[HĐ-TXVT-1VS1] CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [UPDATED C45]

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1876 times
Tiếp xúc:

05 Tháng 8 2020 18:32

020. Hoạt động ở câu lạc bộ SM (*)
(*) S&M ĐƯỢC HIỂU LÀ VIẾT TẮT CỦA CỤM TỪ TIẾNG ANH.
· S LÀ VIẾT TẮT CỦA TỪ TIẾNG ANH SADIST MANG Ý NGHĨA LÀ BẠO DÂM.
· M LÀ VIẾT TẮT CỦA TỪ TIẾNG ANH MASOCHIST MANG Ý NGHĨA LÀ CUỒNG DÂM, KHỔ DÂM.
S&M THỂ HIỆN MỐI QUAN HỆ TÌNH DỤC GIỮA CẶP ĐÔI. TRONG ĐÓ, NGƯỜI THUỘC NHÓM S ĐẠT KHOÁI CẢM KHI BẠO DÂM NGƯỜI KHÁC VỀ THỂ CHẤT, TINH THẦN. NGƯỢC LẠI, NGƯỜI THUỘC NHÓM M CẢM THẤY THÍCH THÚ TỘT ĐỘ KHI BỊ NGƯỜI KHÁC CUỒNG DÂM, HÀNH HẠ.
===
Sau khi kết thúc kì nghỉ, Uyển Sa đón xe buýt quay về trường. Đúng lúc cô gặp Lương Kỳ và hỏi về nam sinh mất tích đêm hôm trước.
Lương Kỳ lại không thể nói rõ ràng ngược lại thay đổi chủ đề.
Trừ Uyển Sa, không có ai chú ý đến vấn đề này nữa.
Sáng nay cô trở lại bãi biển phát hiện xác con thằn lằn đầy máu đã không còn, mọi thứ được tẩy rửa sạch sẽ.
Nếu những gì Lương Kỳ nói trước đó là sự thật thì nam sinh mất tích kia đã bị một con thằn lằn tấn công rồi cuối cùng bị che đậy việc này.
Uyển Sa mơ hồ cảm thấy trên đảo này có quá nhiều bí mật.
Trở lại khuôn viên trường, Uyển Sa cùng Lương Kỳ đi mua sắm ở khu thương mại, chọn được hai bộ quần áo đi đến quầy thanh toán lấy thẻ ra trả thì số dư báo còn -53.
Lương Kỳ nghiêng người trước màn hình thanh toán, liếc cô: “Sa Sa, cậu âm tiền rồi!”
Uyển Sa kinh ngạc: “Ngày hôm qua tớ đã kiểm tra cũng còn lại hơn 100 điểm, sao qua một đêm đã bị trừ 200?”
Kết quả cô đi hỏi giám thị và kiểm tra việc tích điểm mới biết do cả hai Câu lạc bộ, mỗi bên trừ cô 100 điểm.
Học sinh không có điểm còn tệ hơn kẻ ăn xin. Dù không mua đồ dùng gì thì cũng khó sống trong trường.
Uyển Sa bị phá sản sau một đêm nên tâm trạng không tốt, hỏi số điện thoại của trưởng CLB và quay số gọi.
Người bên kia là trưởng CLB SM, nghe Uyển Sa hỏi xong, anh ta cười nhạt: “Tôi đã thấy nhiều học sinh mới như em gian lận để được tích điểm.”
Uyển Sa thẳng thắn nói: “Em không tính gian lận điểm, chỉ muốn giả vờ để được tích điểm dùng thôi.”
Trưởng CLB nghẹn ngào một hồi, lớn tiếng hỏi: “Vậy em có tới không?”
Uyển Sa hỏi lại: “Nếu em tham gia hoạt động có được trả điểm lại không?”
"Tham gia hoạt động hai lần mới có thể trả điểm lại cho em, buổi tối sẽ bắt đầu lúc 9 giờ, hội trường số 3 khu tòa nhà phía Bắc, nhớ kĩ nhé!”
Phó Nhất Hành thường trở về phòng ngủ lúc 10 giờ, có lẽ anh cũng bị CLB trừ điểm rồi. Xuất phát từ tình nghĩa mối quan hệ bạn cùng phòng, Uyển Sa quyết định gửi tin nhắn để nhắc nhở anh.
"Tối nay cậu có rảnh không? 9 giờ hãy đến hội trường số 3 tòa nhà phía Bắc có hoạt động CLB SM, tớ sẽ đợi cậu ở đó.”
Uyển Sa vẫn chưa hiểu nghĩa SM là gì. Hi vọng đừng giống CLB Judo, bắt tập ép chân xoay người.
Trong phòng giám sát và điều khiển, cửa ra vào và cửa sổ đều bị đóng lại, chỉ có vài màn hình giám sát đang không ngừng chuyển động hình ảnh.
Hình ảnh các video rất khác nhau, phát từ nhiều địa điểm khác nhau trong trường học, học sinh trong màn ảnh đi tới lui.
Đôi mắt Phó Nhất Hành trầm tĩnh như nước, hai tay khoanh lại chăm chú nhìn hình ảnh toát ra từ màn hình, ánh sáng màu xanh lờ mờ trong màn hình chiếu trên người, giống như một vị thần bước ra từ video.
Phía sau có bóng người chất vất anh: “Cậu muốn gì tôi đã cho cậu, đủ rồi chứ?"
"Đinh..." Trong túi vang lên tiếng báo tin nhắn, Phó Nhất Hành rút điện thoại ra xem, gương mặt hiện lên tia ngạc nhiên rồi anh nở nụ cười, nhấc chân đi về phía cửa.
Người kia hỏi: “Cậu đi đâu vậy?"
Khóe miệng Phó Nhất Hành cong lên: “Tối nay tôi có hẹn."
Trong hội trường số 3 ở phía Bắc là nơi thành viên CLB SM đang tập trung.
Đến tham gia hoạt động có khoảng hơn 30 người, đều là một nam một nữ có đôi có cặp, đây là lần thứ ba bọn họ tham gia.
Cũng có thể thấy Đái Mạn Lệ ngồi cùng hàng với Tôn Mậu.
Chỉ có Uyển Sa ngồi một mình trong góc.
Đã 9 giờ 8 phút mà vẫn không thấy Phó Nhất Hành, có lẽ anh sẽ không đến.
Trưởng CLB SM đứng trước sân khấu cầm danh sách bắt đầu đọc tên điểm danh, lúc đọc đến Uyển Sa vẫn lưu ý nhìn cô một cái.
Tiếp theo là Phó Nhất Hành, trưởng CLB đọc một lần rồi chuẩn bị bỏ qua.
"Đây." Một tiếng nói trầm thấp êm tai, cọ xát bên tai những người đang có mặt.
Mọi người quay đầu lại và nhìn bóng dáng kéo cửa ra đi vào. Hơn nữa còn khiến bao nhiêu nữ sinh dao động.
Đái Mạn Lệ đứng lên hào hứng chỉ vào vị trí bên cạnh: “Phó Nhất Hành, ở đây có chỗ trống."
Tôn Mậu rõ ràng mất hứng, kéo tay áo cô: “Còn ra thể thống gì, mau ngồi xuống.”
Kể từ khi Phó Nhất Hành tới chỗ CLB báo danh, Uyển Sa cũng xem như hoàn thành nhiệm vụ, quay đầu lại mở ra sách giới thiệu về CLB, phát hiện bên trong đều là kiến thức về tình dục.
Ví dụ như các mẹo về việc sử dụng gậy massage, dầu bôi trơn ra sao, mặt sau là lịch sử thành lập CLB SM.
Uyển Sa đang đọc bỗng thấy bắp chân dài đứng thẳng bên cô không biết đã bao lâu.
Cô ngước nhìn anh, nhanh chóng gập sách lại, xấu hổ hỏi: “Cậu muốn ngồi bên trong không?"
Phó Nhất Hành nhướng mày, hỏi lại cô: “Cậu nói xem?"
Uyển Sa đành phải rời chỗ ngồi, nhường chỗ cho anh.
Phó Nhất Hành vừa ngồi xuống, xung quanh không ít nữ sinh vụng trộm ngắm nhìn anh, đồng thời nhìn Uyển Sa với ánh mắt cực kỳ ghen tị.
Uyển Sa giải thích với Phó Nhất Hành: “Không tham gia hoạt động CLB sẽ bị trừ điểm, vì vậy tớ gửi tin nhắn nhắc nhở cậu.”
Phó Nhất Hành nói: “Tôi không bị trừ."
Uyển Sa nhíu mày: “Hai CLB đã trừ tớ 200 điểm, sao lại không trừ của cậu?”
Giọng của Phó Nhất Hành nhạt nhẽo: “Họ không dám."
Uyển Sa nghe vậy, tức giận vô cùng. Cùng là học sinh chưa tham gia hoạt động sao lại đối đãi khác nhau như vậy.
Suy nghĩ chút, Phó Nhất Hành tham gia hội học sinh, đã thuộc tầng lớp quản lý học sinh, nghe nói về sau có khả năng đảm nhiệm vị trí hội trưởng hội học sinh, trực tiếp quản lý hoạt động của các CLB này. Đương nhiên bọn họ không dám nhổ lông trên đầu cọp.
Sau khi CLB SM điểm danh xong, trưởng CLB dẫn bọn họ đến một căn phòng, bên trong bày đầy đủ các loại đạo cụ khác nhau, hoàn toàn ngoài dự kiến của Uyển Sa.
Có dây thừng, roi da, còng tay, giá treo cổ (để thực hiện hình phạt treo cổ) v…v...
Uyển Sa choáng váng, những công cụ này đều dùng để tra tấn.
Trưởng CLB SM vẫy tay: “M vào phòng huấn luyện. S hãy chọn lựa công cụ bạn muốn, đừng để cho M biết các bạn chọn gì.”
Những người khác hiểu ý nên lần lượt đi vào phòng huấn luyện.
Uyển Sa đứng tại chỗ, cực kỳ hối hận vì đã chọn CLB SM mà không thể ngờ khẩu vị nặng như vậy.
Trưởng CLB SM nhìn Uyển Sa: “Lần đầu em đến đây xem ra là M, vậy S của em đâu?"
Uyển Sa không hiểu ý nghĩa của M, phản ứng đầu tiên là kéo Phó Nhất Hành làm lá chắn: “Là cậu ấy."
Trưởng CLB SM gật đầu: “Vậy em vào phòng huấn luyện, bộ trưởng Phó sẽ chọn đạo cụ."
Uyển Sa liếc Phó Nhất Hành ra hiệu, muốn anh đừng nghĩ là thật, lo sợ bước vào phòng huấn luyện.
Trong phòng huấn luyện có một chiếc giường đôi và ghế dựa.
Uyển Sa bỏ qua chiếc giường đôi, chọn chiếc ghế ngồi xuống, kết quả “rầm” một tiếng, ghế dựa tự động bắn dây nylon ra và trói cô lại.
Cô bất ngờ cố gắng vùng vẫy nhưng không thể di chuyển.
Lúc này cánh cửa mở ra, Phó Nhất Hành đang cầm một cái khay được phủ bằng vải đen, bước thẳng vào và nhìn thấy cô đang bị trói.
Uyển Sa xoay vặn cánh tay, cầu cứu anh: “Phó Nhất Hành, mau giúp tớ cởi trói."
Phó Nhất Hành im lặng rút ra một cây kéo bên dưới miếng vải đen, từng bước đến gần cô.
Uyển Sa không hiểu vì sao lại cảm thấy sợ hãi, cố gượng cười: “Nhanh cắt bỏ sợi dây này đi."
Phó Nhất Hành đứng ở trước mặt cô, cúi người vén mái tóc xoăn cô lên, đẩy ra phía sau lưng, cầm kéo nhìn cô suy nghĩ: “Đừng nhúc nhích."
Toàn thân Uyển Sa căng thẳng, một cử động nhỏ cũng không dám, sợ chiếc kéo sẽ làm mình bị thương.
Dưới thân truyền đến tiếng ‘soạt soạt’, da thịt truyền đến cảm xúc lạnh lẽo.
Uyển Sa cảm thấy có gì không đúng, cúi đầu nhìn xuống thấy chiếc váy bị cắt rơi trên đất, cái mông trắng bóng lộ ra.
Tay Phó Nhất Hành cầm kéo, dễ dàng cắt đi váy đồng phục của cô, buông đôi mắt đen thẫm mỉm cười, phản chiếu gương mặt sững sờ của cô.
Vô tình, cô không hề biết mình đã trở thành món đồ chơi của anh.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1876 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 8 2020 19:59

021. Hoạt động ở CLB SM (2)
Sau khi váy bị cắt đi, bên dưới bại lộ ra cảm thấy hơi lạnh.
Uyển Sa nhìn vải vụn trên đất, hốt hoảng nói với Phó Nhất Hành: “Chúng ta trở về đi."
Phó Nhất Hành vén lên một góc quần lót của cô, dọc theo bên cạnh cắt bỏ từng chút một: “Không phải cậu gửi tin nhắn nói chờ tôi ở đây sao?”
Uyển Sa đáp lại: “Đúng."
Anh cho là theo lý lẽ phải làm: “Nếu đã đến đây, chúng ta hãy chơi một chút.”
Da đầu Uyển Sa tê liệt, trong lòng khẽ mắng, là cậu muốn đùa với tôi thì có.
Nói thêm nữa cũng vô dụng, cô chỉ có thể bị trói ở trên ghế, tùy ỳ để dao kéo ma sát lên bắp đùi của mình.
Cảm giác kim loại lạnh lẽo khiến cô nổi da gà.
Vì bị mắc kẹt nên quần lót vẫn treo ở thắt lưng nhưng đáy quần đã bị cắt bỏ, lộ ra nơi riêng tư mịn màng không lông.
Phó Nhất Hành rất thích hoa huyệt của cô, giống như an ủi, cởi găng tay đen ra, đầu ngón tay ma sát hoa môi.
Uyển Sa vô thức kẹp chân lại, lại phát hiện hai chân đã bị dây thừng cố định, vội vàng nói: “Thả tớ ra!"
Phó Nhất Hành mỉm cười và không nói gì, tiếp tục cắt miếng vải đen trên khay che hai mắt cô lại.
Trước mắt Uyển Sa tối đen, cô càng hoảng hốt vì không biết chuyện gì xảy ra kế tiếp.
"A..." Cô khẽ hét lên cảm thấy anh nắm lấy một bầu ngực nhẹ nhàng nâng lên, ”soạt soạt soạt” cắt dọc theo mép ngực.
Sau khi thành công, Phó Nhật Hành đặt chiếc kéo trở lại trên khay, xoay cô một vòng để thưởng thức kiệt tác của mình.
Cô gái non nớt tựa trên ghế, cơ thể bị trói lại, hai mắt bịt một miếng vải đen, phần vải ở ngực bị cắt thành hai hình tròn, lộ ra hai vú trắng đẫy đà có viên anh đào nhỏ.
Hai chân trắng mịn mở ra, hoa huyệt hồng phấn lõa lồ trước mặt anh chờ đợi được sủng hạnh.
Cổ họng Phó Nhất Hành trượt xuống, dưới bụng một ngọn lửa thiêu đốt càng cháy rừng rực.
Dục vọng chiếm hữu cô càng lúc càng mãnh liệt nhưng anh lại thích ninh nhừ mới ăn sạch sành sanh.
Mãi không thấy động tĩnh, Uyển Sa không thể nhìn thấy anh đang làm gì, trong lòng không khỏi lo lắng,”Phó Nhất Hành, cậu đang làm gì?”
"Sợ cái gì, sẽ không ăn cậu.” Phó Nhất Hành thì thầm bên viền tai cô,”Thật ra cậu đang chờ đợi có người ăn cậu, đúng không?”
Giọng nói trầm thấp quyến rũ hành hạ bên tai cô. Uyển Sa một mặc phủ nhận, ”Không có.”
Phó Nhất Hành hừ nhẹ: “Vậy sao bên dưới của cậu lại ẩm ướt như vậy?”
Uyển Sa bỗng cảm thấy nơi riêng tư rất ngứa. Hóa ra đó là một chiếc lông chim quét nhẹ vào bên dưới, ma sát hoa môi nhẹ nhàng.
"Ưm... Rất ngứa..." Cảm giác của cô rất nhạy bén, chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến cả người run rẩy, càng không kể đến lông chim có hàng trăm cái lông tơ nhỏ, chỉ cần quét vào ngứa không chịu nổi.
Phó Nhất Hành không ngờ cô lại nhạy cảm như vậy: “Chỉ mới bắt đầu đã chịu không nổi rồi, đợi lát nữa tôi nên làm sao đây?”
Uyển Sa cắn môi dưới, ngón chân khó nhịn cuộn lại, hoa môi bị ma sát chảy ra vô số mật hoa.
Phó Nhất Hành thấy thế, cho cô ngậm nút chặn (*) không cho cô cắn môi.
(*) HTTPS://WWW.GOOGLE.COM.VN/SEARCH?Q=%E5% ... 18&BIH=651Lúc này, cô thậm chí không thể nói, miệng chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ ú ớ, hơi thở gấp gáp.
Phó Nhất Hành nhét ngón tay vào hoa huyệt, co rút nhẹ nhàng. Mỗi một lần anh đâm vào cô đều ngân nga tiếng “ưm” nhỏ, giống như gảy dây đàn.
"Cậu có thấy thoải mái không?" Anh nhìn xuống gương mặt đỏ ửng của cô, giọng nói mê hoặc cô, dính chút mật hoa bôi lên viên anh đào nhỏ.
"Ưm...Ưm..." Giọng của cô giống như vừa cầu xin tha thứ vừa đáp lại anh.
Phó Nhất Hành cởi thắt lưng của mình ra, quất nhẹ lên bắp đùi của cô.
Uyển Sa rít lên, mặc dù nơi bị quất vào không đau nhưng truyền đến cảm giác tê dại, kích thích thần kinh của cô.
Trong miệng cô ngậm nút chặn, tiết ra nước miếng nhưng không thể nuốt vào, tràn ra đầy miệng, nút chặn dính đầy nước miếng trong suốt.
Nghe một tiếng “rẹt”, cô biết anh đang kéo khóa quần của mình, trong lòng không khỏi khẩn trương.
Ngay lập tức sau đó, trước người truyền đến cảm giác bị áp bức mạnh mẽ, Phó Nhất Hành đang ngồi ở giữa hai chân cô, cầm nắm hai ngực tròn.
Uyển Sa nói không nên lời, thân thể bị anh biến thành thoải mái lại khó chịu, không biết phải thừa nhận sự tấn công của anh thế nào.
Cho đến khi hoa môi truyền đến xúc cảm có dị vật, trong lòng mới chấn động không khỏi nghĩ muốn rút lui.
Thô ráp, nóng bỏng chính là vật kia rồi.
Phó Nhất Hành ôm cô, sóng mũi cao thẳng áp sát vào cổ cô, hít hà mùi của cô, mùi hương như thấm vào tim gan.
Cơ thể của cô có khung xương nhỏ mảnh, nhưng rất đầy đặn, da thịt lại mềm mịn, ôm rất thoải mái.
Hơn nữa tiểu huyệt giữa đùi giống như cái miệng nhỏ thẹn thùng, đói bụng chảy ra nước miếng, anh muốn đút cây côn thịt thô dài cho cô ăn.
Phó Nhất Hành nâng dương vật của mình lên ma sát hoa môi, lẳng lặng nghe tiếng cô thở dốc, cảm nhận cả người cô căng cứng.
Thì ra cô vẫn sợ hãi như vậy.
"Ưm ưm..." Miệng cô bị bịt lại muốn nói chuyện với anh, ngăn cản anh tiến thêm một bước.
Ai kêu cô quá nhạy cảm, sợ đau nhưng lại ngứa ngáy. Chỉ chạm nhẹ chút nơi đó đã chảy nước.
Như vậy lại càng lúc càng kích thích dục vọng của đàn ông.
Nhưng Phó Nhất Hành không muốn làm chuyện đó với cô ở nơi này.
Anh là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ.
Xung quanh phòng huấn luyện đều đã làm chuyện đó. Phòng cách âm không tốt lắm, còn có thể nghe tiếng roi da, có tiếng Đái Mạn Lệ hét to yêu cầu Tôn Mậu gọi cô ta là nữ hoàng.
Phó Nhất Hành cởi bỏ nút chặn miệng của Uyển Sa, miếng vải đen che mắt và dây thừng trói cô.
Cuối cùng Uyển Sa cũng có thể nói chuyện, môi mấp máy, miệng lớn thở dốc: “A...Cậu..."
Chưa nói hết câu thì môi đã bị của nụ hôn của anh ngăn chặn. Đầu lưỡi quét mở hàm răng ra, bắt chước động tác bên dưới, ra vào trong miệng cô, tận tình hưởng thụ thân thể cô nhiều nhất có thể.
Thật lâu sau, Phó Nhất Hành tách cô ra, nước miếng vẫn còn dính trên môi.
Uyển Sa bình phục hô hấp, hỏi: “Kết thúc sao?"
"Làm sao có thể kết thúc." Phó Nhất Hành nâng eo và bụng của cô lên, dương vật cứng rắn đâm vào nơi riêng tư của cô,”Giúp nó bắn ra, tạm tha cậu một đêm.”
Uyển Sa cúi đầu nhìn về phía vật to lớn mạnh mẽ kia, trong bụng hơi giật giật, sau khi suy nghĩ, cô nói: “Được, chúng ta lên giường làm.”
Phó Nhất Hành đứng lên, ôm lấy Uyển Sa trần trụi lên giường êm ái.
Uyển Sa lật người ở trên giường, di chuyển đến đầu giường, lót gối lên: “Cậu có thể nằm ở đây không?"
Phó Nhất Hành nhướng mày, nghe lời cô ngả lưng xuống gối.
Uyển Sa ngồi ở bên cạnh anh, nhìn côn thịt thô to, tay chậm rãi duỗi ra cầm nó.
Trên quy đầu vẫn còn dính dâm dịch của cô, sờ vào gân xanh truyền đến dục vọng khô nóng. Tinh dịch vẫn còn bị tích trữ trong tinh hoàn chưa được tiết ra.
Phó Nhất Hành đang theo dõi từng hành động của cô, đôi mắt đen trong veo lạnh lùng, cao ngạo che giấu ánh nhìn kiểm soát.
Uyển Sa bị giày vò đủ rồi, nghĩ muốn đổi thế làm chủ, ngồi trên đùi anh, lại cố ý khiêu khích anh: “Sao, cậu muốn hay không muốn?”
Phó Nhất Hành nhíu mày, môi mỏng mím lại, vẻ mặt như cậu chán sống rồi sao.
Uyển Sa không sợ hãi, sờ hai quả trứng tròn: “Chỉ cần trả lời muốn, tớ kẹp chân cho cậu.”
Phó Nhất Hành nhàn nhạt “ừm” một tiếng.
Uyển Sa không buông tha anh: “Nói chuyện đi, nói cậu muốn."
Phó Nhất Hành thẳng người, hung ác kẹp vào bắp đùi cô, giọng khàn khàn đáng sợ: “Tôi muốn cậu."
Uyển Sa sững người, biết ngay cả khi anh đang nằm nhưng vẫn rất mạnh mẽ.
Cô đang ngồi trên háng anh, hai chân kẹp lại dương vật, mông kề lên hai quả trứng tròn, bộ ngực nhấp nhô lên xuống.
Đây là do cô học được trong sách của CLB, không ngờ lại phát huy công dụng.
Dương vật xuyên qua giữa đùi cô, ma sát khô nóng khó nhịn, chính cô cũng có chút bối rối.
Phó Nhất Hành ngước nhìn cô, đôi mắt hơi lờ mờ, ngón tay chui vào nơi riêng tư ma sát, vuốt ve hoa môi của cô.
Uyển Sa “ưm” một tiếng, miệng huyệt phun nước ra trên người anh.
Cô thật sự rất nhạy cảm.
Sau một lúc, miệng dương vật cũng phun ra tinh dịch dán lên chỗ đó của hai người.
Uyển Sa mệt mỏi, ngã xuống giường, thở ra: “Đủ rồi chứ?”
Phó Nhất Hành cúi xuống chăm chú nhìn gương mặt đỏ ửng của cô: “Làm sao có thể đủ chứ?"
Uyển Sa hoảng hốt: “Cậu còn muốn làm gì?"
Phó Nhất Hành nở nụ cười bí hiểm: “Lần sau sẽ nói cho cậu."
Xem ra thời gian đã kết thúc, Uyển Sa ôm ngực đứng dậy nhìn chăm chú vải vụn trên đất cực kỳ hỗn loạn.
Fuck, làm sao cô về phòng được!
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1876 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 8 2020 20:01

022. Cô là cái đuôi nhỏ của anh
 
          Cả nam lẫn nữ sau khi chơi xong, không ai trong số họ muốn qua đêm trong phòng huấn luyện nên từ từ rời khỏi CLB.
 
          Trưởng CLB đang ngồi trước sân khấu tán tỉnh trợ lý của mình, sờ mó nơi riêng tư của đối phương.
 
          Lúc này, cánh cửa phòng huấn luyện số 2 mở ra, Phó Nhất Hành sải chân dài bước ôm lấy một cái bọc chăn màu trắng đi nhanh qua.
 
          Trưởng CLB SM nhìn cái chăn có thể thấy bên trong có người, hiểu rõ nở nụ cười: “Bộ trưởng Phó, cậu chơi vui không?”
 
          Phó Nhất Hành lướt qua bên người cậu ta, lạnh lùng đáp “ừ”.
 
          Trưởng CLB SM vẫy tay: “Bộ trưởng, hoan nghênh lần sau quay lại."
 
          Mười hai giờ khuya, bên ngoài tòa nhà một mảnh tối om, có ít người đi bộ trên đường.
 
          Tấm chăn mở ra một góc, để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt đen láy nhìn bốn phía, nhỏ giọng nói với Phó Nhất Hành: “Thả tớ ra, tớ sẽ tự đi.”
 
          Phó Nhất Hành cười mỉa: “Cậu muốn khoác chăn đi về?"
 
          Uyển Sa nghẹn lại: “Tớ nặng 50kg, không nhẹ đâu."
 
          Phó Nhất Hành không nói gì, vẫn ôm cô như cũ, suốt đường đi anh đã chứng minh thể lực mình rất tốt, tạm nghỉ ở trạm xe buýt nghỉ, còn lại cũng không hề thở gấp.
 
          Quay trở lại phòng ngủ, rốt cuộc Uyển  Sa cũng có thể đặt chân xuống, tay nắm chặt chăn, lục lọi tìm quần áo trong ngăn tủ.
 
          Trước khi đến đây, cô vốn không mang theo nhiều quần áo. Bây giờ thì tốt rồi, đồng phục còn bị cắt nát thành từng mảnh, qua một đêm còn bị biến thành con nợ, không thể thảm hơn nữa.
 
          Uyển Sa chọn một bộ đồ ngủ, chăm chú nhìn Phó Nhất Hành, bọc khăn lùi vào phòng tắm mặc đồ vào.
 
          Mặc dù đã sớm bị anh nhìn hết nhưng cô vẫn không có thói quen thay đồ trước mặt người khác.
 
          Sau khi đi ra ngoài thấy Phó Nhất Hành đứng bên cạnh tủ quần áo, có một cái hộp màu dâu tây nằm ngay mũi chân anh, như đang cố ý đợi cô.
 
          Uyển Sa nhìn kỹ, xấu hổ như bị bắt gian.
 
          Khi cô lần đầu đi siêu thị, Lương Kỳ đưa cho cô thuốc tránh thai vị dâu, cô lén cất trong tủ, lúc nãy lấy đồ ra không cẩn thận làm rơi.
 
          Uyển Sa vội vàng nhặt lên giải thích với anh: “Là bạn tớ kiên quyết đưa cho.”
 
          Ánh mắt Phó Nhất Hành quét qua cô, khóe môi thoáng hiện tia cười: “Giữ đi, có lúc sẽ cần.”
 
          "Ừm..."
 
          Sau một đêm gánh nợ, Uyển Sa bị liệt vào danh sách đen không thể dùng xe buýt đến trường, không có quyền ăn cơm trong căn tin và bị hạn chế đến nhiều nơi.
 
          Cô không thể cứ ở mãi trong ký túc xá, vét hết tất cả đồ ăn vặt dự trữ, bao tử đã bắt đầu gào thét.
 
          Hôm nay Phó Nhất Hành ra ngoài sớm mà trở về cũng sớm, ngay khi anh bước vào cửa đã thấy Uyển Sa đang ôm bụng, ủ rũ nằm bẹp xuống giường, trong thùng rác nhét đầy bịch rác đồ ăn vặt.
 
          Anh hỏi cô: “Không ra ngoài?"
 
          "Tớ đã bị liệt vào danh sách đen, sắp chết đói rồi.” Uyển Sa tự giễu cợt bản thân mình, cổ tay đột nhiên bị nắm kéo xuống giường.
 
          Phó Nhất Hành nhíu mày: “Muốn tôi ôm cậu ra ngoài sao?"
 
          Sợ cảm giác anh ôm thành nghiện, Uyển Sa lắc đầu: “Không, tự tớ đi được. Cậu dẫn tớ đi đâu?”
 
          Phó Nhất Hành nói ngắn gọn: “Ăn."
 
          Ăn cơm là chuyện ưu tiên hàng đầu, không thể trì hoãn nữa. Bụng Uyển Sa réo suốt từ lúc đi cùng Phó Nhất Hành đến một nhà hàng Trung Quốc ở tòa nhà phía Bắc.
 
          Bước vào cánh cửa để quẹt thẻđiểm, Uyển Sa bị nhân viên phục vụ chặn lại ngoài cửa, đành nói với Phó Nhất Hành: “Nếu không cậu vào đi, mang một ít thức ăn cho tôi là được.”
 
          Phó Nhất Hành không nói gì, ôm ngang Uyển Sa, một chân đá bay cột chặn lại, đi thẳng vào nhà hàng trong tiếng hốt hoảng của nhân viên.
 
          Người phục vụ sợ tới mức sững sờ.
 
          Uyển Sa bị ôm đến bàn ăn cũng vô cùng kinh ngạc, nhìn thực đơn món ăn, hỏi Phó Nhất Hành: “Cậu đã ăn gì chưa?”
 
          Phó Nhất Hành gật đầu, nhấp một ngụm nước trà.
 
          Uyển Sa nói: “Tớ không ăn một mình đâu."
 
          Phó Nhất Hành ngước mắt: “Tôi nhìn cậu ăn."
 
          Trong lòng Uyển Sa khẽ kích động: “Được rồi."
 
          Ngay khi người phục vụ đưa đồ ăn lên, Phó Nhất Hành thật sự theo dõi toàn bộ quá trình cô ăn cơm, Uyển Sa bị đôi mắt tối đen theo dõi, ngay cả việc gắp thức ăn cũng rất cẩn thận.
 
          Thật chán nản, chẳng phải trong khoảng thời gian này cô phải dựa dẫm vào anh mới có thể sống sót, xem ra phải lấy lòng vị kim chủ này rồi.
 
          "Thịt gà này rất mềm, cậu hãy nếm thử.” Uyển Sa một bộ muốn đưa đũa cho anh.”
 
          Phó Nhất Hành mở miệng: “Dùng đũa của cậu đi."
 
          Không phải anh là người mắc bệnh sạch sẽ sao, sao chịu được nước bọt của cô?
 
          Uyển Sa đành phải dùng đũa của mình, gắp một miếng thịt gà đưa đến miệng anh: “Nè.”
 
          Phó Nhất Hành hé miệng, ngậm chặt miếng thịt, môi mỏng chạm vào đũa của cô giống như hôn gián tiếp.
 
          Cổ họng trượt xuống, chỉ nuốt thức ăn mà cũng gợi cảm như thế.
 
          Uyển Sa chuyển đũa đi tiếp tục ăn rau, khi môi chạm vào đôi đũa, cảm giác như hôn lên môi cô, hai gò má hơi nóng lên.
 
          Sau khi ăn xong, hai người sóng vai đi dạo trong quảng trường phồn hoa nhộn nhịp, xung quanh có không ít cặp đôi học sinh.
 
          Uyển Sa nhìn những bộ quần áo đẹp rực rỡ được trưng bày trong tủ kính cửa hàng, thương tiếc bộ đồng phục bị cắt thành vải vụn.
 
          Phó Nhất Hành nhìn vẻ mặt của cô: “Vào xem đi.”
 
          Uyển Sa thở dài: “Thẻ của tớ bị âm rồi, quên đi."
 
          Phó Nhất Hành rút một tấm thẻ màu đen từ trong túi của mình: “Dùng của tôi.”
 
          "Không được, không tốt đâu.” Uyển Sa chú ý tới bề mặt tấm thẻ màu đen, thuận miệng hỏi,”Sao thẻ của cậu lại màu đen, nhìn thật lạ.”
 
          Phó Nhất Hành lạnh nhạt nói: “Không có gì xấu, muốn mua thì cứ mua, không phải cậu cần quần áo sao.”
 
          "Quần áo ở con phố này rất đắt, chỉ toàn 100 điểm, hay chúng ta đổi chỗ khác đi.”
 
          Đột nhiên Uyển Sa liếc thấy bên kia đường một hình bóng, ngực chấn động, vội vàng nhìn qua người nọ.
 
          Ba nam sinh thân thiết vừa đi vừa nói chuyện, đi ngang qua Uyển Sa.
 
          Trong đó có một nam sinh, gương mặt nhỏ nhắn khi cười hai mắt cong lên như lưỡi liềm, nhìn rất đáng yêu.
 
          Uyển Sa suýt chút nữa buột miệng thốt lên “anh hai”.
 
          Phó Nhất Hành buông mắt nhìn tầm mắt cô chăm chú, hơi nhíu mày, cánh tay dài ôm trọn lấy bả vai của cô.
 
          Cả người Uyển Sa gọn vào trong lòng anh, không thể chống cự bị ôm vào trong cửa hàng.
 
          Nhân viên cửa hàng tươi cười chào đón, giới thiệu cho bọn họ những trang phục best seller (*).
(*) Bán chạy nhất
 
          Uyển Sa có phần thất thần, trong đầu chỉ nghĩ đến nam sinh vừa rồi.
 
          Nhìn rất giống anh trai của cô, nhưng cũng có điểm không giống, tuổi tác nhỏ hơn mà rất lâu rồi cô cũng không gặp anh.
 
          Có thể chỉ là người giống người.
 
          Khách trong cửa hàng này rất đông, không thể ngờ có nhiều học sinh giàu có như vậy.
 
          Uyển Sa chọn một bộ quần áo đi vào phòng thay quần áo, cô đang chuẩn bị cởi áo khoác bên ngoài.
 
          Một bàn tay đeo găng tay đen thon dài vén lên màn che màu xám trong phòng thay đồ, thân hình cao lớn nháy mắt chen vào không gian nhỏ hẹp, gần sát cô.
 
          Uyển Sa sững sờ tại chỗ: “Cậu vào đây làm gì..."
 
          "Tôi tới giúp cậu." Tay chụp lên ngực của cô, khàn khàn gằn từng chữ,”Cởi ra, mặc từng cái vào."
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1876 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 8 2020 20:02

023. Vụng trộm trong phòng thử đồ
 
          Phòng thử đồ chật chội có một cái gương đứng thẳng, đèn sáng chiếu trên đỉnh đầu xuống.
 
          Uyển Sa vừa cởi hai nút áo đầu tiên, từ góc nhìn của Phó Nhất Hành đã có thể thấy rãnh ngực sâu.
 
          Trong mắt anh càng sâu, đôi bàn tay mang găng tay màu đen duỗi về phía cổ áo, cởi bỏ nút thứ ba của cô, lộ ra áo ngực màu xanh.
 
          Áo ngực ôm trọn lấy bầu ngực, giống như quả đào to tròn được bọc trong túi, hồng hào đầy đặn khiến người ta thèm nhỏ dãi.
 
          Uyển Sa nhỏ giọng nói: “Tớ phải thay quần áo, nhân viên sẽ phát hiện.”
 
          "Đừng lo lắng." Phó Nhất Hành vòng tay quanh eo cô, tay đưa vào trong quần, ái muội kéo quần xuống, lộ ra quần lót màu xanh nằm ngang hông cô.
 
          Ánh mắt anh lướt qua vùng tam giác, nở nụ cười: “Hửm? Cũng là màu xanh.”
 
          Uyển Sa ngượng ngùng cười: “Tớ thích mua cùng màu."
 
          Phó Nhất Hành nhặt chiếc váy treo trên móc áo, kéo khóa xuống, suy nghĩ cách mặc, giúp cô mặc lên người.
 
          Uyển Sa có phần lờ mờ, thì ra anh thật sự giúp cô mặc quần áo.
 
          Cô chủ động vươn tay ra, đặt tay vào trong tay áo, mặc xong nhìn chính mình trong gương không hài lòng lắm
 
          "Bộ đồ này chỉ thích hợp với người ngực phẳng.” Phó Nhất Hành ngước lên, đánh giá cô,”Ngực cậu quá to.”
 
          Uyển Sa nhíu mày: “Không hợp rồi."
 
          Phó Nhất Hành khoanh tay, nhàn nhã dựa bên cạnh gương nói: “Có một cái váy màu vàng hợp với cậu ở cái móc thứ ba hàng ngoài cùng bên trái. Còn một cái móc áo thứ sáu ở hàng thứ ba cậu có thể xem thử có một cái áo sơ mi màu xanh.”
 
          Uyển Sa kinh ngạc: “Cậu nhớ rõ vậy sao?"
 
          Phó Nhất Hành nhún vai: “Đi lấy đi."
 
          Nhân viên phục vụ đến gần, ân cần cười hỏi: “Người đẹp, bộ này rất hợp với chị.”
 
          Tất cả nhân viên phục vụ đều chỉ biết nói rất hợp. Uyển Sa vẫn tin tưởng vào lời nói của Phó Nhất Hành, dựa theo lời anh dặn thật sự tìm thấy chiếc váy ren màu vàng nhạt và áo sơ mi màu xanh cổ chữ V.
 
          Trí nhớ của anh tốt quá đi.
 
          Người phục vụ ngắm nhìn xung quanh hỏi: “Bạn trai của chị đâu rồi?”
 
          Chắc chắn là hỏi Phó Nhất Hành rồi nhưng anh không phải bạn trai của cô, Uyển Sa chỉ có thể nói dối: “Anh ấy đã ra ngoài.”
 
          Lúc này, một cô gái đã chọn xong quần áo, đang định đi vào phòng thử đồ có Phó Nhất Hành, vươn tay chuẩn bị kéo rèm.
 
          "Đợi một chút!" Uyển Sa lớn tiếng ngăn lại, vội vã chạy đến trước mặt cô gái, ngăn cản không cho cô đi vào,”Thật xin lỗi, tôi đang dùng phòng thử đồ này."
 
          Cô gái có vẻ ngạc nhiên, ngược lại đến phòng bên cạnh.
 
          Uyển Sa nhẹ nhàng thở phào, nguy hiểm thật, suýt chút nữa đã bị phát hiện.
 
          Sức mạnh của cánh tay anh truyền đến, Uyển Sa bị kéo mạnh vào trong phòng thử đồ, rơi vào vòng tay ấm áp.
 
          Phó Nhất Hành dán sau lưng cô, thấp giọng thì thầm: “Tôi giúp cậu cởi ra.”
 
          Uyển Sa chưa kịp phản ứng, đã bị đè trên gương.
 
          Trong ngực anh rộng rãi giống như một bức tường, ngăn cách ánh sáng tỏa ra một cái bóng bí ẩn.
 
          Uyển Sa không có chỗ để trốn thoát, dán lên mặt gương, trước ngực truyền đến từng trận lạnh lẽo.
 
          Cô vô tình nhớ ra lần bị anh cắt quần áo, toàn thân tự nhiên căng thẳng.
 
          Sau khi Phó Nhất Hành mặc cho cô xong không chừng có thể ngựa quen đường cũ lại cắt đồ.
 
          Cởi chiếc váy ra, cởi đồ lót màu xanh ra, hai bầu ngực sữa tràn trên mặt gương.
 
          Phía trước dán vào gương lạnh, phía sau là trong ngực nóng như lửa của anh, giống như thân thể bị chia thành hai nửa, một nửa là băng, một nửa là lửa, muốn làm tan chảy cô ra.
 
          Phó Nhất Hành che phía sau lưng cô, nắm lấy hai bên quần lót kéo xuống dưới, lấy ra nam căn cương cứng cắm vào khoảng trống giữa hai chân cô.
 
          Uyển Sa cảm nhận dục vọng thô to và nóng bỏng của anh, động tình kích thích khiến cho tiểu huyệt chảy ra chất lỏng, thấm ướt chỗ kết hợp của hai người.
 
          Phó Nhất Hành cúi người, vui vẻ liếm vành tai của cô: “Nhìn cậu xem, lần nào cũng ướt nhanh như vậy."
 
          Má Uyển Sa dán lên gương, thở ra khí nóng, một mảnh sương mù phủ lên gương.
 
          Có thể mơ hồ nhìn thấy mình trong gương đang khỏa thân dán lên mặt kính, hai vú hình bán cầu bị ép thay đổi hình dạng, quần lót màu xanh vẫn treo ở trên đầu gối, đung đưa lên xuống.
 
          Giữa hai đùi trắng nõn, một cây côn thô dài xuyên qua, ma sát hoa môi của cô, lúc ẩn lúc hiện.
 
          Cô che miệng lại cố gắng kìm chế, sợ bị cô gái phòng bên cạnh phát hiện ra bọn họ đang làm chuyện riêng tư.
 
          Mũi Phó Nhất Hành cao thẳng, vùi vào chiếc cổ thanh tú của cô, hít một hơi thật sâu mùi sữa thấm vào tim gan.
 
          Mùi hương trên người cô giống như một liều thuốc kích dục, dụ dỗ anh trầm luân.
 
          Đồng tử của anh màu đen lắng đọng sự điên cuồng, lực rút ra cắm vào càng lúc càng mạnh, mặt kính phát ra tiếng vang.
 
          Quần áo treo trên móc cũng nhẹ nhàng bị chấn động.
 
          Uyển Sa sợ hãi, lo lắng người bên cạnh sẽ nghe thấy, nhỏ giọng thúc giục Phó Nhất Hành: “Nhanh lên, mau bắn ra."
 
          Phó Nhất Hành phát ra tiếng rít khêu gợi, cắn vành tai của cô: “Kẹp chặt một chút."
 
          Uyển Sa không có cách nào chỉ có thể dùng hai chân kẹp chặt côn thịt, phía dưới ma sát đến nóng bỏng khó nhịn.
 
          Lần này đạt cực khoái rất nhanh, miệng quy đầu phun ra dịch trắng bùng phát giữa hai chân cô, theo cẳng chân chảy từng giọt xuống.
 
          Uyển Sa lấy ra một chiếc khăn tay, lau sạch tinh dịch trắng đục giữa hai chân, cúi đầu nhìn xuống mặt đất, thầm hốt hoảng trong lòng.
 
          Quần áo mới trong cửa hàng đã bị xốc rơi trên mặt đất và dính tinh dịch, hơn nữa còn tản ra mùi vị nam tính mạnh mẽ, có lau cũng không được.
 
          Nếu như bị nhân viên cửa hàng phát hiện thì nguy rồi.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1876 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 8 2020 20:03

024. Cái đuôi nhỏ được bao nuôi
 
          Uyển Sa bất đắc dĩ đành phải mua cả hai bộ, nhưng may mắn thay Phó Nhất Hành có gu thẩm mỹ, mặc vào rất vừa vặn .
 
          Khi thanh toán, người phục vụ nhìn Phó Nhất Hành rút thẻ đen, kinh ngạc ”wow” một tiếng thán phục, cẩn thận tiếp nhận thẻ đen.
 
          Uyển Sa chú ý lúc quẹt thẻ không hiển thị số dư, cô không khỏi hỏi: “Đây là thẻ gì vậy?"
 
          Người phục vụ mỉm cười nói: “Đây là thẻ của thành viên hội học sinh, không hạn chế điểm sử dụng. Nếu tính cả những nhân vật cấp bộ trưởng trong ban lãnh đạo cũng không phải đều có…Hơn nữa toàn trường chỉ cấp 10 thẻ đen.”
 
          Nghe qua có vẻ lợi hại, Uyển Sa hâm mộ muốn khóc, cắn răng thề phải thoát khỏi cảnh nghèo khó.
 
          Mặc kệ như thế nào, Phó Nhất Hành nghiễm nhiên trở thành kim chủ của cô, dẫn cô đi dạo quanh phố, mua quần áo mới còn có đồ ăn vặt mà cô thích.
 
          Trở lại phòng ngủ đã rất muộn rồi. Sau khi Uyển Sa tắm xong, nằm ở trên giường chơi điện thoại một chút, thấy ứng dụng tin nhắn báo tin của Lương Kỳ.
 
          "Sa Sa, lần đó ở trạm xe buýt cậu hỏi chuyện nam sinh kia mất tích, thật ra tớ cũng để ý mà rất sợ hãi, trừ cậu, tớ không dám kể với ai khác về việc này.”
 
          "Tớ nghe nói trong trường học có nhiều tin đồn không thể giải thích được, đôi khi sẽ có những học sinh mất tích, đặc biệt là nữ sinh. Có người nói bọn họ bị đuổi học hoặc là trốn khỏi đảo, cũng có người nói…bọn họ đã chết rồi.”
 
          "Trường học này không bình thường, mỗi ngày cho chúng ta ăn ngon cung cấp đầy đủ, mục đích của họ là gì? Tớ không tin có bánh thịt trên trời rơi xuống.”
 
          "Sau khi đọc xong những tin nhắn này mau chóng xóa đi, đừng để người khác phát hiện ra.”
 
          Uyển Sa trả lời “Ừm” ngắn gọn, sau đó xóa hết tin nhắn, đặt điện thoại trở lại tủ đầu giường. Trong đầu suy nghĩ lời nói của Lương Kỳ, cô không thể ngủ được.
 
          Những người mất tích trong lời Lương Kỳ nói bao gồm cả anh trai cô. Những người có vấn đề bị cha mẹ ném tới đây vốn đã không ai để ý đến sự sống chết của bọn họ.
 
          Giường lớn bên cạnh, tiếng hít thở dần chìm xuống, giống như dấu hiệu của một cơn bão lớn sắp ập vào.
 
          Phó Nhất Hành đã nhẫn nại suốt một khoảng thời gian, trên người vẫn thoang thoảng mùi hương của cô, mê mẩn quấn quanh mũi trong chăn. Dụ dỗ anh, hành hạ anh rồi giày vò từng dây thần kinh.
 
          Anh thường xuyên bị mất ngủ, uống sữa có thể giảm được một chút. Nhưng sau khi thân mật da thịt với cô, lại cảm thấy ngán mùi sữa, chỉ có mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể là hoàn hảo.
 
          Mà người mê hoặc anh cách anh rất gần lại hoàn toàn không biết dục vọng đáng sợ của anh đến mức nào.
 
          Bụng dưới của Uyển Sa hơi đau, lúc đang mơ mơ màng màng muốn ngủ, trước ngực đột nhiên truyền đến cảm giác đè nặng, giống như bị luồng sương mù dày đặc quấn quanh.
 
          "Sao vậy?" Cô bất ngờ mở mắt.
 
          Giọng anh khàn khàn đàng sợ: “Ngủ không được, tôi muốn ngủ với cậu.”
 
          Uyển Sa ngạc nhiên: “Hôm nay không phải đã. . ."
 
          "Không đủ." Anh dừng một chút, lặp lại,”Không đủ."
 
          Giống như có cái gì đang hành hạ anh.
 
          Tấm chăn bị xốc lên, một cơ thể nặng nề đè lên cô, đôi tay to chui vào trong áo của cô, nhào nặn bầu ngực mềm nhũn.
 
          Uyển Sa bị xoa đến tê dại, tinh tế rên lên thành tiếng “a”, càng kích thích thú tính của anh.
 
          Phó Nhất Hành vén lên áo ngủ của cô, vùi đầu vào trong bộ ngực sữa, cắn mạnh đầu vú một ngụm.
 
          "A. . ." Uyển Sa cong người lại, đau đến phát run, giọng cô giống như vỡ vụn ra.
 
          Phó Nhất Hành vươn đầu lưỡi ra giống như sói con liếm láp lông, vừa tuyên thệ chủ quyền lại giống như trấn an cô.
 
          Uyển Sa phát hiện giữa hai chân có một vật thô nóng, dọc theo bắp đùi cô như có vẻ muốn xông vào.
 
          Dường như lần này anh muốn làm thật rồi.
 
          Tâm trạng Uyển Sa phức tạp, sợ hãi và hưng phấn trước nụ hôn toàn thân của anh.
 
          Phó Nhất Hành từ từ di chuyển xuống, chui vào trong chăn, môi trượt đến bụng của cô, đầu lưỡi đánh vòng tròn trên bụng cô.
 
          Anh nâng cằm, nhìn về cô đang hốt hoảng: “Tôi muốn cậu."
 
          Cô do dự chốc lát, ”ừ” rất nhỏ.
 
          Phó Nhất Hành nở nụ cười, cởi ra quần ngủ của cô, hít sâu một hơi giữa đùi cô, nhíu mày: “Xem ra không phải thời điểm tốt.”
 
          Uyển Sa hơi kinh ngạc, ngồi dậy khỏi ngực anh, xoay người đưa lưng về phía anh, cởi quần lót ra xem.
 
          Quả nhiên, vừa vặn “dì cả” đến.
 
          Trước kia đã lừa anh một lần, đêm nay thực sự đến rồi.
 
          Uyển Sa hỏi: “Tớ không cần phải đi học rồi?"
 
          Phó Nhất Hành tựa vào đầu giường, cười khẽ: “Yên tâm, kì nghỉ ngắn có 8 ngày, các lớp học sẽ không tiếp tục cho đến tuần sau, không cần xin phép.”
 
          Uyển Sa lườm anh một cái, đứng dậy gắn băng vệ sinh vào, quay đầu phát hiện anh vẫn còn ở trên giường cô.
 
          Phó Nhất Hành ngoắc đầu ngón tay: “Lại đây."
 
          Uyển Sa khuyên anh về giường của mình: “Tớ tới tháng, có thể sẽ dính máu trên chăn. Mà tớ không có thói quen ngủ với người khác.”
 
          Phó Nhất Hành trừng mắt, một bộ tôi không chê cậu, cậu dám chê tôi.
 
          Ngay khi Uyển Sa đến gần đã bị anh kéo vào giường, tiến vào trong ngực rộng lớn của anh, giống như ôm một con thỏ trắng đồ chơi.
 
          Phó Nhất Hành tắt đèn, cưỡng chế từ dựa trên giường xuống nằm chung chăn với cô.
 
          Uyển Sa thích ngủ một mình, nhưng mà đầu gối lên cánh tay anh, thân thể dán trong ngực ấm áp khiến người thoải mái không lâu sau đã ngủ thiếp đi.
 
          Trong đêm tối, Phó Nhất Hành ôm lấy cô, ngón tay vuốt qua môi cô, côn thịt cứng rắn để giữa đùi cô, khàn tiếng thì thầm: “Những gì tôi đã chạm qua, không thích người khác động vào.”
 
          Dường như cô đang mơ thấy chuyện gì vui vẻ, cô cong khóe miệng lên.
 
          "Lại còn cười, chờ bị ăn đến mảnh xương cũng không còn."
 
          Uyển Sa sống một cuộc sống được bao nuôi, mỗi ngày phải dựa dẫm vào Phó Nhất Hành, ăn uống rồi cả ngày lại suy nghĩ làm sao thoát khỏi cảnh nghèo khó.
 
          Bây giờ, con đường nhanh nhất trước mắt là tích cực tham gia các hoạt động CLB, trước tiên hãy đến tìm hiểu thông tin ở CLB đạo cụ.
 
          Đúng lúc Phó Nhất Hành cũng đến khu tòa nhà phía Bắc có việc, Uyển Sa làm cái đuôi nhỏ, theo lý thường sẽ theo sát anh thuận tiện đến CLB đạo cụ xem sao.
 
          "Một tiếng sau, tôi sẽ quay lại đón cậu.” Phó Nhất Hành thấp giọng nói,”Đừng chạy lung tung.”
 
          Uyển Sa vô vị đáp lại, cảm thấy bản thân mình đã trở thành đồ đạc tùy thân của anh.
 
          Sau khi Phó Nhất Hành rời đi, Uyển Sa lên thang máy. Lúc cô đến lầu ba, cửa thang máy đột nhiên mở ra và một nam sinh tuấn tú đội mũ lưỡi trai đen đi vào.
 
          Dưới vành nón, gương mặt nam sinh mỉm cười, cong lên như lưỡi liềm.
 
          Uyển Sa ngơ ngẩn, người này nhìn rất giống anh trai.
 
          Hắn nghiêng mặt nhìn Uyển Sa nở nụ cười: “Em cũng đến lầu 7 sao?”
 
          Uyển Sa đáp qua loa, không nhịn được lén lút nhìn hắn, đáy lòng càng lúc càng buồn bực khó chịu.
 
          Không, hắn không phải là anh trai của cô.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 7 khách