MỘT LỜI KHÔNG HỢP- QUYỂN 1: TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỪNG MÀ- THƯ THƯ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

15 Tháng 4 2020 08:47

Hình ảnh​​​​​​
VĂN ÁN:
CHỈ CÓ MỘT CÂU: QUÁ TRÌNH BỊCH BỊCH BỊCH CỦA TỔNG GIÁM ĐỐC SÓI XÁM VÀ CÔ THƯ KÝ THỎ CON

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Truc Nguyen
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 27 Tháng 4 2020 02:57
Has thanked: 1 time
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

27 Tháng 4 2020 03:01

Làm sao để đọc truyện bày ạ. Em là newbie nên chưa nắm được cách thức ạ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Sắc
Bài viết: 23
Ngày tham gia: 28 Tháng 3 2020 21:36
Has thanked: 44 times
Been thanked: 14 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 5 2020 13:03

Văn án gọn lẹ đi vào lòng người 😌😌😌

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 11:38

Chương 1: Sếp à, người ta không muốn… 

Trong phòng làm việc rộng lớn xa hoa, một người đàn ông ung dung thong thả đang ngồi phê duyệt văn kiện cả người toát ra hơi thở cấm dục, ngũ quan tuấn mỹ, vóc người cao ngất, vai rộng eo hẹp. 

“Cốc cốc”  tiếng gõ cửa từ bên ngoài truyền tới.

“Vào đi.” Người đàn ông lạnh lùng vô cùng, đầu không ngẩng lên, vẻ mặt cũng  không đổi, tiếp tục nghiên cứu phần công việc trong tay.

Giản Tiểu Tây bưng cà phê vào phòng, nhẹ nhàng mở lời: “Tổng giám đốc, cà phê của anh.”

“Ừ, để xuống đi.” Dường như không chút để ý đến người kia, anh vẫn chuyên tâm nhìn chằm chằm vào màn hình vi tính, khắp phòng toát ra một bầu không khí lạnh lẽo.

Giản Tiểu Tây có chút lúng túng, cô cắn nhẹ môi dưới, đặt tách cà phê xuống bàn. Nhân lúc anh không chú ý, cô đưa mắt quan sát người đàn ông đối diện.

Lúc này đã quá trưa, ánh mặt trời xuyên thấu qua tường kính chiếu sáng khắp phòng làm việc, một phần chiếu lên khuôn mặt nghiêm nghị kia.

Ngũ quan vốn đã tuyệt mỹ,  nay một nửa thân ảnh dưới ánh mặt trời, nửa kia chìm trong bóng tối càng khắc họa thêm vẻ mê hoặc. Long Thần trông giống như phối bản của thiên sứ và ác ma, thiện ác đan xen, tưởng bất đồng song lại hoà hợp không ngờ.

Chỉ có thể là hai chữ: Đã mắt!

Từ lúc sinh ra đến giờ, cô chưa từng gặp người đàn ông nào có bề ngoài xuất sắc như thế này.

Chẳng qua, người phàm như cô đây chỉ có thể lén lút nhìn ngắm, đừng mơ tưởng sâu xa.

Giản Tiểu Tây âm thầm thở dài một hơi.

Như phát giác được ánh mắt của cô, người đàn ông tạm ngừng công việc, ngẩng đầu nhìn lên: “Còn có việc gì sao?”

“Không, không ạ. Tôi lập tức ra ngoài đây!”

Giản Tiểu Tây lắp bắp đáp, rồi nhanh chóng xoay người muốn rời đi thật nhanh.

Quá mức cuống cuồng, cô như nhắm mắt lao đi nên không cẩn thận vấp phải chân ghế sát bên.

Vì muốn thân hình trông mảnh mai và bắp chân thon thả một chút, hằng ngày Giản Tiểu Tây đi làm đều mang giày cao có gót tương đối thanh mảnh. Do vậy khi đi bộ cũng có mấy phần không vững, huống chi lần này cô như liều mạng để chạy trốn nên thân thể không tìm thấy điểm tựa, ngã nhào về phía trước, tay chân cào loạn trên không.

Trong hỗn loạn, sự cố đã phát sinh.

Ngay thời điểm Giản Tiểu Tây chật vật bám vào thành ghế để đứng vững, chỉ kịp nghe tiếng “loảng xoảng”, lúc này toàn bộ cà phê đổ tràn trên mặt bàn, người bên kia mép bàn cũng không tránh khỏi vết cà phê văng lên áo sơ mi trắng. Phần vải trước lồng ngực bị làm ướt một mảng lớn, nhìn qua hết sức chói mắt.

Giản Tiểu Tây kinh hãi kêu lên một tiếng, nhìn sự việc trước mắt, cô không tránh khỏi khiếp sợ run người.

Xong rồi, cô chết chắc rồi!

Văn kiện này nhất định rất quan trọng, cái bàn phím kia hẳn cũng không rẻ. Nhưng mà, điều khiến cô sợ hãi chính là: Áo sơ mi của tổng giám đốc, toàn bộ đều hàng đặt may cao cấp!

Vậy... vậy... vậy…

Thân phận trợ lý nhỏ bé như cô, lấy cái gì để đền đây!

Không kịp nghĩ ngợi, Giản Tiểu Tây lập tức rút khăn ra sức lau, miệng không ngừng cầu khẩn: “Tổng giám đốc, xin lỗi, rất xin lỗi ngài…”

Cô liên tục thấm giấy lau, đầu tiên là văn kiện rồi đến bàn phím, kế tiếp là…

Giản Tiểu Tây có chút sững sờ, ánh mắt dừng tại vết ố trước lồng ngực của sếp lớn.

Đang là mùa hè nóng bức, hôm nay Long Thần chọn chiếc áo sơ mi chất vải vô cùng mỏng, giờ phút này bị cà phê vấy bẩn, cơ thể bị vải ướt dán chặt, làm mảng da thịt bên trong nổi bật lên.

Xương quai xanh sâu hút, đường cong bắp thịt nơi ngực căng đầy, thấp thoáng hai điểm nhỏ ửng hồng.

Giản Tiểu Tây nhìn một chút, cô không kiềm được, nuốt nước bọt 'ực' một cái.

Còn đang ngẩn người, bên tai cô ngay tức thì vang lên chuỗi âm thanh lạnh lẽo kèm theo vài phần mất kiên nhẫn: “Còn đứng ngớ ra đấy làm gì, không mau dọn dẹp sạch sẽ đi!”

Giản Tiểu Tây giật thót, lập tức khôi phục sự tỉnh táo.

“Vâng, tổng giám đốc.”

Nói xong cô đem mớ giấy đã bị thấm ướt vứt đi, nhanh chóng rút mấy tờ khăn sạch khác.

Cánh tay vừa tiến đến gần, đột nhiên lại bị ngăn giữa chừng.

“Tổng giám đốc, sao thế?” Giản Tiểu Tây mở to mắt ngạc nhiên nhìn người đàn ông anh tuấn đối diện.

“Tôi có nói dùng giấy sao? Dùng miệng!”

Cái gì???

Dùng miệng của cô làm sạch chỗ đó?

Giản Tiểu Tây hoàn toàn ngây dại, đại khái cô cảm thấy mình đang nằm mơ.

Nếu không thì Tổng giám đốc cao cao tại thượng kia, người vốn ưa sạch sẽ, tại sao lại đưa ra yêu cầu như vậy với cô chứ?

“Tổng giám đốc, cái kia… Ngài muốn tôi dùng miệng… làm sạch áo sơ mi sao?” Giản Tiểu Tây đột nhiên thấy mình thật ngu ngốc, sao cô lại không cẩn thận nói ra ý nghĩ trong đầu kia cơ chứ.

Long Thần lập tức thả lỏng người, dựa vào lưng ghế, hai tay khoanh sau ót, đôi mắt khép hờ, lãnh đạm lên tiếng: “Tôi không muốn lặp lại đâu.”

Quả nhiên tổng giám đốc vừa dứt lời, cô gái nhỏ không rét mà run,  cô khẽ rùng mình.

Giản Tiểu Tây âm thầm đánh bạo quyết định: Sếp đã đưa ra yêu cầu, cô chỉ có thể tuân thủ mệnh lệnh.

Ai bảo cô là kẻ không tiền không quyền, tiền lương cũng do sếp lớn này ban phát chứ.

Trời đất bao la, ông chủ là lớn nhất!

Làm công tác tư tưởng xong, cô cất bước nhỏ tiến đến trước mặt Long Thần. Khẽ hạ nửa thân trên, cúi đầu xuống, đưa cái lưỡi đinh hương nho nhỏ kia nhẹ nhàng liếm phần xương quai xanh gợi cảm của đại thần.

Thời tiết mùa hè, trong phòng làm việc lúc nào cũng mở máy điều hòa, sếp lớn lại là kiểu người thích sạch sẽ, giờ phút này trên người anh một giọt mồ hôi cũng không có, lại phảng phất mùi nước hoa nam tính, thật là dễ ngửi.

Xương quai xanh của anh rất trắng, rất… dùng từ gì để hình dung nhỉ, ừm… Hẳn là rất đẹp đi.

Tất cả đều vô cùng hoàn mỹ. Đích thực là tuyệt tác của thượng đế!

Giản Tiểu Tây khẽ liếm nhẹ một cái, rồi lại thêm một cái, khoang miệng lập tức tràn đầy vị đắng của cà phê, ngược lại trong lòng dâng một cỗ ngọt ngào.

Cô gái nhỏ nghịch ngợm, âm thầm tính toán mút phần da thịt kia một chút.

Long Thần kinh ngạc một phen, hầu kết khẽ động, phần xương ngay đó cũng khẽ rụt lại.

Như chưa thỏa mãn, Giản Tiểu Tây lại bạo gan mút thêm vài cái, cô vừa nhướng mi nhìn lên, không khỏi giật mình.

Này này này…

Vết đỏ nhàn nhạt này, không lẽ chính là “dâu tây” trong truyền thuyết?

Nợ cũ chưa tính xong, sao cô lại bạo dạn trồng “dâu tây” trên người tổng giám đốc? Thôi xong đời!

Giản Tiểu Tây lặng lẽ ngẩng đầu lên, chỉ thấy Long Thần vẫn nhắm mắt, không biết đã ngủ hay chưa.

Cô mặc kệ, trước tiên cứ hoàn thành mệnh lệnh của tổng giám đốc đã.

Quay lại công việc dở dang, Giản Tiểu Tây liếm thẳng đường từ xương quai xanh đến lồng ngực.

Nơi này xem ra càng khó vệ sinh sạch sẽ.

Giản Tiểu Tây men theo nửa ngực phải, khẽ lướt nhẹ đầu lưỡi  liếm láp phần ẩm ướt kia.

Từng chút, từng chút, lại liếm phải “hạt đậu nhỏ”.

Chẳng biết có phải do máy điều hòa để nhiệt độ quá thấp hay không, mà lúc này cái núm hồng nhỏ kia lại dựng thẳng tắp, dường như thoát khỏi sự che chắn của vải vóc, hiện ra dưới lớp áo ướt đẫm trong suốt, vô cùng rõ ràng.

(Q_Q)….

Aaa, nơi đỉnh hồng cũng bị cà phê vấy bẩn, còn vương lại vài giọt kìa.

Hẳn cũng phải làm cho sạch nha.

Không chần chừ, cô tiếp tục vùi đầu, ngậm “hạt đậu nhỏ” vào miệng, nhẹ nhàng liếm láp, mút sạch…

Thật cứng ~

Đây là nhũ hoa của Tổng giám đốc đấy ~

Tưởng tượng một chút, cô cảm thấy vô cùng vi diệu, nội tâm bất giác dâng trào mãnh liệt.

Làm thế nào đây? Giản Tiểu Tây đột nhiên cảm thấy hoa huyệt có chút ngứa ngáy, muốn có ai đó sờ sờ…

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
lnhuhao
Bài viết: 4
Ngày tham gia: 19 Tháng 5 2020 09:26
Has thanked: 26 times
Been thanked: 5 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 11:44

Mới chap đầu mà đã có thịt vụn rồi  :banhbao28:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 11 khách