[HĐ-TXVT-1VS1] CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [UPDATED C45]

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 8 2020 13:44

033. Bài tập ‘xxx’ trong phòng tạm giam

Người đàn ông này là cố vấn giáo dục họ Kim vốn nổi tiếng với tính khí nóng nảy lại thích thể hiện uy quyền nên những người trong trường không thích ông ta.

Cố vấn Kim đặt mông ngồi xuống ngậm điếu thuốc, ném chiếc bật lửa cho Uyển Sa: “Mồi lửa."

Khóe miệng Uyển Sa co rút, đóng vai thư ký bị sai bảo, vì nể mặt Phó Nhất Hành mà cô mồi lửa giúp cố vấn Kim.

Cố vấn Kim rít một hơi, phun ra một vòng khói trắng, ngồi bắt chéo chân nói với Phó Nhất Hành: “Vài ngày nữa là đến dạ tiệc hằng năm, lần này tôi đã xem qua sự chuẩn bị của em, so với con lợn ngu ngốc Triệu Ương kia em làm tốt hơn nhiều. Chẳng qua, cũng vẫn còn thiếu sót, em nên từ từ học.”

Ngay cả khi Phó Nhất Hành làm tốt, ông ta cũng sẽ không khen ngợi mà ngược lại cố ý chê bai.

Phó Nhất Hành rút ra một tờ giấy ăn, nhẹ nhàng lau mặt bàn và nói thẳng: “CLB cần 1.000.000 điểm, tôi đã phân phát rồi."

Uyển Sa phát hiện chỗ anh đang lau chính là chỗ Hạ Thiên Vân đặt mông lên, cô mím môi cố nhịn xuống muốn bật cười.
Thích sạch sẽ đã là bệnh khó chữa.

Cố vấn Kim đáp “ừm” một tiếng: “Được, 1.000.000 điểm là đủ, sang năm tôi sẽ loại Triệu Ương, đề cử em làm chủ tịch hội học sinh."
‘Lộp cộp’, trong chiếc tủ đang dựa vào tường đột nhiên chấn động.

Cố vấn Kim nghi ngờ nhìn về phía tủ chứa đồ: “Tiếng gì vậy?”

Uyển Sa tiếp lời: “Đó là một con chuột, sáng nay em vừa thấy."

"Trường học lại có chuột sao?" Cố vấn Kim liếc cô,”Em là thư ký mà làm việc kiểu gì vậy? Trong ngăn tủ đều là những tài liệu quan trọng nếu bị cắn hỏng em có đền được không?”

Uyển Sa bị ông ta mắng có chút lúng túng.

Phó Nhất Hành mím chặt môi, suy nghĩ rồi nói: “Việc giết chuột là chuyện của quản lý hậu cần, không cần cô ấy làm.”

Cố vấn Kim dụi tắt tàn thuốc, nháy mắt nhìn cô.

Uyển Sa nhìn ông ta nháy mắt ra hiệu, rất muốn hỏi một câu, mắt ông ta bị sao vậy.

Cố vấn Kim chỉ vào phía cửa: “Thầy muốn em ra ngoài."

Uyển Sa xem như đã xong việc, nhanh chóng rời khỏi văn phòng.

Cố vấn Kim khẽ cười: “Thư ký của em không thông minh lắm, có muốn đổi người khác không?"

Phó Nhất Hành lạnh lùng nói: “Không cần, tôi dùng rất tốt."

Uyển Sa đóng cửa lại, vốn định đi xa nơi này, nhưng ở cạnh khe cửa cô lại vô ý nghe cố vấn Kim nói chuyện.

"Sau một thời gian nữa lại có thuyền đưa học sinh mới đến, tổng cộng 15 người vừa lúc bổ sung nhân lực vào những nhân viên mất tích.”

Tim Uyển Sa thắt lại, tay cô nắm chặt tay nắm cửa, nghiêng tai nghe lén.

Phó Nhất Hành nói: “Chi phí trên thuyền tôi sẽ cử người thanh toán.”

Cố vấn Kim lười biếng ngả người ra sau: “Lúc nào cũng là thế này, không hiểu sao lại biến mất một số như vậy. Haha, em biết rồi đó. Dường như năm nay số nhân viên còn biến mất nhanh hơn.”

Ngón tay Phó Nhất Hành móc vào cán bút gõ nhẹ trên mặt bàn, ánh mắt sắc bén quét tới khe cửa.

Uyển Sa mở to mắt, lo sợ rời đi.

Người mà bọn họ đang thảo luận là những học sinh mất tích sao?

Cô lắng nghe nội dung cuộc đối thoại, một vài học sinh đã mất tích, nhưng trường học lại giữ im lặng, vậy rốt cuộc bọn họ đã đi đâu, anh trai của cô có ở đó không?

Sau khi cố vấn Kim rời đi, cuối cùng hai người trốn trong tủ chứa đồ đã được giải thoát.

Gương mặt Hạ Thiên Vân vương nước mắt, tóc đẹp loạn thành ổ gà, cả cổ áo cũng bị xé rách.

Mí mắt trái của Triệu Ương sưng đỏ, hung hăng trừng mắt nhìn Phó Nhất Hành: “Chờ xem."

Uyển Sa nhìn tài liệu tán loạn trong tủ, cô suy đoán rằng bên trong đã xảy ra một cuộc chiến kịch liệt.

Cô quả thật giống như thư ký, ngồi xổm xuống nhặt từng tài liệu ra phân loại và sắp xếp lại.

Sau khi sắp xếp xong, cô đứng dậy và va vào một đôi chân dài sau lưng.

Nhìn lại, thì ra là Phó Nhất Hành đang cúi mắt, nhìn chăm chú nhất cử nhất động của cô không biết đã được bao lâu.

"Bắt đầu từ ngày mai, em đi với tôi."

Uyển Sa chớp mắt mấy cái, không hiểu ý của anh.

Phó Nhất Hành tiếp tục nói: “Làm thư ký được tích điểm mỗi tháng, em có làm không?

Uyển Sa vừa nghe có tích điểm, tức khắc lên tinh thần: “Đương nhiên."

Phó Nhất Hành gật đầu, bật cười rồi xoay người đi.

Uyển Sa theo dõi bóng lưng của anh, móng tay cào vào bìa cứng của tài liệu, cô nhớ lại cuộc trò chuyện của anh và cố vấn Kim, đáy lòng giống như có tảng đá lớn đang treo rất lâu không thể hạ xuống.

Phó Nhất Hành cũng biết nhiều bí mật trong trường học, chắc anh sẽ không tham dự vào đó nhỉ.

Ngày hôm sau, lại bắt đầu một khóa học tình dục mới.

Còn 5 phút trước khi bắt đầu vào lớp, lớp trưởng Tôn Mậu gọi Phó Nhất Hành và Uyển Sa ra gặp riêng, nói là ý của thầy Quách muốn hai người đến một căn phòng tối.

Kết quả, đột nhiên cậu ta nhảy ra ngoài, ”két” một tiếng, giam hai người ở bên trong.

Uyển Sa phát hiện không mở cánh cửa được, kinh ngạc hỏi: “Cậu làm gì vậy?”

"Thật có lỗi, thầy Quách chỉ định tôi phải làm." Tôn Mậu gãi đầu hơi xấu hổ,”Hôm nọ các cậu đã trốn học đúng không, thầy Quách rất tức giận. Những học sinh cúp tiết không làm bài tập đều sẽ bị giam lại, bao giờ hoàn thành bài tập mới được ra ngoài.

Uyển Sa nhíu mày: “Bài tập gì?"

Tôn Mậu suy nghĩ một lúc: “Có vẻ như là thực hành tư thế có độ khó, cụ thể thế nào thì tôi không rõ lắm, các cậu có thể xem hướng dẫn bên trong."

Uyển Sa quay lại thì phát hiện trên vách tường có một hình chiếu đầy màu sắc rực rỡ, hiện lên hình tư thế của hai người rất kì lạ, người nữ chổng ngược, hai chân quấn ôm lấy eo người nam, hạ thể giao hợp cùng một chỗ.”

Trên đó có hàng chữ: “Số 1 – tư thế xe đẩy (*)."
(*) HÌNH NHƯ TƯ THẾ NÀY CÒN ĐƯỢC GỌI LÀ LA HÁN ĐẨY XE BÒ:3 =AT1cc9v_p3xW-acoszf8SI7G2E9iqNsKSTvETPEhX-0P6k6lqJXIW9I3cSEYl5MTvWplt8sKERSG5GLeIYEqb5FenlYzICRtN1as2YvzLyRUCxF7Y_G4cK0Cqohf9t3ltNJeuTYth_uFFbmKhuKBju2n_kK5H5He_g]HTTPS://WWW.UPSIEUTOC.COM/IMAGES/2020/0 ... 08660B.PNGGIF CHO DỄ HÌNH DUNG: =AT1cc9v_p3xW-acoszf8SI7G2E9iqNsKSTvETPEhX-0P6k6lqJXIW9I3cSEYl5MTvWplt8sKERSG5GLeIYEqb5FenlYzICRtN1as2YvzLyRUCxF7Y_G4cK0Cqohf9t3ltNJeuTYth_uFFbmKhuKBju2n_kK5H5He_g]HTTPS://WWW.GOOGLE.COM/SEARCH?Q=T%C6%B0 ... A0G33X7KQM(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 8 2020 13:48

034. Bài tập 'xxx' trong phòng tạm giam (2)

Tôn Mậu nhìn vào hình chiếu trên tường mà cười ngặt nghẽo ngồi xuống ghế sofa: “Thầy Quách yêu cầu tôi giám sát các cậu, tia hồng ngoại sẽ quét chuyển động của các cậu, nếu kết quả đạt thì sẽ mở cửa phòng.”

Uyển Sa tức giận, đừng nói động tác khó ra sao mà cậu ta còn quan sát làm sao mà thực hành.

Phó Nhất Hành mím môi, đôi găng tay ngoắc ngoắc ra hiệu bảo Tôn Mậu đến gần.

Tôn Mậu đang ngồi thẳng thoải mái, nhích mông một chút, khi đối diện đôi mắt u tối của Phó Nhất Hành thì cơ thể lại vô tình đi về phía anh.

Phó Nhất Hành chờ cậu ta đến gần, nhanh chóng vươn đôi tay dài như dây điện đánh vào bên cổ cậu ta.

Tôn Mậu bị một đòn mạnh đánh trúng, toàn thân chấn động, hai mắt trắng dã hôn mê ngã xuống đất.

Uyển Sa kích động: “Anh đánh cậu ta làm gì?"

Phó Nhất Hành kéo hai chân cậu ta vào góc bên cạnh, dùng bao tải che lại.

"Không chết đâu, đó là động mạch cổ." Anh phủi bụi trên găng tay đen và chỉ vào cổ của mình,”Là vị trí này, đánh vừa đủ mạnh sẽ khiến người khác ngất xỉu, quá mạnh có thể gây chết người." (*)
(*) HTTPS://WWW.WIKIHOW.VN/H%E1%BA%A1-G%E1% ... %E1%BA%A5TUyển Sa sờ vào cổ, không thể không nói: “Hẳn là các điểm tử huyệt được phát trên TV, hóa ra là có thật. Cậu ta ngất thì ổn rồi, em sẽ xem thử máy móc.”

Trong căn phòng tối tăm khép kín như vậy mà tìm chốt mở chẳng khác nào như mò kim đáy bể. Thắt lưng Uyển Sa nhức mỏi, quay đầu nhìn về phía Phó Nhất Hành.

Anh đang ngồi lõm xuống ghế sofa, đôi chân dài mở ra, im lặng ngồi nhìn cô leo lên luồn xuống.

Uyển Sa nhịn không được nói: “Đến đây giúp em tìm đi, tốt xấu gì cũng đồng cam cộng khổ.”

Phó Nhất Hành cười khẽ: “Sau khi hoàn thành bài tập này căn phòng sẽ tự động mở ra.

"Thật không?"

"Không phải cậu ta nói có tia hồng ngoại sao?"

Uyển Sa nhớ rằng Tôn Mậu đã nói điều này, bèn tin lời anh: “Tiếp theo em nên làm gì?”

Phó Nhất Hành thẳng thắn: “Em cởi quần áo ra trước."

Uyển Sa nhíu mày: “Không có sự lựa chọn thứ hai?"

Bản năng tấn công của anh trỗi dậy, nhếch môi cười: “Lựa chọn thứ hai là tôi cởi giúp em.”

Uyển Sa cảm thấy ớn lạnh, anh là người đã nói thì chắc chắn sẽ làm, trời sinh dục vọng khủng khiếp.

"Vậy chọn một hay hai?" Anh đang đợi cô trả lời.

Dù sao cô cũng đã sớm bị anh nhìn thấy hết, cô không thẹn thùng cởi áo, ném sang một bên, sải bước đến trước mặt anh: “Em cũng cần phải cởi giúp anh.”

Phó Nhất Hành tiếp nhận quần áo, ánh mắt lướt qua bầu ngực trắng đẫy đà của cô, cổ họng cuộn lên xuống.

Uyển Sa ôm lấy áo của anh, dùng sức kéo đứt nút áo đầu tiên, xấu xa cười: “Ai cha, thật xấu hổ."

Tiếp theo, nút thứ hai cũng bị cô kéo đứt, rộng mở lộ ra xương quai xanh gợi cảm.

Aha, cô chính là muốn trả thù anh, muốn anh ở trần quay về phòng ngủ.

Phó Nhất Hành im lặng nhìn cô đùa vui mà gương mặt không biến sắc, giống như tích trữ dục vọng khủng khiếp khiến người ta sợ hãi.

Đến chiếc nút thứ ba bị đứt, đôi găng tay lạnh nâng cằm cô lên: “Chơi vui không?”

Uyển Sa hoảng hồn, ngơ ngẩn chạm phải đôi mắt đen láy.
Môi mỏng anh khẽ đóng khẽ mở: “Đến lượt tôi."

Anh trở tay giữ Uyển Sa trên ghế sofa, lột xuống quần lót, tay sờ mó hoa môi.

Uyển Sa mở hai chân ra, hạ thể truyền đến ma sát lạnh lẽo mà phát run.

Đột nhiên, đỉnh đầu truyền đến một giọng nữ máy móc: “Hệ thống kiểm tra phát hiện bài tập chưa hoàn thành, xin mời học sinh tự giác tiến hành, nếu không hoàn thành trong 30 phút sẽ cấm túc một ngày.”

Quả nhiên có tia hồng ngoại kiểm tra thật sự, Uyển Sa gạt bỏ suy nghĩ đùa giỡn đành cười bất lực: “Chúng ta nghiêm túc làm đi, bắt đầu tư thế này thế nào?”

Phó Nhất Hành rút ngón tay ra, lạnh lùng nói: “Nếu em muốn kết thúc sớm thì nghe theo tôi, đầu tiên hãy nằm trên chiếc giường kia.”

Uyển Sa không hiểu kế hoạch của anh, nhưng vì thời gian cấp bách nên cô kéo xuống quần lót đang treo trên đầu gối và nằm thẳng trên chiếc giường lớn.

Chiếc giường này dài khoảng 3m, đủ để chơi bất kỳ tư thế nào
Phó Nhất Hành nói: “Lật người lại, mở đùi ra."

Uyển Sa nghe anh nói, giống như con cá muối nằm trên giường.
Phó Nhất Hành nhảy xuống giường và đứng giữa hai chân của cô, hai tay nắm lấy hai đùi nâng lên.

Thình lình bị nâng nửa người dưới lên, Uyển Sa hoảng sợ, nhỏ giọng kêu: “Để làm gì?"

"Ôm lấy eo của tôi." Phó Nhất Hành ra lệnh cho cô rồi nâng hai chân bị tách ra và rút vào háng cô.

Hai cái chân của Uyển Sa giống như vòi bạch tuộc quấn quanh eo Phó Nhất Hành, cảm nhận anh tìm kiếm chuẩn xác đường vào trong bóng tối, côn thịt thô to cứng rắn ma sát giữa đùi.

Cô bị buộc phải chống đỡ bằng hai tay xuống giường, nửa người treo lơ lửng trên không trung, thân thể mảnh khảnh đung đưa.
Quy đầu mở ra cửa huyệt và cứng rắn đi vào một đoạn. Bởi vì cô đang rất khẩn trương, bên trong huyệt đạo căng cứng so với lúc trước càng khít khao.

Phó Nhất Hành ôm eo của cô, thân côn thịt có hơi đau nhức, càng có nhiều áp bức khoái cảm.

Đơn giản chỉ cần đi thẳng vào, côn thịt thô dài đâm vào huyệt đạo, toàn bộ vùi vào thật sâu, rút ra mạnh mẽ lật chuyển cả huyệt nhục.

Mái tóc đen của Uyển Sa rối tung, hai vú đẫy đà rủ xuống do trọng lực, theo lực rút ra cắm vào mà lắc lư, trong huyệt truyền đến cảm giác chua xót. Cơ thể bị anh đâm đến lảo đảo, vừa kích thích vừa sợ hãi, tùy lúc có thể ngã xuống.

"A a... Không được..." Cô bị cắm đến rên to, so với lúc trước càng lớn tiếng, giống như đang gào thét cứu mạng.

Anh ra sức thúc vào, lông mu đen cứng rắn cuộn lại quét mạnh vào hoa môi nhạy cảm khiến cô ngứa ngáy đến mất hồn.

Chỗ giao hợp của hai người sớm bị ướt loang lổ, rỉ ra dâm dịch trong suốt, từng giọt chảy xuống ở trên giường.

Kéo dài từ lưng đến hông, giống như một cây cầu trắng cong bằng đá, hai chân tách ra đang bị cây côn thịt màu da xuyên qua, va chạm “xì xì”.

Hệ thống lại bắt đầu phát lệnh lần nữa: “Xin mời bắt đầu tư thế số 1- xe đẩy (*)."
(*) HÌNH NHƯ TƯ THẾ NÀY CÒN ĐƯỢC GỌI LÀ LA HÁN ĐẨY XE BÒ:3 =AT2-8jnaOOrc-N0jlvSVTMloqmLmx7OpASmS2oe89xIG5XVMAfVRzhLjZ501pb4TTBFjwfH03kDDLWFeLt7I6x9wY4_uNK9ErE-gZ6y3mPoc5KhKsWFSlKGG2ULAiF7n3Geb38qcCTBUTWn7ynnuDShFCYJ2DTPFPQ]HTTPS://WWW.UPSIEUTOC.COM/IMAGES/2020/0 ... 08660B.PNGGIF CHO DỄ HÌNH DUNG: =AT2-8jnaOOrc-N0jlvSVTMloqmLmx7OpASmS2oe89xIG5XVMAfVRzhLjZ501pb4TTBFjwfH03kDDLWFeLt7I6x9wY4_uNK9ErE-gZ6y3mPoc5KhKsWFSlKGG2ULAiF7n3Geb38qcCTBUTWn7ynnuDShFCYJ2DTPFPQ]HTTPS://WWW.GOOGLE.COM/SEARCH?Q=T%C6%B0 ... A0G33X7KQMKhi Uyển Sa vừa nghe thấy, cô lại càng không hiểu: “Xe đẩy?"

Phó Nhất Hành nhanh chóng rút ra cắm vào, một bên giải thích với cô: “Dùng tay của em thay chân đi vài vòng trên giường."

Hệ thống lại thúc giục: “Chỉ còn 10 phút để tiến hành bài tập tiếp theo, xin mời nhanh chóng hoàn thành.”

"Xỉu..."
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 8 2020 13:51

035. Bài tập ‘xxx’ trong phòng tạm giam (cuối)

Uyển Sa bị treo ngược ở trên giường, hai chân lại kẹp vòng eo thẳng của Phó Nhất Hành còn hai tay miễn cưỡng chống đỡ. Nghe hệ thống hướng dẫn đi vài vòng đã muốn bẻ gãy thắt lưng của cô rồi.

Phó Nhất Hành đứng ở phía sau cô, giữ phần hông cô, mạnh mẽ nâng lên một nửa trọng lượng cơ thể, giọng trầm ổn êm tai nói cho cô: “Có tôi ở đây.”

Trái tim lơ lửng của Uyển Sa đang lo lắng đột nhiên yên tâm, sau đó hít một hơi thật sâu cô thử di chuyển tay.

Phó Nhất Hành nâng nửa người dưới, rồi di chuyển về phía trước. Côn thịt khuấy lên trong huyệt đạo ẩm nóng, rút ra cắm vào, anh cười nham hiểm: “Kẹp thật chặt, cực kỳ kích thích đúng không?"

Uyển Sa bị anh đâm từng phát, không thể không di chuyển về phía trước, cảm giác toàn thân tập trung ở tiểu huyệt đang co giật, cảm giác bành trướng chống đỡ dị vật mãnh liệt chưa từng có.

Tư thế này quá kích thích rồi...

Cuối cùng cô đã hiểu ý nghĩa xe đẩy là gì, là cô bị đẩy như xe cút kít.

Sau khi cô đi được năm vòng, cuối cùng hệ thống cũng buông tha cho cô, tiếp tục cứng nhắc ra lệnh: “Tư thế thứ nhất đã kết thúc, bắt đầu tư thế thứ hai – vác vai (*). Động tác yêu cầu hai học sinh đứng ở bên cạnh vách tường. Nữ sinh ngồi còn chân vác trên bả vai nam sinh, tiến hành vận động pistol. Nếu chiều cao bạn nữ và bạn nam khác biệt, bạn nữ có thể đứng trên ghế.”
(*) =AT2-16y33jABuSGc45Ga-JQGezxV5vRVwQpw2qeUQGG4nztoxZK2jwSgjc8_KSgsImyBTmdhH-sYbxV5Dmmb05-a7LkqGfQyJpyJC-405IEMISZtYHri7FWA_WKpcbH6Z4CtV98FLMqUrb1jMhEchREFOicp7GOTzg]HTTPS://WWW.UPSIEUTOC.COM/IMAGE/F7AJZY=AT2-16y33jABuSGc45Ga-JQGezxV5vRVwQpw2qeUQGG4nztoxZK2jwSgjc8_KSgsImyBTmdhH-sYbxV5Dmmb05-a7LkqGfQyJpyJC-405IEMISZtYHri7FWA_WKpcbH6Z4CtV98FLMqUrb1jMhEchREFOicp7GOTzg]HTTPS://AXSEL-LINE.RU/GAYPORNO/POSITIONS/48.HTMLĐỂ THAM KHẢO NHIỀU TƯ THẾ ĐỘC LẠ VUI LÒNG QUẸO: =AT2-16y33jABuSGc45Ga-JQGezxV5vRVwQpw2qeUQGG4nztoxZK2jwSgjc8_KSgsImyBTmdhH-sYbxV5Dmmb05-a7LkqGfQyJpyJC-405IEMISZtYHri7FWA_WKpcbH6Z4CtV98FLMqUrb1jMhEchREFOicp7GOTzg]HTTPS://SEXPOSITIONS(.)CLUB/POSITIONS/9.HTML BỎ DẤU () ĐỂ XEM NHÉKhông có gì ngạc nhiên khi thấy trong phòng có rất nhiều băng ghế với chiều cao khác nhau, hóa ra để phục vụ mục đích này.

Phó Nhất Hành buông Uyển Sa ra, côn thịt vẫn đang ở trạng thái cương cứng, nhìn cô co quắp nằm trên giường không muốn đứng dậy, nghiêm túc ôm cô.

Uyển Sa bị anh ép dựa lưng vào vách tường, trần như nhộng vây ở dưới cánh tay anh.

Phó Nhất Hành nhìn chiều cao của cô, cười nhẹ: “Xem ra nên dùng ghế.”

Uyển Sa lườm anh một cái, đây là ý nói cô thấp sao? Rõ ràng là anh quá cao.

Phó Nhất Hành cầm băng ghế cao cho cô đứng, đôi găng tay đen giữ bắp đùi mảnh mai của cô tách ra đưa một chân lên trần nhà.

Uyển Sa nhìn thẳng vào anh, mặt đối mặt gần sát, gương mặt hơi nóng lên, phần chân bị anh nhấc lên kéo lên cao, cẳng chân truyền đến cảm giác đau nhức: “A..."

Phó Nhất Hành dừng lại động tác: “Chịu không nổi thì thôi."

Uyển Sa quật cường lắc đầu, cười cay đắng: “Không sao, sớm biết vậy đã tập luyện nhiều ở CLB Judo, hì hì..."

Mặt khác, tay Phó Nhất Hành vuốt ve bắp đùi mềm mại của cô: “Đau dài không bằng đau ngắn, tôi sẽ vác chân em lên."

Uyển Sa gật đầu: “Ừm!"

Phó Nhất Hành hơi dùng sức mà vác chân trái cô lên vai rộng của mình.

Uyển Sa đau muốn khóc, cắn răng cố nhịn xuống.

Phó Nhất Hành buông mắt chăm chú nhìn cô, đáy mắt hiện lên ánh sáng dịu dàng, ghé sát vào cái miệng nhỏ nhắn mà hôn lên, đầu lưỡi liếm láp đôi môi đỏ mọng.

Những ngón tay duỗi về phía hai chân tách ra của cô, ấn vào hoa môi bị đâm đến sưng đỏ.

"Nhìn em xem, bên dưới bị tôi đâm mở ra."

Uyển Sa cảm thấy côn thịt cương cứng của anh đâm vào trong, cảm giác đau đớn xé rách của đêm đầu tiên đã quay trở lại.
"A... Đau quá..." Một chân được vác trên vai anh, như thể toàn bộ cơ thể của cô giao phó cho anh, bị ép thừa nhận anh điên cuồng va chạm.

Khi Phó Nhất Hành đến gần cô và ngửi thấy mùi sữa, cả người sẽ trở nên điên cuồng, đôi mắt của anh giống như vực sâu tối tăm, hung hăng đâm vào, thở gấp xâm chiếm thân thể của cô.
Côn thịt thô dài mỗi một lần cắm vào, huyệt nhục phấn hồng đều sẽ bị đâm đến mở ra ngoài mà nuốt nhả dương vật một cách đáng thương.

Phó Nhất Hành thưởng thức bộ ngực của cô, hạ thân bị kích thích rất mạnh, tận tình hưởng thụ tiểu huyệt non mềm khít khao.

Côn thịt của anh quá dài, tư thế này lại đâm vào sâu, nhiều lần đụng đến miệng tử cung khiến cô chua xót.

Vừa sướng vừa đau.

Uyển Sa thừa nhận hơn hàng ngàn cơn co giật, phía dưới một mảnh thấm ướt, mãi đến lúc tinh dịch phun vào bên trong, lúc rút ra dương vật, chất lỏng màu trắng trượt ra khỏi cơ thể, từng giọt rơi xuống sàn nhà.

"Bài tập đã hoàn thành!" “Két” một tiếng, cánh cửa mở ra.

Chân cô mỏi nhừ ngã xuống, đúng lúc anh ôm lấy eo cô.

Sau khi nghỉ ngơi một hồi, Uyển Sa mặc xong quần áo, cúi đầu nhìn xuống hoa huyệt sưng phun ra bọt, đang muốn mặc quần lót, lại phát hiện không thể tìm thấy.

Đành phải cởi truồng trở về.

Phó Nhất Hành bất ngờ nói: “Ở trong phòng ngủ, không cần mặc đồ lót.

Uyển Sa trừng mắt nhìn anh, không muốn tranh cãi.

"Phải rồi, còn lớp trưởng làm sao bây giờ?"

"Em quan tâm làm gì?"

Sau khi bị giữ trong phòng tạm giam, Uyển Sa nhận ra sự mềm mại của cơ thể quan trọng như thế nào nên thỉnh thoảng cô đến CLB Judo để tập luyện sự mềm mại, thuận tiện còn tích điểm.

Ở đại sảnh của CLB Judo, Khúc Triết đang đeo tai nghe màu trắng nghe điện thoại, dựa lưng vào ghế dựa, run run đùi thưởng thức các thành viên nữ tự do hoạt động.

Uyển Sa mặc một bộ đồ bó sát màu hồng, càng làm nổi bật lên làn da trắng mịn và đôi chân mảnh khảnh đặt trên xà đơn ra sức căng người, nhìn rất đáng yêu.

Tim Khúc Triết đập thình thịch ngồi xuống rút ra một tờ vé từ trong ngăn kéo, nở nụ cười tươi rói đến gần chào cô: “Uyển Sa, chủ nhật trường sẽ tổ chức dạ tiệc, em có vé chưa?”

Uyển Sa nghe Lương Kỳ nói rằng vé tham gia dạ tiệc trong khuôn viên trường học rất khó tìm đành lắc đầu: “Không có.”

"Anh sẽ tặng cho em một vé, em nhất định phải đi…” Khúc Triết tạo dáng một điệu nhảy, nhướng mày,” Đến lúc đó anh sẽ mời em nhảy một bài.”

Không đợi Uyển Sa đáp lại, Khúc Triết đã bị phó CLB kéo đi.
Sau khi kết thúc bài tập, Uyển Sa trở lại tòa nhà ký túc xá. Một nữ sinh lạ mặt đi đến đột nhiên vỗ vai cô, nhét thư vào trong tay cô.

"Đây là thư của học trưởng Trì Phong nhờ mình gửi cho cậu."

Uyển Sa xé mở phong bì ra đọc, nhìn thấy bên trong chữ viết rất rõ ràng,”Xin lỗi Sa Sa, gần đây anh bận rộn chuẩn bị cho dạ tiệc tối chủ nhật, không có thời gian để tìm em, chủ nhật em có rảnh không? Anh có một vé.”

Đây là tấm vé thứ hai cô nhận được, trả lại cho học trưởng Trì không được, vậy đưa cho Lương Kỳ đi.

Mệt mỏi cả một ngày mà toàn thân vã mồ hôi, Uyển Sa lấy đồ ngủ xong và chuẩn bị vào phòng tắm tắm rửa thấy Phó Nhất Hành trở về.

Phó Nhất Hành bước nhanh đến gần, nâng lên váy của cô: “Không phải tôi đã nói, trong phòng ngủ không mặc đồ lót."

"Em không có thói quen." Uyển Sa bị anh ôm ngang, đi về phía phòng tắm,”Em muốn tắm rửa, anh làm gì vậy?"

"Đương nhiên giúp em tắm rửa.”

Sau khi bị ăn sạch sành sanh và tắm rửa trong bồn tắm, Uyển Sa lại bị ấn vào giường, hai chân đặt trên vai anh (*), thừa nhận va chạm dữ dội.
(*) =AT2-16y33jABuSGc45Ga-JQGezxV5vRVwQpw2qeUQGG4nztoxZK2jwSgjc8_KSgsImyBTmdhH-sYbxV5Dmmb05-a7LkqGfQyJpyJC-405IEMISZtYHri7FWA_WKpcbH6Z4CtV98FLMqUrb1jMhEchREFOicp7GOTzg]HTTPS://WWW.GOOGLE.COM/SEARCH?Q=KAMASUT ... 1OEXQX9NCMTừ lúc cô làm bạn cùng phòng với với anh, lại mỗi ngày bị anh giày vò, nếu cứ tiếp tục như vậy, cô muốn đổi phòng ngủ để trốn thoát.

Sau đó Phó Nhất Hành lấy ra một mảnh giấy từ trong túi của mình, nhét nó vào trong tay Uyển Sa: “Chủ nhật tôi cũng sẽ đến.”

Uyển Sa có linh cảm xấu, quả nhiên vừa mở ra cô nhìn thấy lại là vé tham gia dạ tiệc.

Không phải nói khó lấy được vé sao, chẳng lẽ muốn cô bán sỉ à?

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Mina123
Bài viết: 20
Ngày tham gia: 04 Tháng 8 2020 23:45
Has thanked: 61 times
Been thanked: 25 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 8 2020 01:10

:banhbao50: lắm mối quá, h chị chọn ai hehe

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 9 2020 20:46

Mình hay quên up truyện lắm nên nếu mọi người ko nhắc mình sẽ nợ chương nhé =))
 036. Dạ tiệc tối

 
Uyển Sa không dám đề cập với Phó Nhất Hành rằng mình đã nhận được lời mời từ hai chàng trai khác mà lặng lẽ cất vé đi.

 
Sau khi dựa vào kim chủ Phó Nhất Hành mà cô đã thành công thoát nghèo khó, con đường làm giàu vẫn còn rất dài, mỗi ngày Uyển Sa đều tiết kiệm điểm.

 
Nào ngờ muốn tham gia dạ tiệc cần phải mua lễ phục dạ hội đắt đỏ, cô tích điểm chưa được bao nhiêu nên không thể mua.

 
Không có cách nào khác, chỉ có thể mặc trang phục hằng ngày đi dự tiệc.

 
Hai vé dư ra đã được trao cho Lương Kỳ và bạn cùng phòng của cô ấy - Chu Viên Viên, lúc bọn họ nhận vé rất vui vẻ đã hỏi Uyển Sa sao lại có được nó, Uyển Sa đành nói dối là nhờ bạn bè cho.

 
Cả ba đón xe buýt đến biệt thự bên bãi biển tổ chức dạ tiệc, sau khi đưa vé vào cổng đã nhanh chóng bị ánh đèn rực rỡ hấp dẫn.

 
"Wow, đẹp quá, các cậu nhìn này." Chu Viên Viên hoạt bát, dọc theo đường đi liên tục chỉ trỏ bàn luận, cực kỳ náo nhiệt.

 
Lương Kỳ thở dài: “Tất cả bọn họ đều mặc lễ phục dạ hội, chỉ có ba chúng ta mặc đồ không phù hợp.”

 
Uyển Sa cười hờ hững: “Dù sao cũng chỉ đến tham quan."

 
Một nhân viên công tác gọi Uyển Sa, nói bộ trưởng Phó có đồ muốn chuyển cho cô.

 
Uyển Sa hỏi Phó Nhất Hành ở đâu, nhân viên công tác trả lời anh sẽ xuất hiện khá muộn, muốn Uyển Sa theo cô đến phòng thay đồ ở hậu trường và lấy ra một hộp giấy được đóng gói đẹp mắt.

 
Bên trong hộp là một chiếc váy dạ hội đuôi dài màu vàng kim, được dát những miếng vàng lóa mắt. Quả thực chiếc váy được cắt may theo số đo cơ thể của Uyển Sa, tơ lụa bao lấy bộ ngực đầy đặn, nơ buộc vòng quanh đường cong eo thon nhỏ.

 
Mà người tặng y phục kia, hiển nhiên lúc ở trên giường rõ ràng đã sờ nắn cơ thể cô rất kỹ.

 
Nhân viên công tác trang điểm nhẹ cho cô, búi mái tóc đen xoăn của cô thành kiểu búi tóc công chúa, phối với một chiếc vương miện ngọc trai.

 
Ngay khi Uyển Sa mang đôi giày pha lê xuất hiện, Chu Viên Viên tức khắc nhào tới cực kỳ hâm mộ chặc lưỡi: “Đẹp quá, ở đâu lại có y phục thế?”

 
Lương Kỳ hiểu rõ cười: “Bạn trai tặng.”

 
Uyển Sa nói không nên lời, Phó Nhất Hành có tính là bạn trai của cô không nhỉ, đây là chuyện rất xấu hổ.

 
"Uyển Sa, em đến rồi."

 
Uyển Sa mặc chiếc váy dạ hội màu vàng lộng lẫy quá bắt mắt. Khúc Triết liếc mắt một cái đã thấy cô, hai mắt tỏa sáng nghênh đón cô: “Người đẹp nhất đêm nay, cùng nhảy một điệu đi."

 
Phản ứng đầu tiên của Uyển Sa là từ chối: “Em không biết khiêu vũ."

 
Khúc Triết cười nói: “Không sao, anh sẽ dạy em nhảy, khiêu vũ không khó.”

 
"Học trưởng Khúc, đã lâu không gặp.” Sau lưng đột nhiên vang lên một lời chào hỏi ân cần, nhìn lại quả nhiên là Trì Phong mặc tuxedo.

 
Ngay khi Trì Phong vừa xuất hiện, đôi mắt của Chu Viên Viên nhanh chóng chú ý, hỏi Lương Kỳ bên cạnh là ai vậy.

 
Khúc Triết bất mãn hắn đến quấy rầy, miễn cưỡng nói vài câu.

 
"Có người bảo tôi qua đây truyền lời giúp.” Trì Phong chỉ nhóm người đang đứng tụ tập, phó CLB Judo đang đần thối mặt, trừng mắt nhìn Khúc Triết.

 
Khúc Triết mất hứng, nói với Uyển Sa đợi lát nữa sẽ dạy cô nhảy, đi đến chỗ phó CLB Judo.

 
Trì Phong đuổi Khúc Triết đi rồi, trong mắt lộ ra một tia vui vẻ, hắn ta xoay người, đánh giá Uyển Sa, lịch sự hỏi: “Rất hợp với em, đêm nay em rất đẹp, có thể vinh hạnh được nhảy một điệu với em không?”

 
Uyển Sa đã rất đói bụng, mặc váy dạ hội lại bó sát người, không dám ăn nhiều nên không có chút năng lượng nào.

 
Chẳng qua học trưởng cũng đã tặng cô một vé, cô lại đưa cho bạn bè, nếu không nhảy một điệu thì không nể mặt lắm. Trước lời thúc giục của Lương Kỳ, Uyển Sa bị đẩy lên sàn nhảy, xấu hổ nói: “Em không biết nhảy.”

 
Trì Phong mỉm cười vươn tay ra: “Chỉ cần đưa tay cho anh là được."

 
Uyển Sa dang hai bàn tay trắng nõn ra, một tay bị hắn nắm trong tay, cánh tay kia bị giữ trên bờ vai của hắn.

 
Trì Phong nói qua quy tắc khiêu vũ, một tay ôm eo nhỏ của cô, trong nháy mắt cười: “Anh sẽ đếm nhịp, chỉ cần theo bước theo nhịp chân trái phải của anh là được.”

 
Uyển Sa không có thói quen gần gũi với hắn, cơ thể không khỏi khẩn trương: “Em sẽ cố.”

 
Nếu đổi thành Phó Nhất hành, cô có thể thoải mái hơn.

 
Không biết hiện giờ anh đang ở đâu?

 
Đại khái cô vừa đói lại không có tinh thần, mỗi lần Trì Phong đếm nhịp, cô luôn chậm lại nửa nhịp, giày cao gót nhọn nhiều lần dẫm lên chân hắn.

 
Uyển Sa xin lỗi: “Thật xin lỗi, học trưởng."

 
"Không. . . Không sao, không đau." Gân xanh trên trán Trì Phong co giật, miễn cưỡng bày ra khuôn mặt tươi cười, vẫn lịch sự kéo Uyển Sa đến một góc sàn nhảy, chậm rãi xoay tròn,”Bộ lễ phục này là bộ trưởng Phó tặng cho em nhỉ.”

 
"Đúng vậy, là anh ấy tặng."

 
"Em ở cùng phòng với hắn ta, may mắn là hắn đối với em không tệ, không làm gì khác…” Hắn muốn nói lại thôi.

 
Uyển Sa không rõ ý: “Anh nói vậy có ý gì?"

 
Trì Phong lắc đầu và cười cười: “Quên đi, sợ làm em nghĩ nhiều, thật ra cũng không có gì.”

 
Uyển Sa nhớ đến lời của giám thị 86 cũng từng cảnh cáo mình, không khỏi kinh ngạc, nghiêm mặt khẩn cầu: “Học trưởng, có thể nói cho em biết không?”

 
"Em lại đây, nói nhỏ thôi.” Trì Phong cố ý thừa nước đục thả câu, môi kề sát vành tai cô,”Hắn à, đã giết không ít người.”

 
Lưng Uyển Sa chợt lạnh lẽo, vừa vặn khi đó cô ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên qua dòng người nhộn nhịp, đôi mắt giống như bị một tầm mắt u ám xuyên thủng.

 
Cô chỉ thấy Phó Nhất Hành mặc âu phục đen thẳng tắp lạnh lùng nghiêm trang như tử thần, mặt không biến sắc cao ngạo nhìn hai người họ. Lúc đôi mắt ấy nhìn cô, khóe môi chợt cong lên như nửa cười nửa không vô cùng đáng sợ.

 
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin