[HĐ-TXVT-1VS1] CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [UPDATED C45]

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 9 2020 20:47

037. Trò chơi cưỡng gian sau dạ tiệc
Người của hội học sinh đã đến, Phó Nhất Hành dời đi tầm mắt tiếp chuyện với bọn họ.
Uyển Sa mở to mắt, cảm giác ánh mắt sâu thẳm kia vẫn dán trên người cô như muốn xuyên thủng lưng cô vậy.
Trì Phong cũng phát hiện bóng dáng của Phó Nhất Hành, quay đầu nhìn Uyển Sa đang suy nghĩ, nở nụ cười ôn hòa: “Sa Sa, đừng sợ, có anh ở đây."
Uyển Sa cúi thấp đầu, cô muốn nói gì đó, môi mỏng hơi mở lại thôi.
Vừa rồi Nhất Hành toát ra cảm giác khiến người ta sợ hãi.
Sau khi khiêu vũ xong, cô không dám tự tiện đến gần, không phải là sợ hãi mà là chột dạ, giống như cô đã làm sai chọc tức anh.
Trì Phong cắt một miếng bánh ngọt để lên đĩa nhỏ, đưa cho cô: “Đói bụng rồi thì ăn chút để lấp bao tử.”
Ngửi được mùi bánh ngọt Uyển Sa khôi phục tinh thần, nói cảm ơn tiếp nhận đĩa rồi ăn từng chút một.
Uyển Sa nuốt xuống miếng sau cùng, cổ họng trượt vào một ít kem, giọng nói có chút từ tốn: “Học trưởng, làm sao anh biết Phó Nhất Hành…”
Trì Phong nói: “Một giám thị nói cho anh biết, hắn từng dùng dao cắt đứt đầu một người.”
Uyển Sa nhớ đến việc Phó Nhất Hành vì cứu mình quả thật có rút con dao nhỏ ra.
Lúc ấy, thủ đoạn của anh đúng là có hơi tàn nhẫn đâm những học sinh cấp trên muốn cưỡng dâm cô.
"Em không tin.” Cô khẽ cắn răng, nhưng nhỏ giọng lại chắc chắn nói,”Chỉ là lời bịa đặt.”
Đôi mắt Trì Phong xẹt qua một tia ngạc nhiên: “Chẳng qua anh chỉ nghe nói, muốn nhắc em cẩn thận, không có ý gì khác.”
Uyển Sa cười cười: “Em không nói anh bịa đặt, mà nói giám thị kia. Phó Nhất Hành là bạn cùng phòng của em, nếu anh ấy là người xấu đã sớm giết em rồi.”
Trì Phong cong môi lên, giống như nhận ra mục đích nào đó không thành nên không muốn tiếp tục.
Vào cuối buổi dạ tiệc, phó chủ tịch Hạ Vân đã lên sân khấu phát biểu, nói về những thành quả một năm qua của hội học sinh, trọng điểm là tuyên dương năng lực của bộ trưởng Phó, cảm kích công sức của anh đã cống hiến cho hội học sinh, mỗi một lời nói, hành động nghiễm nhiên đều bày ra dáng vẻ mê muội.
Chủ tịch Triệu Ương đen mặt, trong ánh mắt đầy hận thù nhìn về phía Phó Nhất Hành.
Hạ Thiên Vân cười nói: “Sau khi kết thúc dạ tiệc, chúng ta có thể tiến hành một tiết mục ngẫu hứng - trò chơi “cưỡng gian”.
Vừa nghe xong bên dưới bắt đầu bàn luận nhao nhao, đa phần là phấn khích.
"Các bạn nữ có 20 phút đi vào rừng để trốn, các bạn nam sẽ sắm vai tội phạm cưỡng gian. Sau khi bắt được các bạn nữ, họ có thể làm bất cứ điều gì họ muốn.”
"Mỗi bạn nam có thể dùng các đạo cụ khác nhau, dây thừng, băng keo, tuy là trò chơi cưỡng gian nhưng không thể thô lỗ với các bạn nữ…”
Tay Uyển Sa cầm một đĩa bít tết, cảm thấy ăn rất ngon mà bên kia trò chơi đã bắt đầu đếm ngược.
Lương Kỳ méo miệng: “Tiêu rồi, ngộ nhỡ gặp phải nam sinh mình không thích thì làm sao bây giờ?”
Trì Phong đơn độc kéo Uyển Sa đến một bên: “Trò chơi này chỉ sợ em không thích, anh chỉ cho em cách trốn, trong rừng cây nhỏ có dựng một cái lan can cờ (*) nhỏ. Sau khi em tìm thấy đó hãy đi về hướng mặt trăng 500 bước, có một hốc cây để nấp, em trốn ở đó sẽ không ai phát hiện. Đến lúc đó anh sẽ đến bảo vệ em.”
(*) HTTPS://WWW.GOOGLE.COM/SEARCH?Q=%E6%97% ... 68&BIH=723Uyển Sa “vâng”.
Bên cạnh, Chu Viên Viên đi lại, vừa vặn cúi xuống nghe lén lời của hắn nói, trong mắt tràn ngập ghen tị.
Sau khi trò chơi bắt đầu, các nữ sinh phân tán không được phép kết nhóm với nhau, quá 20 phút chỉ có vài người tự mình trốn.
20 phút sau đến phiên các nam sinh đi bắt người.
Trì Phong rất nhanh đến trước dưới hốc cây lớn, nhìn vào cỏ tranh trở thành vật che đậy bên ngoài nghĩ thầm hẳn là Uyển Sa cố ý làm.
Mặc dù vậy, hắn vẫn có thể thấy cỏ tranh không thể che khuất cặp đùi trắng nõn.
Đầu lưỡi đỏ tươi của hắn liếm liếm môi, hắn đã lên kế hoạch để lừa gạt Uyển Sa đến, để trói cô lại rồi cưỡng gian cô, nhét cỏ tranh vào tiểu huyệt, sau đó…
"Sa Sa, anh tới rồi." Hắn khôi phục nụ cười ấm áp, kéo đống cỏ tranh hỗn độn ra, sau khi nhìn thấy rõ người bên trong hắn sững người tại chỗ.
"Học trưởng Trì.” Nữ sinh mặt tròn chui ra khỏi hốc cây, dịu dàng mỉm cười với hắn, ”Chào anh.”
Trì Phong nhíu mày: “Em là?"
Nữ sinh mặt tròn cười bẽn lẽn: “Học trưởng Trì không nhớ em rồi, em là bạn của Uyển Sa – Chu Viên Viên.”
Trì Phong hỏi: “Uyển Sa đâu?"
Chu Viên Viên lắc đầu: “Không biết, cô ấy chạy theo hướng khác, em thấy có lẽ cô ấy chưa đến, nên tự mình trốn ở trong hốc cây.”
Trì Phong nắm chặt tay thành quả đấm, trán nổi lên gân xanh, khớp hàm khẽ gầm: “Tiện nhân, dám gạt tao, haha…”
Chu Viên Viên đứng sau lưng Trì Phong nên không phát hiện gương mặt hắn hung tợn thế nào, xinh đẹp nũng nịu: “Học trưởng, em muốn chơi trò chơi với anh.”
Trì Phong quay đầu lại nhìn cô, nở nụ cười quen thuộc, nhe răng cười toe toét: “Được.”
*
Uyển Sa dẫm lên đôi giày cao gót đi một mình trong rừng, mắt cá chân của cô bị đôi giày mài trầy da, vừa mệt vừa đau vừa đói.
Cô cố tình không đến chỗ mà Trì Phong dặn, chủ yếu là vì hắn nói xấu Phó Nhất Hành.
Nghĩ lại chính mình bị người ngoài dạy đạo lý, cô có hơi mất hứng.
Nhưng mà nói thật, cô có giác quan thứ sáu, suy nghĩ bây giờ không nên tiếp cận Phó Nhất Hành, nếu không sẽ chết rất thảm.
"Sa Sa, em chạy đi đâu đấy!” Khúc Triết nhảy ra từ trong bụi cỏ, cười vui vẻ nắm chặt dây thừng,”Ngoan ngoãn bó tay chịu trói trở thành nô lệ của anh đi.”
Uyển Sa nhíu mày: “Học trưởng Khúc, anh chơi rất vui nhỉ…”
Khúc Triết vẫy tay: “Qua đây chơi với anh, kỹ năng củ anh rất tốt đó…”
Uyển Sa mỉm cười đến gần anh, phía sau lấy ra côn điện, đè công tắc mở, đột nhiên chọc vào eo của Khúc Triết.
Toàn thân Khúc Triết run lên, hai mắt trắng dã ngất đi.
Uyển Sa cất côn điện, bình tĩnh nói: “Xin lỗi học trưởng, em không muốn chơi với anh.”
Chỗ trốn không dễ tìm, rất nhiều nữ sinh đã bị nam sinh bắt được, đủ loại cưỡng gian làm tình.
Mỗi ngày đúng là cô đều mang côn điện trên người, khi đang tìm chỗ ẩn nấp trong rừng cây đã hạ gục hai ba nam sinh tấn công cô.
Một người vẫn dễ đối phó, ngộ nhỡ gặp trường hợp đồng thời hai ba người cùng một lúc.
Uyển Sa dứt khoát cởi đôi giày cao gót ra, hy vọng có thể đi nhanh chút, đi chưa được mấy bước, lòng bàn chân truyền đến cảm giác đau đớn.
"Ha..." Cô ngồi xổm ở trên bãi cỏ, mở đùi giữ mắt cá chân để nhìn rõ vào lòng bàn chân, thấy gan bàn chân chảy máu.
Bầu trời tối không mây không trăng, chỉ có mấy vì sao.
Một cơn gió thổi qua, Uyển Sa bỗng cảm thấy lạnh, chịu đựng đau đớn mà đứng dậy, cố di chuyển về phía trước.
Dưới bóng cây đu đưa lắc lư một bóng đen mảnh khảnh, dẫm xuống cành cây khô, đi về phía cô.
Uyển Sa nắm chặt côn điện, xoay người bỏ chạy.
Sau lưng, gió gửi đến tiếng cười của người nọ: “Ồ, em có thể chạy đi đâu?”
Giọng nói khàn khàn giống như một dải cát chảy vào lỗ tai, ma sát màng nhĩ của cô, thật quen thuộc như thế.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 9 2020 20:49

038. Cưỡng gian trong rừng
Biết sau lưng là ai rồi ngược lại Uyển Sa càng chạy trốn nhanh hơn. Chơi cưỡng gian trong rừng cây nếu bị anh bắt được thì hậu quả không thể tưởng tượng.
"Cho em 2 phút để trốn." Giọng nói anh ngả ngớn, giống như thợ săn xem cô là con mồi trong tầm mắt không thể trốn thoát.
Đêm tối bao phủ khu rừng rậm rạp, những cành cây trải dài ngổn ngang, kéo chiếc váy dài màu vàng kim lại.
Lúc đầu Uyển Sa hoảng hốt chạy bừa, sau khi cô nhận biết phương hướng lại cố gắng chạy thẳng. Bên tai có cơn gió thổi mạnh, cô đi chân trần dẫm nát cành khô lá vụn, bàn chân trở nên đau đớn.
Cô lờ mờ nghe thấy tiếng rên rỉ, khóc lóc cầu xin tha thứ, ngay trong mấy trăm bước của nữ sinh bị nam sinh ép phải giao hoan.
Không được, cô phải nhanh chóng trốn đi.
Uyển Sa chạy theo một vòng tròn, chó ngáp phải ruồi lại tìm thấy một nơi ẩn nấp giữa cây cối có một bụi cỏ cao có thể che khuất.
Ngay khi cô ngồi xổm xuống nhanh chóng cuộn tròn cơ thể lại như quả bóng, thật cẩn thận che giấu chính mình.
Không dám để lộ hơi thở của mình nên cô che miệng, nhẹ nhàng hít mũi, cẩn thận nhìn qua những khoảng trống trong bụi cỏ để nhìn lén tình hình bên ngoài.
Phù, chắc là không đuổi kịp nhỉ.
Cô đang nghỉ ngơi, bỗng đỉnh đầu truyền đến cảm giác vuốt ve thật nhẹ, một chút mát lạnh truyền từ chân tóc đến da đầu, thâm nhập vào não của cô, cái chạm hết sức dịu dàng giống như tình nhân thương tiếc âu yếm.
"2 phút." Anh bắt đầu thở dài,”Em vẫn không thể nào chạy thoát."
Trước mắt Uyển Sa nhoáng lên một cái, cô bị một đôi tay kéo lên, ngã vào đống cỏ mềm, lồng ngực to lớn mạnh mẽ ấn cô xuống.
"Sao anh có thể đuổi kịp?" Cô cố gắng giãy giụa, nghĩ muốn thoát ra khỏi xiềng xích mạnh mẽ của anh.
Phó Nhất Hành bắt lấy bàn tay lộn xộn của cô, gần gũi: “Trước kia anh từng chơi truy bắt, chỉ cần nhìn dấu chân có thể biết con mồi trốn ở đâu, khả năng trốn thoát của em quá thấp, để lại quá nhiều dấu vết.”
Hai tay của Uyển Sa đã bị một tay anh giữ lại, dễ dàng kéo lên đỉnh đầu, cảm thấy một tay còn lại vuốt ve bên eo cô, giống như đang xâm phạm lãnh thổ, lại giống như tuyên thệ chủ quyền.
Phó Nhất Hành ở gần cô, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của cơ thể, lý trí tại từ từ vỡ vụn hóa thành ngọn lửa bùng cháy dữ dội, là dục vọng hay là phẫn nộ, trộn lẫn không rõ ràng.
Nhớ lại kẻ khác đã ôm eo mềm mại của cô, nắm tay cô, khiêu vũ trên sàn nhảy thậm chí áp tai nói chuyện, từng hình ảnh chọc mắt anh đau đớn.
Chiếc váy dạ hội màu vàng kim này là món quà anh tỉ mỉ chọn lựa tặng cho cô.
Bây giờ nó đã bị vấy bẩn, phải bị hủy.
Anh khẽ cười một tiếng, thò tay xuống đũng váy, xé lụa mềm dọc theo một góc.
Uyển Sa nghe tiếng xé rách, chợt ngẩn ra, hai chân giẫm đạp loạn xạ: “Phó Nhất Hành, anh điên rồi sao?"
"Đây không phải là trò chơi, hửm?" Phó Nhất Hành bình tĩnh,”Nằm xuống và hưởng thụ nó đi."
Dường như anh thật sự muốn cường bạo cô, điều đó đủ để khiến cô run sợ.
Không mất nhiều thời gian để làn da trần trụi của Uyển Sa lộ ra trong không khí, bộ ngực hơi phiếm lạnh, nhưng phần eo lại bị vây dưới cơ thể nóng bỏng của anh.
Lưng cô dán lên cỏ xanh, da thịt dính vào sương đêm, như thể tự nhắc nhở chính mình rằng cô đang bị Phó Nhất Hành cường bạo ngoài trời.
Phó Nhất Hành lấy ra dây thừng và băng keo, suy nghĩ có nên trói hai cánh tay trắng mịn của cô, cuối cùng vẫn chọn băng keo, giữ hai cổ tay cô xé băng keo quấn lại.
"Không dán miệng của em." Anh nhướng đuôi lông mày,”Hét lên càng thú vị."
Hai chân của Uyển Sa bị tách ra, bên dưới rót vào gió lạnh lẽo, đầu ngón tay ấm áp của anh cọ vào mép hoa môi, nhẹ nhàng kích thích sau đó cắm vào tiểu huyệt, khuấy động bên trong.
Cảm giác rõ ràng là đầu ngón tay có đường vân, anh đã cởi găng tay đen ra, mặc dù đã ở chung với nhau lâu như vậy, cô vẫn chưa từng thấy qua bộ dáng anh cởi găng tay.
"Cho phép kẻ khác chạm vào nơi này của em?"
Uyển Sa biết đáp sai sẽ rất phiền toái, nhưng trong ngực tuôn một cỗ ngang ngược, không muốn để cho anh hài lòng, cô ra vẻ thoải mái nói: “Việc này không liên quan đến anh, bạn cùng phòng Phó Nhất Hành."
Phó Nhất Hành gằn từng chữ thốt ra: “Không ai được phép chạm vào đồ vật của tôi."
"Em là đồ vật?" Uyển Sa cao giọng, nghiêm túc nói,”Phiền anh xem em là vật cá nhân quá."
Phó Nhất Hành xoay mặt, bả vai hơi rung động, giống như bị cô chọc buồn cười, lại giống như đang tức giận.
"Vậy thì tốt." Phó Nhất Hành quay lại, cúi người dựa sát vào Uyển Sa, giống như màn sương u ám dày đặc che phủ lấy cô,”Vậy em đã thừa nhận là người của tôi rồi.”
Uyển Sa nhún vai: “Không tính, em thuộc về chính mình."
"Em xem em còn không cử động được mà vẫn muốn đòi quyền lợi?" Phó Nhất Hành cắn lên đầu vú, bắn ra giọng nói khàn khàn,”Tôi muốn chạm vào em sẽ chạm, muốn chơi em sẽ chơi."
Uyển Sa nghe được tiếng kéo khóa quần, biết chạy trời không khỏi nắng, hai chân không tự giác căng lại, cảm nhận được vật cứng nóng bỏng tiến vào bên dưới, từng chút một quét lên hoa môi.
"Đã làm bao nhiêu lần rồi còn dám không thừa nhận là người của tôi." Anh cong eo, thẳng tiến mạnh mẽ, quy đầu to lớn giống một cây sắt, ngựa quen đường cũ mở ra đường vào cửa huyệt khít khao, mạnh mẽ đâm vào.
Nếu như anh muốn cường bạo thì không cần phải dạo đầu nhiều, chỉ cần tấn công vào.
Hoa huyệt vẫn còn tương đối khô, bị căng đến hơi đau nhức, thịt mềm giống như giác mút khuấy đảo dị vật đáng sợ.
"Ưm a..." Uyển Sa kéo dài rên nhỏ, tay bị trói không kiên nhẫn cọ quậy, khắc sâu trải nghiệm côn thịt thô dài, từng tấc một chen vào trong cơ thể, hình dáng đặc biệt rõ ràng, thậm chí có thể cảm nhận những đường gân xanh đập thình thịch.
Hai tay Phó Nhất Hành nắm hai vú, nằm ở trên thân thể cô, côn thịt từ từ rút ra cắm vào.
Uyển Sa bị đánh cho tan rã, ánh mắt di chuyển thấy đường cong vai rộng nhấp nhô, trước bộ ngực rộng lớn kích thích, nghe tiếng côn thịt co rút trong cơ thể.
Có một luồng nhiệt chảy từ tim giống suối nước nóng, lấp đầy mọi tế bào trong cơ thể.
Tiểu huyệt bị kích thích tràn ra chất lỏng dinh dính, làm cho côn thịt ra vào càng thêm dễ dàng.
"Đâm vào mấy cái đã ẩm ướt, có phải rất thoải mái không?" Mũi của anh vùi vào cổ cô, ngửi hương sữa nhàn nhạt, thắt lưng ra vào càng kịch liệt.
Mỗi lần cắm vào, cô đều rên thành tiếng giống như món đồ chơi được nhào nặn, khiến người ta vui sướng.
Lưng anh cong lại thành đường cong khiêu gợi, mạnh mẽ đâm vào nơi sâu nhất, phun ra tinh dịch đậm đặc trong cơ thể cô.
Uyển Sa cảm thấy từng dòng chất lỏng dinh dính bắn vào trong cơ thể, có cảm giác như cơ thể bị ngâm nước nở ra vậy.
Vốn tưởng rằng đã kết thúc, không quá năm phút đồng hồ, côn thịt của anh lại khôi phục trạng thái cương cứng, ôm Uyển Sa ngồi ở trong lồng ngực mình, hai chân quấn quanh eo, côn thịt ấn vào tiểu huyệt chảy ra tinh dịch rồi lại đâm vào.
Uyển Sa vùi đầu trong ngực của anh, khi côn thịt ra vào, cơ thể lên xuống, chỉ cần cúi đầu có thể nhìn thấy côn thịt tráng kiện xuyên vào giữa hai chân thân mật giao hợp với mình.
Có hơi đau nhưng rất thoải mái, từ từ quen với việc bị anh đùa bỡn rồi.
Mỗi ngày bị anh cắm vào rút ra, tinh dịch đặc sánh nhơm nhớp, có thể bị làm đến nghiện mất không.
Uyển Sa có hơi tức giận, há răng cắn lên bờ vai anh: “Chuyện này anh có tìm người khác làm không?”
"Không." Anh trả lời rất nhanh, giống như phản xạ có điều kiện vậy, không cần suy nghĩ đã thốt ra.
Uyển Sa giật mình, nhẹ nhàng thì thầm một tiếng: “Được rồi, em cũng không tìm người khác.”
Nếu đổi thành những người khác thì cô sẽ thấy rất ghê tởm.
Đầu ngón tay Phó Nhất Hành nâng cằm cô lên, vì ngược ánh sáng nên cô không thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt của anh, đôi môi mỏng dán lên môi đỏ mọng của cô, mấp máy thành tiếng: “Tôi chỉ muốn làm với em.”
Sau đó, Uyển Sa mềm nhũn đứng dậy, hai tay ôm ngực trần trụi, khóc không ra nước mắt cằn nhằn anh: “Chết tiệt, anh muốn em trở về thế nào đây?”
Phó Nhất Hành nhặt lên chiếc áo sơmi trắng của mình mặc lên người Uyển Sa, cúi đầu cười: “Tôi ôm em trở về."
Uyển Sa bị anh ôm đi, cằm nhọn đặt trên bả vai của anh, môi kề sát vào bên tai: “Xin lỗi, em không nên mặc váy của anh tặng lại còn khiêu vũ với người khác."
Phó Nhất Hành “ừm” rồi ngừng một chút, nhàn nhạt mở miệng: “Trong túi của em có quả trứng gà.”
Uyển Sa nở nụ cười hì hì: “Aha, anh giấu trứng gà sao?"
"Ngốc, nó là dành cho em."
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 9 2020 20:49

039. Lấy lòng anh
Sau dạ tiệc tối, Uyển Sa nhận được một cuộc gọi từ Lương Kỳ, cô nàng sốt ruột hỏi cô có gặp Chu Viên Viên không. Đã 3 ngày rồi cô ấy không quay về ký túc xá mà cả điện thoại cũng không gọi được.
Uyển Sa rùng mình, nhớ lại đêm đó, khi cô tách ra với Chu Viên Viên, vẻ mặt cô ấy hơi kỳ lạ hỏi Uyển Sa có đến chỗ mà học trưởng Trì dặn không.
Chẳng lẽ. . .
Dù sao cũng chỉ là suy đoán, mới chỉ biến mất ba ngày, nói không chừng ngày mai cô ấy sẽ trở lại.
Kể từ khi cô trở thành thư ký của Phó Nhất Hành, Uyển Sa có một vị trí riêng trong hội học sinh, quả quyết rằng đây chính là cơ hội mà cô nên tranh thủ điều tra chuyện anh trai mất tích.
Trong cơ sở dữ liệu của bộ tài chính có ghi chép lại khoản tín dụng của mỗi học sinh. Tuy nhiên, dữ liệu của học sinh tốt nghiệp trước đây được lưu trữ trong một máy tính trong phòng máy, bình thường cửa bị khóa, người ngoài không được phép vào, cô nghe nói Phó Nhất Hành có chìa khóa.
Buổi chiều, ở văn phòng tài vụ.
Phó Nhất Hành cao ráo, hơi híp đôi mắt dài, nâng lên cằm Uyển Sa: “Hôm nay em chủ động."
Uyển Sa giúp anh kéo khóa quần, chủ động nằm lên bàn, chớp mắt: “Lấy lòng anh."
Phó Nhất Hành tách ra hai chân trắng mịn của cô, khẽ cười một tiếng: “Chậc, không mặc quần lót."
Bên dưới trắng mịn không lông đang mở rộng lộ ra hoa huyệt bị chơi qua vô số lần, mỗi đêm đều khó thoát khỏi ma chưởng nhưng nó vẫn phấn nộn như lúc ban đầu, đợi chờ anh lại sủng hạnh.
Uyển Sa cởi bỏ nút áo, nhíu mày cười: “Không phải anh thích em trần truồng sao?"
Phó Nhất Hành dường như muốn chiếm hữu, bóng dáng nặng nề ép sát: “Tôi càng thích bộ dạng dâm đãng của em."
Uyển Sa hơi hơi kinh hoàng, ngực giống như bị chấn động một phen, nhìn anh chằm chằm, linh hồn của cô như bị đôi mắt sâu và đen mút cắn một nửa, mãi đến lúc quy đầu tiến vào cửa huyệt, mới thoáng hoàn hồn.
"Quá nhanh." Cô hơi nhíu mi, trong huyệt có chút khô, không có màn dạo đầu đã vội bị đâm vào.
Phó Nhất Hành vươn tay xuống, chầm chậm xoa nắn hoa môi, khiến cô nhanh chóng chảy nước: “Không phải em có việc sao?"
Tâm tư nhỏ của cô đã bị nhìn thấu quả nhiên là Phó Nhất Hành.
Sắc mặt Uyển Sa trở nên nghiêm túc: “Em muốn chìa khóa phòng máy.”
Trong lòng cực kỳ không yên, lo lắng anh sẽ từ chối.
Nếu người cố vấn phát hiện Phó Nhất Hành đưa chìa khóa cho cô, vị trí của anh ở hội học sinh khó có thể đảm bảo.
Phó Nhất Hành lấy ra chùm chìa khóa, lưu loát ném cho cô: “Chuyện nhỏ.”
Uyển Sa hơi sững sờ, rút ra một chiếc chìa khóa nhỏ.
Cô đã cân nhắc khả năng có thể bị từ chối, nhưng anh cũng không hỏi lý do mà không ngần ngại đồng ý đưa cho cô.
Vậy là xác định đồng lõa sao?
Sau khi Phó Nhất Hành làm cho cô ướt xong, mông hẹp thúc về phía trước, côn thịt xuyên qua tiến vào huyệt đạo ấm nóng, hai tay nắm lấy bầu ngực trắng nõn.
Côn thịt to lớn của anh đi vào chôn sâu lần nữa ở trong cơ thể của cô, mỗi đêm cùng anh thân mật giao hoan, cảm giác dung hợp vào nhau càng lúc càng rõ ràng.
Một vào một ra, cơ thể đang run rẩy, cái bàn cũng chấn động theo.
Cô trần như nhộng nằm ở trên bàn làm việc, hai chân vòng lấy eo thon của Phó Nhất Hành. Lưng cọ trên mặt bàn lạnh lẽo, hạ thể nhồi vào côn thịt nóng bỏng, tiểu huyệt cố gắng vừa nuốt vừa nhả.
Không thể nhìn thấy bộ dạng của mình ra sao nhưng cô có thể suy đoán được, trong mắt Phó Nhất Hành lúc này cô thật sự dâm đãng bao nhiêu, bèn đưa tay lên che miệng.
Giọng anh khàn khàn, cánh môi giống như được ướp băng, đông lạnh khiến cô sợ run: “Kêu lên."
"A. . . Hỏng mất. . . Chậm một chút. . ."
Trong nhiều ngày trên đảo, cô đã chứng kiến không ít cảnh giao hoan, nghe tiếng nữ sinh rên rỉ cũng nhịn không được cười thành tiếng, cảm thấy có khoa trương quá không.
Mà khi chuyện này xảy ra với cô, chính mình lại không thể chịu nổi mà không đứng đắn rên lên, hơn nữa còn dưới sự uy hiếp mạnh mẽ của Phó Nhất Hành.
Phó Nhất Hành lại cứ thích cô rên to, côn thịt chọc vào bên trong với tần suất ra vào càng ngày càng mãnh liệt, khiến cửa huyệt tràn trề như nước lũ.
Uyển Sa cho rằng mình sẽ bị phá vỡ mất, ai ngờ Phó Nhất Hành bắt đầu bế cô lên, đôi chân thon quấn quanh eo của anh, nâng cái mông đầy đặn của cô, côn thịt vẫn cắm trong tiểu huyệt sưng đỏ, đứng thẳng xuyên vào.
Cô sợ ngã xuống, không thể không ôm cổ anh để cho côn thịt thô dài tùy ý ra vào trong cơ thể, cảm nhận từng đợt khoái cảm như sóng biển mãnh liệt.
Trọn vẹn suốt một tiếng, Phó Nhất Hành cũng không bắn ra, lại vẫn thay đổi bảy tám tư thế.
Mãi đến khi cô mệt mỏi, Phó Nhất Hành mới bắn ra tinh dịch tích trữ đã lâu, buông tha cô cũng không hỏi tại sao lại cần chìa khóa và cho cô thời gian để tìm hiểu.
Uyển Sa có chìa khóa, lén lút vào phòng máy, mở máy tính lên để kiểm tra tài khoản của anh trai.
Có thể thấy rằng anh trai của cô bắt đầu yêu đương vào năm cuối nên các chi phí càng nhiều.
Thông qua mạng xã hội, Uyển Sa đã sớm biết được trước một tháng làm lễ tốt nghiệp, anh và bạn gái đã chụp ảnh mừng cử nhân và đưa bạn gái đi du lịch bảy ngày.
Tuy trường học bị cô lập trên đảo nhưng chỉ có một vài học sinh được chọn mới được phép rời đảo nghỉ ngơi hoặc bồi dưỡng.
Uyển Sa kiểm tra tài khoản của bạn gái Đặng Sương, phát hiện sau khi cô đi nghỉ không có trở về.
Từ đó anh trai cô cũng giảm việc chi tiêu, lúc ấy chắc chắc anh rất buồn.
Mở từng tệp sổ thu chi, cô phát hiện mấy ngày trước khi tốt nghiệp cũng không thấy ghi lại chi tiêu của anh trai, có phải anh đã đi tìm Đặng Sương không nhỉ?
Uyển Sa đã kiểm tra bạn thân của Đặng Sương, cô gái cùng đi du lịch mừng tốt nghiệp cũng cùng chung kết quả.
Vậy các cô đã đi đâu?
Trường học bồi dưỡng giao hoan, rốt cuộc có mục đích gì?
Càng suy nghĩ càng sợ hãi.
Nhìn chăm chú một chuỗi con số suy nghĩ, Uyển Sa bỗng nhiên ngửi được một mùi kì lạ, đang muốn quay đầu, có một chiếc khăn màu trắng nhanh chóng che kín mặt cô.
"Ưm ưm ưm. . ." Một mùi cay nồng như rượu rót vào miệng và mũi của cô, trước mắt trời đất tối sập, ý thức mạnh mẽ như bị đánh sụp mà ngã xuống.
Không biết qua bao lâu, Uyển Sa từ từ tỉnh lại, tí tách, nghe thấy tiếng mưa rơi.
Bên ngoài trời đang mưa sao?
Dần khôi phục ý thức, hai tay truyền đến cảm giác đau đớn, xem ra cô đã bị trói lại.
Cô mở mắt ra lờ mờ nhìn xung quanh trong bối rối, phát hiện mình bị nhốt trong một nhà kho dột mưa, trên mặt đất ngưng đọng thành một vũng nước.
Bên cạnh có một cái tủ nhỏ, phía trên bày một cái bát nhỏ đầy nước.
Cô không biết ai đã bắt cóc mình và nơi này là nơi nào.
Phó Nhất Hành chưa hẳn có thể cứu được cô, cô phải dựa vào chính mình mới được.
Uyển Sa cắn môi mạnh hơn để chảy máu ra càng thêm tỉnh táo, nhìn thấy cái bát nhỏ đầy nước, cô đột nhiên có một ý tưởng.
Đong đưa ghế để cô va vào bên tủ. Chiếc tủ bị đập vào ngã xuống, chiếc bát sứ cũng vỡ ra.
Uyển Sa cũng ngã xuống, khuỷu tay cô đập xuống bùn đất, đau đến chảy nước mắt.
Cố gắng nhịn đau, cô di chuyển chân tay đi về phía chiếc bát vỡ ra, mò mẫm đến một khối bát sứ vỡ.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nắm được một mảnh vỡ, cố gắng cắt vào dây với toàn bộ sức lực của mình.
Hi vọng kẻ bắt cóc cô đừng trở lại quá sớm.
Nếu không sẽ rất rắc rối.
Vào lúc này, ‘két’ một tiếng, cánh cửa mở ra.
Tiếng ủng da vang lên, từng bước một đến gần cô, kèm theo một nụ cười ảm đạm.
"Sa Sa, mấy ngày trước bị em trêu đùa, anh rất đau lòng."
 
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Y Y với 4 lần sửa trong tổng số.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 9 2020 20:50

          040. Thoát khỏi
Cả Uyển Sa cả ghế nằm trên mặt đất, ngẩng mặt lên nhìn về phía bóng dáng cạnh cửa, ngây người chốc lát: “Học trưởng Trì. . ."
Trì Phong nâng Uyển Sa bị trói vào ghế dậy, vẫn tươi cười chân thành như cũ, đáy mắt hắn ta lại xen lẫn tia mỉa mai: “Sao lại khiến mình ngã như vậy, bảo bối đáng yêu của anh?”
Uyển Sa sợ bị hắn phát hiện, vội vàng lấy tay che miếng sứ vỡ. Hai tay bị trói sưng đỏ, cô bắt tay vào dùng miếng sứ cắt dây thừng, cảm giác dây muốn đứt lìa.
Nhớ tới trò chơi cưỡng gian trong rừng, Phó Nhất Hành chỉ chọn băng keo trói mình, có lẽ là anh lo lắng dây thừng sẽ làm cô bị thương.
Đôi môi của Uyển Sa mấp máy, nói ra nghi vấn đã quanh quẩn suốt trong lòng: “Đêm đó Chu Viên Viên ở cùng anh sao?"
Trì Phong ngồi trên chiếc ghế đối diện cô, châm điếu thuốc, gác chân lên, nheo mắt nhìn cô trong làn khói: “Ừ."
Bộ dạng hắn hút thuốc hoàn toàn khác hẳn hình tượng nhã nhặn bình thường.
Uyển Sa nói: “Cô ấy mất tích rồi."
Trì Phong phủi phủi tàn thuốc, cười khẽ: “Cô ta chơi với anh cả đêm, bây giờ bị chôn vùi dưới đất rồi."
Uyển Sa kinh ngạc: “Anh đã giết cô ấy?"
"Con mồi ban đầu của anh vốn là em, nào ngờ chính cô ta tự dâng tới cửa, anh đã từ chối lại cầu xin đành thỏa mãn cô ta."
Hắn nhe hàm răng trắng cười toe toét, chiếc lưỡi đỏ tươi liếm vào khóe môi: “Cô ta rất thích chơi trò cưỡng gian, bên trong huyệt lấp đầy cỏ tranh và đá, sau đó từng nhát dao cắt xuống. Bộ dáng thật bình thường, phía dưới lại rất xinh đẹp ha ha ha. .."
Mà mục tiêu kế tiếp của hắn ta không thể nghi ngờ là chính mình.
Cơn mưa càng lúc càng to hơn, đùng đùng đập vào trần nhà, mà tiếng cười điên cuồng của hắn giống như khối băng vậy, quấn lấy Uyển Sa khiến toàn thân cô phả ra từng tầng lạnh lẽo.
Trì Phong khoe khoang thủ đoạn của hắn, phấn khích đến mức mặt đỏ bừng lên rồi lại rít thuốc vào: “Bắt cóc em không dễ tí nào, ở hội học sinh luôn có tai mắt. Phó Nhất Hành vì muốn em thuận lợi vào phòng máy nên tắt camera dọc theo đường đi, không ai biết em bị anh bắt đi."
Uyển Sa chỉ cần vặn vẹo cổ tay, nhẹ nhàng cắt tiếp dây thừng, cố ý kéo dài thời gian: “Học trưởng, anh đã giết bao nhiêu người?"
Trì Phong nở nụ cười: “Tính cả em là 18 người, so với sát nhân đứng đầu thế giới còn kém xa lắm.”
Giọng nói có vẻ tiếc nuối, dường như vẫn còn muốn hoàn thành mục tiêu.
Đối với sát nhân biến thái điên cuồng mà nói, giết người cũng giống như người thường thích trồng cây, là sở thích chỉ chính mình thấy hứng thú.
Sau khi bọn chúng giết người xong, sẽ giữ lại một phần cơ thể của nạn nhân, thỉnh thoảng lại trở về chỗ cũ để tưởng nhớ quá trình giết chóc, mọi chi tiết như vẫn còn mới mẻ trong ký ức.
Sở thích đã cất giữ trong lòng rất lâu, Trì Phong đột nhiên chia sẻ với Uyển Sa, kinh nghiệm giết người trong quá khứ của hắn.
Lần đầu tiên Trì Phong giết người là vào năm 12 tuổi, có một giáo viên xinh đẹp mới đến trường. Một ngày nọ, hắn không hoàn thành xong bài tập về nhà, bị giáo viên buộc ở lại lớp học một mình.
Hắn ta trực tiếp đề xuất muốn làm tình với cô, bởi vì hắn cảm thấy rằng giáo viên giữ hắn lại là muốn quyến rũ hắn. Ai ngờ cô giáo không muốn, Trì Phong dùng ghế đập đầu cô, dùng bút xé rách âm đạo của cô dẫn đến mất máu mà chết.
Bởi vì không có dấu vết tinh dịch nên cảnh sát không thể nghi ngờ một đứa trẻ nhỏ có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy, hắn thoát khỏi diện tình nghi.
Kể từ đó, hắn ta trở nên nghiện giết người, không đến mấy tháng lại sử dụng cách tương tự, cưỡng hiếp rồi giết chết một bé gái mười tuổi ở trường bên cạnh.
Uyển Sa càng nghe càng cảm thấy quen thuộc, thấp giọng hỏi: “Cô gái bị giết tên là Lưu Văn Tư phải không?"
Trì Phong nhíu mày: “Đương nhiên anh nhớ rõ tên cô ta. Sao nào, em biết cô ta?"
"Làm sao mà tôi không nhớ rõ chứ, cô ấy là bạn cùng lớp của tôi!" Uyển Sa tức giận rít lên,”Cảnh sát đều nói anh trai tôi đã giết bạn ấy, hóa ra là anh, anh đã giết người giá họa cho anh tôi!"
Trì Phong chống má hồi tưởng: “Suýt chút nữa thì anh đã quên, em là em gái của Uyển Nghị. Lần đầu tiên anh nhìn thấy anh ta, cũng cảm thấy thế giới này kỳ diệu vô cùng, không cùng quan hệ huyết thống cũng có thể lớn lên giống nhau như thế, liền bắt chước kiểu tóc của anh ta, quả thật rất hữu dụng. Lúc ấy anh ta chưa đầy 14 tuổi, vì được sự bảo hộ của luật Bảo vệ người chưa vị thành niên, không bị giam mà được thả.”
Uyển Sa tức giận thở phì phò, đôi má đỏ lên, tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Anh hại anh tôi bị đuổi học, ba mẹ đuổi anh ấy ra khỏi nhà. Anh ấy không còn đường để đi, bị ép đến trường học trên đảo này, thủ phạm gây ra tất cả là anh.”
Trì Phong nhìn vẻ mặt cô thở phì phì, không hiểu sao cảm thấy đáng yêu, tiến lên vài bước vuốt ve đôi má còn dính keo dán.
Uyển Sa quay mặt né tránh bàn tay bẩn thỉu của hắn: “Anh giết người nhiều như vậy, trường học không biết sao?"
Trì Phong nở nụ cười haha: “Từ đầu đã không ai kiểm soát ngôi trường này. Bởi vì có một số người thích xem.”
Vẻ mặt Uyển Sa không hiểu: “Có ý gì?"
Trì Phong giơ tay lên, cười to: “Học sinh trong trường đều là nô lệ tình dục chẳng khác gì lũ gia súc, chết một người đâu có là gì.”
Trong lòng Uyển Sa khẩn trương nhưng động tác trong tay cũng không dừng lại: “Ý của anh là trường học biết anh giết người nhưng cố ý giữ anh lại?”
"Anh chẳng qua chỉ ngẫu hứng biểu diễn."
Uyển Sa vô thức ngắm nhìn xung quanh, sản sinh ra một ảo giác bị ai nhìn chăm chú, tóc gáy dựng đứng lên.
Trì Phong vỗ vỗ mặt cô: “Bạn trai nhỏ của em cũng không phải là người tốt. Lần đầu tiên nhìn thấy hắn anh đã biết, mùi máu tươi trên người hắn không hề thua kém anh. Ngoan ngoãn một chút đi bảo bối, anh sẽ làm cho em thoải mái."
"Anh ấy khác anh!" Uyển Sa bỗng dưng đứng thẳng dậy, sợi dây thừng bị cắt đứt rơi trên mặt đất, mảnh sứ trong tay quẹt lên mặt hắn.
Quá bất ngờ, Trì Phong chưa kịp phản ứng, trên mặt hắn ta truyền đến đau đớn nóng rát, xoa xoa mặt, lòng bàn tay dính đầy máu: “Chết tiệt, mặt tao. . ."
Uyển Sa nhấc đầu gối lên, dùng lực đá mạnh vào háng của Trì Phong, rồi chạy nhanh về phía lối ra.
Trì Phong bị đá trúng vào chỗ hiểm, đau đớn ngồi xổm xuống hét lên, che phần háng lại, trên khuôn mặt bị cắt chảy máu, càng lúc càng hung dữ đáng sợ, từng giọt máu trượt vào môi hắn giống như ác linh khát máu: “Tao phải bằm thây mày ra!"
Uyển Sa chạy đến cửa, hai bàn tay sưng đỏ mò mẫm tay nắm cửa, lại phát hiện cửa đã bị khóa rồi.
Trì Phong sải bước về phía cô, chặn đường phía sau: “Ha ha ha, còn có thể chạy đi đâu, đợi tao chơi chết mày."
Uyển Sa loay hoay với khóa cửa rỉ sét, ngửi thấy Trì Phong phát ra mùi máu tươi, cô cảm thấy một trận buồn nôn.
Âm thanh “rầm rầm” vang lên giống như một trận động đất vậy, cánh cửa rung động dữ dội. Tiếp theo, hai tiếng tiếng chấn động đáng sợ.
Cánh cửa lâu ngày bị hỏng đột nhiên mở toang, mưa to gió lớn ào vào, sát khí lạnh lẽo tràn ngập.
Toàn thân anh mặc áo sơ mi đen ướt đẫm, phác họa dáng người cường tráng, khuôn mặt tái nhợt vì những hạt mưa, đôi môi mỏng nhếch lên, đôi mắt u tối lườm lườm giống như một sứ giả từ địa ngục.
"Người của tao cũng dám động vào."
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 9 2020 08:12

041. Ngoan, đừng nhìn
Uyển Sa vốn đã chuẩn bị đến trường hợp không bao giờ gặp lại anh nữa. Khoảnh khắc Phó Nhất Hành xuất hiện, đầu cô nóng lên, xúc động kéo hai chân tê liệt, dùng hết sức lực chạy về phía anh.
Phó Nhất Hành dang rộng hai tay, Uyển Sa lao đến, hai tay ôm chặt cô vào trong ngực.
Mưa vẫn rơi xuống, Uyển Sa ngâm trong nước lạnh, thoải mái dựa vào áo sơ mi đen ướt đẫm nhưng lại không cảm thấy lạnh lẽo, ngược lại khẩn trương muốn tựa vào, tốt nhất là tan chảy vào trong cơ thể anh.
Sắc mặt Trì Phong tái mét, dự cảm sau khi Phó Nhất Hành xuất hiện không chỉ đền mạng đơn giản như vậy. Hắn vội vàng khiêng chiếc ghế lên, đập vỡ kính cửa sổ, nhảy ra ngoài chạy trốn.
Phó Nhất Hành lạnh lùng quét về phía cửa sổ vỡ, khóe môi cong lên, thu hồi ánh mắt, nhìn Uyển Sa thấp giọng nói: “Tôi đưa em trở về trước."
Uyển Sa lắc đầu mạnh mẽ: “Không thể bỏ qua Trì Phong, hắn là sát nhân giết người!"
Phó Nhất Hành ôm cô lên, sải bước về phía ký túc xá: “Không cần phải lo lắng về những điều này, chuyện tiếp theo tôi sẽ giúp em xử lý."
Trên đường về phòng ngủ, mưa đã ngừng rơi.
Uyển Sa thay quần áo, nằm ở trên giường nghỉ ngơi, mở rộng lòng bàn tay sưng đỏ, nhìn vết thương chảy máu đầm đìa do tự cắt dây để trốn thoát, trong lòng bắt đầu cảm thấy hơi đau.
Ngước mắt lên cô nhìn thấy đôi găng tay da màu đen, duỗi từ trên nghiêng xuống cầm lấy bàn tay sưng phồng của cô, bôi thuốc sát trùng lên vết thương.
Lòng bàn tay của Uyển Sa đau rát đến mức cô khó nhịn khẽ rên.
Phó Nhất Hành dừng lại động tác, con ngươi đen do dự nhìn sắc mặt của cô rồi tiếp tục bôi lên, động tác cũng nhẹ đi.
Nghĩ đến anh trai của cô bỗng dưng bị oan, cả người bạn tốt bị cưỡng hiếp rồi giết chết, chôn xác nơi hoang dã. Mũi của Uyển Sa chua xót, cô không thể kiềm chế những giọt nước mắt tuôn ra, quật cường mà rưng rưng: “Coi việc giết người là niềm vui, sao lại có người tàn nhẫn như vậy!"
"Hắn là người có tính cách chống đối xã hội, không có sự đồng cảm." Phó Nhất Hành dùng băng vải băng bó miệng vết thương, nhẹ giọng nói,”Tôi cũng vậy.”
Uyển Sa hơi sững sờ: “Sao anh có thể so sánh với hắn được, hắn là kẻ giết người biến thái."
Phó Nhất Hành nói: “Có một sự khác nhau, nhưng bản chất tương đồng."
Uyển Sa khẽ cắn môi dưới, ngắm nhìn gương mặt cao ngạo của anh, thể lực cạn kiệt mệt mỏi, vùi đầu vào trong chăn, giống như đứa bé thề thốt phủ nhận: “Em không tin."
Phía sau truyền đến tiếng sột soạt cởi đồ, cái chăn xốc lên một góc, lồng ngực nóng bỏng của anh dán chặt vào cô.
Cơ thể Uyển Sa hơi cứng đờ, suy nghĩ lại mỗi lần anh muốn đều sẽ làm vào buổi tối.
Nhưng mà Phó Nhất Hành chỉ vòng tay quanh eo cô ôm nhẹ, quanh người anh nhàn nhạt mùi bạc hà sau khi tắm, bên lỗ tai là hơi thở nóng của anh, quen thuộc mà thoải mái.
"Ngủ đi." Anh nói.
Chỉ một lời đơn giản khiến cho cô yên ổn lại mà nhắm mắt ngủ một giấc.
Lúc nửa đêm, Uyển Sa tỉnh lại trong mộng, theo bản năng vô thức kiểm tra bên cạnh, chỉ chạm thấy tấm chăn lạnh.
Cô bỗng chốc ngồi dậy, mở đèn ngủ ở đầu giường, căn phòng tràn ngập ánh sáng chỉ có cô ngồi một mình dưới ngọn đèn.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn tối mịt, gió thổi những hạt mưa làm ướt đẫm cửa sổ.
Mưa càng ngày càng to rồi.
Trong rừng cây, tiếng nước rả rích
Đời này Trì Phong chưa bao giờ dốc hết sức như vậy, đôi giày bị mắc kẹt trong vũng bùn bị giày xéo, hắn ta lại chạy vào rừng cây ra sức trốn, không khí trong phổi không thông, mà hắn ta thì sắp hỏng rồi.
Họ Phó không phải là người, bất kể hắn chạy trốn tới đâu, đều có thể bị anh truy tìm rất nhanh. Nhìn như có vẻ anh không vội bắt hắn, mà rất tận hưởng cảm giác hành hạ hắn.
Anh im hơi lặng tiếng cứ như tan vào trong màn đêm, lại giống như biến thành đêm tối.
Trì Phong tiêu hao gần hết sức lực, cơ thể hắn ngã về phía trước, mắc kẹt trong bùn lầy, cười khúc khích: “Đủ rồi, tao không trốn nữa, muốn giết muốn làm gì tùy mày.”
Hắn ta mở mí mắt và mơ hồ thấy sau hàng cây cối, một đôi ủng da đã được nước mưa hắt sáng đang bước ra.
Bức màn nước như được vén lên, một bóng dáng bước đi thong thả, khoảng cách không xa không gần, anh đứng từ trên cao nhìn xuống, khống chế Trì Phong đang nằm rạp.
"Quá yếu, chỉ bằng mày cũng dám động vào cô ấy."
Trì Phong giễu cợt: “Do tao tính sai, lần đầu tiên gặp mày, nghĩ mày cũng giống tao. Vốn tao chỉ muốn so tài, chơi đùa một tí không ngờ mày lại là kẻ chuyên nghiệp..."
Ủng da dẫm lên đầu Trì Phong, ấn hắn ăn một miệng đầy bùn.
"Đừng đánh đồng, mày không xứng."
Bùn đất giống như phân vậy, Trì Phong bị nhét đầy miệng, rốt cuộc hắn không thể nói được nữa.
Giọng nói của Phó Nhất Hành trầm thấp, từng chữ từng chữ thấm vào não của hắn: “Thích biểu diễn phải không, ngày mai diễn cho bọn họ xem."
*
Vào trưa ngày hôm sau, Uyển Sa một mình đến căn tin ăn cơm, vừa lúc gặp Lương kỳ.
Lương Kỳ thấy Uyển Sa phờ phạc, cúi đầu ăn cơm, hỏi đêm qua có phải cô không ngủ ngon.
Uyển Sa lắc đầu, chỉ nói gần đây xảy ra chút chuyện.
Cô tỉnh dậy giữa đêm qua, phát hiện Phó Nhất Hành không ở trong phòng ngủ, điện thoại cũng không gọi được.
Cô tràn đầy suy nghĩ đến nỗi ngồi cả đêm, cũng không thấy anh trở về.
Rốt cuộc anh đã đi đâu?
Bên cạnh đó, Lương Kỳ bắt đầu thở dài: “Thư giãn một chút, đừng nghĩ nhiều. Sau khi Chu Viên Viên mất tích, tớ hiểu ra trường học đã không quan tâm thì lo vớ vẩn làm gì.”
Uyển Sa mấp máy môi dưới, cuối cùng không nói ra chuyện Chu Viên Viên thật sự đã bị giết hại.
Cô cũng không định nói với trường học. Nếu lời Trì Phong nói là sự thật, ngay từ đầu trường học đã không quan tâm chuyện bọn họ sống hay chết.
Lương Kỳ cười nói: “Đúng rồi, tớ nghe nói trường sẽ tổ chức đi du lịch ở ngoài đảo.”
Trái tim của Uyển Sa thắt lại, những ngón tay không khỏi nắm chặt đũa: “Du lịch ngoài đảo? Khi nào?”
"Kỳ nghỉ lễ tuần sau, nghe nói mỗi năm trường học tổ chức một lần, chỉ những học sinh ngẫu nhiên được chọn mới có thể đi, nếu có thể chọn chúng ta thật tốt."
Uyển Sa nhìn chăm chú vào cái bát không hé răng, trong lòng dậy sóng.
Lương Kỳ nâng mặt, cực kì chờ mong: “Ah, tớ rất muốn có một chuyến đi không lo nghĩ.”
"Không lo nghĩ..." Uyển Sa khẽ thì thầm, đầu ngón tay cô hơi ướt đẫm, đôi đũa kẹp được miếng thịt trượt ra, nhanh như chớp rơi xuống mặt đất.
Mơ hồ có một linh cảm không tốt.
Sau khi ăn cơm xong, Lương Kỳ ôm lấy cánh tay Uyển Sa, cùng nhau đi xuống cầu thang trong ký túc xá, chỉ vào nhóm người đang ồn ào: “Những người đó đang làm gì vậy, chúng ta đến xem."
Trong nhóm người đông đúc có tiếng ồn ào, bọn họ đang lần lượt chỉ trỏ tầng trên cùng.
Chỉ thấy, trên đỉnh tòa nhà ký túc xá tám tầng có một bóng dáng cao gầy đang đứng ở trên lan can bê tông, cúi đầu dõi mắt trông về phía xa.
"Ơ, không phải cậu ta định nhảy khỏi tòa nhà sao?”
"Nhảy đi, sao không nhảy, hồi hộp ghê, haha..."
Dưới lầu không ít học sinh có ý đùa cợt.
Khoảng cách quá xa, Uyển Sa không thể nhìn rõ diện mạo, chỉ có thể thấy toàn thân hắn đang run rẩy, không biết vì sợ hãi phải nhảy hay vì có điều gì đáng sợ ép hắn nhảy xuống.
"Muốn nhảy sao còn chưa nhảy." Rất nhiều người thúc giục, nhưng không ai đi lên ngăn cản hắn nhảy khỏi tòa nhà.
Uyển Sa bỗng nhiên nảy sinh ý nghĩ, bọn họ chính là bầy “dê con” bị trường học tẩy não.
Đúng lúc này, người trên tầng cao nhất bước một bước giẫm lên lan can trống rỗng, rơi xuống như một đường parabol.
Dưới lầu, tiếng thét chói tai liên tiếp, nhóm học sinh nhanh chóng né tránh.
Uyển Sa bị người phía trước mặt đâm vào, thân thể hơi nghiêng, mắt thấy cô suýt bị làm đệm thịt người.
Sau lưng bỗng dưng vươn ra cánh tay thon dài, mạnh mẽ kéo eo của cô, vững vàng tránh khỏi đám đông hỗn loạn.
Sau khi mở mắt ra, cô phát hiện người kia chưa rơi xuống, mà đã bị dây thừng thô dày trói vào cổ, treo trên tầng ba.
Người hắn đầy bùn, không rõ diện mạo ra sao, đôi chân của hắn phất phơ ở giữa không trung, giống như hình phạt cổ đại treo cổ tù nhân thị chúng.
Uyển Sa chỉ cảm thấy sợ hãi, không đành lòng nhìn.
Phía sau vươn ra đôi găng tay màu đen mang theo cảm xúc lạnh lẽo, nhẹ nhàng che trên mí mắt của cô.
"Ngoan, đừng nhìn."
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin