HĐ - THÂN ÁI - Tịch Bát Gia Tử

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Shu
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Been thanked: 323 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 5 2020 17:10

Hình ảnh
 « THÂN ÁI » (Tập truyện Đường dừa)
 
Tác giả: Tịch Bát Gia Tử
 
Thể loại: 1V1, H, điền văn, nữ yêu thầm nam, nữ sủng nam.
 
Convert: Vespertine
 
Số chương: 12

                                                                                           VĂN ÁN
 
         nam ngạo kiều X nữ ôn nhu
 
        Cô thích anh từ rất lâu rồi, cô cứ tưởng sẽ không có cơ hội được gặp anh lần nữa nhưng không ngờ duyên phận của họ vẫn chưa hết. Vậy lần này cô sẽ dũng cảm hơn để không vụt mất anh lần nữa!!!

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 464 times
Been thanked: 37 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 22:08

Mong truyện lên sóng ❤️ Mình rất thích motip yêu thầm lại là nữ sủng nam nữa chứ 💕💕💕

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Been thanked: 323 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 9 2020 21:00

Lịch post: T7 hàng tuần ^^ 💖
CHƯƠNG 1:
 
Hứa Quân Viện gặp lại Lưu Chinh Dương là khi cả hai đang trên chuyến tàu đến thành phố B, thành phố B là điểm dừng chân cuối cùng.
 
Cô nhớ rõ vị trí của mình là ghế 13 toa 1A. 
 
Gần cửa sổ.
 
Cho nên cô mới có thể nhìn thấy khuôn mặt mờ ảo của anh xuyên qua lớp kính không được sạch sẽ lắm.
 
Mơ hồ.
 
Tuy không thấy rõ, nhưng tâm cô đã nhảy lên nhanh chóng, điều mà rất lâu rồi cô mới cảm nhận được.
 
Vẫn là khuôn mặt trong ký ức, khí chất bướng bỉnh bất cần khó thuần phục ấy.
 
    Xe đang tạm dừng ở thành phố A, chờ hành khách lên xe.
 
Chung quanh anh có một số người, có vẻ đều nghiện thuốc nên nhân cơ hội này xuống xe làm một điếu.
 
Anh để mái tóc dài giống thời trung học, còn uốn xoăn xoăn. Dưới khóe mắt là chuỗi những hình xăm nho nhỏ gợi tình.
 
Anh đang hút thuốc lá, tóc mái rối bời, đầu ngón tay chạm nhẹ vào làn khói trắng mỏng, anh nhíu mày rít một hơi, dáng người cao ngất đứng thẳng, khói trắng lượn lờ bao quanh, che khuất mặt không còn thấy rõ.
 
Anh ấy mặc áo khoác liền mũ màu đen rộng thùng thình, chiếc mũ đã được trùm lên, vẫn là phong cách hồi còn sơ trung.
 
Lúc học sơ trung anh luôn mặc đồ mình thích, mặc dù trường học quy định học sinh phải mặc đồng phục anh cũng không quan tâm, mỗi tuần đều bị phê bình dưới cờ.
    
Lúc ấy Hứa Quân Viện cảm thấy, không mặc đồng phục thì thế nào? Thoải mái là được rồi, cần gì phải nhiều quy tắc như vậy.  
 
Lúc ấy nguyên nhân bất mãn với trường học rất đơn giản.
 
Bị sắc đẹp làm choáng váng đầu óc.
 
Bị sắc đẹp của Lưu Chinh Dường làm mờ mắt.
 
     Cô thích anh.
 
  Từ sơ trung đã bắt đầu thích anh.
 
Sau khi tốt nghiệp sơ trung, thậm chí cô còn thầm hỏi về trường cấp ba mà anh nộp đơn xin học.
 
Anh học bát trung, cô từ bỏ trường thất trung tốt nhất, điền đơn xin học ngũ trung, chỉ vì ngũ trung và bát trung ở cùng một khu.
 
Cô chờ mong có thể tình cờ gặp mặt anh, hay chỉ cần ở xa xa nhìn thấy anh thôi, thế nhưng không như cô mong muốn, cô chưa bao giờ nhìn thấy anh.
 
Về sau tốt nghiệp trung học cô mới loáng thoáng nghe nói, anh học xong lớp mười thì thôi học.
 
Ánh mắt của cô vẫn luôn dính trên người anh, trong mắt không chỉ là một người, mà là cả một khoảng thời gian, là ký ức tương tư thời niên thiếu, khiến cô không khỏi nở nụ cười.
   
    Chàng trai ngồi đối diện cô lén liếc cô vài lần, do dự làm thế nào để xin add WeChat.
 
Thời gian dần trôi qua, mọi người chung quanh Lưu Chinh Dương đều dập tắt tàn thuốc rồi lần lượt trở lại xe, chỉ có anh vẫn ở chỗ cũ.
 
Một tiếng còi phát ra từ bên ngoài tàu, người giám sát đứng ở cửa xe bên cạnh hét lên với Lưu Chinh Dương: "Người đàn ông hút thuốc kia! Lên xe đi! Đến giờ đi rồi! Nhanh lên!"
 
Lưu Chinh Dương nhướng mày, anh gật đầu với người giám sát, sau đó ném tàn thuốc vào thùng rác rồi quấn chặt áo khoác, bước vào xe.
 
"Tuổi còn trẻ mà đã nghiện thuốc như vậy rồi, ngồi xe lửa cũng nhịn không được." Nam sinh đối diện nghe tiếng la của người giám sát cũng lẩm bẩm chê cười.  
 
Nói xong, hắn nhìn khuôn mặt của thiếu nữ xinh đẹp đối diện mong đợi được tán đồng. Không ngờ, cô chỉ liếc nhìn hắn một chút, rồi lại nhíu mày không quan tâm tới hắn nữa.
 
Mắt Hứa Quân Viện đuổi theo bóng dáng anh, chỗ anh cách cô có ba bốn toa.   
 
Sau khi tàu bắt đầu chạy, cô mới khẽ thở dài, thu hồi ánh mắt.
 
Thời gian trôi qua lâu như vậy rồi.
 
Sự nhiệt tình ban đầu đã lạnh từ lâu.
 
Gặp lại anh, cô cũng không thể nói còn thích bao nhiêu, nhưng tim đập rộn là không thể tránh khỏi.
 
Cô từng có xúc động thoáng qua, muốn trực tiếp đến chỗ anh, chỉ nhìn một chút hay hỏi anh đã sống như thế nào. Thế nhưng ngẫm lại, ngay cả cô là ai anh cũng không biết.
 
Sự thôi thúc ấy vừa dấy lên đã bị dập tắt không thương tiếc.
 
Ở tuổi mười bảy hoặc mười tám, cô đã không đủ can đảm.
 
Bây giờ cô không thể như trước kia nữa, không hề chùn bước mà theo anh, thậm chí đánh cược cả việc học của mình.
 
Trưởng thành, không được ngốc như vậy nữa.
 
Cô mở điện thoại, cắm tai nghe mở nhạc.
 
Còn hai mươi lăm phút nữa là đến Thành phố B, nghe thêm năm bài nữa là đến nơi.
 
Giai điệu du dương không ngừng vang vọng bên tai, tất cả những cảm xúc bất ổn của cô dường như được làm dịu đi.
 
Cô cố gắng tỉnh táo lại.
 
"Kính thưa hành khách, xin chào, phía trước là đến trạm nhà ga thành phố B, hành khách vui lòng…"
 
Từng người lần lượt đứng dậy, lấy hành lý từ trên kệ xuống rồi xếp hàng chuẩn bị rời đi.
 
  Nam sinh ở phía đối diện dẫn đầu đứng lên, lấy hành lý chuẩn bị ra khỏi toa.
 
Hứa Quân Viện không vội.
 
Cô liếc ra ngoài cửa sổ, tầm mắt xuất hiện thân ảnh mặc đồ đen. Anh lẫn trong rất nhiều hành khách, nhưng chỉ cần một ánh mắt cô đã nhìn thấy anh.
 
   Cô ngây người nhìn trong chốc lát, bỗng nhiên cô đứng bật dậy, vội vã chạy ra khỏi xe, va vào rất nhiều người, cô luôn miệng nói xin lỗi nhưng bước chân vẫn không ngừng lại.
 
Bởi vì là trạm cuối cùng, phía trước người người nhốn nháo, cô lo lắng nhón chân nhìn ra phía xa, nhưng Lưu Chinh Dương đã không thấy tăm hơi.  
 
Cô ủ rũ cúi đầu.
 
Bỗng bả vai bị người vỗ nhẹ.
 
Cô thề chỉ trong nháy mắt, cô nghĩ tình cảnh trong phim truyền hình sẽ xuất hiện, người mà cô muốn thấy sẽ xuất hiện đằng sau cô.
 
Nhưng cuộc sống không phải phim truyền hình.
 
Ngay cả nếu điều đó xảy ra, tác giả viết kịch bản của cô sẽ không đối xử với cô như phim truyền hình Sweet Heart và sắp xếp số phận cho cô tốt như vậy.
 
Người chạm vai cô là chàng trai ngồi đối diện lúc nãy.
 
Hắn cũng chạy vội, trên tay là hành lý và điện thoại của cô, trên khuôn mặt hiện rõ nét khó xử: "Đồ của cô, cô quên cầm nó theo."
 
Hứa Quân Viện giấu đi sự thất vọng trong ánh mắt, nhận lại đồ của mình rồi cảm ơn hắn.
  
"Cái kia ... tôi có thể xin phương thức liên lạc của em không?" Nam sinh ngượng ngùng chạm lên gáy mình.
 
"Xin lỗi, tôi đã có người mình thích." Hứa Quân Viện từ chối.
 
Nam sinh khoát tay nói không sao, sau đó vội vàng rời đi.
 
Cô đã thích người khác.
 
Trưởng thành, vẫn ngốc như vậy.
 
Khóe môi nhếch lên nụ cười khổ, cô nhìn hành lý của mình: "Làm sao bây giờ ... Mình vẫn chưa thể từ bỏ”.
 
Ngọn lửa mang tên “xúc động” vẫn không bị dập tắt, ngược lại sâu trong tâm trí cô nó càng ngày càng lớn không thể đè nén được.
 
Ký ức về “Lưu Chinh Dương” không vì nhiều năm mà phai mờ.
 
Anh vừa xuất hiện, ký ức bỗng ùa về và cô biết trái tim mình vẫn trinh nguyên như lúc ban đầu.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Been thanked: 323 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 9 2020 20:38

CHƯƠNG 2:
 
  "Tớ đang ở thành phố B." Cô vừa kéo hành lý, vừa trò chuyện với Trần Tâm.
 
"Hoan nghênh về nhà!" ở bên kia điện thoại, Trần Tâm vô cùng cao hứng.
 
"Biết rồi, biết rồi, mình cúp máy trước, bố mẹ mình đến đón rồi." Hứa Quân Viện vội vàng nói.
 
"Hẹn gặp lại."
 
Trường đại học của Hứa Quân Viện nằm ở tỉnh kế bên.
 
Sau khi tốt nghiệp đại học, cô được thầy giới thiệu đến một công ty, tiền lương và đãi ngộ đều không tệ. Cô làm việc ở đó cũng được ba năm.
 
Lần này về thành phố B sẽ không đi nữa.
 
Cha cô đã tìm được một công việc cho cô, môi trường làm việc chuyên nghiệp, mức lương cao, nên cô từ chức trở lại nơi đây.
 
Điều quan trọng nhất là gia đình và bạn bè của cô đều ở nơi này.
 
  Bây giờ, cô lại có thêm một nguyên nhân để không rời đi nữa.
 
Trần Tâm làm trợ lý giảng dạy tại một trường đại học trong thành phố B.
 
Cô đã hẹn với Trần Tâm cùng đi ăn tối, nhưng cô ấy soạn giáo án nên đến muộn.
 
Hứa Quân Viện ngồi đợi cô trong quán trà sữa ở lối vào trường đại học. Thấy cô,Trần Tâm vội chạy tới xin lỗi. Hứa Quân Viện không nói gì, cô chỉ đưa ly trà sữa Buba mà cô ấy thích nhất rồi kéo cô ấy đi.
 
"Muốn ăn cái gì?" Trần Tâm hỏi cô.
 
  Hai người đến phố ẩm thực gần trường đại học của thành phố.
 
"Cái gì cũng được." Hứa Quân Viện không chú ý nhiều đến chuyện ăn uống, không quá khó ăn là được.
 
"Ai, hay quán bún cay này đi, mình nghe sinh viên trường mình nói quán ăn này rất hot." Trần Tâm chỉ vào quán bún cách đó không xa.
 
  "Ừ."
 
Hai người một trước một sau tiến vào quán ăn.
 
 Nhìn thấy khung cảnh bên trong, Hứa Quân Viện giật mình, việc kinh doanh của tiệm này thực sự rất tốt.
 
Trong quán có rất nhiều người, chủ yếu là nữ sinh, xen lẫn một hai nam sinh.
    
Không khí bên trong cũng trở nên oi bức vì số lượng người đông đảo, khiến Hứa Quân Viện đầu váng mắt hoa, đôi mi thanh tú nhíu lại.  
 
Trần Tâm biết tính cô, nên quay sang kéo cô rời đi, "Đi thôi, đông người quá.”
 
Hứa Quân Viện gật đầu, trước khi rời đi vô tình liếc thấy quầy thanh toán, nhất thời không thể bước tiếp.
 
"Chờ một chút…”
 
"Có chuyện gì vậy?"
 
"Tiệm này đi." Hứa Quân Viện ngây người nhìn nhân viên thu ngân ở quầy lễ tân, một chuỗi hình xăm nơi khóe mắt anh sáng ngời trong không khí.
 
Bọn họ mới gặp nhau ở nhà ga vài ngày trước.
 
Không, lần đó không tính.
 
Là cô nhìn thấy anh, anh không thấy cô.
 
Hứa Quân Viện không ngần ngại đi thẳng vào quán ăn.
 
"Được rồi" Trần Tâm không biết chuyện gì xảy ra, nên đành theo vào.
 
“Hai tô Khoan phấn, thêm loại cá này, cá viên này,…” Trần Tâm và Hứa Quân Viện đến khu chọn nguyên liệu nấu ăn.
 
*Khoan phấn là một loại miến, sợi dẹp rộng từ 0.7 đến 3cm, nguyên liệu chính làm từ bột khoai lang, sợi miến trong suốt, nấu lâu không nát, vị trơn. (theo Baike)
 
Hứa Quân Viện đang suy nghĩ.
 
Cô đang nghĩ nên mở lời chào hỏi với anh như thế nào.
 
Người xếp hàng phía trước ngày càng ít, cuối cùng cũng sắp tới lượt cô.
 
      Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực điên cuồng nhảy lên, tay cầm phiếu nguyên liệu nấu ăn của cô có chút phát run.
 
  Còn một người nữa là tới cô.
 
"Tổng cộng 23,5." Lưu Chinh Dương lưu loát ấn máy tính tiền.
 
"WeChat hay Alipay?" Anh ngước nhìn cô gái trước mặt.
 
"WeChat." Cô gái run run trả lời, lấy điện thoại ra cho anh quét.
 
    "Thanh toán thành công 23,5 nhân dân tệ." Âm thanh máy móc lạnh như băng phát ra từ điện thoại.
 
"Được rồi. Phiếu chờ của bạn đây"
 
"Cái đó ... Có thể thêm wechat anh được không?" Cô gái cầm dụng cụ nhưng vẫn chưa muốn rời khỏi, đỏ mặt thỉnh cầu.
 
"Có thể" Lưu Chinh Dương ngẩng đầu nhìn cô gái trước mặt, không chút nghĩ ngợi nói, anh lấy điện thoại di động mở mã QR, để lên mặt bàn cho cô gái quét.
 
    Rõ ràng giọng của anh không có một tia mập mờ cảm xúc, nhưng cô gái lại phấn khích như đã tán tỉnh thành công. Cô nhanh chóng quét mã bằng điện thoại di động của mình, "Cảm ơn, được rồi." Sau đó chạy nhanh đi như cánh bướm.
 
Thấy cô gái đó đi rồi, Lưu Chinh Dương mặt không đổi sắc lấy điện thoại lại, tiếp theo nhìn về Hứa Quân Viện còn đang đờ đẫn.
 
Ngón trỏ mảnh khảnh chỉ vào khay. 
 
"Xin chào, mời đặt lên trên." Ngữ khí lạnh nhạt lại không thất lễ.
 
Hứa Quân Viện lập tức hoàn hồn, cô đặt phiếu vào khay. Trần Tân lại không ở cạnh, cô nàng đang đi giữ chỗ ngồi.
 
  "Tổng cộng 42." Động tác của Lưu Chinh Dương rất nhanh, như người máy thông báo giá tiền.
 
    "WeChat." Hứa Quân Viện nhìn chuỗi hình xăm dưới khóe mắt anh không chớp mắt.
 
Lưu Chính Dương ừ một tiếng, cầm máy quét trong tay đợi cô quét mã QR.
 
"Không ... Ý tôi là, tôi cũng muốn xin WeChat của anh." Hứa Quân Viện cười cười, rất thẳng thắn, không có chút xấu hổ như nữ sinh được tiếp cận người mình thích.
 
Lúc này đến phiên Lưu Chinh Dương ngây ngẩn cả người, rõ ràng anh không nghĩ tới Hứa Quân Viện sẽ nói như vậy.
 
Anh khôi phục vẻ mặt đạm mạc, lấy điện thoại vừa cất vào ra.
 
Thật ra trong lòng Hứa Quân Viện đang rất thấp thỏm, cái gì bình tĩnh phóng khoáng, đều là giả. Gặp người mà mình thầm mến, cô không muốn giống như lúc còn là nữ sinh nữa, cô muốn anh khắc sâu ấn tượng về mình.  
 
Thêm bạn xong thì đến thanh toán tiền thức ăn, Hứa Quân Viện hỏi anh: "Anh thêm bạn bè có điều kiện gì không?"
 
Lưu Chinh Dương cười: "Khách hàng là Thượng Đế."
 
Hàm ý là, không.  
  
Hứa Quân Viện gật đầu hiểu ý cầm phiếu chờ rời đi.
 
Lưu Chinh Dương nhìn theo bóng lưng lả lướt ưu nhã của cô.  
 
Đương nhiên là có điều kiện.
 
Phải đẹp.
 
Chậc.
 
"Soái ca thu ngân nhìn chằm chằm cậu không chớp mắt kìa." Trần Tâm trêu cô, vốn định trêu chọc thôi, nhưng không ngờ Hứa Quân Viện lập tức thẳng lưng như lâm vào đại địch.
 
"Thật sao? Vẫn còn nhìn à?" Hứa Quân Viện điều chỉnh tư thế ngồi.
 
Trần Tâm nghi ngờ, "Có chuyện gì với cậu vậy?" Trước kia cô mà nói như vậy, Hứa Quân Viện chỉ mỉm cười, sau đó bảo cô đừng nói linh tinh.
 
"Hôm nay tớ trang điểm thế nào?" Hứa Quân Viện ghé gần Trần Tâm hỏi.
 
"Đẹp …. rất đẹp."
 
Khi chuông báo thức ăn xong reo lên, Trần Tâm đứng dậy, nhưng lại bị Hứa Quân Viện chặn lại.
 
“Tớ đi cho.”
 
Nhưng cô thất vọng rồi, Lưu Chinh Dương đã không còn ở quầy thanh toán nữa, không biết có phải anh đến sau bếp hỗ trợ hay không.
 
Nhưng không sao, như vậy cũng tốt, anh sẽ ít thêm wechat của mấy cô gái nữa.
    
  "Hai ngày sau chúng ta đến đây nữa đi." Hứa Tâm Trần nói với Trần Tâm.
 
  "Ăn ngon ...lắm hả?" Trần Tâm không hiểu.
 
"Ừ."
 
Họ ra khỏi quán ăn, cùng nhau đi dạo phố.
 
Lưu Chinh Dương đang dựa vào bức tường cửa sau của nhà bếp để hút thuốc, xuyên qua làn khói, anh híp mắt nhìn về cô gái tóc dài, nhớ lại hành động của cô rồi cười một tiếng.
   
Trở tay ấn tàn thuốc chưa tắt vào mặt tường, anh ho một tiếng, sau đó rút điện thoại ra, mười mấy người gửi lời mời kết bạn.
 
Anh đưa tay ra nhấp vào màu xanh lá cây để đồng ý.
 
Còn cái cuối cùng.
 
Anh thật sự không tùy tiện chấp nhận lời mời kết bạn.
 
Xinh đẹp, mới đồng ý.
 
 
 
Tác giả: Chú ý mười ngày sau!!!   
    
    
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Tangvancach
Bài viết: 9
Ngày tham gia: 29 Tháng 6 2020 20:01
Has thanked: 119 times
Been thanked: 3 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 9 2020 22:24

Tình cảm đơn phương đáng yêu quá🤩🥺

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 7 khách