CĐ - CỬA CUNG - Thiên Lão Y Y

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Shu
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Been thanked: 370 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 10 2020 21:32

T7 mỗi tuần nha  💖 Chương 4: Quý phi
 
Đợi Họa Trúc quay lại nàng mới nằm xuống, những ngày tiếp theo vẫn trong kỳ nghỉ, phi tần cũng không cần đến thỉnh an. Sau bữa sáng, Quỳnh Như xem sinh hoạt thường ngày của hoàng đế.
 
Ba tháng qua, Hoàng Thượng sủng hạnh Liễu Chiêu Nghi ba mươi tám lần. Những ngày nàng ấy mới vào cung, hắn chưa sủng hạnh nàng ấy ngay, nhưng cũng đã năm lần tuyên nàng ấy cùng dùng bữa.
 
Quả thật là tình cảm sâu đậm, ngay từ đầu hắn không sủng hạnh nàng ấy, không phải vì có người khác mà vì hắn sợ Liễu Tịch Nguyệt chưa thể chấp nhận nên cho nàng ấy thời gian để thích nghi, dụng tâm đối đãi như vậy, ngay cả nàng cũng chưa từng được nhận.
 
Nàng vội lắc đầu không để bản thân tiếp tục suy nghĩ lung tung nữa, sau đó nói với Miêu Cúc, “Một lát nữa tới bữa trưa, mời quý phi đến ngự hoa viên cùng ta dùng bữa.”
 
"Nương nương..." Miêu Cúc nhíu mày.
 
"Nàng cùng Hoàng Thượng biến thành như vậy, bản cung cũng có trách nhiệm, bọn hắn là biểu huynh muội, làm sao Hoàng Thượng có thể vô tình với nàng ấy?” Quỳnh Như mỉm cười dịu dàng, “Thay vì chờ ngày nào đó Hoàng Thượng nhớ tới điểm tốt của nàng ấy mà trách bổn cung, không bằng bây giờ tạo cơ hội cho bọn họ, dù sao cuối cùng quan hệ của họ có tốt lên hay không cũng không phải do ta định đoạt.”
 
"Đã không thể định đoạt, nương nương cần gì phải dính vào vũng nước đục này? Nếu Quý phi nương nương có được quyền thế, nương nương vẫn là người thua thiệt mà." Miêu Cúc tận tình khuyên bảo.
 
"Tình huống bây giờ, nàng ấy có đắc thế cũng có lợi cho bản cung, nàng ấy sẽ không làm như vậy. Đương nhiên, nếu vạn nhất nàng ấy làm đó chính là nàng tình nguyện tiếp nhận ý tốt của bản cung, không thể làm bằng hữu chí ít cũng phải nghĩ cách không biến họ thành địch nhân mới tốt.” Quỳnh Như đã kiên trì như thế, Miêu Cúc đành đi Hạc Vũ điện tuyên chỉ.
 
Hạc Vũ điện gần như là cách xa tẩm cung Cam lộ điện của Hoàng đế nhất. Hơn hai năm trước, tả tướng rớt đài, Trưởng Tôn Phiêu mấy lần quỳ trước Cam Lộ Điện hoài không dậy, dưới cơn nóng giận Hoàng Đế phạt nàng phải chuyển đi nơi khác, chờ đến khi hắn mềm lòng, nàng lại không nguyện ý quay trở lại. Trong hai năm này, phong hào quý phi gần như chỉ là tồn tại trên danh nghĩa. Trưởng Tôn Phiêu ngang ngược, cao ngạo ngày xưa trơ mắt nhìn người mình yêu thương đấu với mẫu tộc của mình, nàng làm sao có thể tiếp tục ôn hòa với Hoàng đế được nữa? Lúc đầu, Hoàng đế còn lại chỗ nàng vài lần, chỉ là nàng luôn trưng ra khuôn mặt lạnh lùng, lòng hắn cũng dần phai nhạt, dù sao giờ hắn cũng là đế vương, làm gì còn nhiều thời gian rảnh rỗi để ý đến những lạnh nhạt của nàng.
 
Nhưng Quỳnh Như biết, hắn luôn cảm thấy thẹn với nàng ấy, năm đó nếu không có Trưởng Tôn Phiêu ổn định trưởng tôn nhất tộc, bọn họ cũng sẽ không thuận lợi lật đổ Trưởng Tôn Hồng như vậy, trong lòng hắn thật ra vẫn luôn hi vọng Trưởng Tôn Phiêu có thể tha thứ cho mình…
 
Một canh giờ sau, Trưởng Tôn Phiêu tâm không cam tình không nguyện ngồi xuống trước mặt Quỳnh như: "Nương nương thật có nhã hứng."
 
 Quỳnh Như tự mình rót trà cho nàng, "Không khí cuối thu chính là thời điểm tốt nhất để thưởng hoa, hoa cúc bên bờ sông Kim Thủy đang nở rộ, muội muội cũng nên ra ngoài nhìn ngắm đây đó, mới không phụ cảnh đẹp xung quanh.”
 
"Nương nương hà tất phải quanh co lòng vòng như thế? Thần thiếp đoán, lát nữa Hoàng Thượng sẽ tới bờ sông này nhỉ? Xem ra Liễu Chiêu Nghi xuất hiện đã làm cho ngài cảm thấy bối rối , ha ha~” Trưởng Tôn Phiêu cười lạnh, “Nương nương thật sự thật tâm muốn giúp ta, hay là muốn lợi dụng ta đi tranh sủng với nàng ấy? Bất luận là cái nào, tính toán của ngài đều không thể đạt được đâu. Nếu Trưởng Tôn Phiêu ta  muốn phục sủng, cũng không cần đến sự giúp đỡ của ngài!”
 
Nghe Trưởng Tôn Phiêu nhắc đến Liễu Chiêu Nghi, vẻ mặt Quỳnh Như ngưng trọng một chút rồi lập tức nói “ Muội muội không ở gần, nhưng tin tức cũng thật linh thông, đến cùng trong lòng muội vẫn còn có Hoàng Thượng. Nếu tâm đã lặng như nước, thì sao có thể để ý tới những thứ này?” Nàng nâng chén kính nàng ấy, thấy nàng ấy không đáp lại cũng không để ý, tự mình uống một hơi cạn sạch. “ Đã ba tháng rồi muội chưa thấy Hoàng Thượng phải không? Đúng như lời muội nói, nếu muội muốn phục sủng cũng không có gì khó khăn, nguyên nhân trong đó cả ta và muội đều biết rõ. Chàng là quân vương, mỗi bước đi có thể khiến thiên hạ hưng hay suy, nếu như năm đó phụ thân muội tiếp tục nắm giữ triều chính, quan trường liệu có thanh bạch được như hôm nay?” Trưởng tôn gia cũng là mẫu tộc của chàng, chàng có từng đuổi cùng giết tận với tộc nhân của muội? Muội lui một bước, cho chàng sắc mặt tốt, con cháu Trưởng Tôn gia ở trong quan trường sẽ tốt hơn một chút, không phải sao?”
 
Trưởng Tôn Phiêu hừ lạnh, “ Lý Quỳnh Như, ta thật không biết ngươi đến cùng là yêu hắn, hay là yêu cái hậu vị này, phụ thân ngươi rơi đài ngươi không trách hắn, nhưng ta không làm được. Thay vì tốn tâm tư trên người ta, tốt hơn ngươi hãy suy nghĩ làm sao cướp hắn từ trong tay của Liễu Tịch Nguyệt về đi.”
 
Nói xong nàng đứng dậy phúc thân với Quỳnh Như, muốn rời khỏi, trước khi đi, nàng nhẹ giọng nói với Quỳnh Như, “Ta rất cảm ơn lòng tốt của ngươi trong hai năm qua, ta không trách ngươi, cũng không trách hắn, chỉ là ta không thể tha cho bản thân.”
 
Quỳnh Như yên lặng nhìn Trưởng Tôn Phiêu rời đi, trong lòng chán nản, nàng chẳng những không đạt được mục đích, ngược lại còn bị Trưởng Tôn Phiêu chọc vào chỗ đau. Sao nàng có thể cam lòng nhìn phụ thân già đi mười tuổi chỉ sau một đêm? Nhưng nàng không chỉ là nữ nhi Lý gia, nàng còn là hoàng hậu của Đại Tấn, lấy thiên hạ làm trọng, gia là thứ yếu, nàng cảm thấy mình không có lỗi, với lại ngoại trừ phụ thân, căn cơ của Lý gia cũng không có quá nhiều thương tổn, mấy năm này bá phụ được khôi phục tước vị, mặc dù phụ thân chỉ có chức quan nhàn tản, nhưng năm nay tứ ca đã thăng lên thành Binh Bộ Thị Lang. Nàng biết, chàng đối với Lý gia cũng không hề có ác ý…
 
"Hoàng hậu. . ." Một giọng nói đánh gãy những suy nghĩ miên man của nàng, Triệu Minh Khải nắm tay Liễu Tịch Nguyệt đi tới.
 
Nụ cười trên mặt Quỳnh Như cứng đờ.
 
Đây là lần đầu tiên, hắn nắm tay nữ tử khác trước mặt nàng.
 
====
Chuyện Hậu cung thật có thể ngược chết tác giả, tối qua ta viết đoạn này xong không thể ngủ được, nghĩ đến khúc sau cảm thấy thật khổ sở.
Chương sau sẽ ngọt một chút, nếu không ta viết không nổi nữa
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Been thanked: 370 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 10 2020 06:49

Xin lỗi mn vì đăng muộn  😭
Chương 05: Dịu dàng.
 
Nàng hành lễ với hắn, Liễu Tịch Nguyệt cũng hành lễ với nàng, hắn muốn mời nàng cùng chèo thuyền du ngoạn, nhưng nàng khéo léo từ chối. Nàng nhìn thấy Liễu Tịch Nguyệt nhẹ thở ra một hơi, mà dường như hắn cũng thoải mái hơn một chút, nàng có chút mờ mịt nhìn bọn họ dần dần rời xa, rồi lại nhìn xuống hai bàn tay đang nắm lấy nhau…
 
"Nương nương, người làm sao vậy?" Miêu Cúc tiến lên đỡ lấy nàng, sờ sờ tay nàng lại chạm vào trán nàng, “Sắc mặt người hơi tệ, chúng ta hồi cung mời thái y đến xem đi.”
 
Quỳnh Như nhẹ gật đầu , mặc cho Miêu Cúc và Họa Trúc đỡ nàng hồi điện. Thái y cục lệnh Vương thái y đến chẩn trị, ông cũng chỉ nói do tâm tình buồn rầu, khai chút thuốc an thần là được, sau đó nhắc nhở nàng thoải mái tinh thần, nghỉ ngơi thật tốt, rồi cáo lui.
 
Đợi uống thuốc xong, nàng cho mọi người lui xuống, một mình tựa lưng ở đầu giường, tay nàng vuốt ve mặt dây chuyền ngọc bích chưa từng rời khỏi người nàng, ngọc này là vào năm thứ nhất bọn họ thành thân hắn tự tay điêu khắc cùng một kiểu với  ngọc bội hắn đeo. Phần rỗng ở giữa mặt dây chuyền ngọc khó khăn lắm mới khảm vào một hình trái tim, ngụ ý rằng phu thê bọn họ sẽ mãi mãi đồng tâm, vĩnh viễn không bao giờ tách rời.
 
Đối với hắn nàng là tri kỉ. Những năm hắn chưa xưng đế, hắn đã từng vẽ lông mày cho nàng vào những buổi sáng sớm, cũng sẽ sưu tầm những loại ngọc cổ nàng yêu thích. Nhưng tại sao khi hắn trở thành hoàng đế, hắn có từng suy nghĩ cho nàng chưa?
 
Có lẽ trong lòng hắn trước sau vẫn có nàng, nhưng nó không phải như nàng suy nghĩ, là thân nhân, là tâm phúc thậm chí là người yêu. Hắn độc sủng nàng, nhưng đến cùng, hắn đã khi nào nói yêu nàng? Thậm chí, hắn có từng giao phó người khác chăm sóc nàng? Nếu yêu một người, nghĩa là không thể để người đó thương tâm, giống như nàng không muốn hắn phải sống trong áy náy với Trưởng Tôn Phiêu, nếu hắn yêu nàng, hắn sẽ biết, nàng không thể chịu đựng được chuyện hắn thân mật nắm tay người khác ngay trước mặt nàng.
 
Nàng chợt hiểu ra vì sao năm đó Trưởng Tôn Phiêu có địch ý với mình, dù sao hắn cũng từng không dưới một lần nắm tay nàng trước mặt mọi người. Nếu như thế, phải chăng những phi tần trong cung đều từng cảm thấy khổ sở vì hắn đối tốt với nàng? Không, nàng không giống như Liễu Tịch Nguyệt, nàng là thê tử của hắn, nàng đã được định sẵn là người nắm tay hắn đến cuối đời…
 
Trong lúc nhất thời, nàng không biết nên đau buồn cho mình hay nên thương cảm cho những cung phi ngoài kia. Nếu các nàng cũng yêu hắn như nàng, nhất định cũng rất khổ sở.
 
Lúc Triệu Minh Khải tiến vào tẩm điện vừa lúc nhìn thấy hốc mắt ửng đỏ cùng với bộ dáng trầm tư của nàng. Không hiểu sao hắn có chút đau lòng, rõ ràng buổi chiều nhìn thấy còn rất tốt mà, làm sao bây giờ lại trông tiều tụy như vậy?
 
Mãi đến khi Hoàng đế ngồi xuống trước mặt, Quỳnh Như mới hồi thần lại, nàng vừa muốn hành lễ, lại bị hắn kéo tay lại.
 
“Sao Bệ hạ lại tới đây?” Lúc này không phải hắn nên chèo thuyền du ngoạn cùng với Liễu Chiêu Nghi sao?
 
“Thấy Họa Trúc dẫn Vương thái y tới, trẫm không yên lòng, nên qua đây xem một chút.” Hắn kéo chăn nhẹ nhàng đắp lên cho nàng, “Uống thuốc xong có thấy khá hơn không?”
 
Hắn đột nhiên dịu dàng như thế khiến mắt của nàng càng đỏ hơn, nàng nghiêng đầu không muốn bị hắn nhìn thấy, “Thần thiếp không có gì đáng ngại, Hoàng thượng không cần phải lo lắng, ngài cứ thế rời đi, bỏ lại Chiêu Nghi muội muội, thiếp chỉ sợ nàng ấy sẽ khổ sở.” Trên thực tế, chuyện tranh thủ tình cảm trong hậu cung trước nay nàng đều quản rất nghiêm. Trước kia, lúc Tống tiệp dư đang được sủng ái, không nói đến việc nàng ta tìm mọi cách không cho hoàng đế đến cung khác, từng có một lần Hoàng đế đang ngồi trong tẩm điện của Trương mỹ nhân ai ngờ lại bị nàng ta mời đi, sau này biết được có việc như thế Quỳnh Như đã phạt Tống tiệp dư cấm túc mười ngày. Cũng vì vậy Hoàng thượng tán dương nàng xử sự công bằng trước mặt mọi người , thời gian dần trôi hắn cũng ít đi đến chỗ Tống tiệp dư. Phi tần trong cung thấy vậy, sao còn dám dùng loại thủ đoạn này tranh giành sủng ái?
 
Nàng không có sinh bệnh, chỉ là cảm thấy khổ sợ, hiển nhiên cũng không có lý do giữ hắn lại đây, khiến Liễu Chiêu Nghi đau lòng, từ xưa đến nay việc tranh thủ tình cảm này không phải là việc mà một thê tử nên làm … Nghĩ đến đây, lòng nàng càng thêm khổ sở, khổ sở vì không ngờ còn lưu lạc tới mức suy nghĩ tranh sủng, càng khổ sở hơn là ngay cả nên tranh sủng như thế nào nàng cũng không biết.
 
Hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang đẫm lệ của nàng “Quỳnh nhi ghen?” Thê tử của hắn ăn dấm, chẳng biết tại sao, hắn không có cảm thấy nàng hẹp hòi, ngược lại còn có chút cao hứng.
 
"Không, ta không có ~" Nàng vội vàng lắc đầu, ngay cả khiêm xưng cũng quên dùng.
 
Hắn mỉm cười, bước tới hôn lên đôi môi vẫn đang khép mở nói chuyện của nàng, mùi thuốc trong miệng của nàng thật là đắng, nhưng lại làm cho dục vọng của hắn bừng bừng phấn chấn, “Tối nay trẫm muốn ở lại chỗ này.”
(~  ̄ ▽  ̄) ~ (~  ̄ ▽  ̄) ~ (~  ̄ ▽  ̄) ~
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Granola
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 11 Tháng 10 2020 08:43
Has thanked: 1 time
Tiếp xúc:

11 Tháng 10 2020 08:45

Ủn mông cho chủ top💓
Mình rất thích thể loại này hihi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Akiu
Bài viết: 13
Ngày tham gia: 04 Tháng 8 2020 19:09
Has thanked: 30 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 10 2020 06:20

Móng ngóng tới cảnh ngược hoàng thượng, tội chị hậu.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Been thanked: 370 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 10 2020 22:11

Chương 06:. Quỳnh nhi ướt rồi (h).
 
Hắn ôm nàng lên để nàng ngồi trên đùi mình, sau đó hắn liếm bờ môi nàng, nói: “Trẫm muốn ở cung của Hoàng Hậu, ai dám có ý kiến?” Hắn vừa nói vừa ngậm lấy bờ môi nàng, môi lưỡi quấn quít.
 
Hắn hôn càng ngày càng thô bạo, lưỡi hắn quấn lấy lưỡi nàng chơi đùa một phen, càn quét xung quanh, rồi quay lại vuốt ve đầu lưỡi nàng.
 
"Ưm ~Ưm ~" nàng hơi đẩy hắn ra, bên trong lý trí đang kêu gào, nếu hôm nay để hắn ở lại nơi này, nàng có khác nào trở thành loại người biển thủ? Về sau làm sao nàng có thể tiếp tục lập uy trong cung được nữa?
 
Có điều, hắn đột nhiên quấn lấy lưỡi nàng dùng sức hút một cái, tay hắn cũng cách làn váy mỏng bao lấy một bên ngực căng tròn của nàng.
 
Nàng thở hổn hển, tay đặt lên ngực hắn, tâm trí cũng không còn rõ ràng nữa.
 
Hắn kéo váy ngắn của nàng xuống, mở miệng ngậm lấy tiểu anh đào co dãn mười phần, một tay hắn vịn lưng của nàng, một tay hắn đỡ lưng của nàng, một tay thuận tiện từ ngực hướng xuống phía dưới vuốt ve eo nàng, “ Quỳnh nhi, tự nàng ngồi lên đi.” Hắn vừa hôn vừa dỗ nàng.
 
"Bọn nhỏ sắp tới..." Nàng cố gắng tìm cớ, lại bị bàn tay xẹt qua bụng dưới làm cho suy nghĩ rối loạn, “Ưm…”
 
Ngón tay hắn làm loạn ấn nhẹ lên hoa hạch, “Trương Bảo Toàn đang canh ở bên ngoài ~”.
 
"Ừm... Người thiếp khó chịu..." Rốt cuộc nàng nhớ tới chính mình vừa mới dùng dược, nàng đè lại bàn tay đang chạy loạn ở dưới thân, quy tắc là do mình định, không thể do chính mình phá vỡ.
 
Đầu lưỡi đang ở trước ngực nàng ngừng lại, hắn có chút ảo não ngẩng đầu, thấy sắc mặt của nàng đã đỏ lên, không còn chút nào giống bệnh tật. Dáng vẻ ham muốn nhưng cố từ chối của nàng, khiến nửa người dưới của hắn càng trướng, giờ hắn có thể đi mới là lạ.
Hắn tiếp tục liếm láp vành tai của nàng, tay lại tìm đến cửa huyệt nhẹ nhàng xoa ấn, “ Quỳnh nhi cũng đã ướt rồi, thân mình nàng không thoải mái, để trẫm hôn hôn miệng nhỏ phía dưới của nàng, có thể nàng sẽ đỡ hơn một chút.”
 
Toàn thân nàng vốn đã xụi lơ, nghe thấy lời này nàng không khống chế được than nhẹ một tiếng, mặt đỏ bừng như lửa, “Không…” Ngoài miệng nàng từ chối, thân thể lại bởi vì nghe được lời hắn nói mà tiết ra càng nhiều mật dịch.
 
Tuy nói thú vui khuê phòng là việc tư mật, sở thích mỗi người là khác nhau, đương nhiên sẽ có người thấy môi lưỡi an ủi lẫn nhau cũng là chuyện vui, nhưng dù sao hắn cũng là đế vương, tiền triều và hậu điện nhiều chuyện khiến hắn phải hao tâm tổn trí như vậy, thời gian dành cho nữ tử đương nhiên sẽ ít đi, mà các cung phi từ trước tới nay đều lấy sở thích của hắn làm trọng, nữ tử dùng môi lưỡi hầu hạ hắn nhiều lắm, muốn hắn hầu hạ nữ nhân? Chỉ sợ ít càng thêm ít
 
Có lẽ cơ hội để được hắn làm như vậy thực sự quá ít, ít đến mức Quỳnh Như chỉ cần nghĩ đến môi lưỡi của hắn, dưới thân đã ướt một mảnh.
 
Cảm giác dinh dính từ ngón tay khiến bụng dưới của hắn muốn bốc cháy, nào còn tâm trí để ý đến nàng khẩu thị tâm phi. Hắn nghiêng người đặt nàng ở trên giường, trong nháy mắt bàn tay hắn kéo xuống toàn bộ y phục của nàng xuống, nhìn làn da phấn hồng trần trụi của nàng hắn chỉ cảm thấy ngon miệng đến mức chỉ muốn nhấm nháp thật kỹ một phen.
 
Đôi bàn tay to ôm lấy hai bầu ngực trắng nõn như hai đại màn thầu của nàng, đầu lưỡi trực tiếp công kích cái rốn nhỏ, ở trên đó liếm mấy vòng mới dọc theo bụng nhỏ tiến xuống phía dưới.
 
Nàng giữ lấy đầu của hắn yêu kiều rên rỉ, ưỡn ngực phối hợp với sự chuyển động của hắn, lý trí vẫn như cũ nhắc nhở rằng như vậy là không đúng, “Lục lang, phải dùng thiện…”
 
Hành vi không ngừng tìm cớ này của nàng khiến hắn bất mãn, lưỡi hắn đột nhiên đè lên hoa hạch.
 
"A..." Nàng cong người rên rỉ, bụng dưới vô thức nâng lên dán chặt vào miệng hắn, "Ách a..."
 
Lưỡi hắn vòng quanh hoa hạch hút thỏa thích rồi mới dùng sức nhấn hoa môi trước khi tiếp tục hướng xuống.
 
Lúc này nàng đã mềm như cục bột, ngoại trừ rên rỉ không thể làm cái gì khác.
 
Khi đôi môi hắn cuối cùng cũng ngậm lấy miệng hoa huyệt, nàng không nhịn được thở dài, như thể mong đợi hồi lâu rốt cục cũng đạt được một chút thỏa mãn.
 
Hắn chợt dùng sức khẽ hút.
 
"A... ~ đừng..." Nàng thét lên.
 
Hắn dừng động tác lại, tách hai chân của nàng ra rộng hơn, “ Rõ ràng nàng thích như vậy, vì sao còn muốn từ chối? Nên phạt!” Hắn vừa nói vừa cúi đầu khẽ cắn một bên hoa môi đầy đặn, sau đó ra sức hút.
 
" A a a... Lục lang..."Khoái cảm mãnh liệt đánh tới, bụng dưới của nàng không ngừng run rẩy, hoa huyệt mấp máy cũng càng lúc càng nhanh.
 
Hắn lại bắt chước liếm một bên khác như vậy, tay hắn xoa nắn lấy cánh hoa môi bị đùa bỡn trước đó.
 
"Hu hu ...Xin chàng..." Nàng sắp bị hắn làm cho phát điên rồi, nàng bắt lấy đệm giường dưới thân, vô lực thừa nhận khoái ý ngập trời này.
“Xin trẫm cái gì?” Môi hắn cuối cùng cũng buông tha hoa môi, hắn hơi dùng sức kéo hoa môi ra một chút, hai mắt hắn sáng lên nhìn chằm chằm vào huyệt thịt mấp máy trong hoa kính, hắn nhịn không được nuốt xuống một ngụm nước miếng.
 
Xin hắn cái gì? Nàng cũng không biết, chỉ biết cái nàng muốn đang nằm ở chỗ hắn, Xin hắn thỏa mãn nàng? Nàng xấu hổ, không muốn mở miệng. Xin hắn thối lui? Nàng sẽ phát điên, chỉ có thể mềm mại gọi, "Lục lang..."
 
Cái âm thanh hòa cùng tình dục trong từ "Lục lang " này làm cho hắn không còn tâm tư trêu đùa nàng, hắn cúi đầu ngậm lấy miệng huyệt, duỗi lưỡi khuấy loạn ở trong đó.  
 
"A...... Aha..." Đường hành lang bên trong dùng sức nhốt chặt lưỡi hắn, hắn hừ nhẹ liếm một vòng rồi một vòng, hắn đảo qua chỗ nào đó khiến nàng ngâm ra tiếng, hắn lập tức hiểu rõ đảo thêm mấy vòng.
 
Nàng không chịu nổi khóc thành tiếng.
 
Nhưng lúc này hắn lại lui ra, ngay lúc nàng ý loạn tình mê đứng lên hôn lên môi nàng.
 
"A..." Đầu lưỡi hắn mang theo một chút mùi tanh quấy loạn ở trong miệng nàng, hai tay nàng khẽ vuốt ve lồng ngực hắn, vô lực thừa nhận môi lưỡi quấn lấy nhau, trong đầu đã hóa thành một mảnh bột nhão, ham muốn dưới thân lại càng rõ ràng hơn, thật muốn….
 
Như thể biết được suy nghĩ trong lòng nàng, hai ngón tay hắn tiến vào hoa huyệt.
 
"Ưm Ưm..." Nàng bắt lấy cơ bắp trước ngực hắn, lúc hắn gầm nhẹ một tiếng, nàng chỉ cảm thấy ngón tay hắn quét qua chỗ mẫn cảm nhất, nàng thoải mái run rẩy, đường hành lang mấp máy ngày một nhanh hơn.
 
Hắn hừ nhẹ dùng sức hôn môi nàng như muốn hút hết mật ngọt, động tác trên tay cũng càng lúc càng nhanh.
 
"Quỳnh nhi thoải mái không?"Hắn buông tha miệng nhỏ của nàng rồi hỏi.
"A a... Không muốn ~" Nàng hét lên, xin hắn buông nàng ra.
 
Hắn buông tay ra như nàng mong muốn, sau đó cúi đầu cười nhìn nàng.
 
"Ô... Lục lang..." Nàng sắp lên tới đỉnh tự nhiên bị dừng lại khổ sở khiến nàng khóc lên, ngón tay cạo nhẹ qua đầu nhũ hắn cầu xin.
 
"Quỳnh nhi có muốn thoải mái hơn không?" Hắn quỳ gối trước người nàng.
 
Nàng nhấc chân vòng quanh eo hắn, để hoa huyệt ướt sũng ngay tại long căn to dài của hắn ma sát vài vòng, "Cầu Hoàng Thượng, làm thần thiếp thoải mái..."
 
≡ ===
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin