[HĐ-21+] Nhật Ký Tình Yêu Trực Tuyến- Nhất Khỏa La Bặc

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 8 2020 08:10

Chương 32. Cam tâm tình nguyện thua dưới tay cô.
 
Đây là ngày nghỉ hiếm có của anh, cũng là ngày hẹn hò đầu tiên của bọn họ, Chu Dao đã nghĩ xong chuyện sau khi xem phim thì đã làm gì, nhưng bây giờ còn chưa qua sáu giờ, cơm còn chưa ăn, cô giận đến no căng bụng, cổ họng cũng ứ đầy men chua.
 
Hai tay vô thức cuộn chặt, cuối cùng cũng mở lời: “Vừa nãy, ở phòng vệ sinh em gặp phải người bạn kia của anh.”
 
Trình Nghị liếc nhìn kính chiếu hậu, đôi mắt cô hồng hồng, đoán được rằng người phụ nữ kia nhất định đã nói gì với cô rồi.
 
“Sao anh không nói với em, cô ta cũng là bạn gái cũ của anh?”
 
Nét mặt Trình Nghị lạnh nhạt, ánh mắt nhìn thẳng phía trước chuyên tâm lái xe: “Chuyện này có gì đâu, bọn anh đã chia tay từ lâu rồi.”
 
Chu Dao tức giận với thái độ này của anh, vừa rồi ở phòng vệ sinh, suýt chút nữa cô đã bị Lâm Ngữ Hi nói cho nghẹn họng không trả lời được, bọn họ còn xăm hình tình nhân, chuyện này chứng minh là trước đây anh rất yêu cô ta.
 
Trong lòng cô không kiềm được giấm chua, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Anh thả em xuống con đường phía trước đi.”
 
Bây giờ, một câu cô cũng không muốn nói với anh, cũng không muốn nhìn thấy anh.
 
Trình Nghị cũng không có lung lay, đạp phanh chân ga, lồng ngực nghẹn lại: “Em quấy cái gì?”
 
“Bạn gái cũ của anh, hồi nãy nói với em là các người có hình xăm đôi, chuyện này còn không có gì đáng nói sao?”
 
Tuy là khi nãy, ở trước mặt Lâm Ngữ Hi cô không có biểu hiện gì, nhưng có người phụ nữ nào sau khi biết sự thật lại không ấm ách với mấy chuyện này chứ.
 
Chu Dao lau nước mắt: “Em có chút hối hận rồi.”
 
Hối hận vì đã đến nơi này, hối hận vì đã không cho mình một con đường lui, cứ thế mà yêu anh.
 
Trong lòng Trình Nghị đầy phiền não, bàn tay nắm volant đã nổi đầy gân xanh, anh đạp phanh ga hết mức có thể.
 
Đến bãi đỗ, xe dừng hẳn, Chu Dao lập tức mở cửa đi ra ngoài, Trình Nghị vội vàng đuổi theo nắm giữ tay cô lại, cô bèn né tránh.
 
Cô vẫn không nói chuyện, về đến nhà lập tức đi thẳng lên phòng ngủ lầu hai, hôm qua vừa mới đến, hành lý của cô phần lớn chưa lấy ra hết, cô kéo tủ quần áo, gom hết quần áo của mình nhét vào vali một cách qua loa.
 
Trình Nghị đi lên, giật lại đồ trong tay cô bỏ ngược lại tủ, trong lòng không kiềm được hoảng loạn: “Fuck! Chu Dao, em đừng có im lặng không nói được không?”
 
Chu Dao ngẩng đầu nhìn anh: “Trình Nghị, có lẽ chúng ta không hợp nhau, là em không suy nghĩ nghiêm túc kỹ càng, chúng ta chia tay đi!”
 
Trình Nghị đẩy ngã va ly xuống đất ngay lập tức, vang lên một tiếng thật lớn, cô lại có thể nói lời chia tay một cách dễ dàng như vậy!
 
Anh trừng mắt nhìn cô, nghiến răng lớn tiếng quát: “Chu Dao, cmn em đã đến ở chỗ ông đây rồi thì cũng đừng mơ đến chuyện bỏ đi, chia tay cũng không được phép nói!”
 
Chu Dao lùi lại phía sau một bước, cắn môi, nước mắt lăn dài: “Trình Nghị, em đến thành phố H với anh là để anh ức hiếp sao?”
 
Nước mắt vì lời nói kia mà rơi xuống, từng giọt như búa nện vào trái tim Trình Nghị, chứa đựng nhiệt độ nóng bỏng như muốn làm trái tim anh tan chảy.
 
Trình Nghị kiềm nén nóng giận xuống đáy lòng, lo lắng mình sẽ hù cô sợ, đi đến trước mặt cô, mạnh mẽ kéo cô ôm vào lòng: “Anh khi nào lại khi dễ, ức hiếp em, nâng em lên thờ phụng còn chưa kịp đây này.”
 
Chu Dao giãy giụa trong ngực anh: “Anh buông ra.”
 
Anh ôm cô thật chặt không chịu buông ra dù là một chút, sợ thả lỏng cô sẽ chạy đi mất, ngay cả chia tay cũng đã nói ra rồi.
 
Cái hộp nhỏ cộm trong túi quần là vừa rồi anh nhân lúc cô đi vệ sinh đã đến cửa hàng trang sức chọn lựa, anh còn đang suy nghĩ tìm cơ hội tặng cho cô, nhưng bây giờ bọn họ lại thành ra thế này.
 
“Cô ta nói với em như vậy, em liền tin ngay, lúc anh xăm hình cô ta đã lén lút nói với thợ xăm, anh thấy kiểu dáng đẹp mới làm, sao lại biết được cái gì là hình xăm tình nhân chứ.”
 
Trình Nghị dừng một chút, lại nói: “Ài, em biết vì sao bọn anh chia tay không? Là cô ta chê anh nghèo không tiền, đi theo ông già hơn sáu mươi tuổi, ông già đó có thể làm ông nội cô ta rồi.”
 
Chuyện mất mặt này, Trình Nghị chẳng muốn nói ra chút nào.
 
Anh cúi đầu dùng tay lau nước mắt cho cô, bàn tay anh thô ráp chà xát làm da mặt cô đỏ ửng: “Đừng khóc nữa, đừng nói hối hận hay là chia tay, trái tim của ông đây đều bị hai câu này của em làm tan nát rồi.”
 
Lời nói của anh chất chứa sự cầu khẩn và yếu đuối, anh trước giờ luôn ngang ngược, cứng rắn, bây giờ lại lộ vẻ yếu ớt, Chu Dao nằm trong ngực anh, không còn giãy giụa nữa, buồn bực vùi cả khuôn mặt vào lòng anh.
 
Trình Nghị nhận ra, cô vừa khóc anh lập tức sẽ kinh sợ giống như một đứa trẻ.
 
Chu Dao vẫn không cho anh sắc mặt tốt, lúc tối đi ngủ cũng không cho anh ngủ cùng, trong lòng vẫn còn không thoải mái: “Em muốn ngủ một mình.”
 
Trình Nghị cười khổ: “Đừng mà, vợ để anh đến giúp em ấm chân nha.”
 
Chu Dao khóc cả ngày hôm nay, bây giờ hai mắt vẫn còn đỏ, giọng nói khàn đặc: “Anh để em yên tĩnh một chút đi!”
 
Đợi cô đi vào phòng, Trình Nghị vẫn tựa ở cửa, mơ hồ nghe được tiếng sột soạt, có lẽ là cô đã nằm lên giường đắp chăn rồi.
 
Anh nghĩ, có lẽ anh chưa cho cô được cảm giác an toàn như cô mong muốn, cũng đúng, cô nhút nhát lại nhạy cảm như vậy, lần này là do anh không đúng, cô đã bằng lòng theo anh đến đây đã là sự dũng cảm lớn nhất rồi.
 
Vừa nghĩ như thế, anh lập tức có cảm giác, thật cmn mình không phải là người.
 
Cầm điện thoại lên, anh gọi một cuộc đi, vừa cầm chìa khóa xe đi ra ngoài chạy xuống lầu.
 
Điện thoại vừa thông máy, Lý Minh Hiên vô cùng kinh ngạc, tối nay sao anh lại rảnh rỗi gọi cho mình: “Đêm khuya một khắc đáng ngàn vàng, làm sao lại gọi điện cho anh em thế này.”
 
Trình Nghị nói: “Câm mồm, tao chọc vợ giận rồi, mày đi với tao tới chỗ này.”
 
Khi Lý Minh Hiên đến thì đã thấy Trình Nghị nằm lỳ trên giường xóa hình xăm rồi, hình trên lưng cũng đã xóa đi phân nửa… Phần da đó đã sưng tấy cả lên.
 
Lý Minh Hiên lấy làm khó hiểu: “Sao đột ngột đi xóa hình xăm thế?”
 
Hình xăm này có cũng đã mấy chục năm rồi, sao hôm nay lại đột ngột muốn xóa.
 
Trình Nghị nghe giọng của anh ta lập tức quay đầu lại, liếc mắt trừng anh:“Hôm nay gặp phải Lâm Ngữ Hi.”
 
Lý Minh Hiên cười hắc hắc: “Người phụ nữ kia trở về rồi à? Cô ta quay về làm gì? Không phải đang tranh chấp tài sản với người nhà ông già kia à?”
 
Trình Nghị mỉa mai: “Ài, ông già của cô ta chết rồi, về hay không có liên quan gì đến tao, quan trọng là cô ta nói với vợ tao là tao có xăm hình tình nhân với cô ta kìa.”
 
Lý Minh Hiên hả hê: “Nếu nói là hình xăm đôi thì phải nói tao với mày ấy.”
 
Khi đó vừa mới rời nhà lập nghiệp, hai thanh niên đầu mấy cọng tóc cái gì cũng không hiểu, cho rằng có hình xăm thì thành đại ca, cho nên hào hứng chạy đi xăm, khi đó còn chưa có thuốc tê gì cả, mồ hôi trên người cả hai ứa ra không ngừng.
 
Sau khi xóa xong hình xăm sau lưng, Trình Nghị nói thợ xăm trổ làm cho mình một hình xăm trước ngực, sau khi làm xong, Lý Minh Hiên không khỏi ôm bụng cười ha ha, cười đến mức chảy cả nước mắt.
 
“Trình Nghị ơi Trình Nghị, lần này mày thật sự thua rồi.”
 
Trình Nghị cúi đầu nhìn hình xăm mới trước ngực, thầm nghĩ trong lòng: có thua dưới tay cô, anh cũng cam tâm tình nguyện.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 8 2020 08:21

Chương 33. Toàn bộ dịch con cháu đều rót hết vào tiểu huyệt của em.
 
Đêm qua Trình Nghị vốn dĩ ngủ không ngon, đôi khi còn giật mình thức dậy, theo bản năng vươn tay ra tìm kiếm, muốn kéo cô gái kia ôm vào lòng để lấp đầy trống vắng, kìm nén suy nghĩ kích động muốn tông cửa đi vào phòng cô xuống dưới.
 
Sáng sớm hôm sau, Trình Nghị lái xe chạy thẳng đến cửa hàng bánh điểm tâm xử Quảng nổi tiếng nhất thành phố, mua vài món điểm tâm mà Chu Dao thích ăn.
 
Cầm chìa khóa mở cửa phòng ngủ ra, thấy cô vẫn còn say giấc, nằm cuộn tròn trên giường thành một gồ núi nho nhỏ, hôm qua khóc quá nhiều nên mí mắt vẫn còn ửng hồng, bên dưới là một quầng thâm đen, chân mày nhíu chặt dù vẫn đang còn ngủ.
 
Anh đi lên ngồi xuống giường, cúi đầu nhìn chằm chằm dung nhan đang ngủ của cô, hồi lâu mới cầm lấy bàn tay nhỏ bé trong chăn của cô ra, sau đó lấy chiếc nhẫn từ trong hộp trang sức đeo vào ngón tay vô danh của cô, nhưng vẫn còn rộng một khoảng.
 
Trình Nghị bị nghẹn, má nó! Mua size lớn rồi! Hết cách, anh đành phải lấy ra đeo vào ngón tay giữa của cô, vừa vặn, đành chờ lần sau mua cái khác, sau đó sẽ đeo vào ngón áp út cho cô.
 
Anh cúi người xuống hôn lên ấn đường của cô, dần dời xuống đôi môi đỏ tươi trên cái miệng nhỏ nhắn, dùng lưỡi mình liếm láp cẩn thận, bờ môi xinh đẹp đã bị anh làm ướt sủng, anh lại cạy môi cô ra, đưa cái lưỡi to lớn của mình vào, càn quét sạch sẽ những ngọt ngào trong khoang miệng.
 
Cuối cùng thì Chu Dao cũng bị những động tác quấy nhiễu này làm thức giấc, trong miệng đã được lấp đầy bởi lưỡi của ai đó, khiến nước bọt cũng chảy xuống, cô bực mình cắn cái lưỡi của anh một cái, chuyện ngày hôm qua cô đã tha thứ cho anh sao, cô còn chưa hết giận đâu đấy! Sáng sớm đã chạy đến đây làm lưu manh đùa bỡn cô!
 
Trình Nghị bị cô cắn cũng không giận, lùi khuôn mặt lại: “Ui da, răng của bà xã bén thật!”
 
Chu Dao lật người, không thèm nhìn dáng vẻ cợt nhả của anh.
 
Hai người giống như đang chơi trò cút bắt, cô lật bên này thì Trình Nghị lập tức ngồi sang bên đó.
 
“Vợ ơi, bà xã à …”
 
Từng tiếng gọi chứa đầy tủi thân và nịnh nọt, giống như chú chó săn ấm ức vẫy đuôi muốn người ta để ý.
 
Nghĩ đến dáng vẻ Trình Nghị vẫy đuôi, cảm thấy thật sự rất không đáng yêu chút nào, cuối cùng Chu Dao cũng không kiềm chế được, kéo chăn qua khỏi đầu cười phì một tiếng.
 
Nghe cô cười như vậy, Trình Nghị cũng thở phào một hơi, cười hắc hắc kéo chăn của cô xuống.
 
“Đừng giận nữa mà, bà xã của anh ơi.”
 
Vừa nhìn thấy khuôn mặt anh Chu Dao đã nổi giận, vướng mắc trong lòng còn chưa tiêu tan, nụ cười trên môi cũng biến mất: “Anh cút đi, em không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.”
 
Trình Nghị đè lên người cô: “Ông đây có lăn thì cũng phải lăn trên giường với em.” Nói rồi cởi áo trên người ra.
 
*Cổn: đồng âm: cút, lăn, biến.
 
Gã lưu manh này, tinh trùng lên não rồi, Chu Dao tức giận đẩy anh ra: “Ai muốn lăn giường với anh! Anh đi tìm phụ nữ khác cùng lăn đi!”
 
Nhưng đợi sau khi anh cởi áo xong, động tác tay của cô lập tức khựng lại, nói cũng không thành lời, chỉ ngây ngẩn người, trên ngực người đàn ông này có xăm một hình mới, do vừa mới xăm nên da vẫn còn sưng đỏ.
 
Là một chú chó săn to lớn uy mãnh đang ôm ấp một cô chó nhỏ đáng yêu, vẻ mặt chó săn này đầy cưng chìu, dịu dàng nhìn cô chú nhỏ, còn cô chó nhỏ ngoan ngoãn nằm trong ngực nó, cả hai chú chó thể hiện tình yêu rất sống động.
 
Hình ảnh này thật sự quá tương phản, trước ngực người đàn ông cao to vạm vỡ này lại đi xăm một hình ảnh đáng yêu như vậy.
 
“Chó nhỏ là em, còn chó săn lớn là anh.”
 
Từ trước đến giờ anh là một sói hoang hung ác, nhưng khi gặp cô anh đã biến thành một chú husky, không còn bản tính hoang dã, mà chỉ có sự bình tĩnh chín chắn.
 
Anh lại xoay người để cho cô nhìn lưng mình, hình xăm ở nơi đó đã được xóa sạch, làn da đỏ hồng một mảnh.
 
Chu Dao vừa buồn cười lại cảm động, khuôn mặt đỏ hồng mắng anh: “Anh mới là chó thì có!”
 
Cô đưa tay lên sờ ngực anh, các đầu ngón tay lướt ven theo hình xăm, cô mới nhận ra, ngón giữa của mình có đeo một chiếc nhẫn vàng, không cần nghĩ cũng biết đây là do anh đeo cho cô.
 
Trình Nghị có chút mất tự nhiên, giải thích: “Khụ khụ, hôm qua đi xem phim xong anh đã mua nó.”
 
Chu Dao xoay tay qua lại, quan sát thật kỹ, vòng tròn nho nhỏ dưới ánh sáng lấp lánh, người ta thì tặng nhẫn kim cương không thì bạch kim, mà anh thì ngược đời, tặng nhẫn vàng.
 
Trình Nghị vẫn còn tiếc hùi hụi: “Mua hơi rộng, nếu không đã đeo thẳng vào ngón áp út của em rồi.”
 
Chu Dao xoay vòng chiếc nhẫn, trong lòng vui mừng, cong môi cười, hai lúm đồng tiền liền hiện ra trên mặt, trêu chọc: “Lão Trình à! Anh đúng là quê mùa! Bây giờ là năm nào rồi mà còn tặng nhẫn vàng.”
 
Trình Nghị thấy cô cười rộ lúm đồng tiền, buồn bực trong lòng cũng biến mất: “Kim cương chỉ là một cục đá, vàng tốt hơn nhiều lại có thể tăng giá trị tài sản, vợ thích kim cương thì anh sẽ mua cho em một cái.”
 
Mua về rồi đeo thẳng lên ngón áp út của cô, người phụ nữ này chính là của anh.
 
Chu Dao sờ sờ chiếc nhẫn, nụ cười trên mặt không thể nào kiềm được: “Không cần, em thích.”
 
Trình Nghị nằm úp sấp trên người cô, hôn lên khóe môi cô một cái: “Cứ quyết định vậy đi! Chờ anh làm xong việc lần này hai chúng ta sẽ gặp người lớn trong nhà.”
 
Chu Dao ngạc nhiên, gì cơ? “Lão Trình à, anh đừng có da mặt dày như vậy chứ.”
 
Trình Nghị cúi đầu, cọ vào ngực cô: “Vợ ơi, đừng quấy nữa, người đàn ông của em đã một ngày chưa được chơi với tiểu huyệt của em rồi, chym anh căng đau rồi nè, em sờ thử đi, sờ thử đi.”
 
Cảm động không quá ba giây, tên lưu manh này lại lộ rõ bản tính: “Trình Nghị, anh đừng có giở trò lưu manh.”
 
Trình Nghị kéo khóa quần xuống, nắm lấy tay cô ép cô sờ xuống dưới, bàn tay Chu Dao lướt qua một đám rừng thô ráp chạm vào cây đại thụ nóng bỏng to lớn, nó nằm trong tay cô, mừng rỡ run lên, đỉnh đầu còn chảy ra nước sềnh sệt, toàn bộ đều bôi lên tay cô.
 
Đồ ngủ của cô bị anh cọ sát lộn xộn, vai áo rơi xuống lộ ra một đầu nhũ hoa đỏ bừng, Trình Nghị ngậm lấy nụ hoa đang run rẩy trong không khí đó vào miệng, lắc mông để cho cự vật kia ra vào trong tay cô.
 
Anh hôn mút men theo cần cổ mịn màng, lỗ mũi anh chạm vào mũi cô: “Vợ ơi, gậy này nhận chủ, sau này sẽ là của em.”
 
Khuôn mặt Chu Dao đỏ bừng lên, muốn rút tay mình ra: “Em không muốn.”
 
Trình Nghị cầm chặt tay cô không buông, hứa hẹn son sắt: “Sau này tất cả dịch con cháu đều để lại cho em, chỉ rót vào tiểu huyệt của em mà thôi.”
 
Anh lăn lộn bao lâu nay gặp được cô gái tốt như cô, nâng niu trong lòng bàn tay còn không kịp, ngày hôm qua bởi vì quá khứ của anh mà khiến cô khóc nhiều như vậy, từ nay về sau, anh cũng sẽ không bao giờ làm cho cô đau lòng nữa.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Akiu
Bài viết: 13
Ngày tham gia: 04 Tháng 8 2020 19:09
Has thanked: 30 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 9 2020 19:29

Mong ngóng từng ngày chương mới, hay quá🥰🥰🥰🥰

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Saugao98
Bài viết: 3
Ngày tham gia: 23 Tháng 8 2020 22:52
Has thanked: 9 times
Been thanked: 5 times
Tiếp xúc:

07 Tháng 9 2020 19:36

Lâu lắm r k thấy có chương mới 😭

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Akiu
Bài viết: 13
Ngày tham gia: 04 Tháng 8 2020 19:09
Has thanked: 30 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

09 Tháng 9 2020 18:50

Truyện k ra nữa ạ, sao lâu ùi k thấy chương mới.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin