CĐ - CỬA CUNG - Thiên Lão Y Y

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 464 times
Been thanked: 37 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 9 2020 00:27

Mình thích nội dung truyện này lắm. Mong nam 9 sớm ngày bị nghiệp quật. Cám ơn editor nha

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Been thanked: 371 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 9 2020 19:48

Chương 02: Suy nghĩ
 
Ngày thứ hai, Hoàng đế dùng qua bữa sáng rồi khởi giá rời đi. Tết trung thu có ba ngày nghỉ. Hôm nay chợ ở phía Đông và phía Tây kinh thành rất náo nhiệt. Triệu Minh Khải đồng ý dẫn Liễu Tịch Nguyệt đi chợ phía tây uống trà phẩm rượu, hắn vừa rời chính điện đã vội vàng đến Tử Lan điện, Liễu Tịch Nguyệt đã sớm chuẩn bị tốt y phục dân gian chờ hắn.
 
Ở một nơi khác, vừa tiễn Hoàng đế xong, Quỳnh Như cho mọi người xung quanh lui xuống, một mình ngẩn người trong điện.
 
Nàng còn nhớ rõ lúc nàng mười hai tuổi, Tiên hoàng hạ chỉ tứ hôn nàng cho Lục hoàng tử, tổ mẫu và mẫu thân đã khóc rất nhiều. Thậm chí tổ mẫu còn muốn vào cung cầu Tiên Hoàng suy nghĩ rút lại thánh chỉ, nhưng nàng đã khuyên người từ bỏ.
 
Tổ mẫu từng sờ đầu nàng nói, “Kể từ khi tiểu cô con gả cho Bình vương ta đã hối hận không biết bao nhiêu lần. Thậm chí ta đã quyết định từ nay về sau không có bất kỳ liên quan gì đến hoàng gia nữa, ta không ngờ Hoàng thượng lại tứ hôn con cho Lục hoàng tử, Quỳnh nhi đáng thương của ta, trong các tỷ muội con là đứa dịu dàng ngoan ngoãn nhất, làm sao con có thể đối mặt với âm mưu trong hoàng cung đây? Tôn nhi đáng thương của ta, sớm biết có ngày này, ta định hôn ước cho con sớm hơn, dù là gả cho ai cũng tốt hơn so với tương lại phải chịu khổ khi sống trong hoàng cung.”
 
Nàng vừa khóc vừa cố gắng trấn an tổ mẫu. Trong suốt ba năm, nàng sẽ cố gắng học cách để trở thành nàng dâu hoàng gia, và có thể tự bảo vệ mình.
 
Nàng đã không nói cho tổ mẫu, kỳ thật gả cho Lục hoàng tử là ước nguyện của nàng, nam tử trong khắp thiên hạ này, chỉ có Lục hoàng tử là người nàng thật sự muốn gửi gắm.
 
Lần đầu gặp nhau là lúc sáu tuổi, đến mười lăm tuổi thành thân, nàng đã chứng kiến hết quá trình hắn từ một nam hài trở thành một nam nhân anh dũng hiên ngang, nhìn hắn mang hào quang vạn trượng trở thành người tình trong mộng của tất cả nữ tử trong kinh thành, nhìn hắn đau khổ khi mẫu hậu mất, huynh đệ bất hòa, thu liễm tài năng hay về sau là tấm lòng luôn hướng về bá tánh, nàng hiểu hắn, nên càng muốn ở bên hắn, cùng hắn tiến về phía trước.
 
Ngày thành thân, nàng từ biệt tổ mẫu và phụ mẫu, trước khi bước lên kiệu nàng còn an ủi tổ mẫu, nàng đã chuẩn bị kỹ càng, nàng biết làm dâu hoàng gia thì không thể có yêu cầu xa vời rằng trượng phu sẽ chỉ có một mình nàng, nhưng nàng sẽ làm tốt việc mà một thê tử có thể làm, cố gắng có được tình yêu của trượng phu, cho dù có ngày nàng và Lục hoàng tử không thể hòa thuận với nhau được nữa, nàng sẽ luôn nhớ kỹ lời tổ mẫu dạy bảo, sống ở đời, quan trọng nhất là không thẹn với trời đất, càng không thẹn với chính mình.
 
Đêm tân hôn hết thảy đều rất tốt đẹp, hắn đối với nàng ôn nhu dịu dàng, mặc dù lúc ấy hắn đã có một thứ phi và hai cơ thiếp nhưng gần một năm sau khi thành thân, nàng gần như độc sủng, nàng biết đây là lợi ích từ việc nàng quản lý tốt hậu viện, nhưng nàng vẫn cảm kích hắn, càng cảm tạ hắn đã bước vào cuộc sống nàng, thậm chí nàng cũng đối xử tốt với những cơ thiếp của hắn.
 
Sau đó hắn được lập làm Thái tử, rồi đăng cơ xưng đế, lúc gian nan nhất là sau khi hắn đăng cơ hai năm, phụ thân của nàng và cữu cữu của hắn đều tự cho mình là công thần, trong hậu cung, Trưởng Tôn Phiêu như hổ rình mồi hậu vị của nàng, luôn muốn gây ra sóng gió. Hắn và nàng đã tỉ mỉ trù tính, vừa không làm tổn hại đến phụ thân nàng cũng làm cho cữu cữu hắn bỏ đi suy nghĩ không an phận, rốt cuộc triều cục ổn định, lúc đó hắn ôm chặt nàng, nói với nàng, “Quỳnh nhi, sau này Lục lang của nàng có thể làm chủ mọi chuyện rồi, ta tuyệt đối sẽ không để nàng chịu một chút ấm ức nào nữa.” Hắn còn kích động đến nỗi quên tự xưng mình là “Trẫm”.
 
 Mà nàng, nàng nói với hắn, “Lục lang, thiếp chưa từng cảm thấy ấm ức, có thể vì Lục lang gánh vác, thiếp cảm thấy rất vui vẻ.”
 
Kết tóc mười ba năm, thiếu niên chi lan ngọc thụ * lúc đó giờ đây đã trở thành một hoàng đế oai phong lẫm liệt khiến người ta không dám nhìn thẳng. Nữ nhân của hắn cũng từ bốn lên tới hai mươi ba người. Nhưng từ đầu tới cuối nàng vẫn luôn tin rằng, trong lòng hắn luôn có một địa phương dành riêng cho nàng, ở nơi đó hắn vẫn là Lục lang của nàng, mà nàng có thể thoải mái tự do vui vẻ, hưởng thụ sự yêu thích của hắn. Cũng như trong lòng nàng vậy, có một nơi chỉ thuộc về hắn, nàng chỉ đơn giản là Quỳnh nhi của hắn, hắn vẫn là nam hài sáu tuổi dịu dàng kia, là thiếu niên mười hai tuổi nhìn nàng cười một tiếng đã khiến nàng nhất kiến chung tình, vẫn là hắn đêm tân hôn nói rằng cuối cùng Lục lang cũng đạt được ước nguyện….
 
Thế nhưng nàng lại chưa hề nghĩ rằng, có lẽ mình đã sai.
 
* chi lan ngọc thụ: Xuất phát từ câu nói của Tạ An đời Tấn, ý chỉ người tài giỏi ưu tú.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 464 times
Been thanked: 37 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 9 2020 21:42

Nữ chính yêu nam chính sâu đậm, nhưng vốn dĩ chàng là vua, có thể nào thoát khỏi tam thê tứ thiếp, tứ cung lục viện...

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Shu
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 21:06
Been thanked: 371 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 9 2020 22:42

CHƯƠNG 3: Canh giải rượu
 
Suy nghĩ của nàng bị tiếng cười của trẻ con đánh gãy, nàng thu hồi ánh mắt trống rỗng, nhìn Trưởng nữ Uyển nhi dẫn theo bọn đệ đệ đang vui sướng đi tới. Nhìn đứa nhỏ nhất là Hoằng nhi cũng đã tập tành hành lễ với mình, nàng nhịn không được mỉm cười, vẫy tay gọi bọn trẻ lại, tặng mỗi đứa một nụ hôn trên trán, bọn nhỏ tranh nhau cho nàng xem tác phẩm của mình, chủ đề nhiều đến nỗi đến giờ ăn trưa vẫn chưa dứt. Sau bữa trưa, nàng dẫn ba hài tử đến gần ao thả diều, thời gian trôi qua nhanh đến nỗi nàng không có thời gian nghĩ rõ ràng đến cùng là vì sao mà mình rầu rĩ không vui.  
 
Chỉ là khi màn đêm buông xuống, sau khi dỗ Hoằng nhi ngủ xong, nhìn lại cung điện trống rỗng, nàng chợt thấy lạnh buốt cả người.
 
"Họa Trúc, " nàng gọi cung nữ thiếp thân lại hỏi, "Hoàng Thượng có trở lại không?"
 
"Thưa, Lưu tướng quân không có sai người đến" Họa Trúc trả lời.
 
Quỳnh Như gật đầu, "Canh giờ cũng đã muộn, Hoàng Thượng hẳn là sẽ từ từ Huyền Vũ môn đi thẳng tới Tử Lan điện, nhắc Lưu tướng quân một chút."
 
Họa Trúc gật đầu lui xuống.
 
Nghi Tâm mang một bát canh bổ dưỡng lên cho nàng, “ Nương Nương, đã gần tới giờ hợi rồi, sao Liễu Chiêu Nghi lại không biết phép tắc như vậy.”
 
Nghe lời này, Quỳnh Như nặng nề đặt bát xuống, "Nghi Tâm, những lời này có thể làm ngươi bị vả miệng đấy.”
 
Nghi Tâm kinh hãi, vội vàng quỳ xuống.
 
"Hoàng thượng là vua của một nước, chàng làm chuyện gì, ở đâu khi nào đến lượt chúng ta nhiều lời?" Quỳnh Như nghiêm mặt nói, " Liễu Chiêu Nghi và Hoàng Thượng ở cùng một chỗ, ngài tới lúc nào, ở bao lâu, chẳng lẽ nàng ấy có thể làm chủ?” Lời của Nghi Tâm nghe giống như là chỉ trích Liễu Tịch Nguyệt, nhưng thực ra là mắng Hoàng đế thấy sắc mờ mắt, ở nơi này còn ngại họa từ miệng mà ra chưa đủ nhiều sao?
 
"Nghi Tâm biết sai." Nghi Tâm hiểu mình đã nói gì" nàng bị dọa tới mức không dám ngẩng đầu lên.
 
"Ngươi cũng đã theo ta bảy năm rồi, nói chuyện sao còn lỗ mãng như thế?" Quỳnh Như uống canh, không nhìn nàng nữa, "Lui xuống trước đi, hai ngày này không cần đến hầu hạ ta, tự suy nghĩ thật kỹ làm sao sửa đổi lại tính tình mình một chút."
 
Nghi Tâm dập đầu lui ra, Miêu Cúc đỡ Quỳnh Như lại trước gương để tháo trang sức.
 
Đợi tất cả cung nhân lui ra, nàng tựa bên cửa sổ nhìn ánh trăng trên bầu trời, hôm nay là mười sáu, mặt trăng tròn hơn hôm qua một chút. Hắn ở bên người khác cả ngày nay, chắc hẳn đã nếm rất nhiều mỹ thực của chợ phía Tây, không biết gánh xiếc trên đường có gì mới không? Không biết khi đi trên đường hắn có nắm tay nàng ấy không? Dù sao bọn họ cũng quen nhau ở đó, trở lại chốn cũ, người trước mắt đã thành người trong lòng, hắn nhất định rất sung sướng….
 
[font]Nàng bỗng nhiên ôm lấy ngực, chỉ cảm thấy nó có chút đau, nàng thu hồi ánh mắt, cười khổ, nàng đã làm thê tử của hắn, vậy mà lại còn ăn dấm của một tiểu cô nương, nói ra chỉ sợ sẽ khiến người ta chê cười. Phu thê là một thể, mà ở nơi như hậu cung này chắc chắn người mới sẽ luôn luôn có, hắn cũng không phải chỉ sủng ái Liễu Tịch Nguyệt, mới như này mà đã ghen tị, chẳng phải nàng đang cô phụ tín nhiệm của hắn, cũng vô duyên vô cớ làm nhục mình sao?[/font]
 
Nàng một mình đợi gần một canh giờ, mãi đến giờ Tý, Họa Trúc mới tiến vào bẩm báo, Hoàng đế và Liễu Chiêu Nghi đã trở về cung.
 
"Đi lấy canh giải rượu và mơ đã ngâm đưa qua, nhớ kỹ phải đưa đến tận tay Trương Bảo Toàn.” Trương Bảo Toàn là đại thái giám bên cạnh Hoàng Đế, hắn làm việc chu đáo, để những người khác làm nàng không yên tâm.
 
Họa Trúc vâng một tiếng rồi rời đi, mang theo giỏ đồ ăn, trong lòng nàng cảm thấy không đáng thay cho nương nương nhà mình, Hoàng thượng thích đi chỗ nào thì đi, tại sao nương nương phải đợi hắn đến hơn nửa đêm, còn không ngừng nhắc nhở phòng bếp hâm nóng canh? Còn nữa trong cung này nương nương ngâm mơ là tuyệt nhất, Hoàng thượng ăn thì còn có thể nói được, đằng này những người khác có tài đức gì mà cũng có thể đụng vào. Trong lòng của nương nương luôn vì Hoàng Thượng mà suy nghĩ, Hoàng thượng có biết không? Không biết, bởi vì nương nương không cho mọi người nói, sao nương nương phải như vậy cơ chứ? Loại việc tốn công mà không có kết quả này, toàn bộ trên dưới hoàng cung cũng chỉ có nương nương là như vậy, người còn làm không biết mệt mỏi nữa chứ…
 
Nàng theo nương nương đã tám năm, cũng không phải chưa thấy qua dáng vẻ đế hậu ân ái, chỉ là mấy năm này nàng càng ngày càng không hiểu “tình yêu” là ý gì, nương nương luôn toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho Hoàng Thượng, thế nhưng tình cảm này của người, Hoàng Thượng có trân trọng không?
 
Ai ~ nàng cũng chỉ là một cung nữ nhỏ bé, cũng không dám nói cái gì, điều duy nhất mà nàng có thể làm chính là hoàn thành tốt những việc nương nương phân phó, để người có thể bớt đi một chút lo lắng.
 
======

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Akiu
Bài viết: 13
Ngày tham gia: 04 Tháng 8 2020 19:09
Has thanked: 30 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 9 2020 21:16

Lịch như thế nào v ạ? Đang chờ ngược hoàng thượng. Tội c

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin