[HĐ-21+] Nhật Ký Tình Yêu Trực Tuyến- Nhất Khỏa La Bặc

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Selenecao
Bài viết: 6
Ngày tham gia: 05 Tháng 7 2020 15:36
Has thanked: 52 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 8 2020 17:26

Editor post liền một lúc đọc phê quá, thanks bạn nha 🙏

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 8 2020 22:50

Chương 30. Tất cả con cháu đều cho em.

Chu Dao thật sự không biết làm sao, gậy thịt trong tay lại phồng lớn thêm ra, miệng cô không biết nên bắt đầu từ đâu.

Cô ngẩng khuôn mặt đỏ bừng của mình lên, nổi giận quát: “Này… Không biết phải liếm làm sao ….”

Trình Nghị vươn tay ra vuốt ve môi cô, đôi mắt cháy bỏng chứa đầy tình dục: “Em hôn nhẹ rồi dùng lưỡi liếm nó đi!”

Chu Dao nghe lời hôn lên đỉnh đầu một cái, mỗi một tấc cô cũng không bỏ sót, mỗi một tấc đều in nụ hôn của mình lên, đến tận cùng gốc rể, phần rừng rậm ở hai túi thịt vẫn còn ướt sủng nước, cô cũng nén hết xấu hổ xuống hôn lên đó, bên ngoài nhìn nhăn nheo, xúc cảm mềm nhũn, nhưng nhiệt độ còn cao hơn môi cô mấy lần.

Cô vùi đầu vào nơi ấy, mùi hương nam tính lại càng nồng đậm hơn, khiến khuôn mặt đỏ bừng của cô lại cháy bùng lên, đám cỏ thô ráp của anh cọ lên mặt cô khiến nó ngứa ngứa, Chu Dao nâng hai túi thịt khổng lồ kia lên, vươn lưỡi ra liếm nhẹ một vòng, tựa như đang liếm trái cây mát lạnh mềm ngọt.

Anh thở hổn hển đầy khiêu gợi: “Ha …Vợ anh thật tuyệt.”

Cảm nhận được hơi thở gấp của anh, Chu Dao cảm giác tiểu huyệt của mình đã chảy nước, trong lòng không hề chống cự chuyện liếm mút gậy thịt cho anh, được anh cổ vũ cô càng ra sức hơn nữa, đầu nhỏ đong đưa ở thân dưới của anh, liếm từ gốc liếm lên, thoa nước miếng khắp thân thể của nó.

Cô hôn lên đầu nấm nóng hổi của anh, lỗ nhỏ trên đó lập tức trào ra một dòng nước trong suốt, cô lè lưỡi ra liếm lấy, cuốn phần tinh dịch này vào miệng, chép miệng thưởng thức mùi vị đó, hơi mặn nhưng không phải là rất khó ăn.

Rồi cô liếm hút ở lỗ nhỏ đó vài lần, nuốt hết toàn bộ tinh dịch trào ra vào miệng, liếm hết bên này sang bên kia, còn dùng lưỡi nhỏ liếm lấy nơi đi tiểu của anh.

Trình Nghị nắm tóc cô giật về phía sau, ánh mắt dính chặt vào cử chỉ dâm đãng đang ăn gậy thịt của cô.

Cô quỳ gối bên giường, vụng về liếm cho anh, cánh môi căng mọng ngậm lấy đỉnh đầu xấu xí đen tím kia, cái lưỡi thơm mềm xấu hổ lấp ló, chạm vào gậy thịt nóng bỏng của anh lập tức sợ hãi rụt về.

Cô không biết cách khống chế lực, nên đôi khi sẽ cắn lấy gậy thịt, kỹ thuật khẩu giao của cô rất ngây ngô, nhưng những lần đầu của cô gái này đều trao cho anh, mặc dù đau nhưng anh cũng cảm thấy sung sướng ngất trời.


“Ui… Cái miệng đáng yêu của dâm nữ cũng biết mút gậy thịt.”
Mông của Chu Dao vểnh lên thật cao, lắc lư qua lại, nếu có cái đuôi khẳng định là rất giống chú chó nhỏ.

Trình Nghị liếm liếm môi, đưa tay xuống dưới nắm lấy bầu ngực to tròn của cô vuốt ve, vợ anh đúng là mẫu cẩu xinh đẹp nhất, lẳng lơ nhất thôn, còn anh chính là gả chó săn hung ác cuối thôn, mỗi ngày đều chặn đường mẫu cẩu này lại trêu chọc, không cho cô đi, nhìn khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ nhưng không thể làm gì anh.

Ở trước mắt người đến người đi mà cưỡi cô,đâm vào cái huyệt nhỏ của cô, làm cô lớn bụng, để cô sinh cho anh một ổ chó con.

*Mẫu cẩu: ý nói chó cái, nhưng do hơi sượng mình vẫn để nguyên văn.

Lưỡi nhỏ của dâm nữ nghịch ngợm chui vào trong lỗ nhỏ của đầu nấm, bàn tay cũng học theo cách anh nắm gậy thịt xóc lên xuống, toàn bộ thân gậy đều là nước bọt trơn trợt của cô.

Trình Nghị đặt tay lên đầu Chu Dao, híp mắt hưởng thụ kỹ thuật khẩu giao của cô.

Chu Dao liếm hơi mạnh lên lỗ nhỏ đó, vui vẻ liếm từ gốc rể lên thẳng đỉnh đầu, thịt cự vật giật nẩy dữ dội, trượt ra khỏi bàn tay của cô.

Lỗ nhỏ mở ra bắn thẳng tinh dịch trắng đục lên mặt, đầu, cổ của cô, ngay cả lông mi cũng dính vài giọt, còn lại theo khuôn mặt cô trượt dài xuống dưới, đọng lại trên ngực giống như sữa tắm.

Chu Dao muốn tránh mà không kịp, bị anh bắn đầy mặt, dính dấp cả hai mắt cũng không mở ra được.

Trình Nghị giữ chặt cằm Chu Dao, ép cô há miệng, tay kia tuốt gậy thịt thật nhanh, bắn một luồng tinh dịch trắng đục vào miệng cô.

“Fuck! Mẫu cẩu lẳng lơ! Bắn hết cho mẫu cẩu dâm đãng này!”

Toàn bộ tinh dịch bắn vào trong miệng cô, một giọt cũng không lọt, Chu Dao nắm chặt tay anh giãy giụa, trơ mắt nhìn anh rót tinh dịch hôi tanh vào miệng.

Trình Nghị nghiêm giọng quát: “Ngoan ngoãn nuốt hết cho ông!”

Gương mặt anh thật hung ác, bàn tay lớn nắn chặt cằm cô, khiến Chu Dao sợ hãi không dám cự tuyệt, rướm rướm nướt mắt nuốt hết vào bụng.

Anh ép cô há miệng thè lưỡi ra, để cho anh thấy rõ cô đã uống sạch tinh dịch không chừa một giọt mới chịu buông cô ra, cúi đầu hôn lên miệng cô, ngậm cắn cánh môi sưng đỏ.

Trình Nghị ôm cô đặt lên giường, bày ra tư thế nửa quỳ nửa nằm sấp, mông vểnh cao lên, để cho bánh bao ướt đẫm dâm dịch và lỗ cúc mập múp lộ ra.

Trình Nghị cắm ngón tay vào trong tiểu huyệt mập mạp kia, huyệt thịt đã đủ ẩm ướt, lập tức anh đổi thành cự vật tím đen chằng chịt gân xanh đẩy vào bánh bao béo mập đó, hai cánh hoa môi đầy đặn cũng chủ động ngậm mút lấy đầu nấm của anh.

Trình Nghị rướn người lên phía trước, gậy thịt lấp đầy miệng huyệt, vọt thẳng vào trong đường hành lang chật hẹp mất hồn, thịt non bên trong ẩm ướt ngập nước bao vây lấy phân thân của anh, sướng đến mức tê dại cả da đầu.

Anh lắc hông để gậy thịt chôn sâu vào thân thế co quắp của cô: “Mẫu cẩu dâm đãng nhiều nước thật.”

“Ưm ư ~~” Chu Dao rên khẽ một tiếng, vật to lớn kia lấp đầy tiểu huyệt của cô, khiến cô ăn không trôi.

Trình Nghị vỗ lên mông cô một cái, thân dưới đẩy lên phía trước cắm vào dâm huyệt: “Mẫu cẩu bò về phía trước, nhanh!”

Cảm giác chếnh choáng, lý trí để suy nghĩ cũng không có, trong đầu Trình Nghị chỉ có một ý niệm, chơi nát dâm huyệt của cô!
Lại đánh thêm một phát, lần này thật sự anh dùng sức khá lớn, năm ngón tay còn in rõ ràng trên thịt mông trắng nõn của cô.

Người đàn ông này điên rồi, Chu Dao bị anh khống chế tạo ra tư thế xấu hổ vô cùng, giống như hai chú chó đang giao phối với nhau, tiểu huyệt bị anh cắm, mông bị anh đánh bò về phía trước, cô tức giận nói: “Anh coi em là gì vậy hả?”

Đáng tiếc, lời nói ngọt ngấy như đang làm nũng này không có chút tác dụng nào với đàn ông cả.

“Xem em như mẫu cẫu của anh! Mẫu cẩu nước chảy lênh láng thành sông, mẫu cẩu dâm đãng, lẳng lơ, ‘đâm’ chết em!”

Tốc độ của người đàn ông càng lúc càng thô bạo, đỉnh quy đầu đẩy hoa tâm, nhiều lần chạm vào tử cung.

Thân thể Chu Dao mềm nhũn, chân run rẩy, khó khăn bò về phía trước, muốn chạy trốn khỏi cơn tình ái dọa người này: “Ưm, ôi ~~ Em không phải là mẫu cẩu ~~”

Trình Nghị rạp người nằm trên lưng Chu Dao, nói từng lời bên tai cô: “Em chính là mẫu cẩu của ông, ông là chó săn to lớn, dùng chym này ‘đâm’ chết em, mẫu cẩu dâm đãng.”

“Bắn hết tinh dịch chó đực này vào tử cung em, để em sinh cho ông một ổ chó con.”


“Chym này chơi có sướng không?”

Tên lưu manh này miệng toàn lời bậy bạ, những lời thô tục dâm dục cưỡng gian lỗ tai Chu Dao.

Nước mắt Chu Dao lại tuôn trào: “Hu hu… Em không phải là mẫu cẩu… Trình Nghị… Buông em ra ….”

Cánh tay mạnh mẽ vẫn giữ chặt eo của Chu Dao, anh lắc hông thật nhanh, thật mạnh, gậy thịt hung mãnh đáng sợ kia thật sự muốn đâm xuyên qua hạ thể của cô.

“Fuck! Dâm huyệt của mẫu cẩu chặt quá! Phải ‘đâm’ nát vụn cái huyệt này của em mới được.”

Chu Dao thật sự rất sợ anh, bị vật to lớn kia từ trên cao đóng xong, cô muốn chạy trốn, lại bị nó đâm vào miệng tử cung nhiều lần, vừa xót đau vừa sung sướng lại có chút sợ hãi, sợ anh đâm thủng qua bụng cô mất, cuối cùng thì sợ quá khóc thét lên.

Thân thể không ngừng run rẩy, ngay cả giọng nói, tiếng khóc cũng run rẩy theo: “Hu hu … Em không được… Chịu hết nổi rồi… Hu hu hu …”

Trình Nghị ôm cô lật lại, hạ thể hai người vẫn cứ quấn quýt lấy nhau như cũ, đỉnh đầu tam giác xoay vòng nghiền nát mọi thứ trong tử cung cô.

Thân thể Chu Dao run rẩy dữ dội, phun nước tung tóe khắp nơi, nằm trong ngực anh co giật không ngừng, khóe mắt vì khóc mà đỏ bừng, còn nấc thành tiếng, cả người lẩy bẩy, tiểu huyệt bên dưới co quắp kịch liệt, xoắn chặt lấy phân thân của Trình Nghị, nhưng anh không chút để ý, mở rộng chân cô ra hết cỡ, mang dịch con cháu của mình toàn bộ rót vào trong tử cung của cô.

Vợ khóc nấc cả người run run, khiến đầu óc đang hỗn độn của anh thanh tỉnh hơn rất nhiều, hôm nay anh say rượu nên càng thêm thô bạo, lại có thể ‘làm’ cô đến khóc.

Thân dưới của hai người gắn liền với nhau, Trình Nghị tựa như đang ôm một đứa bé, một tay bấu chặt mông cô, một tay sờ soạng mái tóc ướt nhẹp rối bời đầy mồ hôi của cô, nhỏ giọng dỗ dành.

“Vợ, đừng khóc, em khóc làm anh đau lòng lắm.”

Toàn thân cô rả rời, rúc vào ngực anh thành một khối mềm mại nho nhỏ, tiểu huyệt bên dưới còn ngậm chặt phân thân to lớn của anh không nhả, làm cho trái tim mạnh mẽ của anh cũng hóa thành vũng nước.

Cao trào quá mức dữ dội, Chu Dao còn chưa hồi phục lại tinh thần, hai mắt mờ mịt sương mù, nước mắt không ngừng lăn dài, thân thể còn đang co giật, bên dưới căng phồng muốn vỡ ra.

Cô nghe thấy tên lưu manh kia nhỏ nhẹ dỗ dành, căm giận cắn lên ngực anh một cái, đồ lưu manh, sắp ‘làm’ chết cô rồi! Kết quả, cô cắn mạnh như thế cũng chỉ để lại trên da ngực một dấu răng nho nhỏ, da thịt của tên lưu manh này dày thật.
Cô nhướng đôi mắt ậng nước lên nhìn anh, oán giận: “Anh sắp giết chết em rồi! Hức ~~ Anh giết chết em rồi mới vừa lòng hả dạ ~~”

Chu Dao vừa nói lại vừa khóc, cũng không ngừng đánh lên người anh, vành mắt phiếm hồng, chóp mũi cũng ửng đỏ, gương mặt vươn đầy nước mắt với tinh dịch của anh, Trình Nghị cảm thấy cô như vậy rất là xinh đẹp, nhìn cô khóc anh đau lòng muốn chết.

Trình Nghị kéo chăn trên giường lau sạch mặt cho cô, bàn tay to vuốt sống lưng để cô dễ thở hơn: “Vợ à, em là tim gan là bảo bối của anh mà, sao anh có thể cam lòng giết chết em được, em đừng khóc, đừng tức giận nữa.”

Nghe anh gọi từng tiếng ‘vợ yêu’ ‘bảo bối’ này nọ, nước mắt Chu Dao cũng dần ngừng rơi, chợt nhớ ra tiểu huyệt còn đang ngậm lấy hung khí đáng chết của anh, cô lắc lắc cái mông muốn nhổ nó ra.

“Rút ra đi, hức, anh rút ra …”

Trình Nghị còn chưa sướng đủ, gậy thịt bên trong tiểu huyệt của cô còn đang sưng phồng, nhưng cô gái yếu ớt này lại ầm ĩ không chịu phối hợp, nếu là người khác, dám đảm bảo Trình Nghị sẽ chẳng thèm quan tâm cô ta sống chết thế nào, hung hăng ‘chơi’ một trận cho sướng rồi hãy nói tiếp.

Nhưng ai bảo cô gái lẳng lơ này là vợ anh kia chứ, không còn cách nào anh đành phải rút cự vật tím đen xấu xí kia ra, không có vật chắn lại, dâm dịch trong tiểu huyệt của cô ồ ạt tuôn ra, dính lên bắp đùi của anh.

“Vợ anh nhiều nước thật, anh sẽ liếm sạch cho em.”

Nếu không thể chơi tiểu huyệt được thì anh cũng phải tìm kiếm phúc lợi khác chứ. Trình Nghị đặt cô lên giường, ôm lấy mông nhỏ của cô, anh vác hai chân cô lên vai, tư thế này khiến cho nửa người trên của Chu Dao lơ lững rời khỏi nệm giường.

Trình Nghị vùi đầu vào trong tiểu huyệt của cô, ra sức gặm cắn, anh ngậm lấy hai cánh hoa môi ẩm ướt, mút nghe chần chậc, lại dùng răng kẹp viên thịt đỏ cương cứng nhô ra nhay cắn, lưỡi to cũng len lõi chui vào trong khe huyệt mà vét sạch dâm dịch của cô.

Bị cái lưỡi thô ráp của anh thô bạo càn quét ở nơi nhạy cảm nhất của mình, hai chân Chu Dao run rẩy nhưng lại rất sướng khoái, dâm dịch cũng tiết ra văng tung tóe lên mặt anh.

Trình Nghị lè lưỡi liếm sạch không bỏ một giọt, cuối cùng anh tự tay tuốt lấy gậy thịt của mình, vạch tiểu huyệt mập múp của cô ra bắn vào, tinh dịch phun ra vung vẩy khắp, vẩy lên giường và cả người Chu Dao.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 8 2020 23:04

Chương 31. Liếm
 
Khi Chu Dao tỉnh dậy, trên giường chỉ còn lại một mình cô, với tay lên tủ đầu giường lấy điện thoại xem giờ, thân thể chỉ mới động nhẹ mà mông cô đau nhức vô cùng “Ui ~~” Cô quay đầu ra sau nhìn thử, mông cô bầm tím cả rồi, tối hôm qua, đồ lưu manh kia không biết uống rượu nổi điên gì, ‘chơi’ cái mông của cô thật hung ác.
 
Sau khi mặc quần áo đàng hoàng đi ra ngoài, Chu Dao đứng ở lầu hai nhìn xuống, thấy anh ở trần mặc quần short, ngồi trên sofa phòng khách nói chuyện điện thoại, trong tay còn kẹp điếu thuốc cháy dở.
 
Chu Dao ôm mông đi đến, Trình Nghị nhìn thấy cô, bèn nói với người bên kia máy: “Có gì mai đến công ty hẵng nói.” Xong rồi lập tức cúp điện thoại, điếu thuốc trong tay cũng bị anh dụi vào tàn gạt.
 
Chu Dao đứng trước mặt anh, quay lưng lại vén váy lên, hai cánh mông nở nang hiện ra với đầy dấu ngón tay xanh tím, bi thảm dọa người.
 
Trình Nghị còn chưa kịp phản ứng, mông của cô đã hiện ra trước mắt anh, và trong mắt anh lấp đầy hình ảnh mông tròn căng mướt của cô, nhìn thấy thảm cảnh do mình tạo ra, anh có chút lo lắng sờ sờ mông cô.
 
Thân thể Chu Dao co rúm lại: “Ui ~~ Đau ~~ đừng có sờ~”
 
Cô lập tức căm hận: “Anh nhìn xem đêm qua anh nổi điên lên làm gì đi.”
 
Tuy trước đây anh vừa hôn vừa cắn, mỗi lần cũng sẽ khiến cô cả người đầy dấu vết, nhưng lần này quá mức nghiêm trọng, mông cô dường như rất đau, bước đi cũng thấy đau.
 
Trình Nghị tự biết mình đuối lý, vội vàng nhận lỗi: “Vợ ơi, anh sai rồi, để anh lấy thuốc mỡ thoa cho em nhé.”
 
Chu Dao bị anh ôm ngược về phòng, toàn bộ quần áo bị cởi sạch, nằm bẹp trên giường, tấm lưng trắng ngần như tuyết cũng đầy dấu vết mờ ám, anh ngồi bên cạnh thoa thuốc cho cô, lấy tay chà xát cho ấm lên trước, để thuốc thấm vào nhanh hơn, lòng bàn tay anh thô ráp lại còn có vết chai sần, mông nhỏ bị thương của Chu Dao cho dù được anh xoa nhẹ cũng thấy đau chịu không nổi, liên tục kêu rên không ngớt.
 
Trình Nghị nhìn cánh mông vốn trắng trẻo lại bị mình biến thành ra thế này cũng không nỡ, lúc đầu ở bên cô anh còn rất lý trí, tối hôm qua sau khi rượu vào lại trở nên thật thô bạo.
 
Sau khi thoa thuốc xong, anh đau lòng cúi đầu xuống hôn lên bờ mông cô, lại đẩy khe mông ra hôn lên cúc huyệt hồng nhạt bên trong, anh dùng lưỡi của mình liếm láp một phen.
 
Hơi thở của anh dần trở nên nặng nề, Chu Dao lo sợ anh lại muốn ‘làm’, cô còn chưa nghỉ ngơi khỏe đâu, tiểu huyệt  tối hôm qua bị anh ‘làm’ vẫn còn đau, cô uốn éo mông ngăn không cho môi lưỡi anh tiến công.
 
Giọng nói của cô dần trở nên không ổn định: “Ưm ~~ Anh đừng hôn chỗ đó, em còn mệt chết đây này ~~”
 
Trình Nghị hung hăng hôn vài cái ở cúc huyệt của cô, rồi mới ngẩng đầu lên thở hồng hộc, hai bàn tay đầy gân xanh đặt hai bên người cô, như có như không đè lên, hôn lên gò má lộ ra khỏi chăn của cô.
 
“Đói không? Anh làm cho em.”
 
Món duy nhất mà anh có thể làm được đó là trứng gà chiên và rau luộc.
 
Chu Dao cười: “Anh không cần đến công ty sao? Đã hơn một giờ chiều rồi.”
 
Trình Nghị cắn lên bả vai mịn màng của cô một cái, bình ổn lại xao động trong lòng: “Bận lâu như vậy rồi không có thời gian dành cho em, hôm nay không đi, sẽ ở nhà với em.”
 
Chu Dao xoay người lại, lộ hết khuôn mặt ra ngoài, khóe miệng cong lên một nụ cười, hai lúm đồng tiền bé xíu hiện ra, đôi mắt sáng lấp lánh: “Em muốn đi dạo phố hẹn hò với anh, chứ không muốn ở nhà đâu.”
 
Nếu ở nhà, anh sẽ cứ mãi ôm cô động tay động chân làm chuyện xấu, không nói quá đó chính là hẹn hò trên giường.
 
Cô rất hài lòng, khoảng thời gian trước anh bận rộn, chung đụng không bao nhiêu, hiếm khi cô làm nũng với anh, nũng nịu như bé gái: “Chúng ta chưa hẹn hò lần nào cả.”

Trình Nghị hôn lên má lúm đồng tiền của cô, cười nói: “Tất cả đều nghe lời vợ.”
 
Chu Dao đẩy anh rời khỏi người mình, cô phải chuẩn bị đi hẹn hò, Trình Nghị bật cười, đè cô dưới thân hôn hít hồi lâu mới bò dậy.
 
Vì đây là lần đầu tiên họ hẹn hò, nên Chu Dao trang điểm nhẹ một chút, mặc một chiếc váy dài liền thân màu vành nhạt, kiểu dáng của váy làm vòng eo của cô nhỏ xíu, bộ ngực lại cao ngất, lại còn mang đôi giày cao gót.
 
Trình Nghị đã thay đổi quần áo xong từ lâu, ngồi dưới lầu hút thuốc đợi cô, áo của anh với váy của cô cùng màu. Nhìn thấy cô mặc váy liền như vậy, vòng eo đã nhỏ không bằng một nắm, hai chân thẳng tắp thon dài, trái cổ của Trình Nghị lăn lên lộn xuống, không muốn ra ngoài, chỉ muốn đè cô dưới thân, chơi đùa cả ngày.
 
Anh dụi thuốc lá trong tay, đứng lên ôm cô ra khỏi nhà, bàn tay không an phận, sờ mó lên ngực của cô, Chu Dao tức giận: “Lão Trình! Có thể đừng sờ tới sờ lui mãi được không hả?”
 
Trình Nghị cắn lỗ tai cô một cái, trong giọng nói còn có chút bất đắc dĩ: “Anh già lắm hả? Không phải chỉ lớn hơn em mấy tuổi thôi sao?”
 
Đôi mắt xinh đẹp của Chu Dao toát lên tinh nghịch: “Ba tuổi là một thế hệ, chúng ta là cách nhau ba thế hệ đó.”
 
Trình Nghị cười xấu xa, xoa nhanh ngực cô, ngón tay của anh chen vào khe ngực: “Rảnh ngực này cũng bị anh liếm, thử hỏi còn có chỗ nào trên người em mà anh chưa liếm qua?”
 
Khuôn mặt Chu Dao đỏ ửng, nguýt anh một cái, cái thằng cha này đúng là không thể nói chuyện được, trong đầu toàn là sắc dục: “Mặc kệ anh.”
 
Đầu tiên là hai người đi ăn cơm, Chu Dao đã lên mạng xem trước, một nhà hàng tây, bầu không khí cũng không tệ, hơn nữa vào giờ này cũng không quá nhiều người nên không cần xếp hàng chờ, nhưng khi Trình Nghị nghe cô gọi bifteck bò chín mười phần, không nhịn được cười phá lên.
 
Chu Dao bực mình nói: “Em thích ăn chín hết không được à.”
 
Trình Nghị cười không dứt, nhận lấy phần thịt của cô cắt thành miếng nhỏ giúp cô: “Được được được…”
 
Cơm nước xong hai người lên tầng trên của trung tâm thương mai xem phim, Chu Dao đi mua bỏng ngô, tuy là mới vừa ăn xong, nhưng xem phim không có bỏng thì sẽ có cảm giác thiếu thiếu cái gì đó.
 
Lâm Ngữ Hi đang chọn đồ trang sức ở cửa hàng châu báu bên kia, tiếng nhân viên bán hàn khen tặng nịnh nọt bên tai, vô thức liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy được người quen, thân hình anh cao lớn khỏe mạnh, khuôn mặt nghiêm nghị nam tính, so với khí chất cao ngạo năm đó đã trầm ổn hơn rất nhiều.
 
“A Nghị.”
 
Trình Nghị nghe thấy có người gọi tên mình, xoay đầu lại, nhìn thấy người yêu cũ đã lâu không gặp, cô ta thay đổi rất nhiều, khuôn mặt trang điểm cẩn thận quần áo đúng mực, trong lúc giơ tay nhấc chân cũng lộ ra vẻ tự tin.
 
Lâm Ngữ Hi chào hỏi với anh: “A Nghị, đã lâu không gặp, em ở xa xa nhìn thấy người giống anh, không ngờ đúng là anh thật, thật không thể tin được anh mà cũng đi xem phim.”
 
Trước đây, anh không nhẫn nại với cô ta nhất chính là những thứ này, bọn họ đi dạo phố không đến mấy lần, lẽ nào bây giờ bên cạnh anh đã có một người phụ nữ, làm anh thay đổi.
 
Trình Nghị cúi đầu cười cười, thái độ cũng không ỡm ờ, đối với cô ta cũng giống như bạn bè bình thường: “Đi cùng bạn gái đến đây.”
 
Trong nụ cười của anh không giấu được cưng chìu, khuôn mặt trang điểm cẩn thận của Lâm Ngữ Hi hơi cứng lại, miệng như ăn phải sáp: “Hiện tại anh có khỏe không?”
 
Trình Nghị nói: “Khỏe, còn cô.”
 
Giọng nói anh hờ hững đầy khách khí.
 
Lâm Ngữ Hi nở nụ cười khổ sở: “Ông già đó năm ngoái đã qua đời, em với vợ ông ta đang tranh chấp tài sản cả năm nay.”
 
Trình Nghị cười cười không ý kiến, năm đó, cô chọn con đường kia thì họ sớm đã thành người xa lạ, cũng không còn thường xuyên trò chuyện.
 
Chu Dao mua bỏng ngô ở quầy thức ăn, từ xa đã nhìn thấy Trình Nghị đang đứng cùng một cô gái cao gầy xinh đẹp, cô gái kia đang nói chuyện với anh, thái độ rất quen thuộc.
 
Sau khi mua xong, cô đến chỗ anh, tò mò hỏi: “Cô gái vừa rồi là ai vậy anh?”
 
Trình Nghị nhận lấy đồ trong tay cô, một tay ôm lấy bả vai cô đến khu vực xoát vé vào trong, hời hợt: “Một người bạn bình thường thôi.”
 
Mặc dù Chu Dao cảm thấy quan hệ giữa bọn họ không đơn giản chỉ như vậy, nhưng cô chỉ ừm một tiếng cũng không hỏi gì thêm.
 
Tìm được chỗ ngồi xuông, cô nhặt một viên bỏng ngô cho vao miệng: “Đây là lần đầu tiên em đi xem phim với người khác đấy.”
 
Trình Nghị nghe thấy trong lòng khẽ động: “Còn chuyện gì khác muốn làm anh cũng sẽ theo em, miễn là em không chê anh và khoảng cách ba thế hệ giữa chúng ta thôi.”
 
Chu Dao vỗ lên tay anh, trong lòng như mật, ngoài miệng lại sẳng giọng: “Ai muốn anh theo chứ.”
 
Bộ phim thật sự rất buồn cười, Chu Dao cười không ngớt, kết phim là đôi tình nhân vì kết hôn đã cãi nhau một trận, cuối cùng mới bước vào ngưỡng cửa hôn nhân, ở nơi giáo đường đối mặt với cha xứ đọc lời thề, giọng nói chân thành và ánh mắt kiên định, Chu Dao cảm động rươm rướm nước mắt, lúc họ trao nhẫn cưới, nước mắt cô cũng chảy dài.
 
Trình Nghị vừa bực mình vừa buồn cười, không hiểu cái này có gì tốt khiến cô phải khóc, anh cầm khăn giấy lau nước mắt cho cô: “Khóc gì chứ, muốn kết hôn thì ngày mai theo ông đi nhận giấy.”
 
Chu Dao liếc dài anh một cái với đôi mắt ngập nước, tên lưu manh này sao hiểu được ước mơ có một hôn lễ hoàn mỹ của thiếu nữ được cơ chứ.
 
Hết phim ra ngoài, đôi mắt Chu Dao vẫn còn hồng hồng, lớp trang điểm bị nước mắt làm lấm lem: “Em đi phòng vệ sinh sửa sang một chút.”
 
Chu Dao nhìn gương sửa lại lớp makeup, cô gái vừa rồi nói chuyện với Trình Nghị cũng đứng ở bồn rửa tay, ánh mắt hai cô gái chạm nhau trong gương, Chu Dao cười cười với cô ta.
 
Lâm Ngữ Hi không hiểu vì sao mình không rời đi, ở bên ngoài chờ hai người họ xem phim xong ra ngoài, nhìn thấy Trình Nghị ôm một cô gái trong ngực, giúp cô cản dòng người đi ra, ngũ quan của cô gái kia dịu dàng thanh nhã, vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn, chỉ đứng đến ngực của anh.

 
Giống như chim non nép vào người, tư thế của họ rất thân mật, ánh mắt chạm vào nhau không cách gì che đậy được ám muội triền miên, đây chính là cô gái đã làm anh thay đổi.
 
Nhìn cảnh này, trong lòng Lâm Ngữ Hi khó chịu lên men, không kiềm được đi theo cô ấy vào phòng vệ sinh, cô ta chủ động chào hỏi cô: “Chào cô, tôi là Lâm Ngữ Hi.”
 
Chu Dao cười đáp lại: “Chào cô, tôi là Chu Dao.”
 
“Tôi biết Trình Nghị, anh ấy có nói với cô tôi là ai hay không?”
 
Chu Dao đã sửa lại lớp trang điểm, tay đặt vào vòi nước cảm ứng, có chút tò mò không hiểu vì sao cô ta lại hỏi như vậy: “Anh ấy có nói, cô chỉ là bạn bình thường của ảnh.”
 
Khóe miệng Lâm Ngữ Hi cong lên, đôi môi đỏ mộng mở lời: “Tôi là bạn anh ấy không sai, vì sao anh ấy lại không nói tôi là bạn gái cũ của ảnh?”
 
Cô ta cũng đi đến rút giấy lau trong hộp ra: “Hình xăm trên lưng ảnh vì tôi mà xăm đấy.” Giọng nói của cô ta chứa đầy khiêu khích và ngạo nghễ.
 
Chu Dao khựng lại, động tác lau tay cũng dừng, trái tim không khỏi quặn đau, hoảng loạn trong nháy mắt cô không biết phải trả lời thế nào cho tốt.
 
Lúc trước gọi video, cô vô tình nhìn thấy hình xăm trên lưng anh, nhưng cô cũng không nhìn kỹ, thì ra là xăm vì cô gái trước mắt này.
 
Chu Dao nuốt xuống sự ghen tuông đang chận ngang cổ, cười cười: “Cô Lâm nói với tôi những chuyện này làm gì? Ai mà chẳng có quá khứ.”
 
Lâm Ngữ Hi lại nói: “Trước ngực tôi cũng vì ảnh mà xăm một cái.”
 
Chu Dao đờ người, trên mặt vẫn nở nụ cười: “Anh ấy liếm cả bên dưới cho tôi, ảnh có liếm cho cô không? Hôm nay, trước khi ra cửa, anh ấy còn liếm mông của tôi đấy.”
 
Chỉ một câu này đã trở thành cú đấm hung ác với Lâm Ngữ Hi, người đàn ông gia trưởng kia lại có thể liếm phần dưới của phụ nữ, Lâm Ngữ Hi không ngờ anh lại yêu cô gái này đến như vậy, cô ta đứng ngây người không nói được điều gì.
 
“Cô Lâm, chúng tôi còn phải hẹn hò nên đi trước, tạm biệt.”
 
Chu Dao vòng qua người cô ta, ném khăn giấy trong tay vào sọt rác rồi đi ra ngoài.
 
Trình Nghị đứng chờ ở bên ngoài, đi lên đón cô: “Vợ ơi, em còn muốn đi đâu chơi?”
 
Nghe thấy anh gọi mình là ‘vợ’ cô không khỏi nghĩ rằng có phải anh cũng sẽ gọi cô gái kia như vậy hay không, tuy là cô có nghĩ qua, trước khi đến với cô anh cũng có người phụ nữ khác, nhưng cô chưa từng nghĩ đến anh sẽ vì cô ta mà đi xăm hình.
 
Trong lòng cô không nén được giấm chua, trái tim quặn lại đau đớn: “Không đi, em muốn về nhà.”
 
Dọc trên đường về, cô đều rầu rĩ không vui, không thèm nói chuyện với anh, Trình Nghị cho rằng cô còn đang đắm chìm trong cảm xúc vì bộ phim kia, cái hộp nhỏ trong túi quần cấn vào bắp đùi anh, anh đang suy nghĩ lúc nào đưa cho cô mới thích hợp.

----- 50 like cho chương sau nha mọi người ơi, tiếc gì một cái ngón tay nè 
:banhbao17:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Cá Heo
Bài viết: 6
Ngày tham gia: 09 Tháng 5 2020 02:17
Has thanked: 33 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 8 2020 03:34

Ủn ủn mung bạn editor có động lực thêm chương mới nà :banhbao28: Ng chen ngang chỉ làm chất xúc tác vun vén tình cảm hoy, ảnh biết chỉ ghen ảnh còn mừng ha ha. Lại có lý do bồi dưỡng tình củm đồ ahihi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Selenecao
Bài viết: 6
Ngày tham gia: 05 Tháng 7 2020 15:36
Has thanked: 52 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 8 2020 00:29

Chị nhà trả đòn thật đúng chỗ 🤣🤣🤣

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 13 khách