[HĐ-TXVT-1VS1] CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [UPDATED C45]

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 9 2020 08:13

042. Lớp học làm tình dưới nước
 
          Tiếp tục lớp học tình dục mới, lần này lớp học tổ chức ở bên bãi biển.
 
          Lúc đến biệt thự bên bãi biển, các học sinh đã vây bên cạnh bể bơi vô cực, chờ đợi thầy Quách đến lớp.
 
          Xung quanh mọi người cũng đang thảo luận về chuyện du lịch ngoài đảo. Nghe nói bọn họ sẽ rút thăm kết quả, người được chọn sẽ không công bố, chỉ được giám thị trực tiếp tìm. Có người nói Đái Mạn Lệ được chọn, cho nên hôm nay không đến lớp.
 
          Phó Nhất Hành cũng không có đến, chẳng biết anh lại đi đâu rồi.
 
          Uyển Sa may mắn không được chọn, hỏi một nữ sinh đang thảo luận, những học sinh đi du lịch ngoài đảo có trở về an toàn không.
 
          Vẻ mặt cô bạn đó không hiểu trả lời: “Đương nhiên là có quay về, học tỷ Phùng học trưởng Ninh lớp trên của chúng ta không phải đi du lịch ngoài đảo vào học kỳ trước sao?”
 
          Uyển Sa hơi yên tâm một chút, chắc do cô tưởng tượng quá phức tạp, đó chỉ là một chuyến du lịch bình thường thôi.
 
          Nam sinh bên cạnh đột nhiên xen vào: “Nhưng mà học tỷ Lưu không trở về, trường học cũng không quản việc chị ấy mất tích.”
 
          Ngay khi lời vừa nói ra, bầu không khí trở nên im lặng lạ thường, sau một lúc lâu không ai hé răng nói gì.
 
          Trong sự im lặng, thầy Quách mang dép xỏ ngón khoan thai đến lớp trễ, sắc mặt của ông có hơi ảm đạm, trịnh trọng nói: “Các em, hôm nay là buổi dạy cuối cùng của tôi rồi."
 
          Thoáng chốc học sinh trở nên ồn ào, nhao nhao truy hỏi nguyên nhân.
 
          Thầy Quách thở dài một tiếng: “Tôi đã ở trên đảo hơn mười năm rồi. Gần đây có hơi mỏi mệt, tôi muốn về thăm vợ cũ và con một chút, không biết bọn họ thế nào rồi."
 
          Lớp trưởng Tôn Mậu là người tiếp xúc nhiều với thầy Quách nên cậu ta có cảm tình sâu nặng nhất, cổ họng có phần nghẹn ngào: “Thầy ơi thầy có còn quay lại không?”
 
          "Chắc là không, cuộc sống trên đảo này rất thoải mái, nhưng dù sao nó chỉ là một nơi để làm việc. Mỗi năm tốt nghiệp chỉ có thể nhìn các em học sinh rời đi, thật sự giống như đưa tiễn bạn bè cũ, dù mối quan hệ có tốt hay không cũng phải chia cách. Thật xin lỗi, lần này đến phiên các em tiễn tôi rồi."
 
          Những lời của Thầy Quách nói khiến cho không khí vui vẻ trở nên bi thương. Không ít nữ sinh xúc động mà che miệng bắt đầu khóc nức nở.
 
          "Đừng buồn, hội học sinh sẽ đổi giáo viên khác đến dạy các em." Thầy Quách bóp nếp nhăn nơi đuôi mắt, khóe mắt lại hơi thấm ướt,”Ài, tốt xấu gì cũng công tác ở trường hơn 10 năm, lúc trình đơn từ chức, người cố vấn còn nói tôi sẽ trở thành người vô dụng, thật sự rất thất vọng."
 
          Sau khi Thầy Quách nói xong, ông bắt đầu giảng bài học hôm nay, sau đó để học sinh tự do hoạt động. Bài học mới là làm tình dưới nước, hoạt động trong bể bơi chỉ sâu có 1m2, tương đối an toàn.
 
          Uyển Sa mặc một bộ đồ bơi bó sát người màu hồng, lộ ra dáng người đẫy đà mềm mại, thu hút sự chú ý của không ít nam sinh.
 
          Cô đã từ chối vài lời mời làm tình, cuối cùng lại cảm thấy hơi phiền nên một mình bơi ra khỏi bể bơi, theo dòng chảy nước cứ bơi ra ngoài.
 
          Hồ bơi vô cực thông với biển, màu nước biển và hồ bơi hòa nhập vào nhau, lúc bơi ở trong đó giống như đang dạo chơi trong làn nước xanh bất tận.
 
          Uyển Sa bơi được một nửa, phát hiện dưới đáy sâu ít nhất cũng 2m, vừa muốn vòng lại, thoáng nhìn đáy nước phút chốc xẹt qua một bóng đen, lạnh lẽo ma sát vào bàn chân.
 
          Cô sợ hãi, suy đoán này hồ này thông với biển, không có khả năng có cá mập nhỉ, mặc kệ thế nào, vội vàng bơi đến vách hồ.
 
          Hai tay của cô vừa chống lên mép hồ bơi, mắt cá chân của cô bị một vật lạnh ôm lấy, phần thân dưới bị kéo rơi xuống.
 
          "Người đâu! Cứu mạng!" Uyển Sa vẫn còn lý trí, gặp tình huống bị khống chế thì phản ứng đầu tiên là kêu cứu mạng, ở trong nước vùng vẫy, khuỷu tay va chạm đập vào trong ngực.
 
          Khuỷu tay cứng rắn đụng đến xương sườn, đối phương vừa vặn kêu rên một tiếng gợi cảm, vừa lúc thay đổi mọi giác quan của cô.
 
          Quả nhiên là anh.
 
          "Sức lực rất lớn nhỉ." Môi anh dán bên tai cô, đầu lưỡi chạm vào vành tai trắng mịn rồi liếm xuống, khiêu gợi hấp dẫn.
 
          Cơ thể của Uyển Sa hơi cứng ngắc, cảm giác ấm nóng xông vào não, nỉ non hỏi: “Anh hù em làm gì?"
 
          Phó Nhất Hành cười khẽ: “Đùa em chút thôi."
 
          Uyển Sa chống vách tường bể bơi, xoay người, đánh giá chàng trai lạnh lùng, sắc sảo trước mắt.
 
          Cùng lắm anh lớn hơn cô 1 tuổi, nhưng tâm trí lại trưởng thành đến đáng sợ, bây giờ anh lại như bạn cùng lứa muốn đùa giỡn với cô.
 
          Phó Nhất Hành nhíu mày hỏi: “Vừa rồi em học cái gì?"
 
          Uyển Sa do dự trả lời: “Làm tình dưới nước..."
 
          "Nghe có vẻ thú vị." Cánh tay Phó Nhất Hành rắn chắc, nhẹ nhàng nâng hông cô lên,”Tôi thiếu một buổi học, em dạy bù cho tôi đi."
 
          Cổ họng Uyển Sa nghẹn ngào một phen, âm thầm oán trách, anh thực hành đến lão luyện bao nhiêu lần trên người em còn cần em dạy sao.
 
          Dạy thì dạy, cô muốn nắm quyền chủ đạo.
 
          Uyển Sa vuốt ve lồng ngực rắn chắc của anh, tay trượt xuống  chui vào trong quần bơi màu đen, cầm lấy côn thịt chưa cương của anh.
 
          "Nhìn anh đi còn chưa chuẩn bị tốt." Cô lấy tay khuấy động côn thịt thô dài, không lâu sau vật trong lòng bàn tay biến thành thô to, gân xanh dữ dội đập thình thịch, còn có phần nóng bỏng cũng cảm giác rõ ràng ở dưới nước.
 
          Phó Nhất Hành nở nụ cười: “Không phải nên nhét vào rồi hả?"
 
          Uyển Sa nuốt nước miếng, hai chân siết chặt quấn quanh eo của anh để cố gắng giữ thăng bằng. Anh kéo côn thịt ra khỏi quần, đẩy đũng quần đồ bơi của cô lên, nghiêng người nhắm vị trí côn thịt đi vào.
 
          "A..." Vốn dĩ có nước đã ướt át, không cần màn dạo đầu nhiều, côn thịt mở ra khe hẹp xuyên qua tiến vào trong hoa huyệt.
 
          Lúc này, Uyển Sa giống như một con khỉ nhỏ, hai tay hai chân treo lên người Phó Nhất Hành, dưới làn nước vô hình, hạ thể của hai người đang giao hợp cùng một chỗ.
 
          Phó Nhất Hành nâng mông cô lên, thắt lưng dùng lực đâm vào trong huyệt, dưới nước trong suốt thấy rõ thân hình tráng kiện, có phần tà mị.
 
          Uyển Sa đặt cằm nhọn ở trên bả vai rộng của anh, tùy ý để anh đâm từng phát vào nơi sâu nhất, thở dốc từng ngụm.
 
          Cơ thể trôi nổi theo dòng nước, không thể kiểm soát việc mất đi trọng lượng, đặc biệt từ bả vai xuống đều ở trong nước giống như tùy lúc có thể chìm xuống mang lại cảm giác vừa nguy hiểm lại vừa kích thích.
 
          Vì để giữ thăng bằng, cô không thể không dán lại gần anh, hạ thể thừa nhận từng đợt va chạm, lại khiến cho cô đi đứng vô lực.
 
          Cô không thể ngừng rên rỉ: “A... Chịu không nổi... Hơi sợ..."
 
          "Sợ cái gì, không phải có tôi sao?" Anh thấp giọng cười, hôn lên môi cô, cái mông run rẩy mà kích thích, côn thịt cắm ở trong cơ thể cô, khi thì trái phải vẽ vòng tròn, giống như khuấy đảo nhục huyệt.
 
          Chân của Uyển Sa run lên, tiểu huyệt chua xót vô cùng, côn thịt thô dài nhiều lần đâm vào mẫn cảm: “Ừm... Thật thoải mái..."
 
          Đôi chân trắng nõn của cô theo chuyển động rút ra cắm vào mà lắc lư giống như bèo trôi nổi trên nước.
 
          Hoa huyệt bị xương chậu của anh đâm vào, hai cánh hoa bị đâm đến lật mở ra ngoài, khuấy đảo dâm thủy chảy ra và nước hồ bơi tràn vào.
 
          Khoái cảm trong nước quá mạnh mẽ, Phó Nhất Hành hết sức bắn vào trong cơ thể cô, tiểu huyệt ăn sạch sành sanh tinh dịch.
 
          Ôm cô lên khỏi mặt nước, khoảnh khắc côn thịt bị rút ra khỏi cơ thể, nhục huyệt giống cái miệng nhỏ của trẻ sơ sinh, phát ra tiếng nhóp nhép như ăn ngon.
 
          Hai chân Uyển Sa mở ra, nằm trên ghế bãi biển, cô vẫn duy trì tư thế ngồi xổm, chảy ra tinh dịch màu trắng dọc theo giữa đùi trượt xuống.
 
          Phó Nhất Hành dùng khăn tay lau khô hạ thể của cô, hôn nhẹ lên hoa huyệt: “Tiểu huyệt tham ăn."
 
          Uyển Sa phút chốc đứng dậy, chỉnh lại đồ bơi: “Anh không nói em quên mất, ngày hôm qua không uống thuốc tránh thai, em phải nhanh chóng uống.”
 
          Phó Nhất Hành bình tĩnh nói: “Không cần gấp như thế."
 
          "Em không muốn sinh con." Uyển Sa lườm anh một cái, vội vã chạy vào phòng thay đồ.
 
          Thuốc tránh thai tùy thân mang theo trong túi, cô lấy lọ thuốc đổ ra một viên nuốt vào cảm giác cực kỳ an tâm, hoàn toàn không còn nỗi lo về sau.
 
          Uyển Sa không uống nước, viên thuốc khô cứng kẹt ở cổ họng, một hồi lâu mới có thể nuốt xuống, cô vừa bước ra khỏi phòng thay đồ nữ phát hiện trên hành lang có ba giám thị.
 
          Bọn họ đeo mặt nạ không thể nhìn rõ gương mặt, nhưng lại có thể cảm giác được qua cặp kính mờ đang phóng tầm nhìn chăm chú trên người cô.
 
          "Trong danh sách ra đảo có cô ta, nhanh chóng dẫn lên thuyền.”
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 9 2020 08:14

043. Cái gọi là du lịch ngoài đảo
 
Tình hình có vẻ không ổn, Uyển Sa rút di động ra, gọi cho Phó Nhất Hành.
 
Điện thoại ‘ring ring hai tiếng, ba giám thị tiến sát đến, chụp lấy điện thoại trong tay Uyển Sa.
 
Uyển Sa ngạc nhiên: “Tôi chỉ gọi điện thoại."
 
Giám thị dẫn đầu không kiên nhẫn quát cô: “Không có thời gian đâu, mau chóng chuẩn bị lên thuyền.”
 
Hai giám thị khác đến bên người Uyển Sa, chống hai tay lên cánh tay mảnh khảnh dứt khoát xách lên.
 
Một nhóm học sinh đi ngang qua giương mắt nhìn Uyển Sa bị giám thị kéo đi.
 
"Sao giám thị bắt cậu ấy đi?"
 
"Ai mà biết, nói không chừng là phạm tội gì đó."
 
Đối mặt với ba người đàn ông to lớn, Uyển Sa hoàn toàn không có sức phản kháng, trước mắt bị đưa đi dưới con mắt của mọi người.
 
Du lịch gì chứ, rõ ràng là bị bắt cóc.
 
Di động bị ném rơi xuống đất, trên màn hình vẫn như cũ hiển thị đang thực hiện cuộc gọi.
 
Lỗ tai Phó Nhất Hành lắng nghe đầu bên kia của điện thoại, các học sinh đang thảo luận việc Uyển Sa bị giám thị kéo đi.
 
Môi mỏng anh mím thành một đường, đeo găng tay đen vào những ngón tay mảnh khảnh, nắm chặt lại thành quyền đến mức tạo thành một đường nứt.
 
"Được rồi, tốt lắm..." Anh thấp giọng, đáy mắt kiềm chế nhìn đồng hồ,”Ồ, xem ai nhanh hơn."
 
Phòng thay đồ nằm gần cảng, mười phút sau, Uyển Sa bị buộc phải lên một chiếc du thuyền xa hoa.
 
Tổng cộng học sinh “được” ra đảo du lịch, thêm Uyển Sa là mười lăm người. Kỳ lạ thay, nữ sinh chiếm đại đa số, nam sinh chỉ có ba người.
 
Đái Mạn Lệ phát hiện Uyển Sa cũng ở đây, vẻ mặt chán ghét bĩu môi: “Ơ, cậu cũng ở đây à?"
 
Uyển Sa dời mắt, không để ý cô ta.
 
Đái Mạn Lệ nhìn xung quanh, oán giận một câu: “Phó Nhất Hành không đến, thật đáng tiếc."
 
Uyển Sa nói thầm, nếu anh ấy đến đây, cũng không phải của cô, mỗi ngày nhớ đến có thú vị không?
 
Du thuyền trang trí vô cùng sang trọng, không quá lời khi cho rằng nó như cung vàng điện ngọc (ý nói dát vàng lộng lẫy rực rỡ), mỗi viên gạch men mạ vàng sáng loáng, bố cục đan xen màu sắc rất hợp lí và thanh lịch, nổi bật phong cách phong cách tối thượng và quý phái.
 
Dưới sự thúc giục của giám thị cầm côn điện, các học sinh tiến vào bên trong spa của du thuyền. Các bước là tắm rửa toàn thân, massage chân, đầu, lưng được xoa dầu massage.
 
"Wow, tuyệt quá." Sau khi Đái Mạn Lệ tắm rửa xong, cởi áo tắm, người trần truồng nằm ở trên giường spa.
 
Kỹ thuật viên nam đổ tinh dầu ra, trượt tay thoa lên tấm lưng trần của cô, thỉnh thoáng cầm nắm hai vú đầy đặn.
 
"Mạnh một chút, thật thoải mái, a... A......"
 
Mấy nam sinh bên cạnh thấy vậy nước miếng chảy ròng, nhao nhao muốn kỹ thuật viên nữ làm như vậy cho bọn họ.
 
Các nữ sinh khác cũng vậy, giống như Đái Mạn Lệ, tùy ý để nhân viên xoa bóp cho họ.
 
Từng người một thân thể trần truồng, giống như thời nguyên thủy trong cổ đại, mất đi sự xấu hổ e thẹn dưới sự thuần hóa của trường học, không ngại bị các kỹ thuật viên đùa bỡn cơ thể.
 
Chỉ riêng Uyển Sa ăn mặc chỉnh tề, im lặng ngồi một bên.
 
Một kỹ thuật viên nam bưng khăn tắm, khuôn mặt tươi cười chào đón Uyển Sa: “Xin chào, tôi là kỹ thuật viên 102, trước hãy cởi sạch quần áo, tôi sẽ làm thủy liệu pháp (*)."
(*) HTTP://WWW.AMADORASPA.VN/CONG-DUNG-CUA- ... Y-TRI-LIEU 
Uyển Sa ghê tởm trong bụng, suýt nữa thốt ra lời từ chối nhưng cô nghĩ cách chữa lại: “Tôi đến phòng tắm đã, lập tức sẽ quay lại."
 
Kỹ thuật viên nam cứng nhắc gật đầu mỉm cười: “Được rồi, phòng tắm nằm ở bên phải hành lang.”
 
Uyển Sa nói cảm ơn rồi bước chân lùi vào phòng tắm, bật vòi nước rồi thò tay vào dòng nước chảy và vô cảm chà tay.
 
Ngay cả khi cô vừa mới tắm, vẫn cảm thấy trên người dơ bẩn. Trên chiếc thuyền xa hoa với mùi thơm đắt tiền này ẩn giấu một cỗ không khí khiến người ta ghê tởm.
 
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, ngẫu nhiên nghe vài câu đùa giỡn, giám thị tuần tra ngoài hành lang đang trò chuyện.
 
Uyển Sa cảnh giác tựa vào bên cạnh cửa, trộm nghe bọn họ nói chuyện.
 
"Tôi nghe nói lần này có trò chơi đặc biệt."
 
"Đúng rồi, cũng đừng giống lần trước chơi hỏng vài đứa.”
 
"Chơi hỏng cũng không có cách, ai bảo bọn chúng được bọn họ chọn trúng, hahaha..."
 
Giám thị cụ thể đang nói chuyện gì, Uyển Sa không rõ, nhưng nhạy cảm nhận thấy được việc du lịch ngoài đảo không đơn giản như tưởng tượng.
 
Việc trốn trong phòng tắm chỉ có thể trì hoãn nhất thời, sớm muộn gì cũng bị giám thị bắt được. Uyển Sa tính toán thời gian cùng với thời gian massage kết thúc, chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm.
 
Bên ngoài các cửa sổ từ sàn đến trần của hành lang, cô có thể nhìn thấy ánh trăng sáng chiếu xen qua những đám mây đen dày đặc. Dưới bầu trời đêm, con thuyền bị sóng đen đánh mạnh đẩy ra xa hòn đảo.
 
Trên kính cửa sổ màu đen phản chiếu bóng dáng cô mặc áo choàng tắm màu trắng mỏng manh trôi nổi trên biển đen mênh mông.
 
Ngay cả khi Phó Nhất Hành có lợi hại hơn, cũng không thể tìm thấy cô.
 
Uyển Sa mím chặt môi dưới, dứt khoát xoay người, một mình đối mặt với hành trình kế tiếp.
 
Mà lúc này bên ngoài cửa sổ, bốn bề sóng dậy trên mặt biển, một chiếc ca nô màu đen nhỏ tăng tốc, vượt qua những con sóng đến.
 
Trên ca nô có một dáng người cao ráo đứng thẳng, toàn thân mặc đồ đen như tan vào bóng đêm rõ ràng là Phó Nhất Hành.
 
Anh lái ca nô đậu gần chiếc du thuyền, lấy ra một dụng cụ cứu sinh tầm xa(*) từ hộp đen nhỏ, bắn ra một chiếc neo trên đỉnh của chiếc du thuyền.
(*) HTTPS://WWW.GOOGLE.COM/SEARCH?Q=%E8%BF% ... 3&BIW=1468 
Móc mỏ neo bám chặt vào mạn thuyền, đầu dây thừng bên kia được cố định vào cột của ca nô để tránh ca nô bị sóng biển cuốn trôi.
 
Hai tay Phó Nhất Hành nắm chặt dây thừng, giống như một con báo săn nhanh chóng trèo lên, cái bóng đen nấp vào trong mạn thuyền.
 
Trên boong tàu, một giám thị cầm một khẩu súng đang đi tuần ở mép thuyền, mặt nhìn sóng biển nhàm chán huýt sáo.
 
Hoàn toàn không để ý từ phía sau lưng vươn ra hai cánh tay mạnh mẽ, một tay cố định giữ bả vai, tay kia vặn cổ hắn.
 
“Rắc” một tiếng, xương cổ bị nứt ra, hơi thở bị chặt đứt ngay tại chỗ.
 
Ngay cả khi hắn ta không thể thở, trong vài giây không chết ngay được, nhưng không thể động đậy, hắn ta bị bẻ cổ chỉ có thể mở to mắt bị kéo vào góc.
 
Không tới nửa phút, từ trong góc một người mảnh khảnh bước ra, anh mặc đồng phục màu đen của "giám thị”, khiêng một người đàn ông đang hôn mê, ném vào những con sóng biển cuồn cuộn bên ngoài thuyền.
 
Một tay anh cầm mặt nạ bảo hộ, đón gió biển lạnh thấu xương, che khuất đi gương mặt lạnh lùng u ám.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 9 2020 08:14

044. Chơi đùa
Uyển Sa đến khuya mới trở lại, vừa vặn lúc này, một giám thị gọi bọn họ đến.
Kỹ thuật viên 102 chỉ thẳng vào Uyển Sa, lớn tiếng nói: “Cô ấy chưa cạo lông mu, nhỡ bọn họ không hài lòng thì làm sao?"
Giám thị chuyển hướng quay sang nhìn Uyển Sa, bắt đầu gõ côn: “Giữ lại cạo trực tiếp đi, động tác nhanh một chút."
Hai nhân viên đến gần Uyển Sa, trong đó có một người cầm máy cạo râu, nhìn chằm chằm vào đũng váy của Uyển Sa.
Nam nữ sinh mắt thấy Uyển Sa sắp chịu nhục, chỉ ở bên cạnh nhìn chằm chằm, không ai muốn giúp cô một tay.
"Của tôi là bạch hổ (*), không cần cạo lông." Uyển Sa vội vàng nói,”Muốn đến chỗ khác thì nhanh lên, đừng vì tôi mà chậm trễ thời gian.”
(*) (TRONG NHÂN TƯỚNG HỌC: * ÂM MAO ÍT: NGƯỜI NÀY ĐƯỢC GỌI LÀ TAM CHI TIỄN. NỮ NHÂN KHÔNG CÓ ÂM MAO GỌI LÀ “BẠCH HỔ”. LÀ ĐẠI MỸ NHÂN, ĐẸP NHƯ MỘT “VIÊN NGỌC. CÒN NAM NHÂN KHÔNG CÓ ÂM MAO GỌI LÀ THANH LONG. NẾU “THIÊN DUYÊN KỲ NGỘ”, THANH LONG GẶP BẠCH HỔ THÌ THỰC LÀ ĐẠI PHÚ QUÝ, CÁT LỢI. NẾU CHỈ GẶP “TAM CHI TIỄN” THÌ ĐẠI BẤT LỢI. KHÔNG NHỮNG TÁN GIA BẠI SẢN MÀ CÒN CÓ HỌA THƯƠNG VONG.)

Hai nhân viên nam nghe vậy, động tác thoáng tạm dừng.
Giám thị vung tay lên: “Vậy thôi, nhanh chóng thay y phục đi, bên kia đã thúc giục rồi.”
Bộ quần áo mới là chiếc váy màu trắng được làm từ lụa tơ tằm và kiểu dáng quấn cổ giống như của thời Hy Lạp cổ đại (*), ngay đùi của các cô gái cắt bỏ một đường hở, lúc đi lại lộ ra chân trắng mịn, nhìn rất gợi cảm.
(*) HTTPS://WWW.GOOGLE.COM/SEARCH?Q=TRANG+P ... 1464&HL=VICác cô gái thậm chí không mặc đồ lót, trực tiếp đi theo giám thị, chỉ riêng Uyển Sa kiên trì mặc quần lót vào.
Một đoàn người thông qua hành lang dài ngoằn ngoèo, đi lên cầu thang uốn quanh co, đến bên ngoài cái cửa lớn bằng gỗ khảm nạm ngọc lưu ly.
Giám thị vỗ vỗ tay: “Sau khi đi vào, mọi người không được phép nói chuyện, tất cả nghe theo chỉ thị."
Mọi người rất hào hứng, mơ mộng bên trong cánh cửa có nhiều hoạt động vui chơi đang chờ đợi họ.
Hai người giám thị đẩy cánh cửa lớn ra, ngọn đèn huy hoàng treo ngược, thoáng chốc hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Uyển Sa thích ứng với ánh sáng, nhìn thấy rõ bên trong cánh cửa là đại sảnh rộng lớn. Dưới chiếc đèn chum pha lê khổng lồ theo phong cách Châu Âu treo ở giữa, một tấm thảm đỏ bằng tơ kiểu Ba Tư, bốn phía được bao quanh bởi nhưng hoa văn màu vàng chạm khắc trên vách tường, giống như lỡ lạc vào một cung điện hoàng gia xa hoa vậy.
Hội trường vang vọng nhạc giao hưởng, hàng ghế sofa nằm rải rác giữa thảm. Mười người trưởng thành mặc đồ chỉnh tề, nhìn màu da hẳn là đến từ các quốc gia khác nhau đang gặp nhau trò chuyện một cách thoải mái, bên cạnh có bốn phiên dịch trong bộ vest và giày da.
Những người đó nghe tiếng cửa mở, nhao nhao quay đầu lại, mỉm cười nhìn các chàng trai và cô gái trẻ xuất hiện.
Uyển Sa mơ hồ cảm thấy rằng ánh mắt bọn họ không phải ánh mắt đánh giá bình thường, mà càng giống như mở tủ lạnh ra tìm loại thịt bò ngon nhất.
"Xếp thành một hàng." Giám thị dùng côn thúc giục,”Nhanh lên."
Các học sinh còn ngẩn người do dự bước lên thảm đỏ lớn, dưới sự chỉ thị của giám thị, đồng loạt xếp thành một hàng.
Có vị nam sinh nhỏ giọng thì thầm: “Sao tất cả đều là người ngoại quốc, có mấy người nhìn quen lắm, giống như từng xuất hiện trong tin tức trên TV."
Nữ sinh bên cạnh cười nói: “Tớ thấy người ngoại quốc nhìn cũng giống nhau.”
Người đàn ông lớn tuổi mặc đồ theo lối Trung Đông với làn da cháy nắng dựa vào sofa, ngoắc tay gọi Đái Mạn Lệ.
Đái Mạn Lệ chỉ vào chính mình: “Ông ấy gọi tôi à?"
Giám thị đẩy vai cô ta: “Đi ra đi!"
Đái Mạn Lệ đi đến trước mặt người đàn ông Trung Đông, đần độn chào hỏi: “Hello."
Người đàn ông Trung Đông mỉm cười nhìn thấy rõ những nếp nhăn, con mắt vẩn đục ngắm nhìn trên dưới Đái Mạn Lệ, tay đột nhiên chụp vào quần áo của cô ta.
Bộ quần áo này bằng tơ rất mềm mại chỉ cần dùng chút lực có thể kéo đứt tơ.
Nửa đoạn xiêm y của Đái Mạn Lệ bị kéo mạnh ra, bầu ngực đầy đặn trắng mịn nảy ra. Những người ngoại quốc này sáng mắt, nhìn thân thể thiếu nữ 16 tuổi không ngần ngại này.
Đái Mạn Lệ bị cả nhóm người ngắm nhìn, không hề cảm thấy xấu hổ, cười nhẹ nhàng hỏi: “Chơi trò chơi gì?"
Người đàn ông Trung Đông lầm bầm, nói ngôn ngữ gì đó không hiểu, phiên dịch bên cạnh lập tức giải thích: “Ông ấy muốn cô tách chân ra, tự chơi huyệt cho ông ấy xem."
"Ối, đơn giản thôi." Đái Mạn Lệ thoải mái nằm xuống ghế sofa, đôi chân thon dài mở ra thành hình chữ M, nơi riêng tư phấn nộn sạch sẽ lông, ngón tay cắm vào trong huyệt, mở ra nhục huyệt đỏ tươi.
Mười người ngoại quốc vây quanh cô thưởng thức, còn có người dùng điện thoại chụp cận cảnh nơi riêng tư của cô.
Người đàn ông Trung Đông nuốt nước miếng, mở một chai bia và chọc vào dâm huyệt của Đái Mạn Lệ, bia lạnh như băng trút ra khiến toàn thân cô run rẩy.
"A a a... Lạnh quá... Sướng quá..."
Học sinh chứng kiến màn này lại cảm thấy không có gì kỳ lạ, vốn đã mưa dầm thấm đất chuyện này ở trường học.
Sau khi xem Đái Mạn Lệ biểu diễn, những người ngoại quốc đã vui vẻ, tự mình đi tìm “thịt tươi” khác để chơi đùa.
Uyển Sa từ từ trốn vào góc khuất, muốn tránh khỏi ánh mắt của người khác, đầu vai bỗng dưng bị vỗ một cái.
Trái tim cô thắt lại, quay lại nhìn thấy là một người đàn ông da trắng 40 tuổi với mái tóc vàng nhạt, tướng mạo nghiêm chỉnh, nhấc tay cũng lộ ra phong cách lịch sự của một quý ông.
Người đàn ông với đôi mắt màu xanh thẫm nhìn thẳng đánh giá Uyển Sa, có vẻ đánh giá dung mạo dáng người, khóe môi cong lên hài lòng, nói chuyện rất nhanh nhưng Uyển Sa nghe không hiểu là ngôn ngữ gì.
Uyển Sa hỏi phiên dịch bên cạnh: “Ông ta nói gì?"
Người phiên dịch nhướng mày, phản cảm việc Uyển Sa cấp bậc thấp hơn dám đặt câu hỏi, không kiên nhẫn trả lời: “Tiên sinh Benjamin nói, ông ấy đã để ý cô từ rất lâu rồi.”
Uyển Sa đang nhấm nuốt những lời này, đột nhiên bị tiên sinh Benjamin nắm lấy cánh tay của mình, kéo lên cầu thang trên tầng ba.
Phiên dịch nhìn Uyển Sa mỉm cười: “Phục vụ tiên sinh Benjamin thật tốt, nghe theo bất kỳ yêu cầu gì của tiên sinh."
Uyển Sa bị kéo lên tầng ba, cô vội vàng nhìn xuống lan can.
Hội trường rực sáng đèn đuốc trên tầng hai đột nhiên biến thành nơi dâm loạn khổng lồ. Các chàng trai và cô gái trần truồng thừa nhận đùa bỡn từ những người lớn hơn bọn họ rất nhiều, cơ thể bị tùy ý chà đạp, cũng có người như Uyển Sa bị kéo lên lầu, một mình thưởng thức.
Benjamin đẩy mạnh Uyển Sa vào một gian phòng, đôi mắt màu xanh nhìn gương mặt thoáng bối rối của cô, gương mặt ngũ quan ôn hòa trở nên hưng phấn, nở ra nụ cười hung tợn.
Trong phòng cao cấp này treo đầy các đạo cụ bạo dâm, Lang Nha bổng (*), roi gai, kẹp thép, kẹp mỏ vịt, trên roi da vẫn còn dính một vết máu khô.
(*) HTTPS://WWW.GOOGLE.COM/SEARCH?Q=LANG+NH ... 3&BIW=1468Không thể không sợ hãi, Uyển Sa cố gắng hết sức giữ bình tĩnh, thói quen mím chặt môi dưới, trong đầu suy nghĩ cách để trốn thoát, nhưng mà ngôn ngữ của hai người bất đồng.
Uyển Sa cân nhắc một hồi, cố gắng dùng tiếng Anh để giao tiếp: “Ngài Benjamin, tôi đến phòng vệ sinh trước đã."
Benjamin nghe hiểu, chỉ vào dưới thân Uyển Sa, nói tiếng Anh lưu loát: “Tiểu ở đây đi."
Uyển Sa tức giận không thể diễn tả được, muốn cô tiểu cho hắn xem, đồ biến thái chết tiệt.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 9 2020 08:16

045. Chạy trối chết
Trái tim của Uyển Sa đập như đánh trống, giả vờ hứng thú với các đạo cụ bạo dâm, đi đến bên cạnh vách tường treo các đạo cụ để xem xét từng cái một.
Lưng như đang bị đôi mắt nhìn xuyên thủng.
Cô ra vẻ thoải mái hỏi: “Tiên sinh Benjamin, ngài đến từ đâu?"
"Tôi đến từ Paris." Benjamin nheo đôi mắt màu xanh lại, theo dõi nhất cử nhất động của cô,”Bảo bối, chọn 1 đạo cụ mà em thích đi."
Uyển Sa gỡ xuống chiếc còng tay màu bạc, thong thả bước đến cuối chiếc giường có bốn cây cột với một nụ cười trên môi: “Ngài có thể dạy tôi cách dùng nó thế nào không?"
Khi Benjamin thấy cô thật sự sẵn sàng, trên mặt của lão ta có chút hứng thú.
Lão ta thích cường bạo các cô gái trẻ non nớt, dùng tất cả các loại đạo cụ xuyên qua tiểu huyệt. Tiết mục biểu diễn của Trì Phong đặc biệt thỏa mãn khẩu vị của lão.
Cân nhắc còn nhiều biện pháp để đối đãi với cô mà, ngay cả khi cô đã sẵn sàng lão cũng có thể nghĩ cách từ từ khiến cho cô chết đi sống lại.
Benjamin đi đến trước mặt Uyển Sa, ra vẻ lịch lãm giơ tay ra: “Ngoan, tôi sẽ còng tay cho em.”
“Cạch” một tiếng, cổ tay truyền đến cảm giác mát lạnh của kim loại. Lúc này, Benjamin mới phát hiện ra cổ tay mình bị Uyển Sa còng lại, phần còng tay kia còng vào thành giường.
Uyển Sa nhảy ra vài bước, cách xa lão một chút: “Thật có lỗi với tiên sinh, còng tay này dành cho ông."
Đôi mắt của Benjamin gắt gao nhìn cô, trán nổi gân xanh, hơi thở bắt đầu nặng hơn, phun ra những lời chửi thề bằng tiếng Pháp.
Tay của lão ta bị còng vào thành giường, đối với cô mà nói trước mặt bản thân cô tương đối an toàn.
Lòng Uyển Sa thoáng buông lỏng, chợt nghe lão ta cười haha cực kỳ đáng sợ.
Chỉ thấy, lão lấy ra một chùm chìa khóa lớn trong túi của mình, dùng ngón tay kéo ra một chiếc chìa khóa bạc màu bạc nhỏ nhất vẫy vẫy với Uyển Sa, cười nham hiểm.
Chết tiệt, tên biến thái này có chìa khóa còng tay.
Uyển Sa vội vàng xoay người, bỏ chạy đến cửa phòng. Cánh cửa đã bị Benjamin khóa trái, phải mất một ít thời gian để mở khóa.
Sau lưng, ”cạch” một tiếng, còng tay rơi xuống đất “cộp cộp”.
Benjamin không biết là đang hưng phấn hay là tức giận, khuôn mặt tuấn tú của lão vặn vẹo đáng sợ, đôi mắt màu xanh phát ra tia lạnh lẽo, lão ta nện từng bước đến gần Uyển Sa.
Cuối cùng Uyển Sa mở được khóa, lao ra khỏi phòng, nhanh chóng đóng cửa lại, dùng hết sức chạy trốn lên lầu.
Chiếc thuyền khổng lồ trôi nổi trên biển sâu, cô có thể trốn đi đâu? Nhưng mà cô tình nguyện nhảy ra khỏi cửa sổ rơi xuống biển, còn tốt hơn bị tên biến thái giày vò đến chết.
Trên tầng 4 đều là phòng của khách, các cánh cửa bị khóa chặt. Uyển Sa bất đắc dĩ lẻn vào toilet nữ, trốn vào phòng cuối cùng.
Bên ngoài cánh cửa toilet đột nhiên mở ra, truyền đến tiếng bước chân lộc cộc.
Uyển Sa vội vàng ngồi lên bồn cầu, cuộn hai chân lên khỏi mặt đất, nhìn chằm chằm khe hở bên dưới.
Thông qua khe hở bên dưới, cô có thể thấy trên những viên gạch đá màu đỏ có một đôi giày da của nam màu đen sáng loáng.
Uyển Sa không thể ngừng mà run rẩy, nín thở và lẳng lặng nhìn đôi giày da kia dừng lại từng phòng toilet.
Một hồi lâu, đôi giày da bước ra khỏi tầm mắt, dường như đã rời khỏi phòng toilet.
Uyển Sa nhẹ nhàng thở phào, quyết định trốn một hồi mới rời khỏi phòng.
Vào đúng lúc này, đột nhiên khe hở tối sầm lại.
Uyển Sa cúi đầu nhìn xuống, cơn ớn lạnh đập vào mặt, nháy mắt máu huyết toàn thân ngưng đọng.
Cô nhìn thấy gương mặt của Benjamin ngay khe hở, nhìn chăm chú cô cười to, nhe hàm răng ra.
"Bảo bổi, bắt được em rồi."
Uyển Sa cứng ngắc đứng dậy, mở tay nắm cửa ra và dùng sức của cánh cửa va vào Benjamin, giống như tội phạm chạy trốn, liều mạng chạy như điên ra ngoài.
Cô trèo lên cầu thang, gót chân bước hụt, cả người ngã xuống, mắt cá chân truyền đến đau đớn tê liệt.
Benjamin ở phía sau chặc lưỡi thương tiếc, bắt lấy bàn chân bị thương của cô, kéo cô xuống khỏi cầu thang.
Uyển Sa bị ngã toàn thân đau đớn vẫn không bỏ cuộc, dùng chân kia đá vào hạ thể của lão.
Benjamin nguyền rủa bằng tiếng Pháp, nắm lấy hai chân mảnh khảnh của cô, chuẩn bị xé chiếc áo choàng màu trắng của cô.
Thái dương đột nhiên chạm vào kim loại lạnh lẽo, đỉnh đầu truyền đến tiếng nói lạnh lẽo như băng.
"Mày cũng đám động vào cô ấy."
Người cầm khẩu súng chống ngay đầu Benjamin nói tiếng Pháp rõ ràng, Benjamin còn tưởng rằng đối phương cũng là người Pháp.
Benjamin run giọng hỏi: “Mày là ai?"
"Là kẻ giết mày." Với một cái bóp cò, anh dùng súng giảm thanh nên phút chốc đạn đã xuyên qua não lão ta.
Benjamin ngả người ra sau và ngã xuống đất, đôi mắt xanh vẫn đang mở to, máu chảy ra từ cái lỗ ở thái dương.
Uyển Sa giữ chặt lan can, loạng choạng đứng dậy. Dưới ánh đèn mờ ảo, cô nhìn thấy một người mặc đồng phục màu đen và đeo mặt nạ bảo hộ, toàn thân phát ra hơi thở tàn nhẫn như tử thần.
Cô mơ hồ đoán ra anh là ai, đầu cô nóng bừng, bước chân không ổn định, không cẩn thận ngã vào vòng tay của anh.
"Xin lỗi, lúc nãy em không có ý ngã vào, em bị trật mắt cá chân." Cô áp mặt vào ngực rộng thoải mái, yên tâm ngửi mùi hương mát lạnh của anh.
Anh giơ tay lên kéo mặt nạ xuống, để lộ ra gương mặt trong veo mà lạnh lùng, đôi găng tay đen của anh xoa gò má trắng trẻo của cô: “Chúng ta rời khỏi chỗ này trước"
Uyển Sa khẽ đáp, kiên trì muốn tự mình đi, khập khiễng đi bên cạnh anh.
Phó Nhất Hành một tay cầm khẩu súng, một tay vững vàng đỡ lấy cô, lặng yên vòng qua những nơi dâm loạn, đi đến bên cạnh mạn thuyền đang bị gió biển hất vào mặt.
"Nhảy xuống, phía dưới có một chiếc ca nô."
Bên dưới là biển đen sâu không lường được, nhảy xuống thật sự có hơi đáng sợ. Nhưng mà Phó Nhất Hành đang ở bên cạnh cô, Uyển Sa lại cảm thấy bầu trời có sập xuống cũng không sợ, không chút do dự theo mép thuyền nhảy xuống.
Tiếng nước vang lên, cả người Uyển Sa chìm vào trong nước biển lạnh lẽo, một cánh tay mạnh mẽ nâng cô, điềm tĩnh kéo cô lên ca nô cách đó không xa.
Uyển Sa trèo lên ca nô, lau sạch những giọt nước đọng trên mặt, hỏi: “Bây giờ chúng ta đi đâu?"
Giết Benjamin, trường học nhất định sẽ nghi ngờ cô, rất khó có thể tiếp tục ở lại trên đảo.
Phó Nhất Hành đạp chân ga, bình tĩnh nói: “Nhiên liệu của ca nô không đủ đi đến nơi khác, quay về đảo trước rồi tính tiếp."
Ca nô hăng hái chạy về hướng hòn đảo, ở phía đông đã thấy hòn đảo màu trắng được bao bọc giữa rừng cây xanh um giống như chiếc áo choàng, dần dần hiện rõ trên đường chân trời màu xanh biển.
Lúc này, sau lưng ca nô truyền đến tiếng nổ “đùng đùng” thật lớn.
Phó Nhất Hành nhanh chóng đẩy Uyển Sa núp bên dưới: “Đừng nhúc nhích!"
Uyển Sa không thể nhìn thấy cảnh phía sau, nhưng cô có thể phát hiện vô số viên đạn đang bắn vào bọn họ.
Chết tiệt bị đuổi theo rồi.
Hai chiếc ca nô màu trắng phi nước đại đuổi theo bọn họ, mỗi chiếc đều có 5 hoặc 6 giám thị được trang bị súng, quyết tâm bắn về phía bọn họ dữ dội.
Dù là người lợi hại đến thế nào cũng không có khả năng chạy trốn khỏi tình huống này, đối phó với mười mấy kẻ địch có súng.
Phó Nhất Hành ghé sát viền tai cô, trầm giọng nói: “Hít thật sâu."
Uyển Sa sửng sốt một giây, nhanh chóng làm nghe chỉ dẫn của anh, hít sâu một ngụm vào.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Phó Nhất Hành ôm lấy Uyển Sa, tránh đi những viên đạn lạc bắn đến, nhảy khỏi ca nô và rơi xuống sóng biển lạnh lẽo.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 402 times
Been thanked: 1726 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 9 2020 19:32

Từ chương 46 -> hết truyện, mình post trong group vì bị copy và theo nội quy của MSV. Các bạn nên like page để biết bao giờ duyệt mem nhé: https://www.facebook.com/misachoavien
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin