MỘT LỜI KHÔNG HỢP- QUYỂN 1: TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỪNG MÀ- THƯ THƯ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 6697 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 8 2020 23:01

Chương 10. Ngón chân, cao H
 
Sau khi làm nhiều lần, Long Thần thương tình Giản Tiểu Tây mới khoẻ lại, nên đành buông tha cho cô.
 
Anh mặc áo choàng tắm vào, ôm Giản Tiểu Tây trần trụi như trẻ sơ sinh vào lòng, đi thẳng vào phòng ngủ.
 
Mãi đến khi được Long Thần thay quần áo rộng rãi, ngay cả quần lót cũng mặc vào giúp cô, đến khi hai người ôm nhau đắp chăn nằm trên giường, Giản Tiểu Tây mới nhớ đến vấn đề quan trọng: “Tổng giám đốc, em không thể ngủ nữa, hôm nay còn phải đi làm.”
 
Hôm nay là thứ sau, còn chưa đến chủ nhật, nghỉ việc không lý do sẽ bị trừ lương đó!
 
Thỏ con ngốc nghếch này, bây giờ mới nhớ ra sao? Quá trễ!
 
“Muộn rồi!” Long Thần nheo mắt, dưới chăn mỏng, anh duỗi tay ôm lấy bé thỏ con không ngừng uốn éo vào lòng, ý bảo cô đừng cử động nữa.
 
“Ngủ với tôi trước đã!”
 
Lời của tổng giám đốc ngang ngược không gì sánh bằng, không cho phép ai từ chối.
 
Tuy trong lòng Giản Tiểu Tây lo lắng bị trừ lương, nhưng sức của Long Thần rất mạnh, cô bị ôm chặt vào lòng, không thể cử động.
 
Được rồi, thật ra cô cũng rất khó chịu đấy!
 
Hơn nữa, so với ngày lương thì khoản nợ cô thiếu tổng giám đốc có thấm là bao!
 
Nặng nhẹ thế nào, cô vẫn biết rõ!
 
Vì vậy, cô lập tức không xoắn xuýt nữa, ngoan ngoãn làm ổ trong lòng Long Thần, nhắm mắt ngủ ngon.
 
Một giấc này, hai người đều ngủ rất ngon.
Giản Tiểu Tây cảm thấy cơn sốt được đẩy lùi, trải qua một hồi vận động, cơ thể toàn mồ hôi, còn được tắm rửa sạch sẽ, cho nên bây giờ toàn thân cô cảm thấy mát mẻ vô cùng.
 
Mà Long Thần cũng thế, chăm sóc bé thỏ con này một đêm không ngủ, sáng sớm lại còn phải ‘ra sức’ làm việc.
 
Khoảng ba, bốn giờ chiều, Giản Tiểu Tây mới từ từ thức giấc.
 
Phản ứng đầu tiên là không biết mình ở chỗ nào, sau đó cô xoay người, ngẩng đầu lên nhìn Long Thần.
 
Nét mặt khi ngủ của tổng giám đốc đại nhân không hề mang vẻ lạnh lùng như mọi ngày, lông mày của anh đen rậm, đuôi hơi xếch lên giống như mũi kiếm, lông mi vừa dài vừa cong, trông cứ ngỡ là mi giả.
 
Giản Tiểu Tây có chút hâm mộ, cô đưa tay lên sờ thử, mềm mềm, ừm, là mi thật!
 
Tiếp theo là mũi, mũi của anh cao ngất, cứ như mũi của mấy anh người mẫu phương tây.
 
Còn đôi môi, Giản Tiểu Tây không nhịn được, cô đưa ngón tay lên chọc chọc vài cái, môi của tổng giám đốc, trông thật đẹp, rất mỏng, lại gợi cảm nữa, khi anh cười rộ lên, quả thật khiến người điên cuồng.
 
Một người đàn ông thành thục tại sao lại có thể xinh đẹp hơn con gái như vậy chứ? Giản Tiểu Tây cảm thấy thật bất công.
 
Trong khi cô đang si ngốc ngắm nhìn anh thì đột nhiên, lông mi của Long Thần giật giật, anh bỗng mở mắt ra, đôi môi mỏng vốn dĩ còn mín chặt cũng khẽ mở, ngậm lấy ngón tay đang vỗ về trên đôi môi anh vào miệng.
 
Giản Tiểu Tây sợ hết hồn, cô vội vàng rụt tay lại: “Tổng giám đốc…. Em… Có phải em đánh thức anh không?”
 
Cô vừa nói, vừa cố gắng rút ngón tay ra khỏi miệng anh.
 
Anh duỗi lưỡi trượt theo đầu ngón tay của cô, đến tận đốt cuối cùng, nhẹ nhàng liếm láp, ra vẻ như đang hưởng thụ món ăn ngon nhất thế giới không bằng.
 
Thỉnh thoảng anh lại mút lấy đầu ngón tay, Giản Tiểu Tây cảm giác dường như có một dòng điện lướt qua toàn thân, có chút ngứa, có chút tê dại, rõ ràng là không có hành động cụ thể nào, song cớ sao cô lại cảm thấy mình đang bị tổng giám đốc chiếm đoạt?
 
Mà bên dưới chăn, cô cũng cảm nhận rất rõ ràng, người anh em của tổng giám đốc đã thức giấc rồi, lúc này, cách hai lớp quần lót mỏng manh, nó đang cố gắng thăm hỏi cửa huyệt của cô, cọ sát rất nhiều lần.
 
“Ưm a a…”
 
Cô thật là vô dụng, có thế mà lại bắt đầu chảy nước rồi.
 
Cô không khỏi dùng bàn tay nhỏ bé non mềm của mình đẩy đẩy lòng ngực của tổng giám đốc ra, không giống từ chối mà ngược lại giống như đang làm nũng hơn.
 
Giọng nói của cô cũng yếu ớt đáng thương: “Tổng giám đốc, đừng mà, chỗ đó còn đau lắm….”
 
Long Thần cảm thấy rất dễ chịu, tâm tình vô cùng tốt.
 
Bé thỏ lẳng lơ này, khi anh đang ngủ đã không an phận, tay nhỏ bé cứ sờ soạng trên mặt anh rất vui vẻ, thân thể mềm mại thì cứ vặn vẹo tới lui trong ngực, nếu anh không có phản ứng, vậy chắc chắn anh không phải là đàn ông!
 
Cô được lắm, tự đốt lửa nhưng lại không muốn dập lửa, còn ở đó mà giả bộ đáng thương!
 
“Không chơi miệng nhỏ bên dưới cũng được, đổi lại em dùng miệng khác giúp tôi giải quyết đi!” Long Thần nhả ngón tay cô ra, sau đó tay chui vào trong áo, chơi đùa bầu ngực nặng trĩu của cô.
 
Miệng khác ????(? ⊙ω⊙)?
 Giản Tiểu Tây sợ hết hồn, cô lắc đầu ngoày ngoạy: “Không được, không được, chỗ đó cũng không được, hu hu hu…~~~”
 
Sáng sớm, chỉ mỗi ngón tay của tổng giám đốc thôi mà cô đã chịu không được rồi! Nếu đổi lại là cái đồ vật to lớn hơn gấp mấy chục lần kia, cô thật sự là không dám tưởng tượng đâu! ~~~~
 
Nhìn vẻ mặt của cô, anh biết là cô đang nghĩ bậy bạ gì rồi!
 
Long Thần hung hăng nhéo đỉnh hồng của cô một cái, tiếp theo anh dùng ngón tay chọc chọc cái miệng nhỏ xinh xinh của cô, cười nhạo: “Tôi nói cái miệng này của em, bé thỏ dâm đãng, em lại muốn cái miệng nào nữa hả? Nói cho anh trai biết đi!”
 
Khuôn mặt Giản Tiểu Tây đỏ lên, thế mới biết là mình suy nghĩ lệch lạc rồi!
 
Cô xấu hổ vùi cả khuôn mặt vào ngực anh rồi rầu rỉ nói: “Tổng giám đốc xấu tính quá~”
 
Long Thần cảm thấy dáng vẻ làm nũng này của bé thỏ thật vừa mắt, anh khẽ cười một tiếng: “Thỏ con lẳng lơ, không phải là thích anh xấu với em vậy sao?”
 
Nói xong, người anh em bên dưới cũng bắt đầu rục rịch, mang theo ác ý đẩy đẩy vào cửa huyệt của cô, ám chỉ rất rõ ràng.
 
Cái này… (?????)
 
Muốn người ta, sao không nói ra chứ!
 
Giản Tiểu Tây mắc cỡ nghiêng đầu cắn nhẹ lên hạt đậu đỏ trước ngực của tổng tài đại nhân một cái.
 
“Ơ, tiểu yêu tinh!”
 
Long Thần bị cái miệng nhỏ nhắn của cô gặm cho tê liệt tận xương cùng, trong nháy mắt anh mất hết tính nhẫn nại, bỗng dưng anh ngồi dậy tựa vào đầu giường, cởi quần lót kéo phân thân to lớn ra ngoài nhét vào miệng Giản Tiểu Tây.
 
“Ôi~~~” Giản Tiểu Tây bị động tác bất ngờ này của anh làm cho đau phải hô to, khoang miệng lập tức bị lấp đầy.
 
Tư thế có chút bất tiện, cô cũng không thể nằm được, không còn cách nào cô đành phải quỳ sấp giữa hai đùi Long Thần, cúi đầu xuống, cố gắng lấy lòng anh.
 
Bởi vì hôm qua đã được dạy dỗ, hôm nay, hành động của Giản Tiểu Tây thành thạo hơn rất nhiều.
 
Đầu tiên, cô liếm từ đỉnh đầu cho đến tận gốc rễ, ngay cả hai túi ngọc căng phồng cũng lần lượt liếm qua không bỏ sót.
 
Ngay sau đó, cô từng chút một ngậm lấy phân thân khổng lồ của Long tổng vào miệng lần nữa, cố gắng mở miệng ra hết mức có thể, tận sức mút vào liếm láp.
 
Miệng của cô ấm áp và ướt át, cảm giác hoàn toàn khác biệt với tiểu huyệt mất hồn bên dưới.
 
Phân thân thô to đang rất hưng phấn, giống như ra oai, nó không ngừng hùa theo động tác của cô gái nhỏ, đẩy sâu vào tận trong cùng khoang miệng non mềm nhỏ nhắn kia.
 
“Ưm ~~~~” Tiếng rên rỉ xen lẫn tiếng phun ra nuốt vào đầy mập mờ, tràn lan khắp căn phòng.
 
Giản Tiểu Tây là một bé gái hồn nhiên ngây thơ, nhưng khi lún sâu vào bể dục, cô lập tức trở thành nô lệ, cô quỳ rạp giữa hai chân anh, dùng cái miệng nhỏ nhắn, đầu lưỡi thơm mềm của mình, làm ra chuyện hạ lưu nhất, liếm láp vòng quanh trên dưới phân thân to lớn sậm màu của anh.
 
Cúc áo sơ mi của cô đã bị anh cởi bỏ từ lâu, lúc này tựa như áo khoác hờ hửng treo trên người, nửa kín nửa hở.
 
Bầu ngực nặng trĩu mất đi trọng tâm, tựa như đôi quả đào chín mọng lắc lư rũ xuống dưới, theo động tác mút hôn của cô mà lúc ẩn lúc hiện, giống như đang đợi chờ người đến hái xuống thương yêu.
 
Xuống một chút nữa là vòng eo thon nhỏ uyển chuyển, cùng với bụng dưới bằng phẳng và một lớp lông tơ đen rậm ẩn hiện.
 
 
Miệng nhỏ bên trên bị to lớn lấp đầy, còn miệng nhỏ bên dưới dường như trống rỗng, nếu không… Nếu không, sao cô lại kẹp chặt hai chân khi ra sức phun ra nuốt vào phân thân kia chứ?
 
“Giạng chân ra!” Long Thần nắm lấy tóc cô, ra lệnh.
 
Giản Tiểu Tây không biết anh muốn làm gì, nhưng hai ngày nay, cô nhận ra, chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời, thời gian trôi qua sẽ tốt hơn. Vì vậy, cô khẽ mở rộng hai chân đang quỳ rạp của mình ra.
 
Tay anh không với tới, trong phòng cũng không có đồ vật nào tiện dùng cả, Long Thần cong chân lên, dùng ngón chân đẩy vào trong, lấy chân thay tay, cách vải quần lót mà dùng sức trêu đùa dâm huyệt của Giản Tiểu Tây.
 
“A~~~ Tổng giám đốc ~~~”
 
Tuy xưa nay tổng giám đốc sống an nhàn sung sướng, nhưng da thịt ở chân cũng thô ráp hơn tay rất nhiều.
 
Hơn nữa, ngón chân cũng không khống chế sức lực tốt như ngón tay.
 
Cách lớp vải mỏng quần lót, ngón chân cùng với lòng bàn chân của Long Thần lúc nhẹ lúc nặng chà xát dâm huyệt của Giản Tiểu Tây.
 
Trước tiên, chà từ trước ra sau, từ hạt đậu no tròn nơi cửa động đến hoa cúc nhỏ, sau vài chục lần, anh đảo ngược từ sau về trước.
 
Cảm giác này, thật sự là vừa đau vừa sướng, khó mà nói thành lời.
 
“Đúng là bé thỏ dâm đãng trời sinh! Ngay cả chân của đàn ông cũng khiến cho em chảy nước!”
 
Nhìn thấy huyệt nhỏ của Giản Tiểu Tây không ngừng phun ra mật dịch trong suốt, không chỉ làm ướt quần lót mà ngay cả chân anh cũng không may mắn tránh khỏi, Long Thần xấu xa lên tiếng kích động cô.
 
“Nói, có phải em dâm đãng trời sinh hay không hả?
 
“Ối ~~ A ~~~” Giản Tiểu Tây quỳ giữa hai chân anh, miệng nhỏ bị lấp đầy, chỉ có thể lắc đầu, ý nói rằng mình không đồng ý điều đó.
 
Long Thần thích nhất là việc ép buộc cô ở trên giường, nhìn bé thỏ xấu hổ thừa nhận dục vọng của mình chính là thú vui hai ngày nay của anh.
 
Vì vậy, chân anh lập tức tăng thêm lực, ngón cái không ngừng đâm vào huyệt nhỏ của cô, thậm chí ngay cả quần lót cũng bị anh cũng đẩy vào trong không ít.
 
Giản Tiểu Tây bị anh làm cho thần hồn điên đảo, trong phút chốc miệng nhỏ quên luôn động tác, không ngừng kêu rên dâm đãng: “A ~~ Nhẹ chút ~ A ~ Đừng mà ~~ Ưm a ~~~”
 
“Nói, có phải em trời sinh dâm đãng không hả? Là dâm phụ hạ tiện, là chó mẹ phải không? Không nói, tôi sẽ lột quần lót của em xuống, cắm ngón chân vào trong!” Anh hung ác uy hiếp cô.
 
“Hu hu~~~” Giản Tiểu Tây rơi nước mắt, theo gò má, chóp mũi rơi xuống phân thân tím sậm của Long Thần.
 
Cô đúng là hoa mắt, tại sao hồi nãy còn cảm thấy tổng giám đốc đẹp trai nữa chứ?
 
Dáng vẻ của anh bây giờ, rõ ràng là đại ác ma mà!
 
Dường như không phải đại ác ma chỉ nói suông cho có, chân anh đã lôi kéo viền quần lót của cô ra một phần rồi, ngón chân men theo khe hở chạm vào mị thịt của huyệt nhỏ.
 
Giản Tiểu Tây sợ quá xin tha, cô khóc lóc thừa nhận: “Đúng, em trời sinh là… Dâm đãng, là dâm phụ hạ tiện, là chó mẹ… Hu hu hu….”
 
Lời nói dâm đãng đầy kích thích kết hợp với khuôn mặt khóc như hoa lê trong mưa của Giản Tiểu Tây, làm cho Long Thần trỗi dậy một cảm giác hưng phấn lạ kỳ, lại một lần nữa anh cắm hết phân thân cứng rắn của mình vào cái miệng đầy nước bọt của Giản Tiểu Tây, thậm chí anh còn nắm tóc cô, dùng sức cắm rút: “Chó mẹ đúng là không được ‘chơi’ đầy đủ! Đến đây, để anh trai đút cho em ăn xúc xích khổng lồ! Lát nữa sẽ cho em uống sữa tươi!”
 
“Ưm…Ưm…” Bên trong phòng, tiếng động dâm mỹ lại một lần nữa vang lên.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 6697 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 8 2020 17:15

Chương 11.
 
Sau một phen vận động điên cuồng, đến khi hai người mặc quần áo tử tế đi ăn cơm cũng đã năm giờ chiều.
 
Bởi vì đói, Long Thần cũng lười đi xa, anh liền dẫn Giản Tiểu Tây đến nhà hàng gần đó.
 
Nhà hàng được mở ở tiểu khu cao cấp bên cạnh, nói là bình thường nhưng giá cả thật sự không bình thường chút nào.
 
Giản Tiểu Tây đau lòng nhìn Long Thần gọi liên tục năm sáu món, cô khẽ nói: “Boss à, em ăn không nhiều thế đâu.”
 
Ý cô là nhiêu đó đủ rồi, đừng lãng phí tiền bạc nữa!
 
Ai ngờ Long Thần cũng không dừng lại, anh tiếp tục chọn thêm món canh với một món đồ ngọt, rồi mới thản nhiên nói: “Em quá gầy, ôm không có cảm giác gì hết, ăn cho mập một chút.”
 
 o((⊙﹏⊙))o.
 
Boss à, em ốm chỗ nào chứ?
 
Thịt ở bụng nè, ngồi xuống sẽ chất thành một đống đó, y như cái phao bơi ấy, mỗi ngày em đều muốn giảm cân mà!
 
Nhưng khi thấy người phục vụ cười vô cùng mờ ám bên cạnh, Giản Tiểu Tay cảm thấy cô không phản bác mới là điều tốt nhất.
 
Nếu không…. Người ta sẽ còn nghĩ bọn họ là người yêu của nhau.
 
Sự thật thì họ không biết, cô với anh đây là quan hệ chủ nợ và con nợ đấy!
 
Tổng giám đốc có thể đưa công ty phát triển lớn mạnh như vậy không phải là không có nguyên nhân.
 
Giản Tiểu Tây nhận ra anh thật sự là thiên tài! Không chỉ có thể nấu cơm ngon, ngay cả gọi món cũng rất khéo, rau dưa cũng gọi theo mùa, rất tươi, thịt ăn cũng rất ngon, cơm cũng thơm mềm, cho nên Giản Tiểu Tây mỗi ngày đều gào thét đòi giảm cân, cũng ăn sạch hai chén cơm lớn.

Đến khi cô nhớ ra chuyện giảm cân của mình, đã hối còn không kịp nữa rồi!
 
Cô xoa xoa cái bụng đang chuẩn bị uống nước cho tiêu hóa một chút thì nhìn thấy phía đối diện, tổng tài đại nhân đã ăn xong từ lúc nào, anh vừa thong thả uống trà vừa đẩy canh gà ác chưa ăn qua đến trước mặt cô, ra lệnh: “Uống hết đi!”
 
“Hả?” Giản Tiểu Tây nhìn lượng canh gà không ít kia, có chút khó nha, cô mở miệng thương lượng: “Cái đó, tổng giám đốc à, chúng ta mỗi người một nửa nha?”
 
Lãng phí là không tốt, nhưng mà cô đã no lắm rồi ~~~
 
Bỗng nhiên boss đại nhân lạnh lùng lắc đầu, nói với vẻ mặt đầy ý tốt: “Đây là cố tình chọn cho em?”
 
“Cho em? Tại sao?"
 
“Ngày hôm qua em chảy máu, cho em để bồi bổ.”
 
+_*
 
Ngày hôm qua? Chảy máu?
 
Boss à, anh là nói cái gì vậy?
 
Giản Tiểu Tây hoàn toàn mù mịt.
 
Cô như kẻ trộm nhìn ngó bốn phía, không thấy ai quan tâm đến bên này, mới thở phào một hơi.
 
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng đỏ, vừa cầm muỗng múc canh vừa lầm bầm: “Chỉ có một chút mà….”
 
Đúng vậy nha, do là lần đầu tiên, cho nên hôm qua cô cũng từng lén lút nhìn drap giường, chỉ có một đốm nhỏ dính trên đó, so với kinh nguyệt hàng tháng của cô mà nói thì không ăn thua gì cả.
 
Vậy mà tổng giám đốc đại nhân lại hết sức kiên quyết : “Em đừng có quên, trong bốn tháng này, mọi chuyện em đều phải nghe theo lời tôi vô điều kiện, tôi nói cái gì em phải làm cái đó, không cho phép phản kháng.”
 
W( ̄_ ̄)W
 
Giản Tiểu Tây cảm thấy sao bây giờ anh boss đẹp trai lại đáng ghét quá vậy?
 
Vì thế, dưới sự uy hiếp của chủ nợ, Giản Tiểu Tây uống sạch canh gà ác, lại thêm giải quyết nốt phần bánh ngọt.
 
Bữa ăn kết thúc quay lại xe, lúc này Giản Tiểu Tây mới bất giác hỏi: “Tổng giám đốc à, chúng ta còn phải đi chỗ nào sao?”
 
Nếu như là chỉ ăn một bữa cơm, thì cũng không cần phải lái xe đâu nha~
“Địa chỉ nhà em.”
 
“Hả?”
 
“Tôi nói, em đưa địa chỉ nhà em cho tôi!” Nói chuyện với thỏ ngốc này, hình như phải nói đi nói lại mấy lần! Long Thần cũng rất lo lắng có ngày mình cũng sẽ thay đổi giống vậy.
 
“Ah, đường Điền Viên, số 14” Giản Tiểu Tây vừa nói xong, anh lái xe đi ngay, có lẽ là đang đi đến  nhà mình, trong lòng Giản Tiểu Tây rất  cảm động, vui rạo rực.
 
Cuối cùng cũng được về nhà rồi! Hu hu, cô rất nhớ chăn nệm của mình, rất nhớ ba mẹ ….
 
Được rồi, cô bỗng  nghĩ đến, suốt đêm hôm qua không về, cô phải nói sao với người nhà đây, có lẽ mọi người lo lắng muốn chết rồi cũng nên!
 
Nghĩ vậy, trái tim cô như tên treo sợi tóc, mỗi lần đến ngã ba cô đều chủ động chỉ đường cho anh.
 
Từ khu vực thành thị chạy đến nhà cô ở ngoại ô cũng mất khoảng 30-40 phút.
Giản Tiểu Tây tháo dây an toàn ra, đang muốn xuống xe, bỗng nghĩ đến hình như mình hơi bất lịch sự rồi.

Vì vậy cô vô cùng chân thành , nói với Long Thần là: “Boss, em đi trước nha, cảm ơn anh đã đưa em về nhà, gặp lại sau ~~~”

 
A a a ~~ Giường của ta ơi, ta nhớ ngươi muốn chết ~ヾ(o? ? ? )? ヾ.
 
Nói xong, thấy Long Thần cười như không nhìn mình, cũng không trả lời gì, Giản Tiểu Tây có chút xấu hổ,  muốn mở cửa xe đi xuống.
 
Phía sau, Long Thần bỗng dưng lên tiếng: “Cho em hai mươi phút, thu dọn xong xuống đây!”
 
Thu dọn? Thu dọn cái gì?
 
Giản Tiểu Tây ngu người quay đầu lại, với vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìn tổng giám đốc đại nhân.
 
Long Thần nhìn cô tròn mắt như nai con vô tội, bụng dưới lại nóng lên, hận không thể lập tức đè cô xuống chơi cho sướng.
 
Nhưng bây giờ không phải là lúc.
 
Vì vậy anh nhịn xuống ham muốn của mình, có ý tốt nhắc nhở cô: “Bốn tháng tới  bất cứ lúc nào em cũng phải nghe mệnh lệnh của tôianh, thoản mãn nhu cầu của tôi , cho nên, em phải đi theo tôi, tuỳ thời đợi lệnh.”
 
Nghe vậy, Giản Tiểu Tây há to miệng.
 
Cho nên, boss đại nhân không phải có lòng tốt đưa cô về, mà là giám sát cô thu dọn hành lý?
 
Hu hu ~~~~~
 
“Em… Ba mẹ em không cho em dọn ra ngoài sống.” Giản Tiểu Tây dựa vào thế hiểm mà chống lại.
 
Long Thầm đã lường trước cô sẽ dùng đến chiêu này từ lâu, cho nên anh rất dễ dàng bác bỏ: “Thì em nói công ty phân ký túc xá cho nhân viên, em ở đó đi làm sẽ tiện hơn.”
 
o((⊙﹏⊙))o.
 
Mang theo tâm tình phức tạp và thấp thỏm, Giản Tiểu Tây đi lên lầu.
 
Túi xách với điện thoại còn để ở công ty, cũng không mang theo chìa khoá, gõ cửa hồi lâu cũng không có ai mở cửa.
 
Qua mấy phút, cửa nhà dì Vương đối diện mở ra: “Tiểu Tây à? Sao hôm nay con về sớm vậy? Ba mẹ con đi du lịch Vân Nam rồi, bọn họ không nói với con à?”
 
Hai tay trống không mà quay ra xe, Giản Tiểu Tây cũng đã bình tĩnh hơn, cô nói lại mọi chuyện cho Long Thần biết.
 
Tổng giám đốc đại nhân nghe xong, không có phản ứng gì, theo đường lúc đến chạy về nhà.
 
Đến tiểu khu gần đó, anh dừng xe bên đường, xuống xe đưa cô vào một cửa hàng tiện lợi.
 
“Chỗ của tôi không có đồ dùng của em, em mua đồ cá nhân hàng ngày trước đi.”
 
“A, dạ” Giản Tiểu Tây cảm thấy, đừng nhìn dáng vẻ lạnh lùng bên ngoài của sếp đại nhân, thật ra anh rất là tri kỷ đó nha.
 
Vì vậy, cô chọn khăn mặt, bàn chải đánh răng và đồ dùng cá nhân này nọ, suy nghĩ một lát lại chọn một ít mỹ phẩm dưỡng da với đồ trang điểm, ở trước mặt sếp đại nhân cô nên chú ý hình tượng một chút chứ ~~~
 
Đi đến quầy thu ngân, cô rất ngượng ngùng nói với anh: “Sếp à, cái đó, khi nào em có lương, em sẽ trả lại cho anh…”
 
Tất nhiên là Long Thần không thèm để ý đến mấy đồng lẻ này rồi, nhưng cũng lười nói với cô, anh nhìn sơ qua giỏ đồ, hình như còn thiếu cái gì đó, anh đi đến kệ hàng phía trước cầm một món đồ ném vào giỏi, rồi lấy một cái thẻ từ ví tiền ra đưa cho cô: “Mật khẩu là sinh nhật tôi.”
 
Làm trợ lý tổng giám đốc, anh tin là khi nhậm chức đã có người sẽ nói với cô điều này.
 
Quả nhiên, Giản Tiểu Tây cười híp mắt nhận lấy thẻ.
 
Long Thần ném lại một câu nói ra xe đợi cô, rồi đi mất.
 
Xếp hàng vất vả lắm mới đến lượt mình, lúc Giản Tiểu Tây tính tiền, cô lại bị bệnh hoa mắt rồi.

Món đồ mà khi nãy boss đại nhân ném vào giỏ mua hàng, thì ra đó chính là ... Durex

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Mẹ heo
Bài viết: 35
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 23:02
Has thanked: 753 times
Been thanked: 23 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 8 2020 17:23

:onion37: :onion37: :onion37: 1 hộp sao mà đủ được nhỉ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Peaceminusone1896
Bài viết: 34
Ngày tham gia: 08 Tháng 10 2019 00:42
Has thanked: 4 times
Been thanked: 27 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 8 2020 23:44

1 hộp đủ sao 🤔🤔🤔 có vẻ anh đánh giá bản thân khá thấp

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
nguyenthao309
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 26 Tháng 6 2020 10:00
Tiếp xúc:

14 Tháng 8 2020 09:13

bao giờ mới có tiếp đây, hóng quá à

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin