CĐ - CỬA CUNG - Thiên Lão Y Y

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Shu
Bài viết: 28
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Has thanked: 1 time
Been thanked: 502 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 10 2020 21:50

Chương 7:. Ngủ lại? (h)
 
Trời ~ tiểu yêu tinh này… Hắn bị lời cầu xin này của nàng khiến long căn lại lớn thêm mấy phần. Mỗi lần nàng ở trên giường cầu xin hắn, hắn lại một loại xúc động muốn làm chết nàng.
Cự vật to lớn mới tiến vào hoa kính, hắn đã nảy sinh ác độc vội vã vọt vào tới tận gốc.
Nhìn nàng nhíu đôi mày thanh tú hắn mới chợt nhớ tới nàng vừa mới dùng thuốc, cũng không biết thân thể nàng có chịu được hay không, trong lòng hắn buồn bực, cự vật trong cơ thể nàng cũng không dám lộn xộn nữa, “Quỳnh nhi khó chịu ở chỗ nào?”
 
Nàng lắc đầu, "Lục lang nhẹ chút ~ "
 
"Được, " hắn thả chậm động tác, mỗi lần nam căn gần tiến tới tận cùng hắn mới hơi hơi gia tốc, tay cũng dùng sức bắt lấy đôi cự nhũ trắng nõn của nàng mà xoa nắn, muốn làm dịu đi cảm giác muốn chiếm hữu nàng của mình.
 
Thời gian trôi qua nàng cũng cảm thấy không thỏa mãn với tốc độ này, đôi chân thon dài của nàng ôm lấy hông hắn, ở lúc hắn cắm vào nàng cũng dùng sức hướng tới, “Lục lang, a…”
 
Hắn bóp một bên ngực của nàng, nhíu mày nói, “ Hoàng hậu cảm thấy trẫm làm quá nhẹ sao? Có muốn trẫm vào sâu hơn một chút?” Hắn vừa nói mông cũng dùng sức hơn, tiến sâu vào trong hoa huyệt.
 
"A...... Thật thoải mái..." Tiếng khóc và tiếng thở dài thỏa mãn của nàng hòa vào nhau.
“Hoàng hậu thật là khó hầu hạ” hắn cười nhẹ, “Để trẫm làm chết cái thân thể lẳng lơ này, miễn cho nó lúc thì muốn nhẹ lúc muốn nặng.” Vừa nói hắn vừa nắm lấy chân của nàng, dùng sức mà cắm vào.
 
"A a a..."Nàng nhẹ giọng rên rỉ, thân thể mềm nhũn mặc hắn nhiều lần tiến vào đè ép cổ tử cung, hắn mới va chạm khoảng ba mươi cái eo nàng đã run rẩy, sắp cao trào.
 
Hắn cắn răng tiếp tục ra vào hoa huyệt đang cắn chặt trong lúc cao trào, đến khi nàng thoáng bình phục trong cao trào mới dừng lại “Quỳnh nhi còn sức lực không?” Hắn vói lưỡi vào trong tai nàng.  
 
"Ừh..." Nàng nâng cằm nhỏ lên, mông không tự chủ hùa theo, vuốt ve cự long của hắn, miệng khóc kêu tên hắn, “Lục lang~” 
 
Hắn lui ra, nghiêng người nằm bên cạnh nàng, dùng môi lưỡi liếm cổ nàng, tay cũng bao lấy hai bên ngực của nàng mà nhào nặn.
 
"Hức hức..." Nàng nghiêng người sang, nhấc mông kẹp vật to lớn của hắn giữa hai chân, thẳng lưng vuốt ve, “ Thiếp muốn ~”
 
Một tay hắn kéo chân của nàng, một tay đỡ long căn dò xét về phía trước.
 
"Ưm.." Trong khoảnh khắc hắn tiến vào, cả hai đều vui vẻ hừ nhẹ.
Tư thế này là thân mật nhất, lại có thể kích thích tất cả điểm mẫn cảm trên người nàng, đây không chỉ là kiểu nàng thích nhất, hắn cũng cực kì thích nó, nhất là khi hắn ngậm lấy vành tai của nàng liếm mút, ngón tay xoa nắn hoa hạch nàng, tay kia bao lấy nhũ thịt đầy đặn bóp ra đủ loại hình dạng, nàng không tự chủ được cố gắng nhích lại gần hắn, miệng nói ra tất cả đều là những lời cầu xin, vừa đau khổ vừa vui sướng đến không dừng được.
Thời gian dần trôi, hoa tâm càng ngày càng nóng, hoa kính ở bên trong cũng càng xiết càng chặt. Nàng khóc, tay lung tung nắm lấy đệm giường, tay kia dò xét mò tới mông hắn dùng sức nắm lấy.
======
Hắn gầm nhẹ một tiếng, động tác ra vào càng thêm thô lỗ.
 
Nàng thét chói tai, lại lần nữa tiết ra một lượng lớn mật dịch, hoa kính cũng phối hợp hung ác bóp chặt lấy hắn.
 
Tư thế nhẹ nhàng như thế hiển nhiên không thỏa mãn được dục vọng cuồng dã của hắn, cự long đang chôn sâu trong cơ thể nàng, hắn xoay người đặt nàng dưới thân, tay nắm chặt eo nhỏ trực tiếp đâm mạnh vào.
 
Nàng nắm chặt lấy ga giường bên dưới, miệng đã không phát ra được âm thanh nào, chỉ cảm thấy khoái cảm ngập tràn trong đầu, nàng càng chống cự, khoái cảm ấy lại càng mãnh liệt.
 
Nàng chảy nước mắt muốn kéo giãn khoảng cách với hắn, lại bị hắn kéo lại, hắn ra vào kéo dài mấy chục lần, rồi gầm lớn một tiếng, vừa hung ác va chạm thêm mười cái, mới chạm thật sâu vào tử cung, bắn toàn bộ dịch nóng ra.
 
Nàng bị nóng đến mức hai mắt mơ màng,toàn thân co rút sau đó cũng thẳng lưng phun ra dâm dịch.
======
Cao trào qua đi, hắn ôm nàng nằm xuống, nàng đã mệt mỏi cực kỳ, không bao lâu đã ngủ thiếp đi. Trong mơ màng, nàng nghe thấy Trương Bảo Toàn tiến vào bẩm báo, nói Liễu Chiêu Nghi làm rất nhiều bánh hoa cúc, mời Hoàng đế và Hoàng hậu dùng thử. Sau lại nói, đây là lần đầu tiên Liễu Chiêu Nghi xuống bếp, tay không cẩn thận bị phỏng.
 
Khoảnh khắc lúc nghe thấy Liễu Chiêu Nghi bị phỏng, nàng cảm nhận được thân thể của hắn chấn động mạnh. Ngay lập tức, nàng thấy người phía sau rón rén đứng dậy mặc y phục, nhanh chân bước ra khỏi tẩm điện của nàng.
 
Bị phỏng có thể lớn có thể nhỏ, hắn nên đi xem một chút. Vì thấy nàng mời thái y nên hắn mới bỏ Liễu Chiêu Nghi sang một bên, bây giờ hắn đến Tử Lan điện, coi như cũng hợp ý nàng… Cuối cùng hắn cũng không qua đêm trong cung của nàng...
 
==========
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 28
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Has thanked: 1 time
Been thanked: 502 times
Tiếp xúc:

31 Tháng 10 2020 23:00

Chương 08: Vương bảo lâm ở Tử Lan điện.
 
Năm ngày sau đó, Hoàng đế ở chỗ Liễu chiêu nghi ba ngày, một ngày ở chỗ Đức Phi, còn một ngày thì qua đêm ở Thiên Điện Vương Bảo Lâm tại Tử Lan Điện.
 
Sau khi Vương bảo lâm nhận ân sủng, ngày hôm sau đến thỉnh an nhìn vẫn như thường, lại không nghĩ rằng qua ngày hôm sau nàng ấy đi đường lại có chút run rẩy. Quỳnh Như sai Họa Trúc đi hỏi nguyên nhân, mới biết được thì ra nàng ấy bị Liễu chiêu nghi phạt quỳ một canh giờ lại phải chép năm mươi lần nữ tắc, nên đi đứng mới khó khăn như vậy.
 
“Vương bảo lâm ở trong cung của Liễu chiêu nghi, nếu là phụng dưỡng không chu toàn hoặc là có hành vi không ngay thẳng, xác thực nên bị phạt.” Quỳnh Như nói, sự việc trong điện các phi tần, chỉ cần không quá ồn ào, nàng sẽ không quản.
 
“Nghe nói hai ngày trước Hoàng thượng có uống chút rượu, đang trên đường đi tìm Liễu chiêu nghi thì nhìn thấy Vương bảo lâm đang khiêu vũ trong rừng cây hạnh, nên đã lâm hạnh Vương bảo lâm. Liễu chiêu nghi biết được việc này nên rất tức giận, ngay cả Hoàng Thượng nàng ta cũng không cho sắc mặt tốt, hai ngày này nàng ta cũng đều tránh không gặp mặt.” Họa Trúc nói.
 
 Quỳnh Như nhẹ nhàng gật đầu, nàng cũng không nhiều lời. Giờ cơm trưa nàng có hẹn Hứa Chiêu Viện cùng đi hái chút hoa quế làm rượu hoa quế. Dùng bữa xong, hai người các nàng mang theo một cung nữ rồi ra cửa. Hứa chiêu viện cũng là lão nhân trong cung, nàng sinh cho Hoàng đế một nữ nhi, nhưng từ trước đến nay không được sủng, hiện giờ cũng chỉ được phong là Nhị phẩm chiêu viện, so với Liễu chiêu nghi lại có phần lép vế. Cũng may nàng là người biết đủ, hiểu được với xuất thân ca cơ của mình có thể lên được tới đây đã là may mắn, hơn nữa được hoàng hậu quan tâm, mình lại chỉ sinh được nữ nhi, đối với những người trong cung cũng không có uy hiếp gì, nên thời gian của nàng trôi qua cũng rất thoải mái nhàn nhã.
 
Hoa kim quế rất thích hợp để ủ rượu, mà kim quế mọc nhiều ở lân cận Tử Lan điện, bởi vậy chỗ hai người cách Tử Lan điện không xa.
 
Cung nhân Tử Lan điện cũng không biết hoàng hậu đang ở gần đây, lúc này họ vẫn đang rất bận rộn.
 
Quỳnh Như và Hứa chiêu viện vừa nói vừa cười, đại công chúa Triệu Uyển và nhị công chúa Triệu Di Tương chưa đến một tuổi cũng thường chơi đùa cùng nhau, nói về nữ nhi, đề tài của hai người thật là không ít. Nhưng mới hái được một ít hoa quế, hai người lại nghe cách đó không xa có giọng the thé của tên thái giám đang trách cứ cung nữ.
 
 “Thụy nhi, sao động tác của ngươi chậm vậy? Một canh giờ trước nương nương đã phân phó ngươi phải vẩy nước quét hết khu Tử Lan điện này, mà bây giờ ngươi chỉ mới quét dọn được nhiêu đây thôi sao?”
 
“Quý công công, là lỗi của ta, ta sai Thụy nhi đi lấy cơm trưa một chút, nên nàng ấy mới bắt đầu làm chậm, tí nữa ta với Thụy nhi sẽ quét tước, sẽ không làm chậm trễ canh giờ của nương nương.” Một giọng nói khiêm tốn vang lên.
 
Quỳnh Như nghe thấy giọng của Vương bảo lâm, nên ngẩng đầu quan sát. Bởi vì các nàng ở bên cạnh Tử Lan điện, nên mấy người ở cửa điện đều không có nhìn thấy các nàng, Quỳnh Như cũng phải duỗi cổ mới có thể nhìn thấy tiểu thái giám đứng ở trong cùng.
 
“Bảo lâm nương nương, cũng không phải Tiểu Quý làm khó Thụy nhi, chúng ta thực sự cũng chỉ nghe theo mệnh lệnh của nương nương. Nương nương chỉ lệnh một mình Thụy nhi quét dọn, làm sao dám phiền ngài động thủ? Mỗi ngày hoàng thượng đều đến chỗ nương nương chúng ta, nếu sơ ý một chút, để Hoàng thượng nhìn thấy ngài ở chỗ này quét dọn, cũng không biết ngài ấy có trách nương nương của chúng ta hay không. Mặc dù Tiểu Quý cũng không biết Hoàng thượng có thể nhận ra ngài hay không, nhưng ngài cũng biết, mấy ngày nay nương nương không cao hứng, ngay cả Hoàng thượng cũng phải nhường nàng, bọn họ chỉ cần nhếch môi, gặp nạn không phải là những người phục vụ như chúng nô tài sao. Hơn nữa thủ đoạn của ngài chúng nô tài cũng đã chứng kiến qua, ngài muốn làm hồ ly tinh mê hoặc chủ cũng đừng làm ở trong cung chúng nô tài, ngài vẫn nên hồi thiên điện nghỉ ngơi đi.” Tiểu Quý kia mở miệng châm chọc, Quỳnh Như nghe không sót một chữ.
 
Đương nhiên Hứa chiêu viện cũng nghe thấy, “Liễu chiêu nghi này thật sự là quản lý không thỏa đáng, dù sao Vương bảo lâm cũng là cung phi, một nô tài hầu hạ người cũng dám nói khó nghe như vậy.” Hứa chiêu viện nói.
 
Đối với Liễu chiêu nghi, hậu cung đều có oán hận, bây giờ Liễu chiêu nghi đang được thịnh sủng, mỗi tháng thì có bốn năm ngày Hoàng đế đến điện của hoàng hậu, các nữ tử khác ở trong cung có thể được ở cùng một chỗ với Hoàng đế ít càng thêm ít. Hoàng hậu là chính thê, lại xử sự công bằng, nên không có ai có bất mãn đối với Hoàng hậu, nhưng Liễu chiêu nghi thì khác, dù sao nàng ấy cũng mới vào cung, vừa vào lại được phong là tam phẩm Tiệp Dư, nhận sủng chưa đến hai tháng thì được tấn lên Chiêu Nghi, tốc độ thăng tiến như thế khiến không ít người đỏ mắt, bởi vậy mặc dù trên mặt mọi người nịnh bợ không ít, nhưng bất mãn trong lòng cũng càng nhiều, chỉ là giận mà không dám nói thôi. Hôm nay đụng phải việc này, đương nhiên Hứa chiêu viện hi vọng Hoàng hậu có thể áp chế nhuệ khí của chiêu nghi một chút, nàng cũng không phải là Tọa sơn xem hổ đấu*, chỉ là nàng luôn nhận định trong lòng ở hậu cung này hoàng hậu muốn trị ai cũng không khó, dù sao hơn mười năm qua, thật sự không ai có thể làm dao động tín nhiệm giữa Đế Hậu.
 
- Tọa sơn quan hổ đấu: xem hai bên đánh nhau ngồi không trục lợi.
 
“Muội thích xem náo nhiệt, còn không ngại lớn chuyện.” Quỳnh Như oán trách, “ Nếu ta làm quá mức, sao Vương bảo lâm kia còn có thể lưu lại trong Tử Lan điện? Vương bảo lâm chịu ấm ức nhưng không nói, một là nàng ấy sợ đắc tội Liễu chiêu nghi, hai là ở lại Tử Lan điện có thể nhìn thấy Hoàng thượng thì cơ hội sẽ nhiều.”
 
"Nương nương, không phải ngài cố ý sắp xếp Vương bảo lâm ở Hứa Lan điện chứ?" Hứa chiêu viện nhanh mồm nhanh miệng, nói xong mới cảm thấy hối hận, nếu bị nàng nói trúng, chẳng phải sẽ rất xấu hổ sao?
 
“Đương nhiên không phải” Quỳnh Như híp mắt, Vương bảo lâm và Liễu Tịch Nguyệt vào cung cùng lúc, bởi vì quan hệ của hai người tốt hơn, Hoàng đế đặc biệt phân Vương bảo lâm đến Tử Lan điện, chính là muốn để Liễu Tịch Nguyệt có thêm bạn. Có lẽ hắn sợ Liễu Tịch Nguyệt xấu hổ, hắn vẫn luôn chưa sủng hạnh Vương bảo lâm, mãi đến hai ngày trước. “Họa Trúc, đem bản “nữ huấn” của Lâm Tiên Hoàng Hậu cho Liễu chiêu nghi và Vương bảo lâm mỗi người một bản. Ngươi nói với Liễu chiêu nghi, cung nhân hầu hạ lanh lợi, trung thành với chủ tử là chuyện tốt nhưng nếu không biết phân biệt nặng nhẹ sẽ chỉ mang lại mầm tai họa cho chủ tử, nàng nếu không quản được người của mình, bổn cung có thể giúp nàng ấy quản mấy ngày.”
 
“Vâng.” Họa Trúc đáp một tiếng rồi rời đi.
 
Quỳnh Như hái thêm một ít hoa quế, sau đó nàng cảm thấy hơi mất hứng, nên cùng Hứa chiêu viện trở về cung.
 
Thời gian dùng bữa tối còn chưa tới, bọn nhỏ đã trở về. Quỳnh Như giữ chiêu viện ở lại dùng bữa, lại chơi với bọn nhỏ một lát, rồi mới đi ngủ, một đêm không mộng mị.
 
Thời điểm thỉnh an ngày hôm sau, nàng đặc biệt giữ Liễu Tịch Nguyệt và Vương bảo lâm lại, hỏi bọn họ sau khi nhìn thấy sách Tiên Hoàng lưu lại  nghĩ gì. Hai người họ nịnh nọt một phen, nói Tiên hoàng hậu làm tròn nữ tắc là mẫu mực để các nàng noi theo. Quỳnh Như nói thêm mấy câu mới để các nàng rời đi.
 
Ban đêm bọn nhỏ đều đã ngủ, hôm nay Uyển nhi nói nàng muốn dỗ dành Hoằng nhi ngủ, nàng được rảnh rỗi nên đọc sách, không bao lâu thì nghe bên ngoài báo "Hoàng Thượng giá lâm ~ "
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 28
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Has thanked: 1 time
Been thanked: 502 times
Tiếp xúc:

07 Tháng 11 2020 20:15

CHƯƠNG 9: Hoàng hậu, nàng thua không nổi.
 
Quỳnh Như không ngờ Hoàng đế sẽ đến, bây giờ đã không kịp để rửa mặt chải đầu, nàng chỉ khoác áo ngoài vào, hoàng đế đã tới rồi.
 
Hoàng đế vào nội điện, hắn thấy nàng mang theo mái tóc đen tán loạn hành lễ với hắn, lúc nàng đứng dậy trong đôi mắt đều là ngạc nhiên, nàng không ngờ hắn sẽ tới, nàng đã chuẩn bị sẵn mọi lý do để thoái thác lại thấy hoàng đế không để ý đến vẻ ngoài không chỉnh tề của mình nên nuốt ngược trở lại.
 
Hắn nắm lấy tay nàng, rồi cho cung nhân lui xuống, "Hoàng hậu đang làm cái gì vậy?"
 
"Bọn nhỏ đều đã ngủ, thiếp vừa đọc sách một lát." Quỳnh Như nói.
 
Hoàng đế đi đến trước án thư, trên bàn có rất nhiều sách, cuốn ở trên cùng đang mở nên không nhìn thể nhìn thấy tên của cuốn sách. Hắn đang muốn lật lại để xem, lại bị nàng nhanh tay lẹ mắt cầm lấy giấu sau lưng.
 
“Tháng trước Dao Như vào cung có mang cho thần thiếp mấy cuốn thoại bản, thần thiếp rảnh rỗi nên lấy ra đọc.” Càng nói mặt nàng càng hồng, thậm chí nàng còn cúi đầu không dám nhìn hắn.
 
Hoàng đế càng tò mò hơn, hắn bất ngờ giật lấy cuốn sách trên tay nàng,  tên sách là “Hậu cung sinh hoạt ký”, hắn mở ra thấy viết về chuyện tình gió trăng của Hoàng đế và phi tần trong triều đại nào đó, hắn đọc nhanh thêm vài trang rồi ngẩng đầu nói, “Không ngờ hoàng hậu lại thích xem thể loại này.”
 
“Chỉ là nhàn rỗi giết thời gian, làm dơ bẩn mắt hoàng thượng, thần thiếp có tội.” Nàng cúi đầu nói.
 
Hắn ôm nàng, “Ừm, đúng là không phải sách đứng đắn gì, nếu trẫm mà là tác giả, trẫm sẽ không viết Hoàng hậu là người lòng dạ hẹp hòi, giả sử Hoàng hậu không độ lượng như vậy, Hoàng đế cũng không dám sủng ái Quý phi đến thế.”
 
Nàng cảm giác lời nói của hắn có ẩn ý, “Hoàng đế yêu ai, Hoàng hậu không thể quản được.”
 
“Ai nói, hậu cung của trẫm đều do nàng quản lý, mỗi lần nàng xử trí ai,  có bao giờ trẫm tỏ vẻ không tán thành?” Hắn sờ sờ đầu mũi nàng.
 
Nói như vậy, ý hắn là nàng quản lý hậu cung vì muốn quản hắn?  “Thiếp quản lý hậu cung cũng giống như những phu nhân bình thường quản gia, mặc kệ mọi thứ lộn xộn như thế nào, thiếp đều không dám vượt khuôn phép. Càng nói nàng càng thấy oan ức cho nên cúi đầu không nhìn hắn.
 
Hoàng đế biết nàng hiểu lầm, hắn thở dài nói, "Trẫm không có ý tứ này, trẫm biết nàng xử sự công bằng, trẫm chỉ muốn nói, trong lòng Hoàng đế hoàng hậu luôn luôn khác biệt, dù hắn có sủng ái ai, cũng sẽ luôn để ý đến cảm nhận của Hoàng hậu.”
 
Cho nên trước kia mỗi lần nàng xử trí ai, hắn cũng vì bận tâm đến cảm nhận của nàng mà tán đồng, chứ không phải xuất phát từ trong trái tim?
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, không biết vì sao, trong lòng có chút thất vọng, theo lý thuyết, hắn nói nàng cùng người khác bất đồng, trong lòng nàng nên cao hứng, nhưng lời hắn nói giống như trách cứ nàng đã phạt người hắn sủng ái…
 
“Hoàng thượng cảm thấy thiếp làm sai sao?”
Hoàng đế lại thở dài lần nữa, “Trẫm không có ý này, chỉ là nghe nói Tịch Nguyệt gây chuyện khiến Quỳnh Nhi không vui?”
 
Hóa ra là vì chuyện này…. “Chiêu nghi không khiến thần thiếp không vui, chỉ là cung nhân trong cung nàng không phân biệt tôn ti, nói những lời không hay với Vương bảo lâm, thiếp mới lệnh nàng phải quản thúc lại cung nhân của mình. Chiêu nghi được ngài sủng ái phải càng nên cẩn thận, nếu không sẽ chỉ làm Hoàng thượng và thần thiếp rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. "
 
“Tịch Nguyệt tuổi còn nhỏ, cách đối nhân xử thế còn phải để Quỳnh nhi dạy bảo nhiều mới tốt. Chỉ là việc của Vương bảo lâm, ngược lại cũng không thể trách nàng ấy. Hoàng đế nói, hai ngày trước hắn uống chút rượu, lúc đi qua rừng cây hạnh thấy Vương bảo lâm ở đó khiêu vũ, dáng múa uyển chuyển, tư thái quyến rũ của nàng làm hắn cảm thấy quen thuộc, nên tiến lên gọi nàng, lại thấy Vương bảo lâm nhã nhặn đoan trang, trong lòng không khỏi có cảm thấy yêu thương, kết quả… Việc này diễn ra ở Tử Lan điện, hắn từng đồng ý với Liễu Tịch Nguyệt, ở Tử Lan điện, hắn là Khải ca ca của một mình nàng, không ngờ hắn lại lâm hạnh Vương bảo lâm bằng hữu của nàng ở thiên điện, nàng cảm thấy mình bị hai người phản bội, làm sao có thể chịu được loại nhục nhã này? Nên ngày hôm sau mới không cho Hoàng đế tiến vào cửa điện của nàng.
 
Cuộc đời của hắn suôn sẻ từ nhỏ, so với người khác lại còn có thiên phú, phàm là điều hắn muốn, không có cái nào là không được, bây giờ Liễu Tịch Nguyệt cự tuyệt ngược lại làm hắn ít nhiều có cảm giác mới mẻ, trong lòng càng coi trọng nàng. Hắn cũng biết việc Liễu Tịch Nguyệt trách phạt Vương bảo lâm, mặc dù đối với Vương bảo lâm có chút thương tiếc, nhưng nghĩ đợi đến lúc Liễu Tịch Nguyệt hết giận lúc đó đền bù không phải là xong sao, bởi vậy hắn cũng lười quản, không nghĩ việc này lại nháo lớn qua tới chỗ Quỳnh Như, rốt cuộc hôm qua Liễu Tịch Nguyệt cũng chịu gặp hắn, lại là tố khổ với hắn, hắn cũng không nói gì, chỉ nói sự việc trong lục cung hoàng hậu có quyền lên tiếng, cũng nói để nàng quản tốt cung nhân của chính mình, nếu không hoàng hậu mà trách phạt, hắn chưa chắc có thể bênh vực nàng.
 
Liễu Tịch Nguyệt ấm ấm ức ức đáp ứng, không nghĩ tới hôm nay lại bị Quỳnh Như gọi vào giáo huấn thêm một phen, trong lòng nàng ấy khổ sở vì vậy tinh thần có chút uể oải, Hoàng đế nhìn mà đau lòng, nên lúc đến chỗ Quỳnh Như thuận tiện thay nàng ấy cầu tình. “Trẫm đã đồng ý với Liễu chiêu nghi lúc ở trong Tử Lan điện sẽ giống….” Câu “Phu thê bình thường” đã ở bên miệng, lại bị hắn cứng rắn nuốt vào, nhìn nữ nhân trong lồng ngực nhíu mày, hắn bỗng nhiên nhớ tới hai người bọn họ mới là phu thê, sao hắn lại ở trước mặt nàng nói mình với người khác chung sống như phu thê được? “Ở Tử Lan điện không sủng ái người khác, là trẫm bội ước với nàng ấy, nàng ấy giận chó đánh mèo lên Vương bảo lâm về tình cảm có thể tha thứ được, trẫm cũng đã nói với nàng ấy, Hoàng hậu không cần lại trách phạt nàng ấy thêm nữa.”
 
Nàng không thể tin được nhìn hắn, cái này rõ ràng là việc giữa Hoàng đế và Liễu chiêu nghi, như thế nào có thể giận chó đánh mèo lên Vương bảo lâm được? Nếu lúc trước bọn họ đã nói ở Tử Lan điện hắn không thể chạm vào nữ nhân khác, vậy thì để Vương bảo lâm chuyển ra khỏi nơi đó, dù sao Vương bảo lâm cũng danh chính ngôn thuận là nữ nhân của Hoàng đế, lâu như vậy Hoàng đế không lâm hạnh nàng, nỗi khổ trong lòng nàng ấy có ai để ý sao?
 
“Sau này trẫm nghĩ lại, Vương bảo lâm cũng coi như là dùng tâm kế, để Liễu Tịch Nguyệt dạy dỗ nàng một chút miễn cho sau này xảy ra chuyện không tốt.” Hoàng đế nói như vậy, tiếp tục bào chữa cho Liễu chiêu nghi.
 
“Bệ hạ ~” Quỳnh Như tránh khỏi lồng ngực của hắn rồi quỳ xuống “Vương bảo lâm vào cung cũng đã năm tháng, lại vẫn chưa được người lâm hạnh, nàng luôn nghĩ đến Hoàng thượng, muốn cùng người thân mật hơn, thần thiếp cũng cảm động lây, thần thiếp nghe nói Vương bảo lâm yêu thích vũ đạo từ nhỏ, nếu nàng khiêu vũ vì muốn quyến rũ Hoàng thượng, thần thiếp không tin. Nếu Hoàng thượng đã ước định cùng Liễu muội muội, nên sớm để Vương bảo lâm dời đến điện khác. Nàng không biết ước định giữa hai người, nếu không cũng sẽ không muốn cùng ngài lâm hạnh, hiện giờ ván đã đóng thuyền, thần thiếp muốn thỉnh Hoàng thượng thăng phẩm cấp của Vương bảo lâm, để nàng dời đến biệt cung.”
 
Hoàng đế thần sắc không rõ nhìn nàng, sao hắn lại nghe ra trong lời nói của nàng có ý quở trách? Chỉ là hắn muốn cho nàng biết việc này kỳ thật không thể trách Liễu Tịch Nguyệt, nói sao cuối cùng lại là nàng trách hắn không phân biệt tốt xấu, thiên vị một bên?
 
Hắn không để nàng đứng dậy, lạnh lùng hỏi, “Hoàng hậu thấy trẫm sủng ái Liễu chiêu nghi nên đối với nàng ấy có ý kiến?
Nàng nhìn thẳng mắt hắn, lần thứ hai không thể tin tưởng, trong lòng phảng phất có thứ gì đó đang bong ra từng mảng, dần dần trong mắt cũng toàn là sương mù, nàng cúi đầu không muốn hắn nhìn thấy sự khổ sở của mình, “Bệ hạ không tin rằng thần thiếp làm bất cứ chuyện gì cũng đều luôn đặt bệ hạ lên hàng đầu?”
 
Hắn biết, thế nhưng đây không phải là điều hôm nay hắn muốn!
 
“Rất nhanh thôi trẫm sẽ đi nam tuần, trẫm luôn muốn nàng có thể thay trẫm bảo vệ Tịch Nguyệt, không để cho nàng ấy chịu chút tổn thương nào. Hoàng hậu, nàng ấy cũng không phạm sai lầm lớn gì, có những cái sai dù phạm vào cũng không cần phải trách cứ.”
 
“Nữ tử trong hậu cung đều là nữ nhân của ngài, thần thiếp là Hoàng hậu, bảo vệ các nàng là chức trách của thần thiếp. Hoàng thượng muốn thiếp bảo vệ Liễu chiêu nghi, thần thiếp tất sẽ làm được. Nhưng nếu Liễu chiêu nghi muốn hại người khác, thần thiếp cũng nhất định sẽ quản. Hoàng thượng, thần thiếp không có thành kiến gì với Liễu chiêu nghi, sự thiên vị của hoàng thượng với Liễu chiêu nghi là con dao hai lưỡi, nếu nàng ấy dùng nó đả thương người, tương lai tất nhiên cũng sẽ bị nó gây ra thương tích, thần thiếp không hi vọng ngày đó sẽ xảy ra, chỉ có thể phòng trước khi nó xuất hiện.”
 
“Nàng còn nói nàng không có thành kiến với nàng ấy, còn nói nàng không quản trẫm?” Hắn cười lạnh, lần đầu tiên hắn cảm thấy Hoàng hậu bất cận nhân tình, không suy nghĩ cho hắn, “Nếu nữ tử trong hậu cung này đều là nữ nhân của trẫm, trẫm muối sủng hạnh ai có người nào dám xem vào? Hoàng hậu, nàng đừng quên nàng cũng là nữ nhân của trẫm, trẫm khuyên nàng đừng dựa trên tín nhiệm của trẫm đối với nàng mà khảo nghiệm tình cảm của trẫm, Hoàng hậu, nàng thua không nổi.”
Nàng kinh hãi, không nghĩ tới hắn lại cho ràng nàng muốn bắt lấy cơ hội này khiến Liễu chiêu nghi khó xử, càng không nghĩ tới, hắn nói nàng sẽ thua… Đây là tín nhiệm của hắn đối với nàng, hắn không tin cho dù trong lòng hắn có người khác, nàng vẫn luôn đặt hắn ở vị trí thứ nhất…. “Thần thiếp không dám.” Nàng cúi đầu, giờ phúc này ngoại trừ nhận thua đại khái làm cái gì cũng chỉ khiến hắn thêm bất mãn mà thôi.
 
Hắn nhìn tóc của nàng rơi xuống đất, bộ dáng nhu nhược hoàn toàn khác biệt vẻ đoan trang thường ngày. Hắn đưa tay muốn đỡ nàng dậy lại ngừng giữa không trung, cũng được, để nàng nghĩ cho rõ ràng cũng tốt. Hắn tin tưởng tình yêu và sự trung tâm của nàng, thế nhưng hắn cũng biết là người đều sẽ có tâm tư đố kị, hắn coi trọng nàng thương tiếc nàng, nhưng hắn cũng yêu Liễu Tịch Nguyệt, tình cảm khác biệt, lại cũng không xung đột, hắn hi vọng nàng có thể hiểu, nàng cũng sẽ giống như hắn bảo vệ nữ tử hắn yêu.
 
"Hoàng hậu suy nghĩ thật kỹ lời của trẫm đi."Hắn đứng dậy rời đi, không nhìn nàng nữa.
 
Nàng vẫn cúi đầu quỳ trên sàn nhà như cũ, trong lòng tất cả đều là tiếng hò hét, nhưng lại không nói nên một lời nào, nàng không ngờ trong lòng hắn, mình đã không còn ở vị trí thứ nhất. Hắn và nàng từ thuở niên thiếu làm phu thê đến nay đã mười ba năm, nhưng hắn lại vì một nữ tử quen biết chưa đến một năm mà trách cứ nàng thậm chí uy hiếp nàng, nàng rất muốn hỏi hắn, đến cùng trong lòng hắn nàng là cái gì? Tình cảm của hắn đối với nàng, đến cùng là cái gì?
 
Thế nhưng nàng không dám, không phải sợ hắn trách cứ mà nàng sợ nhận được đáp án khiến mình tan nát cõi lòng.
Sửa lần cuối bởi 2 vào ngày Shu với 9 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
vanncloud
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 25 Tháng 7 2020 12:09
Has thanked: 3 times
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

08 Tháng 11 2020 14:35

Ui Shu đăng trùng chương rồi ạ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 28
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Has thanked: 1 time
Been thanked: 502 times
Tiếp xúc:

09 Tháng 11 2020 14:30

vanncloud đã viết:
08 Tháng 11 2020 14:35
Ui Shu đăng trùng chương rồi ạ

cảm ơn rất nhiều, mình đã sửa lại.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin