[HĐ-20+] Bạn Trai Tôi Là Quỷ Háo Sắc-Tiêu Thứ Vị

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 8414 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 4 2020 10:17

Chương 16.1: Phó khốn kiếp
  
 Phó Tường kéo quần lót cô xuống, ngón tay thon dài đâm sâu vào hoa huyệt rồi niết một cái, sau đó anh còn nghiêm túc nói: "Tiểu huyệt Linh bé cưng phục hồi rất tốt, mới đó mà đã hết sưng."
  
 "Ừm. . . ha. . . Nói bậy. Em còn đau, không cho anh chạm vào. Ừm . . . ha. . . A. . . "
  
 "Òm ọp òm ọp -------- Òm ọp òm ọp ------" Phó Tường vừa dùng ngón tay ra vào hoa huyệt tạo ra tiếng nước dâm đãng vừa trêu chọc cô: "Nói một đằng nghĩ một nẻo, rõ ràng đã chảy nước, huyệt nhỏ của Linh bé cưng ướt nhẹp rồi."
  
 "Ừm. . . ha. . . A. . . Đừng đâm, hức hức. . . Cảm giác lạ quá. . . Ưm ha ha. . . Lấy ngón tay ra. . . Ưm a. . . " Cô gái nhỏ yêu kiều kẹp chặt hai chân, bụng dưới bằng phẳng theo nhịp hít thở dồn dập mà co rút lại.
  
 Ngón tay Phó Tường vẫn giữ nguyên vị trí, tay kia thừa cơ luồn vào áo lông, vỗ về đôi gò bồng đào mềm mại của thiếu nữ, nụ hồng mẫn cảm không chịu nổi kích thích, nhanh chóng cứng lại, anh hài lòng cong môi, "Thoải mái không?"
  
 Phí Linh cắn môi với ý đồ căn chặn tiếng rên rỉ của bản thân, song lại hoàn toàn không thể khống chế, "Ừm . . . ha. . . A. . . Chẳng thoải mái. . . Chút nào hết. . . Ưm ha. . . Đừng chạm vào chỗ đó. . . A Nha a a. . . "
  
 Phó Tường cười khẽ, "Ha ha, Linh bé cưng, cái miệng nhỏ phía dưới thành thật hơn cái miệng nhỏ phía trên nhiều lắm đó."
  
 "Không có. . . A ha. . . Không được xoa ngực em, ừ ha. . . A, tên lưu manh nhà anh. . . Ừ a ha. . . " Cách lớp áo lông, Phí Linh muốn ngăn cản bàn tay to đang làm tác oai tác quái trên ngực mình, nhưng mà sau khi nắm chặt tay anh rồi, cô vẫn không thể nào ngăn cản động tác của ngón tay.
  
 Phó Tường rút tay ra khỏi ngực cô, anh kề sát vào tai cô nghiêm túc thủ thỉ: "Linh bé cưng, anh muốn làm em."
  
 "Tên khốn kiếp nhà anh, tại sao nói nhiều đến thế. . . A ha. . ." Muốn làm thì làm đi, ai mượn phải báo cáo với cô. Như thế khó xử lắm biết không hả? Phí Linh tức giận nghĩ.
  
 Phó Tường rút ngón tay đang cắm vào hoa huyệt ra, bụng ngón tay mang theo mùi tanh nhè nhẹ vuốt ve đôi môi anh đào tươi thắm phơn phớt hồng của thiếu nữ, "Có điều tiểu dâm huyệt của Linh bé cưng vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, anh không nỡ làm, dùng tạm cái miệng nhỏ bên trên có được không?"
  
 Tên khốn mặt người dạ thú này. Phí Linh thầm mắng to, ban nãy vừa nói tiểu huyệt cô hồi phục rất tốt, bây giờ còn bày đặt giả mù sa mưa thương tiếc cô.
  
 "Đúng thế.. . Cứ như vậy, từ từ thôi. . . Linh bé cưng thông minh quá. . . "
  
 "A. . . Khốn kiếp, bớt nói nhảm đi. . . "
  
 Nửa người dưới Phí Linh hoàn toàn lõa lồ, nửa người trên vẫn mặc áo lông chỉnh tề. Cô quỳ sấp trên giường cởi quần chàng trai ra rồi giải thoát cho gậy thịt đã cứng ngắc tự lúc nào, hai tay vụng về vuốt ve dục vọng chàng trai.
  
 "Linh bé cưng, há miệng dùng đầu lưỡi của em liếm liếm một chút, giống như ngày hôm qua anh đã làm cho em vậy đó."
  
 "A. . . Lớn quá. . . "
  
 Giọng nói dẫn dụ của Phó Tường mang theo sức sát thương cực lớn, nhớ đến khoái cảm ngày hôm qua khi Phó Tường liếm tiểu huyệt mình, Phí Linh cũng muốn Phó Tường được thoải mái. Cô thử há to cái miệng nhỏ nhắn, đôi tay nắm phần gốc gậy thịt, ngậm lấy nửa quy đầu, nhưng mà dục vọng chàng trai quá lớn, cô ngậm có chút khó khăn.
  
 Thấy cô sắp bỏ cuộc Phó Tường tiếp tục cổ vũ: "A, cái miệng nhỏ của Linh bé cưng thoải mái quá, ngậm sâu tí xíu nữa, di chuyển đầu lưỡi. Giỏi quá ~"
  
 Được cổ vũ, Phí Linh há to miệng từ từ ngậm toàn bộ quy đầu, trúc trắc thử thè đầu lưỡi thăm dò liếm liếm vật cứng trong miệng. Hơi nhám, ăn không ngon tẹo nào.
  
 Thấy mặt cô lại sầu khổ, biết cô ăn không vô rồi, Phó Tường cười thầm, bàn tay to giữ chặt ót cô gái nhỏ, vừa ép buộc vừa cổ vũ, anh dụ dỗ: "Ngoan, di chuyển đầu lưỡi đi em, tay cũng đừng ngừng. Cái miệng nhỏ của Linh bé cưng nóng quá, giỏi quá, thật thoải mái làm sao~ "
  
 "A. . . A. . ."
  
 Phí Linh bị chọc không nói được tiếng nào, cái miệng nhỏ nhắn bị nhét đầy tràn. Đột nhiên cô nhớ đến bộ phim vừa xem ban nãy, nữ chính bị nam chính ép khẩu giao, gậy thịt dài như vậy mà đâm sâu toàn bộ vào cổ họng. Hiện tại Phó Tường chỉ chọc quy đầu vào miệng cô đã không chịu nổi, quả nhiên phim ảnh đều là dối trá. Đồng thời cô cùng không kiềm chế được hoài nghi, có phải kỹ thuật cô quá tệ hại hay không? Phó Tường có thật sự thoải mái không?
  
 "Híttttt . . . ." Ngoan, đừng cắn, nhả răng lại."
  
 Sợ dọa cô, tuy Phó Tường muốn bỏ mặc tất cả làm tới nhưng vẫn phải cố nén. Bởi vì không thành thạo, hàm răng Phí Linh thỉnh thoảng khó tránh cọ vào đầu gậy thịt, dù sao cũng là bộ phận yếu ớt nhất của đàn ông. Nghe thấy chàng trai nặng nề than đau, Phí Linh vội nhả răng ra, sau đó cẩn thận từng li từng tí liếm láp dục vọng trong miệng. Bàn tay nhỏ bé cũng chầm chậm sờ mó vuốt ve phần gậy thịt không được ngậm vào.
  
 "A. . . Chính là như thế, Linh bé cưng của anh thông minh quá."
  
 "A. . . a. . . "
  
 Gậy thịt trong tay hoàn toàn cứng ngắc, nhiệt độ nóng bỏng đó kích thích lòng bàn tay Phí Linh, miệng Phí Linh ngậm đến nỗi mỏi rồi, cô tủi thân ngẩng đầu nhìn về phía chàng trai làm nũng.
  
 Thấy thế Phó Tường xoa xoa mái tóc dài của cô, "Mỏi miệng rồi hả?"
  
 Phí Linh chớp mắt mấy cái, "A. . . A. . .”
  
 "Cố gắng thêm chút nữa được không? Linh bé cưng ngoan, há miệng lớn lên, anh sẽ không làm em bị thương đâu, kết thúc nhanh thôi." Phó Tường dụ dỗ, Phí Linh ngoan ngoãn tiếp tục há to miệng, sau đó cô bàng hoàng nhận ra gậy thịt vẫn được mình hầu hạ từ nãy giờ bỗng nhiên chuyển động, mô phỏng theo động tác giao hợp chậm rãi đâm vào rút ra trong miệng cô.
  
 "Ô ô ừ ha. . . A. . ."
  
 Đôi mắt Phí Linh rưng rưng, miệng bị lấp đầy hoàn toàn không khép lại được, bàn tay nhỏ bé vẫn ngây ngốc nắm gậy thịt chàng trai. Phó Tường kiên nhẫn ưỡn thẳng lưng, bàn tay to dùng sức ấn phần ót cô gái nhỏ, dục vọng cắm vào cái miệng nhỏ nhắn, khoang miệng vừa ấm áp vừa ướt át bao trùm dục vọng, cực kỳ thoải mái dễ chịu. Hơn nữa gương mặt nhỏ nhắn lã chã chực khóc kia đáng yêu cực điểm, bình thường cái miệng nhỏ luôn dùng lý lẽ không buông tha một ai, bây giờ bị gậy thịt hung hăng ngăn chặn, thị giác bị kích thích càng mãnh liệt hơn so với thân thể, Phó Tường không nỡ giày vò cô gái nhỏ quá lâu, gậy thịt ra vào miệng cô gái nhỏ hơn mười cái rồi lập tức bắn ra.
  
 "A. . . A. . . A. . . Khụ khụ. . . Khụ. . . Ọe. . . "
  
 Phí Linh không kịp chuẩn bị đã bị bắn đầy miệng, mùi vị tanh nồng tràn ngập khắp xoang mũi, trong miệng toàn là tinh dịch dinh dính chàng trai bắn ra. Cô chịu không nổi nôn khan một lát, tinh dịch chảy ra theo khóe môi, trông dâm loạn không tả sao cho hết.
  
 Phó Tường ôm người vào lòng rồi vỗ vỗ sau lưng cô, "Em không sao chứ?"
  
 "Hức. . . Khốn kiếp. Ai bảo anh bắn vào, khó ăn muốn chết. . . Hức hức. . . Anh là tên khốn, ọe. . . Khụ khụ. . . Miệng sắp bị anh đâm hỏng rồi. Anh không biết gậy thịt của anh thô bao nhiêu hả? Miệng em mỏi gần chết, anh chỉ biết sung sướng cho bản thân, còn lại mặc kệ em. . . Khụ khụ. . ."
  
 Phí Linh tủi thân phàn nàn, lúc nãy cuối cùng chàng trai cũng không đành lòng đút sâu vào cổ họng cô, cô có thể cảm nhận được sự kiềm nén của anh, rõ ràng anh rất muốn đâm thẳng vào, nhưng anh đã kiềm chế không làm tổn thương cô. Có điều tinh dịch thật sự quá khó ăn, Phí Linh ho khan cả buổi, một phần tinh dịch đã trượt xuống cổ họng không kịp nhổ ra ngoài, cô đã nuốt hết rồi, sóng sánh dinh dính, hơi buồn nôn.
  
 "Được được được, chỉ trách anh quá thô, lại đây, anh kiểm tra xem cái miệng nhỏ của Linh bé cưng có bị thương không nào?" Phó Tường nén cười, anh đút ngón tay vào miệng cô gái nhỏ giả vờ kiểm tra một phen.
  
 "A. . A. . Ừ. . . Đồ vô tâm. . . A . . . "
  
 Phí Linh dùng sức muốn đẩy ngón tay chàng trai ra ngoài, thế nhưng đầu lưỡi tê mỏi không thể nào đẩy nổi ngón tay anh. Cô tức giận cắn anh một cái.
  
 "Uiiiiiii......" Bị cắn nhưng Phó Tường vẫn không giận, sau khi rút ngón tay ra khỏi miệng cô, anh còn không biết xấu hổ liếm chỗ bị cắn một cái, "Mùi vị của Linh bé cưng."
  
 Bị động tác sắc tình của anh khiến cho đỏ mặt, Phí Linh mắng: "Anh lại bắt nạt em~"
  
 Phó Tường nhẹ giọng hỏi: "Vậy em có thích bị anh bắt nạt không?"
  
 Phí Linh bị ức hiếp đến nổi hai mắt đỏ lên, trong miệng vẫn còn mùi vị tanh nồng, cô ậm ờ nói: "Ai thích chứ. . . Đồ xấu xa, em muốn súc miệng."
  
 "Được." Phó Tường nâng mông cô lên rồi bế cô như bế một đứa trẻ.
  
 "Em chưa mặc quần." Phí Linh bất mãn cãi lại. Trên người cô chỉ mặc có chiếc áo lông, áo lông ngắn đủ che ngang eo nhỏ, nửa người dưới trần trụi, bị Phó Tường bế kiểu này, nơi riêng tư trực tiếp dán lên bụng anh.
  
 "Đừng lộn xộn." Nói xong bàn tay to của Phó Tường vòng qua đặt trên cái mông trơn bóng của cô gái nhỏ rồi bế người vào toilet. Phí Linh vừa đóng cửa anh đã tiện tay cởi luôn áo lông cô ra.
  
 Cả người Phí Linh không mảnh vải bị Phó Tường vùi vào trong chăn. Theo thỏa thuận ngay từ đầu, ngày mai Phó Tường sẽ đưa cô về nhà mừng năm mới. Phí Linh có cảm giác không đúng lắm, thậm chí cô còn có hơi không nỡ rời xa tên vô lại luôn bắt nạt bản thân mình.
  
 Phó Tường ôm người trong lòng chặt hơn chút nữa, "Ngủ đi, ngày mai anh đưa em về nhà."

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 8414 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 4 2020 10:23

Chương 16.2: Phó khốn kiếp
 
 Phí Linh nhắm mắt lại. Cảm giác da thịt cận kề quả thật rất kỳ diệu, cô cho rằng mình và Phó Tường có tình đồng chí nhiều năm như thế thì đã đủ sâu sắc rồi, nhưng mà qua sự tiếp xúc thân mật hai ngày nay, cô lại có nhận thức mới về Phó Tường, cũng có quan niệm mới về quan hệ giữa hai người. Cô không muốn để Phó Tường ôm người khác, thầm ích kỷ muốn độc chiếm chàng trai ấm áp này. Nếu chỉ đơn thuần là bạn bè, cô hoàn toàn chẳng có cách nào độc chiếm anh.
  
 Lúc trước khi ba mẹ yêu thương nhau, cũng là muốn nắm lấy tay nhau cùng đi suốt cuộc đời. Phí Linh luôn nhớ rõ hình ảnh mẹ dịu dàng nhắc đến ba, khi ba đang làm việc vất vả bên ngoài trong mỗi cuộc trò chuyện, lúc đó khuôn mặt mẹ đong đầy tình yêu. Còn ba cô, ông thật sự rất yêu mẹ, bằng không cũng không lầm lũi một mình nhiều năm đến thế, có điều, dù sao lòng người vẫn thay đổi theo thời gian.
  
 Phí Linh lười biếng nằm trên giường, vừa cắn ống hút uống sữa chua vừa ngắm Phó Tường dọn hành lý giúp mình. Lần này cô mang theo hành lý không nhiều lắm, chỉ có hai bộ đồ ngủ, ba bộ đồ mặc hàng ngày và ba bộ nội y. Sau khi xếp quần áo gọn gàng cho cô, Phó Tường vô cùng tự nhiên lấy một bộ áo ngủ và nội y của cô ra, suýt chút nữa Phí Linh đã không kịp nuốt sữa chua xuống, cô xấu hổ hỏi anh: "Anh lấy quần áo của em làm gì đó?"
  
 Phó Tường lại đi đến tủ quần áo lấy áo sơ mi của mình bỏ vào trong vali, "Lỡ em nhớ anh quá không ngủ được thì có thể ôm áo anh ngủ."
  
 Phí Linh ngượng ngùng phản bác, "Ai thèm nhớ anh chứ, anh đề cao mình quá rồi đấy nhé."
  
 "Được, là anh nhớ em." Phó Tường kéo khóa kéo vali lại, sau đó đưa quần áo hôm nay cô muốn mặc cho cô, "Thay quần áo đi, cơm nước xong anh đưa em về nhà."
  
 Trong những ngày cuối năm, giao thông đông đúc, bình thường quãng đường đi chưa tới ba tiếng, hôm nay đi ròng rã bốn tiếng đồng hồ. Sau khi đưa cô về nhà, Phó Tường tiếp tục lái xe về nhà mình, đi tới đi lui tổng cộng mất tám tiếng. Phí Linh ăn cơm tối xong mới nhận được điện thoại Phó Tường báo đã bình an về đến nhà.
  
 "Em biết rồi, anh mau nghỉ ngơi đi."
  
 "Chỉ muốn ôm Linh bé cưng ngủ."
  
 "Chẳng phải áo ngủ của em ở chỗ anh sao? Anh ôm nó là được rồi."
  
 "Ha ha, vậy anh ôm áo Linh bé cưng ngủ, ai kia đừng ghen nha."
  
 "Ai thèm ghen, đồ xấu xa."
  
 "Anh muốn xem Linh bé cưng mặc áo của anh, không cho phép mặc nội y."
  
 "Ai thèm mặc áo anh. Em cúp máy đây, anh mau nghỉ ngơi đi."
  
 Phí Linh xấu hổ cúp điện thoại. Bối rối một lát, cuối cùng cô vẫn kìm lòng không đặng đi đến vali lục tìm áo sơ mi của Phó Tường. Phó Tường cao hơn cô rất nhiều, áo sơ mi trắng vừa người anh mặc trên người cô vừa vặn che ngang đùi. Phí Linh ngắm bản thân mình trong gương, vô cùng hài lòng với tạo hình này của mình. Tóc dài còn ẩm ướt xõa tung sau lưng, áo sơ mi cài chừa hai cúc trên cùng, khe núi sâu thẳm như ẩn như hiện, vạt áo sơ mi che ngang đùi, đôi chân dài mảnh khảnh trắng nõn nà, xuống dưới chính là mắt cá chân trơn bóng không tì vết.
  
 Sao cô lại nghe lời anh như vậy chứ?! Phí Linh vừa thẹn vừa giận với hành động vô thức nghe lời anh, thế nhưng cô vẫn ngoan ngoãn tự chụp một tấm hình qua gương gửi cho Phó Tường.
  
 Phó Tường nhanh chóng nhắn tin trả lời: [Lén mặc áo ông xã, tiểu lẳng lơ, muốn làm em.]
  
 "Khốn khiếp, lúc nào cũng chọc ghẹo em. Rõ ràng là anh muốn em mặc, ai lén mặc hả? Anh mới là tiểu lẳng lơ đó. Hứ!" Phí Linh bực tức nhập văn bản vào khung chat, lúc chuẩn bị gửi đi, cô chợt phát hiện hình như mình nói quá nhiều. Cô nảy ra một ý, vội vàng xóa hết văn bản vừa đánh, đổi thành ------ [ Nhưng anh không làm được.]
  
 "Ha ha." Thấy tin nhắn trả lời của cô, Phó Tường có thể tưởng tượng ra vẻ mặt tràn đầy đắc ý của cô gái nhỏ. Anh bật cười thành tiếng, Linh bé cưng, lần gặp mặt tiếp theo anh sẽ không dễ dàng tha cho em đâu.
  
 Tết năm nay, Phí Linh đón giao thừa cùng với ba Phí. Cuối cùng cũng có tin tức về mẹ Phí, hơn mười năm rồi, rốt cuộc bà cũng thoát ra khỏi khoảng thời gian tối tăm ấy, báo tin về sẽ trở lại thăm con gái.
  
 "Ba, nhiều năm qua rồi mà bà không nghĩ đến chuyện tìm bạn đời ạ?" Dù tận đáy lòng Phí Linh vẫn nghiêng về phía mẹ, song hơn mười năm qua cô là do một tay ba Phí nuôi lớn. Một người là mẹ ruột, một người là cha ruột, cô đều hi vọng hai người có thể hạnh phúc.
  
 Ba Phí vui vẻ đáp: "Con gái thật sự đã trưởng thành rồi, còn biết quan tâm ba."
  
 Phí Linh cẩn thận từng li từng tí quan sát thái độ của ba Phí mới dám nói tiếp: "Con nghe dì cả nói, hình như mẹ con sắp tái hôn rồi."
  
 "Mẹ con là một người phụ nữ tốt, ở bên ngoài nhiều năm như vậy có người chăm sóc bà ấy ba cũng yên tâm." Ba Phí thở phào nhẹ nhõm, ông uống một hớp sữa chua, trước mặt con gái phải kiêng rượu.
  
 "Ba nói vậy thì con yên tâm rồi." Phí Linh không ngờ ba mình lại thông suốt đến thế. Ấn tượng thời trẻ của ba Phí đã khắc sâu trong tâm trí cô, ông vừa cố chấp vừa có tính chiếm hữu cao đối với mẹ cô, chỉ cần mẹ cô nói chuyện với người khác phái thôi là ông đã nổi điên.
  
 Ba Phí cười nói: "Con gái ngốc, đi ngủ đi, ngày mai cho con bao lì xì thật to."
  
 "Dạ, ba cũng ngủ sớm đi ạ."
  
 Phí Linh gật đầu rồi đi về phòng, nhìn theo đứa con gái khờ dại của mình, nụ cười trên mặt ba Phí dần biến mất, chỉ còn lại vẻ đau thương và cô đơn. Phụ nữ tốt luôn được nhiều người yêu mến, từ lúc ông đánh bà, ông đã mất đi tư cách có được bà rồi, những lời ông vừa nói với Phí Linh đều là lời thật lòng. Khi đó ông ép mẹ Phí đưa ra sự lựa chọn là muốn giữ người ở lại, không ngờ đối phương dứt khoát đi tha hương. Mấy năm nay ông luôn tự trách về những chuyện tàn nhẫn mình đã làm năm xưa, ngày đêm lo lắng bà sống không quen ở hoàn cảnh xa lạ. Yêu một người, lúc có được người đó đều muốn điên cuồng chiếm hữu, chỉ có khi yêu mà không có được, mới thật lòng hy vọng người đó có thể sống tốt.
  
 Mùng hai tết, Phí Linh gặp lại mẹ ở nhà ngoại, mười năm dài đằng đẵng hoàn hoàn không lưu lại dấu vết gì trên người bà. Phụ nữ bốn mươi tuổi, mặt chẳng một nếp nhăn, làn da nhẵn nhụi mịn màng dường như mang theo ánh sáng dịu dàng. Đôi mắt xinh đẹp sáng ngời, lúc cười rộ lên càng hòa nhã. Đây là người phụ nữ xinh đẹp nhất, dịu dàng nhất trong trí nhớ của Phí Linh, trước khi bạo lực gia đình xảy ra, ngoại hình mẹ Phí chính là như vậy. Có thể nói chồng sau đối xử với bà rất tốt.
  
 Chia ly nhiều năm, song khi gặp lại chẳng có cảm giác xa cách chút nào. Phí Linh mừng đến phát khóc, giống như trẻ con trốn trong lòng mẹ khóc nhè.
  
 Đôi mắt dịu dàng của mẹ Phí cũng lấp lánh nước mắt, "Con gái ngoan của mẹ đã trưởng thành rồi, còn xinh đẹp hơn mẹ khi còn trẻ nữa."
  
 Phí Linh thút tha thút thít phản bác, "Mẹ nói sai rồi, mẹ không già chút nào cả, mẹ xinh đẹp hơn con nhiều, cùng đi trên phố chắc chắn mọi người đều nghĩ mẹ là chị gái con."
  
 Mẹ Phí bật cười, "Miệng ngọt như vậy. Mẹ nghe bà ngoại nói con có bạn trai, hôm nào dẫn tới cho mẹ xem mặt nhé."
  
 "Dạ." Phí Linh ậm ờ trả lời, chuyện gian dối giữa cô và Phó Tường vẫn chưa nói rõ ràng. Nhất định là tên khốn kiếp kia cố ý, cái gì mà bạn trai bạn gái giả, kết quả làm chơi ăn thật, mặc dù chính cô cũng ỡm ỡm ờ ờ, nhưng mà quan hệ hai người bây giờ vẫn chưa làm sáng tỏ đâu đấy.
  
 Thấy cô có vẻ giấu giếm, mẹ Phí quan tâm hỏi: "Sao thế? Hai đứa cãi nhau à?"
  
 "Không đâu ạ, tụi con vừa mới hẹn hò, chuyện sau này chưa chắc chắn."
  
 "Nghĩ như vậy là không được, nếu đã quyết định ở bên nhau thì phải thật lòng thật dạ, không thôi người ta sẽ nói con giở trò lưu manh đấy."
  
 "Giở trò lưu manh là anh ấy thì có, lúc nào cũng bắt nạt con." Phí Linh giận dỗi nói.
  
 "Nó bắt nạt con như thế nào?"
  
 "Anh ấy đánh con." Nhớ đến chuyện bị đánh đòn mấy hôm trước, Phí Linh vừa thẹn vừa giận, lời vừa nói ra, mẹ Phí biến sắc ngay lập tức, Phí Linh biết mình nói sai rồi, cô ngượng ngùng giải thích: "Anh ấy không dùng sức ạ."
  
 "Vậy cũng đâu thể đánh con, đánh con là không thể chấp nhận được." Giọng mẹ Phí cực kỳ nghiêm túc, "Con ngoan, nghe lời mẹ, đừng qua lại với cậu ta nữa."
  
 "Haizz, mẹ à, anh ấy.. . Chúng con đùa giỡn chút thôi mà." Biết không thể đùn đẩy, Phí Linh lúng túng giải thích: "Cũng không tính là đánh ạ, thật sự là giỡn thôi, anh ấy chỉ. . . Đánh mông con."
  
 Thấy mặt con gái càng ngày càng đỏ, mẹ Phí mới chợt nhận ra, con gái đã trưởng thành rồi. Từ nhỏ Phí Linh đã có chính kiến, bà hơi tò mò không biết con gái sẽ thích nam sinh như thế nào.
  
 Hai mẹ con trò chuyện vụn vặt, Phí Linh hiểu rõ cuộc sống của mẹ sau khi rời đi. Sau khi ly hôn với ba cô, mẹ Phí làm công nhân ở một thị trấn nhỏ, tự nuôi sống bản thân mình, lúc đó bà không có tiền, với ưu thế ngoại hình, tìm việc làm cũng dễ hơn người khác. Về sau làm kế toán ở một công ty nhỏ suýt chút nữa bị quy tắc ngầm, sau đó nữa là gặp người chồng hiện tại. Lúc ấy mẹ Phí vừa chấm dứt một đoạn hôn nhân, bà vốn không muốn chấp nhận tình cảm của ông ấy, ai ngờ đối phương vô cùng cố chấp, bà không chấp nhận ông ấy không ép buộc, chẳng qua chỉ dùng tư cách bạn bè để quan tâm chăm sóc bà, vừa thận trọng vừa không vi phạm ranh giới, trong quá trình tiếp xúc, trái tim nguội lạnh của mẹ Phí tìm được chút ấm áp, sau ba năm bà mới đồng ý thử qua lại với đối phương, một lần qua lại chính là năm năm, đến năm ngoái hai người mới đăng ký kết hôn.
  
 "Bây giờ nghĩ lại mấy năm đầu cũng tội cho ông ấy, lúc đó không thương ông ấy thì không cảm thấy đau lòng, bây giờ thương rồi, nhớ lại mỗi lần ông ấy tới nhà đều là mặt nóng dán vào mông lạnh, mẹ vừa đau lòng vừa buồn cười. Cho nên đừng để người yêu mình đợi chờ quá lâu, nếu con cũng thương người đó, con gái ngoan, con còn trẻ, yêu thì đến với nhau. Mẹ đã trải qua hai cuộc hôn nhân, con còn băn khoăn gì nữa, giả sử cậu ta đối xử tệ với con thì con dứt khoát ly hôn, mẹ mãi mãi ủng hộ con."
  
 "Cảm ơn mẹ, mấy năm qua ba con cũng biết sai rồi, mẹ còn hận ông ấy không?" Phí Linh cẩn thận dò hỏi, ban nãy vừa vào nhà thấy ánh mắt ba Phí vừa si mê vừa cam chịu, dù sao cũng là ba ruột, Phí Linh cảm thấy vô cùng đau lòng.
  
 "Đã qua hết rồi, bây giờ thấy quan hệ hai cha con không tệ, mẹ cũng yên tâm, mẹ còn phải cảm ơn ông ấy đã nuôi dạy con nên người. Nhiều năm qua mẹ không quay về thăm con, con có trách mẹ không?"
  
 Phí Linh lắc đầu, làm sao trách được? Ngày xưa nếu không phải mẹ cô dùng thân thể mình che chắn cho cô, không biết cô còn sống sót đến hôm nay không.
  
 Cha dượng của Phí Linh cũng là một đại soái ca, lớn hơn mẹ Phí Linh ba tuổi, nhưng trông bề ngoài chỉ hơn ba mươi là cùng, bộ âu phục trên người là hàng thiết kế riêng, khí chất không phải ai cũng sánh được. Nhìn thế nào ba già cũng được tính là anh tuấn nhà mình đấu không lại người ta, cô âm thầm thở dài. Với tư cách là con gái, đương nhiên cô hi vọng ba mẹ có thể làm hòa, nhưng mẹ đã có cuộc sống mới, cô cũng mong ba mình bắt đầu một lần nữa.
  
 --------------------------------
  
 Tác giả:
  
 ------- Vốn không muốn viết về mẹ Phí, nhưng đọc giả yêu cầu, cho nên mới giới thiệu sơ lược một chút. Làm lành là chuyện không thể nào, mẹ Phí đã chịu bạo hành gia đình nhiều năm mới bỏ đi, bạo lực gia đình quả thật quá khủng khiếp, cho nên kiên quyết không tha thứ. Phí Linh cũng được coi là một đứa trẻ đặc biệt, rất nhiều đứa trẻ đều khăng khăng phản đối cha mẹ ly hôn, dù gia đình tan nát cỡ nào cũng không muốn mất đi song thân, bởi vì đối với rất nhiều đứa trẻ đó, gia đình là nơi an toàn nhất. Phí Linh vừa can đảm vừa thiện lương, cô sẽ không trách móc người mẹ vứt bỏ cô khi cô còn nhỏ dại, cũng chẳng oán người cha đã nuôi lớn mình, bởi lẽ hai người đều có ơn với cô. Linh bảo bối của chúng ta một một tiểu thiên sứ ~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 8414 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 4 2020 10:23

Chương 16.2: Phó khốn kiếp
 
 Phí Linh nhắm mắt lại. Cảm giác da thịt cận kề quả thật rất kỳ diệu, cô cho rằng mình và Phó Tường có tình đồng chí nhiều năm như thế thì đã đủ sâu sắc rồi, nhưng mà qua sự tiếp xúc thân mật hai ngày nay, cô lại có nhận thức mới về Phó Tường, cũng có quan niệm mới về quan hệ giữa hai người. Cô không muốn để Phó Tường ôm người khác, thầm ích kỷ muốn độc chiếm chàng trai ấm áp này. Nếu chỉ đơn thuần là bạn bè, cô hoàn toàn chẳng có cách nào độc chiếm anh.
  
 Lúc trước khi ba mẹ yêu thương nhau, cũng là muốn nắm lấy tay nhau cùng đi suốt cuộc đời. Phí Linh luôn nhớ rõ hình ảnh mẹ dịu dàng nhắc đến ba, khi ba đang làm việc vất vả bên ngoài trong mỗi cuộc trò chuyện, lúc đó khuôn mặt mẹ đong đầy tình yêu. Còn ba cô, ông thật sự rất yêu mẹ, bằng không cũng không lầm lũi một mình nhiều năm đến thế, có điều, dù sao lòng người vẫn thay đổi theo thời gian.
  
 Phí Linh lười biếng nằm trên giường, vừa cắn ống hút uống sữa chua vừa ngắm Phó Tường dọn hành lý giúp mình. Lần này cô mang theo hành lý không nhiều lắm, chỉ có hai bộ đồ ngủ, ba bộ đồ mặc hàng ngày và ba bộ nội y. Sau khi xếp quần áo gọn gàng cho cô, Phó Tường vô cùng tự nhiên lấy một bộ áo ngủ và nội y của cô ra, suýt chút nữa Phí Linh đã không kịp nuốt sữa chua xuống, cô xấu hổ hỏi anh: "Anh lấy quần áo của em làm gì đó?"
  
 Phó Tường lại đi đến tủ quần áo lấy áo sơ mi của mình bỏ vào trong vali, "Lỡ em nhớ anh quá không ngủ được thì có thể ôm áo anh ngủ."
  
 Phí Linh ngượng ngùng phản bác, "Ai thèm nhớ anh chứ, anh đề cao mình quá rồi đấy nhé."
  
 "Được, là anh nhớ em." Phó Tường kéo khóa kéo vali lại, sau đó đưa quần áo hôm nay cô muốn mặc cho cô, "Thay quần áo đi, cơm nước xong anh đưa em về nhà."
  
 Trong những ngày cuối năm, giao thông đông đúc, bình thường quãng đường đi chưa tới ba tiếng, hôm nay đi ròng rã bốn tiếng đồng hồ. Sau khi đưa cô về nhà, Phó Tường tiếp tục lái xe về nhà mình, đi tới đi lui tổng cộng mất tám tiếng. Phí Linh ăn cơm tối xong mới nhận được điện thoại Phó Tường báo đã bình an về đến nhà.
  
 "Em biết rồi, anh mau nghỉ ngơi đi."
  
 "Chỉ muốn ôm Linh bé cưng ngủ."
  
 "Chẳng phải áo ngủ của em ở chỗ anh sao? Anh ôm nó là được rồi."
  
 "Ha ha, vậy anh ôm áo Linh bé cưng ngủ, ai kia đừng ghen nha."
  
 "Ai thèm ghen, đồ xấu xa."
  
 "Anh muốn xem Linh bé cưng mặc áo của anh, không cho phép mặc nội y."
  
 "Ai thèm mặc áo anh. Em cúp máy đây, anh mau nghỉ ngơi đi."
  
 Phí Linh xấu hổ cúp điện thoại. Bối rối một lát, cuối cùng cô vẫn kìm lòng không đặng đi đến vali lục tìm áo sơ mi của Phó Tường. Phó Tường cao hơn cô rất nhiều, áo sơ mi trắng vừa người anh mặc trên người cô vừa vặn che ngang đùi. Phí Linh ngắm bản thân mình trong gương, vô cùng hài lòng với tạo hình này của mình. Tóc dài còn ẩm ướt xõa tung sau lưng, áo sơ mi cài chừa hai cúc trên cùng, khe núi sâu thẳm như ẩn như hiện, vạt áo sơ mi che ngang đùi, đôi chân dài mảnh khảnh trắng nõn nà, xuống dưới chính là mắt cá chân trơn bóng không tì vết.
  
 Sao cô lại nghe lời anh như vậy chứ?! Phí Linh vừa thẹn vừa giận với hành động vô thức nghe lời anh, thế nhưng cô vẫn ngoan ngoãn tự chụp một tấm hình qua gương gửi cho Phó Tường.
  
 Phó Tường nhanh chóng nhắn tin trả lời: [Lén mặc áo ông xã, tiểu lẳng lơ, muốn làm em.]
  
 "Khốn khiếp, lúc nào cũng chọc ghẹo em. Rõ ràng là anh muốn em mặc, ai lén mặc hả? Anh mới là tiểu lẳng lơ đó. Hứ!" Phí Linh bực tức nhập văn bản vào khung chat, lúc chuẩn bị gửi đi, cô chợt phát hiện hình như mình nói quá nhiều. Cô nảy ra một ý, vội vàng xóa hết văn bản vừa đánh, đổi thành ------ [ Nhưng anh không làm được.]
  
 "Ha ha." Thấy tin nhắn trả lời của cô, Phó Tường có thể tưởng tượng ra vẻ mặt tràn đầy đắc ý của cô gái nhỏ. Anh bật cười thành tiếng, Linh bé cưng, lần gặp mặt tiếp theo anh sẽ không dễ dàng tha cho em đâu.
  
 Tết năm nay, Phí Linh đón giao thừa cùng với ba Phí. Cuối cùng cũng có tin tức về mẹ Phí, hơn mười năm rồi, rốt cuộc bà cũng thoát ra khỏi khoảng thời gian tối tăm ấy, báo tin về sẽ trở lại thăm con gái.
  
 "Ba, nhiều năm qua rồi mà bà không nghĩ đến chuyện tìm bạn đời ạ?" Dù tận đáy lòng Phí Linh vẫn nghiêng về phía mẹ, song hơn mười năm qua cô là do một tay ba Phí nuôi lớn. Một người là mẹ ruột, một người là cha ruột, cô đều hi vọng hai người có thể hạnh phúc.
  
 Ba Phí vui vẻ đáp: "Con gái thật sự đã trưởng thành rồi, còn biết quan tâm ba."
  
 Phí Linh cẩn thận từng li từng tí quan sát thái độ của ba Phí mới dám nói tiếp: "Con nghe dì cả nói, hình như mẹ con sắp tái hôn rồi."
  
 "Mẹ con là một người phụ nữ tốt, ở bên ngoài nhiều năm như vậy có người chăm sóc bà ấy ba cũng yên tâm." Ba Phí thở phào nhẹ nhõm, ông uống một hớp sữa chua, trước mặt con gái phải kiêng rượu.
  
 "Ba nói vậy thì con yên tâm rồi." Phí Linh không ngờ ba mình lại thông suốt đến thế. Ấn tượng thời trẻ của ba Phí đã khắc sâu trong tâm trí cô, ông vừa cố chấp vừa có tính chiếm hữu cao đối với mẹ cô, chỉ cần mẹ cô nói chuyện với người khác phái thôi là ông đã nổi điên.
  
 Ba Phí cười nói: "Con gái ngốc, đi ngủ đi, ngày mai cho con bao lì xì thật to."
  
 "Dạ, ba cũng ngủ sớm đi ạ."
  
 Phí Linh gật đầu rồi đi về phòng, nhìn theo đứa con gái khờ dại của mình, nụ cười trên mặt ba Phí dần biến mất, chỉ còn lại vẻ đau thương và cô đơn. Phụ nữ tốt luôn được nhiều người yêu mến, từ lúc ông đánh bà, ông đã mất đi tư cách có được bà rồi, những lời ông vừa nói với Phí Linh đều là lời thật lòng. Khi đó ông ép mẹ Phí đưa ra sự lựa chọn là muốn giữ người ở lại, không ngờ đối phương dứt khoát đi tha hương. Mấy năm nay ông luôn tự trách về những chuyện tàn nhẫn mình đã làm năm xưa, ngày đêm lo lắng bà sống không quen ở hoàn cảnh xa lạ. Yêu một người, lúc có được người đó đều muốn điên cuồng chiếm hữu, chỉ có khi yêu mà không có được, mới thật lòng hy vọng người đó có thể sống tốt.
  
 Mùng hai tết, Phí Linh gặp lại mẹ ở nhà ngoại, mười năm dài đằng đẵng hoàn hoàn không lưu lại dấu vết gì trên người bà. Phụ nữ bốn mươi tuổi, mặt chẳng một nếp nhăn, làn da nhẵn nhụi mịn màng dường như mang theo ánh sáng dịu dàng. Đôi mắt xinh đẹp sáng ngời, lúc cười rộ lên càng hòa nhã. Đây là người phụ nữ xinh đẹp nhất, dịu dàng nhất trong trí nhớ của Phí Linh, trước khi bạo lực gia đình xảy ra, ngoại hình mẹ Phí chính là như vậy. Có thể nói chồng sau đối xử với bà rất tốt.
  
 Chia ly nhiều năm, song khi gặp lại chẳng có cảm giác xa cách chút nào. Phí Linh mừng đến phát khóc, giống như trẻ con trốn trong lòng mẹ khóc nhè.
  
 Đôi mắt dịu dàng của mẹ Phí cũng lấp lánh nước mắt, "Con gái ngoan của mẹ đã trưởng thành rồi, còn xinh đẹp hơn mẹ khi còn trẻ nữa."
  
 Phí Linh thút tha thút thít phản bác, "Mẹ nói sai rồi, mẹ không già chút nào cả, mẹ xinh đẹp hơn con nhiều, cùng đi trên phố chắc chắn mọi người đều nghĩ mẹ là chị gái con."
  
 Mẹ Phí bật cười, "Miệng ngọt như vậy. Mẹ nghe bà ngoại nói con có bạn trai, hôm nào dẫn tới cho mẹ xem mặt nhé."
  
 "Dạ." Phí Linh ậm ờ trả lời, chuyện gian dối giữa cô và Phó Tường vẫn chưa nói rõ ràng. Nhất định là tên khốn kiếp kia cố ý, cái gì mà bạn trai bạn gái giả, kết quả làm chơi ăn thật, mặc dù chính cô cũng ỡm ỡm ờ ờ, nhưng mà quan hệ hai người bây giờ vẫn chưa làm sáng tỏ đâu đấy.
  
 Thấy cô có vẻ giấu giếm, mẹ Phí quan tâm hỏi: "Sao thế? Hai đứa cãi nhau à?"
  
 "Không đâu ạ, tụi con vừa mới hẹn hò, chuyện sau này chưa chắc chắn."
  
 "Nghĩ như vậy là không được, nếu đã quyết định ở bên nhau thì phải thật lòng thật dạ, không thôi người ta sẽ nói con giở trò lưu manh đấy."
  
 "Giở trò lưu manh là anh ấy thì có, lúc nào cũng bắt nạt con." Phí Linh giận dỗi nói.
  
 "Nó bắt nạt con như thế nào?"
  
 "Anh ấy đánh con." Nhớ đến chuyện bị đánh đòn mấy hôm trước, Phí Linh vừa thẹn vừa giận, lời vừa nói ra, mẹ Phí biến sắc ngay lập tức, Phí Linh biết mình nói sai rồi, cô ngượng ngùng giải thích: "Anh ấy không dùng sức ạ."
  
 "Vậy cũng đâu thể đánh con, đánh con là không thể chấp nhận được." Giọng mẹ Phí cực kỳ nghiêm túc, "Con ngoan, nghe lời mẹ, đừng qua lại với cậu ta nữa."
  
 "Haizz, mẹ à, anh ấy.. . Chúng con đùa giỡn chút thôi mà." Biết không thể đùn đẩy, Phí Linh lúng túng giải thích: "Cũng không tính là đánh ạ, thật sự là giỡn thôi, anh ấy chỉ. . . Đánh mông con."
  
 Thấy mặt con gái càng ngày càng đỏ, mẹ Phí mới chợt nhận ra, con gái đã trưởng thành rồi. Từ nhỏ Phí Linh đã có chính kiến, bà hơi tò mò không biết con gái sẽ thích nam sinh như thế nào.
  
 Hai mẹ con trò chuyện vụn vặt, Phí Linh hiểu rõ cuộc sống của mẹ sau khi rời đi. Sau khi ly hôn với ba cô, mẹ Phí làm công nhân ở một thị trấn nhỏ, tự nuôi sống bản thân mình, lúc đó bà không có tiền, với ưu thế ngoại hình, tìm việc làm cũng dễ hơn người khác. Về sau làm kế toán ở một công ty nhỏ suýt chút nữa bị quy tắc ngầm, sau đó nữa là gặp người chồng hiện tại. Lúc ấy mẹ Phí vừa chấm dứt một đoạn hôn nhân, bà vốn không muốn chấp nhận tình cảm của ông ấy, ai ngờ đối phương vô cùng cố chấp, bà không chấp nhận ông ấy không ép buộc, chẳng qua chỉ dùng tư cách bạn bè để quan tâm chăm sóc bà, vừa thận trọng vừa không vi phạm ranh giới, trong quá trình tiếp xúc, trái tim nguội lạnh của mẹ Phí tìm được chút ấm áp, sau ba năm bà mới đồng ý thử qua lại với đối phương, một lần qua lại chính là năm năm, đến năm ngoái hai người mới đăng ký kết hôn.
  
 "Bây giờ nghĩ lại mấy năm đầu cũng tội cho ông ấy, lúc đó không thương ông ấy thì không cảm thấy đau lòng, bây giờ thương rồi, nhớ lại mỗi lần ông ấy tới nhà đều là mặt nóng dán vào mông lạnh, mẹ vừa đau lòng vừa buồn cười. Cho nên đừng để người yêu mình đợi chờ quá lâu, nếu con cũng thương người đó, con gái ngoan, con còn trẻ, yêu thì đến với nhau. Mẹ đã trải qua hai cuộc hôn nhân, con còn băn khoăn gì nữa, giả sử cậu ta đối xử tệ với con thì con dứt khoát ly hôn, mẹ mãi mãi ủng hộ con."
  
 "Cảm ơn mẹ, mấy năm qua ba con cũng biết sai rồi, mẹ còn hận ông ấy không?" Phí Linh cẩn thận dò hỏi, ban nãy vừa vào nhà thấy ánh mắt ba Phí vừa si mê vừa cam chịu, dù sao cũng là ba ruột, Phí Linh cảm thấy vô cùng đau lòng.
  
 "Đã qua hết rồi, bây giờ thấy quan hệ hai cha con không tệ, mẹ cũng yên tâm, mẹ còn phải cảm ơn ông ấy đã nuôi dạy con nên người. Nhiều năm qua mẹ không quay về thăm con, con có trách mẹ không?"
  
 Phí Linh lắc đầu, làm sao trách được? Ngày xưa nếu không phải mẹ cô dùng thân thể mình che chắn cho cô, không biết cô còn sống sót đến hôm nay không.
  
 Cha dượng của Phí Linh cũng là một đại soái ca, lớn hơn mẹ Phí Linh ba tuổi, nhưng trông bề ngoài chỉ hơn ba mươi là cùng, bộ âu phục trên người là hàng thiết kế riêng, khí chất không phải ai cũng sánh được. Nhìn thế nào ba già cũng được tính là anh tuấn nhà mình đấu không lại người ta, cô âm thầm thở dài. Với tư cách là con gái, đương nhiên cô hi vọng ba mẹ có thể làm hòa, nhưng mẹ đã có cuộc sống mới, cô cũng mong ba mình bắt đầu một lần nữa.
  
 --------------------------------
  
 Tác giả:
  
 ------- Vốn không muốn viết về mẹ Phí, nhưng đọc giả yêu cầu, cho nên mới giới thiệu sơ lược một chút. Làm lành là chuyện không thể nào, mẹ Phí đã chịu bạo hành gia đình nhiều năm mới bỏ đi, bạo lực gia đình quả thật quá khủng khiếp, cho nên kiên quyết không tha thứ. Phí Linh cũng được coi là một đứa trẻ đặc biệt, rất nhiều đứa trẻ đều khăng khăng phản đối cha mẹ ly hôn, dù gia đình tan nát cỡ nào cũng không muốn mất đi song thân, bởi vì đối với rất nhiều đứa trẻ đó, gia đình là nơi an toàn nhất. Phí Linh vừa can đảm vừa thiện lương, cô sẽ không trách móc người mẹ vứt bỏ cô khi cô còn nhỏ dại, cũng chẳng oán người cha đã nuôi lớn mình, bởi lẽ hai người đều có ơn với cô. Linh bảo bối của chúng ta một một tiểu thiên sứ ~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 8414 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 4 2020 10:26

Chương 16.2: Phó khốn kiếp
 
 Phí Linh nhắm mắt lại. Cảm giác da thịt cận kề quả thật rất kỳ diệu, cô cho rằng mình và Phó Tường có tình đồng chí nhiều năm như thế thì đã đủ sâu sắc rồi, nhưng mà qua sự tiếp xúc thân mật hai ngày nay, cô lại có nhận thức mới về Phó Tường, cũng có quan niệm mới về quan hệ giữa hai người. Cô không muốn để Phó Tường ôm người khác, thầm ích kỷ muốn độc chiếm chàng trai ấm áp này. Nếu chỉ đơn thuần là bạn bè, cô hoàn toàn chẳng có cách nào độc chiếm anh.
  
 Lúc trước khi ba mẹ yêu thương nhau, cũng là muốn nắm lấy tay nhau cùng đi suốt cuộc đời. Phí Linh luôn nhớ rõ hình ảnh mẹ dịu dàng nhắc đến ba, khi ba đang làm việc vất vả bên ngoài trong mỗi cuộc trò chuyện, lúc đó khuôn mặt mẹ đong đầy tình yêu. Còn ba cô, ông thật sự rất yêu mẹ, bằng không cũng không lầm lũi một mình nhiều năm đến thế, có điều, dù sao lòng người vẫn thay đổi theo thời gian.
  
 Phí Linh lười biếng nằm trên giường, vừa cắn ống hút uống sữa chua vừa ngắm Phó Tường dọn hành lý giúp mình. Lần này cô mang theo hành lý không nhiều lắm, chỉ có hai bộ đồ ngủ, ba bộ đồ mặc hàng ngày và ba bộ nội y. Sau khi xếp quần áo gọn gàng cho cô, Phó Tường vô cùng tự nhiên lấy một bộ áo ngủ và nội y của cô ra, suýt chút nữa Phí Linh đã không kịp nuốt sữa chua xuống, cô xấu hổ hỏi anh: "Anh lấy quần áo của em làm gì đó?"
  
 Phó Tường lại đi đến tủ quần áo lấy áo sơ mi của mình bỏ vào trong vali, "Lỡ em nhớ anh quá không ngủ được thì có thể ôm áo anh ngủ."
  
 Phí Linh ngượng ngùng phản bác, "Ai thèm nhớ anh chứ, anh đề cao mình quá rồi đấy nhé."
  
 "Được, là anh nhớ em." Phó Tường kéo khóa kéo vali lại, sau đó đưa quần áo hôm nay cô muốn mặc cho cô, "Thay quần áo đi, cơm nước xong anh đưa em về nhà."
  
 Trong những ngày cuối năm, giao thông đông đúc, bình thường quãng đường đi chưa tới ba tiếng, hôm nay đi ròng rã bốn tiếng đồng hồ. Sau khi đưa cô về nhà, Phó Tường tiếp tục lái xe về nhà mình, đi tới đi lui tổng cộng mất tám tiếng. Phí Linh ăn cơm tối xong mới nhận được điện thoại Phó Tường báo đã bình an về đến nhà.
  
 "Em biết rồi, anh mau nghỉ ngơi đi."
  
 "Chỉ muốn ôm Linh bé cưng ngủ."
  
 "Chẳng phải áo ngủ của em ở chỗ anh sao? Anh ôm nó là được rồi."
  
 "Ha ha, vậy anh ôm áo Linh bé cưng ngủ, ai kia đừng ghen nha."
  
 "Ai thèm ghen, đồ xấu xa."
  
 "Anh muốn xem Linh bé cưng mặc áo của anh, không cho phép mặc nội y."
  
 "Ai thèm mặc áo anh. Em cúp máy đây, anh mau nghỉ ngơi đi."
  
 Phí Linh xấu hổ cúp điện thoại. Bối rối một lát, cuối cùng cô vẫn kìm lòng không đặng đi đến vali lục tìm áo sơ mi của Phó Tường. Phó Tường cao hơn cô rất nhiều, áo sơ mi trắng vừa người anh mặc trên người cô vừa vặn che ngang đùi. Phí Linh ngắm bản thân mình trong gương, vô cùng hài lòng với tạo hình này của mình. Tóc dài còn ẩm ướt xõa tung sau lưng, áo sơ mi cài chừa hai cúc trên cùng, khe núi sâu thẳm như ẩn như hiện, vạt áo sơ mi che ngang đùi, đôi chân dài mảnh khảnh trắng nõn nà, xuống dưới chính là mắt cá chân trơn bóng không tì vết.
  
 Sao cô lại nghe lời anh như vậy chứ?! Phí Linh vừa thẹn vừa giận với hành động vô thức nghe lời anh, thế nhưng cô vẫn ngoan ngoãn tự chụp một tấm hình qua gương gửi cho Phó Tường.
  
 Phó Tường nhanh chóng nhắn tin trả lời: [Lén mặc áo ông xã, tiểu lẳng lơ, muốn làm em.]
  
 "Khốn khiếp, lúc nào cũng chọc ghẹo em. Rõ ràng là anh muốn em mặc, ai lén mặc hả? Anh mới là tiểu lẳng lơ đó. Hứ!" Phí Linh bực tức nhập văn bản vào khung chat, lúc chuẩn bị gửi đi, cô chợt phát hiện hình như mình nói quá nhiều. Cô nảy ra một ý, vội vàng xóa hết văn bản vừa đánh, đổi thành ------ [ Nhưng anh không làm được.]
  
 "Ha ha." Thấy tin nhắn trả lời của cô, Phó Tường có thể tưởng tượng ra vẻ mặt tràn đầy đắc ý của cô gái nhỏ. Anh bật cười thành tiếng, Linh bé cưng, lần gặp mặt tiếp theo anh sẽ không dễ dàng tha cho em đâu.
  
 Tết năm nay, Phí Linh đón giao thừa cùng với ba Phí. Cuối cùng cũng có tin tức về mẹ Phí, hơn mười năm rồi, rốt cuộc bà cũng thoát ra khỏi khoảng thời gian tối tăm ấy, báo tin về sẽ trở lại thăm con gái.
  
 "Ba, nhiều năm qua rồi mà bà không nghĩ đến chuyện tìm bạn đời ạ?" Dù tận đáy lòng Phí Linh vẫn nghiêng về phía mẹ, song hơn mười năm qua cô là do một tay ba Phí nuôi lớn. Một người là mẹ ruột, một người là cha ruột, cô đều hi vọng hai người có thể hạnh phúc.
  
 Ba Phí vui vẻ đáp: "Con gái thật sự đã trưởng thành rồi, còn biết quan tâm ba."
  
 Phí Linh cẩn thận từng li từng tí quan sát thái độ của ba Phí mới dám nói tiếp: "Con nghe dì cả nói, hình như mẹ con sắp tái hôn rồi."
  
 "Mẹ con là một người phụ nữ tốt, ở bên ngoài nhiều năm như vậy có người chăm sóc bà ấy ba cũng yên tâm." Ba Phí thở phào nhẹ nhõm, ông uống một hớp sữa chua, trước mặt con gái phải kiêng rượu.
  
 "Ba nói vậy thì con yên tâm rồi." Phí Linh không ngờ ba mình lại thông suốt đến thế. Ấn tượng thời trẻ của ba Phí đã khắc sâu trong tâm trí cô, ông vừa cố chấp vừa có tính chiếm hữu cao đối với mẹ cô, chỉ cần mẹ cô nói chuyện với người khác phái thôi là ông đã nổi điên.
  
 Ba Phí cười nói: "Con gái ngốc, đi ngủ đi, ngày mai cho con bao lì xì thật to."
  
 "Dạ, ba cũng ngủ sớm đi ạ."
  
 Phí Linh gật đầu rồi đi về phòng, nhìn theo đứa con gái khờ dại của mình, nụ cười trên mặt ba Phí dần biến mất, chỉ còn lại vẻ đau thương và cô đơn. Phụ nữ tốt luôn được nhiều người yêu mến, từ lúc ông đánh bà, ông đã mất đi tư cách có được bà rồi, những lời ông vừa nói với Phí Linh đều là lời thật lòng. Khi đó ông ép mẹ Phí đưa ra sự lựa chọn là muốn giữ người ở lại, không ngờ đối phương dứt khoát đi tha hương. Mấy năm nay ông luôn tự trách về những chuyện tàn nhẫn mình đã làm năm xưa, ngày đêm lo lắng bà sống không quen ở hoàn cảnh xa lạ. Yêu một người, lúc có được người đó đều muốn điên cuồng chiếm hữu, chỉ có khi yêu mà không có được, mới thật lòng hy vọng người đó có thể sống tốt.
  
 Mùng hai tết, Phí Linh gặp lại mẹ ở nhà ngoại, mười năm dài đằng đẵng hoàn hoàn không lưu lại dấu vết gì trên người bà. Phụ nữ bốn mươi tuổi, mặt chẳng một nếp nhăn, làn da nhẵn nhụi mịn màng dường như mang theo ánh sáng dịu dàng. Đôi mắt xinh đẹp sáng ngời, lúc cười rộ lên càng hòa nhã. Đây là người phụ nữ xinh đẹp nhất, dịu dàng nhất trong trí nhớ của Phí Linh, trước khi bạo lực gia đình xảy ra, ngoại hình mẹ Phí chính là như vậy. Có thể nói chồng sau đối xử với bà rất tốt.
  
 Chia ly nhiều năm, song khi gặp lại chẳng có cảm giác xa cách chút nào. Phí Linh mừng đến phát khóc, giống như trẻ con trốn trong lòng mẹ khóc nhè.
  
 Đôi mắt dịu dàng của mẹ Phí cũng lấp lánh nước mắt, "Con gái ngoan của mẹ đã trưởng thành rồi, còn xinh đẹp hơn mẹ khi còn trẻ nữa."
  
 Phí Linh thút tha thút thít phản bác, "Mẹ nói sai rồi, mẹ không già chút nào cả, mẹ xinh đẹp hơn con nhiều, cùng đi trên phố chắc chắn mọi người đều nghĩ mẹ là chị gái con."
  
 Mẹ Phí bật cười, "Miệng ngọt như vậy. Mẹ nghe bà ngoại nói con có bạn trai, hôm nào dẫn tới cho mẹ xem mặt nhé."
  
 "Dạ." Phí Linh ậm ờ trả lời, chuyện gian dối giữa cô và Phó Tường vẫn chưa nói rõ ràng. Nhất định là tên khốn kiếp kia cố ý, cái gì mà bạn trai bạn gái giả, kết quả làm chơi ăn thật, mặc dù chính cô cũng ỡm ỡm ờ ờ, nhưng mà quan hệ hai người bây giờ vẫn chưa làm sáng tỏ đâu đấy.
  
 Thấy cô có vẻ giấu giếm, mẹ Phí quan tâm hỏi: "Sao thế? Hai đứa cãi nhau à?"
  
 "Không đâu ạ, tụi con vừa mới hẹn hò, chuyện sau này chưa chắc chắn."
  
 "Nghĩ như vậy là không được, nếu đã quyết định ở bên nhau thì phải thật lòng thật dạ, không thôi người ta sẽ nói con giở trò lưu manh đấy."
  
 "Giở trò lưu manh là anh ấy thì có, lúc nào cũng bắt nạt con." Phí Linh giận dỗi nói.
  
 "Nó bắt nạt con như thế nào?"
  
 "Anh ấy đánh con." Nhớ đến chuyện bị đánh đòn mấy hôm trước, Phí Linh vừa thẹn vừa giận, lời vừa nói ra, mẹ Phí biến sắc ngay lập tức, Phí Linh biết mình nói sai rồi, cô ngượng ngùng giải thích: "Anh ấy không dùng sức ạ."
  
 "Vậy cũng đâu thể đánh con, đánh con là không thể chấp nhận được." Giọng mẹ Phí cực kỳ nghiêm túc, "Con ngoan, nghe lời mẹ, đừng qua lại với cậu ta nữa."
  
 "Haizz, mẹ à, anh ấy.. . Chúng con đùa giỡn chút thôi mà." Biết không thể đùn đẩy, Phí Linh lúng túng giải thích: "Cũng không tính là đánh ạ, thật sự là giỡn thôi, anh ấy chỉ. . . Đánh mông con."
  
 Thấy mặt con gái càng ngày càng đỏ, mẹ Phí mới chợt nhận ra, con gái đã trưởng thành rồi. Từ nhỏ Phí Linh đã có chính kiến, bà hơi tò mò không biết con gái sẽ thích nam sinh như thế nào.
  
 Hai mẹ con trò chuyện vụn vặt, Phí Linh hiểu rõ cuộc sống của mẹ sau khi rời đi. Sau khi ly hôn với ba cô, mẹ Phí làm công nhân ở một thị trấn nhỏ, tự nuôi sống bản thân mình, lúc đó bà không có tiền, với ưu thế ngoại hình, tìm việc làm cũng dễ hơn người khác. Về sau làm kế toán ở một công ty nhỏ suýt chút nữa bị quy tắc ngầm, sau đó nữa là gặp người chồng hiện tại. Lúc ấy mẹ Phí vừa chấm dứt một đoạn hôn nhân, bà vốn không muốn chấp nhận tình cảm của ông ấy, ai ngờ đối phương vô cùng cố chấp, bà không chấp nhận ông ấy không ép buộc, chẳng qua chỉ dùng tư cách bạn bè để quan tâm chăm sóc bà, vừa thận trọng vừa không vi phạm ranh giới, trong quá trình tiếp xúc, trái tim nguội lạnh của mẹ Phí tìm được chút ấm áp, sau ba năm bà mới đồng ý thử qua lại với đối phương, một lần qua lại chính là năm năm, đến năm ngoái hai người mới đăng ký kết hôn.
  
 "Bây giờ nghĩ lại mấy năm đầu cũng tội cho ông ấy, lúc đó không thương ông ấy thì không cảm thấy đau lòng, bây giờ thương rồi, nhớ lại mỗi lần ông ấy tới nhà đều là mặt nóng dán vào mông lạnh, mẹ vừa đau lòng vừa buồn cười. Cho nên đừng để người yêu mình đợi chờ quá lâu, nếu con cũng thương người đó, con gái ngoan, con còn trẻ, yêu thì đến với nhau. Mẹ đã trải qua hai cuộc hôn nhân, con còn băn khoăn gì nữa, giả sử cậu ta đối xử tệ với con thì con dứt khoát ly hôn, mẹ mãi mãi ủng hộ con."
  
 "Cảm ơn mẹ, mấy năm qua ba con cũng biết sai rồi, mẹ còn hận ông ấy không?" Phí Linh cẩn thận dò hỏi, ban nãy vừa vào nhà thấy ánh mắt ba Phí vừa si mê vừa cam chịu, dù sao cũng là ba ruột, Phí Linh cảm thấy vô cùng đau lòng.
  
 "Đã qua hết rồi, bây giờ thấy quan hệ hai cha con không tệ, mẹ cũng yên tâm, mẹ còn phải cảm ơn ông ấy đã nuôi dạy con nên người. Nhiều năm qua mẹ không quay về thăm con, con có trách mẹ không?"
  
 Phí Linh lắc đầu, làm sao trách được? Ngày xưa nếu không phải mẹ cô dùng thân thể mình che chắn cho cô, không biết cô còn sống sót đến hôm nay không.
  
 Cha dượng của Phí Linh cũng là một đại soái ca, lớn hơn mẹ Phí Linh ba tuổi, nhưng trông bề ngoài chỉ hơn ba mươi là cùng, bộ âu phục trên người là hàng thiết kế riêng, khí chất không phải ai cũng sánh được. Nhìn thế nào ba già cũng được tính là anh tuấn nhà mình đấu không lại người ta, cô âm thầm thở dài. Với tư cách là con gái, đương nhiên cô hi vọng ba mẹ có thể làm hòa, nhưng mẹ đã có cuộc sống mới, cô cũng mong ba mình bắt đầu một lần nữa.
  
 --------------------------------
  
 Tác giả:
  
 ------- Vốn không muốn viết về mẹ Phí, nhưng đọc giả yêu cầu, cho nên mới giới thiệu sơ lược một chút. Làm lành là chuyện không thể nào, mẹ Phí đã chịu bạo hành gia đình nhiều năm mới bỏ đi, bạo lực gia đình quả thật quá khủng khiếp, cho nên kiên quyết không tha thứ. Phí Linh cũng được coi là một đứa trẻ đặc biệt, rất nhiều đứa trẻ đều khăng khăng phản đối cha mẹ ly hôn, dù gia đình tan nát cỡ nào cũng không muốn mất đi song thân, bởi vì đối với rất nhiều đứa trẻ đó, gia đình là nơi an toàn nhất. Phí Linh vừa can đảm vừa thiện lương, cô sẽ không trách móc người mẹ vứt bỏ cô khi cô còn nhỏ dại, cũng chẳng oán người cha đã nuôi lớn mình, bởi lẽ hai người đều có ơn với cô. Linh bảo bối của chúng ta một một tiểu thiên sứ ~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 8414 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 4 2020 10:39

 
Chương 17: Kết thúc
  
 Phí Linh gửi ảnh mình chụp cùng mẹ Phí cho Phó Tường xem kèm theo lời nhắn: [Anh Phó, có muốn gặp người lớn không?]
  
 Một giây sau, Phó Tường nhắn lại: [Đã chuẩn bị lễ hỏi từ lâu, lúc nào đi đến cục dân chính với anh đây?]
  
 [Nghĩ hay nhỉ? Nhưng mà còn nhiều người theo đuổi em lắm.]
  
 Phí Linh nằm nửa người trên giường, cô vừa đung đưa chân vừa cười ngây ngô trả lời tin nhắn. Nhắn tin trả lời chưa đến một giây bên kia đã dứt khoát gọi điện đến. Giọng nói dịu dàng đầy cảm xúc của Phó Tường cách điện thoại truyền tới, "Không biết anh có thể vinh hạnh trở thành người theo đuổi số một của tiểu công chúa Phí Linh hay không?"
  
 Khóe môi Phí Linh sắp kéo đến mang tai, nhưng giọng điệu vẫn dương dương đắc ý: "Vậy phải xem biểu hiện của anh thế nào."
  
 Phó Tường đưa ra điều kiện đầy cám dỗ, "Nếu ai đồng ý làm bạn gái anh, mỗi ngày anh sẽ dẫn cô ấy đi ăn ngon, mỗi ngày đều mua cho cô ấy một chiếc váy đẹp."
  
 Ngoài mặt Phí Linh cười ngây ngô, nhưng cô hoàn toàn không bị hấp dẫn, cô còn đoán trúng tim đen vạch trần anh, "Nói xạo, làm sao anh dẫn em đi ăn mỗi ngày được? Chúng ta không sống cùng khu."
  
 Phó Tường thuận theo ý cô nói tiếp: "Chúng ta sẽ ở cùng nhau nhanh thôi. Ngày nào anh cũng dẫn em đi ăn, vừa ngủ dậy là có váy mới để mặc."
  
 "Hừ. Em không thèm ở cùng anh đâu. Nhất định anh sẽ ức hiếp em." Nhớ đến những chuyện đáng xấu hổ khi cùng giường chung gối xảy ra mấy hôm trước, cô ngượng không chịu nổi.
  
 Nghe giọng hờn dỗi của cô, đương nhiên Phó Tường hiểu "Ức hiếp" mà cô nói nghĩa là gì, anh cố ý chơi xấu hỏi ngược lại cô: "Hai ta quen nhau lâu vậy rồi, anh ức hiếp em lúc nào?"
  
 "Mấy hôm trước anh vừa mới. . . Hừ, bây giờ anh đang ức hiếp em đấy." Phí Linh giả bộ giận dỗi hừ nhẹ, cô kiêu ngạo nói thêm: "Anh xấu xa quá, em cần phải suy nghĩ thêm."
  
 Thấy cô đáng yêu không chịu nổi, Phó Tường hận không thể lập tức ôm người vào lòng dùng sức bóp hai cái, anh buồn cười: "Ha ha, Linh bé cưng thông minh hơn rồi, Khi nào dì rảnh, hẹn thời gian anh đưa ba mẹ đến nhà em thăm hỏi."
  
 "Anh dẫn chú dì đến làm gì? Em chưa đồng ý gả cho anh cơ mà. Qua được cửa ải của mẹ em trước đi rồi hãy nói."
  
 "Vậy thì. . . Vượt qua kiểm tra có được ban thưởng gì không?"
  
 "Anh muốn thưởng thế nào?"
  
 "Cho anh danh phận."
  
 "Xem biểu hiện anh rồi tính."
  
 Hai người nấu cháo điện thoại hơn nửa giờ, Phó Tường kiên nhẫn trêu chọc cô gái nhỏ, lúc nào Phí Linh cũng hờn mát "Anh phiền quá, sao còn chưa cúp máy?", rõ ràng ngoài miệng bảo anh tắt máy, nhưng bản thân cô hoàn toàn chẳng có ý muốn chấm dứt trò chuyện tẹo nào. Quen biết nhiều năm như vậy, Phó Tường hiểu cô hơn ai hết, nếu lúc này anh thật sự cúp máy, tiểu tổ tông này nhất định sẽ hung hăng ghi thêm một khoản nợ -------- Đồ khốn kiếp Phó Tường, anh không thương em.
  
 Hơn nửa tiếng sau, Phí Linh mới cảm thấy mỹ mãn cúp điện thoại. Hơn nữa cô còn quyết định sẽ cho người nào đó chuyển lên chính thức.
  
 Mẹ Phí cực kỳ hài lòng với chàng rể Phó Tường này, người gì vừa đẹp trai vừa lễ phép, có đầu óc. Quan trọng nhất chính là thật lòng thật dạ với Phí Linh. Ánh mắt ngập tràn tình yêu thương từng giây từng phút không cách nào ngụy trang. Sau khi cơm nước xong mẹ Phí chuẩn bị quay về, vì công việc người chồng hiện tại không thể có mặt, ông ấy lại là thê nô sặc mùi dấm chua, hoàn toàn không có chuyện để mẹ Phí ở cùng thành phố với chồng trước. Phí Linh tỏ vẻ thông cảm, dù sao mẹ cũng đã có cuộc sống mới, nếu đã nối lại liên lạc thì sau này còn có cơ hội gặp mặt, cô cũng không giữ bà lại. Chỉ qua một đêm dường như ba Phí già đi vài tuổi. Ba già ưa sĩ diện vậy mà lôi thôi lếch thếch tự giam mình trong phòng không ngừng hút thuốc.
  
 Một bên là cha ruột, một bên là mẹ ruột. Ba già nhà cô một thân một mình đợi hơn mười năm, coi như là quả báo việc năm đó đi. Có điều dù sao cũng là cha ruột, Phí Linh vẫn rất yêu thương ba mình, sau khi tiễn mẹ đi, cô bắt đầu lên kế hoạch tìm bạn đời thích hợp cho ba.
  
 "Rốt cuộc em thương chú hay là đang trả thù chú vậy. Hôm nay lúc xem mắt mặt chú tái xanh rồi."
  
 Bận rộn cả một ngày, từ sau khi ăn cơm cùng mẹ Phí, Phó Tường được chuyển lên chính thức. Dù sao người nào đó cũng ưa nghe lời dỗ ngọt nên dễ bị dụ, đưa ra một đống điều kiện nhưng cái nào cũng vô dụng. Tiễn mẹ Phí đi xong, nhìn theo bóng lưng bà, ánh mắt Phí Linh không khỏi đỏ lên, Phó Tường kéo người ôm trọn vào lòng, anh dịu dàng hứa hẹn: "Linh bé cưng, anh sẽ chăm sóc em cả đời. Mãi mãi ở cạnh em." Nghe được mấy lời đó, Phí Linh khóc nấc lên cho phép anh chuyển lên chính thức.
  
 Phí Linh hùng hồn phân bua: "Tình trạng hiện nay của ba em chính là không thể để ông ấy ở một mình, rất dễ xảy ra chuyện không may, phải để ông ấy tiếp xúc với nhiều người mới không suy nghĩ lung tung, vừa khéo để ông ấy cảm nhận được nỗi khổ khi bị bắt đi xem mắt."
  
 "Em đó ~" Phó Tường bất đắc dĩ lắc đầu, "Còn ngại chú chưa đủ đáng thương hả?"
  
 "Đáng đời ông ấy. . ." Phí Linh mạnh miệng nói. Cô cũng mâu thuẫn lắm, trong lòng vừa thương ba mình khổ vì một người, vừa cảm thấy đây là trừng phạt đúng tội, năm đó suýt chút nữa ông đã giết chết mẹ con cô. Dù sao cảm tính và lý tính cũng không thể dễ dàng cân bằng.
  
 Phó Tường biết vết thương trong lòng từ lúc nhỏ của Phí Linh không dễ lành, anh ôm cô dỗ dành: "Linh bé cưng, qua hết rồi."
  
 Phí Linh không nói gì, cô đưa tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của chàng trai, sau đó vùi mặt vào lòng anh hưởng thụ cảm giác an toàn mà chỉ anh mới có thể mang lại cho cô. Cuối cùng cô nhanh chóng ngủ thiếp đi."
  
 Thông qua xem mắt, ba Phí biết được không ít cực phẩm, trong họa có phúc, tâm trạng cũng không tệ lắm. Chưa có bất cứ giây phút nào như giây phút này, bây giờ ông luôn cầu trời khẩn phật mong cho con gái mau mau quay về trường nhập học. Bị Phí Linh hành hạ, ông chịu không nổi nữa, may là qua tết không lâu, Phí Linh phải đi học lại.
  
 Nhiệm vụ trong học kỳ mới là thực tập và hoàn thành luận văn, sau khi khai giảng và chọn đề tài, các bạn cùng phòng của Phí Linh đều đi thực tập hết, cả ký túc xá chỉ còn mình cô rảnh rỗi chẳng biết làm gì. Phí Linh dứt khoát kéo vali đi tìm Phó Tường. Vì để tạo bất ngờ cho đối phương, Phí Linh quyết định tiền trảm hậu tấu. Sau khi đặt phòng khách sạn và cất hành lý, Phí Linh mua ít trái cây rồi bắt xe đến dưới lầu ký túc xá Phó Tường. Cô mặc chiếc áo khoác dệt kim hở cổ màu vàng nhạt, bên trong là váy liền thân màu hồng nữ tính, kết hợp với giày thể thao trắng, dáng người nhỏ xinh, mặt mày non mịn, ăn mặc như vậy chẳng khác nào trẻ vị thành niên, giống như một công chúa nhỏ, đứng dưới lầu ký túc xá nam, vô cùng thu hút ánh nhìn.
  
 Phí Linh không quan tâm những ánh mắt tò mò xung quanh, cô lấy điện thoại ra gọi cho Phó Tường, bên kia vừa bắt máy, cô nói không đầu không đuôi: "Anh đoán xem bây giờ em đang ở đâu?"
  
 "Không phải đến tìm anh chứ?" Nghe giọng nói đắc ý của cô, tay lật sách của Phó Tường dừng lại, cùng lúc đó, anh quay đầu nhìn ra cửa sổ theo bản năng.
  
 "Bingo!" Phí Linh ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt Phó Tường, cô hưng phấn giơ tay lên quơ quơ.
  
 "Anh lập tức xuống ngay." Nhìn thấy gương mặt tươi cười của cô, tâm trạng Phó Tường cũng vui theo, anh xoay người chạy xuống lầu, trước khi ra cửa dường như nhớ ra gì đó, anh ngoái đầu lại quét mắt nhìn đám bạn cùng phòng rướn cổ lên nghe ngóng nhiều chuyện, "Mấy thằng chó, tiểu công chúa nhà tao đến, hạn cho tụi mày phải dọn dẹp sạch sẽ trong vòng ba phút, tối nay tao mời ăn cơm."
  
 Sau lưng vang lên một loạt tiếng thu dọn đồ đạc xoảng xoảng, còn có cả tiếng gào thét: "Phó ba ba uy vũ" "Tiểu công chúa vạn tuế". . . Quả thật là một đám chó săn đã thành tinh.
  
 "Surprise!”
  
 Vừa xuống lầu, Phó Tường đã nhìn thấy cô gái mình yêu dang rộng tay tỏ vẻ muốn ôm một cái, anh chạy nhanh tới ôm chặt người vào lòng, cũng không để ý bạn học vây xem xung quanh, anh cúi đầu hôn nhẹ lên đôi môi hồng căng mọng một cái, "Sao không gọi điện để anh đến đón em."
  
 Phí Linh cọ cọ đầu vào lòng ngực chàng trai sau đó nghịch ngợm nói: "Tạo bất ngờ cho anh nha. Em còn mua trái cây cho bạn cùng phòng anh."
  
 Phó Tường ôm eo cô, anh cưng chiều véo chóp mũi cô một cái, "Chu đáo quá, hành lý em đâu rồi?"
  
 Phí Linh ngoan ngoãn trả lời: "Ở khách sạn."
  
 Ước lượng tốc độ đám cờ hó trong ký túc xá dọn dẹp khi bị đột kích, Phó Tường yên tâm đề nghị, "Có muốn lên tham quan phòng ký túc xá của anh không?"
  
 Phí Linh vô cùng tò mò nhưng lại do dự hỏi: "Ồ, có thể chứ? Dù sao em cũng là nữ sinh."
  
 Thấy mặt cô gái nhỏ ngập tràn hưng phấn, anh buồn cười nhận lấy túi trái cây trong tay cô, tay còn lại nắm tay cô, "Đi thôi."
  
 "Sẽ không đột nhiên xuất hiện nam sinh khỏa thân chứ?" Phí Linh lo lắng nhỏ giọng lẩm bẩm. Nghe thế mặt Phó Tường đầy vạch đen, hưng phấn không kiềm chế được là vì chuyện gì? Ngắm cơ thể anh chưa đủ sao? Đúng là bé cưng háo sắc, để xem tối nay anh trừng phạt em thế nào?
  
 Phòng ký túc xá Phó Tường ở lầu hai. Rốt cuộc Phí Linh cũng chẳng nhìn thấy hình ảnh thiếu hài hòa nào. Lúc đẩy cửa ra, căn phòng còn sạch sẽ hơn phòng ký túc xá nữ nữa, điều này khiến Phí Linh vô cùng ngạc nhiên. Mà ba tên cờ hó cùng phòng Phó Tường đã đứng xếp hàng ngay thẳng, cửa vừa được đẩy vào đã reo lên: "Chào chị dâu!"
  
 Bị trêu, mặt Phí Linh đỏ ửng, nghi thức chào đón vô cùng trịnh trọng như đón lãnh đạo thế này, cảm giác quá kích thích. Cô cố gắng duy trì vẻ mặt nghiêm túc rồi hồi hộp chào hỏi: "Khụ. . . Chào mọi người, làm phiền rồi!"
  
 "Không phiền không phiền." Ba anh chàng cao lớn đồng loạt xua tay, nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ như son của Phí Linh, bọn họ âm thầm phỉ nhổ -------- Cái gì mà đại tiểu thư điêu ngoa bất chấp lý lẽ? Cha mẹ ơi, tại sao người thật lại đáng yêu như vậy? Vừa xinh đẹp vừa lễ phép ngoan ngoãn. . . Khó trách tên lưu manh giả danh trí thức Phó Tường nhớ mãi không quên.
  
 Thấy bầy cún con bị mặt nạ điềm đạm nho nhã của Phí Linh che mắt, Phó Tường cũng lười để ý. Anh đặt trái cây Phí Linh mua lên bàn, đám cờ hó nhanh chóng tranh phần nhau. Phó Tường ngồi lên giường mình, Phí Linh cũng ngồi lên theo rồi tựa vào lòng anh cùng anh đọc sách.
  
 Đám cờ hó: Quả là hợp kim ti-tan, mắt chó đã mù.
  
 "Không hiểu." Phí Linh tựa vào lòng Phó Tường chăm chú đọc sách trong chốc lát, sau đó ấm ức nhỏ giọng tỉ tê bên tai nam sinh, "Phó Tường, anh càng ngày càng ưu tú, còn em ngốc như vậy."
  
 Bị cô chọc cười, Phó Tường trêu cô: "Sao hôm nay em khiêm tốn thế?"
  
 "Em nói nghiêm túc đấy. Anh ưu tú đến thế, người ta nói em không xứng với anh." Phí Linh nghiêm túc giải thích.
  
 Phó Tường vô cùng chân thành an ủi: "Ai nói mấy lời đó đều ghen ghét với em, Linh bé cưng của anh vừa xinh vừa đáng yêu, học hành lại giỏi giang, muốn người ta sống thế nào đây?"
  
 Nghe xong, Phí Linh lập tức vui vẻ, nhớ đến lần trước Phó Tường chê cô vừa gầy vừa xấu, cô dựa vào đó bám chặt không tha, "Anh chỉ dỗ dành em, lần trước chính miệng anh chê em xấu, hừ."
  
 "Nhớ kỹ lời anh như vậy?" Phó Tường buồn cười, "Trong lòng anh em là đẹp nhất, đương nhiên béo một chút sẽ càng hoàn mỹ hơn."
  
 Phí Linh buồn bực đưa tay đẩy anh, "Đến lúc đó anh sẽ vứt bỏ em."
  
 "Em vu oan cho anh rồi. Anh chỉ yêu mình em thôi." Phó Tường dùng sức ôm cô vào lòng, anh cắn nhẹ lên tai cô rồi thủ thỉ: "Hận không thể giấu em trong chăn ôm mỗi ngày."
  
 Nghe thế, tim Phí Linh nóng lên, cô thẹn thùng, hai tai đỏ bừng, mạnh miệng không nổi nữa, cô nũng nịu phản bác, "Ai. . . Ai muốn làm ấm chăn cho anh chứ?"
  
 "Anh làm ấm chăn cho em. Cho em nóng hầm hập luôn. Em chỉ cần ngủ trong lòng anh." Phó Tường vừa nói lời yêu thương ngọt ngào vừa hôn dọc theo tai cô gái nhỏ xuống môi. Người xưa nói hồng nhan họa thủy, quả không sai, cô bạn gái nhỏ đáng yêu tựa vào lòng, bây giờ anh hoàn toàn không có tâm trạng đọc sách, ý nghĩ duy nhất trong đầu là bóc trần cô ra yêu thương mãnh liệt.
  
 Đám cờ hó trong phòng nhìn không chớp mắt, ngay cả buổi trưa cũng ăn thức ăn chó, rốt cuộc cũng nhịn đến cơm chiều. Để vui vẻ náo nhiệt hơn, mọi người quyết định đi ăn lẩu. Cả đám người vừa ăn lẩu vừa trò chuyện rôm rả, theo thời gian, miệng Phí Linh cũng mở máy hát, cắn người miệng mềm*, mấy tên cờ hó hỏi gì đáp đó, ngay cả chuyện chủ nhật Phó Tường theo bọn họ ra quán net chơi game cũng khai báo, mỗi lần ra ngoài đều bị các nữ sinh ồn ào vây quanh xin số điện thoại đều bị lộ. Phí Linh hào hứng lắng nghe, vừa nghe vừa dùng ánh mắt sắc lẹm liếc Phó Tường.
  
 * Nguyên câu là Cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay, nghĩa là ăn của người ta, nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn.
  
 "Có điều cho đến bây giờ anh Phó đều chưa cho ai số. Từ lúc nhập học cậu ấy đã nói với chúng tôi là trong lòng chỉ có em. Đối với các nữ sinh khác không thèm nhìn một cái, vì chuyện này còn có người đơm điều đặt chuyện nói cậu ấy thích đàn ông."
  
 Do uống chút rượu nên mặt Phí Linh hơi đỏ, nghe được lời đó Phí Linh phản bác theo bản năng: "Sai rồi, rõ ràng anh ấy từng quen bạn gái, hình như là chuyện năm trước."
  
 Nghe thế, mặt đám cờ hó đầy dấu chấm hỏi, rối rít nhìn về phía người trong cuộc.
  
 Phó Tường bất đắc dĩ xoa trán, tỏ vẻ một lời khó nói hết. Trước đây khi gần như đã tuyệt vọng, anh bất chấp mọi thứ, anh nghe theo ý tưởng cùi bắp của đám bạn cờ hó trong phòng, lừa gạt Phí Linh là mình có bạn gái, nhân cơ hội này kích thích cô gái nhỏ một chút. Bây giờ xem ra, ý tưởng cùi bắp đó không phải không dùng được, ít nhất cũng khiến người nào đó ghen tuông. Chẳng qua nói ý tưởng cùi bắp cũng chẳng sai, lúc ấy suýt chút nữa Phí Linh đã tuyệt giao với anh, may mà anh kịp thời ngăn chặn tổn thất.
  
 "Anh phó trêu em thôi, cho tới bây giờ bọn tôi chưa từng thấy anh Phó thân mật với nữ sinh khác."
  
 "Đúng thế, anh Phó có bạn gái chẳng lẽ bọn tôi không biết?"
  
 Đám cờ hó ồn ào nịnh nọt lên tiếng phụ họa.
  
 Nghe vậy Phí Linh nghi ngờ nhìn Phó Tường. Phó Tường gắp miếng thịt dê đút vào miệng Phí Linh rồi đổi đề tài: "Về rồi anh giải thích sau."
  
 Mọi người vốn định ăn xong thì đi hát, ai ngờ uống hết một chai bia, gương mặt nhỏ nhắn của Phí Linh đỏ bừng, cả người vô thức dán lên người Phó Tường làm nũng. Phó Tường hận không thể hành quyết người ngay tại chỗ, đám bạn cờ hó tự giác bắt đội đi chơi game, còn Phó Tường thì bế người lên taxi.
  
 Trước ánh mắt dò xét của nhân viên quầy lễ tân, Phó Tường bế Phí Linh về phòng, anh cởi áo khoác giúp cô rồi vỗ nhè nhẹ lên mặt cô, "Linh bé cưng, em say hả?"
  
 Phí Linh mở to mắt nhìn anh một lúc lâu mới từ từ có tiêu cự, "Không có. Anh nói. . . . Giải thích mà."
  
 Nghe thế Phó Tường buồn cười không thôi, say đến thế rồi mà vẫn nhớ mãi không quên. Quả nhiên Linh bé cưng là bình dấm chua.
  
 Thấy anh chẳng nghiêm túc chút nào, Phí Linh "trừng mắt" cảnh cáo, "Không cho phép gạt em."
  
 "Được, anh sẽ thẳng thắn." Phó Tường bế người đặt lên giường rồi thành thật khai báo: "Anh chưa từng quen bạn gái, chuyện năm trước là lừa em đấy, bạn gái là giả. Anh yêu thầm em từ rất lâu rồi, từ những ngày học cao trung đã nảy sinh ý xấu, muốn giấu Linh bé cưng vào chăn ấm."
  
 "Anh. . . Anh hư hỏng, khi đó em còn xem anh là anh trai đấy." Nghe anh nói thế, trái tim Phí Linh dường như có dòng nước ấm chảy qua. Người mình yêu cũng yêu mình, hơn nữa còn thủy chung yêu nhiều năm như vậy, đây là chuyện may mắn hạnh phúc cỡ nào.
  
 Phó Tường dịu dàng thổ lộ: "Anh muốn cưới em làm vợ. Linh bé cưng, anh yêu em."
  
 "Anh cũng vậy. Phó Tường. . . Em cũng yêu anh. Lúc anh nói có bạn gái em đau lòng muốn chết. Hu hu, em rất xấu tính, em không ưa bạn gái của anh, em không muốn anh thích người khác, có điều em cũng không muốn làm tiểu tam. Em còn tưởng rằng, anh sẽ không bao giờ đối xử tốt với em nữa."
  
 Phí Linh nức nở nói năng loạn hết cả lên. Thế nhưng Phó Tường hoàn toàn hiểu được ý cô. Linh bé cưng của anh vừa ngốc nghếch vừa nhạy cảm, yếu ớt thiện lương nhưng lại hết sức kiên cường. Phí Linh chưa bao giờ là người kiêu căng, trong quá trình chung đụng, thật ra anh đã cố ý dung túng cho thói hư tật xấu của đối phương, khiến đối phương hoàn toàn dựa dẫm, không rời khỏi bản thân. Anh yêu cô gái nhỏ hay cáu kỉnh này, yêu tất cả thuộc về cô. Thậm chí khuyết điểm của cô trong mắt người khác, trong mắt anh lại vô cùng đáng yêu.
  
 Phó Tường trở mình nằm đè lên người cô gái nhỏ, bốn mắt nhìn nhau, bởi vì say rượu hai gò má cô gái nhỏ đỏ hây hây, ánh mắt phủ đầy hơi sương. Phó Tường cúi đầu hôn nhẹ mấy cái lên đôi môi khẽ nhếch lên của cô, "Linh bé cưng, anh sẽ ở cạnh em cả đời, thương em cả đời, nếu có kiếp sau, anh vẫn thương em, vẫn yêu em."
  
 Phí Linh bĩu môi nghiêm túc hỏi: "Lỡ đâu kiếp sau chúng ta thật sự trở thành anh em ruột thì làm sao?"
  
 Phó Tường bật cười, "Vậy anh cũng chỉ thương em, chỉ yêu em, không tìm bạn gái."
  
 Dù sao Phí Linh cũng là người dễ thỏa mãn, nghe vậy cô lập tức cười tươi ngây ngô, sau đó ôm cổ chàng trai làm nũng, "Phó Tường, anh tốt quá." Nói xong cô còn chủ động hôn môi chàng trai một cái.
  
 Ánh mắt chàng trai sâu thăm thẳm, "Vậy chịu cho anh làm chưa?"
  
 Năm trước, sau khi xảy ra quan hệ lần đầu tiên, cho đến bây giờ hai người vẫn yêu đương theo phong cách trong sáng ngọt ngấy. Phó Tường sắp không kiềm chế được thú tính trong người mình nữa rồi. Huống chi người nào đó còn chủ động dâng tới cửa. Hiện tại anh chính là một con sói đói khát, hận không thể từng miếng từng miếng ăn sạch con mồi trong lòng.
  
 "Em đâu có cấm đoán anh. . . " Phí Linh chột dạ nhỏ giọng lầm bầm. Sau khi gặp người lớn hai bên, cô vội vội vàng vàng tìm đối tượng xem mắt cho ba già, sau đó thì bận rộn trở về trường học. Tuy Phó Tường có đến nhà cô ở vài ngày, song ngoại trừ hôn nhẹ, sờ mó linh tinh thì không có đi đến bước cuối cùng. Khi ấy cô lên mạng tình cờ đọc được một bài viết, nội dung là nếu một chàng trai thật sự yêu bạn, người ấy sẽ kiềm chế dục vọng, tuyệt đối không ép buộc bạn. Tâm hồn thiếu nữ nghiện internet của Phí Linh nóng lên, cô quyết định thử thách đối phương một chút. Ngay sau đó Phí Linh bỗng hối hận. Trên thực tế lướt net quá nhiều cũng không phải chuyện tốt, cô cũng muốn Phó Tường. Nhập học không thể ngủ chung với Phó Tường, nhớ đến những lúc ở gần nhau chẳng làm ăn được gì, cô hối hận gần chết.
  
 Thấy cô chơi xấu tỏ vẻ tủi thân trước, Phó Tường cảm thấy buồn cười, thế nhưng ngoài mặt anh lại nghiêm túc cảnh cáo: "Sau này ít lên mạng thôi, xem linh ta linh tinh không à."
  
 Phí Linh bĩu môi hùng hồn cãi lý, "Nếu anh dành nhiều thời gian cho em một chút, em sẽ không còn thời gian lên mạng nữa."
  
 "Tiểu yêu tinh." Bị hành động vô thức của cô chọc cho trái tim ngứa ngáy khó chịu, bàn tay to của Phó Tường tìm được khóa kéo váy liền thân, một đường kéo xuống, bắt đầu cởi quần áo cô gái nhỏ. Phí Linh ngoan ngoãn để mặc chàng trai cởi đồ mình chỉ còn sót lại bộ nội y màu trắng viền ren.
  
 Bộ nội y này cô cố ý mua vì Phó Tường đấy, vải vóc mỏng tang, áo bra khó khăn lắm mới che khuất được hai bầu ngực trắng nõn, phần ren mỏng được thiết kế sao cho loáng thoáng lộ da thịt mềm, quần lót càng tiết kiệm vải, viền ren hấp dẫn tôn lên đôi bờ mông bóng mượt. Phó Tường ngừng thở, giọng khàn đặc, "Tiểu lẳng lơ."
  
 Phí Linh mắc cỡ, hai gò má ửng hồng, cô cố ý quyến rũ Phó Tường, thế nhưng cô lại đánh giá cao tốc độ thẹn thùng của bản thân mình, chỉ mới bị ánh mắt nóng như lửa của chàng trai nhìn chằm chằm thôi cô đã xấu hổ không chịu nổi, chớ đừng nói chi chủ động khiêu khích anh. Cô lắp bắp lên tiếng: "Anh. . . Anh thích tiểu lẳng lơ không?"
  
 "Thích. Yêu em chết mất." Nói xong, Phó Tường vừa dùng ánh mắt làm lễ rửa tội trên thân thể mềm mại thiếu vải của cô gái nhỏ, vừa bắt đầu cởi quần áo mình. Bị ánh mắt nóng rát của anh ngắm, cả người Phó Linh bắt đầu khô nóng, cô mất tự nhiên kẹp chặt hai chân rồi nhẹ nhàng ma sát, hành động đó chạm vào tiếng lòng chàng trai.
  
 Cởi xong quần áo của mình, Phó Tường không hề vội vàng cởi nội y trên người cô gái nhỏ, ngược lại cách lớp ren mỏng, anh xoa nhẹ lên đầu nhũ đã cứng rắn vì kích thích, sau đó còn trêu ghẹo cô: "Nụ hồng bé xinh của Linh bé cưng bị anh xoa cứng, đúng thật là một tiểu lẳng lơ."
  
 "A. . . Ha. . ." Chàng trai xấu bụng dùng đầu ngón tay gảy nhẹ đầu nhũ mẫn cảm, dẫn đến cô gái nhỏ mất khống chế rên rỉ ngọt ngào từng cơn. Phí Linh vô thức muốn phản bác lại lời chàng trai, nhưng nhớ đến mục đích mặc bộ nội y này, cô cố gắng kiềm chế lời chống chế theo bản năng, sau đó dùng ánh mắt quyến rũ câu hồn chàng trai đang làm chuyện quá phận với mình.
  
 "Anh thích em kêu ra tiếng. Linh bé cưng, thoải mái kêu ra đi." Thân thể trần trụi cường tráng hoàn toàn phủ lên da thịt bóng loáng của cô gái nhỏ. Phó Tường cúi đầu ngậm nụ hoa hé nở trước ngực Phí Linh, đầu lưỡi cách lớp ren trêu chọc đầu nhũ cứng rắn, khiến vải ren ướt sũng, dán sát lên da thịt cô.
  
 Hai tay Phí Linh vô thức ôm đầu chàng trai, tựa như đang mời gọi, lại tựa như muốn từ chối, cái miệng nhỏ phát ra từng chuỗi rên rỉ nũng nịu, "Ừ ha. . . A. . . Phó Tường, ngứa, ngứa quá, ha. . ."
  
 "Chỉ ngứa thôi sao? Có sướng không?" Phó Tường cười xấu xa, hàm răng nhay nhay đầu nhũ, mạnh mẽ vừa gặm cắn vừa cọ xát.
  
 "Ưm . . . A. . . Đừng cắn, Aha. . . Sướng. . . Anh phó….Aha. . . "
  
 Nghe thấy cô gái nhỏ trả lời thật lòng, lúc này Phó Tường mới tạm tha cho đầu nhũ đã bị đùa bỡn đến sưng đỏ, đầu ngón tay anh bắt đầu tấn công quần lót bé tí ti, nhẹ nhàng xoa nắn, cách lớp vải miêu tả hình dáng hoa huyệt. Thân thể ngây ngô của Phí Linh làm sao chống lại khiêu khích của anh, hoa huyệt nhanh chóng ướt át, dâm thủy ngai ngái khiến đáy quần lót ướt sũng, thấm ướt cả đầu ngón tay chàng trai.
  
 Phó Tường giơ tay lên trước mặt Phí Linh rồi liếm nhẹ một cái. Gương mặt vốn ửng hồng của Phí Linh thoáng cái đỏ rực, nóng đến nỗi sắp bốc khói, cô cảm thấy mở mắt ra cũng xấu hổ, giọng ngọt mềm, ấp úng chẳng thể nói nên câu hoàn chỉnh, "Sao anh lại. . . Như thế?"
  
 "Anh thế nào? Tiểu lẳng lơ có muốn nếm thử hương vị bản thân mình không?" Nói xong, Phó Tường lập tức hôn lên đôi môi ẩm mềm của cô gái nhỏ, ngón tay vạch mép quần lót mỏng manh sang một bên, tìm được vị trí cửa huyệt xoa xoa vài cái rồi cắm một ngón tay vào.
  
 "Ư. . . ." Phí Linh thuận thế há miệng để đầu lưỡi chàng trai tùy ý xâm nhập vào khoang miệng mình, sau đó vụng về đáp lại. Nơi riêng tư bị cắm vào ba ngón tay, cô hơi khó chịu nhíu mày, hoa huyệt căng thẳng co rút lại, cắn chặt ngón tay chàng trai. Phó Tường vừa hôn cô vừa kiên nhẫn dạo đầu. Đến lúc Phí Linh sẵn sàng, anh rút ngón tay ra, thay vào đó là dục vọng đang dâng trào, quần lót mỏng tanh vẫn còn nguyên vẹn ở nơi riêng tư, chàng trai chỉ dùng tay vạch ra một khe hở, đủ để quy đầu cực lớn lách qua quần lót, cọ cọ vào dâm thủy ướt át trước miệng huyệt, sau đó dùng lực đẩy mạnh vào trong.
  
 "Ư . . . A. . . To quá, A . . . Chậm chút đi anh. . . Ha. . . "
  
 Phí Linh căng thẳng hút khí, hoa huyệt không ngừng co rút, phun ra rồi lại nuốt vào gậy thịt đang xâm nhập. Phó Tường đẩy eo, chiếm hữu cô từng chút từng chút một. Gậy thịt bị tường thịt ấm áp bao bọc chặt chẽ, anh thoải mái thở dài. Bàn tay to lần theo đường cong duyên dáng của cô gái nhỏ, thẳng đường vuốt ve từ cổ đến xương quai xanh xinh đẹp, tiếp theo là đôi gò bồng đào nặng trĩu, rồi đến bụng dưới bằng phẳng, lỗ rốn đáng yêu. . . Cuối cùng là khu tam giác huyền bí.
  
 Dường như để xác nhận quyền sở hữu của mình, khi ngón tay vuốt qua từng góc nhỏ trên thân thể cô, anh bá đạo lên tiếng: "Linh bé cưng, em là của anh." Dứt lời, anh thẳng lưng, gậy thịt to dài chậm rãi rút ra nhưng lại bị hoa huyệt chặt khít giữ lại, anh đành phải chọc vào càng sâu mạnh để hoa huyệt thả lỏng, buông tha cho gậy thịt.
  
 Phí Linh thích nghe chàng trai bá đạo thổ lộ, cô chủ động mở rộng hai chân, đôi chân thon dài mảnh khảnh quấn quanh vòng eo săn chắc của chàng trai, hoa huyệt lấy lòng phun ra nuốt vào gậy thịt đang xâm chiếm, cái miệng nhỏ xinh đẹp như hoa anh đào thỉnh thoảng phát ra tiếng rên rỉ say lòng người, "Ừ ha. . . A. . . Anh Phó, giỏi quá ~"
  
 "Tiểu lẳng lơ, em chảy nhiều nước quá, gậy thịt của anh bị em phun nước suýt phỏng. Hít. . . tttttt.... Cắn thật chặt." Phó Tường vừa nói lời thô tục vừa gia tăng tốc độ nhấn eo, gậy thịt to dài đâm sâu đến tận gốc rễ, khiến hoa huyệt đỏ hồng chẳng thể nào khép lại được, đành phải đáng thương phát ra tiếng nức nở "Phốc phốc, phốc phốc . . ."
  
 "Ư. . . A. . . Aha. . . Nói bậy ~ Rõ ràng do anh quá lớn, A. . . . A, không phải do em. . . A nha, sâu quá, hức hức. . . Anh Phó, chậm chút. . . Chết mất, em không chịu nổi. . . A. . . ." Bị đâm chọc mạnh mẽ, cô gái nhỏ nghẹn ngào thét thành tiếng, hai chân vẫn ngoan ngoãn vòng quanh eo chàng trai. Giữa lúc vận động, thân thể rung lắc dữ dội, hai bầu ngực trơn bóng mềm mại trực tiếp nhảy khỏi áo bra ren trắng. Đương nhiên Phó Tường không thể lãng phí hai bầu ngực đáng yêu, anh vừa cúi đầu mút hôn hai bầu ngực sữa vừa dịu dàng lên tiếng dụ dỗ: "Bé cưng ngoan ~ Gọi ông xã ~"
  
 "Aha. . . A a. . . Anh Phó. . . A nha, ông xã ~ Ông xã ~ chậm chút đi mà. . . hức hức. . . Ông xã, em muốn ra. . . " Phí Linh vốn còn chút ngượng ngùng, thế nhưng bị chàng trai đâm mạnh một hồi, hoa tâm tê mỏi không thôi, kích thích phun một lượng dâm thủy lớn, cô vội vàng ngoan ngoãn đổi giọng.
  
 Phó Tường hít sâu một hơi, anh chỉ cảm thấy mùi thơm cô gái nhỏ tràn ngập trong khoang mũi, gậy thịt càng thêm càng rỡ chạy nước rút, đâm hỏng hoa tâm, "Bà xã ngoan. . . A. . . Thơm quá, bắn cho em đây."
  
 "A. . . Không được, không cho phép anh bắn bên trong. . . A a a ~" Phí Linh cố gắng hết sức vùng vẫy hai chân phía sau lưng chàng trai, hòng đẩy người ra, thế nhưng cô lại bị đè chặt trên giường, gậy thịt đâm mạnh vào hoa tâm, một dòng nước nóng hổi bắn lên tường thịt mềm mại, cô thét chói tai đạt cao trào.
  
 Sau một lúc lấy lại tinh thần, chàng trai khẽ nhúc nhích rút gậy thịt nửa mềm nửa cứng trượt ra khỏi cửa huyệt lầy lội, một lượng lớn dâm thủy hòa cùng tinh dịch tràn ra ngoài. Phí Linh hoàn hồn, cô khóc lóc đánh lên lưng chàng trai, "A. . . Tên xấu xa nhà anh. Em không muốn sinh em bé. Tên khốn, anh không chịu mang bao. Đồ lừa đảo. . . Hu hu hu. . . "
  
 "Uiiiiiii. . . Vừa mới sung sướng gọi người ta là ông xã, thoải mái xong trở mặt hả?" Vừa nói xong, Phó Tường nhanh chóng đỡ gậy thịt đã mềm nhũn nhưng sức nặng vẫn dọa người như trước, nhét vào trong hoa huyệt, "Tiểu lẳng lơ bất chấp lý lẽ, anh uống thuốc rồi."
  
 Nghe thế Phí Linh mới yên tĩnh lại, đôi mắt xinh đẹp rưng rưng ngập nước, cô tủi thân nói với anh: "Làm sao em biết được. . . Anh đâu có nói."
  
 "Được rồi, đều tại anh." Phó Tường đau lòng hôn lên mắt cô, "Bé ngoan, đừng khóc."
  
 "Hức hức. . . Phó Tường, anh thật tốt." Linh bé cưng vừa mắng chửi người ta xong bỗng quên mất tức giận, nũng nịu sà vào vòng ôm ấm áp của chàng trai.
  
 Phó Tường dở khóc dở cười, bàn tay to vuốt ve phần lưng trơn mềm của cô gái nhỏ, dục vọng dâng lên lần nữa. Bạn gái cứ tiếp tục khiêu khích mình thì biết làm sao?
  
 ------ Đương nhiên là làm chết cô!
  
 Vì thế, đêm nay Phí Linh chẳng khác nào dê vào miệng sói, thậm chí cô còn chủ động quấn lấy eo chàng trai, để anh giày vò ăn sạch mình. Cuối cùng, đến khi mệt đến nỗi đầu ngón tay không thể nhúc nhích, cô vẫn nhớ mãi không quên hô hào, "Phó Tường, anh thật tốt."
  
 Rốt cuộc đã ăn no bụng, con sói đen ngắm nhìn gương mặt nhỏ nhắn hồng hào của người mình yêu, lông mi thật dài khép lại tạo nên một hàng bóng mờ, lòng anh ngập tràn yêu thương. Trước khi gặp cô gái nhỏ anh chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một người đến thế. Yêu đến nỗi dù đối phương làm gì anh cũng thấy đáng yêu, yêu đến nỗi hận không thể khảm đối phương vào xương cốt.
  
 "Linh bé cưng, anh yêu em."
  
 Anh ôm thân thể mềm mại của cô gái nhỏ vào lòng, trong bóng tối, lời thổ lộ không mang theo tình dục, chỉ ngập tràn chân thành. Đêm đã khuya, anh hạnh phúc ôm người yêu bé nhỏ, từ từ tiến vào mộng đẹp.
  
 Hạnh phúc, đại khái chính là như vậy.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 23 khách