng tay, chạm đến chỗ tư mật của cô.
 
          Ngón tay anh lạnh lẽo thon dài từng từng chút gãi vào nơi mềm mại của cô.
 
          Cảm giác giống như vô số sợi lông vũ cạ vào nơi thịt mềm, mỗi một lần chạm vào đều khiến toàn thân cô run rẩy.
 
          Phó Nhất Hành phát hiện từ khe thịt tràn ra dịch trong suốt trên ngón tay của anh, cười xấu xa: “Mỗi lần chạm vào người cậu đều chảy nhiều như vậy.”
 
          Uyển Sa nghe anh nói vô cùng xấu hổ. Thầy Quách từng nói trên lớp học, nơi riêng tư chảy nước nghĩa là động tình.
 
          Xúc giác của Uyển Sa rất nhạy cảm, một chút đau đớn, hay một cái chạm nhẹ đều cảm giác mãnh liệt hơn người bình thường.
 
          Cho nên, cô rất sợ đau, và khi làm tình cũng rất nhạy cảm.
 
          Phó Nhất Hành tách ra hai cánh hoa môi, dâm dịch chảy ra ngón tay xuyên vào.
 
          "A..." Hoa huyệt của Uyển Sa nhỏ hẹp khít khao, cường bạo nhét một ngón tay, đau đớn giống như xé rách thân thể.
 
          Ngón tay không làm rách màng trinh, từng chút rút ra cắm vào, mỗi lần ra vào đều dinh dính dâm thủy.
 
          Uyển Sa vùi đầu ở trong gối, nghiến chặt răng vì đau đớn, khóe mắt chảy nước mắt, bỗng cảm thấy ngón tay rút khỏi cơ thể đổi thành một vật thô to cứng rắn.
 
          Bằng vào xúc cảm của mình, có thể nhận thấy được dị vật này cứng rắn thô to như thế nào. Hoa môi mỏng manh bị mở ra, đỉnh đầu đang để ở cửa hang chuẩn bị đâm vào trong.
 
          Có phải cô sắp chết rồi không?
 
          "Đừng đi vào!" Uyển Sa cắn răng,”Nếu cậu ép buộc tôi, tôi sẽ ghét cậu!”
 
          Phó Nhất Hành tạm dừng, sau một lúc, lạnh lùng nói: “Cậu nghĩ tôi sẽ để ý sao?”
 
          Uyển Sa sững sờ, tay nắm chặt gối, không biết nên làm sao.
 
          Phó Nhất Hành cúi đầu nhìn cô, cô sợ đau mà căng thẳng cả người, cười nhạo một tiếng.
 
          Vốn tưởng rằng chạy trời không khỏi nắng, cũng bị anh cường bạo đi vào. Kế tiếp, Phó Nhất Hành giữ hai chân siết chặt của cô, dương vật tiếp xúc giống như lúc trước, chỉ cần ma sát hạ thể của cô.
 
          Lần này không có quần lót ngăn cách, da thịt tiếp xúc da thịt, nam căn ma sát hoa môi mềm mại, sức lực còn mãnh liệt hơn lúc trước.
 
          Thắt lưng anh chuyển động kịch liệt, dương vật thô dài màu da xuyên qua khe hẹp giữa hai đùi, tinh hoàn chạm vào đùi cô, phát ra tiếng bịch bịch.
 
          Mỗi lần va chạm, cô dán môi lên gối, không chịu đựng được mà rên rỉ “ưm a”, thân thể bị đâm nghiêng về trước, nếu không có gối lót đầu chắc đầu đã đập vào ván giường rồi.
 
          Cọ sát nhiều lần khiến hoa môi cô sưng đỏ giống như vừa trải qua một đêm cường bạo.
 
          Phó Nhất Hành co giật vài cái, cảm thấy sắp ra, lật người Uyển Sa lại bắn ra một dòng chất lỏng màu trắng ấm nóng ở cửa huyệt, tinh dịch trắng dán lên hoa môi sưng đỏ bị giày vò, hồng và trắng cực kì chói mắt.
 
          Uyển Sa chỉ cảm thấy hạ thể ẩm ướt không thoải mái, muốn đứng dậy vào phòng tắm rửa, nhưng quá mệt mỏi, giống như trải qua một cuộc đại chiến không có sức làm chuyện khác.
 
          Mí mắt nặng nề, cơn buồn ngủ đánh úp.
 
          Trong lúc mơ hồ, dường như có một đôi tay mạnh mẽ thon dài kéo cô vào vòng tay ấm áp.
 
          Chóp mũi lạnh lẽo áp sát vào cổ cô, tham lam ngửi mùi da thịt.
 
          "Cậu như vậy, tôi rất muốn cắn một cái.”
 
          "Về sau sẽ không tha cho cậu."
 
          Ngày hôm sau, Uyển Sa tỉnh dậy vì đau nhức, cảm giác mình đang nằm trên một cái đệm thịt, mở mắt ra thấy, vội vàng che miệng lại sợ mình hét lên.
 
          Dụi mắt lần nữa thấy một khuôn mặt tuấn nhã lạnh lùng đang ngủ mà cô nằm trong vòng tay anh ngủ cả đêm.
 
          Uyển Sa cẩn thận di chuyển, muốn thừa dịp anh còn ngủ lén vào phòng tắm.
 
          Ai ngờ, hàng mi dày đen hơi rung động, mí mắt mở ra, con ngươi đen thẳng tắp nhìn cô.
 
          (~)~(~)~(~)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 399 times
Been thanked: 1713 times
Tiếp xúc:

05 Tháng 8 2020 18:24

017. “Vận động” sáng sớm
 
          Uyển Sa gối đầu lên cánh tay anh, đùi trên eo anh, cả người kẹp vào giữa hai chân anh, cả người rơi trong vòng ôm ấm áp, trần trụi gần gũi với đối phương.
 
          Từng cảnh đêm hôm qua loé lên trong đầu, Uyển Sa nhớ lại bị anh giày vò thế nào, lại cùng anh ôm ngủ một đêm, trong lòng xấu hổ muốn tránh xa anh.
 
          Cô rút chân khỏi giữa đùi anh, lấy chăn che ngực ngồi dậy.
 
          Anh dựa lưng vào đầu giường, chăm chú nhìn cô kích động xuống giường, gương mặt cực kỳ bình tĩnh.
 
          Mà khi cô muốn rút chăn để che khuất thân thể trần truồng đầy vết hôn, hình ảnh này đã kích thích anh.
 
          Phó Nhất Hành kéo một góc chăn khác, mạnh mẽ kéo cô trở về giường.
 
          Uyển Sa bị ép nghiêng về phía trước, ngã xuống giường ngơ ngẩn nhìn anh.
 
          Phó Nhất Hành đến gần cô, hít sâu một hơi, hơi thở đều là hương sữa.
 
          Uyển Sa nhìn đôi mắt đen như mực, phản chiếu gương mặt sững sờ của cô. Đáy mắt anh giống như mạch nước ngầm tùy lúc có thể bùng nổ mãnh liệt, một giây sau có thể nhấn chìm cô.
 
          Không kịp chạy thoát, cô bị ép vào đầu giường, chăn màu trắng nhẹ nhàng bay lên phủ trên bọn họ.
 
          Nếu đứng ngoài nhìn vào, trên giường tình nhân bừa bộn, hở ra chăn nhấp nhô lên xuống, cực kỳ mãnh liệt.
 
          Trong chăn, Uyển Sa bị hôn môi, dáng người Phó Nhất Hành cao to đè ở trên người cô, côn thịt cứng ngắc ấn vào giữa đùi cô.
 
          Uyển Sa sợ hãi, xem ra thầy Quách nói đúng, đàn ông rất dễ cương vào buổi sáng.
 
          Lần này, cô không thể ôm gối, trần trụi nằm trên giường, tầm nhìn bị chăn màu trắng che, trước mặt là Phó Nhất Hành.
 
          Phó Nhất Hành đặt hai chân cô trên vai, dương vật nhô lên đung đưa giữa hai đùi, hai tay xoa nắn hai vú đầy đặn.
 
          Nơi thân mật mềm mại bị côn thịt cứng rắn cọ xát. Uyển Sa cực kì nhạy cảm, tích trữ khoái cảm vô tận, hai gò má đỏ ửng như say rượu vậy, môi vô thức tràn ra tiếng rên rỉ.
 
          "Ưm... Nhẹ một chút..." Cô chịu không nổi cầu xin tha thứ.
 
          Giường kêu kẽo kẹt, chăn hở ra tiếng thân thể bạch bạch truyền đến.
 
          Sau một lúc lâu, Uyển Sa bò ra khỏi chăn, hạ thể lại chảy ra chất lỏng, mềm nhũn chạy vào phòng tắm.
 
          Ngay khi đóng cửa phòng tắm lại, Uyển Sa mới nhớ ra mình đã quên mang quần áo sạch vào, vụng trộm nhìn bên ngoài qua khe cửa.
 
          Phó Nhất Hành đứng cạnh giường, mặc quần jeans vào, mang găng tay, nhanh chóng cài cúc áo sơ mi.
 
          Mặc dù hai người đã tiếp xúc thân mật, Uyển Sa vẫn chưa bao giờ thấy bộ dạng anh tháo găng tay ra, nhưnng mỗi lần anh để tay trần chạm vào thân thể cô, có thể cảm giác tay anh nguyên vẹn không bị khuyết tật gì cả.
 
          Đang êm đẹp sao lại mang găng tay?
 
          Đột nhiên anh ngước mắt lên, ánh mắt như xuyên thủng, nheo mắt nhìn cô qua khe cửa.
 
          Uyển Sa đóng cửa lại, lắng nghe bước chân anh rời đi, thầm thở phào nhẹ nhõm.
 
          Hạ thể truyền đến cảm giác dinh dính, hỗn hợp tinh dịch đêm qua và sáng nay dính vào cửa huyệt nhỏ hẹp của cô có chút khó tẩy rửa.
 
          Cầm lấy vòi hoa sen cọ rửa toàn thân, lòng tràn đầy oán thầm, Phó Nhất Hành thật đáng ghét.
 
          Nhìn mình trong gương từng nơi anh cắn đều để lại một vết đỏ. Muốn từng chỗ da thịt bị lấp kín bởi ấn ký của mình mới bằng lòng bỏ qua.
 
          Hơn nữa anh rất thích mông phải của cô.
 
          Uyển Sa soi gương, nghiêng người muốn nhìn một chút ở chỗ đó có gì mà lại được anh đặc biệt đối đãi.
 
          Đáng tiếc, vị trí kia nằm ngoài tầm mắt.
 
          Sau khi tắm rửa xong, Uyển Sa đi ăn sáng gặp một nhóm học sinh đang vây quanh giám thị.
 
          "Giám thị, thầy nhất định phải tin em, thật sự có thằn lằn.”
 
          Người nói chuyện là Lương Kỳ, giọng cô khẽ run nghe có vẻ như rất sợ hãi.
 
          Uyển Sa hòa vào trong đám đông, nghe thấy Lương Kỳ đang cầu cứu với giám thị.
 
          Lương Kỳ giải thích giúp nam sinh bên cạnh, nhanh chóng kể với giám thị: “Tối qua em và Vương Phong đã nhìn thấy, còn có bạn Lý Luân Dương nữa. Lúc ấy trong hang, thấy con vật gì to lớn giống như thằn lằn nên em và Vương Phong chạy đi, Lý Luân Dương bị tụt lại phía sau, lúc quay đầu đã không thấy bóng dáng Lý Luân Dương nữa..."
 
          Có học sinh hỏi: “Đêm khuya vậy, ba người các cậu làm gì trong hang?"
 
          Lương Kỳ liếc nhìn Vương Phong bên cạnh, mặt đỏ không thể nói nên lời.
 
          "Nghe em tả có hơi giống rồng Komodo (*), nước bọt của Komodo  chứa vi khuẩn và rất độc, nếu bị cắn sẽ mất mạng.” Giám thị lắc đầu,"Chẳng qua, trên đảo chúng ta ở chưa từng xuất hiện Komodo, mà loài Komodo này chủ yếu ăn xác thối, rất hiếm khi chủ động tấn công con người.”
(*) https://vi.wikipedia.org/wiki/R%E1%BB%93ng_Komodo
          Lương Kỳ lo lắng nói: “Có mà, Lý Luân Dương đã biến mất.”
 
          Giám thị không kiên nhẫn: “Mới có một đêm thôi làm sao có thể xác định là mất tích. Còn nữa, có chắc là các em nhìn thấy thằn lằn không, cũng có thể là rùa lên bờ đẻ trứng.”
 
          Có rất nhiều tiếng cười xung quanh.
 
          Vương Phong xấu hổ gãi đầu: “Quả thật em không thấy rõ."
 
          Môi Lương Kỳ mấp máy một phen, không thể nói được. Có lẽ chính cô cũng không chắc chắn những gì mình đã nhìn thấy.
 
          Sau khi giám thị rời đi, những người khác xem xong màn náo nhiệt lập tức giải tán, chỉ riêng Lương Kỳ lúng ta lúng túng tại chỗ.
 
          Uyển Sa đi đến bên cạnh cô, vỗ vai, lặng lẽ an ủi.
 
          Một hồi lâu, Lương Kỳ khàn giọng nói: “Sa Sa, rõ ràng tớ cảm thấy được nam sinh kia gặp nguy hiểm. Vì sao không ai tin tớ cùng tớ đi xem rõ tình hình.”
 
          Vẻ mặt Uyển Sa nghiêm túc: “Tớ tin cậu."
 
          Lương Kỳ nhìn cô với ánh mắt cảm kích, gượng gạo cười thành tiếng: “Cậu tin tớ cũng như không, tớ không cho cậu ra ngoài. Nhất định không được ra ngoài vào ban đêm, biết không?"
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 399 times
Been thanked: 1713 times
Tiếp xúc:

05 Tháng 8 2020 18:26

018. Chất vấn bên bờ biển
 
          Vào buổi tối, Uyển Sa tìm giám thị xin thêm chăn, nằm ngủ trên ghế sofa.
 
          Phó Nhất Hành trở về muộn, nhìn trên ghế sofa đột nhiên có một ổ chăn, chỉ mím môi mỏng, lạnh lùng đi vào.
 
          Hai người không ai nói gì, mạnh ai nấy ngủ.
 
          Uyển Sa nằm trên ghế sofa cứng lạnh, nghe trên giường lớn đối diện giống như đang lăn qua lăn lại.
 
          Từng nghe anh nói nhiều lần chuyện mất ngủ dường như đã thành thói quen. Kỳ lạ là đêm qua anh ngủ rất ngon còn không xoay người đánh thức cô.
 
          Rõ ràng mệt rã rời, nhưng không thể ngủ được, cô đang đếm cừu đột nhiên nghe thấy tiếng động truyền từ giường lớn.
 
          Bước, bước, bước, bước chân đang đến gần, dừng lại bên ghế sofa.
 
          Uyển Sa nín thở, tim cô đập loạn nhịp, cẩn thận lắng nghe từng bước di chuyển của anh.
 
          Sau vài giây, tiếng bước chân lại vang lên lần nữa, càng ngày càng xa cô. Rồi sau đó, cánh cửa nhấp mở và đóng lại.
 
          Tối rồi anh lại đi ra ngoài sao?
 
          Sáng nay Lương Kỳ còn nhắc nhở ban đêm không nên ra ngoài, Uyển Sa tin trực giác của Lương Kỳ, một mình ở bên ngoài có thể gặp nguy hiểm.
 
          Tương tự, cô không muốn Phó Nhất Hành gặp nguy hiểm.
 
          Uyển Sa nhanh chóng mặc quần áo đàng hoàng, lấy côn điện trong túi ra, vội vàng đuổi theo Phó Nhất Hành.
 
          Chạy xuống cầu thang, nhìn khu vườn bên ngoài biệt thự cũng không trông thấy bóng người Phó Nhất Hành.
 
          "Người đâu rồi?" Uyển Sa ngồi ở bồn hoa nghỉ ngơi, tai đột nhiên bị vuốt, kinh ngạc quay đầu.
 
          Dưới ánh đèn mờ ảo, Phó Nhất Hành một tay đút túi quần, trên cao nhìn xuống.
 
          Uyển Sa hỏi: “Sao cậu lại chạy ra đây?"
 
          Phó Nhất Hành nhíu mày: “Câu này tôi hỏi mới đúng."
 
          Uyển Sa nói thẳng: “Còn không phải do cậu ra ngoài, tớ không yên lòng mới đi theo.
 
          Phó Nhất Hành cười khẽ: “Hửm?"
 
          Uyển Sa nhận ra lời nói có chút mập mờ bèn giải thích: “Bạn tớ nói rằng quanh đảo có thể có một con thằn lằn lớn, hình như gọi là…Korodo? Buổi tối không nên ra ngoài.”
 
          "Là Komodo." Phó Nhất Hành chậm rãi nói,”Hòn đảo này không có rồng Komodo, Komodo là động vật nguy hiểm, nếu phát hiện một con ắt hẳn phải có nhiều hơn, giám thị sẽ không để loài dã thú này tồn tại ở bãi biển này, một học sinh mất mạng rất phiền toái.”
 
          Uyển Sa cau mày, thấp giọng lẩm bẩm: “Rốt cuộc Kỳ Kỳ đã nhìn thấy cái gì?”
 
          Phó Nhất Hành xoay người, đi tới bậc thang.
 
          Uyển Sa hỏi: “Phó Nhất Hành, cậu đi đâu vậy?"
 
          Anh nhẹ nhàng trả lời: “Ngủ không được, đi ra ngoài hóng gió."
 
          Uyển Sa vẫn có chút lo lắng, sải bước chạy tới: “Tớ cũng không ngủ được, hãy đi cùng nhau.”
 
          Phó Nhất Hành có đôi chân dài, cước bộ như gió.
 
          Uyển Sa làm sao cũng theo không thể theo kịp, cô thở hổn hển.
 
          Còn chưa đi được trăm bước, Phó Nhất Hành tạm nghỉ, lẳng lặng đứng yên vừa giống như đang ngắm phong cảnh vừa giống đang đợi cô.
 
          Uyển Sa vất vả sóng vai đi cùng anh, đến bãi đá ven biển.
 
          Xa xa một ngọn hải đăng sừng sững phát ra ánh sáng lờ mờ.
 
          Phó Nhất Hành dõi mắt nhìn sóng lớn trong màn đêm, ánh mắt sâu xa.
 
          Uyển Sa tìm ụ đá ngồi, đưa mắt nhìn anh cô đơn lạnh lẽo đứng một bên, cảm thấy dường như anh có không rất nhiều suy nghĩ.
 
          "Tại sao cậu đến trường học này?” Cô không khỏi đặt câu hỏi đã nghi ngờ rất lâu.
 
          Phó Nhất Hành quay đầu lại và liếc nhìn cô một cái: “Còn cậu?"
 
          Uyển Sa thẳng thừng nói: “Tớ đến tìm anh trai, nếu như không tìm được anh ấy thì không còn lý do gì để ở lại.”
 
          Phó Nhất Hành lạnh nhạt nói: “Đây là trường học cô lập hoàn toàn, cậu nghĩ có thể rời đi được sao?”
 
          Uyển Sa chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này, chần chừ hỏi: “Bỏ học cũng không được sao?"
 
          Phó Nhất Hành nói: “Cậu không xem qua hợp đồng à, chương trình kéo dài 3 năm, không cho bất kì ai rời đi trước 3 năm đào tạo."
 
          Uyển Sa không biết chuyện này, cô một lòng chỉ nghĩ đến việc tìm anh trai nên tiện tay kí hợp đồng.
 
          Thật sự không ngờ phải chờ đợi ba năm trong ngôi trường bất thường như vậy.
 
          Phiền muộn trong lòng đi dọc theo bãi đá, nhặt mấy viên đá sỏi trên mặt đất ném ra phía biển cuồn cuộn sóng.
 
          Tủm một cái, viên đá rơi xuống mặt biển, bắn nước tung tóe.
 
          Uyển Sa nhìn chăm chăm mặt nước gợn sóng, đột nhiên nhớ đến lúc ở trên thuyền, lần thứ hai gặp Phó Nhất Hành nghe được tiếng rơi xuống nước rất lớn.
 
          Lúc đó, anh đang mải nhìn mặt biển suy nghĩ gì đó.
 
          Gió đêm mang theo hơi nước biển lạnh lẽo từ cổ áo vào toàn thân cô khiến da thịt rợn tóc gáy.
 
          Uyển Sa quay đầu nhìn về phía Phó Nhất Hành: “Lúc Triệu Vi Long rơi xuống nước cậu cũng ở đó đúng không?"
 
          Phó Nhất Hành không ngờ cô lại hỏi vấn đề này, một lát sau, hờ hững đáp “ừm”.
 
          Uyển Sa ngạc nhiên hỏi: “Tại sao không nói với giám thị?"
 
          Phó Nhất Hành cười khẽ: “Cậu thấy việc này có liên quan đến tôi sao?”
 
          Uyển Sa lùi về sau, nhớ tới lời giám thị 86 đã nói, Phó Nhất Hành là  một người nguy hiểm, chẳng lẽ là thật?
 
          "Là cậu ta tự sát hay cậu đẩy?"
 
          Khi Phó Nhất Hành nghe thấy những lời đó, cau mày, nhìn về phía gót chân cô, đáy mắt đột nhiên hiện lên tia sát ý: “Đừng cử động!"
 
          Uyển Sa rét run, muốn nhanh chóng rời khỏi đây ngay lập tức. Đột nhiên cô nghe thấy âm thanh “khè khè”, cúi đầu nhìn xuống thấy một cái miệng to như chậu máu và cái lưỡi đỏ, chuẩn bị cắn vào bắp chân mảnh khảnh của cô.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 399 times
Been thanked: 1713 times
Tiếp xúc:

05 Tháng 8 2020 18:29

019. Không có cô, anh ngủ không ngon giấc
Ánh sáng bờ biển u tối, tiếng sóng biển dâng trào. Nếu không nhờ lời Phó Nhất Hành nhắc nhở, Uyển Sa thậm chí còn không nhận thức được việc có một con thằn lằn màu đen lớn đang bò đến gần chân mình.
Thằn lằn tấn công rất nhanh chóng, mà Uyển Sa lại không có đủ thời gian để phản ứng, chỉ biết trơ mắt nhìn hàm răng nanh chi chít sắp xé toạc bắp đùi cô.
“Bốp“ một tiếng, giữa không trung đột nhiên một cục đá rơi trúng ngay đỉnh đầu con thằn lằn, thành công dời đi sự chú ý của nó.
Con thằn lằn quay đầu lại và thè lưỡi dài ra, nổi giận lao về phía Phó Nhất Hành.
Phó Nhất Hành vỗ tay ra hiệu, bình tĩnh rút ra con dao ngắn giấu sau thắt lưng, nhướng mày: “Tới đây.”
Uyển Sa rút côn điện từ trong túi ra, hỏi Phó Nhất Hành: “Cậu có cần cái này không?”
Mắt thấy con thằn lằn bò lại gần hơn, Phó Nhất Hành nhảy lên, nhanh chóng rơi xuống phía sau đuôi con thằn lằn lớn: “Đợi lát nữa hẵng ném qua đây."
Con thằn lằn này thân to lớn dài 1m5, vì vậy lúc vặn người tương đối chậm chạp. Khi nó vung đuôi, quay đầu lại nhưng không tìm thấy bóng dáng Phó Nhất Hành.
Chẳng biết từ lúc nào, Phó Nhất Hành thần không biết quỷ không hay, phục kích phía sau nó: “Ném sang đây."
Uyển Sa xem xét tình hình, ném côn điện qua: “Đây.”
Phó Nhất Hành giơ tay nhận lấy côn điện, phải tốn một ít thời gian. Con thằn lằn đã đến gần, nước dãi tràn ra trong miệng, há mồm chuẩn bị cắn lên mắt cá chân của anh.
Phó Nhất Hành thoát khỏi tình thế nguy hiểm bị tấn công, chợt đá vào đầu con thằn lằn. Đầu của nó bị đá nghiêng sang một bên, Phó Nhất Hành thuận thế mở côn điện đánh vào đốt sống cổ con thằn lằn, dòng điện 10.000V xuyên thấu cơ thể của nó.
Con thằn lằn bị sốc điện không thể nhúc nhích nhưng dòng điện cũng không quá cao với nó, chẳng qua chỉ tạm thời làm tê liệt thần kinh.
Miệng rộng chảy nước dãi có độc, khè khè về phía Phó Nhất Hành.
Khuỷu tay Phó Nhất Hành đè xuống cổ thằn lằn, rút bao da của con dao ra, chĩa con dao sắc bén vào sau gáy.
Vị trí mà Uyển Sa đứng vừa vặn trước mặt con thằn lằn, có thể nhìn thấy rõ đỉnh đầu bị đâm trúng chảy ra máu màu đen xuống mắt của nó.
Cũng không biết có phải ảo giác không, Uyển Sa nhìn thấy trước lúc con thằn lằn ngã xuống trong ánh mắt toát ra sự bi thương.
Sau đó, mí mắt cụp xuống, máu rướm đầy mắt nó.
Trong lòng Uyển Sa run rẩy, đột nhiên nhìn vào xác con thằn lằn.
Phó Nhất Hành lau máu đen trên lưỡi dao, đeo bao da và cất con dao ngắn vào phía sau: “Quay về.”
Uyển Sa hồi phục tâm trí, hỏi: “Cậu có muốn báo với giám thị trước không?”
Phó Nhất Hành quay lại không nhìn xác thằn lằn: “Bọn họ sẽ đến xử lý sớm thôi."
Vì dây dưa mãi đến nửa đêm, Uyển Sa vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi, sau khi trở lại biệt thự, cô dụi mí mắt, chuẩn bị nằm trên ghế sofa để ngủ.
Phó Nhất Hành đột nhiên ấn chặt bả vai của cô, đẩy cô ngã xuống giường.
Uyển Sa giật mình: “Tại sao?”
"Còn hỏi tại sao." Phó Nhất Hành cởi giày cô ra, hài hước cười một tiếng,”Cậu nghĩ gì?"
Uyển Sa nhìn anh chăm chú, trước mắt tối sầm lại, một chiếc chăn màu trắng phủ trên người cô.
Cô ló đầu ra khỏi chăn nhìn về phía Phó Nhất Hành.
Phó Nhất Hành đứng ở đầu giường, khẽ nói: “Ngủ đi."
Ý tứ là cô hãy ngủ trên giường đi, Uyển Sa ngập ngừng hỏi: “Vậy còn cậu thì sao?"
Phó Nhất Hành nhắm mắt lại: “Tôi không thể ngủ được."
Uyển Sa cảm giác anh có chút mệt mỏi, nhớ tới lúc nãy còn chất vấn anh, có phải anh đã giết Triệu Vi Long không, không khỏi có chút áy náy.
Anh đã cứu cô nhiều lần như vậy, làm sao có thể làm chuyện giết người chứ?
Uyển Sa nghiêm túc nói: “Tớ xin lỗi, tớ không nên hiểu lầm cậu làm hại Triệu Vi Long, nghĩ cậu là loại người đó.”
Phó Nhất Hành nghe vậy, cười khẩy: “Không cần phải xin lỗi, tôi là loại người mà cậu nghĩ.”
Uyển Sa sững người: “Tại sao lại nói như vậy?"
Phó Nhất Hành nói: “Cậu ta không phải do tôi giết thì cũng vì tôi mà chết.”
"Này... Tôi không hiểu ý của cậu." Uyển Sa cảm thấy hụt hẫng,”Cậu đã cứu tớ, tớ nên biết ơn cậu."
Phó Nhất Hành phản đối: “Cậu không cần cảm ơn tôi, tôi cứu cậu là có mục đích khác.”
Uyển Sa càng không hiểu mục đích của anh là gì ngay cả khi cô hỏi, anh cũng không nói.
Phó Nhất Hành duỗi chân và ngồi lên trên ghế sofa nơi Uyển Sa đã ngủ, khoanh tay trước ngực, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Uyển Sa len lén ngắm anh một cái, mặt vùi vào trong chăn, không lâu sau đã ngủ thiếp đi.
Nửa tiếng sau, Phó Nhất Hành nhẹ nhàng đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống gương mặt cô, sau đó cúi người sửa lại chăn bị xốc ra, hít hà mùi hương dễ chịu từ tóc cô.
Nữ sinh trước mặt mang đến cho anh không ít bối rối.
Không có cô, anh ngủ không ngon giấc.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 6 khách