MỘT LỜI KHÔNG HỢP- QUYỂN 1: TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỪNG MÀ- THƯ THƯ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Thuỷ Tiên
Bài viết: 6
Ngày tham gia: 19 Tháng 4 2020 21:14
Has thanked: 3 times
Been thanked: 2 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 12:01

:banhbao40: Trời ơi tui mê bộ này rồi . Mong có lịch cụ thể để tui hóng 🥰🥰🥰

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
BeiBei
Bài viết: 26
Ngày tham gia: 16 Tháng 9 2019 14:34
Đến từ: Hậu Giang
Has thanked: 234 times
Been thanked: 26 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 12:09

Dám ăn đậu hũ của sếp. Khà khà tiểu Tây à ngại mình sống chưa đủ sao

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 6569 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 6 2020 20:55

Chương 2: Ép dâm cũng là một loại khoái lạc.

Động tác lại kéo dài thêm mấy phút.

Giản Tiểu Tây vô cùng cố gắng, tận lực liếm láp, vậy nhưng vết cà phê dính trên áo của Tổng giám đốc vẫn không sạch hết được. Có điều, nơi khe nhỏ kia không ngừng chảy nước, ướt đẫm cả một mảng quần lót. Vốn đang là mùa hè, cô chọn trang phục khá mỏng manh, nếu còn tiếp tục thế này có thể váy cũng sẽ bị thấm ướt mất, như vậy bị đồng nghiệp nhìn thấy thì sao?

Lúc này, Giản Tiểu Tây gấp đến mức muốn rơi nước mắt.

Làm sao đây? Cô thật vô dụng ! Công việc được giao không hoàn thành, lại còn không kiềm chế được bên dưới của mình, thật là xấu hổ!

Thấy người con gái trong ngực đột nhiên dừng lại, Long Thần mở mắt ra, con ngươi đen láy khóa chặt thân ảnh trong lòng, có chút không vui hỏi: “Vì sao không tiếp tục?”

“Tổng giám đốc…” Giản Tiểu Tây ngẩng mặt, đôi mắt ngập nước đầy nghẹn ngào, tủi thân đáp lời: “Cà phê… Không thể làm sạch được.”

Long Thần theo ánh mắt của cô, cúi đầu nhìn xuống.

Vốn dĩ áo sơ mi chỉ bị ít cà phê bắn lên, sau khi Giản Tiểu Tây ra sức ‘làm sạch’ thì màu sắc đã nhạt đi đôi chút, nhưng một mảng lớn phần áo lại thấm ướt nước bọt của cô.

Ngay lúc này, kẻ gây họa kia lại mở to đôi mắt long lanh vô tội, như chú nai nhỏ hoảng sợ nhìn anh.

Người không biết sẽ cho rằng anh đã làm ra chuyện ác tày trời gì đó với cô.

Nếu đã như vậy, anh không thể chịu tiếng oan gánh lấy phần hư danh này.

“Cái áo này được dệt từ tơ tằm thượng hạng, cho dù có đem đi giặt cũng vô ích.”

Thì sao? Giản Tiểu Tây không khỏi khiếp đảm nhìn anh.

“Đây là hàng thủ công đặt may ở Ý, độc nhất một cái tôi đang mặc, hiển nhiên không tìm mua được.”

?_?

Giản Tiểu Tây khóc không ra nước mắt: Tổng giám đốc, ngài không thể nói hết một lần sao? Cứ như vậy thì sớm muộn cô cũng mắc bệnh tim mất!

“Bàn về giá trị thì…” Long Thần nói đến đây, ánh mắt giả vờ lo lắng thay cô, rồi lãnh đạm nói tiếp: “Tính toán một chút, cô đền nổi sao?”

“Tổng giám đốc, thành thật xin lỗi, xin lỗi ngài, tôi đảm bảo sẽ trả đủ mà! Tuy bây giờ tôi không có nhiều tiền, hay ngài xem xét, mỗi tháng tôi trừ một khoản tiền lương có được không? Trừ một nửa số tiền lương, à không, hay là sáu mươi phần trăm đi, cho đến khi tôi trả đủ cho ngài. Ngài thấy như thế nào?”

Giản Tiểu Tây dùng một hơi nói ra hết ý nghĩ trong đầu, ngay sau đó bất giác nhận ra, sao cô có thể mạnh dạn phát biểu ý kiến trước mặt tổng giám đốc, không vấp một chữ!

Dù gì đi nữa, đây vốn là việc liên quan đến tiền bạc.

Không có tiền, sao cô có thể đi làm, sao có thể mỗi ngày tận hưởng nhan sắc tuyệt mỹ của tổng giám đốc được nữa?!

Long Thần thu hai tay sau đầu về khoanh trước ngực, anh nhướng mày nhìn cô: “Dựa vào đồng lương của cô? Haiz, đại khái đền khoảng 60 mươi năm nữa. Nay cô đã 22 tuổi đúng không? Theo tôi tính là phải đền đến khi cô 82 tuổi, đến lúc đó cô còn có thể đi làm hằng ngày không?”

(QwQ)

Ngay lập tức, khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt, Giản Tiểu Tây không kiềm chế được mà khóc lên.

“Tổng giám đốc, tôi sai rồi, cầu xin ngài tha cho tôi lần này! Tôi phải làm gì để ngài không so đo chuyện này nữa đây?! Chỉ cần ngài đưa ra yêu cầu, tôi nhất định sẽ làm đến khi ngài hài lòng mới thôi!”  Giản Tiểu Tây vừa khóc nức nở, vừa không ngừng cầu xin anh bỏ qua.

Trông thấy mấy giọt trân châu lấp lánh trong đôi mắt nai của cô gái nhỏ, không hiểu vì sao, tâm tư xấu xa bỗng nổi lên một tia hưng phấn muốn đùa cô một chút.

Quả là một cô nàng ngây thơ, đáng yêu, thuần khiết!

Thuần khiết đến mức khiến người ta nhịn không được muốn dấy bẩn nó!

“Có phải tôi muốn gì, cô cũng chấp nhận?”

“Đúng vậy! Ngài cứ nói đi!” Giản Tiểu Tây vừa lau nước mắt vừa đáp.

Chỉ cần không ép cô trả nợ, dĩ nhiên yêu cầu gì cô cũng sẽ đáp ứng.

“Được.” Long Thần đẩy lùi ghế về phía sau một chút, kéo xa khoảng cách giữa anh, bàn làm việc và Giản Tiểu Tây ra.

“Tiếp theo, tôi nói những gì cô cũng phải làm theo, chỉ cần tôi thấy biểu hiện kháng cự thì lập tức thanh toán một lần hết số nợ đó.”

“Tuân lệnh, tổng giám đốc.” Giản Tiểu Tây nín khóc rồi nở nụ cười với anh.

Tổng giám đốc là một người tốt! Khó trách trẻ tuổi như vậy đã có thể quản lý một công ty lớn, thăng cấp lên làm người đàn ông độc thân hoàng kim nổi danh nhất toàn thành phố.

“Trước tiên, ngồi trên bàn làm việc, người hướng về phía tôi.”

Mặc dù Giản Tiểu Tây cảm thấy có chút bất ổn khi ngồi trên bàn làm việc của tổng giám đốc, nhưng nghĩ lại, yêu cầu anh đưa ra cũng quá đơn giản đi, cô cứ ngoan ngoãn làm theo.

Cô men theo cạnh bàn rồi ngồi lên, bởi vì hôm nay cô mặc chiếc váy ôm sát phần thân dưới, sợ mình có động tác bất nhã làm bẩn đôi mắt của tổng giám đốc. Nghĩ vậy cô khép chặt hai chân, bảo đảm chiếc quần lót nhỏ sẽ không bị nhìn thấy, lúc này bàn tay mới khép nép đặt trên đầu gối, hành động như đứa trẻ tiểu học phạm lỗi đang ngoan ngoãn ngồi yên đợi giáo viên.

Long Thần thu hết hành động của cô vào tầm mắt, cũng không có ý định chen ngang. Chẳng qua sau đó liền ra lệnh: “Cởi quần áo ra.”

Cái gì? (⊙o⊙)?

Chả nhẽ, vì cô làm bẩn áo sơ mi đắt tiền của tổng giám đốc cho nên anh cũng  muốn làm dơ quần áo của cô?

Thân là trợ lý của tổng giám đốc, Giản Tiểu Tây cũng không dám lơ là trong việc chọn trang phục.

Hôm nay cô phối cho mình áo sơ mi trắng cùng váy công sở màu đen, đi tất da ôm sát đôi chân thon dài, cũng không thể thiếu giày cao gót cùng màu váy.

Cộng hết tiền mấy thứ này lại, tính toán một chút cũng không thể mua được cái vạt áo của tổng giám đốc đâu!

“Ba, hai…”

Không đợi anh đếm hết, Giản Tiểu Tây đã lập tức cởi bỏ nút trên áo sơ mi.

Cởi xong áo sơ mi, thân trên chỉ còn lại duy nhất cái áo ngực màu hồng nhạt, là loại vải trơn không có hoa văn.

Vóc dáng Giản Tiểu Tây không tính quá tệ, chí ít cũng là 34C.

Nhưng bởi vì hàng ngày cô mặc quần áo tương đối rộng rãi, khiến người khác không nhìn ra mà thôi.

Giờ phút này, cởi bỏ vật che đậy bên ngoài, đôi gò bồng tròn trịa được bọc trong áo ngực, không quá nhỏ, cũng vừa căng tròn lọt vào tầm mắt người đối diện.

Cô gái nhỏ có chút thẹn thùng, khoanh hai tay trước ngực, không dám nhìn thẳng người đàn ông kia.

Nhưng, chủ nợ của cô đâu dễ dàng buông tha cho cô như thế.

Anh hạ lệnh lần nữa: “Cởi váy ra.”

(QoQ)

Con ngươi của Giản Tiểu Tây thiếu chút nữa là rơi xuống đất, nhưng cô cũng không dám làm trái, tay đưa đến dây kéo, cởi chiếc váy ôm sát người xuống.

Đến khi váy chạm đất, cô bất giác nhận ra, cuối cùng vẫn bị tổng giám đốc nhìn thấy quần lót.

Nghĩ đến đó, cô cảm thấy động hoa nơi hạ thân lại rỉ ra một dòng nước ấm.

“Hai tay luồn vào trong áo ngực, dùng sức bóp nhũ thịt.” Cô vâng lời như vậy khiến cho Long Thần thấy vui vẻ, giọng nói cũng mất đi mấy phần lạnh nhạt, ngữ điệu lại có chút mờ ám.

Nghe vậy, bỗng dưng Giang Tiểu Tây ngẩng đầu, trợn to mắt nhìn Long Thần, giống như vừa chịu sự đả kích không nhỏ.

Tổng giám đốc vừa nói… Nhũ thịt sao?

Cái gì mà thanh tâm quả dục?! Đây là tổng giám đốc cao lãnh của cô phải không?

Giản Tiểu Tây cảm thấy tổng giám đốc bị điên rồi, không giống như người cô vốn biết.

Nhưng nói đúng ra thì từ lúc cô bắt đầu liếm xương quai xanh của tổng giám đốc, ngực của cô đã sớm căng đau rồi!

Cho nên tuy rằng cô có phần kinh hãi khi nghe mệnh lệnh này, nhưng vừa khéo đúng ý của cô.

Không chậm trễ, hai bàn tay cô yểu điệu lướt trên da thịt, kéo áo ngực lên cao chạm đến hai đỉnh hồng. Cô hơi ngửa đầu về sau, dùng ngón trỏ cùng ngón cái, ấn nhẹ nơi đầu ngực, dùng chút sức kéo nụ hồng ra phía ngoài, đều tay xoa nắn.

“Ưm~” Giản Tiểu Tây nhịn không được khẽ rên một tiếng. Cô bị bản thân làm cho hoảng hốt. Thật kỳ quái, đây cũng không phải lần đầu cô tự vuốt ve bầu ngực, khi tắm ở nhà đôi lúc cô cũng tự thỏa mãn chính mình, vì sao bây giờ lại sinh ra phản ứng mạnh như vậy. Giản Tiểu Tây cảm giác vừa xấu hổ, ngại ngùng, nhưng lại hưng phấn đến bất ngờ.

Nhận ra âm thanh ái muội của mình, cô cảm thấy có chút vô liêm sỉ, vội vàng cắn chặt môi dưới, tận lực khắc chế tiếng rên nơi cuống họng.

Thấy thế Long Thần không hài lòng, anh trầm giọng ngăn lại hành động của cô: “Không cho phép cắn môi,  kêu ra đi!”

“Vâng.” Giản Tiểu Tây lập tức nhả môi ra.

“Dùng sức bóp nhũ hoa! Lát nữa tôi kiểm tra, nếu chúng không cứng không sưng lên, cô lập tức thanh toán hết số nợ đó cho tôi, cả vốn cộng lãi!”

Giản Tiểu Tây cảm thấy, vừa rồi mình cho rằng tổng giám đốc là người lương thiện, tốt với mình, quả thật quá ngu ngốc!

Trả cả nợ lẫn lãi, câu nói này kích thích cô run rẩy một trận. Đôi tay vốn đang nhẹ nhàng, bỗng vội vàng gia tăng lực đạo, tận lực xoa bóp, liên tục nắn thả.

Đỉnh hồng bị cô nhào nặn một hồi liền sinh ra phản ứng vừa đau vừa tê dại nhưng lại vô cùng kích thích.

Giản Tiểu Tây dùng nhiều sức lực, đau đến mức nước mắt chảy ra, cô không nhịn được nhìn Long Thần kêu lên: “Tổng giám đốc… thật sự rất đau…”

Thấy cô sắp không chịu nổi, Long Thần lại lần nữa lạnh giọng ra lệnh: “Trừ giày, cởi hết toàn bộ cho tôi.”

???

Rốt cuộc Giản Tiểu Tây cũng tỉnh táo ra trước sự thay đổi đột biến của tổng giám đốc nhà mình, cô gấp gáp nói: “Tổng giám đốc, cửa… cửa phòng không có khóa!”

Mặc dù đang là thời gian nghỉ trưa, bình thường cô mang thân phận trợ lý mới có thể ra vào thì cũng không ai dám tùy tiện vào phòng làm việc của Long Thần, nhưng lỡ xui rủi thì biết sao được?!

Giản Tiểu Tây tình nguyện ý phô bày thân thể mình trước mắt tổng giám đốc để anh thưởng thức, bởi vì cô có tình cảm với anh, yêu mến và ngưỡng mộ, cho dù hiện tại anh hoàn toàn trái ngược với hình ảnh trong lòng cô, nhưng người trước mắt vẫn là Long Thần mà cô say mê.

Tuy nhiên, cô không hề muốn kẻ khác nhìn thấy cơ thể của mình.

Đôi mày rậm như thêu khẽ nhếch lên, khóe môi cong lên thành nụ cười tà mị như dụ hoặc đối phương sa ngã, anh nhìn thân ảnh đối diện, lạnh nhạt nói: “Thêm một lời dông dài nữa, có tin tôi sẽ lập tức mở cửa ra không?”

Rốt cuộc Giản Tiểu Tây cũng ngoan ngoãn không xoắn xuýt chuyện này nữa.

Nếu cửa mở, không cần người bên ngoài bước vào, chỉ cần đi ngang qua cũng có thể thấy thân thể trần trụi của cô.

Cô vội vàng lắc đầu một cái: “Không cần mở! Tôi cởi… tôi cởi! Tôi cởi ngay đây!”

Tay cô không chậm trễ, vòng ra sau đem khóa cài áo ngực tháo ra.

Đôi gò bồng đào trắng mịn như tuyết, thoát khỏi vật che đậy lập tức như con thỏ nhỏ vụt ra khỏi hang không tránh khỏi rét mà run nhẹ. Sau khi bị cô mạnh mẽ nhào nặn, hai đỉnh hồng đã sưng đỏ từ lâu, vì không chịu nổi căng cứng đã dựng thẳng lên cao.

Ngay sau đó, ánh mắt Long Thần rực lên như lửa đốt khi nhìn cô cởi quần lót nhỏ màu hồng kia và tất da ném sang một bên.

Không còn chướng ngại vật, thân thể trần truồng của phụ nữ trưởng thành hiện rõ mồn một trước mắt anh.

Da thịt trắng mịn, mềm mại, thuần khiết như làn da trẻ sơ sinh. Trông giống như thiên sứ tuyết, toàn thân trắng ngần ngần, tỏa sáng rạng rỡ chói mắt.

Giản Tiểu Tây cảm thấy vô cùng xấu hổ, cô thẹn thùng phủ một tay trên phần ngực lõa lồ, tay còn lại chật vật che giấu khu rừng ẩm ướt phía hạ thân.

Mặc kệ sự ngại ngùng của cô, mặc kệ cô che che chắn chắn, người đàn ông kia lại đưa ra yêu cầu mới.

“Hai chân đặt lên bàn, giạng rộng ra, để tôi nhìn dâm huyệt của cô!”

Đến nước này, Giản Tiểu Tây không còn dám phản kháng, cô vội vàng làm theo. Có điều vì mang giày cao gót, hành động của cô có chút khó khăn.

Rốt cuộc, cả người cô đều trèo lên trên bàn làm việc. Theo lời anh, Giản Tiểu Tây hơi ngã người về phía sau, dùng hai tay làm giá đỡ sức nặng toàn thân, hai chân thon dài mở rộng, phô bày hoa huyệt dâm đãng. Khu rừng nhỏ vô cùng rậm rạp, đã sớm nhiễm không ít nước, cửa động cũng mở ra kẽ hở nho nhỏ, nhuộm một chút sắc hồng phấn, không ngừng rỉ nước, từng giọt dịch mật rơi trên mặt bàn.

“Ồ, đã ướt đẫm rồi!” Long Thần khẽ cười một tiếng. 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 6569 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 6 2020 13:24

Chương 3: Tự an ủi đến cao trào, H

Nghe vậy, Giản Tiểu Tây cảm thấy vô cùng xấu hổ! Cô không biết rằng lúc này mình kiều diễm đến thế nào.

Ban đầu mái tóc được buộc gọn gàng thành đuôi ngựa, hiện tại có chút lộn xộn, vài sợi rơi ra không có trật tự bám nơi hai gò má, đôi mắt ngấn nước, nhìn vào trái lại có phần điềm đạm đáng yêu. Da thịt vốn trắng nõn vì kích tình và  ngượng ngùng nên ửng đỏ. Hàm răng không tự chủ  cắn nhẹ môi anh đào, khiến cho đôi môi đầy đặn lại thêm chút sưng, dáng vẻ vô cùng gợi cảm.

Bởi vì cô chống hai tay sau lưng, bộ ngực đẫy đà càng thuận thế ưỡn lên phía trước, dáng vẻ như dụ dỗ kẻ khác đến chà đạp.

Xuống một chút, hoa huyệt xinh đẹp vì lời bóc trần của Long Thần mà tuôn ra càng nhiều dâm dịch. Không cần trực tiếp nhìn, cũng khẳng định huyệt nhỏ đã ướt đẫm.

Tròng mắt của Long Thần càng lúc càng thâm sâu, thế nhưng giọng vẫn không đổi tiếp tục ra lệnh: “Một tay tiếp tục xoa bóp ngực, tay kia  âu yếm tiểu huyệt bên dưới của em.”

“Vâng.” Giản Tiểu Tây vừa lo sợ có người đi vào, vừa nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm của người đối diện, bất giác quên mất chống cự, chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời, làm hài lòng tổng giám đốc.

Giản Tiểu Tây cảm thấy trọng tâm không vững cho nên cô tựa vào màn hình vi tính phía sau.

Ngay sau đó, cô di chuyển hai tay, một đưa đến trước quả đào nhỏ, một dời xuống u cốc, nhịp nhàng  xoa nắn.

“A~” Giản Tiểu Tây không ngờ rằng, tự mình sờ mình, cũng có thể kích thích như vậy.

Ngón tay trắng nõn của cô liên tục dùng sức nắn bóp bầu ngực căng tròn.

 Bàn tay còn lại cũng không dám trễ nãi công việc phía dưới, không ngừng ấn nhả hai mảnh thịt trai hồng mềm mại, dòng nước ấm từ mật huyệt ào ạt trào ra.

“Uhm~ A~” Giản Tiểu Tây vừa đè mạnh, vừa cảm thấy sắp không chịu đựng nổi.

Ngứa ngáy quá… Trống rỗng quá…

Cô khao khát lúc này có người tới thỏa mãn mình, lấp đầy sự trống trải bên dưới này.

Nhưng mà, cô làm sao dám thốt thành lời, cô sợ tổng giám đốc sẽ tức giận.

Liên tục nhào nặn mười mấy lần, tiếng kêu của Giản Tiểu Tây cũng càng lúc càng cao: “A~ a~ Ngứa quá~”

Giọng nói của cô đã có chút run rẩy, có chút khàn đặc, dục vọng mãnh liệt dâng trào, càng khó kìm nén.

“Nhét ngón tay vào.” Long Thần ở phía đối diện lại ra lệnh lần nữa.

Giản Tiểu Tây nghe lời, thuận theo từ từ đút ngón tay vào mật động.

“Aaaa!” Cô không kiềm được tiếng rên rỉ, ngón trỏ vừa cắm vào bỗng bị tầng tầng lớp lớp vách thịt bên trong mút chặt, cô thấy dễ chịu bao nhiêu thì càng khó kiềm chế bấy nhiêu.

Cảm giác ngứa ngáy râm ran càng lúc càng mãnh liệt hơn.

Ai đó mau tới cứu mạng cô đi!

“Thật khó chịu~” lúc này, cô đã ngưng động tác an ủi nhũ thịt lại, tất cả các giác quan cùng tập trung nơi huyệt thịt mẫn cảm.

Yết hầu không ngừng lên xuống, Long Thần cảm giác được chỗ đũng quần của mình, gậy thịt to lớn đã sớm bành trướng, ngóc đầu dậy cùng lời kêu gọi chủ nhân: Mau cắm vào! Nhét sâu vô cái dâm huyệt đó! Đâm chết cô ấy đi!

Nhưng, anh không muốn thỏa mãn cô nhanh như vậy, hoặc có thể nói, anh không có ý định dễ dàng bỏ qua cho người con gái này.

Anh như quân vương cao cao tại thượng, từ trên cao hạ lệnh: “Ngón giữa cũng đút vào! Dùng tay kia đưa vào khoang miệng, chặn tiếng rên của em lại, tự an ủi cho lên đỉnh!”

Lại nhét thêm một ngón tay! Giản Tiểu Tây lập tức run bật.

Trước kia, cô đã xem qua truyện người lớn, tò mò rốt cuộc “hoa huyệt” là chốn thần tiên gì nên từng dùng ngón tay thăm dò, đút nửa ngón tay vào cảm thụ, nhưng  đối với việc đút hai ngón tay vào trong, cô chưa từng trải nghiệm, cũng không dám chơi lớn như vậy.

Giản Tiểu Tây sợ hãi, dùng ánh mắt cầu xin nhìn người đàn ông trước mắt, cô nhỏ giọng kêu cứu: “Tổng giám đốc, tha cho tôi đi!”

Nhưng người đàn ông đẹp trai phía đối diện không thay đổi sắc mặt chút nào, anh khẽ dời tầm nhìn đến đồng hồ đeo tay, xấu xa nói: “Giám đốc tài chính đang trên đường mang báo cáo tài chính cuối quý đến cho tôi, cô còn năm phút.”

Làm sao cô nghe mà không hiểu chứ, năm phút sau, giám đốc tài chính có thể nhìn thấy cô đang lõa thể trước tổng giám đốc, bày ra vẻ hoang dâm hết sức vô sỉ!

Người khác làm sao biết được đây đều là yêu cầu của tổng giám đốc, dù sao, giờ này cả người anh trừ áo sơ mi bị nhiễm bẩn thì quần áo đều chỉnh tề. Nhìn cách nào đi nữa, chính là Giản Tiểu Tây – trợ lý tổng giám đốc – đang quyến rũ sếp lớn của công ty.

Giản Tiểu Tây bỗng cảm thấy vô cùng sợ hãi khi tưởng tượng toàn bộ người trong công ty, ở sau lưng cô chỉ chỉ trỏ trỏ, gièm pha cô là người vô liêm sỉ, không biết tự lượng sức, ở phòng làm việc của tổng giám đốc mà trần truồng, ý đồ xấu xa dụ dỗ.

Nghĩ đến đó, cô không dám kháng cự, ngoan ngoãn đem bốn ngón tay trái đút vào khoang miệng, cái lưỡi đinh hương không ngừng mút vào, ngón giữa bên tay phải cũng từ từ chen vào động dâm.

“Á~” Chỉ vừa cắm vào một chút, cô bị đau ngừng lại.

“Đau quá, tổng giám đốc, không thể nhét vào tiếp!” Giản Tiểu Tây vừa sợ, vừa đáng thương.

“Cô là xử nữ?” Long Thần nhịn không được hỏi ra suy đoán của mình.

“Vâng.” Giản Tiêu Tây gật đầu đáp.

Ồ, thời đại này mà vẫn còn xử nữ tồn tại?! Mặc dù đối với phương diện này anh không để ý mấy, nhưng không thể phủ nhận, chuyện này vẫn khiến anh khá vui vẻ.

Tâm trạng Long Thần rất tốt, cho nên anh khai ân hạ nhẹ tiêu chuẩn, lãnh đạm nói: “Một ngón tay cũng được, chỉ cần cô tự làm mình lên đỉnh, tôi sẽ tạm bỏ qua cho cô.”

Giản Tiểu Tây như nhận được đại xá, thậm chí cô bỏ qua chữ “tạm” mà anh nói.

“Cảm ơn tổng giám đốc!” Bởi vì còn ngậm ngón tay trong miệng, lời nói có chút không nghe rõ, nhưng thấy nàng cười híp hai mắt cùng vẻ mặt đầy cảm kích, Long Thần cũng đoán được ý tứ.

Đúng là con thỏ ngu ngốc! Đánh xong mấy cái, chỉ cần viên kẹo ngọt an ủi đã vui vẻ như vậy!

Trên bàn làm việc, Giản Tiểu Tây nghe lời. Bốn ngón tay liên tục rút ra cắm vào trong khoang miệng mở lớn. Cơ hàm bị ép banh rộng hết mức, miệng anh đào biến thành cái bể nhỏ, ra sức mút chặt thứ vừa cắm vào.

Nơi hạ thân là hình ảnh dâm mỹ vô cùng chói mắt. Hai chân thon dài mở rộng, hướng thẳng trực diện tầm mắt của Long Thần, ngay miệng huyệt, ngón trỏ không ngừng co rút, ngón cái cũng vội vàng ấn vào tiểu hạch.

Vốn là cô gái đơn thuần, trong sáng như thiên sứ, ai ngờ được lại có thể làm ra chuyện hết sức dâm đãng như vậy.

“Ưm ~  ưm ~” Miệng bị nhét đầy nhưng không ngăn được tiếng rên rỉ thoát ra. Theo tiết tấu bên dưới, động tác trên tay trái không ngừng tăng nhanh, tiếng kêu từ sâu trong cổ họng cũng liên tiếp vang lên.

Bên trong phòng làm việc kín đáo, điều hòa được chỉnh nhiệt độ rất thấp nhưng Giản Tiểu Tây cảm giác cả người như bị đốt cháy. Bắp đùi co rút từng cơn tê dại, eo thon mảnh đã sớm không còn khí lực, dâm dịch chảy ra lênh láng, rỉ ướt cặp mông tròn trịa cùng đôi giày cao gót, như dòng suối nhỏ men theo cạnh bàn, tuôn đổ xuống thảm.

Cô bị cảm giác vui vẻ cực hạn này làm cho sảng khoái, sự thoải mái và thẹn thùng kích thích tuyến lệ tạo nước mắt.

Ngón tay cắm ở khe thịt không ngừng gia tăng lực đạo và tốc độ, rốt cuộc chân cô không ngừng run rẩy, huyệt nhỏ động tình đẩy dâm dịch nhơm nhớp bắn ra ngoài, lúc này cô đạt được cao triều.

Giản Tiểu Tây như bị rút hết toàn bộ khí lực, thân thể mềm mại vô lực ngã trên mặt bàn.

Trong đầu hoàn toàn trống rỗng, cô như đi vào thế giới cực lạc, thần sắc hỗn độn, không thể nghĩ đến điều gì khác.

Nằm một lúc, Giản Tiểu Tây bỗng nhiên ngồi dậy, mau chóng nhặt lên quần áo dưới đất, vừa mặc vào, cô vừa hỏi nhỏ: “Tổng giám đốc, còn mấy phút nữa?”
 


 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 452 times
Been thanked: 33 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 6 2020 13:36

Chị gan quá dám trồng dâu tây lên người anh lun 😂😂😂

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin