CĐ - CỬA CUNG - Thiên Lão Y Y

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Akiu
Bài viết: 14
Ngày tham gia: 04 Tháng 8 2020 19:09
Has thanked: 31 times
Been thanked: 10 times
Tiếp xúc:

09 Tháng 11 2020 20:41

Chờ hóng na9 bị ngược, xem càng đọc càng tức và thương n9.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 28
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Has thanked: 1 time
Been thanked: 502 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 11 2020 22:11

Chương 10: Hoàng thượng … yêu Liễu Tịch Nguyệt?
 
Mười ngày sau đó, Hoàng đế đều không đặt chân đến chính điện, Quỳnh Như cũng không đến Cam Lộ điện tìm hắn, chỉ là thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, trong cung nhiều người ho khan, mỗi ngày nàng sẽ nấu một bát canh lê để Họa Trúc mang sang chỗ hắn. Nàng biết hắn không thích đồ ngọt, bát canh lê này cũng chỉ bỏ thêm cam thảo, bối mẫu Tứ Xuyên và một ít đường phèn, đương nhiên, những chuyện này Hoàng đế không hề biết, hắn chỉ nghĩ Quỳnh Như phân phó cho phòng bếp khẩu vị của mình, để bọn họ làm.
 
Đến bữa tối ngày thứ mười, Hoàng đế đột ngột giá lâm. Bọn nhỏ thấy phụ hoàng lại đây, đương nhiên cao hứng, dường như cũng bị lây nhiễm bởi niềm vui của bọn trẻ, hai người đều không nhắc đến chuyện không vui của mười ngày trước. Sau bữa tối, Hoàng đế lại kiểm tra việc học của ba đứa nhỏ, chơi cờ với Uyển nhi, mới để bọn chúng về phòng nghỉ ngơi.  
 
Hắn cho cung nhân lui xuống hết, tẩm điện lớn như vậy giờ chỉ còn hai người.
“Mấy ngày nay, trẫm vẫn luôn đợi nàng.” Hắn nói. Ngày qua ngày hắn vẫn luôn ở Cam Lộ điện đợi lời xin lỗi của nàng, thậm chí hắn còn sợ chân trước hắn vừa rời khỏi đây, chân sau nàng sẽ đến, bởi vậy bất luận đi đến nơi nào, hắn đều sẽ để Trương Bảo Toàn ở Cam Lộ điện, chỉ cần nàng đến, dù hắn đang ở đâu đều sẽ quay trở về.
 
Thế nhưng nàng không tới. Nhìn sắc mặt nàng vẫn như thường, dường như không hề vì sự vắng vẻ của hắn mà thương tâm hay tiều tụy, hắn cực kỳ tức giận.
 
“Thần thiếp sợ người không muốn gặp thiếp.” Kỳ thật nàng sợ hắn nói những lời khiến nàng càng thêm khổ sở, người hắn yêu không phải là nàng, nàng đang cố gắng tiếp nhận sự thật này, thế nhưng chỉ cần nhìn thấy hắn, nghĩ đến hơn mười năm tình nùng mật ý của bọn họ trong mắt hắn không phải tình yêu, nàng sẽ cảm thấy trái tim như bị khoét một lỗ. Nếu như đây không phải tình yêu thì rốt cuộc là cái gì? Những cử chỉ thân mật, những ngày đồng sinh cộng tử kia đến cùng là cái gì? Nàng vì hắn trao ra toàn bộ yêu thương, trong mắt hắn rốt cuộc là cái gì?
 
Nàng rất muốn biết nhưng là nàng cũng sợ hãi.
 
“Hoàng hậu có chuyện muốn nói với trẫm sao?” Hắn hỏi, hắn vẫn đang đợi lời xin lỗi của nàng, chờ nàng hứa với hắn nàng sẽ chăm sóc Liễu Tịch Nguyệt thật tốt.
“Hoàng thượng… người yêu Liễu Tịch Nguyệt sao?” Nàng trầm mặc hồi lâu, nhưng vẫn quyết định hỏi, nàng cảm thấy mình điên rồi, biết rõ đáp án sẽ khiến cho mình thương tâm, vì sao còn muốn hỏi?
 
Thế nhưng nàng không cam tâm, không có được đáp án từ chính miệng hắn, nàng không cam lòng.
Hắn trầm mặc, sau đó nói, “Ừ.”
Nàng lảo đảo một chút, trong lòng hối hận vô cùng, vì sao lại hỏi? Nếu nàng không hỏi thì còn có thể coi như không biết.
“Vậy Hoàng thượng đối với thần thiếp…”
 
Hắn nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng, lời muốn nói đã đến bên miệng đột nhiên không thể thốt ra được, “Nàng là hoàng hậu của trẫm, trẫm tin tưởng nàng.”
 
Nàng không thể cầm được nước mắt, tin tưởng của hắn với nàng là tình cảm sao? Nàng biết, nhưng đó không phải là tình yêu, không phải là tình yêu có thể vì nàng mà vào sinh ra tử, không phải vì hỉ nộ ái ố của nàng mà sung sướng bi thương.
 
“Quỳnh nhi nàng đừng khóc, nàng khóc trẫm sẽ đau lòng.” Hắn hôn lên nước mắt còn vương nơi khóe mắt nàng, hắn không muốn nàng phải khổ sở, nhưng có những thứ nói sẽ tốt hơn không nói. Chuyện tình cảm không ai có thể khống chế, nếu nàng không biết hắn coi trọng Liễu Tịch Nguyệt như thế nào, làm sao có thể quyết tâm bảo vệ nữ nhân hắn yêu?
 
Hắn nghĩ rằng mục đích của mình đã đạt được, nhưng không hiểu vì sao, nhìn nàng khổ sở, một góc trong lòng dường như sụp đổ, khó chịu còn có chút đau đớn, “Nàng ấy khác với mọi người, nàng cũng khác với những người khác. Quỳnh nhi, chúng ta là phu thê mười mấy năm, có nàng làm bạn trẫm rất an tâm.”
 
An tâm?
 
An tâm là cái gì? Đó là cảm giác hơn mười năm làm bạn, hơn mười năm nắm tay đổi lấy một chút cảm giác an toàn sao? Hắn có thể làm tri kỷ với nàng, có thể nói hết mọi bí mật bởi vì hắn biết nàng là người đáng tin cậy. Thế nhưng sự an tâm này, chỉ là bởi vì hơn mười năm ở chung mà thôi, nếu như đổi thành người khác cũng cùng hắn thân mật ở chung hơn mười năm, hắn cũng sẽ có cảm giác giống như vậy. Nàng và những người khác có cái gì khác biệt đâu?
 
Thế nhưng đối với nàng hắn là khác biệt, là không thể thay thế được, thậm chí dù hắn có muốn mệnh của nàng, nàng cũng nguyện ý.
 
Hơn mười mấy năm nàng dùng tâm để đối đãi đổi lại được chính là sự an tâm của hắn…
 
Nếu một ngày, giữa nàng và Liễu Tịch Nguyệt hắn phải chọn một người được sống, có phải hắn sẽ không một chút đắn đo chọn Liễu Tịch Nguyệt? Cũng giống như nàng không chút do dự vì hắn mà chết…
 
“Quỳnh nhi, nàng đừng nghĩ ngợi lung tung, nàng biết nàng rất quan trọng với trẫm.” Nước mắt nàng như vỡ đê, ngoại trừ năm đó tổ mẫu của nàng qua đời, đây là lần đầu tiên hắn thấy nàng đau khổ như thế. Hắn không biết mỗi một câu của hắn như đang cứa vào tim nàng, hắn muốn nói thêm nhưng rồi lại không biết phải nói cái gì.
 
Nàng đối với hắn rất quan trọng, nàng nên thỏa mãn, chuyện tình cảm ai có thể khống chế được đây?
 
Thế nhưng quan trọng thì sao? Hơn mười mấy năm này, nàng chỉ sống trong ảo tưởng rằng hắn yêu nàng, đến lúc nàng tỉnh táo lại thì những ngọt ngào ngày xưa đã trở thành dĩ vãng không thể nói nên lời.
 
Có phải là nàng đã yêu cầu quá nhiều hay không? Dù sao tình yêu của đế vương trước nay đều là cầu mà không được, nàng yêu hắn, cũng không thể muốn hắn đáp lại mình như vậy…
 
Có lẽ thời điểm hắn ôm nàng, trong lòng lại đang nhớ đến Liễu Tịch Nguyệt…
“Bệ ha, thiếp thân cảm thấy không khỏe, không thể hầu hạ bệ hạ, thỉnh bệ hạ…Di giá…” Nàng quỳ xuống, nàng thật sự không thể chịu được chuyện hắn xem nàng trở thành người khác, chịu không được chỉ vì muốn an ủi nàng mà ngủ lại tẩm cung của nàng, thậm chí, chỉ là để phát tiết mà thôi…
Nàng cảm thấy nàng sắp điên rồi, nàng không cách nào đối mặt hắn.
===========
Lời tác giả: Ta muốn thay hoàng đế nói một tiếng, để hắn xấu xa thêm chút đi ~~~
Khi một người có rất nhiều sự lựa chọn thì tình yêu là như thế nào?
Hoạn nạn có nhau và bất ngờ động tâm rốt cuộc cái nào mới là tình yêu?
Mặc dù cái này có rất nhiều đáp án, nhưng ta có đáp án của mình.
Chuyện hậu cung phần lớn là bi kịch, hài kịch thường không chân thực, rốt cuộc có nữ tử nào mà không khao khát có được tình yêu. Mà trong hoàn cảnh cực đoan này đối tượng có thể mang đến cho các nàng thật sự quá ít.
Nhưng ta thật sự chán ghét bi kịch, cho nên bất luận sau này Quỳnh Như có lựa chọn như thế nào đi nữa, ta đều sẽ để nàng đưa ra quyết định thật bình tĩnh.
Cũng có người muốn nam phụ, nhưng ta tạm thời không nghĩ đến, từ đầu đến cuối đều cảm thấy nữ nhân sống tốt, chưa chắc phải có nam nhân. Đương nhiên ngẫu nhiên tìm căn dưa chuột giải quyết nhu cầu sinh lý một chút cũng có thể
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
A Sắc
Bài viết: 20
Ngày tham gia: 19 Tháng 4 2020 16:15
Has thanked: 170 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 11 2020 08:02

Tội hoàng hậu quá điiiiii. Khóc thương cho hoàng hậu như 1 dòng sông 😢

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 28
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Has thanked: 1 time
Been thanked: 502 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 11 2020 22:27

CHƯƠNG 11: Lục Lang yêu nàng… có lẽ chỉ tồn tại trong mộng của nàng thôi.
 
 “Nàng!” Hắn có chút khó chịu, đã mười ngày bọn họ không gặp nhau rồi, hắn cũng đã có mười sáu ngày chưa chạm vào nàng, hắn yêu Liễu Tịch Nguyệt, không có nghĩa là hắn không thích nàng, không muốn gần gũi nàng. Hôm nay, hắn đã chủ động đến, cũng không nhắc lại những việc ngỗ nghịch nàng đã làm vào ngày hôm đó, nàng cũng nên hiểu mới đúng.
 
Bây giờ, nàng lại cự tuyệt hắn? Hắn là phu quân nàng, là trời của nàng, hắn ở nơi này của nàng là chuyện thiên kinh địa nghĩa, vậy mà nàng dám từ chối hắn?
 
Đột nhiên hắn kéo tay nàng, ôm chặt lấy nàng cường hôn, nàng giãy dụa nhưng làm thế nào cũng không thể thoát ra khỏi gông xiềng của hắn, hắn giữ đầu nàng lại không cho nàng cử động, nàng chỉ có thể thừa nhận hành động liếm mút của hắn.
  
Nàng khóc dữ dội hơn cho đến khi nước mắt nước mũi đều dính trên mặt hắn, hắn mới buông môi nàng ra, hắn thấy có chút thất bại nhưng lại không muốn buông tay.
 
Hắn nhẹ lấy tay lau mũi nàng, lại bị nàng né tránh, “Lục Lang, thiếp là Lý Quỳnh Như, không phải là người khác, nếu Hoàng thượng muốn thì ngài đi tìm người khác đi.” Lý Quỳnh Như chỉ nguyện giao bản thân cho Lục Lang yêu nàng.
 
Hắn không yêu nàng, Lục Lang yêu nàng … có lẽ chỉ sống ở trong mộng của nàng mà thôi, không yêu mà có tiếp xúc da thịt chỉ khiến nàng cảm thấy buồn nôn.
 
Hắn dừng lại động tác trên tay, nhìn nàng hồi lâu, giận quá hóa cười, “Hôm nay trẫm muốn sủng hạnh Hoàng hậu, không lẽ Hoàng hậu muốn kháng chỉ?” Nói xong hắn buông nàng ra, “Cởi áo cho trẫm.”
 
Nàng vẫn đứng ở nơi đó không chịu di chuyển.
 
“Nàng không muốn nhưng có lẽ người trong cung này lại rất muốn, ta nghĩ, thiếp thân cung nữ của nàng cũng không tệ, gọi là gì nhỉ? Miêu Cúc phải không?” Nàng khiếp sợ nhìn hắn, không ngờ hắn lại uy hiếp nàng?
 
 
Hắn ngồi ở mép giường đợi nàng, nhìn nàng do dự đi tới chỗ hắn, dây cung căng cứng trong lòng cuối cùng cũng tạm thời thả lỏng.
 
Nàng vẫn đoan trang, mỹ lệ như vậy dù cho bây giờ khuôn mặt ấy chỉ toàn là nước mắt, nàng vẫn là tiểu thư khuê các thực sự, không ai biết bên trong tư thái đoan trang này là một thân thể tiêu hồn như thế nào, bộ ngực cao ngất đầy đặn, vòng eo mảnh mai một tay có thể ôm trọn và bờ mông đầy đặn, mỗi lần hắn tiến vào trong cơ thể nàng, tiểu huyệt tràn đầy chất lỏng sẽ quấn chặt lấy hắn… Về mặt tình dục, bọn họ là một đôi trời sinh, luôn phối hợp ăn ý như vậy, sự thỏa mãn mà nàng mang tới cho hắn không một ai có thể làm được, kể cả Liễu Tịch Nguyệt.  
 
Đã hơn nửa tháng hắn chưa chạm vào nàng, hắn nhớ thân thể nàng, cũng nhớ nàng. Hắn biết nàng rất yêu mình, chỉ cần hắn muốn, nàng sẽ nghĩ mọi biện pháp để thỏa mãn hắn, đặc biệt là khi nữ tử cao quý đoan trang  này ngậm lấy long căn của hắn, dùng ánh mắt mê ly nhìn hắn…
 
Chỉ nghĩ đến đó thôi, dưới thân hắn đã cương lên.
 
Hắn không hiểu tại sao lại như vậy, mặc dù Liễu Tịch Nguyệt khiến hắn say mê như thiếu niên, nhưng hắn cũng không từ chối những nữ nhân khác, nữ nhân xinh đẹp quyến rũ, ngay cả nam nhân bình thường cũng sẽ không thể cưỡng lại, huống chi hắn là đế vương. Nhưng là khi làm với những người khác, họ cho hắn cảm giác mới mẻ, làm với Liễu Tịch Nguyệt lại là cảm giác thành tựu, còn với Quỳnh Như là thỏa mãn, kể cả thể xác và tinh thần đều thỏa mãn.
 
Hắn thích loại cảm giác thỏa mãn này, khiến hắn hết sức an tâm, giống như chỉ cần có nàng bên cạnh, hắn chính là đế vương đỉnh thiên lập địa, chỉ cần nàng ở đó, hắn sẽ không sợ gian nan hiểm trở, bởi vì hắn biết, nàng mãi mãi là hậu thuẫn kiên cường của hắn. Hắn là điểm dựa của nàng, nàng không phải cũng là nơi dừng chân của hắn sao?
 
Hắn không có cách nào đáp lại tình yêu của nàng, nhưng hắn có thể trao nàng sự tin tưởng và quan tâm. Nàng là thê tử của hắn, điều này sẽ không bao giờ thay đổi, vì sao nàng mãi không hiểu?
 
Không những không hiểu, nàng còn muốn cự tuyệt hắn!
 
Tất cả phẫn nộ và bất an của hắn đều hóa thành dục vọng, rốt cuộc nàng cũng đi đến trước mặt hắn, hắn đã trướng đến sắp nổ tung. Hắn chịu đựng ý nghĩ muốn ôm lấy nàng, giơ tay lên đợi nàng cởi y phục cho hắn.
 
Nàng đã kìm lại nước mắt, trong lòng vẫn đang suy nghĩ xem phải làm gì để thoát khỏi thảm cảnh đêm nay, giờ phút này nàng cực kỳ hi vọng có người có thể không quan tâm đến lệnh cấm của nàng tiến vào đưa hắn đi. Đáng tiếc, mãi đến khi hắn cởi gần hết chỉ còn áo trong và tiết khố, vẫn không có ai tiến vào.
 
“Nàng muốn dùng miệng nào hầu hạ trẫm, trẫm cho nàng tự chọn.” Giọng hắn bình thản vang lên trên đỉnh đầu nàng.
 
Hắn nhục nhã nàng, nhưng nàng không có năng lực phản kháng, nàng cũng không biết nên phản kháng như thế nào, từ trước tới nay nàng chưa từng nghĩ muốn chống lại hắn.
 
Nhìn nàng quỳ gối trước người hắn nhỏ giọng nức nở, hắn vẫn bất động, hắn biết hôm nay mình làm như thế là quá đáng. Song do nàng bức hắn, hắn chưa từng nghĩ sẽ đối xử như vậy với nàng.
 
Hắn kéo nàng lên để nàng ngồi trên đùi mình, nàng cảm nhận được thứ đang cương cứng chọc vào dưới thân cho nên bất an nhích tới nhích lui.
 
Hắn rên thành tiếng rồi quát: “Đừng cử động.”
 
Hắn lấy tay áo lau nước mắt trên mặt nàng, “Quỳnh nhi, chúng ta kết tóc đã mười ba năm, cùng nhau trải qua nhiều khó khăn, tình cảm của trẫm đối với nàng cực kỳ sâu đậm. Trước giờ trẫm chưa từng nghĩ tới sẽ làm tổn thương nàng, trước kia không có, hiện tại và tương lai cũng sẽ không. Những gì nàng làm cho trẫm, trẫm đều thấy hết, sao trẫm có thể nhẫn tâm tổn thương nàng? Hôm nay trẫm nói với nàng những điều này, chỉ muốn nàng hiểu vị trí của Liễu Tịch Nguyệt ở trong lòng trẫm, mặc kệ sau này phát sinh cái gì nàng luôn là người trẫm tin tưởng nhất. Giữa trẫm và nàng không có bí mật gì, trẫm cũng sẽ không lừa nàng.”
 
Hắn nói với nàng, tình cảm của bọn họ rất sâu đậm nhưng không phải là loại tình cảm giữa những người yêu nhau, mà giống như minh quân và trung thần, chỉ là minh quân lại có dục vọng với trung thần mà vừa khéo trung thần cũng yêu minh quân mà thôi, mặt khác, hắn đối tốt với nàng, sự quan tâm và tin tưởng của hắn đối với nàng, cũng không hề khác biệt với quan hệ quân thần.
 
Nàng cam tâm tình nguyện vì hắn mạo hiểm, vì hắn tính kế phụ thân của mình, cho dù đó là vì nàng tin hắn là minh quân, nhưng sâu bên trong nàng không muốn mối quan hệ quân thần này… Thật nực cười, nàng yêu hắn, có lẽ trong mắt hắn đây cũng chỉ là biểu hiện của sự tận tâm mà thôi. Nàng vì hắn trả giá mọi thứ, chẳng qua cũng chỉ là một thần tử có năng lực thôi. Nếu có một ngày, nàng không còn năng lực ấy, tình cảm của hắn đối với nàng, sẽ còn sâu đậm sao? Ngay cả những thần tử trung thành nhất đến một ngày nào đó cũng sẽ già cõi vô năng, đành từ quan nhường chỗ cho hiền tài trẻ tuổi. Mà đến một ngày kia, có lẽ nàng cũng chỉ có thể sống trong cung điện lạnh băng như lãnh cung, thỉnh thoảng nhớ tới hắn sẽ đến thăm hỏi quan tâm.
 
Giờ khắc này nàng thật sự ghen ghét với Liễu Tịch Nguyệt, cái gì nàng ấy cũng không cần làm, chỉ cần tình cờ gặp gỡ, đã có được tình yêu của hắn. Tình yêu, mười ba năm nay nàng đều cho rằng đó là thứ thuộc về mình, thì ra nó lại xa xôi không thể với tới như thế… Nàng nên làm gì bây giờ? Nàng không biết nữa, một khắc khi nàng yêu hắn, nàng đã lựa chọn con đường cho bản thân, nàng chưa từng nghĩ tới cuối con đường này người hắn yêu là người khác, điều hắn muốn là nàng bảo vệ người hắn yêu. Nam nhân mà nàng yêu nhiều năm nay, cho nàng nhiều ký ức tốt đẹp như vậy, cuối cùng lại không phải phu quân của nàng…
 
Nếu lúc trước không rơi vào nụ cười ôn nhu của hắn, liệu hôm nay nàng có thể bớt đau buồn hay không? Nhưng nếu nàng không yêu hắn, làm sao nàng biết rằng yêu một người là cam tâm tình nguyện trả giá vì họ, chỉ vì muốn thỏa mãn hắn?
 
“Thứ cho Quỳnh Như đêm nay không có cách nào hầu hạ Hoàng thượng, xin Hoàng thượng không thiếp làm khó xử.” Nàng nhỏ giọng nức nở, nàng không thể khống chế tình cảm của bản thân, nàng không có cách nào ngừng yêu hắn, nhưng là nàng cũng không muốn ngay cả thân thể cũng không thể khống chế được. Nàng không thể tưởng tượng được cảm giác trống trải và đau đớn khi được hắn đưa lên đến đỉnh điểm sau khi biết rằng hắn không yêu mình. Nàng là hoàng hậu nhưng thật ra cũng chỉ là đối tượng để hắn phát tiết mà thôi. Nàng không thể chịu được việc hắn ôm nàng mà lại đang nghĩ về một người khác.
 
Hắn ôm nàng cùng nằm xuống, hắn biết nàng khổ sở, hắn không muốn làm khó nàng quá, cho dù bây giờ hắn khát vọng nàng, nhưng hắn đồng ý cho nàng thêm thời gian, để nàng hiểu được, dù người hắn yêu không phải là nàng, hắn vẫn muốn nàng như trước, hắn muốn ở bên nàng thật lâu. Đôi khi tình yêu thật sự rất kỳ diệu, ngươi sẽ bàng hoàng khi nhận ra người khiến ngươi hạnh phúc không phải là người mà ngươi luôn yêu. May mắn thay, hắn là hoàng đế, hắn không cần cô phụ ai.  
 
Hắn sẽ không hiểu, lúc hắn yêu người khác, thì người từng cho rằng hắn yêu nàng sẽ cảm thấy như thế nào. Tuy nhiên, hắn là đế vương, có lẽ cả đời này hắn đều không cần hiểu.
 
Quỳnh Như không phản kháng nữa, chỉ thuận theo cái ôm của hắn, ở trong lồng ngực ấm áp của hắn, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy bản thân thật đáng buồn thậm chí là đê tiện, nàng không biết hắn đối tốt với nàng, có mấy phần là thật sự dành cho nàng, có mấy phần là vì nàng bảo vệ nữ tử hắn yêu.
 
Phía sau đã truyền đến tiếng hít thở đều đều, nàng cố gắng cắn chặt răng không cho mình khóc thành tiếng, đêm nay đã định là một đêm không ngủ của nàng.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 28
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Has thanked: 1 time
Been thanked: 502 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 11 2020 21:28

Chương 12: Liễu Chiêu Nghi gặp nạn.
 
Mấy ngày tiếp theo, Quỳnh Như đều sống trong mơ mơ hồ hồ, không biết mình muốn cái gì, nên làm cái gì. Rõ ràng bên ngoài đang là cuối thu mát mẻ, thế nhưng trong lòng nàng vẫn mãi u ám đắng cay, chỉ khi có bọn nhỏ bên người nàng mới bình thường lại một chút. Nàng không muốn để bọn trẻ thấy dáng vẻ khổ sở của mình, không muốn để bọn chúng biết tình cảm giữa phụ hoàng và mẫu hẫu của chúng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi.
 
Chiều hôm đó, nàng đang ngẩn ngơ ngắm hoa quỳnh ngoài phòng thì thấy Miêu Cúc vội vàng tiến vào nội điện.
 
“Nương nương, Liễu chiêu nghi ngã từ trên cây xuống.” Miêu Cúc nói.
Khi nghe thấy ba chữ “Liễu chiêu nghi” nàng ngây ngẩn cả người, rồi lập tức hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì?”
 
“Chiêu nghi leo cây muốn tìm trứng chim, không biết sao lúc đi xuống chiếc thang lại rơi ra. Rất may Hoàng thượng đã đỡ được.” Miêu Cúc nói, “Nhưng Hoàng thượng rất tức giận, ngài hạ lệnh đánh thái giám chuẩn bị thang, hiện giờ toàn bộ cung nhân của Tử Lan điện đều đang chờ bị phạt, còn có các cung liên quan cũng bị Hoàng thượng gọi tới, đang quỳ gối trước Tử Lan điện.”
 
“Mau đi xem một chút.” Quỳnh Như lập tức hạ lệnh khởi kiệu tới Tử Lan điện.
 
Từ trước đến giờ Nội vụ phủ luôn làm việc tỉ mỉ, huống chi Liễu chiêu nghi lại là sủng phi của Hoàng đế, loại sự cố như này bọn họ sẽ không để xảy ra. Cung nhân của Tử Lan điện khi lấy thang nhất định cũng kiểm tra kỹ càng, thang có bị rơi ra hay không người chuẩn bị thang sao có thể không cảm nhận được? Người này chắc chắn có vấn đề, nhưng tiểu thái giám này thuộc Tử Lan điện, bảo vệ chủ tử mình còn không kịp sao có thể hại Liễu Tịch Nguyệt? Đặc biệt hắn phải biết nếu hắn làm như vậy thì sẽ không thể tránh khỏi liên quan.
 
Chắc chắn có người đứng phía sau việc này, thế nhưng người đó là ai?
Quỳnh Như tiến vào Tử Lan điện, thấy một tiểu thái giám đang nằm sấp trên mặt đất, trên lưng bị đánh đến máu thịt be bét. Bên trong điện, người quỳ đầy cả phòng, không người nào dám ngẩng đầu lên.
 
 
Thiên tử giận dữ, máu chảy thành sông. Không ai biết mình có thể sống đến ngày mai hay không.
 
“Hoàng thượng” Quỳnh Như hành lễ với Hoàng đế, hoàng đế để nàng đứng lên.
 
“Chiêu nghi có bị thương không?” Quỳnh Như đi đến bên giường, Liễu Tịch Nguyệt đang chuẩn bị hành lễ lại bị Hoàng đế và Quỳnh Như ngăn lại.
 
 "Thần thiếp không có gì đáng ngại, tạ nương nương quan tâm." Liễu chiêu nghi nói.
 
“Không bị thương nhưng chấn động cũng không nhỏ. Hoàng hậu, vì sao Tử Lan điện lại có loại ác nô này, lúc trước nàng chọn người như thế nào vậy?” Giọng điệu của Hoàng đế có chút nặng nề.
 
“Là sơ suất của thần thiếp” Quỳnh Như quỳ xuống, “Cầu xin hoàng thượng bớt giận ~ thỉnh Hoàng thượng dừng phạt tiểu thái giám, chờ thần thiếp hỏi rõ tình huống rồi mới tiếp tục trị tội.” Thái giám được phân phối từ Nội vụ phủ, lúc đó nàng cũng có xem qua, không có vấn đề gì đặc biệt, dù sao chỉ là tiểu thái giám, nàng cũng không chú ý đến không ngờ lại xảy ra chuyện này.
 
Hoàng đế muốn tra ra kẻ chủ mưu đứng phía sau, tiểu thái giám kia không thể chết, vừa rồi hắn giận không kiềm chế được định ban chết tất cả những cung nhân bảo vệ chủ không tốt, toàn bộ Tử Lan điện đều phải chịu phạt, nhưng lúc này đứng trước mặt Quỳnh Như hắn mới tỉnh táo lại một chút, “Trẫm cho nàng ba ngày, sau ba ngày trẫm muốn biết ai là người muốn hại Liễu chiêu nghi.”
 
“Vâng ~” Quỳnh Như cắn răng tiếp chỉ, ba ngày muốn từ một tên thái giám nửa sống nửa chết tra xét ra cái gì đó quá khó khăn.
 
Ra khỏi Tử lan điện, Quỳnh Như lệnh đại thám giám Phúc Lộc của mình đến phủ Nội vụ lấy mọi thứ liên quan đến tiểu thái giám, hắn là người ở nơi nào, ngoài cung có những ai, người thân cận trong cung là ai, có những đồng hương và người cùng phòng nào, tất cả đều phải hỏi thăm. Mọi người trong Tử Lan điện, ngoại trừ hai đại cung nữ chưởng sự thái giám, những người khác đều bị giam trong ngục tối, Quỳnh Như cũng phái người đến thẩm vấn những người này. Đặc biệt những ai có liên quan đến cái thang đó trong những ngày qua.  
 
Tiếp đó nàng lệnh Nội vụ phủ đưa một đám cung nhân mới tới, lần này tất cả đều phải kiểm tra tỉ mỉ, đồng hương của Tiểu Lâm Tử đều không được vào Tử Lan điện.
 
“Họa Trúc, thông báo với Mộ Dung tướng quân, mấy ngày này phái người theo dõi những cung nhân xuất cung. Còn nữa, bảo hắn phái người đến quê nhà Tiểu Lâm Tử xem một chút.” Tiểu Lâm Tử chính là tiểu thái giám phạm tội. Họa Trúc lĩnh mệnh. Mộ Dung Dực là muội phu của Quỳnh Như, hiện đang chưởng quản 30 vạn cấm quân.
 
“Miêu Cúc, ngươi chọn vài cung nữ, thái giám lanh lợi ở cung chúng ta đến các cung còn lại tìm hiểu tình hình, xem thử mấy ngày nay có cung nào có động thái lạ không.” Miêu Cúc gật đầu lui ra.
 
Tiểu Lâm tử phạm tội đang bị nhốt một mình trong địa lao, người của nàng đang canh giữ.
 
Trước bữa tối, Quỳnh Như tuyên Vương thái y, “Vương thái y đã đi xem Tiểu Lâm tử rồi?”
 
“Vâng. E rằng tiểu thái giám kia không sống nổi.” Vương thái y trả lời.
 
Quỳnh Như gật đầu, “Ngày mai ngươi lại tới chẩn trị, ai hỏi tới thì nói hắn đã tốt hơn nhiều là được.”
 
Vương thái y hiểu ý, lĩnh mệnh rồi rời đi.
 
Lại qua một canh giờ nữa, Phúc Lộc trở về phục mệnh, nói ngày thường cây thang này là Tiểu Bảo ở Tử Lan điện bảo quản, hắn là người trông coi việc lặt vặt ở Tử Lan điện, ngoài ra còn có mấy thái giám cung nữ cũng từng dùng qua cây thang, những người này hiện đang bị nhốt ở địa lao.
 
Quỳnh Như lệnh hắn trước tiên thả tất cả mọi người trừ Tiểu Lâm Tử, đưa đến bạo thất* chờ xử lý. Mà Tiểu Lâm Tử bên kia cũng tăng thêm mấy cấm quân võ công cao cường canh gác ở bên ngoài, một khi có người tới thì bắt ngay.
 
*Bạo thất: Nơi giam giữ cung nhân quý nhân có tội chờ xử lý.
 
Đợi mọi người đều trở về phục mệnh đã gần đến giờ Tý, Quỳnh Như nhíu mày nhìn đống tư liệu trước mắt, mãi tới giờ Sửu nàng mới nghỉ ngơi.
==
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin