CĐ - CỬA CUNG - Thiên Lão Y Y

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Shu
Bài viết: 33
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Has thanked: 3 times
Been thanked: 573 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 12 2020 16:16

😭 Mình xin lỗi mọi người, lại đăng trễ huhu. Mình sẽ cố gắng không để xảy ra nữa.
 Chương 14: Quỳnh nhi,tối nay trẫm từ Cam Tuyền cung qua đây. (H)
 
Nàng nhìn hắn, trong mắt hắn đầy mong đợi.
 
Nàng gật đầu. Hai ngày nữa hắn sẽ rời cung, đây có lẽ là lần cuối cùng hai người có thể thân mật như thế, nàng không nên từ chối, cũng không muốn từ chối.
 
Bọn họ nắm tay bước vào điện, hắn cởi áo ngoài cho nàng, ôm nàng nằm xuống. Nàng nằm trọn trong vòng tay hắn, cảm nhận được thứ nóng rực và cứng rắn phía sau.
 
Thực ra ấm áp như thế này đã đủ rồi, nàng nên cảm thấy thỏa mãn…
 
Hắn hôn vành tai nàng, “Quỳnh Nhi, tối nay trẫm từ Cam tuyền cung qua đây.” Ngụ ý là đêm nay hắn không có chạm qua người khác.
 
Khóe môi nàng không nhịn được nhếch lên, hắn biết cố kỵ của nàng, sợ nàng từ chối, dường như trong giọng nói có ý lấy lòng. Tay hắn tiến vào áo trong của nàng, cảm giác được nàng đột nhiên cứng đờ, hắn nhẹ xoa bầu ngực đẫy đà của nàng, “Ngày mai trẫm phải xuất phát rồi, Quỳnh nhi đừng từ chối trẫm.”
 
Nàng xoay người ôm lấy hắn, “Được rồi ~” vừa nói nàng vừa hôn lên môi hắn.
 
Nụ hôn này khiến tâm tình hắn như bừng sáng, cũng hoàn toàn khơi dậy lửa dục hỏa trong lòng hắn. Lúc kết thúc nụ hôn nàng đang muốn rời khỏi lại bị hắn giữ đầu ra sức mà liếm môi, khuấy đảo một hồi lâu hắn vẫn không cảm thấy đủ, hắn lật người đè nàng bên dưới cố gắng liếm hết mật ngọt trong miệng nàng. Mãi đến khi nếm đủ rồi, hắn mới thở hổn hển buông nàng ra.
 
“Lục Lang ~” một câu Lục Lang này của nàng khiến hắn không thể khống chế được lại một lần nữa lấp kín môi nàng, tay cũng kéo ra y phục của nàng, dùng sức xoa bóp đôi gò bồng đảo trước ngực nàng.
 
Nàng ôm eo hắn, nâng ngực lên để hắn dễ dàng vuốt ve hơn, thừa dịp hắn không chú ý nàng quấn lấy lưỡi hắn chơi đùa. Hắn có chút khó chịu với nụ hôn của nàng, nhưng ngay lúc này, nàng lại học theo hắn dùng lưỡi mút một cái thật mạnh.
 
 
Hắn gầm nhẹ một tiếng, bàn tay siết chặt đôi cự nhũ trong phút chốc. Sau đó hắn quỳ xuống cởi bỏ y phục của mình rồi mới phủ lên người nàng, vừa hôn nàng vừa đưa bàn tay tiến vào quần lót.
 
Lúc ngón tay của hắn chạm vào tiểu huyệt nhỏ hẹp, nàng nhịn không được thở dốc một trận, cố gắng dán mông đẹp của mình lên ngón tay của hắn.
 
Hắn cởi tiết khố nàng, ngón tay lại một lần nữa đè lên hoa hạch, ôn nhu xoa nắn, nàng chịu không nổi yêu kiều rên rỉ, nàng không có cách nào thừa nhận nhất chính là loại đụng chạm ôn nhu này, mỗi lần đến khiến nàng vừa thoải mái vừa khó chịu, mãi đến khi nàng cầu xin hắn thỏa mãn chính mình, hắn mới dừng tay lại.
 
Hắn ngậm lấy đầu nhũ đã cứng lại nhẹ nhàng liếm láp, ngón tay ở hoa hạch không ngừng xoa nắn, thỉnh thoảng xẹt qua hoa môi nhưng không đi vào, khiến nàng khó chịu mà vặn vẹo mông nhỏ, không ngừng ám chỉ khao khát của mình, nhưng hắn vẫn bình chân như vại, chỉ kiên trì dịu dàng trêu chọc.
 
Nàng thật sự không thể chịu được nữa, nhỏ giọng khóc, “Lục Lang ~”.
 
Đột nhiên hắn mạnh mẽ ngậm lấy đầu nhũ mỏng manh của nàng, thậm chí còn ngậm hơn phân nửa bầu ngực hút liếm, một tay cầm lấy bên còn lại mà nhào nặn, tay kia vẫn nhẹ nhàng âu yếm tiểu huyệt như cũ.
 
Nàng bất lực thở hổn hển, không biết nên cầu xin hắn mạnh hơn một chút hay nhẹ hơn một chút, rốt cuộc hắn cũng buông tha ngực nàng, quay qua hôn lên môi nàng, dưới thân nàng mật dịch đã chảy thành dòng từ lâu, hoa môi sung huyết đang chờ hắn chà đạp, thế nhưng hắn vẫn cố tình nhẹ nhàng như vậy.
 
“Thích không?” Ngón tay hắn bỗng đột nhiên căng hoa huyệt ra.
 
“Ừ ~” nàng kêu nhỏ, ngay sau đó thấp thở gấp, “Thích ~ thích ~”
 
Hắn rút tay ra rồi nhẹ nhàng sờ hoa hạch, “Thích trẫm nhẹ hơn?” Hỏi xong, hắn đột nhiên kẹp thật mạnh, “Hay nặng hơn?”
 
"A ~" Nàng nhắm mắt lại, nâng hông lên "Thật thoải mái ~"
 
Hắn cười, “Quỳnh Nhi thích mạnh hơn.” Vừa nói ngón cái vừa dùng sức ấn hoa hạch, ngón trỏ và ngón giữa cũng thăm dò tiến vào hoa huyệt.  
 
Nàng bị nụ cười của hắn chọc đến không còn mặt mũi, nhưng hết lần này tới lần khác ngón tay hắn mang đến khoái cảm cho nàng, khiến nàng hoàn toàn không còn thời gian để ngượng ngùng.
 
Nàng có chút tức giận quấn lấy môi hắn hôn nồng nhiệt, mông cũng phối hợp di chuyển, khuấy động theo ngón tay hắn.
 
Hắn không kìm đượ, ngón tay dùng sức thọc vào rút ra , một tay đỡ đầu nàng khiến nụ hôn thêm sâu. Hai người thể lực ngang nhau, nước bọt từ trong khóe miệng tràn ra cũng không quan tâm, dường như không phân biệt cao thấp sẽ không bỏ qua, rất nhanh hắn đã tìm được điểm mẫn cảm nhất trong hoa huyệt của nàng, ngón tay không ngừng đâm vào hướng đó.
 
Quỳnh Như chỉ cảm thấy toàn thân tê dại, môi lưỡi không chịu khống chế, chỉ có thể mặc hắn đùa bỡn, hoa huyệt mấp máy càng lúc càng nhanh, mà ngón tay của hắn cũng càng lúc càng nhanh. Nàng nức nở, xin hắn chậm một chút, hắn lại chẳng mảy may để tâm, khăng khăng muốn nàng cao trào trên tay mình.
 
Đợi tới lúc hắn buông ra môi nàng, hoa huyệt của nàng đã ngày càng chặt.
 
“Không ~” Nàng nắm lấy tay hắn nhưng không hề có một chút lực nào, chỉ có thể mặc hắn muốn làm gì thì làm. Rốt cuộc một tiếng thét chói tai vang lên, một lượng lớn mật dịch của nàng trào ra.
 
Mà đúng lúc này, côn thịt của hắn cũng nhân lúc đó mà tiến vào hoa huyệt đang co rút của nàng.
=========
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 33
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Has thanked: 3 times
Been thanked: 573 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 12 2020 08:19

Chương 15: Ánh mắt (h).
 
Hắn nhịn không được gầm nhẹ một tiếng, dường như hoa huyệt đang muốn kéo hắn sâu vào bên trong, lúc đầu hắn còn có thể dùng ý chí khống chế không cho mình tiến vào quá nhanh, dù sao cũng đã hơn hai mươi ngày hắn chưa sủng hạnh nàng, bây giờ tiểu huyệt chặt giống như xử nử, hắn sợ mình quá phóng túng sẽ khiến nàng bị thương. Nhưng thấy hoa huyệt càng ngày càng gấp muốn nhiều hơn, sự kiên nhẫn và ý chí của hắn hóa thành hư không, hắn thở gấp một tiếng rồi hung hăng tiến sâu vào bên trong hoa huyệt.
 
“A~” Tiếng rên rỉ này của nàng như một cây búa đánh nhẹ vào hạ thân hắn, hắn không thể khống chế được dục vọng đang dâng lên trong lòng. Tay hắn giữ đùi nàng rồi tiến vào như đóng cọc, nhiều lần va chạm vào hoa tâm khiến nàng mềm nhũn.
 
“A ~” nàng bị va chạm sâu như vậy có chút chịu không nổi, mới bị đâm mấy chục lần, tiếng rên rỉ lại càng lớn hơn, “Nhẹ chút ~” nàng cầu xin hắn, đôi chân thon dài yếu ớt vòng qua eo hắn.
 
Hắn hôn lên môi nàng, “Nhẹ làm sao thỏa mãn được nàng? Quỳnh nhi thích nặng mà.” Vừa nói hắn vừa dùng sức đâm sâu hơn vào bên trong, vật thô to kia dường như muốn chọc đến tử cung.
 
“A a ~” càng nói nàng dâm đãng bao nhiêu, nàng càng dùng sức xiết chặt tiểu huyệt tỏ vẻ không phục, khiến hắn gầm lên giận dữ, bắt lấy hai đùi khép lại của nàng, tiếp theo mông dùng sức đè ép xuống.
 
“A ~ quá sâu” nàng nức nở lắc đầu, tư thế này khiến hoa huyệt gắt gao bao lấy toàn bộ long căn, thậm chí nàng còn có thể cảm giác được gân xanh nổi lên xung quanh nó, “Nhẹ chút ~ hức ~ Lục Lang ~”
 
Nàng càng cầu xin hắn, hắn càng tiến sâu hơn, thậm chí hắn còn lôi kéo chân nàng lên, nâng mông nàng tiến gần với hắn hơn để hắn có thể vào sâu hơn chút nữa.
 
“Thật chặt ~” hắn cắn răng ra vào thêm mấy chục lần, cho đến khi cổ tử cung nhỏ bé của nàng hơi hé mở, quy đầu bị miệng nhỏ hút không thể khống chế được, hắn đột nhiên dừng lại, “Quỳnh Nhi ~”. Sau đó lại tăng tốc chạy nước rút.  
 
“Quá nhiều… Ôi ~ a a a ~” nàng hét lên vài tiếng, ngực run rẩy lợi hại, hoa huyệt cũng tiết ra một lượng lớn mật dịch, bên trong cũng bắt đầu co rút hơn.
 
Quá thoải mái… Hắn không nhịn được hôn lên bắp chân mảnh khảnh của nàng, lại ra vào hơn mười lần nữa mới bắn vào bên trong nàng.
 
Cao trào qua đi, hai người đều thở hổn hển duy trì tư thế này không muốn di chuyển, mãi đến khi khoái cảm dần dần lắng xuống hắn mới chậm rãi lui ra, đôi mắt hẹp dài của hắn nhìn chằm chằm nơi hai người kết hợp, chỉ thấy mật dịch không có vật ngăn lại đang từ hoa huyệt chảy ra bên ngoài… Bụng dưới lại nóng lên, long căn lại có xu hướng ngẩng đầu lần nữa.
 
Hắn cúi người ôm nàng, đẩy ra mái tóc ướt đẫm mồ hôi trên mặt nàng, nhịn không được hôn lên má nàng lần nữa “Quỳnh nhi”, hắn khẽ gọi ngực như được cái gì đó lấp đầy, mềm mại dường như chỉ cần chạm nhẹ vào sẽ tan biến, nỗi bất an không lý do hơn mười ngày qua ở thời khắc này như đã nguôi ngoai.
 
Nàng ôm eo hắn, trong lòng lại cảm thấy bi thương, bọn không hề yêu nhau, nàng không biết thời khắc thân thể sung sướng này có ý nghĩa gì đối với hắn, thậm chí nàng không biết giây phút ấm áp này đối với mình có ý nghĩa gì. Nàng yêu hắn, cũng không có cách nào ngừng chờ mong hắn cũng yêu nàng, thế nhưng cái đó chỉ là yêu cầu xa vời…
 
Lý Quỳnh Như à Lý Quỳnh Như, là ngươi tình nguyện giao bản thân cho hắn, bây giờ lại hối hận, được voi đòi tiên chính là nói ngươi, tín nhiệm của hắn, ỷ lại của hắn còn chưa đủ sao?
 
Nàng tự giễu trong lòng, chưa đủ thì thế nào, hắn có thể cho chỉ có như vậy mà thôi.
 
Cảm nhận được người trong ngực đang thất thần, hắn nâng cằm nàng lên, "Làm sao vậy?"
 
Trên mặt nàng có một tia bi thương, “Vẫn còn trách trẫm nặng lời với nàng? Ngày đó là trẫm không phân biệt tốt xấu…”
 
Nàng lắc đầu, “Thần thiếp không dám” nàng tránh thoát tay hắn.
 
Hắn thở dài, xem ra nàng vẫn thương tâm.
 
Hắn đột nhiên ôm nàng, dùng sức chọc chọc long căn đã đứng thẳng vào người nàng, “Vậy thì… trẫm lại hầu hạ Quỳnh nhi cao trào một lần nữa, để Quỳnh nhi vui vẻ một chút.”
 
“Chàng”, mặt nàng đỏ như máu, hắn sao có thể không biết tốt xấu như vậy, rõ ràng việc đó khiến hắn vui vẻ.
 
Nàng đẩy hắn ra, quay lưng lại không muốn để ý đến hắn, nếu việc này có ích, ngay từ lần đầu nàng đã vui vẻ rồi còn cần tới lần thứ hai sao? Rõ ràng làm cái này mới khiến nàng thương tâm.
 
Xem ra Quỳnh nhi thích trẫm tiến vào từ phía sao.” Vừa nói hắn vừa đẩy ngã nàng.
 
“Thiếp không có. Nàng khép hai chân lại, ý cự tuyệt rõ ràng.
 
“Là trẫm thích như vậy, Quỳnh nhi trẫm rất hạnh phúc.” Hắn hôn tấm lưng xinh đẹp của nàng, hắn thích cảm giác ở bên cạnh nàng, chỉ xa nhau một lúc hắn sẽ cảm thấy bất an, loại trỗng rỗng này chỉ có nàng mới có thể lấp đầy.
 
Hắn cảm thấy đây là ỷ lại, hắn không biết nếu như hai người xa nhau thật lâu, hắn có thể thích ứng với loại cảm giác trỗng rỗng này hay không, có thể tìm được người khác để dựa vào hay không, nhưng nàng đang ở bên hắn, hắn cần gì phải lo lắng này nọ?
 
Nghe hắn nói như thế, nàng dừng lại một chút, buông lỏng thân thể.
 
Hắn không thể nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má nàng, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng rồi đến mông, sau đó là chân…
 
Nàng ưm một tiếng, tay hắn đang phủ lên hoa huyệt nàng.
 
Lại một lần yêu kiều rên rỉ hòa với tiếng gầm nhẹ hết lần này đến lần khác, hắn nhìn mông nàng, ánh mắt mê muội.
 
Nàng nhìn không tới ánh mắt của hắn cũng như hắn không thể nhận ra tâm tình trong đôi mắt nàng.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
TrinhTruc12
Bài viết: 3
Ngày tham gia: 28 Tháng 7 2020 17:56
Been thanked: 2 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 12 2020 01:37

Cầu ngược nam9 lên bờ xuống ruộng

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 33
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Has thanked: 3 times
Been thanked: 573 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 12 2020 19:22

❋ Chương 16: Chu tu nghi.
 
Lúc hai người nằm xuống lần nữa đã gần đến giờ Dần, hoàng đế ngủ chưa đến hai canh giờ đã phải thượng triều. Trước khi đi hắn không quên dặn dò cung nữ không cần đánh thức hoàng hậu.
 
Sau khi hạ triều, Trương Bảo Toàn bẩm báo cấm quân bị bắt đã khai nhận, chủ mưu phía sau là Chu tu nghi.
 
Chu tu nghi là nữ nhi thứ ba của viên ngoại Lễ bộ lang, cũng được cưng chiều, bụng nàng không chịu thua kém đầu năm nay vừa hạ sinh bát hoàng tử, được tấn lên làm tu nghi.
 
Tuy rằng đã đoán được người hạ thủ phía sau màn rất có thể là phi tử của mình, nhưng khi thật sự biết kết quả, hoàng đế vẫn cảm thấy rất thật vọng và khổ sở, dù sao cũng là người từng có tiếp xúc da thịt với hắn, vì hắn sinh con dưỡng cái.
 
"Đi mời hoàng hậu đến. "
 
Trương Bảo Toàn lĩnh mệnh.
 
Chỉ trong chốc lát Quỳnh Như đã tới, nàng vừa định hành lễ nhưng hoàng thượng đã đỡ lên.
 
“Quỳnh nhi đã biết?”
 
Quỳnh Như gật đầu, “ Chỉ dựa vào lời khai của một cấm quân mà định tội không khỏi có chút qua loa. Hơn nữa, Tiểu Lâm Tử không phải phụ trách trông coi thang, theo như lời người giữ thang nói, sau khi hắn dùng thang còn có một vài cung nữ thái giám cũng dùng qua, cây thang cũng không phải là đồ vật quan trọng gì nếu có người chạm vào không nói cho Tiểu Bảo cũng không có ai biết. Hai ngày nay thần thiếp cũng suy nghĩ, bọn cung nhân không biết Liễu chiêu nghi sẽ dùng thang vào lúc nào, làm sao Tiểu Lâm Tử có thể phá thang và làm vào lúc nào mà không để những người khác phát hiện chứ?
 
Nguyên nhân rất có thể là còn một cái thang giống hệt như cái cũ, hai ngày này trong cung được quản thúc chặt chẽ, các cung đều không có thiêu đốt đồ vật nào, cũng không nghe nói có người trong cung đốn củi, Tử Lan điện lại càng không có người cầm theo đồ vật lớn ra vào, bởi vậy thần thiếp phỏng đoán cây thang kia vẫn đang còn trong Tử Lan điện. Thần thiếp vẫn luôn cảm thấy Tiểu Lâm Tử còn người giúp đỡ trong Tử Lan điện, nhưng người này cấm quân lại không hề biết đến, có lẽ hắn muốn khiến Chu tu nghi làm kẻ chết thay, cho dù người đó có là Chu tu nghi đi chăng nữa, thần thiếp vẫn cảm thấy phía sau màn còn có người khác.”
 
Hoàng đế gật đầu, suy nghĩ một lát rồi nói, “Trương Bảo Toàn, phái người lúc soát tẩm điện của Chu tu nghi, xem có bằng chứng nào cho thấy nàng ta muốn làm tổn thương Liễu chiêu nghi hay không.” Sau đó hắn lại lệnh thêm một thái giám thân cận khác Vương Tử dẫn người đi lục soát Tử Lan điện.
 
Chưa tới một canh giờ sau, Vương Tử và Trương Bảo Toàn trở về phục mệnh, ở tẩm điện của Chu tu nghi tìm được mảnh vải nhỏ viết bát tự của Liễu chiêu nghi, phía trên còn ghim rất nhiều kim châm, còn chỗ Liễu chiêu nghi không tìm thấy bất kỳ cái gì.
 
Quỳnh Như quỳ xuống trước mặt hoàng đế, “Thần thiếp sơ sót. Thiếp nên sớm phái người đi tìm.”
 
Hoàng đế đỡ nàng lên, “ Việc này không liên quan đến hoàng hậu. Bọn họ muốn trốn thì dù có tìm ngay lúc đó cũng sẽ tìm không thấy.”
 
“Bây giờ mọi chứng cứ đều bất lợi với Chu tu nghi, nhưng thần thiếp luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.” Quỳnh Như nói. Nàng có cảm giác mục đích của người phía sau màn không hẳn nhắm vào Liễu chiêu nghi…
 
Hoàng đế không nói gì, chỉ tuyên Chu tu nghi yết kiến.
 
Lúc Chu tu nghi bị mang vào đã bị dọa đi nửa cái mạng, sắc mặt trắng bệch cầu hoàng đế minh giám, nói mình oan uổng.
 
“Trẫm biết rồi, ngày sinh tháng đẻ của Liễu chiêu nghi là chữ viết của ngươi phải không?” Hoàng đế tức giận nhìn Chu tu nghi, khuôn mặt vốn không nhiều huyết sắc của Chu tu nghi lập tức trắng thêm mất phần.
 
“Thần… Thần thiếp… Nhất định có người bắt chước nét chữ của thần thiếp muốn hãm hại thần thiếp, thần thiếp không dám làm hại chiêu nghi… Còn có cây thang, thần thiếp thật sự không biết chuyện gì xảy ra, chuyện này tuyệt đối không phải do thần thiếp làm. Bệ hạ, cầu người minh giám, cầu xin người trả lại trong sạch cho thần thiếp.”
 
“Bây giờ chứng cứ vô cùng xác thực, Chu tu nghi, người còn muốn phủ nhận như thế nào? Thật sự muốn trẫm tra rõ, thẩm vấn người trong cung ngươi sao?” Hoàng đế lạnh lùng nhìn Chu tu nghi đang quỳ trên đất, phản ứng vừa rồi của nàng đã chứng tỏ việc bố trí người vải kia đúng là do Chu tu nghi làm. “Ngươi cũng biết trong cung kiêng kị nhất là vu thuật chi cổ, tu nghi, ngươi nói trẫm nên xử trí ngươi như thế nào?”
 
“Bệ hạ ~ xin bệ hạ tha mạng.” Chu tu nghi quỳ sát đất, ngay cả sức lực để khóc cũng không có.
 
“Thiếp cầu xin hoàng thượng niệm tình Bát hoàng tử xử lý nhẹ.” Quỳnh Như cũng quỳ xuống.
 
“Hoàng hậu không cần cầu tình cho nàng ta, nàng ta có gan nguyền rủa người khác, cũng nên nghĩ đến kết quả hôm nay.” hoàng đế nói.
 
“Hoàng thượng, thỉnh hoàng thượng cho hạ nhân lui ra, thần thiếp có chuyện muốn nói.” Quỳnh Như lại nói.
 
Hoàng đế nhíu mày nhìn nàng trong chốc lát rồi vẫy tay cho hạ nhân lui, cả Chu tu nghi cũng theo đi xuống.
 
“Quỳnh nhi, nàng muốn cầu tình cho Chu tu nghi sao? Nàng biết trẫm hận nhất những người làm chuyện xấu sau lưng trẫm mà.” Hoàng đế nói.
 
“Thiếp cũng không phải muốn cầu tình thay nàng ấy, chỉ là bây giờ việc cây thang không có manh mối, thần thiếp cảm thấy việc này khẳng định còn có người khác ở phía sau. Ý của thiếp là xử lý tu nghi nhẹ nhàng, muốn nàng ấy chịu tội chuyện cây thang, khiến người ở đằng sau thả lỏng cảnh giác, chúng ta mới có thể tra được manh mối.” Quỳnh Như nói.
 
Hoàng đế nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu nói “Rõ ràng nàng muốn cầu tình thay nàng ta. Lòng dạ Chu tu nghi không sâu, nhưng trẫm không ngờ nàng ta vì ghen ghét mà chạm vào vảy ngược của trẫm. Cũng được vậy phạt nàng ta đến Lâm vọng điện đi. Bát hoàng tử, tạm thời giao cho Hứa chiêu viện nuôi nấng.”
 
Quỳnh Như gật đầu lui ra. Hoàng đế lại triệu Chu tu nghi vào nói vài câu mới hạ lệnh, Chu tu nghi hủy thang ý đồ muốn thương tổn Liễu chiêu nghi, hạ xuống Bảo Lâm, dời ra Lâm Vọng điện, Bát hoàng tử tạm thời giao cho Hứa chiên viện nuôi nấng. Hoàng tử bị mang đi, Lâm Vọng điện - nơi này gần lãnh cung nhất, cái này so với việc bị biếm lãnh cung có gì khác nhau?”
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 33
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Has thanked: 3 times
Been thanked: 573 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 1 2021 22:24

Chương 17: điên cuồng trong điện Lục hoàng tử (h).
 
Quỳnh Như không nghĩ tới mình vừa mới tiến vào chính điện, hoàng đế cũng đã đến.
 
“Bệ hạ?” Ngày mai phải rời cung, hôm nay hắn không nên đến cung người khác tạm biệt sao?
 
“Sự tình trong hậu cung phức tạp như vậy, vất vả cho nàng.” Hắn nắm tay nàng nói.
 
Nàng lắc đầu, “Người phải trông coi cả thiên hạ, thiếp chỉ quản việc hậu cung nho nhỏ, vẫn còn nhiều rắc rối khiến người thất vọng.”
 
“Quỳnh nhi quản rất tốt, lòng người không lường được, người khác phạm sai lầm sao có thể đổ lên đầu nàng? Vấn đề này sớm muộn cũng có thể tìm ra biện pháp giải quyết, trẫm tin tưởng người phía sau màn sẽ nhanh chóng bại lộ thôi.” Hắn khẽ vuốt gương mặt nàng, ôn nhu nói.
 
Nàng cảm kích trước sự bao dung của hắn, hai người tình chàng ý thiếp ôm nhau một lúc, hài tử đi học đã trở lại. Thấy phụ hoàng đang ở đây các hoàng tử và công chúa vốn đang chạy nhảy lập tức quy củ lại, từng người một quỳ xuống thỉnh an.
 
Hoàng đế để bọn họ bình thân, lại hỏi một chút về việc học, chơi đá cầu, mới cùng nhau dùng bữa tối.
 
Bữa tối xong, Quỳnh Như nghĩ hắn sẽ rời đi, không ngờ lúc nàng dỗ Hoằng nhi ngủ xong hắn vẫn đang còn ở đó, nhìn nàng không chớp mắt.
 
Bị hắn nhìn như vậy không hiểu sao nàng lại đỏ mặt, nàng cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán Hoằng nhi rồi mới đứng dậy đi đến chỗ hắn.
 
“Bệ hạ… Người không cần…” Nàng đang muốn hỏi hắn vì sao không đến chỗ Liễu chiêu nghi thì môi bị lấp kín.
 
“Ưm…” Nàng hơi hơi đẩy hắn, đây là tẩm điện của Hoằng nhi, Hoằng nhi còn đang ngủ ở đó, bị bọn họ đánh thức thì làm sao bây giờ?
 
“Quỳnh Nhi, nàng thật đẹp ~” dáng vẻ nàng dịu dàng dỗ hài tử thật rực rỡ, đẹp đến mức hắn bất chấp hài tử còn đang ngủ ở đó, chỉ muốn dùng sức chiếm lấy nàng. “Quỳnh Nhi, trẫm muốn nàng.”
 
“Ừm… Chúng ta hồi tẩm điện.” Nàng đẩy ngực hắn, hắn lại nhân lúc này tiến vào váy của nàng, dùng sức vuốt ve cặp mông tròn trịa, “Đừng… Ư…” Tay hắn từ phía sau thăm dò chạm vào hoa huyệt, lượn lờ ở cửa huyệt.
 
“Nàng đừng lên tiếng, Hoằng nhi đang ngủ say, không tỉnh được.” Một tay hắn vỗ về eo nàng, một tay càng thêm không kiêng dè gì ấn lên hoa huyệt, “Quỳnh nhi, mở ra chút, để trẫm sờ nàng.”
 
Nàng cắn môi lắc đầu, đột nhiên hoa huyệt bị đè xuống..."Đừng..."
 
"Ngoan ~" hắn vừa nói vừa xoa hoa miệng huyệt, ngón cái không ngừng điểm nhẹ lên hậu huyệt.
 
"Ô..."Nàng buông chân ra, "Ma ma sẽ tiến vào... Aha..."
 
Hắn hơi kéo hoa hạch ra, "Quỳnh nhi không chuyên tâm, xem ra trẫm còn chưa dùng đủ sức." Hắn ngậm môi nàng liếm láp, ngón tay đột nhiên mạnh mẽ xoa lên hoa hạch.
 
“Ưm… không cần…” Nàng hôn lên môi hắn, bởi vì không dám phát ra âm thanh, dường như khoái cảm không thể phát tiết ở trong cơ thể đang điên cuồng tích tụ lại, rất nhanh thân thể nàng đã mềm nhũn, hoa tâm không ngừng tiết ra mật dịch, làm ướt tay hắn.
 
“Chúng ta… đi qua phòng bên cạnh…” Khóe mắt ướt át hiện rõ lời cầu xin. Hắn hôn nàng, rồi đột nhiên đưa ngón tay đang chu du ở bên ngoài hoa huyệt tiến vào trong.
 
“Ưm… A a…” Thật thoải mái… Nàng nhịn không được nhấc chân quấn lấy eo hắn.
 
Ngón tay hắn không ngừng thăm dò bên trong cơ thể nàng, rốt cuộc sờ đến chỗ thịt mềm, nàng đột nhiên chấn động, suýt nữa rơi khỏi người hắn, rất may là tay kia của hắn đỡ nàng lại.
 
Hắn ôm mông nàng, tay kia tiến vào hoa huyệt lần nữa, “Muốn đi phòng bên cạnh?”
 
Nàng gật đầu. Tẩm điện Lục hoàng tử có gian bên cạnh, trong đó một gian để cho ma ma gác đêm, một gian khác đựng đồ vật linh tinh, nếu như Hoằng nhi tỉnh cũng sẽ không nhìn thấy họ ngay lập tức. Hơn nữa tuy là phòng chứa đồ nhưng mỗi ngày đều có người quét tước, cũng sạch sẽ.
 
“Vậy thì đi phòng bên cạnh, Quỳnh nhi phải nghe trẫm.” Hắn lại sờ đến chỗ thịt mềm kia, dường như chơi rất vui.
 
“A a…” Nàng lắc đầu, nghe hắn, chỉ sợ mình bị ăn đến xương cốt đều không còn, “Hức…”
 
Ngón tay của hắn đột nhiên dùng sức tấn công.
 
Nàng ưỡn ngực, không nhịn được cắn mu bàn tay, khóc lóc cầu xin hắn, "Được... Lục Lang nhanh chút..."
 
Hắn liếm sạch nước mắt của nàng rồi ôm nàng lên, vừa đi vừa chơi đùa hoa huyệt nàng.
 
Nàng vặn eo cắn lên đầu vai hắn, ngắn ngủi mấy bước nhưng hoa huyệt đã run rẩy co rút lợi hại. Đợi đến lúc tiến vào phòng nhỏ, hắn đặt nàng xuống, cấp tốc bỏ y phục của hai người, ngồi lên ghế bành duy nhất trong phòng, nói “Rất lâu rồi Quỳnh nhi chưa ăn long căn trẫm, nàng có muốn liếm nó hay không?” Hắn vừa hôn môi nàng vừa nói, thỉnh thoảng còn véo ngực nàng.
 
“Ưm… Được… Lục Lang… không được phát ra âm thanh nha…~ ưm…”
 
Hắn đột nhiên sờ lên hoa hạch đánh gãy lời nói của nàng, nàng chịu không nổi thấp giọng kêu khẽ.
 
“Trẫm không có kêu giống hoàng hậu.” Nhìn dáng vẻ ẩn nhẫn của nàng, hắn không nhịn được cười.
 
Nàng bất mãn hắn cười nhạo mình, kéo y phục hắn ra, ngậm lấy điểm thù du trước ngực khẽ liếm vài cái, tay cũng vuốt ve bên còn lại, tiếp theo ngón tay đột nhiên xiết chặt lấy nó, bên kia cũng dùng sức hút.
 
“Ừm ~” hắn không nhịn được gầm nhẹ, tay đang ôn lấy nàng đột nhiên căng thẳng.
 
Nàng nói đúng, hắn đúng là không nhịn được, “Quỳnh nhi thật nghịch ngợm.” Tay hắn nhéo ngực một chút, ý bảo nàng tiếp tục.
 
Nàng thuận theo thẳng một đường liếm hôn xuống phía dưới, lúc nàng rốt cuộc hôn tới bụng nhỏ của hắn, hắn đã thở hổn hển, trên trán đổ đầy mồ hôi.
 
Nàng nhẹ nhàng đỡ lấy long căn đang dựng đứng, chỉ nghe thấy một tiếng gầm nhẹ ở phía trên, sau đó âm thanh bỗng nhiên dừng lại.
 
Nàng ngẩng đầu, thấy hắn đang cắn răng dùng sức nắm lấy cái ghế trong tay, ánh mắt như muốn nuốt nàng vào bụng.
 
Nàng đỏ mặt khẽ liếm phía trên, cảm giác được chân hắn đột nhiên căng cứng, long căn đứng thẳng kia dường như lại lớn thêm một chút. Nàng hé miệng ngậm hơn phân nửa quy đầu, bàn tay cũng tiến xuống dưới vuốt ve hai túi ngọc của hắn.
 
Hắn nhẫn nhịn đến nỗi gân xanh nổi lên, chỉ cảm thấy nàng mới ngậm lấy hắn đã sắp bắn nếu nàng chuyển động…
 
Trong lúc hắn không dám nghĩ đến giả thiết chật vật sẽ xảy ra với mình, nàng càng ngậm đến tận gốc rễ, một tay nàng cầm long căn vuốt ve, tay kia xoa nhẹ hai túi ngọc.
 
Long căn của hắn chống đỡ ở lưỡi nàng, chiếc lưỡi đinh hương vẫn không quên liếm láp mấy lần rồi mới lui ra một chút, sau đó lại cố gắng ngậm sâu hơn. Thấy hắn vẫn nhìn chằm chằm mình, nàng chỉ cảm thấy toàn thân như đang bị hắn dùng mắt để sờ qua, không biết sao, khát vọng dưới thân nàng càng ngày càng nhiều.
 
Nàng khép hờ mắt nhìn hắn khiến hắn có loại xúc động muốn hung hăng làm nàng, hắn vẫn nhớ miệng nàng mỹ vị đến mức nào… Cuối cùng hắn vẫn không muốn bỏ, không muốn bắn trong miệng nàng khiến nàng khó chịu, mặc dù cho tới bây giờ nàng vẫn không từ chối, thậm chí có thể nói là thích, thế nhưng tư vị thiên đường này mấy tháng một lần là đủ rồi, nếu không…
 
Nếu không khi những nữ tử khác dùng môi lưỡi hầu hạ, hắn chỉ sợ mình không có hứng.
 
Đương nhiên bây giờ hắn không nghĩ ra câu kế tiếp, tất cả lực chú ý của hắn đều đang tập trung vào việc nàng đang ngậm càng ngày càng sâu hơn.
 
Nhìn nàng chật vật ngậm hơn phân nửa long căn của hắn, hắn có loại xúc động muốn vào đến tận cùng… Đột nhiên hắn rút long căn ra, ôm nàng ngồi lên người mình.
 
“Quỳnh nhi dâm đãng, tự mình ngồi lên đi.” Vừa nói hắn vừa kéo váy của nàng xuống làm lộ ra bầu ngực đầy đặn.
 
Lời nói của hắn khiến cho hoa huyệt của nàng vốn đã nóng bỏng lại một lần nữa tiết ra mật dịch,
 
Nàng thở gấp đỡ lấy quy đầu đưa vào trong cơ thể mình, lại không nghĩ rằng chỉ mới tiến vào một nửa hắn đã thúc lên “Ừm…” nàng mềm nhũn ngã vào ngực hắn, hoa huyệt lại bắt đầu co rút.
 
“A ~ miệng nhỏ của hoàng hậu sao lại dâm đãng như vậy, trẫm mới tiến vào nàng đã ra rồi sao?” Hiển nhiên hắn bị vẻ ý loạn tình mê của nàng lấy lòng, tiếng cười nhẹ phát ra từ cổ họng.
 
Lúc hắn nói chuyện nàng bỗng hôn lên hầu kết hắn.
 
Hắn giống như con sư tử đột nhiên bạo phát, hắn chỉ mới ra vào hơn mười cái, hoa huyệt đã nhốt chặt hắn dùng sức xoắn chặt.
 
Thật là một tiểu yêu tinh… Hắn nghĩ như vậy, động tác dưới thân cũng trở nên mạnh mẽ hơn.
 
Cao triều đến nàng không nhịn được muốn thét lên, lại bị hắn nuốt hết vào trong miệng.Giữa răng môi nàng hắn nếm được hương vị của mình, cũng không có gì đặc biệt, nhưng lại khiến hắn ra vào càng thêm mãnh liệt.
 
Cao triều của nàng dần dần lắng xuống, hắn cũng ngừng lại, “Quỳnh nhi, trẫm mệt mỏi.”
 
Nàng ngẩng đầu, thấy trên mặt hắn có mấy phần ai oán, như đang phần nàn nàng không chịu chủ động, vì sao hắn phí sức hầu hạ nàng như vậy, nàng lên cao trào thì thì bất động.
 
Nàng nhịn không được cười khẽ, cúi người ghé vào lỗ tai hắn nói, “Hoàng thượng muốn nghỉ sớm một chút?” Vừa nói nàng vừa nâng hông lên như muốn rời đi.
 
Hắn có chút ảo não, ấn mông nàng xuống không cho nàng rời đi, không ngờ nàng còn nhanh hơn, đột ngột ngồi xuống.
 
Hắn thở gấp một tiếng, chỉ nghe thấy nàng nói bên tai, “Thiếp sẽ hầu hạ Lục Lang thoải mái.” Cùng lúc đó mông nàng vẫn nhấp nhô lên xuống, môi dán sát vào vành tai hắn không ngừng liếm mút.
 
“A ~” Hắn cắn răng không để cho mình phát ra tiếng. Tay hắn nắm lấy hai bánh bao sữa hung hăng xoa bóp, nghe được tiếng nàng xin tha hắn mới nhẹ nhàng vuốt ve trở lại rồi hơi híp mắt nói, “Hoàng hậu như này là đang bắt nạt trẫm, hửm?”
 
“Thiếp không dám…” Hắn híp mắt một cái mang theo chút hung dữ khiến nàng rụt cổ theo bản năng, môi cũng rời khỏi tai hắn.
 
Hắn đè lưng nàng lại, hôn lên nhụy hoa đỏ thẫm trước ngực, tay giữ lấy mông nàng, tiến sâu vào hoa huyệt.
 
“Ưm…” Nàng trợn tròn mắt, cảm nhận được khoái cảm đang bành trướng, hắn không cho nàng thời gian nghỉ ngơi, tay giữ lấy eo nàng hung hăng va chạm đi lên.
 
“Hức hức…” Nàng cắn mu bàn tay không để cho mình phát ra tiếng, hắn lại giống như không khiến nàng kêu lên thì sẽ không bỏ qua, càng làm càng mạnh mẽ. Va chạm như thế mấy chục lần, cả người nàng đã xụi lơ.
 
Hắn còn không biết dừng, tay từ phần eo hướng lên, đột dùng sức nắm chặt hai bầu ngực nàng, làm nhanh hơn. Nàng thẳng lưng rên khóc, tiếp nhận hắn điên cuồng ra vào, mỗi lần đều bị lực tiến vào của hắn làm bật lên cao, lúc rơi xuống hắn lại dùng sức tiến tới.
 
Khoái cảm từ bên trong cơ thể không ngừng khuếch tán, nàng muốn kêu nhưng lại không thể phát ra tiếng, loại vui vẻ cấm kỵ muốn nói mà không thể, muốn ngừng mà không được này càng làm nàng thêm mẫn cảm, chỉ có thể ôm vai hắn khóc lóc mặc hắn bày bố.
 
Hắn cũng sảng khoái muốn thét lên nhưng không thể, chỉ cố gắng dùng lực vuốt ve bầu ngực trắng nõn và hung ác đâm vào.
 
Va chạm như thế khoảng trăm lần, hắn đột nhiên rên một tiếng, cắn răng bắt đầu tăng tốc. Âm thanh cơ thể hai người va chạm xem lẫn tiếng nước khiến nàng vốn đã mẫn cảm mười phần lại càng không chịu nổi khóc lóc xin hắn chậm một chút, nhưng tiếng nói như rên của nàng lúc này chỉ khiến hắn càng làm càng hăng.
 
Mắt thấy nàng lại muốn cao trào mà hắn cũng đã đến cực hạn. Hắn nhét y phục vào miệng nàng, cự vật dưới thân nhiều lần chạm vào cổ tử cung.
 
Nàng đột nhiên run lên, eo mỏi nhừ, chân run rẩy cao trào. Còn hắn gần như mất trí khi bị mật dịch của nàng tưới tắm, ra vào thêm mười lần nữa cũng giải phóng tinh dịch.
 
Cực hạn cao trào khiến nàng mơ màng, trong đầu mơ hồ một mảnh, ngay cả về tẩm điện thế nào cũng không biết.
 
Hắn lại không biết đủ, ở giường phượng to lớn nhẹ nhàng xoa nắn điểm mẫn cảm trên người nàng, mãi đến khi nàng chịu không nổi cùng hắn mây mưa mới thôi.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 8 khách