MỘT LỜI KHÔNG HỢP- QUYỂN 1: TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỪNG MÀ- THƯ THƯ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 44
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 370 times
Been thanked: 20 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 6 2020 13:43

Kích thích quá ạ 🤤 anh ăn hiếp chị quá à

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 6 2020 15:56

Chương 4  Trốn dưới gầm bàn, khẩu giao.

Giản Tiểu Tây đang vội muốn chết vậy mà chẳng hiểu sao, không cài được cúc áo.

Cô gấp đến độ dậm chân, ngồi bên mép bàn, tay chân luống cuống đến bất lực, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Tổng giám đốc, ngài có trong phòng không?” Xong rồi. Là giọng của giám đốc tài chính.

Giản Tiểu Tây cuống quít ngẩng đầu nhìn Long Thần, hy vọng anh đừng lên tiếng hoặc là chặn người bên ngoài không cho vào.

Nhưng lời khẩn cầu của cô rất nhanh rơi vào vô vọng, chỉ thấy Long Thần chỉnh lại vị trí ghế ngồi, sửa sang lại bên cổ áo, hoàn toàn quay lại bộ dáng tổng giám đốc nghiêm nghị.

“Tổng giám đốc, không được đâu, tôi xin anh…” Giản Tiểu Tây nhỏ giọng nói, áo sơ mi còn chưa cài cúc ngay ngắn, thân dưới cũng chỉ độc một cái quần nhỏ, váy và tất chân cũng chưa kịp mặc vào. Nếu để người khác nhìn thấy hình ảnh lúc này, cô còn mặt mũi nào mà gặp người ta?

Long Thần vờ như không thấy ánh mắt của cô, chỉnh trang xong mọi thứ, anh đáp vọng ra bên ngoài: “Vào đi!”

Nghe thấy tiếng mở cửa, Giản Tiểu Tây cảm giác máu khắp người đều dồn hết lên não, cô chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống!

Lỗ? Nguy hiểm cận kề, cô chợt thấy dưới bàn làm việc của tổng giám đốc có khoảng trống đủ rộng để cô có thể ẩn thân.

Không biết là vô tình hay cố ý, cô cảm thấy hình như tổng giám đốc đặc biệt tìm cho cô một chỗ để chui vào.

Không dám chậm trễ, cô vơ hết quần áo rơi vãi, vội vàng trốn dưới gầm bàn.

Không hổ là người quyền lực nhất trong công ty! Đến cả bàn làm việc cũng to lớn như vậy! Bên dưới dư sức che giấu một người.

Giản Tiểu Tây cảm thấy may mắn, cô vuốt ngực trấn an bản thân, bởi vì không thể thẳng lưng, cộng thêm khi nãy mang giày cao gót ngồi ở trên bàn nên lòng bàn chân thật đau, vì vậy cô cởi giày đặt sang một bên, ngồi bệt dưới sàn, mong đợi giám đốc tài chính mau chóng kết thúc báo cáo.

Ngay sau đó, cô nghe được tiếng kéo ghế phía bên kia bàn, giám đốc tài chính đặt văn kiện lên.

“Tổng giám đốc, sao bàn làm việc của ngài lại có nước thế này?” Giản Tiểu Tây nghe người nọ thắc mắc hỏi.

Nước?

o((⊙﹏⊙))o.

A a a a a a! Chết rồi! Toi rồi!

Đó là khi nãy cô…

Ở dưới gầm bàn, mặt của cô như bị hun nóng.

Long Thần khẽ cười một tiếng: “Không có việc gì, vừa rồi đổ cà phê.” Nói đoạn, anh lấy khăn giấy thấm chỗ nước.

“Vâng.” Giám đốc tài chính không khỏi nghi ngờ nhìn thứ anh đang lau, cà phê gì lại có màu như vậy? Hoàn toàn trong suốt mà!

Như muốn để lại ấn tượng nhân viên có trách nhiệm với công việc trước mặt tổng giám đốc, ông ta ra vẻ khổ sở nói: “Tại sao cà phê này lại có màu nhạt như vậy? Tôi thấy nhất định bộ phận thu mua cần phải kiểm tra lại chất lượng rồi.”

Giản Tiểu Tây nghe được, cô thầm nhận lỗi trong lòng: Thật xin lỗi các vị đồng nghiệp ở bộ phận thu mua, tôi làm hại các người!

“Ừm.” Long Thần khẽ lên tiếng, quay về vấn đề chính: “Trình bày đi.”

“Vâng, văn kiện ngài đang cầm là báo cáo tài chính của quý hai, từ số liệu cho thấy, tăng 20% so với quý một, tổng doanh thu là năm trăm triệu, lợi nhuận sau khi trừ thuế và các chi phí là ba trăm hai mươi triệu.”

Giản Tiểu Tây công tác ở đây mới được hơn nửa năm, đây là lần đầu tiên cô nghe được tình hình tài chính nội bộ, cô không khỏi nghĩ: Quả nhiên tổng giám đốc không nói dối, anh có thể kiếm được con số lợi nhuận siêu khủng như vậy thì giá trị cái áo sơ mi kia quả thực hơn 60 năm tiền lương của cô. Nhưng đồng thời lúc này đầu cô lại vang tiếng cảnh báo, cô nghe được bí mật kinh doanh của công ty rồi, sẽ không bị “diệt khẩu” chứ? 

Cầu gì được nấy, vị tổng giám đốc nào đó vừa thảo luận với giám đốc tài chính, vừa nhanh chóng viết mấy chữ trên tờ giấy nhỏ, ném xuống dưới bàn cho cô.

Trong gầm bàn mờ tối, có vật gì rơi xuống, Giản Tiểu Tây nhặt tờ giấy lên, mở ra xem.

Vừa xem xong, cô không khỏi ngây người.

Trên mặt giấy chỉ viết bốn chữ, một câu lệnh: “Lập tức khẩu giao”. 

Cái quái gì nữa đây…

Giám đốc tài chính còn đang ở đây, hơn nữa chỉ cách cô một tấm gỗ mỏng.

Điều quan trọng là, cô không biết phải làm sao để khẩu giao!

Trước đây cô chỉ tham khảo lý thuyết trong sách báo thôi, 22 năm qua cô chưa từng yêu đương lấy đâu ra kinh nghiệm ‘chinh chiến’ chứ?!

Đang rối rắm đấu tranh tư tưởng, Long Thần bỗng nhiên nhấc chân khều cô, nhắc nhở cô nhanh nhẹn lên. 

Ặc… Được rồi… 

Tổng giám đốc, ông chủ nợ lớn của cô ra lệnh, cô dám cãi lời sao?

Vì vậy, cô rón rén tiến về khoảng trống giữa hai chân anh, quỳ thấp ở đó. 

Muốn cô dùng miệng an ủi cậu em nhỏ thì chắc hẳn phải cởi quần đúng không?

Nhưng anh đang ngồi trên ghế, làm sao cởi ra đây?

Có cách!

Giản Tiểu Tây chìa tay ra, hết mức nhẹ nhàng kéo khóa quần của anh xuống.

Ồ, anh mặc quần lót màu xanh đậm, nhìn qua vừa tinh tế vừa rất phong cách.

Cách một lớp vải, cô có thể thấy được hình dạng gậy thịt và hai túi ngọc của anh, từ đáy lòng cô hít sâu vài ngụm khí lạnh.

Thật là khủng! Cái này… cũng... lớn quá đi!

Miệng của cô nhỏ thế này, có thể nhét vừa không?

Chần chờ một lúc lâu, Long Thần không đợi được, anh nắm lấy tay cô đặt chỗ mép quần lót, ý chỉ cô mau kéo xuống, sau đó bàn tay đặt trên đầu cô, dùng lực ấn về phía gậy thịt khổng lồ. 

Giản Tiểu Tây thật bội phục anh! Vừa có thể nhận ra những sai sót nhỏ trong báo cáo, vừa có thể không cần nhìn vẫn chuẩn xác bắt lấy tay cô, nhấn đầu cô vào đúng trọng tâm. Quả thật siêu phàm!

Đầu cô yên vị trong bàn tay anh, Giản Tiểu Tây không thể làm gì khác hơn, ngón tay trắng nõn nhẹ kéo quần nhỏ.

Dưới gầm bàn mờ tối, cự long cường tráng không còn trói buộc bỗng nảy lên, đập vào mặt Giản Tiểu Tây.

“A ~” cô hốt hoảng, nhịn không được nhỏ giọng kêu lên, sau đó nhanh chóng đưa tay bịt miệng.

Không giống với những nơi khác trên người anh, gậy thịt có hương vị tanh thoang thoảng hòa với mùi hương đặc trưng từ cơ thể anh. 

Cô ghé đầu sát lại, miệng hơi há mở, đẩy đầu gậy thịt nóng bỏng từ từ vào khoang miệng. Trong ánh sáng mờ ảo dưới gầm bàn, miệng cô cảm giác được lỗ nhỏ trên quy đầu của anh tiết ra một chút dịch lỏng, cô không dám nôn ra, chỉ có thể từ từ nuốt xuống. 

Sau đó, cô hồi tưởng lại lý thuyết, thử từ từ dùng cái lưỡi đinh hương liếm nhẹ quy đầu và thân gậy nóng bỏng, theo quy luật mà liếm láp, giống như đang ăn kem vậy.

Một lát sau, trên bàn lại rơi xuống một tờ giấy nhỏ, lần này giản lược còn một chữ: “Mút”.

Xem xong, Giản Tiểu Tây thu cái lưỡi nhỏ lại, dùng sức mút cây cà-rem khổng lồ.

Liên tục mút vài cái, cô chợt cảm thấy cự long mỗi lúc càng căng trướng, lấp đầy khuôn miệng, không thừa ra một khe hở.

Nghĩ đến thứ trong miệng cô chính là gậy thịt của tổng giám đốc, cũng chính là tổng giám đốc ‘nhỏ’, trái tim nhỏ của cô đập liên hồi.

Không ngờ cô có thể thân mật với tổng giám đốc ‘nhỏ’ với khoảng cách âm. Đây là điều trước đây cô nghĩ cũng không dám nghĩ!

Cô cảm giác trong áo ngực, đầu nhũ lại bắt đầu trướng lên, dưới tiểu huyệt cũng râm ran ngứa ngáy, muốn được người cắm vào an ủi.

Thật lạ lùng, cô đang phục vụ tổng giám đốc, sao tự mình lại sinh ra phản ứng, hơn nữa càng lúc càng sôi trào?

Không bao lâu, gậy thịt của tổng giám đốc lại to lên trong miệng cô, đâm thẳng vào chỗ sâu nơi cuống họng.

Không được, không hít thở nổi, Giản Tiểu Tây vội vàng nhả ra, không ngừng hít vào vài hơi để thông đường hô hấp. 

Nhưng mà, không cho cô nghỉ ngơi bao lâu, tổng giám đốc lại ưỡn hạ thân ra hiệu, ý bảo cô không được ngừng.

Giản Tiểu Tây bất đắc dĩ, cô tiếp tục há miệng, ra sức mút vào gậy thịt, dùng hết khí lực mở miệng thật to, cố gắng liếm từ quy đầu đến phần thân, ngón tay tinh tế theo tiết tấu vuốt ve gậy thịt lớn.

Trước đó cô đã dùng khăn giấy lau sạch hoa huyệt, bây giờ vì kích tình mà nước lại âm ỉ chảy ra, thấm ướt đũng quần lót, dâm dịch theo bắp đùi nhỏ xuống thảm. Cả người như bị hút hết khí lực run lẩy bẩy, hai chân muốn nhũn ra lại không nhịn cọ vào nhau, muốn xoa dịu lỗ nhỏ ngứa ngáy.

“Tổng giám đốc, anh có nghe được âm thanh kỳ lạ không? Dường như ở dưới gầm bàn có cái gì đó.” Giám đốc tài chính đột nhiên cất tiếng nói.

Tim Giản Tiểu Tây giật thót, không cẩn thận cắn phải ‘cậu em nhỏ’, Long Thần bị đau khẽ rên một tiếng, gân xanh trên cánh tay liền nổi lên.

“Tổng giám đốc, ngài làm sao vậy?”

“Không sao.” Long Thần nghiến răng, nói: “Tôi nuôi thỏ, vừa bị nó cắn một cái.”

Thỏ? Từ khi nào tổng giám đốc lại nuôi thỏ vậy? Sao chưa từng nghe thông tin này vậy?

Đang nghĩ ngợi, giám đốc tài chính liền nghe thấy Long Thần hạ lệnh đuổi người: “Hôm nay đến đây thôi, anh đi ra ngoài trước, nhớ đóng cửa lại.”

“Vâng, tổng giám đốc.” 


 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3891 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 7 2020 13:07

Chương 5: Ăn thịt thỏ, H

Không biết toàn bộ quá trình kéo dài bao lâu, có lẽ là nửa giờ, hoặc có khi chỉ mười mấy phút, cuối cùng giám đốc tài chính cũng đi ra ngoài.

Sau khi ra ngoài, ông ta cẩn thận đóng cửa lại. Long Thần đứng lên, Giản Tiểu Tây thở phào nhẹ nhõm, đang nghĩ thầm rốt cuộc có thể thoát rồi, nào ngờ đâu cô nghe một tiếng “cạch”, cửa phòng bị tổng giám đốc khóa lại, anh trở về kéo ghế ra, ánh sáng soi rõ hơn vào gầm bàn, tiếp theo anh cúi đầu nhìn Giản Tiểu Tây từ trên cao xuống: “Cô ở yên chỗ này, tiếp theo cởi quần của tôi ra.”

“…”

Tổng giám đốc, làm ơn tha cho tôi đi! Giản Tiểu Tây dành một phút độc thoại nội tâm.

Nhưng trước mắt, tổng giám đốc uy quyền nhà cô còn kiêm chức chủ nợ, làm sao cô có thể phản kháng, tháo thắt lưng ra trước, sau đó cô khó khăn lắm mới cởi được quần tây và quần lót.
Lúc này ánh mặt trời chiếu rõ, rốt cuộc Giản Tiểu Tây cũng tận mắt thấy “tên đầu sỏ” khiến cô suýt nghẹt thở ban nãy.

Gậy thịt của hắn vừa thô vừa dài, thân gậy màu đỏ bầm, bên dưới hằn những mạch máu nhàn nhạt, gân xanh quấn quanh gậy thịt màu đỏ, đầu gậy mập thịt, nộn nộn, cô nhìn nhìn lại cảm thấy nó có chút dễ thương.

Xuống một chút là hai túi thịt tròn trĩnh, lúc này đang căng phồng lên, to lớn béo tốt.

“Nhìn đủ rồi đó, phục vụ nó chu đáo vào!” Một lần nữa, giọng nói tà ác của Long Thần vang trên đỉnh đầu.

Giản Tiểu Tây mở to mắt, cô không nhịn được nuốt nước miếng, hít thở mấy cái điều tiết hô hấp, sau đó tiến lại gần, há miệng ngậm lấy.

 Lúc này, cô đã có chút ít kinh nghiệm, hơn nữa phòng làm việc bây giờ không có người khác, cửa cũng đã khóa lại, cô cũng không còn kinh hãi, vì vậy có chút nghiêm túc ngậm vào.

Đầu tiên, cô liếm nhẹ gậy thịt trơn bóng, sau đó há miệng nhỏ ngậm đầu gậy vào trong miệng rồi dùng sức mút.

“Nhẹ một chút!”

Cô nghe lời, lực hút nhẹ hơn.

“Ừm~ dùng sức chút, mạnh hơn đi!” Giọng nói của Long Thần nghe thật lạ, giống như vừa thoải mái lại có chút khó chịu, tiếng “Ừm” kia, âm cuối nghe hấp dẫn vô cùng, Giản Tiểu Tây cảm giác phía dưới huyệt nhỏ lại tuôn ra dòng nước ấm nóng.

“Ngoan nào, đừng dùng răng cắn, dùng đầu lưỡi”



Tổng giám đốc không ngừng chỉ dẫn cô hầu hạ gậy thịt lớn, Giản Tiểu Tây cảm thấy miệng lưỡi tê rần, vốn chỉ bất động hưởng thụ đột nhiên Long Thần nắm lấy tóc cô, hạ thân mạnh mẽ đâm vào khoang miệng.

“Ưm ưm ưm~” Giản Tiểu Tây bị động tác ngang tàng làm cho choáng váng, hai quả đào không ngừng đung đưa theo tiết tấu của anh.

Long Thần không chút thương hoa tiếc ngọc, tư thế của cô vô cùng khuất nhục.

Nhưng mà, sự mãnh liệt càng lúc càng tăng của anh cùng với tiếng “Ưm~ a!” khàn khàn phát ra từ cổ họng anh, làm cho tiểu huyệt Giản Tiểu Tây không tự chủ được mà co rút lại.

“A!” Long Thần dùng lực, đẩy gậy thịt to dài cắm sâu vào cuống họng cô, Giản Tiểu Tây ngạt thở, như sắp chết đến nơi, vật thô lớn trong miệng bắn ra tinh dịch, lưỡi cô lập tức cảm nhận được một luồng nhiệt nóng bỏng và một mùi tanh nồng nặc tràn ngập trong không khí.

Ngay lúc đó, hoa huyệt run rẩy của cô cũng co rút phun ra một dòng dâm dịch.

Giản Tiểu Tây và Long Thần đồng thời cao trào.

“Khụ khụ!” Long Thần rút gậy thịt ra, Giản Tiểu Tây lập tức ho một trận kịch liệt, nôn một chút chất lỏng đục ngầu ra, nhưng cô cũng vô tình nuốt vào không ít.

Xuất tinh xong, Long Thần nhướng mày, quan sát Giản Tiểu Tây.

Lúc này, tóc tai cô bù xù, khuôn mặt vì lên đỉnh mà đỏ ửng, hai bên gò má cùng khóe miệng còn dính chút tinh dịch trắng đục sền sệt, áo sơ mi chỉ cài độc nhất cái khuy cuối, vì vậy bộ ngực căng tròn đầy đặn thoắt hiện ba phần, dưới thân, quần lót đã ướt đẫm, nước không ngừng chảy dọc bắp đùi trắng ngần rơi xuống sàn.

Mà bây giờ, tư thế quỳ của cô vô cùng hèn mọn.

Toàn thân trông như một cô hầu gái, sẵn sàng phục dịch quân chủ.

Thị giác bị cảnh xuân trước mắt kích thích, Long Thần bỗng nhiên đứng thẳng, dùng sức đá ghế lùi về sau, sau đó kéo cô lên.

“A!” Giản Tiểu Tây quỳ lâu, đột nhiên đứng dậy, hai đầu gối mềm nhũn và tê dại, không theo sự khống chế của cô mà muốn trượt ngã.

Thấy Giản Tiểu Tây sắp ngã xuống, Long Thần nhanh tay đỡ cô, ôm vào lòng, đỡ đầu cô rồi nhắm vào môi cô, hôn mạnh.

Hắn cường thế bá đạo, môi vừa đặt trên môi cô, đầu lưỡi đã nhanh chóng chui vào, điên cuồng quấy rối trong khoang miệng.

Giản Tiểu Tây mở to đôi mắt nai tơ vô tội, nếu như vừa rồi là mệnh lệnh trừng phạt, vậy bây giờ hành động này là thế nào? Tại sao tổng giám đốc lại hôn cô?

Giản Tiểu Tây bị hôn đến choáng, sau đó, Long Thần bế bổng cô lên, tiến đến căn phòng nhỏ bên trong phòng làm việc.

Cô biết rõ bên trong văn phòng còn có phòng nghỉ của tổng giám đốc, nơi này là cấm địa của anh, không được phép thì cô không dám tự tiện xông vào.

Lúc này, sau khi tiến vào trong, bị Long Thần đặt trên giường lớn, cô mở to mắt tò mò đánh giá xung quanh.

Căn phòng này nhỏ hơn một chút so với phòng làm việc, mà căn phòng nhỏ trọ bé của cô tuyệt nhiên không thể sánh bằng.

Trừ giường ngủ rộng lớn, còn có ghế sô pha và bàn uống trà nhỏ, bên cạnh chính là phòng tắm với cửa kính trong suốt.

“Ngắm đủ chưa?”

Một lần nữa, giọng nói của anh lại vang lên trên đầu cô. Giản Tiểu Tây phát hiện tổng giám đốc nhà cô đã cởi sạch âu phục từ lúc nào rồi, cơ thể trần trụi lập tức đè trên người cô, toàn thân cô bị vây lấy không thể cử động.

“Tổng giám đốc, anh…”

Giản Tiểu Tây hoảng sợ, ngay cả kính ngữ ‘ngài’ cũng quên dùng.

“Tôi làm sao?”

“Anh định làm gì tôi?”

“À~” Long Thần cười khẽ, anh cười nhạo cô ngây thơ: “Đương nhiên là… thu nợ!”

Dứt lời, anh lần nữa cúi xuống ngậm lấy môi cô, tay không nhàn rỗi, dứt khoát cởi bỏ quần áo trên người cô.

Động tác trên miệng cũng không ngừng, đầu lưỡi liên tục đùa bỡn, quấn quýt cái lưỡi mềm mại của cô, từng trận kích thích, dây dưa, cùng cô trao đổi nước bọt.

Một bàn tay túm gọn hai tay cô kéo ngược đặt trên đỉnh đầu, tay kia nắm chặt bên ngực to tròn, theo động tác nhào bột mì liên tục nắn bóp khối thịt trong tay.

Ngực của tiểu bạch thỏ no đủ căng tròn, vừa trắng vừa mềm, lại trơn mịn, tựa như cái bánh bao lớn, mà bánh bao cũng không nõn nà được như vậy đâu.

Quả nhiên, chỉ có thể tự mình vuốt ve mới có thể cảm nhận đầy đủ. Khi nãy cô tự an ủi, anh ra lệnh cho cô liên tục bóp mạnh nhưng cô không làm anh vừa lòng.

Bàn tay to lớn thô ráp của tổng giám đốc nhào nặn nhũ thịt cô, Giản Tiểu Tây giống như bị điện giật, thật kỳ lạ, vì sao so với việc cô tự sờ, thì việc tổng giám đốc xoa bóp lại khiến cô có cảm giác khác xa như vậy?

Còn đang hoài nghi, Long Thần đã thẳng một đường dời xuống, môi mỏng khẽ há ra ngậm một phần thịt tròn và quả anh đào hồng hồng vào miệng.

“Tiểu bạch thỏ, có phải chúng rất ngứa ngáy hay không? Nào, để tôi mút giúp em.”

Hắn vừa buông lời hạ lưu, vừa há hàm răng gặm cắn khối thịt tròn, cái lưỡi linh hoạt liếm láp nhũ hoa, bàn tay khi nãy trói hai tay cô bây giờ đã dời xuống ngực bên phải, ra sức nắn bóp, xoa vặn đầu nhũ.

“A~a~” Giản Tiểu Tây không nhịn được mà phát ra tiếng rên rỉ.

“Quả thật là cô gái nhỏ lẳng lơ.”

“Không~ tôi không phải là ~ kẻ lẳng lơ” Giản Tiểu Tây bị lời này làm cho chảy nước mắt, cô lắc đầu chối bỏ cái danh xưng nhục nhã này.

Long Thần đổi sang bên kia, dùng sức rất mạnh cắn đầu nhũ của cô, “Phải không? Tiểu bạch thỏ không có lẳng lơ?”

Giản Tiểu Tây gật đầu, nghẹn ngào đáp: “Ừ, không phải.”

“Ha, nói dối là không ngoan đâu!” Long Thần nói xong, đột nhiên tay anh mò xuống vùng riêng tư của cô, ngón tay lập tức cảm nhận được chỗ này ngập nước, từ bụi cỏ rậm rạp, đến tiểu hạch và niệu đạo, cả hoa huyệt đều ướt sũng, trơn nhớt, ngón tay thon dài quẹt một cái phía trên dâm huyệt, rồi đưa ngón tay bóng nước đến trước mắt cô, khiêu khích hỏi: “Nếu không lẳng lơ thì đây là cái gì? Cái này chẳng lẽ không phải chảy ra từ dâm huyệt của em sao?”

“A!” Giản Tiểu Tây xấu hổ, mặt đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu, vừa nhìn cô đã bị hù sợ nhắm chặt mắt lại.

Long Thần nào cho phép cô trốn tránh, anh lạnh giọng ra lệnh: “Mở mắt ra, không muốn trả nợ nữa à?”

Trả nợ? Giản Tiểu Tây bị anh uy hiếp, bất lực cam chịu, cô đành mở mắt ra lần nữa.

“Không~ tôi không lẳng lơ ~” Cô nhìn ngón tay dính đầy nước của anh, khóc lóc phủ nhận.


“Nghĩ một đằng, nói một nẻo!”

Long Thần nói xong, anh đưa ngón tay dính dâm dịch đến miệng cô: “Nào, nếm thử đi.”

“Không muốn đâu~” Giản Tiểu Tây nghiêng đầu cự tuyệt, nhưng sức cô làm sao so nổi với sức mạnh của tổng giám đốc,  cô bị anh cưỡng ép, cuối cùng phải nếm mùi vị dâm thủy của chính bản thân mình.

Ừm, hơi tanh, lại hơi ngọt, còn có hương vị riêng biệt khó diễn tả…

Thôi rồi. Tự nuốt vào dâm dịch của mình, cô thật sự là một dâm phụ!

Thấy trêu chọc cô đã đủ, Long Thần sờ xuống huyệt nhỏ của cô, vẫn còn ướt đẫm, như vậy là có thể tiếp nhận gậy thịt thô to của anh!

Anh chống tay hai bên vai cô, nâng người lên một chút, tách hai chân cô dang ra thành hình chữ “M”, toàn bộ hoa huyệt phơi bày trước mắt anh.

Ngay sau đó, hắn đỡ lấy gậy thịt to lớn, nhắm ngay huyệt nhỏ, từ từ đâm vào.

Thân dưới vừa động, miệng tiếp tục nói lời thô tục kích thích cô: “Nhìn kỹ, xem dâm huyệt của em làm sao ăn hết côn thịt lớn của tôi!”

“A~ Không muốn~” Giản Tiểu Tây nhìn côn thịt đỏ sẫm chuẩn bị đâm vào nơi đó, cô hoảng sợ cố gắng khép hai chân lại.

“Quá lớn! Không được! Sẽ đâm thủng mất!”

“A, tôi đang muốn đâm thủng dâm huyệt của dâm phụ đây!” Tuy miệng nói nhưng động tác của Long Thần vẫn không ngừng, dù huyệt thịt đã chảy rất nhiều nước, song vẫn cực kỳ chặt, tầng tầng lớp lớp vách thịt bên trong vây lấy bao bọc gậy thịt thô to, như có hàng ngàn cái miệng nhỏ mút chặt anh, thiếu chút nữa khiến anh đầu hàng, giao nộp vũ khí.

Bàn tay ra sức xoa nắn bộ ngực căng tròn, anh trầm giọng ra lệnh: “Thả lỏng!”

“Ưmmmm~” Giản Tiểu Tây vừa kích tình vừa hoảng sợ, cô khóc nấc lên.

Gậy thịt vừa đâm vào một chút, Long Thần cảm giác có vật cản trở, cô là xử nữ.

“Đau quá~” Giản Tiểu Tây thét lên.

Thấy cô như vậy, cả người Long Thần phát hỏa, bàn tay to lớn dùng lực vỗ mạnh trên bờ mông trắng ngần: “Còn chưa đâm vào đâu! Ngoan, nhẫn nại một chút, thả lỏng nào!”

Dứt lời, không cho cô cơ hội van xin hay phản kháng, thắt lưng anh mạnh mẽ ưỡn thẳng, đẩy gậy thịt xuyên thủng lớp màng mỏng manh.

“A!” Giọng cả hai cùng đồng loạt vang lên, Long Thần kích tình sảng khoái, trái lại Giản Tiểu Tây vô cùng đau đớn!

Trời ạ, vì sao mấy truyện sắc không viết, lần đầu tiên lại đau đến chết như này!

Giản Tiểu Tây chảy nước mắt ròng rã, ướt đẫm bao gối, hoa huyệt đau rát khiến cô mất đi sự sợ hãi với người đàn ông này, cô dùng sức đánh vào người anh, đẩy hạ thân anh ra: “Anh mau ra đi! Đau quá! Đau chết mất! Hu hu...”
 


 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Sắc
Bài viết: 23
Ngày tham gia: 28 Tháng 3 2020 21:36
Has thanked: 44 times
Been thanked: 14 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 7 2020 13:55

:))) mới vô đã nóng dị rồi thiệc là mong chờ màn thịt mà

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Sắc
Bài viết: 23
Ngày tham gia: 28 Tháng 3 2020 21:36
Has thanked: 44 times
Been thanked: 14 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 7 2020 14:06

🙊🙊🙊 ố mai gọt :)))) hình như tác giả này có sở thích để nữ9 tự chơi lên đỉnh bộ Bác sĩ cũng dị

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 3 khách