DIỆN Y - THIÊN PHÀM QUÁ TẪN

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 372
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 56 times
Been thanked: 5024 times
Tiếp xúc:

31 Tháng 7 2020 08:55

Chương 5

Một đêm phóng túng, ngày hôm sau suýt nữa Tần Sương không thể rời khỏi sơn trang, hai chân mỏi nhừ giống như không phải của mình.Tần Sương ở nhà tĩnh dưỡng gần nửa ngày, tới buổi tối vẫn không chịu được liền đi đến nơi đó.

“Mấy ngày không gặp, khí sắc của phu nhân càng hồng hào hơn. Có thể thấy, nữ nhân mà, mặc kệ là tuổi nào cũng phải có nam nhân tẩm bổ mới được.” Trang chủ sơn trang Liễm Diễm nhìn thấy Tần Sương, nhịn không được tán dương.

Tần Sương được khen có hơi ngượng ngùng, lập tức muốn từ biệt, đối phương hình như lại nhớ tới cái gì đó mở miệng nói: “Đúng rồi, buổi chiều Trì công tử tạm thời có việc ra ngoài, Liễm Diễm còn chưa kịp thông báo phu nhân.”

Ra ngoài? Sao chưa từng nghe Trì Uyên nhắc tới.

Tần Sương hơi mất mát dừng bước, vừa định hỏi, lại nghe Liễm Diễm nói: “Nhưng nếu phu nhân đã tới, Liễm Diễm đương nhiên sẽ không để phu nhân mất hứng ra về, Bắc Uyển sơn trang gần đây có một vị khách mới, nghe các cô nương nói dáng người và thể lực đều không tồi, phu nhân có hứng thú nếm thử cảm giác mới mẻ không?”

Vị khách khác? Ở cùng Trì Uyên lâu rồi, , Tần Sương suýt nữa đã quên mất ước nguyện ban đầu của mình khi tới sơn trang này.

Bây giờ Liễm Diễm bỗng nhiên nhắc tới muốn nàng lên giường cùng khách nhân khác, trong lúc nhất thời Tần Sương chỉ cảm thấy khó  tiếp nhận được, chỉ từ chối nói: “Hai ngày nay thân thể ta có hơi khó chịu, nếu Trì công tử không có ở đây, vậy ta đi về trước.”

Nói xong, lập tức từ biệt Liễm Diễm, dọc theo đường đi ra khỏi sơn trang.

Liễm Diễm nhìn dáng vẻ buồn bã mất mát của nàng, bỗng nhiên gọi nàng lại, nhắc nhở: “Thân thể phu nhân không khoẻ, trở về nghỉ ngơi sớm một chút cũng tốt, nhưng sơn trang cũng chỉ là nơi để tìm vui, Liễm Diễm hy vọng phu nhân rõ ràng chuyện này, không nên kháng cự khách nhân khác.”
 
Từ sơn trang hồi phủ, Tần Sương thành thật ở trong phủ hai ngày, nhưng tới ngày thứ ba, nàng vẫn nhịn không được lại đi đến sơn trang.

Theo lý trí, nàng hiểu rõ lời khuyên nhủ của Liễm Diễm, nàng chỉ tới nơi này để tìm vui, nhưng theo tình cảm, nàng lại muốn có một nơi để gửi gắm, dù sớm hay muộn cũng sẽ có ngày Trì Uyên rời khỏi Trường An, nàng cũng hy vọng thời gian ở cùng hắn nhiều hơn một chút.

Cũng may, Trì Uyên đã trở lại.

Nghe thấy tiểu đồng ở sơn trang nói như vậy, Tần Sương nhanh chóng bước tới nơi Trì Uyên ở, khi nhìn thấy nam nhân tuấn mỹ đang dựa cửa sổ trong viện, nàng lại có ảo giác như được trở về nhà.

“Phu nhân vội vàng như vậy, chính là bởi vì nhớ Trì mỗ sao?” Nam nhân quay đầu nhìn nàng, cười sáng lạn.

Bỗng nhiên Tần Sương cảm thấy mình không hề rụt rè gì cả, vừa định che giấu một chút, nam nhân đã duỗi tay kéo nàng vào trong lòng ngực, tham lam ngửi mùi hương trên người nàng, sau một hồi mới hắng giọng mở miệng nói: “Sương Nhi…”

Dục vọng giống như rơm rạ bị châm ngòi cháy bừng, nằm ở dưới thân Trì Uyên, Tần Sương duỗi tay vuốt ve lồng ngực rắn chắc của hắn, hỏi hắn còn có thể ở lại kinh thành bao lâu.

“Phu nhân hy vọng ta ở lại bao lâu?” Ngón tay nam nhân lưu luyến trên cần cổ trắng nõn của nàng, ngẩng đầu nhìn nàng.

Tần Sương rũ mắt không biết nên trả lời như thế nào, giây tiếp theo nam nhân bỗng dưng xông vào thân thể nàng, ép nàng không còn sức lực để suy nghĩ câu hỏi này nữa.

Vẫn là một phen hoan lạc mất hồn như trước, Tần Sương chịu đựng không nổi, sau vài lần cao trào đã ngủ thiếp đi, nửa đêm khi tỉnh lại, cả người trần trụi, cả cơ thể hình như bị thứ gì đó quấn chặt.
 
Là Trì Uyên sao? Mặc dù thường ngày hắn ôm nàng rất chặt, nhưng cái ôm của hắn rất dịu dàng, , chưa từng ép nàng tới mức không thở nổi như vậy.

Tần Sương giật mình, mơ mơ màng màng mở đôi mắt, thấy rõ tình hình chung quanh, sợ tới mức suýt nữa hôn mê bất tỉnh.

Một con mãng xà nhưng lại không phải là mãng xà vòng quanh trên giường, mà nàng lại bị cuốn ở bên trong. Thân thể trơn trơn, lạnh lạnh như rắn bao bọc lấy nàng, quấn chặt đến mức nàng không thở nổi.

Đây là chuyện gì, sao nơi này lại đột nhiên xuất hiện một con quái vật to lớn như vậy, Trì Uyên đâu, vì sao hắn không ở trên giường, chẳng lẽ đã bị nó ăn vào bụng rồi sao?!

Một ý nghĩ kinh khủng nảy ra trong đầu, Tần Sương sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, nắm lấy cái đuôi to lớn của mãng xà, cố gắng muốn thoát khỏi sự giam cầm của nó, nhưng mà vừa động thì thân rắn lại quấn chặt hơn, siết tới mức Tần Sương cảm thấy hít thở không thông, mà chuyện làm cho nàng sợ hãi hơn chính là, ngay lúc đó đầu của mãng xà chậm rãi nâng lên, mở mắt trườn đến trước mặt nàng, cái lưỡi đỏ như máu thè ra bên ngoài.
 

“Cứu… Cứu mạng… Cứu mạng a!”
 
Tần Sương sợ đến nỗi lạc cả giọng , cầu cứu cũng không được, nhưng nàng không biết là ban đêm mọi người đều đang ngủ say, và sân vườn quá lớn, tiếng cầu cứu nho nhỏ của nàng không thể nào truyền ra ngoài, Tần Sương kêu liên tiếp vài tiếng, bên ngoài một chút động tĩnh cũng không có, ngược lại dưới ánh trăng, đôi mắt đang mở to của mãng xã lấp lóe ánh sáng màu xanh, cái lưỡi đỏ tươi, phun khè khè  ——, khè khè ——

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 372
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 56 times
Been thanked: 5024 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 8 2020 10:50

Chương 6.

“Đừng… Đừng ăn ta… Đừng mà…”

Mắt thấy mãng xà tới gần hơn, Tần Sương tuyệt vọng,mặc kệ mãng xà có nghe hiểu tiếng người hay không, nàng chỉ lo khẩn cầu, thân mình run lẩy bẩy, nước mắt rơi xuống từng giọt.

Đại mãng xà quấn lấy nàng, đưa đầu đến gần hơn, vào lúc nàng cho rằng mình sắp bị nuốt vào bụng, tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, thì ‘nó’ đột nhiên thè lưỡi liếm liếm nước mắt còn vươn trên má nàng.

Tần Sương từ từ mở mắt ra, chỉ thấy  đại mãng xà đang chăm chú nhìn mình bằng ánh mắt xanh thăm thẳm, biểu cảm kia có cảm giác vô cùng quen thuộc.

Tần Sương chìm đắm trong nỗi sợ hãi, suy nghĩ hỗn loạn, nàng nghĩ cũng không ra, tại sao một con mãng xà lớn như vậy sao có thể yên lặng không một tiếng động bò vào sơn trang, sao lại xuất hiện ở trên giường nàng, còn Trì Uyên ở trên giường đã đi đâu?

Suy nghĩ quá hỗn loạn, chỉ có thần kinh căng thẳng sợ hãi bị cự mãng quấn chặt mà run bần bật. Thân thể bị đại mãng xà này quấn chặt, không khí trong phế quản càng lúc càng ít lại, gào to cũng không được, hai mắt xanh thẳm âm u của mãng xà sáng ngời trong đêm tối, lúc Tần Sương bị đôi mắt này nhìn chằm chằm, nàng cảm nhận được một nỗi sợ hãi giống như sắp bị cắn nuốt.

Khát vọng sinh tồn là một loại bản năng, mặc dù Tần Sương nhu nhược, cũng sẽ không trơ mắt nhìn mình chếtmột cách tùy tiện như vậy được. Cả người bị trói buộc gắt gao, nàng không thể giãy giụa, càng không thể rút tay chân ra, vì thếnàng dốc hết sức lực, cắn xuống thân thể của ‘nó’ một cái.

Khác với làn da đang quấn quanh thân thể nàng, trên lưng mãng xà có vảy, Tần Sương bị mãng xà quấn chặt giống như con mồi, vốn dĩ không hề có chút sức lực, hàm răng cắn vào lớp vảy cứng cỏi của mãng xà,căn bản là không thể làm đối phương bị thương, ngược lại còn khiến ‘nó’ có gì đó không đúng.
.

Thân thể mãng xà vòng quanh người nàng dần dần buông lỏng, cuối cùng  là giãn ra , chỉ quấn một vòng để nàng không nhúc nhích được, nàng hoảng sợ không dám nhìn đối phương, lại thấy đối phương dùng đuôi đẩy hai chân nàng ra, đưađầu xuống dưới, cái lưỡi đỏ hồng dùng tốc độ cực nhanh không ngừng thăm dò hai cánh hoa giữa hai chân nàng.

Trời, nó đang làm gì vậy?!

Kích thích đột ngột xảy ra làm cả người Tần Sương phát run, vặn vẹo thân hình liều mạng muốn khép hai chân lại, cự mãng lại thò đầu tới gần hơn, dùng lưỡi cố gắng liếm láp tiểu huyệt của nàng. Giống như nếm phải hương vị thơm ngon gì đó, liên tiếp xâm nhập đòi hỏi nhiều hơn.

Trời, nó làm cái gì vậy, rốt cuộc nó muốn làm cái gì?!
Tần Sương giãy giụa, thân hình lại bị mãng xà gắt gao quấn chặt, nàng gân cổ lớn tiếng cầu cứu, nhưng mà biệt viện quá lớn, cho dù nàng hét khàn giọng cũng không có kẻ nào đáp lại.

Lưỡi rắn thon dài quấn lấy hoa hạch phấn nộn trên tiểu huyệt của nàng, đầu lưỡi lượn quanh vòng vòng ở phía trên, đè ép vuốt ve hoa hạch đồng thời lưỡi dài còn thỉnh thoảng xâm nhập vào trong hoa cốc.

Tần Sương vừa sợ hãi, vừa không thể ức chế mà cảm nhận được một loại khoái cảm, tiểu huyệt vì sợ hãi mà co rút lại vẫn không thể khống chế được , dần dần tiết ra mật dịch.

Cảm giác ấm áp và ướt át làm cự mãng vừa lòng nheo hai mắt lại, lưỡi rắn xâm nhập vào giữa, ngang ngược xoay vòng trong tiểu huyệt, cái lưỡi nhòn nhọn linh hoạt chạm vào từng góc nhỏ bên trong tiểu huyệt.

“Ưm…”

Khoái cảm to lớn đánh úp lại từng đợt, Tần Sương nhịn không được rên rỉ ra tiếng, rồi lại kinh ngạc với phản ứng của chính mình, cắn chặt môi lưỡi không cho mình thét thành tiếng.

Rốt cuộc đây là chuyện gì, sao vừa ngủ một giấc đã bị một con rắn xâm phạm rồi, nhưng nàng lại, lại… không thể khống chế cảm giác sung sướng.

Đây là mộng sao, sao lại có chuyện hoang đường như vậy?Một con rắn mà lại… đây, đây nhất định là mơ, sáng mai tỉnh lại tất cả đều không có gì xảy ra.

Sau khi bị khoái cảm bào mòn, lý trí của Tần Sương không còn sót lại tí nào, nàng chỉ có thể cố gắng an ủi, thuyết phục chính mình tin tưởng đây chỉ là một giấc mộng.

Dựa vào suy nghĩ này, nàng dần dần không còn kháng cự nữa, thậm chí còn vặn vẹo mông theo động tác của mãng xà, hơn nữa còn phát ra tiếng rên rỉ sung sướng.

Đầu lưỡi cự mãng một đường đi vào cửa tử cung của Tần Sương, không có ý tốt liếm láp qua lại phía trên. Tần Sương bị hắn liếm cả người run rẩy, mật huyệt nhịn không được co rút lại, rốt cuộc không thể kiềm chế được nữa cũng đạt tới cao trào.

Cuối cùng cũng kết thúc!

Tần Sương không còn sức lực nằm ngửa ra sau, há to miệng thở dốc, nhưng chờ tới khi nàng lấy lại chút sức lực mới phát hiện, mãng xà cũng không buông nàng ra, ngược lại thân rắn chuyển động, đưa thứ gì đó đặt ngay hoa huyệt đang chảy đầy mật nước của nàng

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 372
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 56 times
Been thanked: 5024 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 8 2020 10:55

Chương 7

Sáng sớm, Tần Sương tỉnh lại từ trong mộng, mỏi mệt vô cùng.

Trì Uyên thường ngủ rất cạn lần này ngủ rất sâu, nhíu mày ôm eo nàng, giống như mơ thấy chuyện gì không tốt.

Là đêm qua rượu say nên mệt mỏi? Cho nên hắn mới có thể ngủ sâu như vậy, cho nên nàng mới có thể làm mơ thấy một giấc mộng dâm loạn như vậy.

Nghĩ đến giấc mộng đêm qua, Tần Sương vừa sợ hãi, vừa cảm thấy thẹn.

Nàng dục cầu bất mãn đến mức nào mới có thể mơ thấy mình làm tình với cự mãng chứ, lại còn có… chỉ nghĩ lại cảnh tượng trong mộng thôi, Tần Sương đã cảm thấy đỏ mặt.

Người ta đều nói rắn có tính dâm, nhưng rốt cuộc là con rắn trong giấc mộng kia dâm loạn hay là nội tâm của nàng?

Nàng nhớ rõ nàng mơ thấy mình bị mãng xà liếm đến cao trào, cũng nhớ rõ mãng xà quấn nàng treo lên không trung thọc vào rút ra.

Mãng xà quấn quanh nàng, vòng eo lấy một tốc độ cực nhanh để vận động, tốc độ khủng bố kia hiếm có sinh vật nào có thể đạt tới. Nó đánh mạnh vào chỗ sâu trong tiểu huyệt từng chút một, côn thịt ma sát tường thịt non mềm bên trong, mang đến cho nàng khoái cảm đau đớn xưa nay chưa từng có.

Cao trào tới rất dữ dội, nàng bị hắn cuốn lấy ngất xỉu rồi tỉnh lại, khoái cảm tê dại men theo xương sống tiến dần lên trên, căng tràn không ngừng, vỡ òa, rồi lại căng trướng...

Sợ hãi, kích thích kịch liệt như vậy làm nàng điên cuồng thét chói tai, nàng không nhớ rõ mình cao trào bao nhiêu lần, chỉ nhớ cuối cùng mình bị đâm đến mức một câu hoàn chỉnh cũng không nói ra được.

Từ lúc ban đầu giãy giụa cuối cùng biến thành đón ý  hùa theo, hai đùi nàng kẹp chặt vòng eo cự mãng, đôi tay gắt gao ôm thân thể mãng xà, cong người run rẩy không ngừng. Tiểu huyệt bên dưới thân cắn chặt côn thịt trong cơ thể, khi tiểu huyệt buộc chặt côn thịt cọ xát càng sinh ra khoái cảm kịch liệt hơn…

Bởi vì hồi ức vô cùng dâm loạn kia, thân mình nàng có hơi khô nóng, Tần Sương nhẹ nhàng rút tay chân mình dưới người Trì Uyên ra, tính đứng dậy uống chén nước lấp đầy đầu lưỡi khô khan của mình.

Nhưng mới vừa ngồi dậy, nàng đã cảm thấy không đúng.

Tay chân nàng giống như bị xe ngựa nghiền qua, dưới thân cũng nóng rát, Tần Sương xốc chăn mỏng lên, nhìn thấy dấu vết trên người suýt nữa đã thét chói tai.

Đây là chuyện thế nào? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trong đầu Tần Sương hiện lên trăm ngàn suy nghĩ, cuối cùng còn an ủi chính mình: Có lẽ tối hôm qua quá chén, Trì Uyên say rượu, xuống tay không biết nặng nhẹ, mà nàng cũng say, cho nên  mơ thấy giấc mộng dâm loạn kia.

Đúng, nhất định là như thế, sơn trang này cũng không phải chỗ hẻo lánh ít người, một con mãng xà lớn như vậy muốn chạy vào chắc chắn sẽ  kinh động người khác.

Huống hồ người và rắn… Không không, chuyện này thật sự quá mức hoang đường!

Tần Sương vừa rót chén trà, vừa cố gắng an ủi chính mình chỉ là mơ thấy ác mộng hoặc là một giấc mộng xuân, nhưng đôi mắt vô tình liếc nhìn gương đồng bên cạnh, lại cảm thấy kinh hãi.

Dấu vết đỏ hồng trên người lớn như vậy, vừa nhìn đã biết là do một thứ khổng lồ gì đó siết chặt, không thể là Trì Uyên, hay một người bình thường có thể làm được … Tần Sương càng nghĩ càng kinh hãi, chợt nhớ lại chi tiết nào đó đêm qua, vội vàng chạy tới mép giường, xốc gối đầu lên.

Tiếng kêu sợ hãi nghẹn lại ở cổ họng.

Tần Sương nhìn đồ vật phía dưới gối đầu, rõ ràng đó là vảy rắn đêm qua nàng không chịu nổi nắm chặt lấy thân rắn, vô tình lôi xuống.

Tối hôm qua nàng, thật sự cùng sinh vật như vậy…

“Ưm… Khụ… Khụ khụ…”

Sắc mặt Tần Sương trắng toát, đứng dậy vội vàng chạy tới trước cửa sổ nôn khan một trận.

Nàng vừa nôn, trong đầu vừa nhớ lại một chuyện làm người ta kinh hãi hơn, đó là —— tối hôm qua lúc cự mãng quấn quanh nàng, trong phòng không hề có tung tích của Trì Uyên.

Khi đó Trì Uyên cùng chung chăn gối đã đi chỗ nào? Vì sao hôm nay hắn lại êm đẹp nằm trên giường.

Tối hôm qua bị sợ hãi và dục vọng tra tấn, Tần Sương không có cách nào suy nghĩ nhiều, hôm nay bình tĩnh lại, nàng lại phát hiện có chỗ không đúng.

Tần Sương vịn song cửa sổ, chậm rãi quay đầu nhìn Trì Uyên.

Trên giường to rộng, nam nhân để thân trần nửa người trên: Cổ, ngực, eo bụng đều lộ ra ngoài chăn. Ánh mặt trời từ cửa sổ bị Tần Sương đẩy ra chiếu vào, nam nhân trên giường nâng cánh tay lên che mắt, trở mình.

Tần Sương trừng lớn mắt, chỉ thấy sau lưng phía trên eo bóng loáng rắn chắc, từng vệt đỏ ngắn dài rải rác khắp nơi, số lượng không nhiều không ít, vừa đủ với số vảy rắn dưới gối của Tần Sương.

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin