[HĐ-21+] Nhật Ký Tình Yêu Trực Tuyến- Nhất Khỏa La Bặc

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Ngocxuyen4883
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 16 Tháng 7 2020 14:20
Has thanked: 1 time
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

03 Tháng 8 2020 00:26

E xĩu đây😂😂 xl chịu k nổi. Mất máu quá rồi.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 6854 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 8 2020 23:14

Chương 27. Chym này chỉ nhận dâm huyệt của em là chủ.

Chu Dao cầm điện thoại nằm lỳ trên giường ngáp một cái, bầu ngực hơi bị ép xuống, trong chăn màu hồng liền lộ ra một đầu nhũ múp múp màu đỏ thẫm: “Anh bắn ra nhanh chút đi, em muốn đi ngủ.”

Trình Nghị đẩy đẩy cái cây gậy cứng như sắt trong quần mình: “Fuck! Vợ à, chym này nhận chủ, không phải dâm huyệt của em thì không chịu bắn ra.”

“Cút …”

Hôm nay chat X với cô, thấy cô không mặc quần áo, anh lập tức đã cứng lên, dâm nữ đã cao trào hai lần rồi nhưng anh còn chưa chịu phóng tinh, bực mình tăng thêm lực tay, rõ ràng cũng đã căng phìm tím đen rồi mà còn chưa chịu đạt giới hạn.

 Mẹ nó! Nuôi ăn riết kén chọn! Còn dám ghét bỏ tay ông cái quần què!

“Vợ, em nói mấy lời rên rỉ dâm đãng nhanh đi, nói ra để anh bắn rồi đi ngủ ~~ “

“Gọi làm sao chứ ~~”

“Ông đây lúc trước không phải đã dạy em rồi sao, vợ ngoan, nghe lời nói nhanh đi để anh bắn ra nào!”

Chu Dao liếc mắt nhìn cự vật tím tái dữ tợn lớn kinh người trong tay anh, cắn môi, khuôn mặt ửng hồng, nhỏ giọng kêu lên: “Muốn … Muốn cự vật của anh ‘chơi’ dâm huyệt của em …”

Chym lớn trong tay anh gật đầu một cái: “Còn gì nữa không, vợ ngoan nào, nói tiếp đi em ~~”

“Dâm huyệt rất ngứa, muốn được cự vật kia gãi … Ngực em cũng rất ngứa muốn anh hút…”

“Dâm huyệt chảy nước muốn anh dùng chym lớn  'chơi' nát …”

Nghe thấy những lời run rẩy thô tục của cô, gậy thịt nằm trong tay Trình Nghị co giật lợi hại hơn nữa, anh gầm nhẹ một tiếng, lỗ nhỏ trên đỉnh đầu to tròn đột nhiên phun ra một dòng tinh dịch đậm đặc.

Trinh Nghị hung ác nhìn Chu Dao chằm chằm: “Đợi ông đây về, sẽ dùng chym lớn này ‘chơi’ nát cái dâm huyệt lẳng lơ của em.”

Thân thể nằm dưới chăn của Chu Dao co rúm lại, ánh mắt của tên sói đói này quá khủng bố, cô không khỏi sợ hãi, vốn đã buồn ngủ nhưng cũng thành tỉnh táo.

Cô vùi cả người vào chăn, chỉ lộ ra đôi mắt: “Vậy khi nào anh về?”

Chắc là anh không nhìn thấy cô đang đỏ mặt đâu.

Tuy cô sợ nhưng cô cũng rất nhớ anh, rõ ràng là anh mới đi có hai ngày, cô đã cảm thấy không quen.

Bây giờ ngủ có một mình, cảm giác giường quá lớn, lúc trước hai người ngủ chung, khổ người anh to cao, sẽ chiếm hết phân nửa, thường thì anh sẽ ôm cô vào lòng, để cho cô vùi vào lồng ngực ấm áp dễ chịu của anh mà ngủ.

Hai người chung giường sẽ chật nhưng trái tim cũng lấp đầy không để lại một khe hở nhỏ.

Trình Nghị lau sạch sẽ tinh dịch sau khi bắn ra, ném khăn giấy vào thùng rác, xoay người lại thì nghe cô hỏi như thế: “À, vợ ông thèm chym lớn rồi hả?”

Khi anh xoay người ném rác, Chu Dao loáng thoáng nhìn thấy có một hình xăm màu đen quấn quanh trên lưng anh, nhưng do anh xoay lại quá nhanh, cô không nhìn thấy rõ.

“Anh, đứng đắn một chút …”

Cô chỉ lộ ra đôi mắt đẹp ngập nước, vừa giận lại vừa nũng nịu nhìn anh.

Trình Nghị bị đôi mắt ướt sũng kia đập vào trái tim, anh vỗ vỗ ngực mình đánh bay sự quấy nhiễu khiến người suy nghĩ lung tung này.

Anh kiềm chế, hắng giọng: “Khụ khụ, sẽ về nhanh hơn dự định, em ở nhà một mình nhớ cẩn thận, tan làm về sớm một chút.”
Chu Dao bĩu môi, tên lưu manh này lại bắt đầu càm ràm.

“Đã biết, lão Trình.”

Trình Nghị bị câu này của cô làm tức ngạt thở, anh có già đến mức cô phải gọi là ‘lão Trình’ như vậy sao, đợi anh về, anh nhất định sẽ đè cô đánh vào mông một trận mới được.

Mười giờ tối tan tầm, Chu Dao đi ra khỏi cổng khu thương mại, nhìn thấy một chiếc xe tải Isuzu màu trắng quen thuộc đậu phía trước, cô đi đến nhìn biển số xe, là xe của đồ lưu manh kia, từ phía sau nhìn đến sẽ thấy Trình Nghị đang dựa cửa xe hút thuốc.

Anh nhả một hơi khói mỏng, thì thấy cô đang chạy đến, xé tan làn khói nhào vào trong ngực anh.

Bản thân Trình Nghị cũng không ngờ có ngày mình vì chuyện tình cảm nam nữ, tối qua, cô hỏi anh khi nào sẽ về, cả ngày hôm nay trong đầu anh đều hiện lên hình ảnh cô nằm trong chăn hỏi những lời này với đôi mắt ngập nước.

Tan làm sớm, Lý Minh Hiên kéo anh lại: “Hầy, người anh em, mày vội vàng cái gì? Vẫn còn một chi nhánh nữa.”

Trình Nghị cong môi cười: “Vợ tao nhớ tao rồi, trở về để cô ấy thấy mặt một chút.”

Lý Minh Hiên đấm anh một phát: “Được lắm, Trình Nghị, mày đúng là không biết xấu hổ, đi thàng phố G chơi đùa cả tháng, giờ mới về có hai ngày đã vội vã chạy đi tìm đàn bà.”

Đây không phải là Trình Nghị mà anh quen biết hơn mười năm nay, có khi nào anh thấy anh ta muốn đàn bà đâu, ngay cả người phụ nữ theo anh ta bảy năm kia cũng chưa từng khiến anh có dáng vẻ thế này.

Trình Nghị bị bạn cười chê một hồi cũng không hiểu được, tại sao anh lại có thể cào tim gãi phổi chỉ muốn gặp dâm nữ kia chứ, nhưng lúc này cô gái nhỏ mềm mại nhào vào lòng anh, anh cảm thấy đây chính là nguyên nhân.

Trình Nghị ném điếu thuốc trong miệng đi, anh đưa tay ôm eo cô, xoa xoa mấy cái lên mông cô: “Ui ~ Vợ nhiệt tình thế, thèm ông rồi à?”

Chu Dao cảm nhận được hơi thở quen thuộc của anh, hòa cùng mùi thuốc lá nhàn nhạt khiến cô cảm thấy an toàn và thoải mái, cô ngẩng đầu lên cười hỏi anh: “Sao hôm nay anh đã về rồi?”

Tối qua lúc chat X qua video, anh cũng không có nói với cô, chỉ nói là sẽ cố gắng về sớm, không ngờ là hôm nay cô đã được gặp anh.

Anh cúi đầu hôn lên trán cô, nhìn hai lúm đồng tiền vì cười rộ mà hiện ra, anh cũng cười theo: “Tối hôm qua có dâm nữ nào đó nói tiểu huyệt ngứa ngáy thèm ăn chym lớn của ông, nên ông phải trở về để gãi ngứa cho cô ấy.”

Khuôn mặt Chu Dao đỏ bừng, nhéo eo anh một cái, nụ cười trên mặt cũng không hề tắt: “Đồ lưu manh, miệng lưỡi chẳng có chút nào đứng đắn.”
 
Anh cợt nhã: “Úi… Tay nhỏ của vợ nhiệt tình thật.”

Đêm nay, chym lớn của Trình Nghị lại cắm vào động nước của cô, không quá mười phút đã bắn, đêm qua, tự mình tuốt hơn cả tiếng mà nó cũng không chịu phun.

Anh cũng không thấy đó là nhục, ngược lại còn cảm thấy vinh quang, nằm úp sấp trên người cô, cười nói: “Vợ này, chym của anh nhận chủ, vừa đụng vào em đã bắn ra.”

Chu Dao thở hổn hển muốn đẩy quả núi thịt trên người mình xuống, nhưng lại bị anh nhấc hai đùi lên, cắm chym lớn chỉ nhận chủ kia vào trong tiểu huyệt dầm dề dâm dịch của cô.

Rạng sáng hôm sau, anh thức dậy sớm để về thành phố H, trước khi đi lại bắn một lần tinh dịch cho Chu Dao ngậm lấy, đêm qua, cô bị anh chơi đùa quá mức, anh vừa cắm vừa hỏi cô: “Anh già không?”

Tên lưu manh này thật nhỏ mọn, cô bị anh cắm khóc thút thít, bị anh đưa lên đỉnh cao trào hết lần này sang lần khác.

Sau khi anh rời đi, Chu Dao đưa tay rút khăn giấy trên tủ đầu giường lau chùi tinh dịch chảy ra.

Nhìn tờ giấy ướt đẫm, hôi tanh đều là tinh hoa của anh, cô chê bai ném xuống đất, lại không khỏi không cẩn thẩn dính vào tay, suy nghĩ một chút, cô đưa ngón tay lên mũi ngửi thử.

Mùi vị tanh nồng, có chút ngang ngược, thật giống với con người anh.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Akiu
Bài viết: 10
Ngày tham gia: 04 Tháng 8 2020 19:09
Has thanked: 26 times
Been thanked: 4 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 8 2020 20:30

Sao đợi mãi vẫn chưa có chương mới nữa. Có lich đăng k ạ.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 6854 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 8 2020 15:27

Chương 28. Fuck! Về nhà ông sẽ chơi chết em!

Thật ra công ty còn rất nhiều việc phải làm, vốn dĩ phải một tuần mới hoàn thành, cho nên bây giờ anh phải chạy đi về giữa hai thành phố.

Trình Nghị mở cửa xe: “Vợ, châm điếu thuốc giúp anh!”

Chu Dao cầm lấy bao thuốc đặt trên đầu xe, lấy một điếu ngậm vào miệng châm lửa rồi nhét vào miệng anh.

Trình Nghị rít một hơi sâu, đầu lọc mới vừa bị cô ngậm qua, vẫn còn ẩm ướt và thoang thoảng mùi hương son môi của cô.

Chu Dao nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh, trong khoảng thời gian này, anh bôn ba qua lại hai nơi thế này, mệt đến mức giọng nói cũng khàn đặc, tơ máu trong mắt cũng rất rõ ràng, râu cũng dài ra không kịp cạo.

“Trình Nghị, nếu không thì, em theo anh về thành phố H nhé!”
Đối với cô, đi đâu cũng không sao, cửa hàng bên này để Tiền San trông coi giúp cô là được.

Trình Nghị ngậm điếu thuốc, nhìn cô dò xét: “Thật không?”

Trong khoang xe bỗng chốc yên tĩnh lại, anh không mở nhạc, lúc này chỉ có tiếng hít thở của hai người.

Chu Dao không dám đối diện với anh, cụp mắt khẽ gật đầu một cái.

Sau cái nhìn dò hỏi của anh, Trình Nghị chỉ thấy cô cúi đầu, mái tóc che khuất hơn nửa khuôn mặt, cô chỉ gật đầu một cái rất nhẹ.

Lòng ngực của anh tràn ngập vui sướng, cả khuôn mặt căng ra, điếu thuốc ngậm trong miệng suýt chút nữa cũng rơi xuống, anh duỗi tay ra nắm chặt bàn tay đăng xoắn xuýt vì khẩn trương của cô, tay cô nhỏ bé và mềm nhũn, anh chỉ cần một tay có thể bao phũ toàn bộ.

Anh vui vẻ đạp chân ga, chạy nhanh về nhà, thu dọn đồ đạc, đóng gói đưa cô về nhà mình.

Hôm sau, đồ cũng đã chuẩn bị xong, linh tinh này nọ cũng đầy hai vali, Trình Nghị tự mình khiêng xuống dưới lầu.

Trước khi đi, Chu Dao đã đến của hàng gặp Tiền San nói chuyện, Tiền San kinh ngạc, hỏi Chu Dao và Trình Nghị: “Chị Dao Dao, chị muốn sang thành phố bên kia với bạn trai sao?”

“Đúng vậy.”

Nói thật, đối mặt với người đàn ông như vậy, không muốn động lòng lòng cũng khó, bây giờ thể xác và tinh thần của Chu Dao đã hoàn toàn thất thủ, quyết tâm và đầy dũng khí, bước lên con đường không có lối ra.

Người đàn ông kia đang xem điện thoại, miệng còn ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, cô nhìn qua cũng đúng lúc anh nhìn lại đây, trên gương mặt cương nghị của anh cũng đầy vui vẻ nhìn cô.

Đêm qua, anh vẫn hối thúc cô sắp xếp đồ đạc, anh sợ cô nói xong sẽ đổi ý, hận không thể lái xe suốt đêm chạy về thành phố H.

Ăn sáng xong lập tức xuất phát, ở trên xe rất yên tĩnh, Chu Dao bèn mở nhạc lên cho náo nhiệt một chút.

Nhưng cảm nhận được ánh mắt của anh thỉnh thoảng nhìn cô qua kính chiếu hậu: “Nhìn em làm gì, tập trung lái xe đi.”

Trình Nghị không nói lời nào, khóe miệng cong lên nụ cười.

Từ tối hôm qua, sau khi cô nói cô sẽ theo anh về thành phố H, nụ cười trên mặt anh cũng chưa hề tắt.

Anh rất hài lòng, cuối cùng thì cũng đã lừa gạt được dâm nữ này về nhà với anh, trước đây anh ngang ngược vào ở nhà cô đã có suy nghĩ, nếu về cũng phải về cùng với cô, không ngờ bây giờ đã trở thành sự thật.

Khoảng hơn 4 tiếng mới đến thành phố H, Chu Dao mơ ngủ suy nghĩ người này cả tuần nay chạy đến chạy lui, một ngày mất hết 9 tiếng đồng hồ đi về, chỉ vì muốn gặp cô, sáng sớm hôm sau lại lục tục lái xe đi.

Cô nghĩ như vậy, khóe mắt lập tức nóng lên, bất an trong lòng cũng tiêu tan rất nhiều.

Trình Nghị lái xe chạy thẳng vào khu chung cư, nơi này có chút hẻo lanh, cây xanh tốt tươi, nhìn ra được đây là một khu chung cư cao cấp, trước giờ cô chưa từng hỏi anh làm nghề gì, lúc nào cũng chạy xe tải, nhưng có lẽ năng lực của người này không kém.

Anh lấy hành lý trong xe xuống, Chu Dao muốn giúp anh cầm những món nhỏ, nhẹ, nhưng anh không cho, bảo cô đứng bên cạnh là được.

Mang hết đến thang máy, anh bấm tầng số 20, tay vẫn nắm lấy tay Chu Dao, vừa rồi xách đồ nhiều nên lòng bàn tay anh ra không ít mồ hôi, nhiệt độ nóng bỏng chạy dài theo mạch máu, đi đến nơi trái tim cô.

Đến tầng 20, Trình Nghị để cô ra ngoài trước, còn mình thì khuân đồ ra.

Anh mở cửa để cô vào trong: “Vợ ơi, đây là nhà của chúng ta.”

Căn hộ kép  hai tầng, tường màu xám lạnh và đen, lạnh lẽo đơn điệu, tràn ngập hơi thở của người đàn ông độc thân, trang trí tinh tế nhưng lại thiếu đi sức sống, giống như căn hộ mẫu vậy.

Trình Nghị dắt tay Chu Dao đi xem nhà, để cho cô quen thuộc, sau đó đưa cô vào phòng ngủ chính.

Cô ngại trên người bẩn muốn đi tắm, anh cũng kiên quyết đi theo tắm với cô, chạy xe mấy giờ liền không thấy mệt, khi tắm anh cứ sờ tới sờ lui, gậy thịt hư hỏng cứng rắn kia còn cọ cọ, đâm chọc lên người cô nữa.

Chu Dao đẩy cái tay đang quấn eo mình ra: “Không muốn, anh không mệt nhưng em mệt.”

Trình Nghị nghĩ đến cuộc hẹn ăn cơm tối nay bên ngoài, cho nên cũng rũ lòng từ bi tha cho cô.

“Vợ, em ngủ trước một giấc đi, tối nay sẽ dẫn em đi gặp anh em của anh, để cho họ biết mặt người chị dâu này.”

Tối qua, anh có nói với Lý Minh Hiên rằng hôm nay sẽ dẫn cô về, anh chàng kia ầm ĩ muốn gặp, xem cô gái đã trói chặt thằng bạn thân của mình ra sao, gọi hết bọn anh em tối nay tụ tập làm một bữa.

Anh nghĩ sẽ hoãn lại một ngày, để cô nghỉ ngơi một chút, bây giờ anh không đưa cô đến thì bọn nhóc đó lại ầm ĩ cả lên, đứa bé nhất trong đám cũng gào thét muốn gặp chị dâu, tình cảm mãnh liệt cuồn cuộn như vậy anh không thể làm gì khác hơn là quyết định hẹn vào hôm nay.

Trình Nghị nằm xuống với cô, một tay đặt lên bầu ngực sữa thơm mềm xoa nhẹ một hồi, cái giường này đã bao năm anh nằm một mình, lần đầu tiên có một cô gái ngọt ngào nằm lên.

Anh không ngủ, cằm tì trên đầu cô, lắng nghe hơi thở khe khẽ của cô, im lặng thật lâu, khắp phòng yên ắng, quả tim của anh cũng bình ổn trở lại.

Ngủ suốt đến sáu giờ chiều, ánh hoàng hôn trãi dài cuối chân trời xa xa, cả căn phòng ngập tràn màu đỏ ấm áp, yên bình và tốt đẹp.

Anh đánh thức Chu Dao còn đang say giấc để cô thức dậy đi rửa mặt, sau khi chuẩn bị thỏa đáng lập tức ôm eo cô ra ngoài thang máy, cô dựa vào người anh, dụi dụi hai mắt còn mơ ngủ.

Trình Nghị cầm điện thoại gọi cho Lý Minh Hiên, dặn dò trước: “Da mặt cô ấy mỏng, nói mấy thằng khỉ con đó đừng có làm quá mức.”

Đầu dây bên kia ầm ĩ chứng tỏ bọn họ đã đến chỗ hẹn, Lý Minh Hiên nghe thấy lời dặn dò của anh, to giọng nói: “Mấy thằng nhóc này, lát nữa nhớ kiềm chế một chút, anh Trình của mấy cậu gọi điện đến nói chúng ta thủ hạ lưu tình kìa.”

Lập tức, một tràng cười vang lên: “Đã biết, anh Trình!”

Trình Nghị cười: “Đám khỉ gió.”

Thang máy xuống đến bãi đỗ xe, tay anh vẫn không muốn rời khỏi eo cô, vuốt ve khi mạnh khi yếu, kéo cô đến một chiếc xe Land Rover màu đen, ấn khóa, đèn xe nháy sáng lên, Trình Nghị mở cửa ghế phụ, chắn trên đầu để cô ngồi vào.

Anh vòng ra đầu xe, ngồi vào ghế lái, lái xe chạy ra khỏi bãi đỗ.
Chu Dao có chút mệt, che miệng ngáp dài: “Ưm… Có cần em chú ý điều gì không?”

Trình Nghị mắt nhìn trước, tay cầm lái, trêu cô: “Chú ý đừng để người đàn ông của em mất mặt là được.”

Chu Dao trừng mắt với anh một cái, chờ đến nơi rồi, mở đèn trong xe lên, hạ kính chiếu hậu xuống xem lớp trang điểm có bị nhòe hay không.

Cô cố ý trang điểm nhẹ một chút, son môi nhạt, cái miệng nhỏ hồng hồng đáng yêu, Trình Nghị nhìn thấy, dưới thân lập tức căng cứng, cái miệng bé xíu kia, nếu mà khẩu giao cho anh, chắc tuyệt biết bao nhiêu.

Anh xoa nhẹ đũng quần: “Vợ ơi, chym anh cứng rồi.”

Chu Dao liếc nhìn đũng quần anh một cái, thấy một túp lều nhô cao, không mặt lập tức đỏ ửng: “Trình Nghị, tên lưu manh này, đừng có lúc nào cũng động dục thế chứ.”

“Ai bảo dâm nữ em cứ luôn quyến rũ anh.”

Anh đưa tay xoa nhẹ môi hồng của cô, mạnh mẽ kéo cô vào lòng, cố gắng đầy cái kia lên bụng dưới của cô mấy lần, hơi thở dồn dập hơn nữa, Chu Dao dùng tay nhỏ đẩy lồng ngực anh, sợ anh thật sự sẽ làm thịt cô ở ngay tại chỗ này.

Cô bị anh đẩy đưa khiến hơi thở cũng rối loạn: “Tối về, tối về nhà rồi ‘làm’.”

“Fuck! Về nhà ‘chơi’ chết em.” Hơi thở của anh gấp gáp ồ ồ, hung ác đẩy thêm một cái nữa mới chịu dừng lại.

Chu Dao xuống xe mà hai chân mềm nhũn ra, từ phía sau anh đưa tay ôm lấy cô, không nói không rằng, hung hăng xoa nhẹ mông cô mấy cái.

Cô xấu hổ ngẩng đầu lên liếc nhìn anh, vừa rồi trong xe anh hôn môi lem cả son, đôi môi thì sưng đỏ, hai cánh môi còn xinh đẹp mê người hơn cả khi thoa son.

Dưới ánh đèn, ánh mắt anh còn dọa người hơn nữa, trong mắt tối đen: “Lẳng lơ! Ông sớm muộn gì cũng chết trên thân thể em!”

Chu Dao đỏ mặt, cúi đầu đi về phía trước, trong lòng không hiểu sao đột nhiên anh lại nổi điên nữa.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 6854 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 8 2020 15:49

Chương 29. Cắm chym lớn chưa tắm rửa khai nồng vào miệng cô.
 
Trình Nghị nói tên ra rồi được người phục vụ đưa lên tầng hai, anh nghiêng đầu nói với Chu Dao: “Lát nữa mấy thằng khỉ gió đó sẽ ầm ĩ với em, em đừng sợ nhé.”
 
Phục vụ đứng trước cửa phòng bao thấy có khách đến, lập tức mở cửa ra.
 
Bên trong ồn ào, tiếng cười tiếng nói vui vẻ của nam lẫn nữ, thấy Trình Nghị đứng ở cửa, cả đám đều dừng lại, nhao nhao xông lên: “Chào chị dâu.”
 
Mười mấy người đàn ông đều gọi Chu Dao là chị dâu, thật sự là bị khí thế này dọa cho có chút sợ rồi đó.
 
Trình Nghị đưa cô vào trong: “Đừng ầm ĩ quá mức là được rồi.”
 
Đông Tử mập mạp trêu chọc anh: “Anh Trình khi nào lại trở nên dông dài như đàn bà vậy, nhanh nhanh giới thiệu chị dâu cho tụi em đi.”
 
Lý Minh Hiên cũng hùa theo: “Đúng vậy, nhanh giới thiệu cho tụi tao biết cô ấy là thần thánh phương nào mà bắt nhốt được mày vậy.”
 
Trình Nghị khoát tay lên vai Chu Dao, khuôn mặt trăm năm lạnh lẽo cũng lộ ra chút dịu dàng: “Vợ tao, Chu Dao.”
 
Anh ôm cô giới thiệu cho từng người bạn của mình, bọn họ cũng đưa người nhà đến, hơn hai mươi mấy người nên Chu Dao nhớ không hết, chỉ nhớ được người anh em tốt Lý Minh Hiên của anh, là bởi vì lần trước hai người bọn họ đang chat X qua video suýt chút nữa đã bị anh ta nhìn thấy cô đang lõa thể.
 
Người đến kính rượu Chu Dao đều bị anh chặn lại, mọi người hiếm khi có được cơ hội ban ngày ban mặt chuốc rượu cho anh, lời chúc mừng tới tấp không ngừng.
 
“Anh Trình, anh Trình, chúc anh và chị dâu trăm năm hảo hợp!”
 
“Anh Trình, chúc hai người nhanh nhanh kết hôn.”
 
“Anh Trình, chúc anh và chị dâu vĩnh viễn bên nhau.”
 
Hiện trường náo nhiệt như hôn lễ, Trình Nghị cười: “Cút đi.”
 
Nhưng ai đến anh cũng không từ chối, ly này nối tiếp ly kia luân phiên chạy vào bụng.
 
Lúc ra về là Chu Dao lái xe, anh say mèm nhũn như bùn, Chu Dao cố hết sức mới kéo anh từ trên xe xuống dưới, suýt chút nữa đứng không vững ngã ngược về phía sau, anh xòe bàn tay to lớn của mình ra kéo cô lại.
 
Chu Dao giằng co như thế hồi lâu, trên lưng cũng lấm tấm mồ hôi, thở hổn hển, nghi ngờ: “Lão Trình à, anh có thật là say không vậy?”
 
Trình Nghị với hai mắt lờ đờ, cả người đè lên thân cô, chỉ cười chứ không nói lời nào, nói anh say nhưng lại có phần tỉnh táo, dáng vẻ này thật sự giống quỷ à.
 
Chu Dao nhỏ bé khiêng anh vào thang máy, lảo đảo như đấu vật, anh dồn hết sức nặng cơ thể áp lên người cô, nhìn bước đi nghiêng ngã của cô, thì cười.
 
Chu Dao vì đỡ anh nên dùng hết sức lực, khuôn mặt đỏ bừng, nghe thấy anh cười, cô bực bội hất cánh tay anh đang còn khoát trên vai mình ra.
 
“Tự anh đi đi.”
 
Trình Nghị thấy mình thật sự chọc giận cô rồi, đuổi theo mấy bước đã bắt được cô, cô tức giận hất tay anh ra.
 
“Vợ, anh không thoải mái mà.”
 
Thân thể cao lớn luôn khỏe mạnh của anh hiện lên màu đỏ tía, bởi vì da ngăm đen nên nhìn không ra, nhưng anh cười toét, lộ ra hai hàm răng trắng sáng chói mắt.
 
Cuối cùng thì anh cũng tự mình đi, kéo cô ôm vào lòng thật chặt, cong lưng xuống tì cằm lên đầu cô, đẩy cô đi về phía trước.
 
Chu Dao cảm thấy Trình Nghị say rượu sao lại dính người như cơm nắm như thế chứ.
 
Ở nơi công cộng lại dính nhau như vậy, Chu Dao da mặt mỏng muốn tránh ra, bàn tay anh to khoẻ lại vòng lên giữ lấy vai cô, không cho cô rời khỏi cái ôm của mình.
 
Vào trong thang máy, anh khẽ lắc mông chạm vào eo Chu Dao, cái vật trong quần kia sớm đã căng cứng lên rồi.
 
Cho dù cách mấy lớp vải, Chu Dao cũng có thể cảm nhận được cứng rắn của anh, cô bị nó đâm vào cả thân thể như nhũn ra.
 
Anh cúi đầu dựa vào bên tai cô, hơi thở nóng hầm hập hòa cùng mùi rượu phà lên trên mặt cô.
 
Anh cũng không quan tâm đến camera trong thang máy, chuyện này thật rất doạ người, Chu Dao sợ anh thật sự nổi điên, vội vàng lùi lại đẩy anh ra: “Đừng đẩy nữa …”
 
Trình Nghị uống nhiều rượu như vậy, ý thức cũng hơi mơ màng, cứ dựa theo bản năng của mình cũng không thèm nhìn xem bây giờ đang ở đâu, vẫn cứ lắc cái mông chạm vào cô.
 
Bỗng cửa thang máy mở ra, một đôi nam nữ đi vào, nhìn thấy tư thế mập mờ của họ bên trong liền kinh ngạc mở tròn mắt.
 
Chu Dao sắp khóc rồi, còn anh thì như đang vui lắm, Trình Nghị nói nhỏ bên tai cô: “Về nhà dùng miệng giúp anh, nếu không… Cho dù có bọn họ ở đây, anh cũng sẽ ‘chơi’ em.”
 
Chu Dao vội vàng gật đầu, hiện tại, mặc kệ anh có yêu cầu gì, cô cũng chấp nhận, chỉ cần không phải làm chuyện đó ở đây cho người ta nhìn là được.
 
Trình Nghị buông cô ra, nhưng vẫn dựa sát sau lưng cô, cái vật kia vẫn còn ngóc đầu lên thật cao, đẩy về phía cô.
 
Vừa mới bước vào huyền quan, anh đã vội vàng lột quần áo cô, giày còn chưa kịp tháo thì cả người Chu Dao cũng đã bị anh lột sạch sẽ.
 
“Về phòng đi mà, đừng ở chỗ này.”
 
Anh ôm Chu Dao lên chạy mấy bước lên phòng ngủ lầu 2, ném cô lên giường, còn mình thì vội vã cởi quần áo đang cản trở trên cơ thể xuống.
 
Cái gậy thịt nóng hổi tím đen dựng thẳng đứng đối mặt với cô, vênh váo phách lối, rừng rậm đen tuyền vừa thô ráp vừa rậm rạp, đỉnh đầu hình tam giác, góc cạnh rõ ràng, to lớn vô cùng, gân xanh bao quanh thân gậy cứng cáp, hai túi thịt phình to ra.
 
Cự vật này to lớn dọa người, cô cũng không biết làm cách nào mà tiểu huyệt của mình có thể nuốt trọn nó được.
 
Chu Dao đỏ mặt nghiêng đầu sang bên không dám nhìn, anh đi đến cạnh cô, chym lớn cũng đầy khí thế hung hăng đối diện với cô, cách chớp mũi không quá mười phân, mùi vị tanh nồng xông thẳng vào lỗ mũi.
 
Anh còn muốn tiến lên phía trước, để con chym này có thể chạm vào miệng cô, Chu Dao sợ quá lùi về phía sau, giọng nói cũng dần run rẩy: “Dừng lại, dừng lại …”
 
Trình Nghị rung rung cái vật kia mấy cái: “Vợ, vừa rồi em đã đồng ý với anh, sẽ liếm gậy thịt cho anh mà.”
 
Hôm nay, sau khi anh thấy cái miệng nhỏ xinh thoa son của cô, hai cánh môi nho nhỏ hồng diễm ướt át rất mê người, nếu như nó ngậm lấy cự vậy của thì cảm giác sẽ tuyệt đến mức nào.
 
Chu Dao che mũi, quay đầu nói: “Không nuốn, em cho anh ‘làm’ em được chưa?”
 
Lúc ở thang máy, cô một lòng muốn thoát khỏi anh, cho nên mới nghe không hiểu anh yêu cầu cái gì đã lập tức đồng ý, bây giờ mới biết, hóa ra điều kiện là như vậy, cô hối hận không thôi.

Vật kia dữ tợn vô cùng có thể đâm thủng cổ họng của cô không?

Nghĩ bụng anh sẽ tha cho cô, không để cô ngậm gậy thịt nữa, nên tự mình ngoan ngoãn mở rộng hai chân, lộ ra nơi riêng tư hồng phấn sạch sẽ.
 
Cò kè mặc cả với anh, cô đỏ mặt ngọt ngào gọi: “Ông xã, dâm huyệt của em ngứa quá, anh ‘chơi’ với tiểu huyệt của em nha~~”
 
Đay là lần đầu tiên trong cuộc sống hiện thực, cô chủ động gọi anh là ông xã, có thể tưởng tượng được là cô không muốn liếm cự vật cho anh đến mức nào.
 
Trình Nghị nhìn dáng vẽ dâm đãng của cô, tự mình phát dâm vạch chân để lộ tiểu huyệt cầu xin người đến ‘chơi’, dục vọng trong đáy mắt càng dày đặc.
 
Anh hung ác xoa vài cái lên tiểu huyệt của cô, đưa tay bóp tròn bóp méo bầu ngực run rẩy của cô, khe huyệt cũng bắt đầu phun ra nước dâm.
 
Anh nói rất nghiêm túc: “Lẳng lơ đừng vội, chờ lát nữa anh sẽ chơi với tiểu huyệt của em, còn bây giờ em ngậm liếm chym cho anh đi.”
 
Với trình độ say đến mức này của Trình Nghị, anh cũng không thèm để ý đến cô, lôi kéo cô lên giường, giữ chặt hai tay cô, tay còn lại cầm chym lớn bắt đầu chui vào trong miệng nhỏ trơn trợt của cô.
 
Chu Dao nín thở, mím chặt môi không cho anh làm, nhưng khó mà chống lại sức lực của anh, đỉnh đầu tam giác tím đen kia đã ngang ngược chui vào trong, miệng cô quá nhỏ chỉ có thể vào một nửa rồi không thể đẩy vào tiếp được nữa, Chu Dao dùng lưỡi muốn đẩy cái đầu nấm này ra ngoài.
 
Anh chưa tắm rửa đã đưa vật này cho vào miệng cô, trên người nó còn mang theo mùi vị khai nồng của nước tiểu và mùi hương nam tính nồng đậm.
 
Lưỡi cô lướt qua lại lung tung, trong lúc vô tình chạm vào lỗ nhỏ trên đình đầu, khiến cho cự vật trướng phình to hơn nữa, làm cho khóe miệng cô đau nhức, cô chỉ biết ưm ưm xin anh bỏ qua, thân thể vặn vẹo không ngừng.
 
Trình Nghị nhìn thấy nước mắt cô tuôn trào, lập tức rút phân thân của mình ra khỏi miệng cô, lồng ngực phập phồng kiềm nén thú tính của mình, chịu đựng, hổn hển dỗ dành cô.
 
“Vợ ơi, em thấy đó, anh đã liếm cho em biết bao nhiêu lần rồi, em còn chưa từng liếm lại cho anh lần nào.”
 
Chu Dao được tự do, vội vã quay đầu sang chỗ khác ‘phì phì phì’ phun nước bọt, nghe thấy anh ăn nói khép nép dỗ dành để cô liếm cho anh, cô nhớ ra trước đây anh đã liếm cho mình rất nhiều lần, cái lưỡi to đáng ghét kia lại mang đến sung sướng cho cô, vậy nên có phải cô cũng nên làm cho anh có cảm giác sung sướng khó nói thành lời như thế hay không.
 
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Dao đỏ bừng, do dự một hồi: “Cái đó của anh nặng mùi quá … Anh đi tắm trước đi.”
 
Trình Nghị trước khi đi còn lắc lắc vật thô to tím đen kia lên xuống vài cái: “Mùi vị nguyên chất không phải ngon hơn sao?”
 
Chu Dao tức giận, trắng mắt liếc anh một cái sắc bén, xấu hổ nói: “Anh không tắm em không liếm.”
 
Trình Nghị cười ồ lên, trần truồng đi vào phòng tắm, cầm lấy sữa tắm cẩn thận chà xát phân thân sạch sẽ, đây là lần đầu tiên anh nghiêm túc tắm cho thằng nhỏ của mình như vậy, sau đó mang theo cự vật thơm ngát ướt đẫm trở về.
 
Ai đó dày mặt vô sĩ nói lời thô tục: “Lạp xưởng thơm ngon ngào ngạt mới ra lò đây! Chỉ có vợ anh mới có vinh hạnh được thưởng thức!”
 
Gậy thịt đã được tắm rửa sạch sẽ thơm tho lại một lần nữa đưa đến trước mắt Chu Dao, đỉnh đầu hình tam giác to bự kia giật giật vài cái giống như đang phụ họa với những lời thô tục của chủ nhân nó.
 
Anh cũng không lau sạch, thân gậy tích lại khá nhiều nước, Trình Nghị cố ý làm chuyện xấu, cầm lấy vật to lớn của mình lắc mạnh cho nước văng tung tóe lên mặt Chu Dao, sau khi làm chuyện xấu thành công thì vui vẻ nở nụ cười.
 
Chu Dao lùi về sau, bực bội trừng anh, tên lưu manh này, uống say rồi càng làm người ta ghét hơn, bèn vươn tay ra cầm lấy gậy thịt to lớn trước mặt.
 
Hai tay cô nắm chặt cự vật của anh, cảm nhận được mạch đập nhảy dữ dội trên thân của nó, dường như là dã thú đang ẩn nấp chờ đợi con mồi đến gần.
 
Cái miệng nhỏ nhắn run rẩy hé mở chậm rãi đến gần, mùi vị vẫn còn rất nồng, ngay cả mùi sữa tắm cũng không át được, đỉnh đầu cự vật thật sự quá lớn, cô không có cách nào ngậm vào hết, chỉ đành mở miệng ăn vào từng miếng nhỏ, khi lưỡi nhỏ chạm vào đỉnh tam giác kia, vật trong tay cô kích động nhảy bật lên một cái.
:onion110: Nợ chương nên hôm nay trả luôn nha mn ơi ~~~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin